Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

VIẾT THÊM ĐIỀU GÌ ? đăng sơn.fr

430 trả lời, 76.329 lượt xem — Trang 3 / 15




..


CÒN ĐIỀU GÌ ĐỂ VIẾT ?

_______________________________



Có chứ - Còn nhiều điều để kể.
Kể về mẫu chuyện vừa tạt qua thăm nhà người khách hàng và cũng vừa là bạn già.
Lâu quá không gặp nhau - Vì những Lý Do : Vì...Tại ...Bởi.....

Vì cái gì ? Lãng quên ư ?

- Không.Trí nhớ mình còn chạy tốt ! Chẳng nỡ quên điều không muốn quên.Làm sao quên được cái không khí ấm áp mỗi lần được tiếp đón ân cần..Những câu chuyện ròn rã, đầy ấp tiếng cười.Ông bạn già Alain thích kể chuyện đời,chuyện lúc trẻ là nhạc sĩ chơi kèn,lúc sau làm tướng cướp để vào tù ra khám....

Chuyện tình của Ông cũng bắt đầu từ lúc sắp vào tù.Nàng vẫn chung thủy trông đợi và tử tế thăm nuôi cho đến khi mãn tù để lấy nhau....

Tôi là kẻ thích nghe .Ngồi im chăm chú.

Con người trần chỉ có một cái miệng và hai lỗ tai - Cũng may,nếu có ngược lại thì chắc chẳng ai nghe ai vì ai cũng thích nói và dành nhau để nói.

Nói gì ?
- Nói về những cái Tôi của mình.... Chuyện thường tình mà thôi.Những cái tôi này gặp những cái tôi khác để có một cuộc đời trần gian với những xoay chuyển xáo trộn trong đời sống.

Nói xong thì giữ im lặng để biết lắng nghe.Nghe để biết rằng : " Đời người là một cuốn truyện có nhiều Chương vui , buồn , sướng ,khổ.... giống như câu nói của người xưa : Sông có Khúc,người có lúc.

Nói đến Lúc và Khúc thì có nhiều điều để nói lắm .
Không tiện nói thì Viết vậy. Viết như đã có lần nói với bạn bè : " Viết thay cho hình thức Nói ,và Đọc chăm chú là sự lắng nghe.

Mệt thở không ra thì ngừng nói.Lưng mỏi dừ,bụng đói vì cả ngày làm việc đã mệt,thì còn sức đâu dể Viết nữa.

Vậy thì ngừng viết,kiếm cái gì nhét vào bụng.Đánh một giấc dưỡng sức sau khi đọc vài trang sách.

Trời đang vần vũ giông bão bên ngoài - Nằm nhà,yên tĩnh,chùm chăn ấm và đọc sách không phải là một cái Sướng hay sao ?

Muốn nhẹ nhàng khi mệt thì đừng gõ trên phím chữ nữa.Chữ mỏi lắm rồi !
Chữ sửa soạn ăn uống và chữ leo lên giường chùm chăn.

Sắp hết một ngày ! Ngày mai là ngày khác.Mới ! Và tự biết rằng mình đã " Cũ " ( Già thêm một ngày ! )

Cũ thêm môt ngày để có thêm vài điều để Viết.Viết ra sao ?


đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0




...




• VIẾT .


Hình như là cái cố tật.Mỗi lần gõ chữ thẳng vào đề một bài viết thì lại bị khựng.
Khựng cái gì mới được chứ ? Đề tài để viết thì đã có sẵn,chẳng hạn định viết về một cuốn sách oái oăm của một Nữ Sĩ có tên tuổi ở Pháp và cuốn Calomnies ( Vu Khống ) vừa đang đọc dở dang.Viết về sự ám ảnh về cái chết và những cơn mê sảng điên khùng của ngưòi viết.Viết để biết mình nghĩ gì và điều mình suy nghĩ có quá đáng hay không ? Quá đáng vì sự vội vã khi suy sét một sự việc .
Đang nghĩ đến sự ra đi của người chị nuôi để viết như một lời tiễn biệt.Cái đám táng đơn giản.Không đèn nến,không đầy ấp những vòng hoa chia buồn,không có những bài từ biệt dài đến thảng thốt,không có câu kinh gõ mõ niệm chú.Không…không…
Chỉ có vài lời từ biệt của người thân và bạn hữu từ thời trung học của chị. Chị thích bài Biệt Ly,thích bài Lòng Mẹ thì chị được nghe .Nghe các con trong lên đứng trên bục gỗ và cầm bản nhạc ghi lời hát…’’ Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình….’’
Ai cũng khóc.Nước mắt dàn dụa khi nghĩ đến sự sống và sự chia ly của cái chết….


Viết gì nữa cho những hàng sắp tới ?

Viết về sự gian dối lừa đảo của những kẻ thích gạt lừa từ sự mua bán trên net.Viết về chuyện bà Ả Rập chùm khăn kín mặt mày chỉ chừa 2 con mắt khi lái xe,bị cảnh sát chận phạt để lòi ra chuyện ông chồng của bà có đến 4 bà vợ khác nhau, 4 bà đẻ tù tì mỗi bà 4 đứa con để gian dối khai gian ăn tiền an sinh trợ cấp xã hội của nhà nước.. . Chuyện con oắt con 12.13 tuổi đã phì phèo thuốc lá và nổi cơn ‘’ ngựa chứng ‘’ sớm để nạp mạng cho 4,5 thằng oắt khác mần thịt hội đồng cả bao ngày trời….
Chuyện…chuyện….

Ai chẳng biết,viết là một hình thức để kể những mẩu chuyện.Có lớp lang thứ tự để
đủ làm người khác đọc và dễ hiểu hay không lại là một chuyện khác !
Như vậy,phải bắt đầu từ đâu ? Chuyện vui hay chuyện buồn ?




** NHỚ.



Khi nói đến chữ ‘’ Nhớ ’’ thì mình phải cám ơn bộ nhớ của trí não.Trí não làm việc tốt thì trí nhớ có thể tốt.Các ông Tubíp hay khuyên người ta ăn cà rốt để có trí nhớ tốt. Mấy ông thầy sách thì khuyên nên đọc nhiều,mấy nhà kỹ nghệ sản xuất games video cũng khuyên nên chơi game nhiều (…để bán chạy mặt hàng ).Còn tôi,tôi nên khuyên mình điều gì để cái trí nhớ không bị về hưu non ? Sợ mình bị mất trí ( nhớ ) nên tôi thèm đọc và thèm viết. Để có cái mà hầu hạ chữ viết của ký ức,tôi chịu khó đi ăn tiệc mời và đi thăm bạn bè.

Nhà mà tôi đến thăm vào một buổi sáng trời xuân còn lạnh lẽo là nhà anh chị nuôi của tôi.Cánh cổng vườn mở rộng cho thấy nhiều thứ hoa rực rỡ mọc đầy theo hai hàng hiên dẫn vào phòng khách.Bàn ăn vẫn trải màu trắng có lọ hoa như mọi lần tôi đến.Chỉ có bàn thờ và di ảnh của chị Loan là rất đơn sơ như ngày đám táng của chị.Không có ngọn nhang nào để thắp cho chị với câu kinh.Chỉ có ly nước trà trước di ảnh. Đám bạn yên lặng đứng khẩn cầu, đọc kinh rồi kéo nhau theo anh chủ nhà ra vườn nói chuyện.Mọi người biết anh buồn nhiều về sự mất mát nên ít nhắc đến cái chết quá nhanh chóng của chị.


Tôi loay hoay đứng trước tủ sách của anh chị.Chị là nhà giáo đã từng dậy Pháp Văn ở các trường tư thục thời Đà Lạt nên rất thích đọc sách, đặc biệt là những sách nguyên bản pháp ngữ.Mỗi lần đọc được quyển sách nào vừa ý là chị gọi tôi để giới thiệu sách và bàn thảo cả đến hàng giờ.
Trong các buổi tiệc,lúc nào chị và tôi cũng dành thì giờ nói chuyện với nhau về sách và những đoạn văn mình đã đọc.Trong các nhà văn khá nổi tiếng của văn chương Pháp,chị rất làu nhàu khó chịu khi đụng phải những cuốn khó nhai của nhà văn nữ Linda Lê ,người lai Việt Pháp và chuyên viết truyện từ pháp ngữ.

Chị nói :
- Con nhỏ này bị ám ảnh về chuyện khùng điên và quá rắc rối với cái đầu khi cầm viết.
Có lần ,chồng chị,ông Bs về hưu đã cười ha hả để trả lời :
- Anh để ý thấy những bậc thiên tài đều có một chất điên nào đó để sáng tạo.

Tôi đã yên lặng để ngẫm nghĩ.


Trong lúc mọi người đang dùng trà và hàn huyên,mắt tôi chạm phải cuốn Calomnies – Vu Khống - của nhà văn ‘’ rắc rối sự đời ‘’ vừa nói trên.Sách khổ nhỏ, được in rất đẹp.Dù không thích các truyện của Linda Lê từ các bản dịch sang việt ngữ,tôi đọc khái lược của bài giới thiệu sách và nổi máu tò mò hỏi anh chủ nhà :
- Cho em mượn.

Anh trả lời :
- Chú cứ giữ lâu mà đọc cho bể cái đầu,nhưng đừng quên trả sách kẻo chị ấy hiện về đòi từng đêm.Cuốn này anh cũng chưa đọc xong,thấy lẩn quẩn,lần quần muốn nổi khùng luôn.


Tôi hứa lời trả sách nếu đọc xong, tôi chưa bị khùng.Vì người điên khùng thì chắc gì còn trí nhớ ! Để xem sao.Và tôi hy vọng đọc xong thì có điều để viết.Tôi sẽ viết gì về trường hợp ám ảnh của sự điên khùng và lời tựa nhỏ mà cô nhà văn đã viết ở bìa sách : ‘’ Viết,là tự lưu đầy bản thân ‘’.
Tại sao thế ?! Viết để bộc lộ nội tâm.Sung sướng và đau khổ để viết.Không lẽ trong sự lưu đầyđã tự nhận,cô nhà văn đã không tìm thấy một sự tự ủi an cho tâm hồn mình ?


Tôi quay đầu nhìn lại tấm di ảnh của chị nuôi định đặt câu hỏi nhưng tôi thảng thốt nhớ lại chị mình vừa giã từ cõi đời từ hơn 2 tuần qua.

Tôi biết tôi sẽ nhớ đến chị để nhớ như từng nhớ.


đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0






..


RÁP NỐI GIỮA ĐỜI .


_____________________



Ghét sự vội vàng,tôi hay sắp xếp riêng cho mình những khoảng khắc nhất định.
Từ sáng sớm, đàn chim đã hót vang ngoài vườn .
Tập thể dục,hít thở để biết mình còn sống,từng giây từng phút….
Mùi cà phê thơm phức đánh thức khứu giác.Cuốn sổ Agenda ghi các việc cần làm mở rộng giữa tiếng nhạc rất nhỏ….Màn hình vi tính nhấp nháy các bloc notes và những giờ hẹn cần thiết.Tôi click chữ OK.

Khỏi cần giải mã,giải toán cái khỉ khô gì . Ở thời buổi này,người ta chạy đôn chạy đáo và ngã lăn vì đứng tim.Tôi biết rõ mình phải làm gì .

Làm gì ? Trời vào xuân.Trời còn lạnh cóng đóng đá trên kính xe.

Tôi ngồi vào bàn ăn.Nghe nhạc,thong thả đọc lại những bản thảo của học trò để dựng kịch cho buổi trình diễn sắp đến…

Chúng đã viết gì ?

Có đứa đánh máy và in ra rất đẹp.Có đứa viết ngoằn ngèo như con giun đất. làm mình nổi cáu.

Cha mẹ ơi ! Bản Kịch kể về nỗi tâm trạng u hoài và sự Trầm Cảm vì mất mát mà có đứa láu tháu như một đoạn phim nhạt thếch của tây hay trình chiếu ở Tv… Đứa học trò này chẳng hiểu cái đếch gì về tâm lý nhân vật ! Trời ơi ! Chẳng bỏ công mình đổ mồ hôi mỏi chân đứng nhìn học trò.

Thôi mà. Đừng cáu kỉnh làm mất vui buổi sáng.
Thôi mà. Chúng đâu có học Viết Kịch và đóng kịch để làm Bs tâm Lý ! Đành ghi vào note chữ ’’ Warning !’’ cho bài giảng sắp tới ( Và mình sẽ nhăn nhó trả thù )

Chộp cuốn Sổ tay bên tay trái – Ghi vào hàng chữ : Viết và Sống và Suy Nghĩ để làm gì ?

Vậy thôi.
Có thì giờ ngồi ở bàn giấy buổi trưa ,nay sẽ Giải Mã.Thứ décoder rất giản dị.

Khi sống – Không có nghĩa là ăn,uống,thở,ngủ và làm việc như một cái máy.Vui buồn,sướng khổ là những chuyện tất nhiên.Có người nói : Để tránh vòng hệ lụy ,hỉ nộ ái ối thì ta đi tu.

Đi tu ư ?
Phải biết hãm mình và có ơn Kêu Gọi ?

Có lần tôi đọc quyển sách tên : Histoires de Réincarnation bằng bản dịch Pháp ngữ của Giác Hương từ bản Việt Ngữ ký tên : Diệu Tâm - Diệu Ngộ với hàng chữ :
‘’ Soyez indulgents,lisez avec votre coeur,ne chechez pas les fautes
de ‘’ tournure de phases ‘’.Pensez qu’elle est là ( la traduction ),devant vous et qu’elle vous raconte ….’’

‘’Hãy nhân nhượng,hãy đọc bằng trái tim…hãy nghĩ rằng bản dịch này ở đây, trước mặt bạn để kể chuyện….’’

Lời dẫn đầu viết thêm rằng : « Đây là mẫu chuyện của đời sống đuợc viết bằng con tim và không phải bởi một nhà văn . Đó là sự sẻ chia với một ý muốn rất giản dị »


Đọc đến đây,tôi hiểu thêm về điều mình nên đọc và sẽ Viết.Viết như thế nào để tạm gọi là Viết bằng lương tri.

Viết với sự tự chủ sẵn có hay viết với nỗi cảm súc dâng trào như sóng biển để sau đó đọc lại ( Không bằng cảm súc nữa ! ) lại thấy bố cục,lớp lang lỏng lẻo để không nhấn mạnh được những điểm cần viết đã hoạch định ban đầu ?

Viết một bài Phê Bình văn học,Sưu khảo khác hoàn toàn với cách viết Tùy Bút.
Viết một bài Phóng Sự Xã Hội khác với cách viết về Tâm Lý Xã Hội….

Ta nên bắt đầu bằng cách dẫn đề như thế nào để dẫn độc giả đến những điểm cần thiết ?
Từ cách xuống hàng,bỏ dấu phẩy hoặc gạch nối…ta nên cấu kết và nôi liền những Phân Đoạn như thế nào ?
Ta có cần viết nháp trước hay không ? Viết ra sao để có thể cắt xén và ráp nối khi đọc lại để hoàn thành bài viết ?

Tấy cả những điều ắt có và đủ của người viết giống như công việc của nhà làm phim và ráp nối ( montage ) – Có những cuốn phim rất rắc rối về tình tiết và chứa đựng nhiều điểm phải hiểu ngầm làm người xem phải chóng mặt, đau đầu rời ghế rạp – Có những cuốn phim được dàn dựng rất đơn giản,nhưng khi xem xong,người ta lại có dịp nghĩ đến và thấm thía ! Thấm để giữ lại một bài học đời. ( Có những bài học rất đắt và không đắt ! )


< Viết đến đây,liếc đồng hồ ở góc máy vi tính,thấy đến giờ đi làm rồi.
Một ngày dài với công việc và nghĩa vụ.Vui vẻ mà làm.

Trên con đường vừa ngập nắng.Nghỉ ngơi với tiếng nhạc êm ở dài FIF Fm,thử nhìn ngắm những cách lái xe của những người vội vã đằng trước, đằng sau,bên cạnh…họ là những chuyện đời,là những cuốn phim được và bị ráp nối.

Còn tôi ? Tôi sẽ ghi nhận và đạo diễn ,ráp nối cuộc đời của mình ra sao ?

Trong một cuộc sống có chữ Đất Nước,Xã Hội,Gia Đình,Nghĩa Vụ,Việc Làm và những nỗi Đam Mê…

Tôi đã và chia đều những thứ ấy ra sao ? Và Văn Chương ,Thi Ca đã chiếm bao nhiêu thời gian của tôi ?

Tôi thử nhớ lại những trang sách dạy về ZEN và thử không nhìn đồng hồ nữa.



đăng sơn.fr

…Viết trong một khoảng khắc trước giờ làm việc…..

Đăng nhập để trả lời
0




..


THÊM CHỪNG ĐÓ THÔI.

_________________________________________





Thường thì tôi thấy có vẻ khó khăn khi tìm được một cái tựa cho bài viết.

Không lẽ túng quá,lại mượn nhầm ,cầm nhầm một tựa truyện của người khác cho dù những cái tựa đó rất đẹp hoặc dịu dàng như Lá - Kỷ Niệm - Như Đã Từng Quen hoặc Chỉ Chừng Đó thôi ( ? ) .

Làm như thế chứng tỏ là mình quá nghèo nàn về sự suy nghĩ và ngại tìm phương cách tìm tòi cho chữ nghĩa.Ở một bài viết,nếu tinh ý,người đọc có thể đoán được đại ý của bài khi bắt đầu đọc cái tựa bắt mắt.( Điều này không hẳn lúc nào cũng đúng và còn tuỳ thuộc vào điều gửi gấm riêng của tác giả ) .


Chiều nay.Trời mờ thu,lúc mưa,lúc nắng.
Tôi tìm được cho mình một khoảng khắc lắng đọng để đọc " Lặng Lẽ Nơi Này " *.Lần mở máy ,thấy cái tựa là thấy âm thầm lặng lẽ rồi.Lặng lẽ như một tiếng nói thầm của mình vơí mình . Những con chữ có thể thay cho những lời muốn nói mà có khi không dễ dàng nói được - Không phải vì thiếu ngôn ngữ để diễn đạt - không phải vì không còn điều gì để nói vơí người đối diện...

Khi đọc những trang chữ,người đọc cảm thấy có một tiếng nói rất thầm.Thầm vì thế giới chữ có thứ ngôn ngữ và tiếng động riêng của chúng.Tiếng động ấy đến từ một tâm hồn,từ một suy nghĩ hoặc những phút chốc suy tư về thân phận,về tình người,tình đời...Người viết nói điều mình muốn nói bằng hình thức diễn đạt trên dòng chữ.Chữ kiểu gì cũng là chữ,chữ có màu sắc pha trộn từ những cảm nghĩ rời được ghép lại.

Đọc từ bài viết này sang bài viết khác,người đọc khám phá ra sự âm thầm,nỗi cô đơn đang vỡ ùa hoặc dấu kín trong tận cùng cõi sâu. Hình dáng bề ngoài của một khuôn mặt người viết đã chỉ là một cái vỏ.Khi cái vỏ ấy tỏ thái độ và ý muốn mở cửa thì người đọc sẽ dược mời vào khu rừng của tâm hồn là một thế giới riêng.Rất riêng.

Đọc,và ngừng lại một thoáng chốc để nhận ra rằng : Hình như ở mỗi con người đều có một góc của sự cô đơn lắng đọng.Từ một góc đêm của nỗi cô đơn tịch mịch,ngồi dậy ,thử tỉ mỉ sắp xếp lại những suy tư thành một bố cục cho bài viết là một đoạn đường phải trải qua.Viết gì ? Viết thế nào để diễn đạt,để thử kể về một câu chuyện và qua câu chuyện ấy,ta muốn nhắn gửi một điều gì ?


Độ rung cảm trên từng câu văn ,đoạn chữ nào cũng có một cái đẹp riêng của chúng. Đọc xong,ngồi ngẫm nghĩ,thử nhìn ngắm lại rất chậm những quang cảnh bao quanh đời sống,ta lại có thể khám phá ra một vẻ đẹp rất nhẹ nhàng,giản dị của đời sống có tâm hồn.

Xin cám ơn chữ nghĩa.Cám ơn người viết đã mở cửa tâm hồn mình để chia sẻ những suy tư.

Thêm chừng đó thôi như một cách trải lòng....







đăng sơn.fr

* Đọc " Lặng Lẽ Nơi Này ". Màu Hoa Khế.
Đăng nhập để trả lời
0






VIẾT.
Bản Quyền và Tài Sản Tinh Thần .




__________________________________






Tôi có hai thứ cảm giác khi viết : Lạnh và Nóng !

Lạnh cũng có thể nằm trong chữ TĨNH - TỊNH. Tĩnh lặng để có thể giữ được sự tự chủ - cái căn bản và một bàn đạp để có thể viết.

Nóng ư ? Nóng bằng nhịp tim và dòng máu.Tim bơm máu và trí tuệ điều khiển con chữ đến từ những ngón tay.Khi những bài viết được gửi đi bằng hình thức này hay cách khác ( Diễn đàn Net,báo chí... ) theo tôi,là sự truyền đạt từ nội tâm của ý nghĩ.Viết thật bằng chính tâm hồn thật của mình.Ta có nhiều cách để viết - Viết theo kiểu múa bút tỏ dạng hoa lá cành và " mượn đỡ " cách viết,cách sử dụng từ ngữ sau khi đã đọc khá nhiều từ những người viết khác - ( Sự lệ thuộc và bị ảnh hưởng hoá ! )

Tôi chọn cách thức suy nghĩ riêng để viết. Nhớ lại một ngày kia,tôi đọc được một lời phàn nàn của một người viết trên một Diễn Đàn là bài viết của anh ta đã bị " Khênh Vác- Mượn Đỡ " sang một cái diễn đàn khác,và lạ thay,cái tên tác giả đã bị đổi khác !


Tôi thì hơi may mắn hơn anh là bài viết của tôi cho dù có được " khênh đi " để nhập vào những trang Blogs của người viết khác,nhưng họ đã có lòng tốt là đã hỏi ý tôi. Dĩ nhiên là tôi sung sướng và vui.

Vừa rồi,có một người bạn báo cho tôi biết là bài viết mang tên : " Biển Xanh Để Thấy Chợt Nhiên " của tôi đã đăng ở Topic Chợt Nhiên Nhớ Nắng Saigon trên các diễn đàn đã bị và được khênh sang một diễn đàn và một cái Blog lạ ! Và dươí bài viết đã không ghi tên nguồn gốc đăng tải cũng như không có tên của Người Viết !


Như vậy là sao ?

Chữ viết và các ý tưởng không bao giờ được thành hình khi không có Tim Óc của người để ra nó.Những bài viết,những tác phẩm phải có người sáng tác và hẳn nhiên là có nguồn cội !

Đã bao lần tôi ngán ngẩm khi thấy có nhiều sự xâm phạm bản quyền.Người ta đã copy,sang băng đĩa lậu,đã chà đạp lên mồ hôi nước mắt của người sáng tác khi in đĩa,thâu thanh ,khi không đoái hoài gì đến việc tác quyền và bản quyền.

Tôi không thể nào quên hành động của một tờ nguyệt San có tầm vóc ở Nam California đã đăng một bài viết "Tưởng Niệm Ca Sĩ Ngọc Lan " dươí tên tôi và tờ báo này đã ngang nhiên tự sửa đổi lại cái Titre tên bài viết của mình.Tôi gửi thư lên tiếng phản đối và từ đó không bao giờ gửi bài vở cho họ nữa.Vì theo tôi,khi đã làm văn hoá thì chữ TƯ CÁCH và Chữ LƯƠNG TÂM phải theo cùng.

Đã có biết bao nhiêu tên bầu gánh văn nghệ đã ăn nhậu trên máu xương và nỗi khổ sở của những người vắt tim óc để sáng tác ?

Đã có bao nhiêu kẻ đã nhởn nhơ đạo văn ,đạo thơ để mơ màng có tí đỉnh hào quang và danh vọng phù du ?

Đã có bao nhiêu kẻ đã " mượn đỡ " và " cầm nhầm " tên tuổi của người đi trước dể mong có một cái sĩ diễn hảo ?


Liêm sỉ hay không là ở chỗ đó.Không phải chữ SĨ nào cũng giống nhau.


Viết những hàng này xong,tôi thấy máu mình vẫn còn nóng. Tôi thấy mắt mình vẫn còn cay sè !

Và tôi biết,cho đến hơi thở cuối cùng của mình,tôi sẽ không bao giờ chấp nhận sự ăn cắp về tài sản tinh thần.

Đối vơí một người viết.Người ta có thể tịch thu nhà cửa ruộng đất của hắn.Nhưng cái tài sản duy nhất,quý nhất từ trí tuệ ,tim óc của hắn,không ai có thể cướp đi.

Đó là thái độ đúng nhất của kẻ sĩ !




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0




.... VIẾT ĐỂ THẤY ĐƯỢC MỘT CHÚT NẮNG.


_____________________________________



Sớm !

Trời dịu trong khu vườn nhỏ.
Tất cả đều yên tĩnh nơi phố núi.

Nhạc chạy nhẹ vơí những bài hát về mùa thu.Mở máy và thử viết một vài hàng.Ngắn.Gọn :


... " Bạn thân ái !

Khi nào ngủ dậy,có thì giờ thì bạn đọc thư đến từ xa.

Tôi thấy bạn có sự âm thầm buồn bã khi viết.

Bạn có nhiều nỗi buồn ư ?

Đời sống này không phải chỉ có toàn những nỗi buồn.Bạn có nghĩ như thế không ?

Tôi nghĩ bạn có thể tìm thấy một chút nắng xanh trong những bài viết của tôi.

Viết là một hành động sau sự suy nghĩ.Và hàng ngày ,khi đọc lại,ta sẽ biết rõ : ta viết để làm gì.

Tôi gửi cho bạn vài hàng chữ có chút mùa thu dịu để thấy đời này còn chút tình thân.

Vui lên bạn nhé.


______________________________



Vậy thôi.
Và tôi cảm thấy mình được vui.




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0






THỬ ĐẶT LẠI MỘT CÂU HỎI.






_____________________________________________





Ở một tháng ngày cũ,tôi đã viết ở một diễn đàn trong một lúc muộn phiền :





... " VIẾT ĐỂ CHUẨN BỊ RA ĐI….. "



Em gái .

‘’ Văn chương hạ giới rẻ như bèo ‘’

Câu nói trên của một bậc tiền bối ,anh đã đọc lúc còn thời trung học.Lâu quá nên cái trí nhớ anh bị đóng rêu, đóng bụi quên mất tên người đã phán / Xin Lỗi /

Lúc ấy,anh chẳng thích tí nào với chữ ‘’ Rẻ như Bèo ‘’ – Nghe thảm não quá cho phần chữ nghĩa ! - Bây giờ thì thấy lời nói ấy là đúng.

Mà tại sao anh lại bắt đầu lá thư từ giã này bằng câu Văn Chương oái oăm ấy nhỉ ?

Tự trả lời luôn cho tiện việc và đỡ cho cô em gái khỏi phải suy nghĩ lâu :
- Bởi vì anh đang chán viết và muốn ngừng viết.

Viết để làm gì ?

Có ích lợi gì cho ai ,cho mình ? Hay chỉ tổ mỏi lưng ,mỏi mắt và để Viết như chỉ nói với một Khoảng Trống Không ?

Có khi nào em thử đứng giữa một cánh đồng hiu quạnh và thử hét lớn lên một mình không ? Chỉ có tiếng gió vi vu trả lời. Nếu muốn có tiếng dội,ta thử đứng ở vách chân núi hoặc dưới một thạch động ,sau khi hét vang,ta nghe gì ? Tiếng dội lại chính là tiếng của mình,thứ âm thanh ma quái,hụt hửng vang rền và im lặng lại trở về im lặng.

Đó cũng là tâm trạng của người viết.Và chữ của hắn đi vào quên lãng trong sự im lặng của thời gian.

Người ta nói : ‘’ Cuộc vui nào cũng đến lúc tàn và phải chia tay ‘’
Với anh,cuộc vui lúc nào cũng có ở chỗ này ,chỗ kia.Chỉ cần ta có mặt đúng lúc và biết nhập cuộc nếu ta muốn.

Anh đã tập cách thức nhập cuộc với thế giới Net và tình cờ biết vài Diễn Đàn để đọc và viết. Thoạt đầu thì thấy mới lạ và vui.Vui vì tính cách interactif nhanh nhẹn của những lời góp ý và giao lưu liên mạng.Học hỏi nhiều điều mới lạ từ kỹ thuật,tin tức,chuyện đời vui buồn…..

Em,anh và những người lên thế giới net nhận thấy điều gì ?

Qua những hình ảnh, âm thanh và những dòng chữ,thế giới net cũng giống như đời thường của chúng mình.Hỉ, Nộ, Ái , Ố ,kẻ này,người kia loạn xà ngầu…. ( Thế giới net của màn ảnh và những khuôn mặt có lẽ chưa bao giờ đi sát với cung cách hoạt động của giới báo chí nên có nhiều lúc rất lúng túng,vụng về trong cách diễn đạt và có khi để xảy ra nhiều sự kiện tranh chấp lời ăn tiếng nói đưa đến nhiều việc đáng tiếc không đẹp về mặt văn hóa.

Chắc em còn nhớ đến một vài kỷ niệm về một bài viết về ‘’Cám ‘’ của một cô bé đã nhăn mặt phàn nàn về vấn đề trình độ văn hóa của một số người ?
Sau loạt bài xôi nổi gây nhiều phản ứng vì cô bé đập quá thẳng thừng.Cô bé viết lời từ giã và biến mất…
Chẳng biết cô ấy có trở lại diễn đàn nữa không ? Và nếu trở lại thì với một cái tên mới như thế nào ?

Đây không phải là lần đầu anh chứng kiến những sự việc ra đi hoặc thay đổi tên tuổi như thay áo của một số ngưòi viết.Thế giới ảo có cái hay là tạo phần đất cho những người thích viết có chỗ để diễn đạt.Nhà văn ,nhà thơ ồ ạt ra đời theo một phương hướng mới tự biên ,tự diễn và thoải mái tự tình tán tỉnh …

Sau những bài thơ là có thêm những người si tình và chết ngơ ngẩn vì tình dù không hề biết sau màn ảnh và dòng chữ, đối tượng của mình ra sao ? Đàn ông, đàn bà , ái nam ái nữ,tình trạng gia đình,con cái….. ?

Nhưng nói gì thì nói, ở thế giới net và các diễn đàn và trong những cuộc vui,anh cũng may mắn tìm ra được một ít bạn viết ‘’chân tình’’ ( Danh Từ Chân Tình ,anh phải đóng ngoặc kép vì chữ này có giới hạn của nghĩa tương đối ! )

Vì lẽ : ‘’ Cuộc vui nào cũng đến lúc tàn và phải chia tay’’

Chia tay để gặp lại trong niềm vui trùng phùng hay chia tay là lặng lẽ khoác áo ra đị,không một lời từ giã ? Trong những năm tháng vùa qua ,chúng ta đã chứng kiến những người lẳng lặng ra đi – Đi rất nhanh như lúc họ đến kết thân.

Và anh.Anh đã ở lại……Tiếc nuối khi đọc lại những dòng chữ họ đã viết từ những Chủ Đề,từ những lời Góp Ý…
Anh ghét chữ Kỷ Niệm.Kỷ Niệm đồng nghĩa với chữ Quá Khứ và đã mất.
Đành thế.

Hãy vui buồn vừa phải khi đọc những dòng chữ này.
Rồi anh cũng phải ra đi khi không còn điều gì để nấn níu.
Ra đi không có nghĩa là biến dạng.
Nếu ở một diễn đàn khác thích hợp hơn,hy vọng anh vẫn còn vài điều để viết.
Viết mà không đổi tên , đổi họ để anh giữ mình là mình.Trọn vẹn.

Trước khi dọn hành lý.Dĩ nhiên anh nhoẻn miệng cười để chào từ giã em và một số bạn bè thân thương ở đây.

Chúc vui.


đăng sơn.fr

< VIẾT ĐỂ LÀM GÌ ? <






__________________




Có những lúc như thế.Tôi thấy mình nên chọn một thời điểm để biến mất.






_________________________________________________________________________
Đăng nhập để trả lời
0
Đăng Sơn thân mến!

Chúng ta đôi khi lại có những câu hỏi thật là ngớ ngẩn mà chính mình cũng không thể nào hiểu nổi hay trả lời cho thông.
Thế, mới là dòng tư tưởng cuả con người, nó luân chuyển từng giờ khắc một, từng tí xíu cuả sát na, khi mà tâm khởi thì trí lưu và vận hành vào bàn tay tuôn ra thành con chữ...

Viết để làm gì ???  với SA chẳng làm gì cả, viết chỉ là để viết, buông dòng tư tưởng theo sự cảm nhận, rung động cuả thời khắc đó. Dù khi đọc lại nó chẳng ra gì, thiệt dở tệ với ngay cả chính mình chứ đừng nói đến ngưòi xem, có phải thế không?
Thế nhưng, đó mới chính là dòng tư tưởng thực sự cuả mình, bởi một khi mà đã buông lời, đặt bút xuống...tất là ta đã viết bằng với sự suy nghĩ cuả khối óc, cảm xúc theo nhịp đập cuả con tim. Có nghiã là đã viết bằng TÂM HUYẾT.

Bạn đừng nghĩ, không có người đọc để rồi viết bưà bãi, viết cho có viết, viết để chúng tỏ mình là người văn hay chữ giỏi đâu nha. Có người đọc đấy, nhiều hay ít, thích hay không thì SA không biết; Song, rõ ràng là có. Bằng chứng là SA đây nè, thỉnh thoảng khi rảnh cũng quá bộ ra khỏi vườn thơ tí xíu để hiểu thêm hơn sinh hoạt cuả hàng xóm chung quanh, có gì hay để học hỏi thêm và rút kinh nghiệm. Vời SA (có thể có thêm một số bạn đồng ý tưởng) viết không có nghiã là lấy con chữ ra mà dày vò, đày đoạ, để đối kháng với người mình không hạp hoặc tô son điểm phấn để lôi cuốn thêm fan hâm mộ...Dĩ nhiên là văn chương, thì không thể không có từ hoa mỹ để diễn tả nội tâm, hay dùng ái ngữ để làm đẹp lòng nhau trong cung cách xử thế. Song, phải bằng một TÂM CHÂN NHƯ, một cái tính TỰ KHôNG.
Tránh những xảo ngôn, mỹ từ rỗng tuếch, khi đọc vào sẽ thấy rỗng không, như con người mà mất đi cảm tính khác nào một người bị bệnh tâm thần. Bạn đồng ý với SA không?

Mỗi bài viết cuả bạn hàm chưá một ẨN Ý rất thâm trầm thú vị, cho nhũng ai yêu thích con chữ thật sự.

Này bạn, cứ hãy viết đi...
Ai lại bảo viết sẽ không người đọc, ít ra cũng có một cặp mắt nhìn vào. Ấy là đôi mắt cuả bạn, bởi viết rồi thì phải đọc lại mà, có phải thế không? Đừng bỏ phí dòng tư tưởng cuả mình thể hiện qua ngôn ngữ. Viết như bạn dầu sao cũng có một ' tấm lòng ' vì con chữ, đọc bài viết cuả bạn người ta không quá ngộp vì những yêu thương nóng bỏng, hay không đến nổi cuồng tâm vì bực bội, tức giận.
Thế thì đừng đặt ra câu hỏi :tại sao không viết? và viết để làm gì ? Bạn nhé!

Thân ái!
Sương Anh
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0


...


Xin cám ơn Sương Anh đã ghé thăm và để lại chữ viết .

Lời chia sẻ của bạn làm ấm lòng ...


Chúc bạn vui khi viết


Thân ái.

nđs.
Đăng nhập để trả lời
0



..


VIẾT ĐỂ THỬ TRẢ LỜI MỘT BẠN VIẾT.

_______________________________






Có những điều không vui khi thấy một số người đã dùng chữ để húc nhau -đập nhau,một người viết đã gửi thư tâm tình và phàn nàn.

Nhận được thư -Đọc kỹ và tôi phải trả lời :



" ...Anh chỉ còn là một bébé với người thân như đối vơí Bà nội,cha mẹ...

Khi trở thành đàn ông thì anh " ngầu lắm " - Anh giả vờ hiền lành vơí người hiền.Anh biết Húc và rất vũ bão vơí những người không tôn trọng sự công bằng và lẽ phải.

Đời sống và lòng dạ của người đời đã dạy anh nhiều thứ.Lắm lúc,
anh " giả vờ " ngây thơ để còn có một niềm tin vào con người.


Trong vấn đề chữ nghĩa cũng thế.Anh biết có nhiều dạng người dùng chữ và bôi bẩn chữ.Đọc họ,anh nhận ra đuợc cái chân tướng Ảo từ một cái tâm không có thật ( Cho dù họ đã cố gắng che đậy bằng những danh từ hoa mỹ ) Theo anh,chữ nghĩa nên được xuất phát từ tâm.

Và hy vọng anh sẽ quên được họ.

( Một ngày nào đó,khi biến mất khỏi ở một vài diễn đàn , anh sẽ chào hỏi em,chào từ giả một số ít bạn hũu thân thương ở đây và anh biết rõ là mình chẳng còn gì để nuối tiếc ..)


---------------





Có lẽ cũng nên dừng cách động bút.







đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0


..





KHI KHÔNG CÒN NHỮNG GIẤC MƠ.



---------------------------------------------------------------



Một ngày kia,em đã nói :

" Em không có giấc mơ "

- - -

Làm sao tôi có thể tin
Ở một câu nói đơn giản mà có chứa bao điều thất vọng và buồn bã.

Tôi đã đi qua rất nhiều con đường
Đã gặp biết bao người dưng- rất dưng
Đã chạm đến biết bao nhiêu nỗi buồn không kể hết
Và chưa bao giờ tôi gặp được một kẻ không bao giờ mơ mộng
Để sững sờ và ngạc nhiên quá đỗi

Những ước mơ của một con người
Là một khoảng xanh của bầu trời xanh ngát
Là một khu vườn có đủ màu sắc
Là một hơi ấm cho những mùa đông lạnh giá
Là tất cả những điều mà sự hiện thực khó cho phép


Tôi đã có những giấc mơ,những ao ước mà kể ra thì thật phi lý
Tôi mơ sự hoà bình trên ghế giơí
Mơ những con người chỉ hiền lành nhìn nhau và học cách yêu thương nhau
Mơ những điều được kể trong kinh thánh là sự thật
Mơ những nhà hiền triết hãy tỉnh táo hơn một chút
Ngoài những quyển sách viết toàn điều thừa thãi

Chiến tranh,mùi tử khí của bom đạn
Đã giết dần mòn những ước mơ của tôi
Những tâm hồn ghẻ lở và những ánh mắt hận thù
Đã thành lời ai oán
Trong một lời kinh đêm


Tôi đã nhận thức và hiểu rất rõ
Thế nào là tình đời ?
Thế nào là tình người
Ở một góc địa ngục

Tôi đã nhìn thấy những giọt nước mắt
Của những đứa trẻ mồ côi
Của kẻ tử tội trước giờ lên ghế điện

Tôi đã sợ hãi
Khi nhìn và lắng nghe lời kết tội của những quan toà áo đỏ
Khi bắt gặp những tia nhìn hồ hởi của những kẻ chuyên nghề kết tội

Tôi đã gập người để không còn tìm được lời lẽ nào
Để chạm mắt vào những dòng chữ in đậm trên báo chí
Báo in đậm những câu chuyện rất " lá cải " và lấp liếm
Để kể về chuyện trăng hoa,ăn cắp,thâm lạm của những gã mặc đồ đẹp làm quan lớn
Chuyện lăng nhăng ở căn phòng khách sạn
Chuyện con đàn bà mở to cặp mắt mơ thấy tên tuổi mình rủng rỉnh hám hơi tiền


Những giấc mơ,những từng ấy ước ao
đã trở thành nỗi ám ảnh của một thân phận con người

Tôi muốn biến mình thành đá sỏi
Muốn mất đi từng cảm giác đói ,lạnh,khát khô
Muốn đừng có trí tuệ và trái tim nhạy cảm
Để không còn đau khổ,chua cay,thất vọng

Và có lẽ khi trở thành đá sỏi của sự tận cùng thất vọng như thế
Có lẽ tôi sẽ hiểu câu nói của em

Em và tôi ơi !
Chẳng lẽ ta hoài thất vọng ?
Chẳng lẽ những lần tôi ngậm ngùi ngồi gõ chữ
Là toàn thảy những đắng cay ,những tiếng gào thét vọng lại từ thinh không?


? ?





đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0


..





VIẾT Ở MỘT KHOẢNG KHẮC.



_____________________________________






Khi viết,người ta cần cho mình một thoáng chốc yên lặng để trải lòng.Khó có thể ngồi viết ỏ một chỗ đầy tiếng động của sự náo nhiệt. Cách hay nhất là thử dành riêng cho mình một khoảng khắc Sớm và Muộn nhất trong ngày.

Sớm ở một buổi sáng,khi tất cả dường như được đổi mới để bắt đầu.
Hoặc chọn một góc đêm để viết muộn,khi mà những bận bịu lo toan trong ngày đã lắng động .

Viết về điều gì ?

Có thể viết về những trăn trở của cuộc sống cho việc Viết Muộn.
Có thể viết về những kỳ vọng và ước hẹn để bắt đầu cho buổi sáng.
Giữa sự khởi đầu và sự chấm dứt có một gạch nối hiện hữu.Gạch nối đó là mình chứ còn ai ! Cái gạch nối đang ngồi gom xếp lại những ý tưởng để viết.Tốc độ viết nhanh hay chậm còn tùy thuộc vào sự biến chuyển của ý nghĩ.

Nghĩ gì ?

Nghĩ về những sự kiện đã và đang trải qua.Nghĩ về sự thương yêu của những lời thăm hỏi xa gần.Nghĩ về những dối gian ,quỷ quyệt của con người.Nghĩ về sự hờ hững dễ quên của những trí nhớ không còn muốn làm việc…..

Mà thôi ! Nghĩ gì thì nghĩ.
Một ngày đã vừa dứt.Không còn thời điểm để viết loanh quanh nữa.Cái chỗ nằm đã được dọn sẵn để tô màu cho giấc mơ sẽ đến.

Ngừng viết và đi ngủ. Đi xem một đoạn phim mà không rõ cốt truyện và các nhân vật sẽ ra sao ? Giấc mơ của những thước phim không bao giờ có toàn màu đen trắng !




đăng sơn.fr
( Viết Muộn ở cuối ngày )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-29 09:00:00Thảo Lam>
        Viết cho mình hay viết cho ai ?
 
         Thưa anh ,trước hết em kính lời chúc sức khỏe 
         Anh  và toàn thể bạn đọc.
 
    Viết ? Trước hết cho chính mình Anh ạ ! Dùng ngòi viết để nói với thế gian những điều chất chứa trong lòng mình. Có những điều rất xa lạ với mọi người ,có những điều không dể để người đọc chấp nhận. Người viết cần phải dũng cảm hơn ! Và dũng cảm nhất bằng sự trung thực tự đáy tim mình. Mỗi người viết phải như một người lính. Xung phong -can đảm -tìm tòi -sáng kiến...
 
          Em vẫn theo dõi những bài viết của Anh. Gần đây hình như Anh bộc lộ sự chán nản. Có phải Anh thiếu đề tài không ? Hay Anh sợ những bài viết của Anh không có người đọc ? Đó chính là lối mòn.
 
         Em rất sợ những người cầm viết chạy theo thị hiếu. Hy vọng không phải Anh nhé !  Anh viết đâu phải vì tiền , cũng chẳng phải mong nổi tiếng ?  Vậy Anh vì cái gì mà viết ? Đam mê - thói quen - bản năng ?
 
        Trong thơ Anh có thể bay bỗng để có những vần thơ đẹp ,thì Anh cần phải can đảm hơn nữa khi cầm viết. Viết thật ,viết thẳng và mới mẻ ,Anh chắc chắn sẽ chinh phục mọi người. Đừng sợ không có người đọc ,mà chỉ sợ không có đề tài để viết mà thôi  !
 
        Em nói thì mạnh như thế để khuyến khích Anh thôi chứ bản thân em lại chẳng biết viết gì . Em chỉ thích làm thơ thôi. Gần đây thấy Mưa phố Núi cứ viết lung tung còn khuyến khích em viết nữa chứ. Cô bé ấy cũng can đảm lắm và tràn đầy nhiệt huyết Anh nhỉ  ?
 
        Chúc Anh và Mưa đầy nhiệt huyết và mộng tưởng  để viết  ! Thật ra em cũng chẳng lớn hơn Mưa bao nhiêu. Mong Anh đừng cười  những lời khuyên ngô nghê của Thảo Lam , Anh nhé. Thơ của Anh rất trẻ trung phong cách ,rất vui làm thơ chung với Anh.   


📎 6
Cầu vòng sắc thắm long lanh
Lòng em xanh thẫm cỏ lành ngọt thơm
Đăng nhập để trả lời
0



.......


&lt; Xin cám ơn những ngọn lửa trên mặt chữ của Thảo Lam.

Chữ nghĩa có những cách làm ấm lòng khi viết.

Chúc em nhiều điều vui khi đọc và viết.


nđs.

.........
Đăng nhập để trả lời
0




..


đến vơí nhau
và.....
CÒN LỬA
ĐỂ VIẾT ?


________________




Buổi chiều kia .Nắng xế chiều nhàn nhạt.Gặp lại người bạn lớn.Anh hỏi,anh nói :

- Này cậu ! Anh vẫn theo dõi những bài viết của cậu ở đây đó trên các diễn đàn.Cậu có nghĩ là người ta có thể không hiểu và không thích những điều cậu viết ? Ở đời này,con người chỉ thích đọc về sex,tiền,sự ham muốn tiêu thụ vật chất và quyền lực....


Tôi nhìn anh,đành cười trừ và ngập ngừng :

- Em không nằm trong ý nghĩ của người đọc.Nghĩ mình có vài điều để viết về cuộc sống và tình đời nên em viết.Thế thôi !


Thời gian đứng vơí nhau ở giữa đường phố đang nhộn nhịp xe và chỗ đậu xe bậy không cho phép chúng tôi nói với nhau lâu hơn.

Thời gian là những điểm khắc nằm trên cái đầu kim và những con số nhảy múa của cái đồng hồ.Bạn tôi bắt tay để hẹn gặp lại.

Gặp lại nhau ở đâu ?

Ở nhà anh ,nơi một cái thành phố mà anh vừa dọn đến sau những sóng gió phong ba của đời anh ?
Hay là ở một góc vườn nhà tôi vào những ngày nắng đẹp? Tôi có góc vườn ở nhà đằng sau.Yên tĩnh ,rất yên để nghe tiếng chim hót trên đầu mái nhà hay trên những cành cây. Mỗi lần có bạn bè đến là cái góc vườn của tôi rộn rã lên tiếng cười nói.

Ai muốn nói gì cứ nói.Thoải mái - Tự nhiên.

Nếu trời trở gió,trở chứng để lạnh thì kéo nhau vào nhà trong.Ngồi ở phòng khách dưới những ngọn đèn ấm,tôi để nhạc loại thính phòng khe khẽ để tiếp mồi cho bạn nói.Ai cũng có một phần đời để kể.

Nếu không đến nhà,bạn cũng có thể vào trang viết như thế này của tôi.Bạn đọc gì ? Ngẫm nghĩ điều gì ?

Làm sao tôi biết được ?

Nhưng tôi biết : Mình còn vài điều để viết.



đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0




***




NGƯỜI YÊU.






Tôi đang nhớ người tôi yêu.

Nàng mặn mà để có thể nói là nàng xinh đẹp lắm.
Nàng ngoan hiền từng buổi sáng tinh sương
Nàng dịu dàng trong trí tưởng của tôi
Nàng không bao giờ biết phụ bạc,gian dối như người đời đối với tôi
Nàng không thích sự ngoảnh mặt quay lưng
Nàng hay ủi an những lúc tôi có vẻ buồn phiền tuyệt vọng.


Có lắm lúc,tất cả những người đời quay lưng để bỏ rơi tôi.
Có đôi khi người thân của tôi bỏ quên tôi.

Nàng thủy chung ở lại.
Nàng ra tay ,cúi lưng để cứu vớt tôi.Nàng dùng lời lẽ ân cần để tôi được trầm tĩnh trở lại,để tôi có thể ngẩng mặt ứng xử với đời,để tôi còn được nguyên vẹn là tôi ( Dù nhỏ nhoi,tầm thường )

Khi viết những dòng này,tôi muốn ôm hôn nàng với lời nói cảm ơn.

Cám ơn em đã không bỏ đi
Cám ơn em đã mang tôi trong em.Chữ nghĩa ơi !! .Tôi có thể viết gì ,làm gì để hậu tạ em ?




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0



..



VIẾT.MỘT HÌNH THỨC ĐỂ SỐNG !


-------------------------------------------------------




Một cô bé láu lỉnh đã cắc cớ hỏi tôi :
- Có khi nào anh viết thêm Chủ Đề ‘’ Sống Để Làm Gì ‘’
không ?

Tôi đã ngẩn người một chập trên bàn viết.Câu hỏi ngộ nghĩnh và dễ trả lời quá ( dù chưa bao giờ ai hỏi tôi như vậy ) – Dư thừa chăng ?

Chợt nhớ lại câu của một bậc cha mẹ hỏi thằng con tham ăn :
- Mày sống để ăn hay ăn để sống ?

Làm sao thằng nhóc bé ti ti có thể trả lời được ? Vì lẽ trong cái ăn có sự sống,trong cái sống có sự ăn ( hưởng thụ )

Lại có lần, gã chán đời nọ đã dậm chân,than trời ‘’ Ôi ! Sống chỉ để chết mà thôi ( Vivre pour mourir ! )

Chán thật ! Tại sao được sinh ra và ta oằn oại kéo dài sự sống để chờ ngày chết ?

Nếu được và ‘’ phải ‘’ sống.Ta sống như thế nào ?

Sự sống và cái chết đã được đề cập đến trong những tựa sách của các triết lý gia từ ngàn xưa….Sống cũng như chết có nhiều nghĩa,nhiều cách. Động từ
‘’ Sống’’ xem vậy mà bao la và hàm ý bao gồm nhiều động từ ngầm khác như : Thở,cảm nghĩ,nhìn, ăn ngủ,uêu đương,sinh hoạt tình dục…..
Nhưng có điều..Sống ư ? Ta đã , đang và sẽ sống như thế nào ?
Câu hỏi này tùy thuộc vào thái độ sống ( tư tưởng ) của từng người. Đại khái như vấn đề định đặt cho chữ Hạnh Phúc và những tiêu chuẩn riêng để cảm nhận và đạt được Hạnh Phúc ! Rắc rối và cùng đơn giản cùng lúc !

Thử lấy một thí dụ,ta có thừa tiền,lắm bạc,nhà cao cửa rộng,vật chất thừa mứa nhưng ta chẳng may không có một đời sống gia đinh đầm ấm hạnh phúc thì đời ta lại thiếu thốn,nhạt nhẽo…Và nếu ta không đủ ăn,dủ mặc,bữa đói bữa no,sống quá chật vật.Tinh thần ta sẽ ra sao ?
Đủ ở chỗ nào và thiếu ở đâu ?
Cứ mãi suy nghĩ lung bung như thế,thế nào cũng nhức đầu,mệt óc …

Vậy thôi.

Tôi sống mỗi ngày với nỗi hoài mong được an ổn trong tâm hồn và tôi xin được chọn cách viết.Viết và đọc cũng là một trong những hình thức Sống ! Sống thật sự với những khía cạnh khác nhau của đời sống.Thấm thía và cũng thấy đó là một hạnh phúc.
Hạnh phúc tương đối trên những dòng chữ của người và của mình.


đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0


..




VIẾT CHO BẠN.




____________________________________





Bạn !


Tôi không đề tên Bạn ở trên đầu lá thư,nhưng tôi nghĩ là khi đọc những hàng chữ này,bạn biết là tôi viết cho Bạn.

Dễ hiểu thôi vì chúng ta là bạn viết và đã biết nhau từ nhiều nơi chốn.

Tôi đã có nhiều dịp đọc những bài viết của Bạn kể về những kỷ niệm của thời áo trắng.Thành phố của Bạn có những con đường mưa,có những con dốc,có những hàng cây nghiêng nắng nghiêng mưa theo từng mùa.Thành phố nhỏ của tôi cũng thế.Bạn và tôi đã không học cùng trường,cùng lớp nhưng mình đã có một thời tập vở...

Đọc ở đây đó từng mẩu chuyện viết cho thầy cô,cho những người bạn cũ đã rời xa và mất dấu.Từ những dòng chữ của Bạn đã nhắc lại cho tôi từng chuỗi ngày rất đẹp ở cổng trường và cửa lớp.

Ngày ấy,tôi đã rất thích một câu viết,một cái tựa truyện mang tên : Mây Bay Ngang Đầu ( Trí nhớ của tôi đã không nhắc rõ cái tựa truyện ấy là của ai ! ) Mà có hề chi Bạn nhỉ ? Miễn là mình còn d
điều để nhớ.Có những điều mình đã lỡ quên và cũng có rất nhiều việc mà mình chẳng thể quên.

Làm sao quên được cái thời cặp vở cầm tay ? Làm sao quên được màu phấn trắng bảng đen và tiếng thầy cô lúc vui vẻ,lúc nghiêm nghị ? Và quên làm sao được những lúc ì ầm chọc phá bạn hữu ?
Người ta hay gán cho học trò cái câu : Nhất quỷ nhì ma,thứ ba học trò.Phải rồi.Tôi đã không đủ sức làm ma,làm quỷ nên tôi làm học trò.Có lúc học trò rất ngoan trong các buổi học khi gặp môn mình thích.Có lúc học trò ngổ ngáo hoặc thẩn thờ ngồi ngó ra cửa lớp,hồn ngơ ngẩn theo nhịp đập của trái tim để " mây bay ngang đầu ".

Tôi đã thấy một bầu trời xanh ngát ngoài cửa lớp.Giờ toán,giờ lý hóa khô khan làm đầu óc tôi quay cuồng và tôi đã bị những con số không trên bài kiểm khi dùng thì giờ để viết một bài thơ tình đầu tiên.
Thầy gầm gừ tôi,thầy nói :
- Em có thể nhịn đói để làm thơ và viết văn ?

Thằng nhóc lớp mười một ngổ ngáo trả lời :
- Thưa thầy,em còn nhỏ,còn đi học nên em còn mơ mộng.

Thầy lắc đầu hạ bút cho thêm hai quả trứng tròn xoe màu đỏ ( Cả thẩy là 4 trứng ).

Thằng nhỏ hậm hực vơí 4 quả trứng và nó đổ lì,ngồi viết thêm vài bài thơ tình ướt như mưa.Nó nghĩ đến đôi mắt chớp chớp của con nhỏ áo dài ở trường bên cạnh.Con nhỏ dễ thương đó sẽ đọc bài thơ tình của nó và sẽ không giống thầy để tặng trứng cho nó.

Con nhỏ cột tóc ngồi dươí tàng cây của quán nước và ngẩn ngơ hỏi nó :
- Làm thơ tình cho em hả ?

Thằng nhóc cũng chơm chớp mắt và dấu nhẹm cái chuyện bị thầy mắng vì tội dám làm thơ trong giờ toán .

Ôi ! Những bài toán làm sao đủ du dương,trầm bổng bằng những bài thơ của Nguyễn Công Trứ,Đoàn Thị Điểm hoặc của bà Huyện Thanh Quan ?

Thằng quỷ nhỏ học trò biết rõ rằng đời người là những con toán.Nó hiểu rõ câu : Thơ văn chỉ đủ tạm nuôi và làm đẹp tinh thần.Thơ văn không thể nào thay gạo nấu cơm.

Vậy mà những tờ bích báo cũng được ra đời trong sự tận tụy của ban báo chí lớp.Thật ra,cái nhóm làm báo tường ấy chỉ vỏn vẹn có 3 que : tay họa sĩ minh họa,trang trí,đúa kia lo sắp xếp bài vở,còn tôi thì lo hì hục tìm kiếm, thu nhận bài vở và phải tự biên,tự diễn theo kiểu múa may quay cuồng.

Đến ngày nộp bài lên trang báo thì hỡi ôi ! Những tay anh
chị " nhà văn,nhà thơ " lặn mất không lòi ra một chữ.Thế là thằng nhỏ đành thức đêm để sáng tác và nặn ra vài cái bút hiệu dỏm để viết,để trám cho đầy trang bích báo học trò.Điều khó khăn là phải viết như thế nào để người đọc không thể nhận ra những bài viết ấy không đến từ một người !


Bây giờ.Ra đời.Mòn nhẵn,mòn lơ vơí đời sống,thấy mình còn chút hơi sức và tinh thần để còn yêu được con chữ thì lại lai rai viết tiếp.

Viết về điều gì ? Và tại sao viết ?

Hỏi như thế là đã có câu trả lời từ những bài viết của những người bạn viết,trong đó có Bạn.

Tôi đã đọc và nhận ra cách viết của Bạn từ nhiều cái bút hiệu khác nhau như cách thay đổi quần áo.Bạn đã có nhiều lý do để thay đổi áo quần.Đó cũng là một cách làm mơí mình.

Bạn ơi ! Còn tôi.Tôi thấy mình vẫn cũ đó chứ.Ù lì,lê lết vơí những kiểu cách xưa xẫm của mình.Mây lúc nào cũng là mây.Những cơn mưa vẫn là những cơn mưa cho dù bất cứ ở đâu.

Bạn tôi ơi ! Tôi viết những hàng này từ một chốn cũ,từ một kỷ niệm trên trang chữ để gửi cho nhau.Xin chúc Bạn lúc nào cũng mơí lạ cho những bài viết về sau.

Và tôi,tôi ở lại vơí mây bay ngang đầu.





đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0



..




Thêm Những Cái Mặt Nạ Đời



__________________________________________




Con người hay mang cái bệnh buồn bã.
Có khi buồn vô cớ và có khi vịn rất nhiều vào những lý do để buồn.

Để được vui và để giải toả những sự buồn phiền đó,người ta có nhiều cách,chẳng hạn như : Mặc quần áo,leo lên xe phóng đi lang thang,đi dạo phố sắm sửa,đi bơi,đi xem chiếu bóng hoặc tìm nguồn vui tinh thần bằng sách báo,âm nhạc.

Mỗi người mỗi kiểu ở đời,chẳng ai giống ai.

Tôi không có nhiều thì giờ cho lắm để cơn muộn phiền có thể ghé thăm.Khi đi thăm bạn bè trong những buổi họp mặt,bạn bè tôi hay rỉ rên thê lương vơí những bản nhạc kiểu " lính chê - Chế Linh ,Trường Vũ " và có người rặn thêm ra để thêm mắm muối,để thêm phần ảo não,ướt nhèm nhẹp.Nghe một vài bản thì thấy thâm thấm,nghe đến hết cái đĩa karaoké chừng chục bản như thế thì thấy không ổn và hãi hùng.

Ai cũng để ý và nói là nhạc Việt Nam thường có những ca từ buồn bã đến tận cùng. - " Anh bỏ em,em bỏ anh - Tình đôi ta chỉ thế thôi - Phải chi,phải chi ta đừng quen nhau....''
Tôi yếu đuối,nhạy cảm nên tôi né.Né bằng cách lẻn ra vườn hít thở mùi cây cỏ hoặc thả bộ đi lang thang ngắm đường xá quang cảnh.

Vào những ngày nghỉ,tôi có dịp ra phố,kiếm cái quán nước khá yên tĩnh ngồi đọc báo ,đọc sách hoặc nghêu ngao viết .

Có lần gặp một ông bạn quen ở trong thương xá khi đứng sắp hàng ở quày hàng cà phê.Ông rủ :
- Nè bạn.Tấp vào cái bàn kia nói chuyện cho vui.Có nhiều người vui lắm,tha hồ tán gẫu...

Tôi liếc về nhóm người đầy đủ đàn ông,đàn bà đang xì xào,thấy thêm một hai gã Ảo rât " Ảo ".Tôi dùng chữ Ảo - viết hoa - để tránh gặp họ vì tôi đã thuộc làu làu những câu chuyện họ đang kể và sẽ kể.Họ nói về tiền về xe đẹp nhà cao cửa rộng và những mánh lơí kiếm tiền và lắm lúc không THẬT qua những cung cách bịp của họ.Những người thích đeo cho mình những cái mặt nạ và mở máy " NỔ " lắm lúc đã làm tôi bức rứt không ít vì tôi không thích đeo bất cứ một cái mặt nạ nào khi nói chuyện.

Ngỏ lời từ chối lời đề nghị của ông bạn sơ giao thì nghe ông ta nói :

- Bộ ông có tính kỳ thị người việt hả ?


Tôi chỉ biết tủm tỉm cười nhè nhẹ.Ai nghĩ sao cũng được.Có những cái đám đông rất vui nhộn để ta có thể chọn lựa và hoà mình vào trong phút chốc để kiếm niềm vui.Tôi thích sự yên tịnh khi chọn được một chỗ ngồi đọc sách báo,ngắm thiên hạ.Trong cảnh một " mình ên ",tôi có nhiều cách thức để anh bạn tên BUỒN không thể đến thăm ( Đang bận rộn - miễn tiếp ) Thế là anh bạn mang tên Buồn tiu nghỉu và lộ mặt giận hờn để đi chơi chỗ khác.Có khối chỗ để anh ta có thể đến thăm.


Khi ngồi một mình thì tôi có cuốn sổ tay trước mặt và những trang giấy lại được ghi chú đầy những con chữ.Và dĩ nhiên, tôi thấy hài lòng khi mình có điều để viết.

Ở thế giới Net có rất nhiều điều để đọc và để viết.Dân cư mạng có thói quen gọi là Thế Giới Ảo hoặc là Phố ( từ chữ Phố Rùm - Forum ) .Từ những bài viết đó ,người ta quen nhau khi vào trang viết để đọc và để lại lời góp ý.Cũng từ cái thế giơí Net này,tôi có cái cảm tưởng là người ta đang trang điểm,mặc quần áo đủ màu sắc và có lắm khi trang bị thêm những cái mặt nạ để dự những buổi dạ hội hoá trang.

Đã có một vài lần,tôi được dự vài buổi dạ hội hoá trang ỏ đây đó ngoài đời.Có những người hoá trang rất khéo léo và họ có thể biến đổi giọng nói để người khác không nhận ra.Lần đầu thấy lạ thì thích nhưng vài lần sau thì tôi không tìm thấy có điều gì để thích và ở lại.

Trở lại việc nói về cái thế giới ảo đầy khói sương,tôi theo dõi và thích đọc những chủ đề của những người luôn thiết tha vơí một cái tên nick,cho dù họ có tham dự ở bất cứ diễn đàn nào,họ vẫn giữ nguyên một cái tên vơí một cung cách viết.Để thay đổi,có khi họ đổi tên nick nhưng vẫn ký lại bên cạnh cái bút hiệu cũ.

Ở thế giơí NET của dạ vũ hoá trang đầy hình ảnh màu sắc,đầy âm thanh xập xình thì tôi cũng thấy có biết bao điều vui buồn.Vui để có thể cười ồ và buồn cũng có hình dạng của sự thấm thía.Thí dụ như khi sinh hoạt từ vài diễn đàn,tôi có dịp giao lưu quen biết và " thân thiết " vơí một số rất ít bạn viết ( dùng chữ ít vì bản tính thận trọng ) và thấy thích những người bạn này vì tính trung thành để giữ nguyên một cái tên nick đã chọn.
Và một ngày kia,nhân khi vào đọc một chủ đề văn xuôi,tôi nhận thấy một phong cách viết y như những bài viết mà mình đã vào blog riêng của bạn để đọc.Tưởng là có kẻ chớp bài đạo văn,tôi thử so sánh thì thấy là cùng một bài viết mà có đến hai cái tên và cùng có nhiều tên ở một diễn đàn .
Thấy ngỡ ngàng khi tự hỏi : " Hoá ra thân vơí nhau,chia sẻ vơí nhau nhưng vẫn qua một hình thức dạ hội hoá trang.

Ngỡ ngàng và chợt hiểu rằng : Đôi khi những kỷ thuật của sự điểm trang ( hay là cách đeo mặt nạ để viết ) cũng rất cần thiết.

Tôi hỏi lại chính mình : Khi ngươi viết,cái mặt nạ của ngươi là gì ? Đeo nó vào hay không đeo ? Và lúc nào cần phải chế biến ra nó và đeo lên mặt để tự bảo vệ mình ?

Tôi cũng nhớ lại một câu viết và nói của một cái nick trên phố .Cô ấy nói :
- " Net là một trò chơi.Thật quá để làm gì ? " - Người ta có thể lên Net để sáng chế ra một trò chơi.Trong những trò chơi vui vẻ ấy có món gọi là tình ảo "

Sau câu nói ấy,cô ( hay anh ấy ?) biến mất.Biệt tăm !


----


Thấy cũng vui.Hình như trong cái vui ấy có loáng thoáng hình ảnh của một cái bóng biết đeo mặt nạ.Cái mặt nạ ấy tên là Buồn.


Buồn ơi ! Ta không chào mi.Bận rộn lắm !
Xin đừng đến - Miễn Tiếp !







đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0
Miễn tiếp thì .. BUỒN .. ngồi một mình,

Nhìn mây trôi mênh mang
Nhìn đôi chim lang thang .. lang thang .. . [:D]

Happy Thanksgiving to anh Đăng Sơn / Khánh Sơn ? Kim Sơn ? Khải Sơn ? ( Cũng đại hội hóa trang lắm chứ ! )
Đăng nhập để trả lời
0



THỬ BUỒN VUI VỚI CHỮ.




__________________________________________



...Nhìn mây trôi mênh mang
Nhìn đôi chim lang thang .. lang thang



Đó là một câu trong một bài hát ở ngày xưa.Nhắc đến cái chuyện ngày xưa thì nhớ lại vài vở kịch của ban Tuý Hồng và có nhạc được sáng tác bởi nhạc sĩ Lam Phương.Bản kịch thì hay,buồn thấm thía vì tài khóc của kịch sĩ.Chỉ có điều là ớn và ngán tiếng hát lè nhè rất sến của cái anh ca sĩ chuyên nghề ri rỉ khóc lóc.Bài nào cũng thấy anh ta nhăn nhó rên la.

Người ta kháo nhau là cái anh da ngâm này rất đắt đào và thích trò " hái hoa cả cụm " nhưng khi hát và nhất là hát các bài sáng tác của anh ta thì anh nhăn nhó càng thảm thiết hơn. Nói gì thì nói,có lẽ cũng nên thông cảm cho tiếng hát kiểu nhảo nhẹt kêu đường của anh ( Đã bảo là trong tình yêu thì càng rên thì càng được thương ra rít ! )

Nhạc việt nam được nhiều người phân loại và sắp hạng thành nhiều loại.Nhạc đỏ,nhạc vàng,nhạc hồng và ..nhạc sến !
Chẳng biết là danh từ " nhạc sến " này do ai đặt ra ? Có lần nhạc sĩ Quốc Dũng đã thử biện hộ và bênh vực cho danh từ " nhạc sến " kiểu lính chê này.Quốc Dũng nói : " Tại sao lại gọi là nhạc sến ? Tôi nghĩ là nhạc tình cảm rên rỉ,nhạc tình tự quê hương thì tuỳ theo cách hát,cách trình diễn cho ra hồn mà thôi.Nói là nhạc sến thì thấy tội nghiệp cho âm nhạc quá "

Nhưng nhạc sĩ Q.D muốn nói gì thì nói ,khi tôi nghe thử cái anh ca sĩ Lính Chê ấy hát bản Riêng Một Góc Trời của Ngô Thuỵ Miên thì tôi thấy bài hát này bị biến dạng hoàn toàn nếu so sánh vơí chất giọng trình diễn của hai anh em Tuấn Ngọc và Khánh Hà. - Đang vui vẻ mà nghe cái giọng rên rên của Lính Chê ( C.L ) hoặc cậu Trường Vũ thì chỉ có nước.... (.. ) - Xin để chữ hiểu ngầm trong cái ngoặc ấy cho người đọc tự điền vào chỗ trống vì người viết hay sợ mích lòng và làm BUỒN người thích nghe nhạc rên.

Nhắc đến chữ " Buồn " thì tôi chỉ dám phiên phiến thôi.Buồn thì có nhiều cái để buồn.Buồn tình,buồn đời,buồn bạn,buồn việc,buồn nợ,buồn nần và buồn cười,buồn ngủ,buồn nôn ,buồn.....đủ thứ.

Tôi sợ buồn nên tôi hay né loại nhạc quá buồn.Buồn một tí ti thì được,buồn nhiều quá thì thấy vô duyên và mất vui.

Mấy hôm nay trở trời,biến gió lại nghe thêm một loạt những tin tức tệ hại không có gì vui vẻ nên tôi thấy buồn.Để đỡ buồn ,tôi dở chứng mở các chủ đề " Thơ Sáng Tác " ở Net để đọc.Thử làm một bản thống kê thì thấy có nhiều người làm thơ rất buồn,trong đó có tôi.Tôi cũng bắt chước làm thơ tình buồn để gỡ gạc và ra vẻ mình đang thù oán tình yêu và thất tình.

Mỏi lưng,mỏi mắt,ngồi đọc lại thì thấy mình có vẻ tàn nhẫn quá ! Chữ nghĩa không có tội,nàng thơ trong tình yêu cũng không có tội tình gì. Vậy mà...

Tôi biết thế.Cái gì cũng nên vừa vừa phải phải.Vui quá mạng,quá sức thì cũng không tốt ( có thể bị đứng tim ) và buồn quá thì cũng không xong.

Thấy tội nghiệp cho chữ,tôi dịu dàng viết cho CHỮ mấy hàng như sau :

" Chữ nè ! Em Yêu !

Hãy tha lỗi cho anh khi anh đã viết những điều khá buồn bã ở đời.Lắm lúc anh bất mãn và thất vọng chuyện đời,chuyện người và chuyện của anh và anh đã " lợi dụng " em để hả cơn.

Thứ lỗi cho anh.Biết đâu khi viết xong,ngồi đọc lại ,anh sẽ được vui.Không vui dược hôm nay thì ngày mai sẽ vui.Vui vẻ và thuận hoà vơí riêng em khi loài người và tình yêu,tình đời có thể bỏ rơi anh mà ra đi.
Riêng em.Anh biết em ở lại.

Vậy nhé em. Hãy ở lại để cùng nhau chia sẻ điều buồn vui.Chữ ơi ! Khi viết,anh không hề đeo mặt nạ hoá trang vơí em.Anh chỉ muốn thật sự là anh.Và em.Em cũng chẳng có cái mặt nạ nào khi em đến vơí anh. "





đăng sơn.fr




_________________________





@ - Chào sự trở lại của bạn Vách Cũ.

Cám ơn lời chúc khi bạn viết :

" Happy Thanksgiving to anh Đăng Sơn / Khánh Sơn ? Kim Sơn ? Khải Sơn ? ( Cũng đại hội hóa trang lắm chứ ! ) "


Bạn yên tâm.Dù lạng ở bất cứ ở diễn đàn nào thì tôi cũng vẫn chỉ lấy cái tên cũ mèm khi viết,vì tôi thuộc loại đồ cổ .

Chúc Vách Cũ vui và an lành.
Nđs.





Đăng nhập để trả lời
0




.


NGU V罓 GI罜&




__________________________________




T n骾 v翣m賢,hai i羥.



Ph 鬾g,khi n骾 v翣m靚h,con ng拜i s銧ng拜i kh醕 n骾 m靚h Ngu D裻 v酄HC.
Th繝n鄌 l酄Ngu ? V酄Kh鬾 郀ch谞n鄌 ?

Theo khoa t鈓 l隣h蚦 v酄Science Humaine , 銧l酄con ng拜i th鞝s駹t駹t鬾 lu鬾 i k鑝.Ta th韈h v酄th鑝 n骾 v翣皍 i胢 c鏰 m靚h ( theo ki胾 x 瓂,t裻 khoe ) .C鄋g c鬆h蚦 脿t駹nh璶 l酄tr頎th閏,ta th ta cao h k粻kh醕 v酄ta khoe khoang 脿 d 輎  thi阯 h!

Trong b鄋 ti莄 gi颽 醡 鬾g,khi ta n骾 v翣ta,ta k脿ta c鬆nh酄cao c韆 r賜g,ta c鬆b眓g c v酄般c tr蚽g v蚽g khi c鬆薬 v藸trong x銧h賗.Ta k脿v翣gia 靚h v酄s駹ti縩 tri胣 v翣ngh翣nghi莗 c鏰 ta&C闋th繝v酄c闋th¿&..

Ng拜i s銧ta th鞝t鈔g b裞,n薾h n蛅 ta.
Ng拜i k閙 th鞝ganh gh閠, 褷kõ,n骾 x.
Ng拜i bi縯 ta,bi縯 m靚h ch蔂t鏼 t蒻 c拜i v酄y阯 l穘g 脿nghe ta  N諣 v酄kho醕 l醕 !

CtÉ,t蔂ng拜i v酄ct蔂t蔂c醝 TA.
Ta l酄ai ?. M賢 c醝  v踚 b贍骳 c鬆bao nhi陁 tr蚽g l般ng ? M賢 th鈔 th脿c鬆tay ch鈔 v酄m賢 tr頎tu菭ph chng m酄tr輎 ban cho theo ngh)a s郀tr拜ng v酄s郀o&.

M鬾 tri縯 h蚦 v酄t鈓 l隣con ng拜i coi v瓂 m酄kh鬆nhai,kh魻khan.Trong nh飊g 翣thi t鸂
t鄆 , v踚 m鬾 kh鬆nhai n鄖,h蚦 tr驙韙 khi 般c 16/20.
Ng膀i ta n骾 Tri縯 l酄tr雞 t般ng ! ( C醝 g鞝v瓂 ?
-T盃t斑ng huy羘  chng ? )

T鬷 kh鬾g 鐮khnng 脿trl輎 khi 銧t駹穞 v 翣cho ri阯g m靚h.
K粻ngu 蚦 s醕h,t靘 hi胾 脿v釥l綘ra c醝 Ngu c鏰 m靚h. 輎 nh盃bi胣 s鈛,nh盃b tr輎 !


Ng鄖 h鬽 nay.Bu読 chi羥.T鬷 銧r ngu.Ngu v鞝kh鬾g gi餇v飊g 般c s駹tr t)nh mu裯 t璸 c鏰 m靚h.T鬷 銧ph﹏ n贍v踚 con c醝.T鬷 銧qu阯 r眓g 閍 con trai 19 tu読 ch癮 c鬆kinh nghi莔 v酄s駹t雗g tr nh盃m靚h.T鬷 t斑ng n鬆l酄裪 th鐮c鏰 t鬷 v酄t鬷 ngu  脿gi璶 dï,l鄊 m h騛 kh頎!

C醝 ngu mu賗 c鏰 t鬷 n眒 ch羘h 羘h tr阯 trang s醕h.T鬷 銧蚦 g鞝? V酄t鬷 c鬆鐮khnng hi胾 th阭 d般c i羥 g鞝sau cng鄋 quy胣 s醕h H蚦 L鄊 Ng拜i ?
S駹ngu mu賗 c鏰 t鬷,ph chng, 酄n眒 郀c醝  T韓h c鏰 con ng拜i x醕 th藅 ?

N骾 v翣 T韓h.
T鬷 bi縯 r鯛t鬷 銧l鄊 m韈h l騨g khi ch 縩 s駹nh c ri阯g c鏰 t雗g ng拜i 郀th繝gi踚 Net .
Net l酄g鞝? M賢 th繝gi踚 c鏰 chï,c鏰 h靚h h v酄鈓 thanh ?

 l酄g鞝? L酄kh鬾g Hi莕 Th馽 nh盃s轄sog,nh靚 s鈛 v鄌 醳 m痶 ng拜i 裪 di莕 ?.
Khi vi縯,t鬷 銧c褷t靚h c搬ng ch裯g l Th繝Gi踚 .

Kh醤g c駹l th鞝l鄊 般c c醝 g鞝? V酄c鬆bao nhi陁 ng拜i 銧v鄌 g髉 隣? V踚 m賢 th醝 贍v酄phong c醕h ri阯g nh盃th繝n鄌 ?
C鬆bao nhi陁 ng拜i 銧ch藆 kh鬆v酄薾h t鈓 脿suy ngh) v酄d鵱g c醝 T鈓 c鏰 m靚h 脿vi縯 , 脿gig gi h贍t鬷 : Th繝n鄌 l酄 ? Th繝n鄌 l酄T靚h Th璽 ? Th璽 t靚h 脿kh鬾g gid裪 !
V酄c鬆bao nhi陁 ng拜i d銧nhn m穞,kh鬆ch藆 脿c鬆k粻n骾 t鬷 ng m,t駹n鈔g cao b th鈔 trong th繝gi踚  .
V鄌 net 脿l鄊 g鞝?
- 脿th盃gi鉵,h蚦 h蟟 l玭 nhau ? 脿n骾 nh飊g i羥 v蹱v﹏, 脿ch鈓 ch韈h,tr陁 gh筼, 褷kõ,c鉯 vã&& ????????


T鬷 銧im l穘g,th th韆 sau khi 蚦 v酄vi縯, 脿l騣 ra c醝 ngu c鏰 m靚h.
T駹m靚h ph bi縯 .



dang son.fr

*Vi縯 gi颽 阭 kh鬾g  G
Đăng nhập để trả lời
0

..






NGU VÀ ẢO GIÁC…




__________________________________




Tạm nói về một,hai điều.



Phần đông,khi nói về mình,con người sợ người khác nói mình Ngu Dốt và Hạ Cấp.
Thế nào là Ngu ? Và Khôn ở chỗ nào ?

Theo khoa tâm lý học và Science Humaine , đã là con người thì sự tự tôn luôn đi kèm.Ta thích và thèm nói về ưu điểm của mình ( theo kiểu xấu đậy,tốt khoe ) .Càng có học để tự nhận là trí thức,ta thấy ta cao hơn kẻ khác và ta khoe khoang để ‘’ dạy đời ‘’ thiên hạ !

Trong bàn tiệc giữa đám đông,khi ta nói về ta,ta kể ta có nhà cao cửa rộng,ta có bằng cấp và được trọng vọng khi có địa vị trong xã hội.Ta kể về gia đình và sự tiến triển về nghề nghiệp của ta…Cứ thế và cứ thế…..

Người sợ ta thì tâng bốc,nịnh nọt ta.
Người kém thì ganh ghét, đố kỵ,nói xấu.
Người biết ta,biết mình chỉ tủm tỉm cười và yên lặng để nghe ta ‘’ Nổ ‘’ và khoác lác !

Cả tỉ,tỉ người và cả tỉ tỉ cái TA.
Ta là ai ?. Một cái đầu với bộ óc có bao nhiêu trọng lượng ? Một thân thể có tay chân và một trí tuệ phải chăng mà trời ban cho theo nghĩa sở trường và sở đoản….

Môn triết học và tâm lý con người coi vậy mà khó nhai,khô khan.Trong những đề thi tú
tài , với môn khó nhai này,học trò ít khi được 16/20.
Ngưòi ta nói Triết là trừu tượng ! ( Cái gì vậy ?
-Tư tưởng huyền ảo chăng ? )

Tôi không đủ khả năng để trả lời khi đã tự đặt vấn đề cho riêng mình.
Kẻ ngu đọc sách,tìm hiểu để vỡ lẽ ra cái Ngu của mình. Đời như biển sâu,như bầu trời !


Ngày hôm nay.Buổi chiều.Tôi đã rất ngu.Ngu vì không giữ vững được sự trầm tĩnh muốn tập của mình.Tôi đã phẩn nộ với con cái.Tôi đã quên rằng đứa con trai 19 tuổi chưa có kinh nghiệm và sự từng trải như mình.Tôi ‘’tưởng’’ nó là đối thủ của tôi và tôi ngu đần để giận dữ,làm mất hòa khí !

Cái ngu muội của tôi nằm chềnh ềnh trên trang sách.Tôi đã đọc gì ? Và tôi có đủ khả năng hiểu thêm dược điều gì sau cả ngàn quyển sách Học Làm Người ?
Sự ngu muội của tôi,phải chăng, đà nằm ở cái Ảo Tính của con người xác thịt ?

Nói về Ảo Tính.
Tôi biết rõ tôi đã làm mích lòng khi chạm đến sự nhạy cảm riêng của từng người ở thế giới Net .
Net là gì ? Một thế giới của chữ,của hình ảnh và âm thanh ?

Ảo là gì ? Là không Hiện Thực như sờ soạng,nhìn sâu vào đáy mắt người đối diện ?.
Khi viết,tôi đã cố tình cưỡng chống lại Thế Giới Ảo.

Kháng cự lại thì làm được cái gì ? Và có bao nhiêu người đã vào góp ý ? Với một thái độ và phong cách riêng như thế nào ?
Có bao nhiêu người đã chịu khó và định tâm để suy nghĩ và dùng cái Tâm của mình để viết , để giảng giải hộ tôi : Thế nào là Ảo ? Thế nào là Tình Thật ? Thật tình để không giả dối !
Và có bao nhiêu người đã nhăn mặt,khó chịu để có kẻ nói tôi ’’ ngạo mạn’’,tự nâng cao bản thân trong thế giới ảo .
Vào net để làm gì ?
- Để thư giãn,học hỏi lẫn nhau ? Để nói những điều vớ vẩn, để châm chích,trêu ghẹo, đố kỵ,cãi vã…… ?


Tôi đã im lặng,thấm thía sau khi đọc và viết, để lòi ra cái ngu của mình.
Tự mình phải biết .



đăng sơn.fr
*Viết giữa đêm không Ảo Giác -
Đăng nhập để trả lời
0


( R )

____


Thử đọc lại điều mình đã viết :




MỘT GÓC CỦA ĐÊM


__________________






Bé !


Sau một ngày làm việc đầy ấp và chú đã thấy mình rất zen trong lúc làm việc.

Zen khi không nhìn vào cái đồng hồ, ( hình như chú có cái tật là ghét thời gian, nhất là khi bị thời gian đuổi theo bén gót. Chú cũng ghét luôn nhũng cái " câu giờ " của dân VN mình. Người Pháp hay dùng câu : Avant l'heure, ce n'est pas l'heure - après l'heure, ce n'est plus l'heure - Trước giờ, không đúng, sau giờ hẹn, cũng không còn đúng ! - Và chú ghét luôn câu '' Bị ăn thịt thỏ '' !)

Vậy đó. Thời gian bay hay trôi, kệ nó. Miễn là mình làm xong việc cần làm. Làm chưa xong, thấy mệt thì ngừng đầu óc, ngừng tay nghỉ. Cho mình cái hẹn pause nho nhỏ để thư giãn đầu óc và chân tay rồi allez, hop cày tiếp....

Thế cũng xong cho buổi cuối chiều.

Tản bộ vào khu thương xá, ngắm mấy dây đèn xanh tím đỏ được trang hoàng nhấp nháy từ cuối tháng 11 như mọi năm vào mùa lễ giáng sinh và tết tây. Lang thang, nhàn nhã ngắm cô bé tình nhân đang mút cây kem trong ánh mắt chàng trai. Ngắm các bà mẹ đẩy bé con trên những chiếc xe nôi, những đôi mắt, những ngón tay nhỏ xíu xiu của trẻ thơ làm chú thấy yêu chúng hơn bao giờ hết.

Chọn cái chỗ ngồi yên tĩnh ở hàng hiên một quán nước, chú lẩm cẩm nhớ lại nhữ ng ánh mắt nhìn của trẻ thơ, tia nhìn không gợn sóng, đời màu hồng rực trong đôi mắt trẻ, nụ cười với cái miệng chỉ có mất cái răng cửa, thấy mà thương, chỉ muốn nựng cho vài phát......

Ở những quán nước, chú thong thả đọc một cái gì đó, mấy tờ tạp chí đã mua, có khi cả gần tháng chưa đọc xong. Thường thì chú chọn những dề mục liên quan đến kinh tế để đọc trước, sau đó là đọc về ba cái chính trị, chính em để biết các quan nhớn đang bày trò gì. Nói đến kinh tế thì không thể nào không nhắc về chính trị. Sự liên đới đó đã là những đề tài rất rộng làm nền đất cho dân viết báo.

Chú nhớ có lần gặp anh bạn rất mê chính trị và nhất là chính trị tả phái, anh đã thao thao bất tuyệt ca ngợi chính sách của phe tả và kêu gào mọi người xuống đường biểu tình chống lại chính phủ phe hữu.

Chú cười cười nói với anh :
- Bạn nên cẩn thận khi nói chính trị với khách hàng .
- Kệ tôi. Vừa rồi, ông bầu cho ai làm tổng thống xứ Tây vậy ? Tôi nghi là ông bầu cho cái ông ăn chơi, con nhà giàu Sarkozy...

Chú cười : - Chuyện riêng ! Để tôi viết cho bạn về cái conviction và quyền lựa chọn.

Và vài ngày sau, chú viết cho bạn mình. Viết theo một cách trung dung, không đả phá, không xoay chuyển đường hướng và thể cách chọn lựa chính trị của từng người vì chú nghĩ rằng chính trị và tôn giáo là 2 phạm trù riêng - rất riêng - và là sự bất khả xâm phạm của từng người.


Mùa đông lạnh. Thành phố của chú ít khi lạnh cùng cực, thường thì nhiệt độ xuống dưới - 13 độ là cùng. Cả ngày hôm nay mưa. Mưa lúc ngắn, lúc dài. Chú mặc kệ mưa và tự nói thầm : Mưa thì cũng tốt thôi, mưa làm dịu lại cái lạnh. Lạnh dễ làm mình mất năng lượng và ngủ nhiều. Người trần thế thì cứ tính trung bình đã cống hiến 1/3 đời mình vào giấc ngủ. Ngủ để tái lập lại sức khỏe và giữ được trí nhớ.

Nói đến trí nhớ, chú nhớ là vừa đọc được một bài rất hay mang tên :
'' Tìm Hiểu về Bộ Não Con Người và Óc Sáng Tạo'' của tác giả Học Trò ở một trang web dactrung.net, trong bài viết có đoạn :

What is the creative mind?

'' Phải giới hạn môi trường làm việc cực kỳ tối thiểu, thì óc sáng tạo mới có cơ nảy nở. Trước kia ông không giới hạn, vẽ đủ thứ, từ khi ông quăng cọ và màu đi, chỉ vẽ trắng đen thì ông mới có nhiều ý tưởng lạ từ sự tự giới hạn. "

"Cảm hứng là danh từ dành cho dân nghiệp dư, bọn chúng tôi chỉ làm việc như nhân viên công chức, đều đặn hằng ngày." Ông nói, ông không thể chờ cảm hứng đến với ông, vì nó ít khi xảy ra, cũng như ta chờ sung rụng hay "sét đánh" (chữ của ông) vậy. Chỉ qua quá trình làm việc hằng ngày, giải những bài toán xảy ra trong khi vẽ, mới tạo kết quả " .

Đó là một bài viết nhân những cuộc phỏng vấn các nghệ sĩ khi nói về sự Sáng Tạo.


Chú chụp cuốn sổ tay ghi vài điểm cần giữ lại, vì nghĩ đó là những điều rất cần thiết cho mình khi muốn viết.

Viết gì ? Tại sao viết ?

Thí dụ như viết một bài về đề tài Tình Yêu. Không lẽ chú cứ lập đi lập lại những cái mà người khác đã viết ?

Trong tình yêu có một nam, một nữ. Họ tình cờ gặp nhau, nhìn nhau từ một tần số nhạy cảm nào đó để bắt đầu cho những mẩu đối thoại, sau đó họ tìm nhau hằng ngày để đi đến việc cảm nhau và yêu nhau. Họ đưa nhau lên giường với da với thịt. Họ hào hển say đắm, cứ thế cho đến khi họ chán nhau để bỏ nhau. Bỏ trong ân hận, trong luyến tiếc hoặc bỏ trong sự hận thù....

Không lẽ chú cũng viết như thế để kể về một tình yêu ? Chú sẽ phải làm một con vẹt lẹp bẹp lập đi lập lại theo khuôn mẫu của những bản tình ca kiểu thương mại :

... '' Đã xa rồi người ơi !
Đã xa một tiếng cười
Ngày nào ta chung đôi
Bây giờ mình đơn côi ! ..... '' *

Đại loại là như thế. Bản nhạc lời lẽ như thế, nghe một lần thì thấy nức nở ruột gan, nghe hai ba lần những bản khác đồng cân, tương tự thì ngấy lắm ! Ngấy muốn bội thực, nhất là nhìn video thấy ca sĩ cứ uốn éo, vặn mình vặn mẩy nhăn nhó khóc than thì ôi thôi... Đời còn chi để vui. ? Ai còn lòng dạ nào mà yêu nhau ?.

Chú ghét đi coi bói toán. Có lần ở ngày xưa, mẹ chú rất mê bói toán, mẹ bắt chú chở đi xem bói. Hết ông thầy mù rờ mu rùa đến bà bói bài xem tướng.

Cái ông thầy gặp bản mặt lầm lì của chú đã phán :

- Bà ơi ! Bà có thằng con trai này lì lắm. Nó cứng đầu và hay phản kháng, có thể sau này, ra đời nó làm lớn........

Trên đường về, mẹ chú nhắc đi nhắc lại câu nói ấy. Chú nhăn nhăn phản kháng lại vì thấy mẹ chỉ tốn tiền đi nghe mấy cái khỉ gió. Chú chỉ tin vào câu "Đức năng thắng số ". Trời cho ta nhân dáng và bộ óc, chỉ cần ta biết cách sử dụng và chọn đúng cái hứong đi mà mình đã thích, điều cần thiết là phải kiên trì học hỏi và có một cái tâm thiện.

Bé thấy chưa ? Thời gian trôi, đời người qua, chú chẳng thấy mình làm cái quái gì để có thể gọi là Ông Lớn cả. Chú học lung tung, học ăn, học nói, học sự phản kháng khi thấy điều chướng tai gai mắt và có khi chú bị người đời ghét bỏ.

Có khi mệt mỏi chán chường trước những bản tin chiến tranh, bom đạn khủng bố, chú uể oải lết vào nhà thờ, thấp cây nến và mặc cả càu nhàu với Chúa :

- Chúa ơi ! Thấy chán đời. Thấy khó chịu ! Chúa có thấy loài người chém giết nhau một cách tận tình chưa ? Sao Chúa không can thiệp ? Sao Chúa dững dưng trước cảnh thiên tai, nghèo đói và bất công ? Thằng làm lớn, cậy quyền tham nhũng, dân thấp cổ bé miệng nghèo xác xơ. Sao Chúa không giáng một vài búa cho lũ sâu bọ chết tiệt ?

- Chúa ơi ! Chúa có ngứa mắt khi thấy thằng oắt con tên Cường Đô La ăn chơi quậy tứ phía, nó tậu nhà cửa, nó mua đầy xe loại sport và nghênh ngang với gái tài tử siêu sao, siêu mẫu, nó hợp tác với những tên ăn trên ngồi trốc trong khi có biết bao người đói khổ không nhà, không cửa... Sao Chúa không rút sổ bộ hộ chiếu của nó và bè lũ ? Chúng đang nhởn nhơ đấy. Chúa cứ thử mở web site và nhấp con chuột vào chữ Cương dollar là Chúa thấy ngay. Nhiều, nhiều lắm....


Bé à !
Chúa giữ im lặng như mọi lần làm chú phải gỡ gạt nói dùm ngài :
- Cái sai lầm lớn nhất của Thượng Đế là đã tạo nên con người.

Chú đang bi quan khi viết những dòng này ư ? Bi quan hay phẩn nộ hở Bé ?

° ° ° °

Mà thôi, chú nên ngừng than thở, bêu rêu ở đây.

Buổi tối của chú còn dài. Dài như màn tối và sương trắng đang bao quanh. Chú bắt đầu thấy đói bụng. Bữa cơm đêm của chú đã khá muộn để chờ chú. Ăn xong, chú thò mũi ra cửa, nếu trời ngừng mưa, chú sẽ bắt cái xe đạp cõng chú chạy vài vòng đêm. Chú sẽ đạp rất nhanh để hạ hỏa. Biết đâu chú sẽ thấy thuận thảo hơn với sự nín lặng của thượng đế.

Thượng Đế đang ghi sổ tên tuổi cái thằng ngang ngược dám cằn nhằn mình. Mày chết, tao cho mầy xuống hỏa ngục. Xuống ngay lập tức.

Bé à. Biết đâu khi xuống dưới đó, chú sẽ được gặp bé và lại lai rai kể chuyện tiếp. Chú có nhiều cái sẽ làm Bé ngạc nhiên. Chỉ cần Bé đủ kiên nhẫn ngồi lắng nghe thì chú sẽ không phàn nàn khi không lấy được cái ticket lên thiên đàng.

Vậy đi. Hẹn gặp Bé ở cửa ĐN.







đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0




..



VIẾT THÊM MỘT LẦN NỮA.

___________________________________




Buổi tối ! Lạnh và Mưa trắng đang rơi ...



Trời đất và báo chí báo động : '' Tuyết rơi và sẽ còn rơi ở quanh vùng Paris và cả những vùng khác. Tuyết cản đường máy bay,mưa trắng cản đường xe cộ '' .

Đã lái xe trên những con đường ẩm ướt pha sương mù.Hàn thử biểu nâng con số lên được một tí vì trời nhả mưa.Mưa mù,mưa mịt.

Buổi chiều đi làm về,tạt ngang khu thương mại mua vài món lặt vặt,liếc qua các cửa hàng trưng diện nhấp nháy đèn đuốc giáng sinh và nhìn ngắm những món quà gói,to và nhỏ.... Nhạc Giáng Sinh vang từ những cái loa trong khu thương xá ...Vậy mà sao lòng vẫn dững dưng. ( ?! )

Lạ kỳ ! Kỳ cục ! Sao lại cứ vẫn dững dưng,hững hờ trước những ngày lễ ? Người ta đang vui,đang hí hửng quà cáp mà.


Mưa ! Mưa !
Mưa chéo xuống bãi đậu xe đầy xe. Mưa làm rùng mình ớn lạnh.Mưa đẩy mình vào cái quán nước vắng. Ngồi nhìn mưa rơi.Bắt gặp lòng mình mưa mưa.

Lạ kỳ với mình.Lại bắt quả tang mình ( hình như ) đang buồn.Buồn là cái chi vậy há ?
Bạn bè hay nói là mình là thằng vui vẻ mà.Mình ít khi rên la sầu thảm.Mình hay chọc cười thiên hạ cho họ vui. Những anh đóng vai hề thì hay có những nỗi buồn dấu kín ! Phải thế không ?


Coi kìa ! Mình rơi cái mặt nạ HỀ để trở lại với chính mình. Coi kìa : Tập bản thảo , cái bloc note vẫn chung thủy theo mình nằm ngoan trên mặt bàn.Vậy mà sao hờ hững bỏ rơi chúng ?! Chúng không có tội.Chỉ mình là có tội mà thôi.

Tội gì ? Đã bao năm không đi xưng tội.Chúa mà thấy mình xưng tội,chắc Chúa sẽ bỏ nhà thờ để nhào ra đuờng la hét ầm ĩ.
Chúa sẽ nói : - Mày vào thì tao ra đường !


Chúa ơi.Phật ơi ! Con đang thấy con buồn.Chẳng hiểu vì sao nữa.


Mình ngồi yên. ( Không im lặng sao được ? Có ai bên cạnh bây giờ đâu để mà nói ? )

Nói điều gì ? Chẳng lẽ kể lể về những kỷ niệm cũ ?

Ngày ấy chạy trốn mất tiêu rồi.Ngày ấy của những hàng lá me,của những cổng trường mở rộng,của áo trắng quần đen,của giảng đường nghiêng nắng.

Ngày xưa là ngày ấy.Có những ngụm cà phê ngon với bạn bè trang lứa.Có những bức thư tình đầu tiên rất vụng dại...Có những hẹn hò ấm áp trong một góc quán.Quán để nhạc tình. Mình tình trong cái chớp mắt. Mình ngó nhau giả vờ ngây thơ không hiểu ý ngầm của lời nhau nói.

Ngày ấy thấy mình dễ thuơng chứ không đáng ghét như bây giờ.



Bây giờ,lắm khi thấy ghét cả chính mình.Mình hay làu nhàu nhăn nhó khi trả cái giấy thuế có vẻ nặng ký.Mình hung hăng ,đấm đá và hay Húc với đời.....

Nói gì thì nói. Cũng có khi thấy mình còn lại khoảng 25 % của cái dễ thương ( Gọi là chút đỉnh làm duyên ) - 25% khác đã dành cho sự tinh toán so đo.
25 phần trăm cái nữa nào đó dành cho những trăn trở với cuộc đời,công việc , phần còn lại chỉ dành chỗ cho cái đọc và viết.


Thích đọc yên tĩnh thì chúi vào một góc nhà nếu cơn lạnh đứng ở bên ngoài vườn. Thích viết và chuẩn bị cho cái viết thì ghi đày những mã số và những
dấu * ** vào trang bloc note để triển khai khi mở computer.


Mưa vẫn thế. Lạnh,ẩm,buồn,da diết.

Mưa ngoài quán và mưa đang loay hoay vu vơ trong đầu.


Mưa dẫn đường xe trở về nhà.
Làm xong công việc nhà. Đóng cửa văn phòng,âu yếm với nhũng bản nhạc ưa thích.Thường thường là nhạc nhẹ. Khi yên lặng đọc thì nhét cái Cd Blue Jazz vào máy. Muốn và có hứng làm thơ thì mở nhạc tình.Tình yêu làm những người sáng tác hay viết nhạc buồn và chữ cũng phải buồn theo.

Làm thơ ư ? Viết kiểu nào cho ra hồn ? Thơ kiểu có vận có vần bằng trắc hay thơ kiểu tự do phá cách? Lúc làm thơ thì vặn rất khẽ tiếng nhạc - Làm như sợ lời nhạc của người thấm vào đầu rồi lỡ tay,lỡ dại ăn cắp ý tưởng của người mà viết thì lại mang tiếng đạo văn,đạo thơ thì hỏng chuyện ! Hư bột ,hư đường !


Thơ là một cách thức đùa nghịch với chữ nghĩa.

Giả dụ như :


... Tự nhiên thèm những cơn mưa
Tự dưng buồn bã dư thừa nhớ nhung
Nhớ là em đã người dưng
Tại trời xui khiến nên đi chung đuờng....



Thôi mà.Xin Ông.Xin ông ngừng cái lãng mạn dai lì ấy đi để trở về với hiện thực.


Hiện thực ư ?

Ra sao và để xem sao ?



" .... Có một người viết đã gọi mình bằng CHÀNG khi vào viết bài cho chủ đề '' Thêm Một Lần Nữa '' Thêm ..thêm hoài thêm hủy như bản nhạc mang tên One more time ! Trời ơi ! Lâu lắm rồi mới được một người ta gọi mình bằng Chàng ! ( Mừng nhé ! )


Trong tiểu thuyết của văn chương ,nhân vật Nàng và Chàng đẹp lắm. Đẹp như chuyện cổ tích thần thoại. Có cái ông nhà văn kia đã lý luận và phân tích rất kỹ về danh từ Chàng và Nàng.Buồn cười thật ,nếu gọi bà Nữ Hoàng của xứ Anh là NÀNG thì chết ,chết xử trảm vì phạm huý.Nếu gọi ông vua con Sarkozy của xứ Tây là Chàng thì còn chết dữ ! Ông ấy có số đào hoa,nghe chữ CHÀNG là có ngày ông ấy bỏ cô vợ mới cựu người mẫu Calra Bruni để chạy theo cô ca sĩ khác thì hỏng việc nhà nước ! Hic ! Hic! và hic hic !



Đang tải một bài viết mới ở các diễn đàn khác thì thấy có người gọi mình bằng Chàng và xưng là Nàng .

Cha mẹ ,ông bà tôi ơi ! Sướng chưa kìa ! Bảnh chưa kìa !

Nàng gán cho mình những câu chữ đậm đà và lạ tai,chẳng hạn : '' Chàng phật lăng,Chàng phật thủ ''


Đọc đi ,đọc lại cho đến khi tiếng nhạc ngừng, '' chàng '' vẫn ngỡ ngàng với kiểu cách dùng chữ như thế. Chết người chưa kìa !

Chẳng hiểu thế nào là Phật Thủ ? Điệu này chắc phải mở tự điển Hán Việt ra nghiên cứu lại mới được. Trong bộ tự điển Larousse của người Pháp không có chữ Phật Thủ . Một writer khi viết,nếu viết bằng cái tâm thật và không mang ảo dạnh,ảo hình thì hắn không bao giờ ghi trong căn cuớc của mình là : Écrivain - Nhà Văn. Nhà Thơ cũng không phải là một cái nghề .

Nghệ thuật kiểu thơ văn ít khi nuôi sống được người văn thơ.Họa sĩ cũng là một cái nghề khó sống. Artiste,người làm nghệ thuật chỉ nên xem mình là người mang cái đẹp hoặc cái vui đến cho người thưởng ngoạn. Và sau đó.........



Gửi Chút Hạnh Phúc là tên tựa của một trong những bài viết '' Tử Tế '' của Nàng.Nàng kể về chuyện tình cảm của nàng.Nàng ray rức với nội tâm khi viết.
Chẳng biết đó là truyện sáng tác hay là chuyện của một đoạn đời của nàng ? Đọc thấy dịu dàng,yên ả.Và sẽ còn đọc lại xem chuyện đến đâu hay chỉ là một thoáng bâng khuâng của người viết .... ( ? )



Còn tôi.Cái gã chẳng bao giờ dám nghĩ mình là một écrivain,một poète của truyện tình và thơ tình.

Đã từ thời xưa,tôi đã viết để thở và sống một cách khác. Viết sau khi đã đọc rất nhiều .Vậy mà khi thấy những bài viết của mình nằm trên mặt báo hoặc các tạp chí nguyệt san,tôi sững sờ tự hỏi : Viết để làm gì và Viết như vậy đã đủ chưa ? Cách hành văn đã có gì gọi là làm mới cho sự sáng tạo để có thể nhập cuộc chơi trong làng văn học ? Thế nào để văn chương được đúng ý nghĩa từ nghĩa Hán Nôm : '' Văn là cái Đẹp ! '' Đẹp để còn được gọi là văn học.

( Trong làng văn thơ ,đã thấy có rất nhiều người bạn với nhau và vì muốn chiều lòng nhau đã trải chiếu vàng và bừa bãi '' nâng bi '' nhau khi chúc tụng. Những nhà mang cái mác,nhãn hiệu Phê Bình Nghệ Thuật lắm khi cũng nhân danh sự chủ quan hoặc bè phái mà dùng chữ nghĩa để bôi nhọ và hại nhau..... )



... Đọc và viết đến đây thì mỏi tay,nhìn ra cửa sổ lại thấy tuyết đã ngập đầy khung cửa đêm.
Viết đến đoạn này thì thấy mình đã tiêu tan đựoc nỗi buồn man mác,vô cớ của buổi chiều khi nãy dưới mưa.

Tại bụng đói cồn cào hay tại đọc và chạm phải những dòng chữ của Nàng ? Nàng hứa sẽ trở lại để Viết Thêm Một Lần Nữa .

Thật vậy sao ? !

Ta có thêm điều gì để viết và chắc ta sẽ hiểu rằng Thêm Một Lần Nữa cũng có nghĩa là Có Còn Hơn không !




đăng sơn.fr

@ _ Viết để cám ơn những điều tự tế giữa một người viết và người viết những đoạn " Thêm Một Lần Nữa ''
Đăng nhập để trả lời
0







@ Viết để làm gì?



___________________________________________




Viết để làm gì?
-Viết để biết người thật!

Viết để làm gì?
-Viết để biết việc thật!

Viết để làm gì?
-Viết sẽ biết mình sẽ viết gì, phải không?

Viết để có sự đồng cảm gắn bó, như thể chữ tìm người, để người tìm chữ để họ quý nhau. Đôi khi, chuyện đời có nhiều điều chẳng đơn giản lắm đâu! Thôi thì ta cứ nghĩ đơn giản, thì sẽ đơn giản thôi mà.

Hình như, tôi đã bắt gặp được sự đồng cảm nơi anh, có tiếng thở dài trong niềm thương nỗi nhớ về người thân, có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ quên được. Hãy nhìn ta để nhớ người đã tạo ra ta, thế thôi!!!

Chúc anh vui để viết nhé![/color]

Như Liên,
( Đt.net )




________________________________________________



@ - VIẾT ĐỂ.....




" Đôi khi, chuyện đời có nhiều điều chẳng đơn giản lắm đâu ! Thôi thì ta cứ nghĩ đơn giản, thì sẽ đơn giản thôi mà. "


Chữ " đơn giản " là điều mà tôi hằng thích để nhìn một sự việc. Như đã nói,chuyện đời không phải lúc nào cũng đơn giản như một ngày đi qua.Một ngày có buổi sớm,buổi trưa,chiều ,tối và đêm.Giữa những vòng kim đồng hồ là những điều xảy ra trong cuộc sống và trên thế giơí.

Ta quay đi,quay lại để nghe và nhìn thì thấy có nhiều điều để suy ngẫm và có thể viết lên được vài điều cần ghi lại như một chia sẻ.Nếu ta không viết được thì ta tìm người để nói.
Thay vì phải cà kê dê ngỗng thì tôi chọn cách viết.Vì viết là : -Viết để biết việc thật!

Viết để làm gì?
-Viết sẽ biết mình sẽ viết gì ...


Vậy thì tôi viết :


* Buổi sớm ,nghe tin tức trên đoạn đường lái xe dươí mưa.Những bản tin không vui được cái radio phun ra một loạt : Chuyện hai gã điên bắn giết một loạt người ở thành phố bên Bỉ và tự xác.Chuyện có thêm một gã rồ dại theo phe cực hữu giết hai người da đen ở chợ bên Ý vì cái màu da của họ,giết xong gã cũng tự tìm cái chết.Chuyện đặt mìn,chuyện nổ bom,ám sát,chuyện cướp của giết người...

Ngày nào cũng nghe như thế,nghe thêm chuyện những tai to mặt lớn đang dành nhau cái ghế ứng cử tổng thống và tung chưởng ,dùng báo chí để bôi bẩn nhau. Nghe lắm thì thấy lùng bùng lỗ tai,ấn ngón tay cho máy chạy để đổi sang băng tần khác.Lại nghe thêm một chuyện dễ nực : Mấy anh chị ký giả tán láo và lựa bản tin về sự nghiện ngập cờ bạc đỏ đen của dân Tây.
Ký giả cho biết con số thống kê là cả thảy 61 % dân tây nói chính phủ chính là thủ phạm gây tội nghiện đỏ đen khi cho phép chơi cờ bạc trên mạng - on line - ( và chính phủ cần tiền đập thuế ! )
Đài radio đặt thêm một câu hỏi để kết thúc việc thống kê :

- Thưa khán thính giả,bạn nghĩ sao về lời dân chúng buộc tội chính phủ trong vụ cho phép nghiện ngập này ? Hãy gọi về số điện thoại..... Và bây giờ là phần quảng cáo....


Ngay khi phần quảng cáo chỉ vài giây sau, thính giả được nghe một loạt quảng cáo về Loto và đánh cá ngựa.Tôi bỗng sực cười một cách bất ngờ và ngây ngô như đứa trẻ thơ và lẩm bẩm : " Giời ơi ! Các anh ký giả chỉ được cái lắm mồm và thích chơi trò kích động dư luận " .Và tôi nghĩ là mình sẽ có điều để viết về những bản tin cần gạn lọc để tránh sự nghe tin tức vơí đôi mắt nhắm tít để khỏi tin chắc chắn vào những điều báo chí nói.

Đơn giản cũng là một cách thức để giản lượt hoá một vấn đề và sau đó có thể tìm ra một vài biện pháp giải quyết.Ai chẳng biết thế.Và khi biết mà có làm được không,lại là một chuyện khác.


* Buổi chiều.Đi làm về.Nghe cú điện thoại của bạn và gia đình nói về sự bàn tán quanh trường hợp dính vào chuyện tình ái của một người bạn làm linh mục.Chẳng biết nói gì.Đành thử đơn giản hoá câu chuyện bằng cách nghĩ rằng : " Nếu ta thấy vị ngọt của ái tình và không thể rời nó được thì ta trở lại vơí đời trần tục " .Vậy thôi.( Tình ái là một vấn đề không đơn giản.Nó có vị mặn,chua và ngọt.Khi yêu đương,người ta có thể nếm tất cả những vị đó và ta được sung sướng trong một nỗi đau ngọt ngào da diết.Khổ đau vì tình cũng là một cái thú đau thương ! )


Buổi tối.

Cái thú mở máy để thong thả đọc vài điều ở đây đó trên net không thể bỏ.Tối nay,nhận được vài cái mail của bạn bè.Họ viết,mình viết và đọc nhau như một điều cần chia sẻ.Chữ nghĩa có thể làm con người lại gần nhau cho dù ở bất cứ đâu trên quả địa cầu.

Thấy ấm lòng cho dù dự báo khí tượng đang loan báo có một cơn bão đang kéo về.

Vậy đó.Một ngày vừa dài vừa ngắn sẽ qua đi.

Đơn giản thế thôi.Sắp hết một năm rồi.Sẽ có biết bao điều đang thay đổi.Đời sống là những biến chuyển không ngừng.
Còn người viết ? Hắn thấy gì ? Nghĩ gì trước những biến chuyển ấy ?
Và hắn sẽ còn viết hay sẽ ngừng viết ? Nếu còn - Thì sẽ viết ra sao ?

Đơn giản mà sống.Đơn giản mà viết.Cứ mong là như thế.




đăng sơn.fr






______________




&lt; Cám ơn Như Liên ( từ một ngày nào của phố cũ ) đã ghé thăm và để lại tâm tình.

Chúc Như Liên vui và rất tịnh khi ngồi viết.


thân ái.

nđs.

Đăng nhập để trả lời
0



LIỀU THUốC TRỢ LỰC.
____________________





Người bạn thân của tôi viết :


…. ‘’ Nếu anh không xuất hiện mấy tháng nữa cũng được, nhưng em không chấp nhận tư tưởng VIẾT ĐỂ LÀM GÌ NỮA...
Khi ta đã bước vào đây, đặt bút,hẳn là ta đã gián tiếp đồng ý đón nhận những tư tưởng như thế này..Nếu viết chẳng để làm gì, thì trên đời này không nên có thứ gọi là VĂN CHƯƠNG,CHỮ NGHĨA. Anh hiểu ý em không ?
Sống là để khẳng định sự tồn tại của mình, thì viết, cho dù là bất cứ điều gì, cũng mang ý nghĩa như thế ‘'
………





. Sống là để khẳng định sự tồn tại của mình ?

Đồng ý.
Nhưng không viết cũng chẳng chết.Có rất nhiều người không cần viết lách cái quái gì cả,họ vẫn sống khỏe,sống nhăn răng ngày qua ngày.
Họ cũng không cần đọc với câu nói và cái nhún vai :

- Thì giờ đâu mà đọc ?

Mà thôi.Cứ nghe người nói thế này,người nói thế kia thì ta chẳng còn là ta.
Giống như câu chuyện kể :

" Hai cha con dắt chú lừa ra chợ.Người cha già cho con ngồi lên lưng lừa và ông dắt lừa.
Nguời thứ nhất gặp họ trên đường nói với thằng bé :
- Mày để cha già dắt lừa thế à ?

Thằng bé tụt xuống nhường chỗ cho cha.

Ngưòi thứ hai hỏi người cha sau đó :
- Ông có xấu hổ khi để con dắt lừa cho ông ngồi không ? Làm cha thì phải hy sinh chứ ?!

Hai cha con nhảy phóc lên lưng lừa.

Người thứ ba thấy thế nổi dóa :
- Đúng là con người tàn nhẫn.

Hai cha con đành đi bộ cùng dắt lừa ".

Đó chỉ là câu chuyện nhỏ thời xưa.


Còn tôi ?
Tôi biết nghe đó chứ.Tôi biết nhận nhiều thứ để có thể viết sau những trở ngại ràng buột của thời gian và đời sống cơm áo…

Tôi nghe từ những tiếng hò la của đám người xuống đường biểu tình đả đảo đòi quyền lợi.Nghe tiếng phàn nàn công kích về tình hình chính trị và những xáo trộn của thời buổi khủng hoảng kinh tế.Nghe
rỉ rả hàng ngày về những ta thán về thời tiết và sự tụt dốc tinh thần của một số người chung quanh.Nghe…nghe và nghe…

Nghe nhiều ,nhìn nhiều quá cũng mệt.Nên tôi bỏ trốn.

Trốn đi đâu ? Trốn như thế nào ?

Tôi biết cách và biết có chỗ nào để tìm nơi trú ẩn.

Và bạn .Bạn cũng biết rõ ràng chỗ trốn của tôi :

Ở ngay trên những dòng chữ như thế này.
Có lẽ bạn hiểu điều tôi muốn nói ? Chữ nghĩa có thể giúp ta trầm dịu tinh thần. ( Như một liều thuốc an thần vừa đủ )
Tôi tin vào điều này vì tôi thích đọc và viết.
Cho đến khi liều thuốc bị lạm dụng quá đáng và lờn đi ,mất công hiệu.

Tôi hy vọng liều thuốc riêng vẫn còn hiệu lực. Ít nhất là đối với tôi.Một người viết trong cái bóng tối riêng yên ả của mình.



đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0
Có , có công tử Lỳ vào đây xin viết thêm 1 điều nữa thôi à

Cảm ơn dangson.fr đã gửi lời chúc ở cửa quán ăn của Công tử Lỳ

CTLỳ cũng thân chúc dangson thật nhiều hạnh phúc trong đêm Giáng Sinh đầy thánh thiện
và năm mới 2012 vạn sự như ý







Đăng nhập để trả lời
0





..



PHIM ĐỜI.




_____________________




Các nhà làm phim ảnh hay mua bản quyền của tiểu thuyết để thực hiện phim.Họ thay thế ý nghĩ của các nhân vật bằng âm nhạc hoặc ghép một câu nói từ phía ngoài vào cảnh trí.Âm nhạc có tiếng nói riêng của sự rung cảm nhưng điều ấy luôn tuỳ thuộc vào mức độ nhạy cảm riêng của từng người xem.

Lấy một thí dụ :
Trong một cuốn phim tình cảm có cảnh hai người còn yêu nhau nhưng họ vì một hoàn cảnh riêng nên phải rời bỏ nhau, nàng đứng bên bờ dậu vơí đôi mắt buồn bã nhìn chàng quay bước đi.Phim chiếu vạt nắng vàng đang trải dài trên những bậc thềm lá sát bậc thang cửa và đoạn dương cầm chạy dài theo cách quay cận ảnh làm người xem hiểu được một phần nào ý nghĩ chia lìa của hai nhân vật....

Vơí nỗi nhạy cảm riêng,tôi hoà mình được vào cảnh trí và nhân vật của phim. Khi xem xong cuốn phim,tôi vẫn còn lại cho mình cái cảm giác bồi hồi nào đó.Ngầy ngật - Say ! Điều này chứng tỏ được sự thành công của người viết bản kịch dựng phim.


Một lần khác,tôi được xem một cuốn phim mang tên là Compère ( Cha Chung ).Chuyện phim rất đơn giản kể về một cậu trai bỏ nhà đi hoang,mẹ nó quýnh quáng và liên lạc lại vơí hai người tình cũ : một người rất yếu đuối và quá nhạy cảm, hay sướt mướt và có khuynh hướng chán đời,còn người kia là một ký giả đang điều tra về các xì căng đan tham nhũng chính trị.Hai anh chàng này cứ tưởng mình là cha ruột của thằng bé theo lời bịa đặt của bà mẹ.Thế là họ cùng lăn xả đi tìm kiếm thằng con rơi của mình.
Khán giả có thể vừa cười vừa rơi lệ vơí những tình huống éo le từ sự cảm động đến nỗi phủ phàng.... Phim này thành công vì đã nói lên được mối tình cảm chân thành sâu sắc.



Chiều nay,trời sụt sùi mưa gió,tôi thấy thèm xem cái đĩa dvd vừa mới mua.Cuốn phim mang tên : Ma mère ( Mẹ Tôi ) .Phim được dựng lại từ một cuốn truyện.Đọc ở cái bià thì thấy truyện hấp dẫn lắm ! Phim kể về tình cảm của một thằng con cho mẹ nó.Hỡi ôi ! Khi dùng tất cả sự kiên nhẫn của mình để theo dõi các nhân vật,nhìn cách diễn xuất,nghe kỹ những lời đối thoại rời rạc và nhìn cách dựng phim,tôi cảm thấy mất thì giờ,buồn ngủ và cho rằng đây là một trong những cuốn phim tồi tề nhất trong đời xem phim của mình.Ấn ngón tay vào cái remote,tôi cho phim lướt nhanh từng đoạn phim .Tôi thấy gì ? - Thấy cảnh bà mẹ đứng nhìn thằng con mình đang nằm dài dưới thân xác của đứa con gái mà mẹ nó đã nhiều lần truy hoan,thấy cảnh hỗn độn bừa bãi của nhà làm phim không đủ khả năng cần thiết...

Chán nản,tôi cho cái máy thè lưới ra và chộp cái đĩa ném thẳng vào thùng rác vơí ý nghĩ : thà mình đọc thẳng bản truyện thì có lẽ sẽ thấy truyện hay hơn khi đi được vào ý nghĩ và chiều sâu của các nhân vật...
Đã bao lần xem phim và thấy chúng hoàn toàn thất bại khi được dựng lại từ truyện,tôi tự hỏi : tác giả của những cuốn truyện có ý nghĩ gì và vơí cảm giác ra sao khi thấy các nhân vật trong sự tưởng tượng của mình được phơi bày bằng xương,bằng thịt và thấy cuốn phim đã làm hư hại tác phẩm của mình ?

Rời màn ảnh nhỏ,tôi lại loay hoay nghĩ đến những nhân vật đời mà mình đã và dang nhìn thấy ở đời trần. Lắng nghe và quan sát họ,tôi luôn thử đoán sự phản ứng theo từng khuôn nhạy cảm trước việc đời của họ.Tôi thấy mình nên
" thử đọc " họ qua những mẫu chuyện đời.Như một đoạn phim,như một màn kịch đời.

Quay nhìn lại cái thùng rác có đựng cái đĩa phim tồi tệ vừa rồi,tôi lắc đầu ,giữ lại cái vỏ nhựa đựng đĩa để có thể dùng vào việc khác có ích lợi hơn.

Chợt nhiên ,tôi nghĩ đến một vài mẫu chuyện đời vừa lớn,vừa nhỏ đang xảy ra.Có lẽ tôi sẽ viết và sẽ cố gắng trung thành vơí những gì mình đã chứng kiến .Đó cũng là một cách viết phim đời.






đăng sơn.fr



Đăng nhập để trả lời
0



Còn gì hạnh phúc cho bằng!




" Nghe nhiều ,nhìn nhiều quá cũng mệt.Nên tôi bỏ trốn ". ( nđs )

Xem ra, tôi cũng biết né và trốn như anh! Cái hình ảnh "Người cha già cho con ngồi lên lưng lừa và ông dắt lừa." Tôi cảm nhận được sự hạnh phúc và lòng yêu thương của người cha già dành cho đứa con ngồi trên lưng lừa. Thì đây, chính là "One Picture is Worth Ten Thousand Words" đấy sao? Cám ơn anh đã viết và tôi cũng hy vọng đây cũng là liều thuốc riêng của chính tôi vẫn còn hiệu lực! Cho người biết cảm nhận được sự hạnh phúc, khi được viết để chữ nghĩa mang ta về với con người thật của chính ta.

Còn gì hạnh phúc cho bằng!

@ - Như Liên.
( Đt.net )


_________________




VIẾT VÀ TRỰC DIỆN .



---



Để có thể viết,người ta cần đọc nhiều.Tìm đọc về những điều mà mình thấy cần thiết như một khám phá để thỏa cái khao khát tò mò của trí tuệ.

Đã có lắm lần,tôi tạt vào hàng sách báo,đứng lại và dùng thì giờ để liếc mắt trên những tựa bìa của những quyển sách đang được trưng bày.Có những đầu sách gợi cho mình ngay một sự háo hức muốn khênh về ngay để đọc,và bên cạnh đó,có những đề sách chỉ làm ta rối rắm và chóng mặt vì cách lợi dụng thời cơ để bán giấy và bán chữ.


Tôi chọn điều mình muốn đọc như một cách tìm hiểu ở những cái đa dạng mênh mông của cảnh đời.

Và khi đọc xong.Thấm ! Tôi thử trực diện vơí những điều mình đã thâu thập.Ngồi vào bàn giấy,tôi thử suy nghĩ và viết.Viết một cách không vội vàng như trực diện vơí chính mình.

Có khó lắm chăng ?




đăng sơn.fr



Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»