Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

VIẾT THÊM ĐIỀU GÌ ? đăng sơn.fr

430 trả lời, 76.329 lượt xem — Trang 5 / 15
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-13 11:40:48Ct.Ly>
Hahaha

Đọc xong, CtLy khg khỏi nhịn được cười [:D]

Viết xong nhớ " hiệu đính " lại nha ông dangson.fr

nếu khg thí thiên tai thành " ???" chết nữa đó hahahah

Làm CtLy nhớ lúc ở VN, cô giáo kể 1 chuyện mà giờ này CtLy vẫn nhớ hoài

- Có cô học trò bị bỏ vào nội trú

-Cô viết thư về cho gia đình làm sao mà Ông già tức tối, cầm thư cô con gái vào phòng ông hiệu trưởng
- Chúng tôi mỗi tháng đều đóng lệ phí cho con chúng tôi đàng hoàng, thế mà sao ông bà đành lòng cho con chúng tôi ăn những thức ăn dơ bẩn như thế này chứ?

Ông hiệu trưởng trố mắt nhìn
- Xin lỗi ông chuyện gì xảy ra cho con ông vậy

Ông già giận liệng mạnh lá thư xuống bàn:
- Nè ông xem nè,

Ông hiệu trưởng mở thư ra đọc, mới hiểu ra

- Ở đây họ cho con an uống qua cuc kho

Vì chữ cuc kho không bỏ dấu mà ra cớ sự kể trên

Nhưng chắc còn đở sợ hơn là

Viết ư ? Phải viết và sẽ viết như thế nào để giữ cân bằng cho tâm tưởng và đời sống riêng cửa mình ? ( nđs )

Còn ký tên ở phía dưới nữa mới ghê chứ hahaha

Và nếu hiểu rộng nghĩa hơn là giờ phút này CtLy sẽ gọi dangson là sis hén [sm=z_notworthy.gif]
[sm=so_funny.gif]
Đăng nhập để trả lời
0





-


_ @ - Choi ui


Cu choc que hoai ha CongTu Ly ?

Viet đe That Tinh ma.


( Viet đe That Tình ) - Xin Công Tử Lỳ bỏ dấu cho đúng há - Nếu không thì sẽ đổ nợ.



Thân ái nhiều nhiếu nhiều...



nđs.




---------------
Đăng nhập để trả lời
0

Chào Nàng Công tử Lỳ và anh ĐS,


Sáng dậy được một màn cười thật phê....


Chị Ct. Lỳ ơi, cần gì bây giờ mới gọi chàng ĐS là "sis"...

Chị không nhớ hôm nọ, ngày lễ Phụ Nữ, hai mình gởi lời chúc mà "sis" ấy chả có lên tiếng đính chính gì hết....

Có nghĩa là phụ nữ đứt đuôi con nòng nọc rồi phải không? [sm=chay.gif]



Xong rồi, NH chạy lẹ, anh "sis" ĐS đừng có rượt theo nhé....





(NH chịu chữ "thien tai" không dấu của chị Ly lắm")
[:)]




Đăng nhập để trả lời
0




. CHỮ CÓ DẤU -


Viết chữ có dấu hỏi,ngã thì dễ đọc .Đó là lẽ dĩ nhiên.

Có bao giờ bạn thử đọc một trang sách truyện kiểu không bỏ dấu không ? Có khi nào bạn làm một cái bìa liste nhạc cho cái cd mơí thâu của bạn mà không bỏ dấu để in ra và để tiết kiệm thời gian không ? ( Và đọc lại,lắm khi thấy kỳ kỳ,bi bí ! ) .

Hãy tưởng tượng khi phải đọc một lá thư tình du dương nhưng không được người viết bỏ dấu.Sẽ ra sao ? Ta sẽ hiểu được điều gì cho rõ ràng ?

Vào thời đại của internet,lắm khi nhận được một cái email không bỏ dấu,nhiều lúc phải bứt tóc ,vò tai để phiên phiến " dịch đại " sang tiếng việt có bỏ dấu.

Ôi ! Dấu vơí không dấu.Viết tiếng việt mà không bỏ dấu thì chữ nghĩa cũng có thể bị DẤU !


Ôi ! Ôi !






đăng sơn.fr




_____________________






*

- Nhắn Nguyệt Hạ :


Bây giờ ngã ngửa ra thì tôi biết là em lém lỉnh lắm.Tôi sẽ dùng chữ nghĩa có bỏ dấu để húc em một ngày gần đây.


Chúc Em có nhiều điều vui khi trêu ghẹo tôi.


*Note : ( Khi viet,cung co nhieu khi chu nghia mang tinh cach "lương giong " - Sis hay khong Sic thi ngươi viet van co cai style rieng cua han )


- Nguyệt Hạ hãy thử bỏ dấu mình ên để đọc xem sao...


Thân ái



nđs.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-15 10:51:42Ct.Ly>
Hahaha

Giờ thì qua chữ Việt qua dấu hỏi, ngã thì cho Công Tử Lỳ này đầu hàng vô điều kiện nha hihihi

Nguyệt Hạ: Eo ơi, mới nghe ông dangson hù là sẽ húc NH kìa .... vậy sis gửi cho NH tấm khăn choàng màu đỏ nha hihihi




Dangson: Ah, chữ Việt mà viết khg có dấu, giống như có ông viết thư tán tỉnh một cô nọ

- Cươi em ve, anh chac chan em se la mot ngươi vo dam dang

Cô này đọc xong ..tóe lửa , viết vội vài chữ xong cho hắn .. để mắng, để ...đừng hòng gặp mặt tui nữa

- Anh thật một người .... sao anh dám mắng tôi là người đàn bà dâm đảng chứ [:@]

Hy vọng dangson viết thư cho bà nhà, nhớ viết có dấu, nếu viết qua văn chương của xứ dangson thì đở hơn ha , nếu khg dangson sẽ bị cảnh " guốc bay" "diã ,chén bay " thì công tử khg ở gần mà .... can đâu đó nha hahaha
Đăng nhập để trả lời
0







.





MỞ CỬA
khi viết
.


__________________




Còn nhớ,có lần tôi viết :

- Viết là cách thức tìm một con đường để đi.

Nghĩ lại một chút về đôi điều của danh từ " Con Đường " : - Một con đường hay là " những con đường " cho riêng mình ?

Trên những con đường để có thể đi đến cái đích,ta nên chọn con đường nào ? Và con đường dẫn đến tâm thức là con đường nào ? Có xa lắm chăng và ta sẽ dùng bao nhiêu thời gian và trí lực để đến khi đã dùng thứ ánh sáng rọi chiếu ( khi) đi tìm nó ?


---

Đó chỉ là một câu hỏi ngắn dành cho những người viết.Khi viết,hẳn ta phải có cho mình một thứ ánh sáng để viết ?

Viết gì ? Viết thế nào và suy nghĩ ra sao để viết ? Trong những câu hỏi như thế và nhân một lúc ngừng ngón tay gõ trên phím chữ,thiết tưởng ta đã tự tìm thấy một thứ ánh sáng để viết.Ánh sáng ấy tên là ngọn lửa từ tâm.

Viết bằng ngọn lửa rừng rực của mình.Viết là khép lại tất cả những u ám,những uẩn ức đã ném lại sau một cánh cửa cũ kỹ để có thể mở ra một cánh cửa khác ở đằng trước : Những dòng chữ lần lượt hiện ra cho ta thấy con đường đang suy nghĩ của mình.

Tôi đang mở rộng cánh cửa tâm hồn để viết cho bạn,cho em.

Viết ngắn trong khoảng khác đầu tiên của một sáng tinh mơ - Như thế,tôi đang mở cửa cho một ngày rất mơí.



đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0



VẤN ĐỀ -

-





Biết em đang có vấn đề khá nặng ( Khi có nhiều việc khó nghĩ trong đầu,người ta không thể nào tập trung vào một công việc,người ta tỏ vẻ buồn chán,gắt gỏng…)
Thế nên,sau giờ học,tôi gọi em ở lại.Thấy cái dáng điệu lừng khừng của em cộng thêm cặp mắt lờ đờ,tôi khẳng định được việc mình đoán để chuẩn bị câu chuyện cùng em.


Em uể oải nhét cuốn bản thảo vào cái cặp xách tay :
- Thầy muốn gì ?
- Tôi muốn nói chuyện với em
- Mình có gì để nói sau buổi học ?!

Tôi nén tiếng thở dài.Nếu tôi bực dọc để khởi đầu câu chuyện thì người có ‘’ vấn đề ‘’ là tôi chứ không phải em.
Tôi thử đẩy em đến một thái độ nặng hơn :


-Bản kịch của em viết khá tệ !

Quả nhiên,em có phản ứng :
- Lúc mới vào nghề,các bản kịch của thầy có khá không ?
- ….

Em nặng tay,mãnh liệt hơn :
- Khi chập chững vào nghề dậy,khả năng của thầy có hơn bây giờ không ?
Mái tóc cứng của em hình như cứng hơn với ánh mắt quất thẳng. Đôi má em đỏ ửng.Tôi hít một hơi dài,mời em ngồi xuống ghế.Em không ngồi, đứng chéo chân,hai tay thọc sâu vào túi quần, đôi vai đẩy thẳng ra phía trước.Dáng khiêu khích như hình ảnh của một con bò rừng.Loại Bò rừng háu húc.

Tôi lùi lại hai bước,giữ yên lặng và bắt đầu đếm thầm trong bụng..1,2,3,4,5…
Tôi đếm chậm để chúng ta cùng dùng thời gian để hạ hỏa.Tôi dịu giọng :
- Mấy tháng trước,bài viết của em rất khá.Có hai bản kịch rất thành công.Hội đồng thành phố đã chọn kịch của em để tôi đạo diễn.Sau này em lơ là,bỏ khá nhiều buổi học.và không tập dượt.Em có chuyện buồn,phải không ?
Con bò rừng dịu lại,giọng nó ngập ngừng :


- Sao thầy biết ?

Tôi biết điều em biết.Tôi biết em tránh hàng ghế đầu để ngồi ở cuối phòng học.Mắt em mất thần và hay ngó mông lung lên trần nhà lúc nghe giảng bài.Em đi lạc với chính em.
- Sao ? Nói đi,tôi nghe.

Giọng em bực cáu,hoẵng sâu :
- Tôi chẳng có gì để nói.Tôi …
- Tôi có thể giúp em
- Thật không ? Tôi đang chán đời,chán tất cả…

Tôi không thấy vui khi nghe câu chán đời.Em còn trẻ quá, đầy nhựa sống.Thôi được.Nếu em không tiện nói thì tôi để em nói với người khác có khả năng hơn.
Tôi đặt tay lên vai em,nhẹ nhàng :
- Thế này đi.Tôi có cách giúp em vui và được khuây khỏa.Sự thành công sẽ trở lại với em.

Em yên lặng khi tôi ngồi vào bàn để viết mấy chữ ngắn ngủi cho bạn tôi :.




Buổi tối tháng 5 ,trời nhả đầy sương lạnh,thấy cái bóng dáng em lủi thủi khi mở cửa xe ở parking,tôi cảm thấy ướt lạnh.Không phải vì hơi sương,không phải vì trời lạnh mang hơi ẩm mà vì khóe mắt tôi tự dưng ướt.




đăng sơn.fr
( Viết tặng Alex – Atelier d’écriture
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-11 08:19:07dang son>
.




Viết khi
SÁNG ĐẾN CHIỀU ĐI...




_________________________________






Ở Tùy Bút,KhếMưaphốnúi đã viết :

".... ngồi gõ cho vui . Có người thầm thì bảo là sao tôi có nhiều đề tài để viết rứa , bộ có nhiều cuộc tình lắm sao ? Tôi nghe qua một người mà phải bật cười , thì như người ta hát " tình là tình nhiều khi không mà có ... tình là tình nhiều lúc có như không " . Tình cảm của loài người thiệt vô cùng phức tạp hay vô cùng đơn giản thì cũng đều do nơi cách nghĩ của mỗi người mà thôi . ...

... " Trong quá khứ tôi đã bị cái thứ tình cảm đôi lứa làm cho cuộc sống trở nên mệt mỏi vì những buộc ràng đa đoan , chợt một ngày tôi tìm ra cho mình một lối thoát đó là khi rảnh rỗi thì ngồi gõ thơ , tùy bút hoặc cầm mico hát hò . Tôi tự tìm cho mình một không gian thật bình yên , bỏ ngoài tai những điều làm cho mình không được vui

.... " biết đâu trong khi quét dọn thì tôi lại bắt gặp những ý tưởng khác để gõ tiếp ... 8 8 đỡ buồn hihihihi ".



____________________



Đọc xong rồi,thì bây giờ tôi viết .Và viết như sau :


Người dùng phím chữ để viết,viết thẳng một mạch trên phím và màn hình bây giờ hay dùng chữ " Gõ " - Gõ Chữ - Gõ phím -
Cá nhân tôi thì rất e dè ( sợ ) chữ gõ : - Gõ đầu trẻ,gõ mõ,gõ u đầu..Gõ...

Ngày xưa,tôi rời trường dạy đánh máy tốc ký ( gõ chữ ) và cũng có một thời gian ngồi ở bàn giấy của một cái hãng.Mỗi sáng,mỗi chiều tôi phải " gõ " một loạt giấy tờ hành chánh.Gõ đến nhói tim,gõ đến chữ nghĩa lòi ra con mắt,chữ rơi từ bàn giấy rơi xuống đất.Mấy cô bạn thư ký khác cùng phòng thì họ không gõ bằng muoời ngón tay như tôi từ trường dạy.Họ gõ bằng 6 ngón - Có nghĩa là dùng 5 ngón tay trái và tay phải thì dùng cây vút chì lật ngược để chạy chữ và họ gõ ngon lành lắm.

Cả 4 cô thư ký đã nhìn tôi một cách ái ngại để thương hại.Có cô tủm tỉm như ghẹo tôi :
- Này anh - Chỉ độ vài tháng nữa thì anh sẽ vào nhà thương vì đau tim.Nhà xác nằm cạnh nhà thương.

Tôi nghe thế,biết sợ và phải làm giống họ.Đàn bà con gái ,họ hay lắm ! Tôi thích ngắm đàn bà ,con gái.Ngắm ngón tay thoăn thoắt như khiêu vũ của họ trên phím chữ.Đẹp vô cùng.Có nàng chỉ dùng hai cây bút chì và gõ như mưa trên phím đàn.Có khi vừa gõ vừa tán hót coi như đang dạo chơi.
Khi không ngắm họ thì tôi quay trở lại công việc thầy ký của mình.Tôi bắt đầu gõ bằng 6 ngón từ lúc đó và luôn thầm cám ơn họ.Ngoài công việc ở văn phòng thì tôi bắt đầu học cách lắng nghe và cách nhìn vào thế giới của đàn bà,con gái.

Thế giới của họ ngoài bếp núc,bánh trái,ăn vặt còn có những nụ cười cũng như những giọt nước mắt.Tôi tập yêu những nụ cười sung sướng và cả những giọt lệ của họ ở những lúc buồn vui.Là kẻ đực rựa duy nhất có mặt thường xuyên trong phòng làm việc.Có lúc giả vờ yên lặng chúi đầu vào đống hồ sơ trước mặt,tôi nghe lỏm bõm những câu chuyện tình của họ.Thỉnh thoảng chỉ dám quay mặt đi chỗ khác để tủm tỉm cười vu vơ.

Lúc ấy,cô bé ngồi cạnh bàn tôi có một chuyện tình sướt mướt và cô hay khóc nhè.Cứ ba bốn ngày thì lại ...nhè.Các cô khác xúm lại dỗ dành.Là đàn ông,tôi vụng về vô cùng,chả biết nói gì để dòng sông lệ của cô bé ngừng trôi.
Chả lẽ tôi quay sang để gầm gừ :
- Nè nhỏ ! Nín ngay.Để anh yên thân làm việc.

Tính tôi hay sợ sự mè nheo,khóc nhè.Tôi chỉ thích các cô cười tíu tít và mời tôi tham dự màn bánh trái mà thôi.Chịu đựng cái màn ỉ ôi kiểu gục mặt xuống bàn giấy để thổn thức thút thít ấy cho đến một buổi sáng nọ,sau khi xem cô bé trình diện một lá thư tình có dòng chữ nghuệch ngoạc và có dấu vài giọt máu đàn ông nhỏ dính trên lá thư tình có vẻ bi tráng như thế,tôi rời bàn giấy bảo cô thút thít :
- Nè nhỏ ! Hắn chỉ dọa em mà thôi.Hắn có thể lấy máu gà,máu vịt để hù em mà thôi.Đừng lấy cái thằng cải lương,hát bội như thế.

Có cô đồng nghiệp ở đầu phòng ngẩng lên,sửng sốt :
- Ông nói gì kỳ.Con nhỏ đang buồn.Không lẽ bỏ thằng kép ấy lấy ông sao ?

Thiện tai ! Thiện tai.Lúc ấy,tuổi trẻ của tôi đẹp lắm ! Tôi chưa muốn vào tù,tôi chỉ thích dung dăng,dung dẻ,thích bay như chim sẻ.Và tôi đã làm cái màn cố vấn tình ái cho cô nhỏ.Cô lau khô dòng lệ trong khi tôi hí hoáy viết hộ cô lá thư tình kiểu " húc " và kiểu cự tuyệt.Cô chỉ việc đọc lại và ký tên.
Chẳng biết chuyện tình của Thút Thít đi về đâu.Chỉ biết là cô tươi tỉnh trở lại để đãi cả phòng một chầu bánh kẹo.Tôi sung sướng khi nghĩ mình đã làm được một việc thiện cho việc cố vấn viết thư tình.

Nếu phải chọn giữa hai chữ Gõ và Viết thì tôi thích chữ " Viết " hơn.Viết để diễn đạt.Viết để chữ phải làm bổn phận của chữ.Gõ chữ thì e chữ nghĩa bị đau.Sẽ tội nghiệp chữ.

Từ đó,ngoài những cô người yêu đã đến và đã bỏ tôi ra đi vì những lý do ngoài ý muốn của riêng mình,tôi biết là tôi có một người yêu khác.Người yêu này không bao giờ quay lưng lại để lạnh lùng hất hủi tôi.Người yêu này tên là " Chữ ".

Ừ - Ừ - " Nguyễn thị Chữ Nghĩa " ơi. Anh yêu em.Và anh chung thủy với em.Vĩnh viễn.




đăng sơn.fr



______________________________________



dangsonfr.blogspot.com &lt; ChúngMình -
Đăng nhập để trả lời
0




.





THỬ VIẾT NHANH - VIẾT GỌN VÀ VIẾT NGẮN.



__________________________________________________ ____




Ngày thuở nhỏ ,đi học.Giờ luận văn,thầy đọc một bài luận văn kiểu lòng thòng,thày cáu,gọi học trò :

- Em viết cái gì vậy hả em ? Bài luận của em dài ngoằn,thiếu phẩy,thiếu chấm xuống hàng.Đây không phải là văn.


Thằng nhỏ gãi đầu,mặt đỏ ké :

- Thưa thầy,em là học trò,em không phải là nhà văn.


Thầy nản chí,lắc đầu bảo trò ngồi xuống và thầy giảng một lèo về cách phân đoạn và cách viết văn.Thằng nhỏ thấy bắt đầu buồn ngủ.Nó nhìn ra khoảng trời xanh bên ô cửa lớp và tìm cách thoát hồn.


...



Thời gian trôi.

Thằng nhỏ không còn là thằng nhỏ ngồi mơ mộng ở ô cửa sổ.

Thằng nhỏ đã thành người lớn. Đã là người lớn thì phải đối diện và ngã lên,ngã xuống vơí cuộc đời. Đôi lúc hoặc lắm lúc đụng phải chuyện đắng cay,đắng ngắt ở đời,thằng " người lớn " bỗng ngậm ngùi nhớ lại một câu nào đó ai đã nói :
" Đời không như là mơ "

Ừ,mà thật.Đời trần như những màn kịch mà mỗi nhân vật đời đã và đang là những nhân vật diễn tuồng.Có kẻ thiện,có kẻ ác ,rất ác.

Thằng mang tên " Người Lớn " biết mình không bao giờ có thể trở thành một nhà văn.Cái căn cước của hắn không có cái khoảng nào để ghi cái nghề nghiệp nghe rất hãi hùng : Nhà Văn - Écrivain - Writer .

Nhà văn là cái gì vậy ?

Có phải là kẻ hì hục ngồi nặn tim óc để viết ?

Viết gì cho ra hồn ? Và đọc gì để viết ?


Thằng nhỏ mang tên Người Lớn bỗng thảng hoặc,giật mình nhớ lại lời nói của ông thầy xưa :

" Hãy tập trung vào điều mình suy nghĩ để viết ,và hãy viết rất ngắn gọn "



---


Thầy ơi !

Em không đi học để trở thành một nhà văn.

Đời sống này đã dạy em cách nhìn nhận đôi điều về nó.Và em viết.

Em đã không mơ thành một nhà văn.

Vì thế - em đang học cách suy nghĩ để viết gọn và nhanh.






đăng sơn.fr







&
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0

.




CHỮ cho buổi sáng -



________________________________





Buổi sáng - Đáng lẽ buồn hiu vì trời vùn vụt mưa,từng hạt nhỏ làm phố xá,chợ búa đìu hiu.Thời tiết luôn như thế,cứ như người bất thường hay giở quẻ.Đang hừng hực nóng chảy mỡ ngày trước,ngày sau lại ầm ì xì mũi,trở trời.
Mưa,nắng làm người ta cũng mang thêm cái bệnh càu nhàu,lèo nhèo,nhăn nhó.Đáng lẽ tôi cũng bắt chước những khuôn mặt dầ dàu buồn bã.Thấy họ cắm cúi đọc tờ báo đang mấy bản tin mắc dịch,mắc gió,đang cảnh thất nghiệp sa thải,đóng cửa cộng thêm tin tức về mấy nhà băng lăn quay ra đất vì thảm trạng đình trệ kinh tế.Tôi đâm hãi !


Tôi muốn giống họ để có dịp hòa nhập vào chữ nhập thể hoà đồng.Ai sao,mình vậy.

Nói vậy mà không dễ khi đi ngang hàng bán sách,tôi ngừng lại vì bị mấy cái bìa sách cuốn lấy.Cái tựa truyện mang tên Délicatesse
( Điều Tế Nhị ) của anh chàng David Foenkinos dính chặt vào mắt mình.Sách kể về chuyện khép cửa trái tim của một bà góa bụa còn trẻ.Bà tưởng mình sẽ không còn yêu ai nữa.Vậy mà....

Tôi tạm để chữ " Vậy Mà... " như thế để sau khi đọc xong thì tính chuyện viết. Kể về một chuyện tình thì không có gì là khó.Người yêu người rồi lìa nhau vì lý do này hay vì lý do khác để đau ít hay đau nhiều là chuyện thường tình.Ai cũng có thể kể về một hay hai chuyện tình,chuyện đời nhưng mỗi người sẽ kể ra sao,nhất là khi viết để kể ?

David Foenkinos là một trong những người viết có duyên.Sự dí dỏm của anh đã được thể hiện mỗi tháng qua những bài viết cho tờ Psychologie của Pháp khi anh kể về những mẫu chuyện của máy điện toán,máy điện thoại di động và những điều oái oăm lẩm cẩm của thời hiện đại...Đọc anh,người đọc mỉm cười như khi uống xong một ly rượu chát bị cái men chua lấn áp,sau vị chua chát ấy là một cảm giác êm đềm trở lại.

Nói về sự êm đềm hiền dịu thì tôi nhớ đến cuốn truyện ngắn mang tên Cánh Đồng Bất Tận của cô nhỏ người Cà Mau tên là Nguyễn Ngọc Tư.Cách kể chuyện và kỷ thuật viết của cô rất mộc mạc nhà quê ,cô hay làm tôi khóc trên dòng chữ ở mỗi cốt truyện.

Tôi tìm blog của cô nhỏ để tiếp tục đọc.Đọc để biết tại sao mình viết và sẽ viết không giống cô hoặc giống một David dí dỏm năng động.Vì lẽ họ là những người thật sự có tài viết - Tôi chỉ biết như thế như có một điều rất vừa vặn trong đầu mình.



đăng sơn.fr


- Trích từ : dangsonfr.blogspot.com
Chủ đề VIẾT ĐỂ....



CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0


_________________________________________________




ĐÓNG CỬA khi viết






Đóng chặt cửa lại để viết.Đã viết về những điều có thể làm thiên hạ vui thì cũng sẽ có lúc chạm mắt đến những điều bực mình và viết về những điều bực mình.

Có thể viết để nhẹ lòng lắm chứ ? Và đôi khi nên tự hỏi,viết để làm gì trước những sự bất công ở thế gian ?

Ôi đời ! Ôi tình !


Bây giờ thì có thể chán viết rồi.Ngừng phím và đi ngủ.Hình như thế thì có ích lợi hơn.







đăng sơn.fr

( Viết để khỏi húc )
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0


.





THỬ XEM SAO ?






Sau khi đọc bài “ Le piano Blanc – Dương cầm trắng “ của tôi ở Nous Magazine,một cô nhỏ viết cho tôi :

…..’’ Hình như chữ Cô Độc là phần duyên số dành cho em , ông ạ.Em ghét những nỗi trống vắng nhưng vẫn phải sống với nó.Còn ông ? Ông đối diện với nỗi cô đơn ra sao ?
Ông có sung sướng trong đời sống không ? ….““


Hỏi chi lạ ?!

Có vài điều không được ổn lắm trong những dòng chữ và câu hỏi ấy.Thế nào là phần duyên số của sự cô độc ? Làm sao để trực diện với nỗi Cô Đơn ? Và cái đời sống riêng tư,ta phải làm thế nào,làm gì để được sung sướng ???
Lại rắc rối,oái oăm nữa rồi !

Để thử giải quyết, đương đầu với một vấn đề,tôi hay có thói quen tập đơn giản hóa nó.
Vậy thì thử,xem sao :

Cô độc - một mình – là một hiện trạng của sự hiện hữu đứng trước sự ’’ nhập bầy ’’ của con người.
Cô đơn là tâm trạng của một khoảng khắc nhất thời…

Nếu ta tin hẳn vào chữ định mệnh,duyên số và khư khư nhất định là thế thì nên bó tay chấp nhận.Còn nếu ta cứng đầu,cứng cổ thì lại là chuyện khác.Ta có thể mang cái vỏ ốc mang tên Cô Độc đó ra phơi dưới nắng ấm,mưa ẩm ngoài vườn đời để nó hoà hoãn và nhập bầy các vậc thể vây quanh nó ,hiện trạng cô độc sẽ mất đi cái lý do để tồn tại.

Còn Nỗi Cô Đơn mà cô nhỏ đã hỏi,nó ra sao ?

Có đôi lúc,nỗi cô đơn là một sự cần thiết để giúp mình được yên lặng và tỉnh trí.Riêng tôi,tôi đã ’’ nhập bầy’’ và giữ một khoảng cách an toàn vừa đủ để …’’tách bầy ’’, chỉ cần một khoảng thời gian vừa đủ để làm dịu đi đời sống bằng những thú vui của sách báo, âm nhạc ,vườn tược….Cái thế giới nho nhỏ của sảng khoái,của gió mưa nóng lạnh và tập cách êm ả chấp nhận.Chấp nhận,hoà hoãn để làm bạn với cô đơn cũng là một cái thú,một thói quen và để thay đổi không khí,tôi mở toang những cánh cửa lớn nhỏ của lòng mình,bước ra cổng gặp đời,gặp bạn….Tôi bắt gặp những vui,buồn được chuyên chở trong những mẫu chuyện trần gian và học thêm được những điều mới lạ.

Trở về nhà,vẫy cô đơn lại ,xoa đầu nó vài cái ,bảo nó :
- Ngoan nhé ! Đi ngủ đi, để ta ngồi vào bàn và ta viết.

Vậy là xong.








đăng sơn.fr



CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0



CHỮ MƠÍ



.




Ui -

Chỉ vơí một chữ " Ui " duy nhất,người ta có thể nói nhiều vơí nhau.

Nói điều gì và nghĩ về điều gì ? ( --------------------- ). Trong những cuốn tự điển Hán - Việt thưở xưa không có chữ Ui .Ui là một danh từ hay là một tĩnh từ để diễn đạt một điều gì cần nói.Nói và viết là diễn đạt. Ôi hay là Ui ?

Ui ở thời đại mơí là chữ biến thể theo cách viết mơí.Thay vì kêu lên một chữ Ôi khi ngạc nhiên,khi ngỡ ngàng,khi bị vấp ngã,nguời ta có thể bật lên chữ Ui .Ui ! Không có gì ngạc nhiên lắm ! Ui ! Chẳng có gì là đau lắm.


Chữ " Ui " như thế nghe cũng hay hay,ngồ ngộ.Trong thế giới của chữ viết,người viết cần tìm cho mình những danh từ mơí,những biến thể để trang điểm cho chữ nghĩa.Những danh từ quá cũ kỹ khi đã được hoặc bị dùng quá nhiều cần được thay thế,đổi mơí bằng những từ ngữ khác.Việc được chấp nhận để dùng chúng một cách thường trực sau sự đón nhận danh từ mơí và chúng có thể tồn tại trên mặt bằng của văn chương hay không là một chuyện khác.

Trong khi chờ đợi sự trả lời của thời gian,có vài người vẫn dùng tàm tạm chữ Ui ! Ui ,Ui được quá thể.Ui, ui ơi ! Cứ thế mà chầm chậm dùng chữ Ui.

Có người nhận được một lá điện thư .Thư bắt đầu bằng một chữ Ui.Sau chữ Ui không có dấu chấm than hoặc một dấu chấm,dấu phẩy nào.Và nội dung của lá thư thì để trắng.Một trang màn hình màu trắng trinh nguyên.

Người nhận chẳng biết chữ UI như thế có nghĩa là gì ? Ui như thế cũng có nghĩ là một ý nghĩ nào đó khi nhớ đến nhau - Ui ! -



đăng sơn.fr



CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.






CHUYỆN ĐỜI Ở NET.




______________________________




….Môt cô bé khác viết cho tôi ở mail,lời lẽ và cách hành văn chững chạc. Đại khái :

‘’ ….Em hy vọng anh hiểu cái lý do mà em phải đổi tên nick và thay đổi luôn phần lý lịch cũ. Điều quan trọng là em không phải vào Net để tìm tình yêu, để biết Em ( Anh) là và Ai sẽ là Em ( Anh )…. ‘’


Và tôi được biết tên ( thật ) ngoài đời của cô bé.Từ đó,cô viết bài trên Net với một cái tên khác.
Đơn giản như ‘’ đang giỡn’’ thôi.Vui vẻ với mình một thoáng,tôi bật cười để có điều để..Viết.

Tôi khoái cái vẻ thành thật của cô bé đã đổi tên mà không đổi cách viết,từ cách đẫn đề,chấm câu xuống hàng trong những bài thơ đã họa với tôi.Dịu dàng, đằm thắm !


**
… Một cô bé khác ( lính mới ) ở diễn đàn với cái tên rất mơ mơ,rất tình ,đã vào một topic thơ tôi và nhẹ lờì ‘’ sỉ vả ‘’ tôi khi nói rằng : ‘’ Có cái gì rất ủy mị,rất sáo và Không THẬT ở cách làm thơ của tôi và cô đặt câu hỏi – Có phải đăng sơn và nhân vật ký tên M là một ? Và tại sao tôi không phải là Thành Viên ?

Cha mẹ tôi ơi ! Tôi lại khoái cách sỉ vả và cách đặt câu hỏi của cô thành viên mới tinh này mới chết chứ !

Vậy là cái thế giới Net này lại đông đúc với quá nhiều câu hỏi và chủ đề….

Tất cả những lời lẽ,cách viết trên diễn đàn cho tôi thấy rõ cách xử trí và quang cảnh của đời Thật Trần Gian… :
Gã ăn mày ở góc đường ngày nào,hôm nay mặc bộ quần áo chỉnh tề trông đẹp trai,bảnh dáng !
Cô nàng kiều diễm của hôm trước,hôm nay sập sệ,dàn dụa vì mộng ảo không thành đứng khóc trước cổng nhà tôi..


Ngay cả trên các Diễn đàn ở đây đó,tôi gặp những bài viết rất ‘’ tạo dáng ‘’- vẻ trí thức- thiên về logique,lý luận để sau đó đón nhận sự góp ý,nhưng…..một khi có người vào trả lời,chủ Trang Viết lại quay gót,bỏ rơi ngay điều mình đã đặt vấn đề với tất cả sự hờ hững và quên đi cái tác phong Viết và phong cách trả lời !!!!!
(Tôi đang nghĩ đến hình ảnh một người mẹ thai nghén, đẻ con ra và vứt con ở lề đường ! )

Ở thế giới Net này,tôi học thêm được bài học khác : ‘’ Phớt tỉnh ăng lê ‘’ trước vài sự việc. (The capacity for recognizing our own feelings and those of others, for motivating ourselves, for managing emotions well in ourselves and in our relationships). Emotion Intelligence, theo Hoangvienxu. **NCD.com

Tôi nghĩ : Với ánh sáng rọi chiếu lên hình vật,chúng ta cứ việc nhìn theo góc cạnh riêng lúc muốn nhìn để cho là đẹp hay xấu ( như cách nhìn vào Nghệ Thuật ) còn Ảo tính của sự kiện cũng như cảm tình mình đặt để lên nó chỉ là một việc nhất thời mà thôi !

Tạm ngừng ở đây để đi cày trả nợ áo cơm ở đời thường.Có dịp,có lẽ tôi sẽ trở lại vấn đề sau khi lạng vài vòng trên mạng.
Có lẽ sẽ gâu gâu thêm vài phát và sẽ nhận được thêm vài lời ‘’ sỉ vả ‘’ thân tình nữa.







đăng sơn.fr









CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0






VIẾT TẮT -






Thời bây giờ,người ta thích dùng chữ viết tắt ( Hình như để tiết kiệm thì giờ vì thì giờ là tiền bạc ) - Báo chí hay tính trung bình theo một cách lẩm cẩm là cô cậu Madona,M.Jackson đổ đồng trong một phút ca hát,lên đồng nhảy múa của họ trị giá đến (..... ) đô la,những cầu thủ đá banh,tay đua xe hơi không còn đếm tiền nữa,họ chỉ cần liếc vào cái bảng kế toán của nhà băng để thấy những con số thu nhập của mình...

Thời gian là tiền bạc ( ai chả biết thế ) Tôi thử viết tắt chữ TG để bạn đọc và hiểu theo ý của bạn : TG là thì giờ hay là Thời Gian thì cũng đồng nghĩa y hệt nhau,lập đi lập lại chữ TG để làm gì , Chỉ tổo mất TG !



Có ngày,vớ mấy tờ báo đọc,thấy thiên hạ chơi chữ cũng hay hay.Người Pháp khi lười viết chữ Cassette,họ viết thành K7 .Thay vì viết về sự thất bại,họ bắt chước người Mỹ viết chữ K.O -

Mò vào đọc vài trang văn thơ ở các diễn đàn,có vài anh chị em làm thơ tình da diết và hình như họ dị ứng vơí chữ Không,họ viết tắt thành chữ Ko
khi làm thơ.Ta hãy đọc thử vài câu :

" Ko em chiều nay,trời Ko nắng
Ko em..hic hic thì Ko có chuyện chúng mình .... "



Đọc xong,thấy tưng tức và ngạc nhiên quá ( Nếu ta lười viết và sợ mất thì giờ thì ta làm thơ,viết văn để làm gì ? ) Kẻ mơ mộng hoặc có tâm hồn rung cảm thì khi làm thơ,viết văn mà lại mang chứng lười viết nguyên chữ ? Có bao giờ họ nghĩ là người đọc cũng đâm ra lười đọc thơ văn của họ ? Có khi cả những lời góp ý dươí những bài viết cũng thế.Chẳng hạn, họ viết : " Bài viết khá hay nhg rất tiếc tôi đã Ko đọc hết... hic hic...

Lại hic hịc,hơ hơ như thế,dần rồi người ta sẽ có thêm những ngôn ngữ kiểu vắn tắt ở thời đại Net.

Viết đến đây,tôi nhớ lại mấy chữ của các ông bác sĩ hay viết : RAS - Rien à signaler ( Chả có gì để thông báo - Chả có gì mà ầm ĩ ... )


Ừ,thì ừ. Hơ hơ - hic hic - OK- VĐLG - viết để làm gì -.Chỉ tổ mất thì giờ.


RAS.





đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
..




ĐỌC và VIẾT .




Khi viết,ta có điều kiện và một chỗ để viết


.Viết để làm gì ?


Câu hỏi này thường xảy đến cho những người viết.Và họ - ( người viết ) có những câu trả lời riêng về sự viết của mình.

Còn đọc thì sao ? Chẳng lẽ lại hỏi : Đọc để làm gì ?..


Tùy trường họp để đọc.Khi đọc,cũng có thể là thoát khoải thời điểm và hoàn cảnh mình đang sống để có thể hòa nhập vào một nơi chốn và thời gian khác.Lắm khi người đọc nên tạm quên sự hiện hữu của mình.Và từ đó,biết đâu ,sau khi đọc xong,mình có điều để viết. ... ( Vì thế,chủ đề " Viết Để "được ra đời )


Chúc bạn đọc có một trong những niềm vui.


đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
..






THÊM
đôi điều để viết -



______________________________




Có vài người nói : " Những bản nhạc nào cũng na ná giống nhau khi họ ( những nhạc sĩ ) sáng tác để kể lể về chuyện tình yêu và chỉ có cung điệu là khác mà thôi.

Nói như thế không hẳn là sai và cũng không hẳn là đúng .Đúng ở chỗ là trong một chuyện tình thì phải có 2 người : Một người không cầm lòng mình được để tìm cách tỏ tình.Người kia gật hay lắc thì còn tùy lòng hảo tâm ,lòng từ bi hoặc là cứ đổ thừa là tại duyên số để gật đầu tủm tỉm hoặc híp mắt đưa tay ,đưa chân cho kẻ tỏ tình kia nắm lấy.Thế là chuyện yêu nhau bắt đầu.Điểm khởi đầu của chuyện tình nào cũng có nhiều chỗ giống nhau,có nghĩa là nhớ nhung,là hẹn hò đưa đón,là giận hờ gấu ó...Sau khi húc nhau,đập nhau loạn xà ngầu thì lại làm lành...Cứ thế,cứ thế....

Cái chuyện na ná giống nhau về nội dung chuyện tình yêu chỉ có khác ở phần đặt ca từ. Điều này dựa vào niềm cảm xúc và nỗi nhạy cảm riêng của từng người - Chẳng ai giống ai - Và người thưởng thức cũng chẳng ai giống ai,khi vui thì khác và khi buồn thì....... ( - - - - - - )

Đó là chuyện viết nhạc,nghe nhạc.Còn chuyện đọc và viết thì ra sao ? - ( . . . )



Khi đọc đến những dấu chấm và sau đó là một khoảng trống ( ) có những cái gạch nối như thế,hẳn bạn,người đọc, có một thoáng nào thắc mắc .Tỷ như :

- Tại sao người viết lại để trống từ cái khoảng cách châm chấm như thế ?
- Hắn muốn nói về điều ngầm ý nào ?


Đã hỏi thì sẽ có câu trả lời.Đơn giản lắm - như sau :

" Ngày xưa,ở giờ giảng văn,ông thầy nói :

- Viết văn giống như cách sắp xếp của một ngôi nhà,ta nên sắp xếp đồ đạc thế nào cho khỏi ngộp mắt ? Sự suy nghĩ của con người cần có những khoảng trống để có thể điều chỉnh được một lề lối trật tự....


Mà thật như thế.Bạn có bao giờ đọc một trang văn,truyện mà những dòng chữ chi chít nhau ,ít xuống hàng ,và đọc như thế,có lắm lúc ta oải mắt vì bao nhiêu điều cứ xoắn vào nhau loạn tả ? Bạn có bao giờ nhận được một lá thư tình mà người viết đã viết liên tục từ những dấu phẩy ,dấu chấm rất hà tiện ? ( Có lẽ ,lúc ấy,trái tim bạn đã xốn xang lắm - Không vì rung động mà vì mệt mắt và quay cuồng đầu óc... )


( )



Người viết để thêm cho bạn đọc một khoảng trống - như thế - ở đây.Bạn biết để làm gì không ?

- Để bạn cứ tự nhiên mà suy nghĩ theo kiểu của bạn và cũng có thể bạn sẽ điền vào khoảng trống ấy theo ý bạn.Biết đâu,sau khi điền xong khoảng trống trải cần thiết trong đầu mình,ta lại thấy mình có điều để viết.Viết để yêu người,yêu đời và ( yêu mình tí đỉnh )

Xin cứ như thế mà chợt nhiên.
Chúc bạn vui





đăng sơn.fr




____________
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.






@ - Viết
Ở MỘT BUỔI TỐI ĐẶC SƯƠNG LẠNH.


___________________________________







Em biết đó.Anh thích đọc và mê say với những điều mình đã đọc.Đọc vì cần thâu thập và biết mình sẽ có điều để viết. Và đôi khi,anh cũng chẳng có điều gì để viết sau một ngày dài rời chỗ làm việc, khi trở về nhà,loay hoay ngó cái vườn lơ thơ cây lá giữa trời đông.

Ăn uống để nhét vào bụng một chút gì đó,anh mở máy đọc vài hàng chữ ở đây đó.Có khi nhận được một vài cái điện thư của bạn bè của chỗ này,chỗ kia .Đọc xong thì trả lời.Khi cần trả lời một lá thư thì anh luôn chọn một cách viết rất nhẹ và dịu vì tình thân. Và anh luôn trả lời thư một cách nhanh chóng cho dù bận bịu cách mấy.Đặt mình vào chỗ đứng của người khác thì mình có thể hiểu được niềm vui hoặc nỗi thất vọng khi chờ thư trả lời.

Chữ nghĩa luôn được mang một trọng trách là diễn đạt và chữ nghĩa tạo tình thân để kéo con người lại gần với nhau.
Và lắm khi,anh cũng thấy người dùng chữ nghĩa để viết lên những điều không hơp tình,hợp cảnh qua phong cách diễn đạt rất ấm ớ hội tề.Dĩ nhiên là ta hiểu rằng : không phải ai cũng biết cách ăn nói và viết lách theo kiểu cách khéo léo để không chạm lòng và làm mích lòng người khác.

Khi viết và đọc,lúc nào ta cũng cần sự nhẹ nhàng,tỉnh táo để phân định được điều mình đọc và viết.Vậy mà,mấy ngày nay,anh nhận được một vài bức thư mail của một người viết.Người này xem anh ( hoặc có thể ) là một người thân trong lãnh vực viết- và lắm lúc cách viết thư của đương sự có lắm sự mơ hồ lủng củng trong cách thức trình bày tư tưởng.Có vài lần ,người bạn viết này cũng vào viết góp ý trong các chủ đề thơ văn của anh,lời lẽ của cô ta làm anh phải nhăn mặt và phiền lòng.

Ở ngoài đời thì anh ít khi dịu dàng khi gặp chuyện không vừa ý,anh suy nghĩ rất nhanh để lên đạn và " húc ".Nói về nghệ thuật nổi doá để Húc thì mình có nhiều phương pháp.Còn ở trên mặt chữ viết thì anh chọn giải pháp hiền lành hơn.Anh tỏ ý không hài lòng bằng câu viết.Đủ nhẹ nhàng.Đủ thấm.
Sự phản ứng thì người chủ nhân của lá thư ấy là không bằng lòng và thông báo sẽ chấm dứt " mối tình thân của chữ nghĩa " sau khi gửi lời chào goodbye.

- Vậy đó - Cũng đủ cho một vài điều vui buồn khi viết và sinh hoạt ở diễn đàn.Khi viết,ta có thể có bạn hoặc không có bạn.Và danh từ " bạn viết " là một điều cần đặt ra như một sụ kết nạp, hoà đồng hoặc tách rời để giữ mình nguyên vẹn.


Thế giới của chữ viết là một đầy ấp tiếng động âm thầm và rạo rực đến từ tim óc.
Người đi vào thế giới chữ cần gì để không làm kinh động sự hài hoà của nếp suy nghĩ cần chuẩn mực ? Đó chỉ là một trong những điều cần thiết trước khi đặt mình ngồi trước trang giấy hoặc màn hình để có thể viết.Viết trong sự tự chủ và tự trọng. Đó là điều anh mong mỏi khi may mắn tìm được một người viết để cùng chia sẻ và diễn đạt.


Em nhỏ !

Anh nghĩ là em có thể nhức đầu,nhức mình nhức mẩy vơí những hàng tâm tình như trên của anh.Và cũng có thể em nghĩ là anh bị hơi " méo mó nghề nghiệp " ( ! ) - . . . - Anh để một khoảng trống cách hàng như thế để em có thể bắt kịp cái ý nghĩ của em &lt; Ngừng lại - Khi đọc.


Vừa rồi thì em nhắc anh như một lời đòi nợ.Những câu hỏi của em từ phone,từ thư mail làm anh phì cười và có thể không muốn trả lời.Nghe và thấy dễ mà không phải dễ :

- Sao lâu quá ,không thấy anh trở lại viết ở chủ đề này,chủ đề kia ?

- Sao anh không trả lời cái thiệp chúc tết từ Paris của em ?

- Sao ? Sao ?....


Anh có cảm tưởng mình đang bị hỏi cung và phải trả nợ về những điều đã viết và chưa tiện viết.Lẩm cẩm mà nghĩ ngợi thì cái gì có nhiều quá ở đời này cũng sẽ trở thành thừa thãi.Từ sự văn minh vật chất đến sự dễ dãi chấp nhận không thể gạn lọc được điều cần giữ lại trong tâm trí cũng là điều thừa.Những viên sỏi đầy trên đường không thể nào hiếm quý bằng những hạt kim cương .

Anh cũng vừa nói như thế về sự hiếm và quý với một người bạn.Anh ta than phiền là không tìm được người hợp tính để yêu sau khi đã có vài mối tình tan vỡ.Ở anh ấy,anh bắt gặp những mùa đông rất băng đá đang ngự trị.Cái tảng băng ở trong tâm hồn ấy chỉ chờ một hơi ấm của mùa xuân để chảy tan đi.Hơi ấm mùa xuân ấy sẽ đến từ một người mà anh mong đợi.Anh hy vọng cho anh bạn ấy như thế khi ngồi nghe anh rủ rỉ thở than.

Những câu chuyện tình yêu thì lúc nào cũng đẹp.Đẹp vì có những cái vấn vương và gút mắt.Khi người ta không gỡ được những cái gút mắt thì tình rời gót và vẫy tay ra đi.Đó cũng là một đề tài cho các người viết văn.

Anh không phải là một nhà văn để viết về tình yêu và những điều không đơn giản của nó.Anh cảm thấy thừa thãi và lúng túng khi viết về một câu chuyện tình.
Đã có một lúc,anh nổi điên,nổi hứng viết thử một truyện ngắn mang tên : " Trong vòng tay người dưng ".Truyện kể về một cuộc tình khá ngang trái của người đàn ông và người đàn bà.Cô ấy đã có gia đình và gặp chàng để yêu chàng,chàng cảm thấy ray rức trước tình cảnh bỏ thì thương mà vương thì tội.

Thế nào là vương và thế nào là tội ? Anh thấy viết đến một chương đoạn có thể rất gây cấn thì lòi ra cái " bí " của mình.Bí không có nghĩa là bí tắt vì khi đã dùng thì giờ để viết và dựng truyện thì người viết phải có một cách thức giải phương trình ( ? ) .

Em cũng là một độc giả " thử nghiệm " của anh và nhớ có lần em nói như một sự yêu cầu,mặc cả :

- Anh nè.Anh đừng ác độc để cho hai người trong vai chính chết hoặc biến mất nha anh ?


Anh lấy làm lạ.Chẳng lẽ anh phải viết theo cái đơn " đặt hàng " của em ? Anh thấy buồn cười vì cái tính có vẻ " nhân hậu " của em. ( Chúng nó đã có gan góc để yêu nhau thì có dính dáng gì đến mình khi đọc ? Chuyện tình nào rồi cũng phải có cái kết cuộc của nó.Nụ cười hay nước mắt là những điều cần thiết khi người ta có tâm hồn tình cảm )

Chẳng biết cái bà Quỳnh Giao hay La Lan của Trung Quốc có bị ai đặt hàng và chuyển hoá câu chuyện tình khi họ dựng truyện để viết hay không ? Và họ làm thế nào để có thể kiên trì mà viết ?

Hỏi để mà hỏi vậy mà thôi.Anh không phải là họ,là nhà văn.Và vì thế,anh biết mình sẽ chẳng bao giờ thành công trong việc viết cho xong một truyện dài về tình yêu.Một đề tài muôn thưở của loài người.

Anh tìm cách an ủi mình.Viết đôi điều lẩm cẩm như thế này,chắc cũng đủ làm mình vui.Vui một thoáng,một chốc.

Cũng mong em cũng có chút gì đó vui vui khi đọc những hàng này.Và ở đây,đến đoạn sắp hết của chương trình tạp lục linh tinh này,em hãy đừng tìm một lời chúc xuân nào đến từ anh.Anh không biết chúc và không có cái thói quen chúc tụng .

Để thay thế những lời chúc đã cũ mòn,anh gửi đến em một tiếng nhạc nhẹ,những tiếng gõ phím như mưa từ bàn viết và một ánh đèn ấm từ góc viết muộn để chấm dứt một buổi tối rất lạnh nơi anh.

Hãy thấy mình ấm và vui.Em !





đăng sơn.fr

( Chợt Nhiên - Thư Từ Nơi Xa )



CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.






PERE & Fils
Cha & Con


__________________________________




Phim có một cốt truyện giản dị :


" Đứa trẻ chưa từng biết cha nó là ai.Khi con trai hỏi về cha mình,mẹ nó buột lòng phải sáng chế câu chuyện của một nhân vật anh hùng đã mất tích ( cho dù cha nó đã bỏ đi từ ngày nó chào đời )


Đến lúc 12 tuổi,thằng bé nằng nặc đòi đi tìm cha.Bà mẹ phải thu dụng một nhân vật rất tầm thường bình dị để đóng vai người cha và từ đó,mối tình cảm nẩy nở giữa đứa trẻ và người cha giả - Người ta có thể diệt được sự cô đơn bằng tình cảm - "



Cuốn phim cảm động và đầy chân tình như thế đang nhả hình trước mắt tôi bằng những dòng chữ trên tờ nguyệt san Psychologies ( Đó cũng là một cách xem phim của tôi hằng ngày ) Sau cuốn phim chữ là phần phỏng vấn nhân vật đóng vai chính ( người cha giả ) .Tài tử diễn viên tên là Kad Merad,gốc người Algérie tâm sự về tình cảm của cha con ông. Cha ông ta luôn lo lắng về việc làm và cái tương lai đóng phim ảnh của ông.Trong cuộc phỏng vấn ,Kad nói thêm về sự xung đột , những bức xúc về nguồn cội ngoại quốc và cách thức sống hoà nhập vaô một đời sống ở một nước khác....

Khi đọc xong và viết những dòng chữ này,tôi chợt nhớ lại những tấm ảnh mà cậu con trai mình đã chụp từ những chuyến đi xa vừa qua.Nhìn những khía cạnh của ánh sáng và cách thức bắt lấy hình ảnh của thằng bé,tôi nghĩ đến niềm đam mê về nhiếp ảnh mà cha tôi đã truyền lại cho tôi và bây giờ thì đến thời của con cái... Có một cái gì đó như một sợi dây di truyền từ những tế bào,mạch máu.


Đọc bài báo,xem xong phim về tình cha con,nhìn những tấm ảnh của mình và con trai,tôi nghĩ đến những đứa bé cả đời không hề biết cha mình là ai,từ đâu đến và cả đời đi tìm một hình ảnh về người cha.

Viết đến đây, thì sau bản tin nóng nực về thời tiết,đài radio đọc tin về một thảm cảnh chia lià : một người cha đã giết hai đúa con nhỏ và tự sát sau sự chia tay vơí vợ cũ. Tôi thấy buồn bã vơí ý nghĩ : Sau khi lìa trần,ta để lại được điều gì cho con cái của mình ? Chữ nghĩa ư ? Chữ nghĩa là tài sản tinh thần không thể sờ mó.Lắm lúc,chữ nghĩa có thể chỉ là một bóng ma....






đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-19 17:50:39dang son>
.





HẠNH PHÚC NHỎ




Hôm nay,nói thật ra thì đừ đứ đừ.Nóng và rất nóng.Khi nóng quá thì uống nhiều nước để hạ hỏa.Uống nhiều thì say nước và say nắng.Về đến nhà thì đừ đứ đừ.Ngôi vuờn vẫn hoa,vẫn trái và mắt mình thì hoa lên vì chóa ,mệt !


Mình đâu phải sức voi.Buổi sáng,đã dậy sớm.Lơ tơ mơ vơí bầu không khí trong lành tươi rói.Rồi việc làm nó vật.Rồi nắng niêu nó vật .Ghé tiệm sách báo,vớt được cuốn tạp chi Psychologies ,thấy có nhiều điều để đọc.Đọc xong thì có vài điều để viết.


Có nhiều chuyện vui lắm.Và cũng có nhiều chuyện buồn lắm ! Đời sống là một chuỗi dài của sự suy nghĩ liên tục : Như một dòng sông nước chảy không ngừng.

Lại vừa nhận được quyển truyện tuyển tập của cô nhỏ Nguyễn Ngọc Tư ,người Cà Mau.Lật vài trang.Đọc vài hàng chữ.Đang mệt mỏi nên cất đi để dành.Cứ tưởng tượng mà coi : Buổi tối ,gió trời hiu hiu,ngồi ở vỉa hè ngó vườn ,ngắm trăng,giở trang sách, lắng lòng yên tịnh để đọc truyện và bồi hồi theo từng cảm giác....


Hạnh phúc đó chứ.Hạnh phúc trên những dòng chữ viết.Món ăn tinh thần là chuyện đọc và chuyện viết..Sẽ viết gì cho đời nhẹ nhàng chút đỉnh ?



Để xem sao ?







đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-28 17:51:06dang son>




_______________________________________________________________
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.






Làm sao
để có một ngày An Lành ?


_________________________




Đặt câu hỏi là thấy kỳ rồi.

Thế nào là an lành ? Và thế nào là có một ngày an lành ?


Ở quyển sách mang tên " Nghệ Thuật Sống " có một hàng chữ viết như sau :

1. Để giữ sự tịnh yên trong lòng,hãy đừng đọc báo hoặc theo dõi tin tức nhiều quá .Bạn làm gì được trước những sự thiên tai,chiến tranh bất công,đói khát của nhân loại ? - Bạn không phải là bậc siêu nhân.Hãy làm những việc gì trong khả năng và tầm tay của bạn.


2. Mình không thể nào thay đổi được người khác.Họ là họ,chỉ có cách duy nhất là hãy thay đổi cái nhìn của mình .

___________________


Vậy thì thế.Bản tin đầu ngày vẫn chừng đó : Khủng hoảng trầm trọng về tài chính và kinh tế - Thảm cảnh chiến tranh ở các nơi,máu đổ,thịt rơi - Còn nhiều,nhiều thứ nữa...

Nghĩ gì ? Làm gì ? Đừng nghĩ gì và đứng khoanh tay ?

Có thể nào ta sống mà không cần nghĩ ngợi ? Có thể nào ngậm miệng làm thinh và khoanh tay dửng dưng,bất lực ?


______________


Từng ấy những dấu hỏi là những điều phải suy nghĩ .Suy nghĩ nhiều quá thì nặng đầu.




Làm sao
để có một ngày An Lành ?


---


Không đi tìm câu trả lời xa xôi nữa.Thử một vài điều trong cách chào hỏi thân tình,nở một vài nụ cười nhẹ nhàng,thăm hỏi :

- Bạn có khỏe không ? Ngủ ngon chứ ? Chúc bạn một ngày thoải mái trong việc làm và trong tình thân ái.



____________



Thử như thế,mình nhận lại được một nụ cười đẹp như ánh nắng.Thử như thế,mình có thể tạm quên được vài điều không thể nào thay đổi được trong đời sống .



( Khi bạn đọc những hàng chữ này - ở đây - Biết đâu bạn cũng đang có một giây phút thoải mái.Như thế,câu hỏi " Làm thế nào để có một ngày an lành " hẳn không cần phải đặt ra nữa ... )



Chúc bạn vui.




đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-10 07:22:11dang son>
.






CHỮ





_____________________________




Sáng ngày nghỉ - Đọc được một bài ở mục Sưu Tần Văn,thơ bên MTN.Net đăng bởi Quỳnh_T :





Ngụm Trà Kinh Điển- Trần Mộng Tú




.


Ăn cơm chiều xong, tôi pha bình trà “Kinh Điển”(1). Không biết ai là người đặt tên trà hay thế, chỉ nghe hai chữ Kinh Điển đã thấy như uống được cả một dòng thời gian xa xôi hàng thế kỷ từ trong ấm trà rót ra. Mang bình trà ra hiên trước, ngồi ở cái băng đặt sát tường, vừa chậm chậm uống từng ngụm trà vừa nhìn sang bên kia hồ, buổi chiều đang xuống đến chân những ngôi nhà nằm sát mặt nước. Nắng quái buổi chiều rực lóe một đường viền trong suốt trải dài chiều dọc từ phía trái sang đến ngã ba hồ bên phải, lấp lánh như ánh sáng của chùm đèn pha lê. Cái nắng buổi chiều trước khi sắp tắt sao mà đẹp thế. Chắc tại sắp tắt nên nó cố khoe hết vẻ đẹp một lần cuối.

Tôi chậm chậm uống từng ngụm trà, như uống thời gian cổ xưa, như uống không gian hiện tại hòa tan vào trong mỗi giọt trà.

Mấy hôm nay đọc báo, biết Neil Armstrong vừa trở lại mặt trăng ở tuổi 82. Lần này chàng ở lại luôn, chàng không quay về trái đất như lần đầu tiên, cách đây hơn bốn mươi năm về trước, khi chàng mới 39 tuổi. Chàng là người đầu tiên đặt chân lên hành tinh, chàng đã hãnh diện khắc ngang hành tinh với câu nói bất hủ:
“That’s one small step for a man, one giant leap for mankind” (2)
-Đó là bước nhỏ của một con người, nhưng là một bước nhẩy vọt vĩ đại cho nhân loại.
Chàng cắm lá cờ của nước Mỹ trên mặt trăng trong xúc động và hãnh diện tột cùng. Chàng được cả thế giới coi là anh hùng của thế kỷ.

Thế sao mặt trăng lúc đó vẫn không giữ được chân chàng nhỉ? Có lẽ chàng vẫn thấy trần gian là nơi hấp dẫn hơn. Đặt chân lên mặt trăng, bước la đà trên khoảng không gian xa lạ trong bộ quần áo phi hành, nhìn ngang, ngó dọc chẳng thấy một bóng người, chẳng nghe thấy tiếng chim hót líu lo, tiếng ngựa xe di chuyển. Cái hành tinh im lặng đó chẳng quyến rũ được người đàn ông mới đi hết nửa đời người. Chàng bay trở về trần gian, đặt lại bàn chân lên mặt đất với tất cả những hệ lụy của nó.

Tôi uống một ngụm trà nữa, nắng bên kia hồ bắt đầu nhạt dần, ánh nắng yếu hẳn đi, đường viền sát hồ như nhòe ra. Khó mà nghĩ được chỉ cách đây năm mười phút mà phong cảnh biến hóa khôn lường như thế. Như là một bờ bãi khác, một cồn sông nước khácTôi nghĩ đến bộ quần áo của phi hành gia, một bộ quần áo may bằng trí óc thông minh của bao nhiêu người chập lại. Một chiếc nón an toàn trên đầu, một chiếc áo liền quần với những phần trên ngực, lưng, hai cánh tay và hai ống chân áo được may thật dầy để che chở những va chạm có thể xẩy ra. Bộ quần áo chịu đựng được cái lạnh dưới 250 độ âm (minus 250 F) và sức nóng 250 độ dương. Nó che trở thân thể phi hành gia không bị tổn thương bởi các quang xạ trong không gian, bởi những hạt bụi li ti trên mặt trăng chuyển động nhanh hơn cả những viên đạn bắn ra, chắn cả những tia sáng quá chói chang lọt vào mắt. Ngoài ra, nó còn cung cấp dưỡng khí để thở, cung cấp nước để uống. Chưa hết, chiếc áo lót bên trong, bó sát vào người cũng được cài vào những ống nhỏ có chứa khí và nước, dung dịch này luân lưu khắp phần ngoài cơ thể để giữ cho phi hành gia mát mẻ trong khi di chuyển lơ lửng ngoài không gian. Trang bị kỹ càng như thế mà sao lần đó chàng vẫn không muốn ở lại. Sao chàng không bắt chước tổ phụ, làm người khai phá dinh điền (không, khai phá mặt trăng chứ), lập nhà, xây chợ, xưng vương, làm nên một giang san mới.

Tôi uống thêm một ngụm trà, nắng bên kia hồ bắt đầu tan vào trong nước, một vài đốm lửa nhỏ nhoi đã được thắp lên, hắt ra từ những ngôi nhà trong những lùm cây thấp.

Tôi tưởng tượng Neil đang trở lại nơi chàng đã đến và bỏ đi. Lần này chàng thấy gì, và điều gì đã làm chàng quyết định không trở lại trần gian nữa. Cái hành tinh chàng tới hôm nay có phải là hành tinh mấy mươi năm về trước chàng đã tới? Chàng có phân biệt được cái nào là bản chính, cái nào là bản sao. Nếu nơi trước đây chàng không thấy người, không thấy chim, không thấy bướm, không thấy ngựa xe, thì bây giờ chàng có thấy không? Tại sao lần trước chàng trở về nhưng lần này chàng ở lại.

Tôi uống thêm một ngụm trà nữa, nước trà đã bắt đầu nguội nhưng hương trà vẫn ngấm, thơm ngát trong mỗi chân răng. Ngẫm nghĩ, chắc lần này Neil đã tìm thấy một hành tinh có tất cả những điều chàng yêu thích và chàng quyết định ở lại. Hành tinh này chàng bay đến mà không cần bọc mình trong lớp áo ngày trước, lớp áo may bằng trí thông minh của bao nhiêu con người. Chàng chỉ mặc một bộ quần áo may bằng vải thường như tất cả mọi người khác mặc, khi đi đến một chỗ trang nghiêm hay hội hè nào. Bộ quần áo chàng mặc không chống đỡ gì được cho thân thể chàng, và chàng cũng không nhất thiết cần chống đỡ gì nữa.

Tôi ngẫm nghĩ đến cái phi thuyền chàng bước lên trước hàng triệu triệu cặp mắt của thế giới và cái áo quan chàng bước vào chỉ có người thân trong gia đình và một số bạn hữu. Một cái phóng lên không gian cao vút và một cái đặt xuống lòng huyệt thấp. Cả hai cùng đưa chàng vào một hành tinh.

And when you have reached the mountain top, then you shall begin to climb.
And when the earth shall claim your limbs, then shall you truly dance. (On Death- Kahlil Gibran)

Khi anh với được chóp núi, đấy là lúc anh sẽ bắt đầu trèo
Khi mặt đất làm chủ tứ chi anh, là anh thực sự sẽ nhẩy múa

Và cái hành tinh chàng đến hôm nay, chắc chắn chàng không phải là người thế gian đầu tiên được tới đó.Thế liệu chàng có gặp ai không?

Tôi đứng lên, buổi chiều thật sự đã ra đi nhường cho đêm đến. Tôi không nhìn thấy gì bên kia hồ nữa, ngoài mấy đốm lửa nhỏ nhoi. Bình trà Kinh Điển còn lại một ngụm cuối cùng. Tôi rót xuống bên kia thành bao lơn, như rót mời xuống mặt hồ. Một hành tinh huyễn hoặc của tôi.

Không gian của phút giây này, không gian của ngàn năm trước có gì khác nhau không và tôi đang đứng ở hành tinh nào?

Trần Mộng Tú
8/2012




________________________



* Trả Lời :



* Quỳnh nè...

TrầnMộngTú là một trong những cây bút nữ mà anh hằng yêu thích khi bước chân sang bên này.

Lúc anh sang Seatles thì rất tiếc là chưa biết nhà văn ấy ở S. Sau này,quen cô,cô có rủ anh ghé nhà khi có dịp bay sang Usa để hàn huyên và uống trà Kinh Điển ( thì anh lại chưa có dịp )

Đọc văn và thơ của họ Trần để có được một trong những ý nghĩ trầm lắng.Thơ của Trần.M.T không dùng sáo ngữ và không làm điệu kiểu cải cách,trang điểm điệu bộ cho chữ nghĩa. ( Anh ghét sự màu mè ảo giác của một số nhà thơ,của một số ca sĩ èo uột giả dạng từ cách múa may trình diễn cho đến cách tân trang nhan sắc kiểu ảo.Người ta nói sân khấu là sự pha trộn giữa Ảo và Thật ! )



Quỳnh nè !

Ở bài mơí của TMT,anh thích câu này :

" Thế sao mặt trăng lúc đó vẫn không giữ được chân chàng nhỉ ? Có lẽ chàng vẫn thấy trần gian là nơi hấp dẫn hơn ".



-----


Và anh thử trả lời câu hỏi trên :


- " Con người được sinh ra không phải để sống một mình.



2. Có lẽ chàng vẫn thấy trần gian là nơi hấp dẫn hơn " ?

- Hấp dẫn hay không là còn tùy vào sở thích và nguyện vọng riêng của từng cá thể....


Nhìn qua,nhìn lại chungquanh ,anh nhận ra một điều dễ nhận : Vẫn có nhiều người biết rõ là mình sống để làm gì và rất có ích lợi cho đời sống trần gian .


_______________



Vài hàng thăm trang của Quỳnh.Chúc em vui,an lành và tiếp tục thích văn thơ của T.M.Tú.







đăng sơn.fr






2. ( Phần đang viết dở dang : )

Ở tờ báo âm nhạc,ký giả Serge Beyer viết ở trang đầu cho EDITO một bài rất hay .Đại khái :


" Comment te dire ?

Nói gì vơí bạn ?


... Từ thời thơ ấu,khi bạn làm quen vơí chúng tôi,hẳn có nhiều điều khó khăn...






( Tạm viết như thế.Sẽ trở lại viết tiếp - Bận rồi ... )


....
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
...




.
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-14 08:15:37dang son>
.







MỘT trong vài Kỷ Niệm Nhỏ _

_______________________________________





Biết là như thế : " Mỗi ngày là một sự bắt đầu.Trái đất quay đều.Đêm rồi lại sáng .Ta thức dậy,nghĩ gì làm gì cho một ngày mơí ?

Ngày mới ,trời sẽ đẹp hay trời xấu ? Nắng hay mưa ?


_______________________



1.


Thức dậy,sau những công việc thường thức,mở máy.Ở chủ đề mang tên " Chợt Nhiên " - Nhận được dòng chữ nhỏ :

" M chào anh ĐS , có người nhờ M hỏi anh còn nhớ ở Nhịp Cầu Duyên , dongtahoangds không ? ( Đông Tà Hoàng Dược Sư)

Chúc anh ngày vui anh nhé .

Khế ( Mưaphốnúi )


-----



Hơi ngạc nhiên một chút và nghĩ lại,chuyện chỉ là dĩ nhiên và chợt nhiên mà thôi.


Ngày xưa,ở bên ấy,sau một vài bài viết cho chủ đề tên " Viết Để " của mình. Mình nhận được hai lời góp ý sau một khoảng thời gian ngắn vơí chữ ký của Dongtahoangds.

Anh viết :

" dangsonfr mến,

Bạn viết rất thật, rất gần với con người...

Đã đọc qua rất nhiều bài của bạn, có lẽ bạn là một triết gia ?.

Chúc một cuối tuần vui.

Mến,

* ( 13.06.2007 )


Và ,thêm một lần nữa :


" Bạn ĐăngSơn mến,

Lối viết của bạn rất hấp dẫn, tôi liên tưởng đến lối diễn đạt tư tưởng của triết gia Jean-Paul Sartre - (1905-1980)

Tôi có thể nói bạn viết rất hiện sinh, hiện thực cộng thêm
một chút đau lòng (không biết từ nàng tiên nào?), một chút ngạo nghể cởi lên cơn
sóng nghịch của đời sống, tôi là một trong những độc giả của bạn.

Thân ái,
mong trời Paris luôn thơ mộng để ngòi bút của bạn bay cao mãi...

( 14.06.2007 )



2.


Jean Paul Sartre là ai ?

NET đã trả lời cho câu hỏi ấy như sau :

Jean-Paul Sartre est un écrivain de langue française, philosophe engagé dans le siècle, également dramaturge, romancier, nouvelliste et essayiste. Né le 21 juin 1905 à Paris, il est mort le 15 avril 1980 dans cette même ville. Écrivain prolifique, il est autant connu pour son œuvre, et notamment sa philosophie appelée l'existentialisme, que pour son engagement politique à gauche[1]. Sartre était le compagnon de la philosophe Simone de Beauvoir. Leurs philosophies, bien que très proches, ne sauraient être confondues ; les deux auteurs se sont influencés réciproquement.



Đọc những dòng viết của người bạn ấy,tôi kinh ngạc.Làm sao có thể ví cách viết của tôi vơí cái ông triết gia,nhà văn khuynh tả ấy.


( En 1964, fait qui aura un très grand retentissement dans le monde, il refuse le prix Nobel de littérature car, selon lui, « aucun homme ne mérite d’être consacré de son vivant ». Il avait de même refusé la Légion d'honneur, en 1945, ou encore une chaire au Collège de France. Ces honneurs auraient, selon lui, aliéné sa liberté, en faisant de l'écrivain une espèce d'institution. Cette action restera célèbre car elle illustre bien l’état d’esprit de l'intellectuel qui se veut indépendant du pouvoir politique ).


J.P.Sarre là người can đảm để đi đúng theo chí hướng riêng của mình.Khi ông từ chối giải Nobel về văn học,vì theo ông :

" Không ai có thể xứng đáng nhận lãnh ngôi vị khi còn đương thời "


Anh người viết Dongtahoangds ấy thật là quá đáng khi so tôi,một kẻ tầm thường, vơí J.P Sartre. Sau đó,anh biến mất dù có một đôi lần trở lại trong một vài chủ đề ( anh đã ví mình như một con tem cũ và tôi,một người viết lẻ loi trước tất cả những hệ lụy, cũng lẳng lặng từ giã diễn đàn ấy sau nhiều năm thấm thía và buồn bã ..... )


Bây giờ,ở dươí ánh sáng của ngọn đèn bàn giấy,tôi thấy mình vẫn ngồi viết,cho dù lắm khi vẫn tự hỏi mình một cách lẩm cẩm :
" Viết Để Làm Gì , "





đăng sơn.fr





_____________________________






* Nhắn KhếMưa :



" Cám ơn cô đã khôi phúc lại cái trí nhớ còn tốt của anh - Có lẽ em quen vơí Dongtahoangds.Anh mất liên lạc vơí anh ấy đã từ một chỗ có bụi thời gian.Nếu em quen thì nói anh đs vẫn còn viết.Viết để......
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
...








NHỮNG KẺ đáng Quên .



_______________________________




Khi viết thì hãy thoải mái,đừng bực dọc.
Viết thì đừng nổi cọc,nổi giận.

Biết là như thế - Nhưng ....

Vơí những chữ " Nhưng " như thế,tôi hiểu trong lòng mình có vài điều không ổn vơí mình và vơí đời :


Ngày hôm kia,gặp vài người quen đi mua sắm,chào hỏi nhau,rồi có người hỏi :

- Này ông . Lâu quá không gặp người X,người Y .Ông có thấy họ không ?


Tôi ngần ngừ ,ngơ ngác ( Trí nhớ của mình tệ vậy sao ? Hay tại là mình không còn muốn nhớ để quên ? )

Lắc đầu,từ giã những người quen.Quay đi,tìm cái quán ngồi lai rai nhìn trời nhìn đất.Nhớ lại vài câu hỏi thân tình khi gặp lại nhau.Có những kẻ tưởng là thân nhưng theo thời gian thì là không phải ; nên quên đi cho tiện việc sổ sách của ký ức.

Quên một gã đàn ông tệ hại,khốn nạn đã có lần vào tù về tội hãm hiếp con gái ruột.Quên cái mặt trơ tráo đã lắm lần hay dậy đời của hắn.Đã từ lâu,thỉnh thoảng cũng có vài người gặp lại nhau nhắc về cái tên của hắn.Tôi cạu cọ không nhắc đến hắn đã từ lâu,từ cái ngày hắn rời đất Pháp,trốn chui trốn nhủi về bên ViệtNam và nghe nói câng câng cái mặt ra điều dân Tây mặc áo gấm về làng vơí lỏm bõm chữ nghĩa không đầy cái lá mít rách.


Tôi không bao giờ dám khinh rẻ những người ít học nhưng vơí những kẻ đốn mạt hèn hạ như hắn,tôi muốn biến chữ nghĩa ít nhiều của mình thành những mũi tên,những viên đạn và những cái sừng để húc.

Sáng nay,nổi doá khi viết và muốn '' húc " một vài cái cho nhẹ ngươi.

Đang nghe nhạc DuyQuang hát " Em hiền như MaSơ ".Nghĩ đến người viết bản nhạc này,tự dưng thấy thèm viết đôi điều hả cơn.Viết về một cái tài đặt chữ,đặt nhạc,chuyển lời ca từ.Thời ấy người này viết bài Tình Hờ nghe thảm thê đểu lắm.Thời bây giờ,nằm xuống vơí cát bụi thì sẽ không bao giờ viết thêm được thêm vài bản nhạc để đời nữa ( Giả tỷ như bài Tình Hèn - chẳng hạn .Nếu muốn chơi chữ,người ta có thể viết hai chữ Tắt.Ngắn và gọn : - " T.H " - chú giải : Chữ Tình được thay thế bằng chữ " Thằng " - ( ! )



Khi viết vì hậm hực,tôi biết sẽ có một cô bạn người viết rất mê nhạc của cái người sáng chế có tài ấy và có thể cô ta sẽ giận dỗi,viết thư phản đối tôi.Tôi không biết sợ khi viết.Nếu cô giận,cứ việc giận vì khi cáu kỉnh quá,tôi có thể Húc cả cô cho dù đã là một tình thân.



Và ta hiểu nhau ở câu chữ : VIẾT ĐỂ LÀM GÌ ? "







đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-18 10:02:32dang son>
.



PHIM ĐỜI.

____________________________






Nói vơí bạn mình là đã xem xong cuốn phim tên Gran Torino của Clint Eastwood mà bạn đã tặng và thích vô cùng.


Bạn cười rất ấm : Thích đoạn nào ?


Thích nhiều đoạn lắm vơí những vai chính.Thích lời đối thoại,thích chiều sâu của cốt truyện .Khi xem xong làm ta lắng chìm tâm tư để thấm thía cuộc đời này có nhiều ý nghĩa từ tình người cho tình người.Xem phim không chỉ hẳn là để giải trí.Có nhiều cuốn phim khi xem xong là nên quên đi hoặc nổi cạu lên là cho thẳng chúng vài cái sọt rác đầy ruồi nhặng để chờ bị đào thải....


Phim ảnh là một phần của đời sống được ghép lại.ta đã xem gì ? Nghĩ gì ? Sau khi suy nghĩ thì viết.


Khi cần thì mình viết.Thế thôi .





đăng sơn.fr














Gran Torino (2008) - IMDb


www.imdb.fr/title/tt1205489/


Directed by Clint Eastwood. With Clint Eastwood, Bee Vang, Christopher Carley, Ahney Her. Disgruntled Korean War vet Walt Kowalski sets out to reform his ...

_____________________________
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.


VIẾT ĐỂ KHỎI LÀM THƠ








Càng về khuya thì các chương trình ở radio càng hay. Đài RMC đang nói về Sex và sự phụ tình.Sợ chuyện tình phụ,tôi đổi đài nghe qua France Bleu,nghe ký giả phỏng vấn một ông bầu ca nhạc cho cái concert sắp tơí mang chủ đề " Buồn Bã " vơí sự tham dự của các ca sĩ thời 80.

Ký giả hỏi :

- Tại sao lại có đêm ca nhạc mang tên là Buồn Bã - Déprimant ?

Ông bầu cười tươi :

- Lâu lâu mình buồn chút thì thấy vui.Ông ơi !



Lạ thật ! Ngày nắng cần ngày mưa để chuyển đề.Con người mình giống như thời tiết.Vui quá thì cũng cần có vài cái buồn buồn.Để có những điều buồn và vui,tôi như kẻ tản bộ thả bước chân,nắm bắt những quang cảnh của đời sống,chỉ cần ra chợ búa,tôi ngừng lại ở những cảnh trí khá đẹp : Thay vì bày hàng hoá ở một quày hàng như người ta thì người đàn ông kia dựng cái dù màu vàng rực trên chiếc xe đạp ba bánh có thiết cụ bày hàng,ông bán tranh ảnh,bán những chiếc vòng kiểu thủ công nghệ rất dễ thương.Cách bày hàng rất trang nhã.


Tôi chụp vài tấm ảnh từ phía sau lưng quày hàng của ông.Tắt máy ảnh,bước lại chào ông :

- Ông là nhà thơ hả ông ?

Bàn tay bắt tay rất chặt.Cái đuôi tóc cột bím ra phía sau.Bộ râu quai nón biết nở nụ cười :

- Sao ông gọi tôi là nhà thơ ? Tôi không biết làm thơ đâu ông....

Tôi ngắm những bức tranh có chữ ký tên Joel của ông,bắt chước ông để cười vui :

- Có cần là nhà thơ để làm thơ không ông ?


Cái ông không biết làm thơ cười dòn :

- Ông nói lạ ! Nhà thơ là sao há ?

- Là kẻ làm dịu đi đời sống của mình.Ông nghĩ sao ?


Hai kẻ đàn ông chia sẻ vơí nhau những cảm nghĩ về đời sống : Chỉ cần một lúc đi dạo,ngừng chân ngắm nhìn một cậu bé đang chiêm ngưỡng một cảnh đẹp,thằng bé cong hai cánh tay ra dáng đang chụp ảnh bằng những ngón tay ghép lại đóng khung ngang tầm mắt,thằng bé nhoẻn miệng cười khi biết nó không cần đến một cái máy ảnh để chụp cảnh thiên nhiên.Như thế là cậu bé đang làm thơ theo một cách rất riêng.Thiên nhiên của mình là một cánh đồng ngập hoa hướng dương có chất thơ dịu,thơ ngọt


.... " Em cứ làm tình nắng
Trên mặt hoa hướng dương
Tôi pha chút màu vàng
Thả nổi nhớ ngang đường.... "




Buổi sáng như thế có tiếng nói ,tiếng cười vơí người lạ mặt,thích nghe ông kể về những lúc dong duỗi đây đó của ông vơí người phối ngẫu thấy tình,thấy vui....




Bây giờ.Trời khuya,tôi ngồi viết trong lúc cái radio đang rù rì rù rì ,thấy mình ấm áp,tôi đang thèm viết về những điều mình thích viết.
Đài đang tạm ngừng nhạc để thả bản tin khí tượng.Đài nói : " Ngày mai trời lạnh lắm ! Sẽ đóng băng đá và sau đó sẽ là một ngày hây hây đẹp.Có nắng...; "

Đó là chuyện của ngày mai - Bây giờ dươí ánh đèn ấm,giữa giọng nhạc êm của Lionel Richie đang hát Hello tình tứ,ở bài hát này,tôi đã có một ánh mắt êm,một nụ cười dịu dàng.Vì thế,tôi thử viết văn xuôi để không bao giờ xem mình là một kẻ làm thơ.....







đăng sơn.fr

( trích từ : Tại sao chúng mình làm thơ ? )
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
..









VIẾT -




Chiều nay,rãnh rỗi tôi ngồi đọc lại vài điều :


...





... " Sơn à,

Em hỏi "Viết Để Làm Gỉ" .

Anh Nghĩ: viết cũng là cách "khám" mình có bệnh trầm hay bốc cảm không ?
Nếu có, chữ nghĩa cũng chữa được phần nào bệnh đó em .
Gởi em đọc lại một đoản khúc anh viết từ lâu . Nhưng mỗi khi đọc lại, anh cũng cười với anh . Nếu em đọc mà cũng cười được, thì anh em mình đồng cảm .
Chúc em vui, thong dong viết và thoải mái cười với chữ nghĩa của mình: cho đời nhẹ hẫng chút tình cỏn con .


Thân mến,

Anh Cao Nguyên .


__________________________



Chữ Nghĩa chữa được bệnh


Vừa đọc mấy chữ, bạn đã phì cười. Tôi mừng vì vừa tặng bạn mười thang thuốc bổ.
Mà vui thì mới nên cười, đừng cười theo cách: cười là tiếng khóc khô không lệ. Kiểu cười này tệ hơn hết thảy những kiểu cười tệ nhất, như cười khẩy chẳng hạn...!
Cứ cười thoải mái và hồn nhiên, tâm sẽ vui, thân sẽ khỏe. Bất cứ nơi đâu, bất cứ tuổi nào cũng khỏi lo vướng vào tật bệnh. Cười như phương cách uống nước ấm sau bữa ăn sẽ chữa được bệnh tim mạch với tài liệu dẫn chứng y học của Chiêu Hoàng, hay nên uống nước Artiso để chữa bệnh cholesterol như Sương Lam vừa nhắc.
Riêng tôi thì thích dùng Chữ Nghĩa để chữa bệnh. Từ một nhóm chữ nghĩa nào đó mà vui được vài trống canh, thì cũng nên biết ơn người dùng bút gom chữ cho mình thưởng thức.
Hôm qua, nói chuyện điện thoại với một người bạn, chia buồn cùng nhau khi một người bạn thơ, anh Hoàng Trùng Dương, vừa mang chữ về trời, để người còn ở cõi tạm gởi lời tiếc thương. Không cho mạch buồn dẫn chuyện, tôi kháo với bạn về cuộc đời đã tự mình ngẫm đúng là hạt bụi, thì có gì lạ khi hạt bụi bay theo nguồn gió thiên mệnh.

Trong " Cổ học tinh hoa" kể rằng, có một ông đi trên đường một mình mà cười sằng sặc, sung sướng lắm. Có người hỏi chuyện gì mà cười vui thế?. Ông trả lời rằng, ông đang có ba điều sung sướng, nên vui mà cười. Một là trong sinh vật, có thú, có người, mà ông được làm người, thì là một điều sung sướng. Hai là trong loài người có người tàn tật bệnh hoạn, có người lành lặn, ông được lành lặn, thì là hai điều sướng . Ba là trong những người lành lặn, có kẽ là đàn ông, có kẽ là đàn bà, được làm đàn ông, thì là điều thứ ba sung sướng. Có ba điều sung sướng thì tại sao mà không vui cười cho được.
Với tôi, thêm một điều sung sướng thứ tư: Giữa tất bật đời thường mà tôi còn góp chữ ráp câu thành thơ (cứ gọi như một chỉ danh để nhớ), để thỉnh thoảng đọc lại, hoặc buồn, hoặc vui đều đắc ý với mình! Vậy sao không cười khoái chí hơn cái ông trong Cổ Học vừa nêu.
Nếu trong cuộc sống còn cười được thoải mái thì làm gì có thời gian mà nghĩ đến lão, bệnh, tử. Mà có nghĩ, cũng thấu được nghĩa vô thường trong sinh diệt.

danh-lợi-đời-tình

này Danh, ta hỏi Danh nè
khi Danh về đất có nghe đá buồn
chút hồn nương gió mênh mông
thân Danh tơ bụi còn không cõi người?

này Lợi, ta hỏi chút chơi
vì đâu mê vọng đứng ngồi không yên
biết câu "phú quí do thiên"
sao còn toan tính đảo điên lỗ lời?

này Đời, thử ngắm gương chơi
trăm năm bất quá vệt ngời bóng qua
tội gì quyến luyến cội Ta
nặng hình hài rã ta bà mộ khơi!

này Tình, vẫn mới tinh khôi
sau chung thủy kiếp, mai ngơi hồn mình
khỏa tay phủi bụi tử sinh
hóa thân, thân hóa hạc trình hồi vu!

Cao Nguyên



_________________________







THƯ CHO MỘT NGƯỜI ANH văn học.






* Anh lớn Cao Nguyên.


Chữ nghĩa của anh đã là một ngọn lửa truyền hơi ấm từ anh đến em.

Em còn nhớ ở một ngày khá xưa - Bên Phố Cũ của Đặc Trưng - Anh đã hỏi em :
- Trong tủ sách của anh có 3 ngăn : Quá Khứ,hiện tại và tương lai,em thích ngăn nào nhất ?

Suy nghĩ trong chốc lát,thằng em của anh đã viết để trả lời :

- Em thích cả 3 ngăn,vì một lý do rất dễ hiểu : Ta không thể nào sống mà không có quá khứ ( sự kinh nghiệm ) .Hiện tại là một con đường đang sống và để học hỏi và đi tới phía trước ( tương lai )


Anh lớn !

Cả 3 điều này được cấu tạo từ những giọt nước mắt trong sự từng trải và chiêm nghiệm. Với chữ nghĩa của anh,của em,em đã biết khóc và biết cười.
Khi đọc và suy ngẫm,em luôn cảm nhận được một ý nghĩa mà con chữ chỉ là một công cụ để có thể diễn đạt.Ta dùng chữ như thế nào để diễn đạt ? Và nguời đọc sẽ dùng chữ như thế nào để có một nhịp cầu để cảm thông ?

Đó là những điều làm em suy tư mỗi khi đọc và viết.Viết để làm gì ? Em đã có lần vào trang viết của anh để đọc - như một khắc khoải - như một dự liệu để đoán biết chữ nghĩa sẽ đi về đâu ( ? )

Em đã rất cảm động khi có chữ của anh - như một " trầm Khúc " .Nỗi trầm khúc ấy đến từ tâm.Viết ,theo em, là một con đường đi.Đạo là con đường đến từ tâm.Khi viết những dòng này cho anh,em không thấy mình cười như câu chuyện kể của anh.Cười có nhiều khi cũng là tránh để không bật khóc.

Anh !

Sáng nay,thơ thẩn đứng ở quầy sách báo (Báo chí bên này thì quá nhiều )em đã lưỡng lự để chọn một quyển sách,một tờ tạp chí.Có những cuốn sách,những cái tựa in to đậm trên mấy tờ tạp chí của Pháp đã làm em chóng mặt,nhức đầu. Con người đã lạm dụng và lợi dụng chữ nghĩa quá nhiều như một cách làm giàu và chạy theo trào lưu.
Họ đã viết gì,in ra điều gì ?
Anh đã suy nghĩ gì để viết từ chuyện làm thơ và viết văn ?
Còn em ? Từ bao nhiêu năm tháng ,lê lết từ bài viết đầu tiên ở tờ nguyệt san Thiếu Nhi ở Saigon ( Nhật Tiến chủ trương ) sang đến những tờ tạp chí bên này,em đã làm gì,viết gì ?
Đôi lúc,nghĩ lạị em vẫn còn bàng hoàng,tự hỏi : Mình viết gì và viết cho ai ?

Anh !
Vài hàng tâm tình cùng anh ở những ngày cuối năm.
Em xin chúc anh nhiều sức khỏe và bền chí khi viết.Viết để còn có lửa tinh thần.Viết để ngất ngưỡng giữa bao điều trái ngang trong cuộc sống.

Bình an và tình thân ,anh nhé.




đăng sơn.fr



CHÚNG MÌNH
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
..









MỞ CỬA _


____________________________





Có khi nào bạn đi ngang một cái tiệm và bạn thấy cửa đóng kín mít ?

Chữ " Đóng cửa " tòn teng trên cái bảng chỉ là chữ.Đóng cửa vì chưa đến giờ mở cửa. Còn ,nếu đọc được thêm chữ :
" Vĩnh Viễn " = Đóng Cửa Vĩnh Viễn - thì bạn nghĩ gì ?


Không biết bạn nghĩ gì để có câu trả lời riêng,nhưng tôi đã có lần đứng sựng lại theo câu chuyện nhỏ như sau :



" .... Đó là một buổi trưa mùa đông năm trước.Khi tuyết đã tan dần trên vỉa hè sau hơn một tuần lễ băng giá,tôi rời chỗ làm,ghé tiệm bán sách báo gần đó để mua vài tờ báo và tạp chí. Ngẩn người khi thấy cửa đóng kín bưng,tấm màn sắt kéo kín,trên cửa có tấm bảng to : " Đóng Cửa Vĩnh Viễn " _

Thấy lạnh.Và buồn.

Mới tuần trước,khuôn mặt của bà chủ tiệm ( trẻ,tròn trĩnh,xinh gái ) vẫn tươi rói.Nụ cười của bà luôn tỏ sự thoải mái thân tình.Bạn có thể ghé mua một cây bút,một con tem hoặc một món đồ nào đó nhỏ nhặt nhất nhưng lúc nào bà ấy cũng tặng thêm cho bạn một nụ cười tươi tắn,rạng rỡ ( nụ cười và tia nhìn ấy có khả năng làm tan những phiến băng đá cóng lạnh trong lòng bạn ).


Tôi nhớ có lần bà xông xáo lục tìm cho tôi một quyển sách nói về philo dù khách đang sắp hàng đứng đợi ở quầy rất đông.Vẫn nụ cười khả ái,bà đuà vui :

- Hôm nay là ngày hên của bạn.Tôi tử tế hơn mọi ngày đó nhé.

- Tôi muốn bầu cho bạn là người có nụ cười vui nhất thế giơí.Nghĩ sao ?

Không biết bà nghĩ gì từ một lời khen tặng.Tôi luôn ghé lại để trở thành một người khách trung thành.


Tấm bảng mang chữ Đóng Cửa ấy đã làm tôi ngơ ngác,buồn rầu như đánh mất đi một cái gì hiếm quý.Rời tiệm,tôi vào nhà thờ,đốt một ngọn nến và cầu nguyện. Chẳng biết tôi nên và phải cầu nguyện theo kiểu nào ? Vì đã từ lâu,tôi không vào nhà thờ ,đi lễ ngày chủ nhật. Cái nhà nguyện duy nhất,kín đáo nhất là nỗi thầm lặng ở bên trái của trí óc. Tôi mất đi những niềm tin ư ?

Từ lúc nào ? Có phải vì những bài báo,những quyển sách đã tiết lộ những chuyện động trời,động đất của những bậc mặc áo thụng và làm bậy ? Tôi có đủ vững niềm tin vào đạo giáo khi mà những người ( bao nhiêu phần trăm ? ) hướng dẫn tinh thần đã lỡ tay;lỡ hồn sằng bậy và vẫn bám trụ dậm chân ?

Bạn tôi,linh mục ở cái chỗ tôi đang lặng thinh cầu nguyện đã rời nhà thờ vì nghe đâu có vụ thuyên chuyển sau một vụ ái tình lẩm cẩm nào đó. Bạn tôi,người ôm đàn đã hát vơí tôi ở ngày cũ...

" Em như một nụ hồng,
cầu mong chẳng lạnh lùng ... "

Bạn tôi không phải là người lạnh lùng vì cái thể cách đậm đà trong lời ăn tiếng nói.Hắn đi tu theo tiếng gọi của ơn trên.Năm trước,tôi đọc tờ báo nói về ơn kêu gọi có đăng hình của bạn tôi.Hắn nói về ơn kêu gọi và nhiệm vụ ,tinh thần dấn thân để phục vụ ( Hắn cắt cho tôi bài báo để dành )


" Em như một nụ hồng,
cầu mong chẳng lạnh lùng ... "


Tôi ngồi nghĩ ngợi trong nhà thờ khá lâu , nghĩ về bà bán sách đóng cửa,nghĩ về hắn và lời bài hát nửa đêm hôm nào.Hắn thích nhạc và ca từ của Ngô Thụy Miên. ... Tôi nghĩ về lời của những người thuật câu chuyện của hắn như truyện phim xưa.

" Cái cô bé ấy đã là một nụ hồng và nàng không biết lạnh lùng,nàng mở cửa trái tim không đúng lúc và phải lúc - Tôi không trách bạn tôi khi đặt mình vào trường hợp của hắn : Phải làm cách nào để ĐÓNG CỬA - đóng thật chặt trái tim của mình ?


Lúc tôi đứng lên rời hàng ghế nhà thờ thì dàn orgue của nhà thờ trổi lên bài thánh ca.Bản nhạc này không có tên là
" Đóng cửa " hoặc tên là Tình Khúc Buồn.

Buồn thì ở đâu cũng có.Buồn nằm sẵn trên tấm bảng " đóng cửa vĩnh viễn " treo lủng lẳng trên mặt cửa tiệm sách báo.


Vậy thôi.

Khi viết những hàng chữ không được vui này,trái tim tôi không có tấm bảng đóng cửa.Tôi mở hồn tôi bằng những ngón tay.




đăng sơn.fr

CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»