Trích đoạn: Trần Trụi
Xin Đừng Hỏi Vì Sao?
Xin đừng hỏi bao giờ đời sẽ hết?
Bởi vì tôi mong sống đến vô cùng
Bao năm rồi đuổi chiếc bóng hư không
Mà lỡ để niềm vui nằm chết gục
Xin đừng hỏi con đường về hạnh phúc?
Cả đời này nào thấy được người yêu
Dệt mộng mơ tôi đã dệt bao nhiêu?
Mà chỉ thấy quanh đây đời lẻ bóng
Xin đừng hỏi vì sao tôi phải sống?
Để trần gian chật ních nỗi ưu phiền
Mỗi chiều tàn sầu lắng vẫn triền miên
Quanh lối nhỏ năm nào tình gặp gỡ
Xin đừng hỏi vì sao tôi vẫn nhớ?
Khi thu vàng rụng lá, gió mưa bay
Khi hoàng hôn nắng tắt nữa bên này
Hình bóng ấy vẫn chưa lần mai một
Mà hãy hỏi sao mưa tình không dột?
Để tôi còn hứng lại giọt ngây thơ
Đã xa xôi sao tôi mãi tôn thờ
Thắp hối tiếc đợi chờ ngày trở lại
HỎI
Xin hỏi gió thổi hoài chi chiều vắng
Tìm vô ưu cánh trắng hạc về xa
Xin hỏi gió có đến gặp trăng ngà
Cho ta nhắn vẫn là lời hẹn cũ
Đường trần mơ người trần hay ấp ủ
Mộng tình chung mấy kẻ được chung tình
Tìm vòm trời sa vọng một vì tinh
Ngôi sao nhỏ rơi kình trong một tối
Đường về xưa tuyết đầy nay chắn lối
Ngỏ nào mơ còn ai đợi mà chờ
Bước vô hồn lòng lạnh nỗi chơ vơ
Băng đong buốt chạnh hồn thơ lữ thứ
Tay nhặt mãi vẫn không đầy con chữ
Để thành vần tình thứ bao dung
Thuyền trăng xa có chở dải ngân cùng
Để thắp sáng tình chung xưa về lại
Vào giấc mơ hồn thơ đi hoang mãi
Bước phong trần một kiếp phải trả vay
Rồi mai này trên lớp bụi trần ai
Bao người chẳng trở về thân cát bụi