Diễn Đàn » Thú Tiêu Khiển

Câu Lạc Bộ TRI ÂM 🔒

1.075 trả lời, 180.997 lượt xem — Trang 34 / 36
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-09 06:23:45dzuylynh>



http://www.box.com/shared/mibtsldrczeul3ketic6


Kính dâng lên Mẹ ViệtNam giọt nước mắt cho Tổ Quốc , Quê Hương
và cho đôi mắt một người ở xa .

thunglũnghòanghoa.cuối đông 2012

dzuylynh
Cung Điệu Phù Trầm 
0


http://www.box.com/s...az7r16pbe9vf6jv

TIẾP BƯỚC
thơ Cao Nguyên . phổ nhạc & trình bày Dzuylynh
album Việt Nam Minh Châu Trời Đông . Mar 6.2012


Tráng khúc thơ treo đầu súng
chân còn vững nhịp Quân Hành
trăng soi hồng bia đá dựng
sao ai nói núi sông buồn!

Khắp nơi vang lời hy vọng
Việt Nam Tổ Quốc Vinh Quang
Tuổi Trẻ vươn vai Phù Đổng
sao ai nói mộng xưa tàn!

Từ trong màn đêm bi hận
vùng lên theo nắng Xuân về
điệu kèn giục theo trống trận
cùng đi nối mạch tình quê

Tâm thơ gởi người Bạn Trẻ
mừng mai vào lễ xuất quân
nối bước tiền nhân ngạo nghễ
lên đường bảo vệ Quê Hương!

Cao Nguyên
Cung Điệu Phù Trầm 
0


http://www.box.com/shared/39hhve7j7nccqymcem8k

đêm giăng võng
hai đầu nguyệt khuyết
nghe bão giông thê thiết thét gào
thuyền
trôi lạc bến trăng sao
nhân ngư trỗi khúc tiêu dao diễm huyền

lời ru
kể khải huyền tích truyện
có một miền đất hứa thần tiên
tránh xa cuộc thế đảo điên
em
ra biển rộng
lên triền tử sinh

sao mai thức bình minh đưa tiễn
mẹ
lệ rơi
trong tiếng khóc thầm
tiễn con...
đọng tiếng triều âm
vỗ về sóng biếc
rì rầm biển đêm

còn đâu âu yếm lời ru trẻ
đêm nguyện đường khấn khẽ Chúa ơi !
liều thân vượt biển ra khơi
chừng như một cuộc dạo chơi xuống đời

sấm vang
gió giật
tơi bời tiễn
ván nát
thuyền tan
biển thét gào

cánh diều chưa kịp bay cao
đứt dây giữa cồng trời, sao đọan đành !
mồ mẹ đã kịp vừa xanh cỏ
nào hay
con vừa bỏ kiếp người
vùi thân giữa đáy biển khơi
long cung thủy táng hóa đời nhân ngư...

...đêm giăng võng
hai đầu nguyệt khuyết
nghe
bão giông thê thiết thét gào
hồn em ngự ở trên cao
hay hồn thiên sứ
muốn trao nỗi niềm
đêm,
anh thắp một que diêm nhỏ
thay hải đăng khơi tỏ trùng dương
sóng êm
nhã nhạc thiên đường
biển đưa thiên sứ yêu thương đến người
tháng tư
biển động
mờ hư ảnh
anh thấy em về hiện ánh sao
xin hồn em ở trên cao
hóa thành thánh nữ tiêu dao cõi trời
đêm
nghe sóng vỗ bời bời
biển
thay thiên sứ
hát lời ru
em


Half Moon Bay Mar 6.2012.dzuylynh
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-11 01:03:24dzuylynh>


http://www.box.com/shared/j9ga6vq0g0d16j5dbon4

liên khúc hắt hiu.buồn.nhớ

thơ trúclan . phổ nhạc & trình bày dzuylynh
album " Trao Nhau Một Thuở Xuân Thì " Mar7.2012

HẮT HIU
Biển xanh nắng trải lưng đồi
Trời giăng mây trắng ta ngồi nhớ ai
Hắt hiu một tiếng thở dài
Sầu rơi kín cả đôi vai muộn màng
Bỗng dưng đứt sợi tơ vàng
Một chùm hoa thắm rụng sang nhà người
Cuộc tình ta rách tả tơi
Giơ tay lượm cánh hoa rơi vá vào
Buồn giăng tím cả trăng sao
Đời ta là giấc chiêm bao một mình
Trăng lên lấp lánh đầu đình
Soi tình, tình vỡ, nhìn tình, tình đau
Buồn rơi những hạt mưa mau
Thành hoa Lan trắng... bay vào tình yêu
Tơ vàng mấy sợi đăm chiêu
Buộc vào thương nhớ từng chiều ngẩn ngơ
BUỒN
Buồn ơi có tự bao giờ
Mà trong giông bão giả vờ cười vui
Câu thơ tình cũ chôn vùi
Ngày cười... đêm lại ngậm ngùi nở hoa
Vườn sau hái nụ hoa cà
Kết vào lọn tóc đuôi gà tặng anh
Mà sao mắt lệ long lanh
Thấy trong cát bụi sầu thanh tân chờ
Đầu đình trúc đứng lẳng lơ
Trúc xinh mà vẫn bơ vơ một mình
Nắng xuân se sợi tơ tình
Sao không trói buộc vào mình với ta
Mai này cách trở đường xa
Tơ hồng có rối vẫn là của nhau
Đàn gieo mộ khúc thương đau
Yêu nhau rồi sẽ xa nhau mà buồn...
NHỚ
Nhớ thương chi để sầu tuôn
Sang sông để lại nụ hôn cuối mùa
Người về có nhớ sông xưa .?
Ta về hiu hắt cơn mưa ngập lòng
Buồn rơi nước mắt bên song
Thuyền ai lờ lững theo giòng sông xanh
Mảnh tình sao dễ mong manh
Bọt bèo sao chẳng nở xanh lời nguyền
Bể dâu nào có vẹn tuyền
Nên lòng ta mãi ưu phiền bấy lâu
Có ai thấu hiểu tình sầu ?
Thì ta một bóng canh thâu đợi chờ...
.
Trúc Lan


vịnh nửavầngtrăng .dzuylynh
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-11 01:02:23dzuylynh>

Cung Điệu Phù Trầm 
0


http://www.box.com/s...1tu1hq1zddecbzz


Giọt cà phê anh nhớ

thơ dohop. phổnhạc & trình bày dzuylynh
album Trao Nhau Một Thuở Xuân Thì . Feb28.2012


Giọt cà phê cho anh

Hôm xưa trời đổ lạnh

Giọt đậm màu mây tóc

Hay mắt huyền long lanh?

Giọt cà phê hương em

Mặn mà như nước mắt

Giọt ngọt buồn thấm tim

Dư âm tình chẳng cạn

Giọt mặn ngọt đầu tiên

Linh hồn anh thổn thức

Vị buồn ngon theo anh

Ru anh khắp mọi miền

Giọt cà phê tha hương

Thay em, giọt vấn vương

Giọt ngọt thơm môi em

Theo bước anh đến trường

Giọt cà phê kỷ niệm

Vị mặn anh chẳng quên

Hương đời hay duyên mộng

Giọt cà phê anh nhớ

Hay là giọt môi em?

Giọt cà phê anh nhớ

hay là giọt mắt em?


dohop – Nam Bán Cầu 27.2.2012
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-11 01:06:05dzuylynh>


http://www.box.com/shared/czol31elpka0h7dg863a

Thì xưa... chốn đợi chờ!
thơ dohop. phổnhạc&trìnhbày dzuylynh_Feb29.2012
album Trao Nhau Một Thuở Xuân Thì

Em gỡ giùm anh sợi tóc mây
Đan vào tâm trí thuở thơ ngây
Sợi nâu óng ánh xuyên tim nhỏ
Mực tím yêu thương đã vơi đầy

Em gỡ giùm anh giấc mơ ngon
Bờ vai gầy nhỏ ngọt môi son
Có thời gian vỡ nhưng lành lại
Có yêu thương, tiếc nhớ, mỏi mòn

Em gỡ giùm anh nỗi an nhiên
Thấp thoảng phiền ưu những đêm dài
Dĩ vãng xa mờ hòai đọng mãi
Nỗi buồn tuổi dại vẫn triền miên

Em gỡ giùm anh ánh mắt xưa
Lấp lánh nhìn anh đến bao giờ?
Tình trao chưa hết nên dang dở
Ngấn lệ đầy vơi mãi mong chờ…

Em gỡ giùm anh trái tim son
Thôi buồn vương ngấn nhớ mỏi mòn
Em là cát bụi vô tâm trí
Dẫu biết... thì xưa chốn đợi chờ...

dohop 14/6/07
Cung Điệu Phù Trầm 
0



http://www.box.com/shared/v0teozz2j0nmhdi4ssvz
còn nhớ hay quên
Sáng tác & Trình bày: Dzuylynh
Album Trao Nhau Một Thuở Xuân Thì .Feb29.2012
( thương tặng áo trắng trưng vương )

còn nhớ không em? áo trắng thơ ngây

vòng tay học trò, lưu bút ngày xanh

phượng đỏ sân trường, những dòng mực tým

bụi phấn bảng đen, tiếng trống tan trường

bầy con gái lao xao tiếng guốc, nhịp gõ âm vui phố xá ồn ào

ta hẹn nhau cà phê góc nhỏ, ly nước chanh đường ngọt lịm môi em

còn nhớ không em? từ xa thị thành, xa vòm lá me bay

vàng tay khói thuốc, những bước di hành và từng đêm không ngủ

anh nhớ em, như chưa bao giờ nhớ thế...

ngày đêm miệt mài trấn ải địa đầu, những địa danh xa lạ vừa mới quen tên

đã thêm một lần đi

từ dạo chia ly chưa có ngày gặp lại

em bây giờ... em bây giờ ở đâu?

hôm nay trở lại bên gác chuông giáo đường, nghe bài thánh ca chợt nhớ em

quắt quay quắt quay

đường phố vẫn xôn xao, người thương ở nơi nào...

còn nhớ hay quên?

còn nhớ hay quên? còn nhớ hay quên?

Saigon ơi ! Saigon ơi ! nhớ mấy cho vừa, nhớ những mùa xuân xưa

những buổi chợ trưa, đường trơn nho nhỏ, lược chải trâm cài, mái tóc dài ngang vai

ánh mắt kiêu sa, người Trưng Vuơng trang đài, bờ vai thục nữ đã xa ... xa mất rồi

chỉ còn lại mình anh và kỉ niệm theo dòng sông đã trôi ...

xa

còn nhớ không em? nhớ vòng tay buông lơi

áo trắng thơ ngây, nụ hôn vụng dại...

theo biển rộng sông dài từ một dạo tháng tư

em thành người biệt xứ. anh giả từ đất mẹ, xa tổ quốc yêu thương

nương thân nơi đất lạ quê người. đếm từng ngày sợi tóc bạc làm quên

còn nhớ không em ? còn nhớ không em? còn nhớ hay quên....


Dzuylynh vịnh nửa vầng trăng Feb29.2012
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-09 06:32:07dzuylynh>
 
 
 
 


http://www.box.com/s...1l5i8kgn4s963uy

uyên nguyên

thơ bóngmây | phổnhạc dzuylynh | trìnhbày bonita duylinh
album | thiềnca trởvềtỉnhthức . Feb212012

tỉnh
say
vớt ánh trăng vàng

tan
trong bọt sóng
vỡ
loang
theo dòng

chạm tay vào cõi hư không
sắc
không
không
sắc
lắng lòng
an nhiên

sen thanh
tỏa
ánh dịu hiền

hương gieo bến giác
xuôi
thuyền yêu thương

xa đưa
tiếng hạc kêu sương

hòa
trong tỉnh thức
vô thường
chơi vơi

long lanh
triệu hạt mưa rơi

thinh không
nhánh liễu
vọng
lời
uyên nguyên

bóngmây 2.20.12
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-09 07:48:39dzuylynh>


http://www.box.com/s...qc8smp3lf7c11sv

EM KHÔNG THỂ NÀO QUÊN !

sáng tác & trình bày: bonita.dzuylynh
album Việt Nam Minh Châu Trời Đông_ Paris.California Feb182012
( thương yêu tặng cháu bíchhiên )

Tháng tư... giặc đẩy Mẹ Cha vào ngục tối, mùa xuân giặc đày Anh biệt xứ khổ sai
Tháng tư, em còn chưa kịp là con gái

mùa xuân, em hoa chưa nở đã vội tàn phai
giặc Bắc vào Nam bao trẻ thơ sống kiếp ăn mày
giặc Bắc về đây đem óan thù thay lời nhân ái
triệu người vui, mấy mươi triệu người đói khổ lầm than
anh đừng bảo em hãy quên những tháng ngày buồn
anh đừng bảo em những thương đau đã là dĩ vãng
làm sao em có thể quên, rừng sâu là nơi lấp xác dân lành
đại dương... mồ chôn những con thuyền vượt biển
thành phố... những con đường đổi họ thay tên
người sống... bát cơm đầy nay còn nắm ngô khoai
người chết ... những hoang mồ không có giấc ngủ yên
Tháng Tư... từ anh mang kiếp sống ngục tù
Tháng Tư... từ em hóa đá vọng phu
Tháng Tư... theo dấu thù, Đất tanh mùi biển máu
Tháng Tư... nước mắt Trời chẳng biết trút về đâu !
không! em không thể nào quên ! không ! em không thể nào...

anh thường bảo em... hãy lau khô dòng lệ !
anh thường bảo em... cố quên đi chuỗi ngày đen tối
nhưng bây giờ là Tháng Tư, là Mùa Xuân !
mùa xuân đang xuân ! sao mây đen giăng tám nẽo thành sầu?
anh thường bảo em...hãy quên đi thù hận!
anh đừng bảo em...Tháng Tư Đen đã chìm vào dĩ vãng
quên được làm sao? khi nỗi thương đau vẫn hòai chất ngất
quên được làm sao ? khi Quê Hương còn vùi dưới đáy vực sâu!!!
anh biết không? rồi có ngày lệ máu sẽ khô đi !
anh biết không ? nhưng vết thương vẫn còn mưng mủ !
Paris bây giờ là Tháng Tư nên mắt em vẫn hòai ngấn lệ...
sông Seine nước lững lờ biếc xanh
Quê Hương vẫn đục ngầu máu đỏ phù sa
Tháng Tư ! em không thể nào quên !
Tháng Tư ... em không thể nào quên !

Dzuylynh. vịnh nửa vầng trăng . ngày vọng quốc
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-09 23:11:57dzuylynh>



XIN CHO ANH TRÒN GIẤC NGỦ

sángtác & trìnhbày Dzuylynh

http://www.box.com/s/1078f8n9qqlp1nbbgzyb

album ViệtNamminhchâutrờiđông.
(viết để vinh danh đồng đội tôi! những anh hùng tử sĩ QLVNCH)


hôm nay tôi trở về đây
ngồi môt mình nghe tiếng dế nỉ non
một chiều buồn ngủ vội giấc hòang hôn
ánh trăng non chốn tha ma mộ địa
soi bóng một mình tôi bên nghĩa trang buồn...

rừng lá thấp vùi theo mưa nức nở
Nghĩa Dũng Đài ngước nhìn người lính năm xưa
đã về thăm đồng đội, đã trở về thăm bạn bè...
người trở lại tóc đã muối sương
vẫn từng đêm thương nhớ chiến trường...

chiến bào nay đã bâu sờn gối rách
dấu đạn bom còn hằn nặng trên vai
đêm dần buông soi bóng nấm mồ hoang
dưới đất sâu, thân xác những anh hùng

không khói nhang, không còn nguyên mộ chí
giặc đê hèn đã tàn phá tan hoang...

đồng đội ơi ! hãy thức dậy đi !
hãy lại đây như những ngày khói lửa
sống chết cùng nhau trong một chiến hào
nhớ gì không một thời tuổi trẻ
Cổ Thành, Huế, An Lộc, Bình Long
Tống lê Chân, Rừng Sát, Chiến Khu D
Thạch Hãn, Phượng Hòang, Cửa Việt, Đồng Xòai...
sao không nghe, không cười, không nói ?
sao lặng im? hay trách cứ bạn bè ?

đồng đội ơi ! hôm nay tôi đã trở về đây...
đồng đội ơi ! hôm nay tôi đã trở về đây!
mang theo tôi tiếc nhớ của bao người
nơi tha hương vẫn ngày đêm thương tưởng
nhớ anh em, nhớ tổ quốc đồng bào
nén tâm hương thay khói Bastos Xanh
giọt lệ này thay bình Ton rượu trắng
lời hôm nay thay tiếng thét xung phong
câu kinh này thay nhịp khúc quân hành...
hãy ngủ ngon những tử sĩ liệt oanh

hãy nhắm mắt lại đi
đừng nhìn nhau như thế
tôi sẽ lại trở về mình cùng trò chuyện như hôm nay

đêm tối rồi...hãy ngủ đi ...
đồng đội ơi! người người nhớ ơn anh!
sắp sáng rồi ... hãy ngủ đi...
đồng đội ơi ! nghìn đời tổ quốc nhớ công anh!
hãy ngủ đi! đồng đội ơi!
hãy ngủ đi...


Jan 30.2012
Cung Điệu Phù Trầm 
0
quán gió tương tri

thơ caonguyên.phổnhạc&trìnhbàydzuylynh
album việtnamminhchâutrờiđông.Jan.30.2012

 




http://www.box.com/s...12nyi7n8u2dfmvq
Cung Điệu Phù Trầm 
0


http://www.box.com/s...0uzvb07cgeh7lro

Nỗi Buồn Tháng Tư.

thơ TrúcLan . phổnhạc&trìnhbày Dzuylynh
album ViệtNam minh châu trời đông

Tháng tư giọt vắn giọt dài
Hoen đôi dòng lệ khóc ai anh hùng
Rồng thiêng thuở ấy vẫy vùng
Tháng tư nợ nước thù chung đã đền
Sầu tình hương khói bay lên
Hồn anh thấp thoáng bên thềm âm dương
Tháng tư bùng lửa chiến trường
Mùa xuân tàn tạ, vách tường rêu phong
Năm cung sầu lọt khuê phòng
Giang sơn hấp hối, đôi dòng lệ cay
Anh nương theo khói hương bay
Để em ở lại chuỗi ngày truân chuyên

Tháng tư đứt đoạn lời nguyền
Níu cành dâu cũ khói huyền bay ngang
Tháng tư lệ ướt khăn tang
Em ôm cay đắng lang thang xứ người
Nơi đây sương tuyết đầy vơi
Quê nhà tang tóc, đất trời mưa sa
Bắc Nam một dải sơn hà
Ai về non nước cho ta theo cùng
Ta về đan mối thủy chung
Nối dòng sinh mệnh tưởng chừng phôi pha...
Cung Điệu Phù Trầm 
0



ƠN EM
( cho một người ở xa )


ơn em một ánh chiều tà
ơn em lẻ bóng giang hà đợi anh
ơn em họa tấm thư tranh
đóa thơ vừa nở trên cành yêu thương

nhớ người năm tháng chiến trường
khai trang binh sử dọn đường phục hưng
ơn em con cháu Triệu,Trưng
hy sinh gian khổ không ngừng đấu tranh

ơn em suối nhỏ đầu ghành
xuôi hòa sông lớn nhập thành đại dương
ơn em khuya sớm dầm sương
đội mưa cõng nắng trên nương dưới đồng

ơn em cô phụ chờ chồng
chăm đàn con dại, măng trồng nên tre
ơn em mưa lạnh hè nồng
cháo cơm, dưa muối thay chồng nuôi cha

ơn em phụng dưỡng mẹ già
sớm hôm thang thuốc, vào ra một mình
anh về nối lại tình chung
tròn câu tiết nghĩa, anh hùng thuyền quyên

tám phương tứ hải đồng thuyền
dong buồm ngược biển về miền cố hương
hồn thiêng chỉ hướng soi phương
tiền nhân liệt tổ dẫn đường hậu sinh

độ trì quốc thái an bình
muôn dân hạnh phúc hồi sinh xuân này
ba dòng máu đỏ từ đây
thắm cờ phục quốc tung bay rợp trời

qua đi vận nước tả tơi
qua đi thống khổ đầy vơi nhục hình
trời Nam rực sáng bình minh
nước nhà hưng thịnh thái bình từ nay

rượu đào chưa uống mà say
say người tri kỷ vòng tay thi đàn
ơn em một sớm bình an
ơn em máu đỏ Việt Nam da vàng

ơn em gieo đọan thi vần
ơn em khuya sớm ân cần vì anh
ơn em trăng tỏ bên mành
ơn em những cánh nhạn xanh đi về

Feb.4.2012.dzuylynh
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-09 07:44:04dzuylynh>
 


[/align]






KHỎANH KHẮC

phía sau ô cửa sổ
bây giờ là tháng hai
tháng ba chưa đến
tháng tư còn nấp phía sau ô cửa sổ, còn chờ đợi sáu mươi ngày
nắng lõa lồ trên dương cầm hong ấm chút màu xuân

hôm nay
phía sau ô cửa sổ
là khỏanh khắc mùa xuân
đã mất
nơi chiếc xe thồ lịch sử long đinh mất ốc khổ nhọc léo lê tiếng nhạc ngựa hom hem nhếch nhác nhớ_quên
cuộc hành trình ba mươi bảy năm khánh kiệt nỗi thương đau bi hận
nếu em biết
hy vọng chỉ dành cho hôm nay_tương lai và không dành cho quá khứ
hy vọng thập thò phía sau ô cửa sổ hôm nay

hôm qua
phía sau ô cửa sổ
là một giải bụi mờ
gió lùa xao xác phờ phạc bờm xơm dòng thơ khốn khổ
phía sau ô cửa sổ, em cong môi chu mỏ con gái cắn vỡ vầng trăng tình sử hôm qua
ngày mai răng khểnh lung lay cụ bà nghiến lợi chẻ đôi sợi tóc
sợi tóc đổi màu cười nắc nẻ, mặt trời đổi bóng úp mặt vào lõm ngực vầng trăng
trăng non chưa phủ kín mui thuyền lạc xứ
em thò tay , đám lông măng đâm thủng mặt hồ , tọac rèm che mặt nước
nước biết đau
cánh tay ngúng nguẩy xé chia hai mảng dòng sông
một mảng ngược nguồn lên núi trật tay níu ngọn sao mai đà tắt sáng_ miếng tự do tái nhạt hôn trầm
mảng kia xuôi biển mênh mông ngụp lặn dõi tìm dấu vết linh hồn ma gia sống lặc lìa thở hơi bong bóng nước
đám hồn hoang chưa bao giờ siêu thóat, trốn sau nùi rong rêu hàm rồng thủy ngục chờ nghe tiếng réo gọi đầu thai từ cửa biển
lão Hà Bá ngồi đếm mạng người chết oan trầm mình tức tửi mấy mươi năm, luôn mồm gào chữ NHẪN
biển khắc tên tội ác ngạ qủy vô thần lên thanh củi mục mảnh vỡ con thuyền khát vọng làm Người
biển tanh lợm tởm, gió nôn thốc mật xanh mật vàng bởi hải tặc cắm nanh dâm ác vào mồm trên miệng dưới những con, những mẹ
Âu Cơ thề làm qủy biển nam hơn làm tiên trời bắc để trả thù cho mẹ cho em
Lạc Long đang nhóm lửa ánh trăng mài vảy giao long, chờ giờ hòang đạo đăng đàn tế lễ Nam Giao rửa hận truyền kỳ muôn kiếp bốn nghìn năm cho tám mươi triệu con sâu cái kiến

phía sau ô cửa sổ
có tiếng leng keng kim lọai của hai tấm thẻ bài còn đủ số quân

gương mặt buồn người lính trẻ chết trận Ái Tử không biết cửa đầu thai còn bết máu
người lính cười khằng khặc thê lương, chỉ tay về miền sương khói trước khi leo lên bia mộ nằm hát ca lời Hịch hành quân tiến chiếm
bánh luân xa nghiệt ngã cuốn tơi mảng tóc em, người nữ tu nhà thờ Hai Tháp, Trí Bưu giới tuyến địa đầu
chiến tranh thù hận đóng mồm câm miệng không hỏi Chúa ban một phép lành trước khi giật đứt Chuỗi MânCôi tràng hạt
cổ tự rêu phong Thạch Hãn, Cổ Bi Phật lắc đầu trì chú niệm nam mô, tay xoay vòng chữ Vạn
Quảng Trị rực lửa mùa hè một chín bảy mươi hai, một khỏanh khắc bốn mươi năm!
anh đạp lên xác thù mà tiến quân vung kiếm giành từng tấc đất quê hương
T 54 nghiến nát phơi khô xác thân đồng bào vô tội như miếng cát tông hình nhân tênh hênh trên quốc lộ kinh hòang

phía sau ô cửa sổ, ngày sáu tháng hai
bây giờ là tháng hai mà tháng tư đã xếp hàng chờ đến lượt
từ khi khỉ hóa người bỏ rừng mò về phố thị, liếm láp chút cặn thừa bỏ lại của người đi làm thân vong quốc
một năm mười hai tháng , anh tưởng tháng nào cũng là THÁNG TƯ

phía sau ô cửa sổ mặt trời xanh mơ ước
hương lúa ngợp cánh đồng tuổi thơ
sao em không trở về ôm chiếc bè hy vọng
van em đừng nhìn anh qua hương khói nhang trầm
đừng khóc anh qua hai miếng thẻ bài
bởi tự nó không bao giờ hoen rỉ, miếng thư phù tẩn liệm một đời trai
bởi thấm máu đong hồn mả mồ sông núi, bởi khí thiêng Nam quốc sơn hà bất khuất hiên ngang
HyVọng chỉ cần trong một sát na khỏanh khắc đủ để bước tới Tương Lai

phía sau ô cửa sổ
bóng chim gọi bình minh xé rách mặt trời gập cánh thiên di để lại nét gãy cuối chân mây
em khoan hãy nhíu ngọn lông mày
anh mới tô nguệch ngọac trong chiêm bao mộng mị
mới đêm qua
mới đêm qua
anh vừa chưa kịp đọc mấy mươi lần cho nằm lòng một bản trường thi sầu bi ngạt thở
" kỷ vật xưa còn tấm thẻ bài "
người hùng của hôm qua một thời áo trắng một thuở áo rằn hoa dù, cọp biển, cọp rừng, thiết giáp, hải lục không quân, địa phương quân, nghĩa quân và nhân dân tự vệ
hãy yên hãy yên và hãy yên
em hư lắm, em đừng nghịch nữa
xin em đừng mở nắp quan tài đậy lệch, áo quan chưa đóng một dấu khằn
bởi các anh chưa chết bao giờ!
cho dù
chỉ là một khỏanh khắc
mà thôi !

thánghaisáuhaikhôngmườihai.dzuylynh [/align][/align][/align][/align][/align][/align][/align][/align]
Cung Điệu Phù Trầm 
0


TQLC dựng cờ cổ thành Đinh công Tráng Quảng Trị 15.9.1972

http://www.box.com/shared/qhlivtid0yld4yuggeul

NGƯỜI LÍNH KHÔNG BAO GIỜ CHẾT

sáng tác & trình bày: Dzuylynh
album Chớp Bể Mưa Nguồn
(tặng áo trắng dấu yêu, tuổi hoa trong biển lửa)


Có người lính già thao thức trong đêm
Nghe dấu đạn bom chưa mờ ký ức
Nhìn ánh sao sa mà ngỡ hỏa châu rơi
Gọi tên non sông gọi tên đồng đội
Tàn đêm cô đơn gọi tên chiến trường
Mũ Xanh áo trận mang kiếp sống ly hương

Nhớ gì không? Trường Sơn mưa dầm nắng lửa!
Nhớ gì không? ( Thức dậy đi! ) Kình Ngư, Sói Biển, Trâu Điên!
Nhớ gì không? Gio Linh, Đông Hà, Ái Tử!
Nhớ gì không? ( Thức dậy đi! ) Hùm Xám, Ó Biển, Hắc Long!
Nhớ gì không? Khe Sanh, Hạ Lào, Ấp Bắc!
Nhớ gì không? ( Thức dậy đi! ) Mãnh Hổ, Quái Điểu, Thần Ưng!
Nhớ gì không? Sấm vang Cổ Thành: Lôi Hỏa!
Nhớ gì không? ( Thức dậy đi! ) Nỏ Thần, Thần Tiễn xé không gian...

Có người lính già đi dưới quân kỳ
Nghe dấu đạn bom nhớ đời Viễn Thám
Dầu đã nát chinh y... dầu đã gãy gươm thiêng...
Còn vòng tay quê hương! Còn tình yêu đồng đội!
Khi người lính già người lính chỉ mờ đi...
Người lính chỉ mờ đi ...
Mà không chết bao giờ!


19.6.2000 - 7.2.2012 dzuylynh . kbc3300
mười hai năm cho một thiên anh hùng ca huyền sử mũxanh MHĐL 1972_ những người đã một thời đi bảo quốc an dân
Cung Điệu Phù Trầm 
0


Một ban nhạc của các em học sinh từ một trường Middle School ở Westminster, California trong trang phục áo dài truyền thống của Việt Nam diễn hành trên đại lộ Bolsa trong ngày mùng 6 Tết (27 tháng 1, năm 2012). Cô giáo dạy nhạc là người Mỹ và các em học sinh dù các sắc tộc khác nhau nhưng đã cùng mặc trang phục áo dài của người Việt Nam để vinh danh ngày Tết cổ truyền của dân tộc Việt.


h à n h t r ì n h v ề p h ư ơ n g n a m

Có một ngày không xa ngày thành đô vang tiếng pháo hoa
Có một ngày không xa những đứa con sẽ trở về Nhà
Những thế hệ mầm non đã khai sinh từ nơi đất khách
Viết tiếp trang sử liệt oanh Việt Nam hiển hách hiên ngang

Áo dài Việt Nam tung tăng bay muôn vạn màu thướt tha
Khi tiếng nhạc lời ca vang vang trên khắp mọi ngã đường
Là câu chúc yêu thương xin " Kính Dâng Đất Mẹ Quê Cha "
Là câu chúc cho " Xuân Nay Nước Nhà Độc Lập Tự Do "

Theo anh Việt Khang mũi Tên tự do lắp trên Cung đàn
Trong ngục tối lưu đày vẫn kiên cường viết tiếp bài ca
Khúc nhạc lòng thiết tha gọi thanh niên đáp lời sông núi
Đóm lửa không lẻ loi sẽ châm ngòi ngọn đuốc đấu tranh

Theo chị Trịnh Kim Tiến xuống đường đòi biển đảo quê hương
Noi gương tiền nhân quên thù cha vì nợ nước tình nhà
Ngàn năm nô lệ giặc Tàu chúng con tháng năm vẫn nhớ
Trăm năm đô hộ giặc Tây chúng con đêm ngày không quên

Đã một ngày hôm qua chúng con là những búp chồi xanh
Đang một ngày hôm nay chúng con là lá hoa liền cành
Sẽ một ngày hôm sau theo tiếng gọi hồn thiêng sông núi
Sắp một ngày không xa: Việt Nam ơi! chúng con đã về đây!


Feb.8.2012 dzuylynh
Cung Điệu Phù Trầm 
0


http://www.box.com/s/0gxplrcfovomkd8b9gk4

XUÂN ĐỌNG
thơ hồnghoang_phổnhạc&trìnhbày dzuylynh. album Trao Nhau Một Thuở Xuân Thì
Jan.25.2012


trời hôm nay đọng nỗi ngọt ngào
ánh mắt người lấp lánh xa xôi
nắng xuân vàng ấm áp dạt dào
rơi về len nhẹ tóc mây buông

cánh chim bạt gió tự ngàn phương
chắc nghe xuân lạnh sầu viễn xứ
hãy thả về đây những vấn vương
để hồn ta ngợp nắng xôn xao

ta thấy trần gian đẹp muôn màu
khi người tri kỷ đứng sau lưng
ngại ngùng ve vuốt đôi tà áo
cho nắng bâng khuâng đọng giọt hồng

bao giờ người trở lại bến sông
tóc mây tha thướt quyện trời thơ
thấp thoáng nỗi sầu rơi hồn mộng
vòng tay tha thiết siết ngang lưng ...
Cung Điệu Phù Trầm 
0


http://www.box.com/s/zxl23hsdmxtbjuna77gl

Em về đi thôi ...

thơ Hòang thu Diệp. nhạc&trìnhbày Dzuylynh
Jan26.2012_album Trao Nhau Một Thuở Xuân Thì

Vuốt ngược làn tóc mây Nghiêng chiếc bóng đổ dài
Trùng dương xa xanh thẳm Nước trời vai sánh vai
Rưng rưng bờ cát mịn Biển phím chìm chân mây
Nghe heo may lành lạnh Hoàng hôn nhẹ buông dần
Nghe heo may lành lạnh Hòang hôn nhẹ buông dần...
Cùng em con sóng nhỏ Thì thầm bao ước mơ
Bềnh bồng nương cánh gió Bọt trắng sủi ven bờ
Sương chiều chầm chậm rơi Nắng đã nhạt lưng trời
Cánh buồm em ngóng đợi Vẫn mịt mờ dặm khơi!
Về thôi! Về thôi em... Sầu tư một kiếp người
Vùi sâu trong vỏ ốc Bên biển đời chơi vơi
Về đi... Về đi em... Phù du một kiếp người
Sẽ tan như bọt biển Trên sóng đời chơi vơi
Về đi, về đi thôi ! Về đi... về đi thôi!
Về đi ! Về đi thôi... Về đi ! Về đi thôi !
Cung Điệu Phù Trầm 
0

BỖNG DƯNG...

bỗng dưng ngày tháng xoay lưng lại
nhật nguyệt buông tay trượt bóng dài
sọan án thư xưa còn vương vãi
chợt nhớ xuân về một sớm mai

đâu lúa non thơm hương con gái?
cau vườn bông trắng ngậm sương mai
bờ ruộng hoa vàng chen liếp cải
trên nương trong gió thỏang hương lài...

quê hương còn có ngày quay lại?
mẹ hỡi bao giờ xuân thái lai
ly hương rài rạc sầu tê tái
tang bồng chưa phỉ nợ oằn vai

xuân hạ thu đông rồi xuân tái
gối mòn lau lách nát rơm hài
đưa em tìm lại tuổi trâm cài
má thắm xanh màu ngọn tóc mai

xuân xanh lệch bước chân hồ hải
lều cỏ am bần đọan chí trai
giũ câu thơ cũ ra đồ lại
trải khúc lụa xưa họa nét ngài

bỗng dưng ngày tháng xoay lưng lại
đã thấy xuân về một sớm mai
bỗng dưng ngày tháng xoay lưng lại
trao đóa lan hài xuân mãn khai...

thunglũngchờxuân. Jan17.2012.dzuylynh
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-09 07:08:44dzuylynh>


Chiêm Mộng...
( tặng Tóc Nâu )

phụng cầu hòang khúc cầm thi sử
tàng các mờ bụi cũ huyền thư...
mượn hờ ngọn cỏ tương tư
thay cành trúc thảo đáp từ cho em


trường lưu mộng lan rèm xuân sắc
huyễn mê soi nguyệt nhật bao lần
phượng hòang tháp cánh tầng không
nương tiêu phụng vũ thong dong thác ngàn


hòang hạc tửu say vùi bể ngạn
quên hưng, tàn... cuộc thế hỗn mang
bầu thơ an lạc bên nàng
mượn câu tri kỷ thay hàng tào khang


phượng hòang song hợp tự hồng hoang
trời xanh mây trắng bạt non ngàn
khát chia nhau hạt sương tan
đọt tùng lửng dạ thênh thang quan hà


thángchạpcuốiđôngtânmão.duylinh.
Cung Điệu Phù Trầm 
0


http://www.box.com/shared/itbz4gmpooo80vfldhg0
đành ôm nỗi nhớ đi vào thiên thu
sáng tác & trình bày Dzuylynh
album Trao Nhau Một Thuở Xuân Thì . Mar1.2012


anh biết em thường hay ngồi một mình
treo vần thơ hững hờ trên song cửa
giữa trời Âu mưa giăng mờ sao thưa
sao không chia nỗi sầu hai phân nửa
nửa cho đêm và một nửa cho anh...

anh biết em từ khi bỏ ra đi
tên Saigon chỉ còn ghi trên mộ chí!
tiếc mà chi? thương nhớ để làm gì?
cánh thiên di tít tắp biệt kinh kỳ
tên Saigon còn ấp ủ trong tim

đã lâu em chưa một lần về thăm
về Saigon để nghe thành phố thở
nghe tiếng ve nức nở sân trường
nghe giảng đường sụt sùi bên xác phượng
nghe bút mực xếp hàng đang ngái ngủ
nghe nắng mưa im ắng chẳng lời ru...

khi em đi chưa kịp nói lời tạ từ
để phố thị trĩu nặng nỗi ưu tư
vắng em bầy sẻ non buồn biếng hót
công viên chiều lá ngủ gục trên cây
xa quê hương ai nhớ đếm đêm ngày
biết bao giờ ta gặp nhau lần nữa
trong chiêm bao hẹnnhausaigon
biết bao giờ nghe Saigon hơi thở?

hay đành ôm nỗi nhớ vào thiên thu!


thunglũngbuồntênh.nửaemvànửaSaigon.dzuylynh Mar1.2012
Cung Điệu Phù Trầm 
0


http://www.box.com/shared/362kkpor18ntgjjox5go

thấp thoáng

( đến Ja.)

thơ hồnghoang . phổnhạc&trìnhbày dzuylynh
album Trao Nhau Một Thuở Xuân Thì
Half Moon Bay Mar 9.2012 - dzuylynh


ai xưa chợt thấp thoáng hiên đêm

dáng nguyệt ngày sau sáng rực mềm

sương lạnh hờn vai vương mãi đắng

thơ hoang vờn mộng đọng bao mơ

cho tim bạt gió hòa giao khúc

để mắt vương trời ươm ngẩn ngơ

giấc mộng em ngời xanh tóc rối

hồn say anh gọi sóng ru bờ...

vad
Cung Điệu Phù Trầm 
0

Trích đoạn: dzuylynh



Chiêm Mộng...
( tặng Tóc Nâu )

phụng cầu hòang khúc cầm thi sử
tàng các mờ bụi cũ huyền thư...
mượn hờ ngọn cỏ tương tư
thay cành trúc thảo đáp từ cho em


trường lưu mộng lan rèm xuân sắc
huyễn mê soi nguyệt nhật bao lần
phượng hòang tháp cánh tầng không
nương tiêu phụng vũ thong dong thác ngàn


hòang hạc tửu say vùi bể ngạn
quên hưng, tàn... cuộc thế hỗn mang
bầu thơ an lạc bên nàng
mượn câu tri kỷ thay hàng tào khang


phượng hòang song hợp tự hồng hoang
trời xanh mây trắng bạt non ngàn
khát chia nhau hạt sương tan
đọt tùng lửng dạ thênh thang quan hà


thángchạpcuốiđôngtânmão.duylinh.


Cảm ơn món quà đẹp của anh DzuyLynh

[sm=40.gif]
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
0


Ngày Đầu Năm Mới

Với tay nhánh lộc đầu xuân
Mưa bay lất phất tân niên giao hòa
Mặt trời lơ lửng nơi xa
Hôn lòng đất ấm - thướt tha áo màu

Vườn Xuân muôn sắc chen nhau
Bức tranh ngày mới đẹp như thiên đường
Gởi lời tân chúc một năm
Nhâm Thìn may mắn, an khang, phước đầy

Tình xuân duyên dáng trong tay
Tràn đầy nhựa sống mỗi ngày yêu thương
Dẫu cho cuộc sống vô thường
Tình yêu, tình bạn, ấm nồng trong tim


Tình người viễn xứ lưu vong
Mai vàng trước ngõ ngợi mong quê nhà
Gói chặt yêu dấu thiết tha
Gởi nhau lời chúc đậm đà hương Xuân

aB - 23rd Jan 2012
Mồng 1 tết nguyên đán năm Nhâm Thìn

0
Ghé thăm nhà anh Tư em thích nhất tấm hình này!





CHÚC MỪNG GIÁNG SINH


  Giáng sinh an lành!


Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-24 03:55:15dohop>
 
                                        

 
 
  LÂM NGÔ - CHƯƠNG NĂM_phần2



Chú thích:
 
 
Bôn = Thiếu Tá Balls.

Bờ Minh Hẩm = Birmingham một địa danh ở Hoa Kỳ
 
Điền = Daniels, một người lính cùng lữ đoàn với Ngô Lâm.

Đao = down, từ ngữ túc cầu Mỹ.
 
Hợp = Trung Úy Hooper.
 
Khanh = Thượng sĩ Kranz
 
Mít Xịt Xì Bi = Mississippi, một bang ở Hoa Kỳ
 
Phan Kinh Tài = Frankenstein, một người hay là quái vật, được bác sĩ Frankenstein tạo nên bởi nhiều bộ phận người chết lấy từ nhà xác.
 
Tắt Đao = Touchdown, từ ngữ túc cầu Mỹ, nghĩa là để trái banh chạm xuống đất sau lằng gôn.
 
Xạc-li = Charlie
 
Xì Ra Xong = C-ration, khẩu phần ăn đóng gói sẵn của Bộ Binh Mỹ bao gồm đồ hộp, đồ nấu sẵn (1 hộp bánh gato hay bánh biscuit, 1 lon thịt ba lát, 1 lon trái cây như peach... tráng miệng, 1 hộp mứt, 1 gói thuốc lá nhỏ, v.v.)
 
 
Trang chú thích: xin nhấn ở đây


 
(Chương 5 - Phần 2)
 
Dù sao đi nửa, thượng sỉ già dà tui, chúng tui thoát chết như là một phép lạ, như là ngừi ta nói phép lạ sẻ sảy ra khi mình góa gần trái lựu đạn bị nổ, mình sẻ hổng bị sao hết. Dù dậy, tui và thượng sỉ bị lột trần truồng vô sản hổng còn cái gì nửa y như là bị đấu tố giửa chợ, nhưng riêng tui thì còn được cái mão đầu biếp ở trên đầu. Và cái đám rau thịt đậu hành bầy hầy trong nồi phủ đầy ngừi và mặt mủi chúng tui, làm cho tụi tui giống – ừ mà tui củng hổng biết giống cái khỉ gì nửa – nhưng mà, ông nội tía ơi, ngộ dử lắm.
 
Chiện hổng thể tin được là hết cái đám lính đang ngồi ở nhà bàn củng hổng bị sao hết. Cái dụ nổ đó chỉ làm cho cái đám đó bị phủ đầy dới rau cải, và đồ hầm nói chung, và tụi nó ngồi chết trâng, y như là bọn lính mới gặp ma hay sao đó – một điều chắc chắng là cái dụ này làm bọn chúng câm họng luôn, hết hỏi khi nào thì có đồ ăn nửa.
 
Bấc thình lình, ông đại đội trưởng chạy dô nhà biếp.
 
“Cái gì dậy!” Ổng la lên. “Chiện gì xảy ra dậy?”  Ổng nhìn hai đứa tụi tui, rồi ổng tru lên, “Thượng sỉ Khanh, có phải là ông hông?”
 
“Hông! Đây là Ngô bắp hầm trong nồi súp-de!” ông thượng sỉ nói, và rồi ổng như là rung lên, rồi ổng dực băng con dao phay chặc thịt ra khỏi tường của nhà biếp.
 
“Ngô Lâm – Súp-de – Hầm!” ổng hét lớn lên, rồi ổng cầm dao phay dí theo tui.  Tui chạy ra khỏi cửa, và ông thượng sỉ dí theo tui tới khắp mọi nơi, qua mấy cái sân tập diển hành, chạy thấu qua Câu Lạc Bộ Sỉ Quan luôn, qua bải đậu xe quân đội luôn. Nhưng mà tui thắng ổng một cách dể dàng, bởi vì chạy là sở trường của tui, nhưng mà, cho phép tui nói điều này: Lúc đó tui nghỉ là tui chắc chắng sắp sửa phải tình nguyện bị gửi đi học tập cải tạo ở cái chổ múc chỉ cà tha hay là múc mùa lệ thu dì đó rồi!
 
Một tối, vào mùa thu, điện thoại trong trại lính reo lên và đó chính là thằng Bửu điện cho tui. Nó nói là ngừi ta đã cúp học bổng thể thao của nó bởi vì bàn chưng của nó bị gảy nặng hơn là ngừi ta đả nghỉ, và vì vậy nó củng sắp xửa phải rời ghế nhà trường. Nhưng mà thằng Bửu hỏi tui có thể xin phép đi tới Bờ Minh Hẩm để coi trường Đại Học của tui đấu dới bọn trí thức chó từ Mít Xịt Xì Bi hông. Nhưng mà tui đả bị cấm túc trong doanh trại thứ bảy đó, bởi dì tui hổng được phép ra khỏi trại ngày cuối tuần kể từ cái dụ tui làm nổ nồi súp hầm, gần nửa năm rồi.  Dù sao, không đi được nhưng tui lắng nghe trận đấu trong ra-dô trong lúc tui chà rửa mấy cái L., mấy cái bồn cầu trong trại lính.
 
Tỉ số rất xát nhau vào cuối hiệp thứ 3, và thằng Mảng Xà được dịp trổ tài thả ga bửa đó.  Tụi tui thắng 38-37 nhưng cái đám trí thức chó đó mới dừa ghi bàn thằng bằng “Tắt Đao” tức là để trái cà na xuống đất sau lằng gôn, lúc đó chỉ còn một phút nửa là hết giờ. Bất thình lình, vào “Đao” thứ tư hay là màn thứ tư, và tui tui hổng còn màn nghỉ nào nửa. Tui thầm cầu nguyện cho thằng Tỵ đừng có làm cái chiện tầm bậy như ở trận Cam Cuối Mùa mà quăng banh ra ngoài biên trong “đao” thứ tư để mà thua nửa, nhưng mà, ngay chóc, nó đả đảng trí và làm nửa.
 
Tui đang góa thất vọng thì, bất thình lình, có góa chừng tiếng reo hò hoan hô đến nổi tui hổng nghe được lời tường thuật của ra-dô cho tới khi tất cả tiếng ồn dịu xuống, thì ra chiện là như dầy:  thằng Tỵ chỉ làm bộ đảng trí tung banh ra ngoài biên để dừng đồng hồ sân, thực ra, nó lén đưa banh cho thằng Cường chạy banh để thắng bằng “Tắt Đao”. Bao nhiêu đó thôi bạn củng đủ biết là ông Gấu cáo cở nào. Ông Gấu đả tính kỷ và nghỉ đến chiện bọn cẩu trí thức từ Mít Xịt Xì Bi thực ra rất ngu, chúng nó ngu đến nổi có thể nghỉ là chúng tui khờ khạo đến mức có thể làm tầm bậy hai lần.
 
Tui thiệc là dui dìa trận banh đó, nhưng tui hổng biết là Duyên có coi hông, và hổng biết Duyên có đang nghỉ tới tui hông.
 
Nhưng rồi chiện đó hổng còn quang trọng nửa, bởi vì một tháng xau tụi tui lên đường hành quân.  Gần một năm goa, tụi tui đả tập luyện như là ngừi máy, tụi tui sắp sửa phải đi xa vạn dặm, và điều này hổng có phóng đại tí xíu nào.  Tụi tui hướng tới Việt Nam, mà ngừi ta nói là điều đó hổng có tệ lắm so dới nhửng gì mà tụi tui đả trải qua trong năm vừa rồi.  Nhưng mà rồi tụi tui sẻ khám phá ra, cái điều sau mới đúng là một sự phóng đại.
 
Tụi tui tới đó vào tháng hai, và chiếc xe lửa chở hàng đả đưa chúng tui từ Qui Nhơn tới Chơi Ku hay Pleiku gì đó dọc  theo bờ biển Nam Hải qua vùng cau nguyên. Chiến đi hổng có tệ lắm và nhiều quang cảnh đẹp và thú dị, dới nhiều rừng chuối, rừng dừa và đồng ruộng có đám dân mít nhỏ con đang cày bừa. Tất cả nhửng ngừi cùng phe dới tụi tui ai ai củng thiệt là thân mậc, họ đưa tay vẩy chào tụi tui và nhiều nửa.
 
Tụi tui thấy là còn gần nửa ngày trời mới tới đó được bởi dì một đám mây đất đỏ bự tổ bố treo lưng chừng ở Pleiku. Ở ngoại ô Pleiku thì có nhiều túp liều lụp xụp buồn bả ẹ hơn là mấy cái mà tui thấy ở A la ba má, dới dân nghèo tụm lại dưới các mái nhà lụp xụp và họ hổng có răng cỏ gì hết, và có trẻ nít hổng mặc đồ, đại loại, dân này đi ăn xin.  Khi tụi tui tới Bộ Chỉ Huy của Lữ Đoàn, và kho đạn, mọi thứ nhìn hổng tệ lắm, ngoại trừ bụi đất đỏ ra. Hổng có cái gì xảy ra đáng để mà tụi tui ngắm nghía, và trại lính thì ngăng nắp, gọn gàng với các lều lính xếp theo nhiều hàng dài đến chổ tui hết thấy nổi, đất và bao cát được bố chí gọn gàng, đẹp mắc chung quanh các lều lính. Hổng thấy giống thời chiến tí nào hết. Tụi tui có lẻ giống như đang trở dìa trại Phước Bình vậy.
 
Dù sao đi nửa, ngừi ta nói là tấc cả điều im lìm bởi dì đả bắt đầu năm mới của dân mít – Tết, hay đại loại như đậy – và vì vậy hai phe đang có một cuộc ngưng bắng.  Biết được điều này, cả đám tụi tui mừng rung luôn, bởi dì chưa có gì hết mà tụi tui củng đủ xợ rồi. Thế nhưng hòa bình và im lặn hổng kéo dài được bau lâu.
 
Sau khi tụi tui xếp hàng ngay ngắn và vuông dức, người ta kiêu tụi tui đi tới Nhà Tắm Lữ Đoàn để chà rửa cho xạch. Nhà Tắm Lữ Đoàn chẳng goa chỉ là một cái lổ bự hổng sâu lắm, ở nơi đó ngừi ta để 3 hay 4 cái xe tải chở nước và ngừi ta kiêu tụi tui xiếp quân phục để trên miệng lổ rồi khi tụi tui xuống dưới, ngừi ta xẻ xịt nước dô tụi tui.
 
Dù dậy, điều này củng chẳng tệ, bởi dì gần một tuần rồi tụi tui hổng được tắm rửa, tụi tui bắt đầu có mùi trái cây chín rục. Tụi tui di chuyển cái đích của tụi tui trong cái hố này, rồi được xịt nước, và đủ thứ, rồi khi trời chỉ vừa bắc đầu tối, tự nhiên bấc thình lình, có một tiếng gì ngộ ngộ trên không và cái thằng đưc đang xịt nước dô tụi tui rống lên “nó đề ba đó,” rồi cả đám lính ở trên miệng lổ biến mất như bị bốc hơi. Tụi tui đứng ở dưới lổ trần truồng nhìn lẩn nhau hổng biết gì hết, rồi có một tiếng nổ bự dử dội gần tụi tui, rồi một cú nửa, và mọi người bắc đầu la hét và chửi bới rồi ráng kiếm guần áo mặc dô. Bắc đầu có mấy trái rớt gần chung goanh tụi tui, và ai đó la lên, “Nằm xát xuống đất!” Điều này hết sức khôi hài bởi dì chúng tui đả nằm bẹp xuống đáy lổ rồi, tới lúc này tụi tui giống mấy con trùng đất nhiều hơn là ngừi ta.
 
Một trái pháo nổ đâu đó tung một đống miểng và rác rửi bậy bạ dô hố, và một thằng đực ở cái mé bên kia của hố bị trúng, bắc đầu la và réo om xòm, ôm chổ này, chụp chổ kia, và máu chảy tùm lum.  Điều góa rỏ là cái hố này hổng phải là chổ ang toàn để núp. Thượng sỉ Khanh bấc thình lình xuất hiện ở miệng hố, và ổng la hét tụi tui ra khỏi hố để đi theo ổng.  Loạt pháo kích thỉnh thoảng có vẻ như ngừng tí xíu, và tụi tui mới xách đích ra khỏi cái lổ khỉ đó. Tui leo lên trên rồi mới nhìn xuống đấc, ối Trời ơi! Bốn, năm thằng xịt nước cho tụi tui đang nằm đó. Thiệc là khó mà thấy ra được cái đống đó chính là người ta – cả đám người bị ngiềng nác hay bị sé rách tui tưởng tượng giống như là bị máy cày hay trâu bò gì đó chạy goa trong phim rau muốn sống gì đó. Tui chưa hổng bao giờ thấy ngừi chết, và đây là cái cảnh khủng khiếp ghê rợn nhức xảy ra dới tui từ trước tới giờ!
 
Thượng sỉ Khanh ra dấu cho tụi tui bò theo sau ổng, và tụi tui làm theo lịnh.  Nếu mà ngừi ta coi tụi tui bò từ trên cao chắc là rất là ngoạng mụt.  Một trăm rửi anh chàng hay giống dậy trần truồng hở đít bò ngoằng nghèo làm thành một đường dài trên mặc đất.
 
Có một đám hố cá nhân gọi là lổ cáo được đào theo một hàng, và Thượng sĩ Khanh cho ba hoặc bốn ngừi vô một lổ cáo. Nhưng mà ngai sau khi tụi tui dô lổ cáo, tụi tui mới thấy là thà cứ để cho tụi tui ở lại trong cái lổ tắm đầu tiên còn hay hơn. Mấy cái lỗ hồ ly tinh này toàn là nước nhớt bày hày và thúi goắc do trận mưa đưa tới, và hổng có hồ cáo gì hết nhưng toàn là ết nhái dà rắn dới đủ loại côn trùng bò ngổn ngang, nhải lung tung, uốn éo trong đó.
 
Sự diệc kéo dài suốt đêm luôn, và tụi tui phải ở trong mấy cái lổ hồ cáo gì đó dới cái bụng trống rổng vì hổng có bửa ăn tối. Mải cho đến lúc mặc trời gần hiện ra thì tụi VC mới bớt pháo kích, tụi tui được lịnh xách đích ra khỏi lổ cáo để mặc đồ dô và lấy vủ khí, chuẩn bị cho đợt tấn công của VC.
 
Bởi dì tụi tui tương đối mới mẻ ở đây nên thực sự hổng làm được gì nhiều – ngừi ta còn hổng biết xiếp tụi tui dô chổ nào nửa, bởi dậy, ngừi ta kiêu tụi tui canh gác dòng ngoài của doanh trại ở phía Nam, mấy cái L. của đám sỉ quang được dựng lên ở đây. Ở chổ này còn có lẻ còn ẹ hơn ở trong mấy cái lổ cáo nửa, bởi dì một trong mấy trái pháo của VC lọt vô L. làm dăng cở 250 Kí lô kức sỉ quang đi tới khắp nơi.
 
Tụi tui phải ở đó nguyên một ngày hôm đó, hổng có điểm tâm, hổng có ăn trưa; và tới khi mặc trời lặn, tụi VC bắc đầu pháo kích nửa cho nên tụi tui phải nằm đó với toàn bộ cái đám kức hay đại loại như dậy.  Ối trời đất quỷ thần ơi, thiệc là gớm ghiếc gê nơi đi.
 
Cúi cùng rồi ai đó chợt nhớ ra là tụi tui chắc là đói bụng, và một đống đồ ăng đồ hộp đóng gói của bộ binh gọi là Xì Ra Xong, được đem tới. Tui có được thịt heo lạnh và trứng trong lon đóng dấu sản xuất năm 1951. Có đủ thứ tin đồn được lang truyền. Ngừi nào đó nói là đám Vịt Con hay là VC đang mần thành phố Pleiku. Có ngừi nói đám vịt này có bom nghuyên tử nhưng bọn chúng chỉ thích chơi súng cối để làm nhục chí tụi tui. Có ngừi còn nói là cái đám dịt hổng có bao giờ pháo kích tụi tui, nhưng chính cái tụi Úc Thòi Lòi, hay có thể là tụi Hòa Lang hay tụi Đang Mạch pháo goa pháo lại. Lúc này thì tui kóc cần biết ai đả pháo kích nửa. Đ.M., Tui là Tám Khỏe, xin tiên bố li khai dới mọi tin đồn thất thiệc!
 
Dù sao đi nửa, sau cái ngày đầu tiên đó, tụi tui bắc đầu cố gắng biến cái dòng ngoài phía Nam này thành một chổ ở được. Tụi tui đào thêm nhiều lổ cáo rồi dùng mấy miếng váng và thiếc từ L. của sỉ quan để làm mấy cái chòi nhỏ.  Mặc dù dậy, đợt tấn công của VC đả hổng bao giờ tới, và tụi tui hổng thấy một Vịt Con nào để bắng hết. Tui nghỉ là, dù sao đi nửa, có thể là cái đám Vịt Con đó có đủ đỉnh cao trí tuệ để hổng có bỏ công bỏ mạng vịt ra để tấn công cầu tiêu hay L. gì đó. Trong ba hay bốn ngày, tụi vịt con pháo kích tụi tui mổi tối, và rồi cuối cùng, vào một bủi sáng khi mà đợt pháo kích có vẻ ngừng, tiểu đoàn trưởng là Thiếu Tá Bôn bò tới gặp chỉ huy đại đội của tụi tui rồi nói là tụi tui phải đi lên phía bắc để giúp cho một lữ đoàn khác đang bị VC mần tới tấp trong rừng rậm.
 
Một lúc sao, Trung Úy Hợp kiêu tụi tui “lên ngựa”, và mọi ngừi ráng nhéc thiệt nhiều Xì Ra Xong dới lại lụ đạn dô túi – điều này thiệt là khó sử, bởi dì bạn hổng thể ăn lụ đạn được nhưng mà biết đâu có lúc phải cần tới nó. Dù sao đi nửa, tụi tui được nhét dô máy bay trực thăn và rồi thì tụi tui cất cắnh.
 
Đám trực thăng của tụi tui chưa hạ xuống nhưng tụi tui có thể thấy là Lữ Đoàn 3 đang ở trong địa nghục. Có đủ thứ khói và đủ thứ khỉ bay lên từ rừng rậm bù xù và một mảng rừng lớn đả bị lột trần trụi. Tụi tui chưa kịp đáp xuống thì đả bị bọn vịt con bắng dô. Bọn chúng bắng nổ một trực thăng của tụi tui trên không, và đó là một cảnh khủng khiếp, phải nhìn đồng đội bị cháy hay dống dậy, và tụi tui hổng làm được gì hết.
 
Tui đang là ngừi ôm kho đạn cho súng máy, bởi vì người ta nghỉ là bự con như tui thì có thể khiêng dát được đủ thứ khỉ hết. Trước khi tui rời máy bay, một vài ngừi hỏi tui có thể vui lòng mang dùm họ vài trái lụ đạn để mà họ có thể mang thêm lương thực, và tui chịu. Điều này hổng làm tui phật lòng gì hết. Thượng sỉ Khanh củng bắc tui rinh cở 40 lít nước nặng cở 25 ký.  Và tụi tui sắp sửa đi thì thằng Điền đang rinh cái giá súng bị sụm chưng nên tui ôm cái giá súng luôn. Nếu mà cộng hết mấy thứ mà tui rinh chắc củng giống như tui đang vác một trong mấy tên cầu thủ guậy hái bắp Nơ Ba Rát Ca. Nhưng mà cái trò khỉ này hổng có giống cái trò chơi banh chúc nào hết.

Trời bắc đầu tối khi tụi tui được lịnh đi tới một cái đồi để đở gánh nặng cho Đại Đội Xạc-li đang bị VC đè bẹp hay là đang đè bẹp VC, tùy theo bạn nghe tin tức từ “Sao và Vạch” của Bộ Guốc Phòng Mẻo hay chỉ cần nhìn chung goanh coi chiện khỉ gì đả xảy ra.
 
Trong mọi tình huốn, khi tụi tui tới đó, có đủ loại thứ khỉ bay tùm lum hết và có khoản một tá lính đang bị thương nặng rên la khóc lóc và có góa nhiều tiếng ồn từ mọi phía nên hổng ai nghe được cái khỉ gì hết.  Tui bò thiệc thấp để ráng đưa cái đám đạn dược và nước uống và cái giá súng, cộng với mấy thứ khỉ của tui nửa, lên tới chổ Đại Đội Xạc-li, và tui đang di chiển hết xức khó khăn qua một cái chiến hào thì có một tên lính ở trong đó hụ lên dới một tên lính khác, “Mày bay coi cái thằng Khùng tổ bố kìa – nhìn nó giống quái vậc Phan Kinh Tài hay sao đó!” Và tui chuẩn bị đớp lại, bởi vì chưa có ai chọc guê mà tình cảnh đả quá tệ rồi – nhưng ngay lúc đó, ối trời ơi!  Thằng lính kia trong chiến hào bất thình lình nhải ra và khóc lớn, “Lâm – Ngô Lâm đây mà!”
 
Lạy Chúa tôi, nó chính là thằng Bửu!
 
Vắng tắc là thằng Bửu, dù là bàn chưng nó bị quá tệ đến nổi hổng chơi banh được, vẩn hổng đủ tệ đủ để thoát khỏi cảnh bị đẩy đi nửa dòng trái đất để đại diện cho Quân Đội Hoa Kỳ. Dù sao đi nửa, tui ráng lết cái đích đáng thương của tui dới mấy thứ khác lên tới cái nơi mà tui phải tới, và một lúc sau, thằng Bửu củng tới đó, và trong lằng đạn và pháo, ngừng mổi khi máy bay của tụi tui xuất hiện, tui và thằng Bửu có dịp gặp nhau.
 


Lâm và Bửu (bên phải) ở chiến trường
 
Thằng Bửu cho tui biết là nó nghe nói Duyên đả bỏ học để đi theo cái đám phản chiến hay đại loại như dậy.  Nó củng nói là có một bửa, thằng Cường đục lộn với một cảnh sát ở đại học bởi dì tên cảnh sát này phạt hắn dìa cái tội đậu xe bậy, và khi thằng Cường đang thả bănh để đá trong sân trường thì nhân diên công lực úp tới tung một cái lưới dô và chụp thuốc mê để bắt nó. Thằng Bửu nói là sau đó ông Gấu bắc thằng Cường chạy thêm 50 dòng quanh sân banh để phạt nó.
 
Thiệt đúng là thằng Cường, thằng bạn củ của tui chứ hổng ai hết!
 
(Hết chương 5)
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-24 17:43:29Phù Vân>
 
 

[/align] 

[/align] 

[/align] 

[/align]để trả lời câu em hỏi

[/align] 

[/align] em lớn lên trên giòng sông quan họ

[/align] tiếng sóng khoan hò nhịp mõ cầm canh
 khóm trúc vườn xanh biêng biếc giao cành
 xâu chuỗi ảnh khoanh cong vành ký ức

đêm thao thức giữa vực sâu vọng tưởng
bước ly hương , xa tường rạ lều tranh
thấm hồn thơ bao viễn cảnh quê người
xanh màu nhớ thuở lên mười chân sáo

đêm huyền dịu đẫm hanh hao diễm ảo
đã khơi nguồn từ dạo lệ hòa thơ
sáo trương chi ai óan sóng xa bờ
thập lục , tiếng cầm ngẩn ngơ chi lạ

áo não thiết tha độc huyền đơn chiếc
âm nguyệt cầm vơi khuyết nửa vầng trăng
câu hát bâng khuâng khua khoắng tâm hồn
quảng bình cũng chốn hương thôn đất mẹ

cao vút trưa hè giọng thừa thiên nhẹ
quay quắt cơn mê nỗi nhớ sơn khê 
thung lũng buồn tênh mưa qua rất khẽ
gió hắt hiu về quạnh quẽ cô liêu... 

[/align] 

[/align] phùvân .Feb.25th.2011

[/align]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-27 16:43:36dzuylynh>
 
THI NHẠC GIAO DUYÊN _ CLB Tri Âm
 
dzuylynh hân hạnh giới thiệu :
thơ Sông Hương
 
Giọt thơ Nguyễn tấn Tuấn xuôi về đất thần kinh Huế theo hạt bụi phù sa con sóng Thu Bồn đất Quảng Nam, quê hương Ngũ Phụng Tề Phi; để rồi mượt mà nhỏ xuống...hòa vào dòng thơ VNTQ êm đềm ngọt lịm...
Chén Thơ Sông Hương ướp một chút dư hương chiếc bông cỏ may ,vài lọn tóc đuôi gà một thời tuổi dại nối dài cho sợi thơ " Người Tha Hương " ngày càng ánh lên sóng sánh trong bình trà ngôn ngữ Thi đàn VNTQ
Con chữ trong thơ Sông Hương không phù phép, không đỏm đáng mà tự nhiên như không thể tự nhiên hơn.
Thi từ đơn giản ,ý thơ mộc mạc nhưng cấu trúc rất chặc chẻ... khó thấy được thơ Nguyễn tấn Tuân " lang thang thất thểu " trong vũng lầy không lối thóat giữa tình và ý , câu và vần như Dzuylynh thỉnh thỏang vẫn thường hay gặp của những nhà thơ tài tử hiện nay. 
Thơ Sông Hương quyến rũ dòng nhạc tôi vì cái chân chất, thực thà của một gã lái đò " bất đắc dĩ " tội nghiệp phải chèo chống vật vã với những đợt sóng Tình vây bủa muôn trùng từ dòng sông Yêu cổ tích cho đến khi :
 
"...tự nhủ lòng thôi bâng khuâng
    thôi chờ những dòng tin nhắn
    bến xưa đò chiều vắng lặng
    hạ về phượng đỏ mắt cay !....
 
 
Thế này nhé , Sông Hương :
 
...ừ Thôi ! Ngày mai chia tay
    Ừ thôi : Ngày Mai Em Đi....
 
    Một mảnh tình xưa vắt vai đã trĩu...may quá , đã tuôn về chân trời tít tắp nơi thơ không thể nào chắp cánh tìm đến...
    Hẳn là người thơ quê hương đền đài lăng tẩm đất thần kinh đã thôi còn ấp ủ những cánh hoa trường mộng trong giấc mộng du triền miên khởi đi từ cái Nghiệp gieo vần.
 
     Nói thế nào cho đúng?  

Ừ Thôi..Em đi !
     Hay là : 
Ừ Mai.. Em Về !
    hợp tan tan hợp đi về về đi !
Ôi , mệt mỏi làm sao !
Thế bạn có thích mệt mỏi như thế này không?
 - Xin cho tôi được một lần và nhiều lần nữa thôi !



Ừ...THÔI ! EM ĐI ! 
thơ Sông Hương _nhạc & trình bày Dzuylynh 
                   

          
                                                 http://www.box.net/shared/3oexixndy5lxn9zxb2nm                                       


                                                            
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-24 23:31:02Phù Vân>
 
ĐỌC BÁO GIÙM BẠN
 
Một Công Chúa cuối cùng của triều đại nhà Nguyễn đang sống ở South Florida
 
Cali Today News - Công Chúa Thi-Nga nói với phóng viên đài TV WPBF 25 News của Florida cô là ‘hậu duệ trực tiếp của Vua Gia Long, người lập ra triều Nguyễn hơn 200 năm về trước’
Sinh ra ở Saigon, cô Thi-Nga nói với đài này như sau: “Gia đình chúng tôi thật ra đã trị vì trong lịch sử VN từ những năm 1500”. Bị ép phải ra đi từ nhỏ, cô lớn lên ở Paris và hiện cống hiến thời gian cho UNESCO để giữ gìn một phần quá khứ của nền văn minh Việt.


Chân dung Vua Gia Long. Photo courtesy: Internet

[/align]
Cô trình bày ảnh chụp với Cựu Hoàng Bảo Đại trong clip video và cho biết một cuộc triễn lãm các trân châu bảo ngọc của gia đình họ Nguyễn sẽ sắp ra mắt trên nhiều quốc gia.
Năm 2010, Thi-Nga có mời Đức Dalai Lama tham gia một kỳ quyên góp để góp phần khôi phục Viện Department of Religious Studies tại Đại Học Florida International University.
Sau nhiều năm sống ở Châu Âu và New York, Thi-Nga quyết định đến sống ở South Florida. Cô vinh dự nhận Chìa Khóa Thành Phố của Miami Beach vì các công tác từ thiện của mình.
Cô nói: “Quả thật là người Mỹ thường biết đến Việt Nam qua thành ngữ ‘The Vietnam War’. Tôi muốn bày tỏ lòng tri ân đến các gia đình Hoa Kỳ và quân nhân Hoa Kỳ đã đến và giúp đỡ Việt Nam”
Nói về đám cưới hôm qua của hoàng Tử William và Kate, cô Thi-Nga cho biết: “Cô Kate sẽ được chờ đợi làm nhiều điều. Nếu được huấn luyện chu đáo và hiểu biết các luật lệ lễ nghi, tôi nghĩ Kate sẽ hoàn thành nhiệm vụ”
Thi-Nga nói truyền thống triều đình VN là xin chúc hai trẻ yêu nhau ‘vạn mùa xuân hạnh phúc’. Thành ngữ VN, cô cho hay, ‘vạn xuân đồng nghĩa với sự vĩnh cửu’

Trường Giang (nguồn WPBF West Palm Beach
 
 
 
Khi người Việt xuất cảng một độc chiêu về khoái đê mê
 
Cali Today News - Quang cảnh giống hệt một phòng răng ở…Sillicon Valley, với những cái ghế dài, đèn đuốc sáng choang, người ta nằm lên, ưỡn đầu và các nhân viên có gắn đèn rọi trên trán, tay mang một lố lỉnh kỉnh dụng cụ. thỉnh thoảng có tiếng ‘rên’ của một ‘bệnh nhân’
Nhưng họ không yêu cầu ‘bệnh nhân hả mồm để chiếu đèn’ mà lại chiếu đèn vào lỗ tai và thọc một cây dài vào ngoáy ngoáy. Đây là một tiệm hớt tóc khá ‘hoành tráng’ ở Saigon và các cô đang trổ tài lấy ráy tai cho khách! Tiếng rên khi nãy là tiếng rên khoái trá. Tiếng bình dân gọi là ‘sướng rên mé đìu hiu!


Ảnh minh họa
[/align]
Ear picking? Mới đây báo San Jose Mercury News đi bài ngay trang bìa nói về ‘nỗi sướng không tên’ này, cho thấy nghệ thuật ‘lấy ráy tai’ VN sau này sẽ chinh phục thế giới. Người Việt là một dân tộc thông minh, làm người khác khoái đến như thế phải có… đầu óc một chút!
Người Tây Phương không có thói quen…trả tiền cho người ta đè mình ra tra tấn lỗ tai như thế, nhưng bạn hãy nghe Katie Dang, một nữ ca sĩ 20 tuổi, nói về kinh nghiệm ‘bị tra tấn này’ như sau: ‘Thoạt đầu thì ai cũng sợ vì không có biết gì đâu, nhưng sau đó thì…Trời ơi, qqqquuááá đđđđãããã!!”
Hèn gì mà rất nhiều Việt kiều từ Mỹ về, vừa ra khỏi phi trường TSN là dông lên xe taxi như gió cuốn đến ngay một tiệm hớt tóc để được ráy tai. Nguyễn Tường Tâm cư dân Silicon Valley, kể: “Đó là hạnh phúc, hễvề tới Saigon là tôi đi ‘chiến đấu’ ngay, nó giống như yêu đương thể xác, quá phê, đã có người dùng từ chẳng sai khi gọi hoạt động này là ‘ear-gasms”
Chuyên gia của ‘nghệ thuật quá đã’ là cô Nguyễn Thị Lệ Hằng, 26 tuổi, cắt nghĩa: “Trong tai chúng ta có một ‘huyệt đạo’, có người đụng tới thì nghe nhột nhột nhưng có người sẽ ‘rên lên vì quá khoái’, nỗi sướng này thật khó nói, có người sau đó còn quay qua hỏi nhỏ “Cô lấy tôi làm chồng được hông?”
Bác sĩ Todd Dray, chuyên gia giải phẫu tai mũi họng  ở quận hạt Santa Clara, cắt nghĩa: “Lớp da tai trong cực kỳ mỏng, như tờ giấy thấm và hết sức nhạy cảm với nhiều giây thần kinh tụ hợp về, nó có điểm G  như bộ phận sinh dục của phái nữ đấy, đụng đến là… rên mé đìu hiu!”
Ngày nay khi bước vào một tiệm hớt tóc có nhiều ‘thanh nữ’ ở Saigon, bạn không còn đi hớt tóc thuần túy nữa. Ở đó có đấm bóp, xoa nắn hai vai, làm mặt, gội đầu và dĩ nhiên có lấy ráy tai. Theo nhiều ông, đây là hình thức thư giãn số 1 trong cuộc sống quá xô bồ của một thành phố 9 triệu dân.
Và bây giờ dã có nhiều bà cũng…đi lấy ráy tai, như cô Katie Dang. Cô nói: “Mấy bà ai cũng sợ lần đầu, nhưng sau đó ai cũng…đòi đi nữa. Đàn ông làm việc này cũng khá, nhưng chắc chắn không điêu luyện như các cô. Các cô có bàn tay của phù thủy”
Giá cả bao nhiêu? Rẻ không thể tưởng tượng, tất cả chi phí đưa khách lên đến bảy tầng trời khoái cảm chỉ có 2 đô la cộng với tip. Đó là chưa kể một số tiệm còn mời khách uống cà phê hay trà trước khi lên ghế nữa.
Một chủ tiệm lấy ráy tai tên Nhân cho biết: “có khách đòi lấy ráy tai thực nhẹ nhàng, có người bảo làm mạnh tay hơn (chắc là do có… lỗ tai trâu) mới đã điếu” Các cô nào chỉ có lấy ráy tay đâu ông Địa ơi, các cô còn đi vài chiêu thức ‘cho các anh chết luôn’ như lấy bông gòn nhẹ xoáy êm đềm. Có cha nội đã quá đã ngủ phom phom trên ghế, giục mãi mới tỉnh giấc mơ xuân, rõ khổ cụ rùa hồ Gươm!
Học nghề này có khó không? Chỉ mất một tuần lễ để học, nhưng phải mất nhiều tháng để thực hành mang lại cho khách giấc mơ xuân.  Có cô quá giỏi có khách nườm nượp và khi quân ta kéo đến chỉ đòi được cô này tra tấn mà thôi.
Có một điều lạ là hầu như tất cả đấng trượng phu khi đi lấy ráy tai đều không muốn vợ nhà hay bồ nhí biết. Và chuyện gì ắt đến đã đến khi nói là lỗ tai có điểm G như ‘cái ấy’ , có cha nội chịu hết thấu đã nỡ vĩnh biệt cơm nhà, bê luôn hàng phở lấy ráy tai dìa để độc quyền…sướng, cấm bất cứ thằng cha nào khác lảng vãng đến!
Cho dù đã có cảnh báo là chơi với dao có ngày đứt tay, vì có cảnh báo là nếu lấy ráy tai mà làm bị thương vì đủ thứ…vi trùng rủ nhau đi vào, kể cả bệnh viêm gan B rất ớn, nhưng mấy tướng quen ăn đâu quen nhịn, như Trương Phùng, một tay 44 tuổi, cứ 2 tuần một lần là ghé qua, thố lộ: “Có mấy thằng bạn nói coi chừng không an toàn, nhưng tôi đã nghiện như đi uống bia hay hút thuốc rồi, đâu có nhịn được!”
Có bà nào đi lấy ráy tai đã …bê luôn chàng về dinh hay chưa? Chắc là chưa, cho dù lấy ráy tai là qqquuuááá đđđããã, các bà không ngu mà chôm một tên về làm mình sung sướng vài phút mà phải nuôi báo cơm nó suốt đờí!
Tụi này đâu có khờ như các ông!
 
Hồng Quang
0