Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

NGHỆ THUẬT NÓI CHUYỆN HẤP DẪN - PHAN KIM HOA

3 trả lời, 2.679 lượt xem — Trang 1 / 1
ngứa tay nên làm quyển này, hông biết trên diễn đàn có chưa ?
NGHỆ THUẬT NÓI CHUYỆN HẤP DẨN
Biên soạn : PHAN KIM HOA
NHÀ XUẤT BẢN THANH HÓA
248 Trần Phú - TP . Thanh Hóa - ĐT: 852281-853548
Chịu trách nhiệm xuất bản : NGUYỄN THOA
Biên tập HƯƠNG GIANG
 Bìa MINH DIỄN
Sửa bản in :: THỤY KHÁNH
In 1000 cuốn , khổ 13 x19 cm .
Tại Xưởng In Phú Nhuận và Công Nghệ .
Số GTNKH 106 - XBTH ngày 30/07 /1998 .
Số ĐKKH 11 / 400 CXB ngày 5 tháng 06 năm 1997
In Xong và nộp lưu chiểu tháng 08 năm 1998.


Đăng nhập để trả lời
0
1.             TÙY CƠ ỨNG BIẾN
Trong cuộc sống sinh hoạt hàng ngày ta nắm bắt được một số những tình tiết hài hước , những câu chuyện dí dỏm , những lời nói tiếu lâm , sau đó mô phỏng thêm bằng sự linh hoạt của mình , tốt nhất là căn cứ vào từng hoàn cảnh cụ thể của mình mà phát huy thêm .
Tùy cơ ứng biến là phương pháp trước tiên mình có một câu chuyện hài hước nào đó , sau đó sáng tạo thêm một ít đầu đuôi , thêm mắm , dặm muối , quan trọng nhất là phải đề cao năng lực ứng dụng của mình từ mẫu sẵn có đó , làm cho câu chuyện ăn khớp không chê vào đâu được .
Trương Đại Thiên là một họa sĩ có tiếng , ông có râu cằm dài , nói chuyện rất khôi hài . Một hôm , ông cùng bạn bè ăn cơm , nói chuyện tiếu lâm , đều là những chuyện giễu cợt về bộ râu dài , Trương Đại Thiên im lặng không nói , đợi mọi người nói hết , ông ta hắng giọng với thái độ khoan thai kể về một câu chuyện của bộ râu .
“Thời Tam quốc , con của Quan Vũ là Quan Hưng và con Trương Phi là Trương Bảo theo Lưu Bị đánh bại quân Ngô . Hai người muốn báo thù cho cha , đều cùng tranh xung phong lên trước , khiến Lưu Bị khó xử , không có cách nào khác , ông chỉ nói : “Các anh thi đi , hãy kể công lao của bố các anh khi còn sống , ai là người có công lớn , người đó được lên trước” .
Trương Bảo nghe xong nói liền : “Năm đó cha tôi ba lần đánh Lữ Bố , quát gãy cầu Bá , đêm chiếm Mã Siêu , quất roi .
Đến lượt Quan Hưng , trong lòng hơi lo , nửa ngày mới nói được một câu : “bố tôi có năm sợi râu dài . . .” .
Lúc này , quan công hiển linh , đứng trên đám mây , nghe con trai nói câu này , giận quá bèn trợn mắt , quát lớn : “Thằng con bất hiếu kia ta đây lúc sinh thời năm lần làm quan , sáu lần làm tướng ngươi không nói ra , lại đem bộ râu của ta ra mà nói” . Những người cùng ngồi không nhịn được cười .
Trương Đại Thiên đã khéo áp dụng đưa câu chuyện hài hước về bộ râu ra nói , không những tự giúp mình thoát khỏi tình huống khó xử , mà còn phản bác lại ý khôi hài của bạn bè , đúng là sự vận dụng kỳ diệu .
Sau khi nắm được một số ngôn ngữ , câu chuyện tình tiết gây cười . Xong , không những phải biết phát triển nó lên , mà còn phải biết áp dụng đúng lúc để nói lên quan điểm của mình và giải quyết được sự lúng túng cho mình .
Người xưa rất giỏi áp dụng , đưa ra những câu chuyện để nói lên quan điểm của mình .
“Huệ Tử là tể tướng của Lương Huệ Vương , Trang Tử muốn đến thăm anh ta .
Một người sau khi nghe được tin này , vội vàng chạy tới nói nhỏ với Huệ Tử rằng : “Trang Tử đến thăm ông , thực chất là muốn chiếm đoạt ngôi báu của ông đó” .
Trang Tử thấy nét ngờ vực của Huệ Tử , vẫn không hề thay đổi nét mặt , ông quay sang nói với Huệ Tử : “ ở phương nam có một loại chim gọi là chim Uyên số (gần giống chim phượng) loại chim này bay từ nam hải đến bắc hải , trên đường bay mải miết không nghỉ , cũng không ăn uống . Một ngày nọ nó đang bay trên đầu một con chim diều hâu , con chim này đang ăn một con chuột thối rửa . Diều hâu sợ chim Uyên cướp mất miếng mồi của mình , bèn ngẩng đầu lên kêu “quác” một tiếng .
Trang Tử nói xong , cười ha hả mà hỏi Huệ Tử rằng “Thế thì bây giờ ngài cũng muốn kêu “quác” với ta chăng ?” .
Trang Tử không những đã vận dụng rất linh hoạt câu chuyện này mà còn biết thêm thắt ít nhiều làm cho tính hài hước được nâng cao , trong sinh hoạt hàng ngày , nhờ những câu chuyện hài hước mà cuộc sống bớt nặng nề hơn .


2.             THUẬN NƯỚC GIÓNG THUYỀN


Phương pháp thuận gió giăng buồm chính là cách dò ý tứ của đối phương , rồi từ ý đó mà dựa vào hướng phát triển của câu chuyện để phụ họa theo , theo cách này sẽ nảy ra nhiều điều hài hước ngộ nghĩnh .
Điểm đặc biệt của phương pháp này là không ra mặt chống đối thẳng , mà là trong khi nói chuyện dựa vào lời nói của đối phương , mượn ngay ý của đối phương mà phản bác lại đối phương , từ đó đạt được mục đích của mình và sinh ra cũng lắm điều hài hước , đôi khi ta tự đứng trong một thế bất lợi cũng có thể mượn phương pháp này để đảo ngược lại vấn đề .
Dưới thời nhà Tùy , có một người rất thông minh nhưng lại bị nói lắp , có vị quan tìm cách trên Dương Tố , những lúc nhàn hạ thường kêu anh ta đến nói chuyện phiếm để cười chơi .
Một ngày cuối năm , khi hai người ngồi đối diện , Dương Tố nói đùa : “Có một cái hầm sâu một trượng , nếu nhảy xuống đó anh có cách nào lên được không ?” .
Người này cúi đầu suy nghĩ rồi hỏi : “Có thang . . . thang . . . thang . . . không ?” .
Dương Tố nói : “Dĩ nhiên là không có , nếu có còn hỏi anh làm gì” .
Người đó lại cúi đầu nghĩ ngợi hỏi : “Ban ngày hay . . . hay . . . hay ban đêm ?” .
Dương Tố nói .“Không cần biết ban ngày hay ban đêm , anh có lên được không ?” .
Người đó nói : “Nếu không phải . . . phải . . . phải ban đêm , mắt tôi lại tinh tường , thì việc gì mà rơi . . . rơi . . . rơi xuống đó chớ” .
Dương tố không nén được cười , một lúc lại hỏi : “Đột nhiên anh nhận được lệnh làm tướng quân , có một thành nhỏ , binh sĩ không đầy ngàn người , chỉ còn lương thực ăn trong vài ngày , bên ngoài thành mấy vạn người bao vây , nếu cử anh vào trong thành , anh làm thế nào mà rút quân được ?” .
Người đó cúi đầu suy nghĩ rồi hỏi : “Có viện . . . viện . . . viện binh không ?” .
Dương Tố nói “Không có viện binh mới hỏi anh đó” .
Người đó trầm ngâm một hồi , rồi nói : “Tôi sẽ . . sẽ …sẽ … thẩm tra tỉ mỉ , phân tích tình… . tình . . . tình . . .hình rõ ràng , nếu quả như ông nói , tôi không thể để . . . . để . . . để thất bại được” .
Dương Tố cười lớn , lại hỏi : “Anh là người rất có tài năng , không việc gì không hiểu rõ . Hôm nay nhà tôi có người bị rắn cắn vào chân , anh có thể trị giúp được” .
Người này đáp liền : “Dùng tuyết rơi trên tường phía nam . . . nam . . . nam vào tiết đoan ngọ tháng 5 sức vào sẽ khỏi liền” .
Dương tố nói : “Ở đâu mà tháng 5 còn có tuyết ? Người đó nói : “Tháng 5 không có tuyết , sao tháng . . . tháng . . . tháng chạp lại có rắn ?” .


3.        NẰM NGOÀI DỰ TÍNH CỦA CON NGƯỜI


Phương pháp “ngoài dự định” là gì ? Đó là sự tính toán xem sự vật phát triển như thế nào , có bao nhiêu khả năng xảy ra thì tưởng tượng để đối phó với những khả năng đó , nhưng trên thực tế , sự tưởng tượng và kết quả thực tế lại hoàn toàn trái ngược , như vậy mới đạt được tính hài hước cao .
Phương pháp “nằm ngoài dự tính” là phương pháp dễ gây cười nhất . Trong những câu chuyện hài hước , trong những tình huống gây cười , trong phim ảnh , có thể nói rằng nếu không sử dụng phương pháp “nằm ngoài dự liệu” thì hiệu quả sẽ giảm đi phân nửa . Trước tiên ta hãy xem một dẫn chứng dưới đây .
Một ông bố có năm đứa con , một hôm ông ta cầm một món đồ chơi mới mua về nhà , anh ta hỏi từng đứa con rằng món đồ chơi này nên cho đứa nào , anh ta nói :
“Đứa nào thường xuyên nghe lời mẹ , không bao giờ cãi mẹ , còn làm tốt hết những công việc mà mẹ giao thì sẽ được món quà này” .
Cả năm đứa trẻ trầm ngâm một chút rồi đồng thanh đáp : “Ba ơi , món đồ đó ba giữ lấy mà chơi” .
Thật đúng là ngoài khả năng dự đoán của ông bố .
Bởi vì theo tưởng tượng của chúng ta , món đồ chơi đó có thể là cho thằng cả , thằng hai , thằng ba , thằng tư hoặc thằng út , mà cuối cùng thì sao nào ? Lại là cho ông bố , bởi vì “nghe lời mẹ nhất , chưa bao giờ cãi lại mẹ” , là ông bố , thật là ngoài tưởng tượng .
Có thể thấy rằng , phương pháp “nằm ngoài dự liệu” bao gồm một số nguyên tắc cấu thành yếu tố gây cười nhưng đồng thời tự bản thân nó cũng cần những yếu tố nội thể .
Phương pháp này bao gồm hai vế : vế thứ nhất là vế tưởng tượng , vế hai là kết quả thực tế . Sự tưởng tượng càng phong phú thì càng thành công trong việc gây cười .
Có một phụ nữ trung niên hỏi Tiêu Bá Nha rằng “cụ cho rằng năm nay con bao nhiêu tuổi ?” .
“Coi bộ răng trắng ngà của chị thì khoảng 18 tuổi , xem bộ tóc uốn kỹ của chị thì chỉ khoảng 19 tuổi , xem cái eo thon của chị thì khoảng 14 tuổi” . Tiêu Bá Nha nói một cách rất chân thành .
Quý bà này cười rất vui vẻ rồi hỏi : “Vậy cụ hãy đoán chính xác xem con bao nhiêu rồi ?” .
“Xin chị lấy ba con số tôi vừa nói đó cộng lại giùm xem” .
Câu chuyện này có vẻ hơi khoa trương một chút , Tiêu Bá Nha là người hài hước có tiếng đã từng đi nói chuyện ở các nước Âu Châu . Ông ta sử dụng phương pháp này thật tuyệt diệu , trước tiên ông kích thích sự tưởng tượng của người phụ nữ này , bởi ông không nói chính xác bà ta 18 , 19 hay 14 mà để cho người đó cứ tha hồ tưởng tượng , sau đó ông nói “Cộng 3 con số đó lại” là tuổi chính xác của bà ta . Kết quả này làm cho người phụ nữ đó chết điếng vì thất vọng .
Vế hai của phương pháp này là vế kết quả , kết quả cuối cùng , nhất định phải hoàn toàn trái ngược với tưởng tượng , như vậy mới tạo được hiệu quả gây cười . Bởi vì kết quả thực tế không phù hợp với lẽ thường , còn sự tưởng tượng cửa con người thường phù hợp với sự vận động bình thường của sự việc , nếu kết quả không phù hợp lẽ thường , tính chất sẽ thay đổi , dĩ nhiên là sự tưởng tượng của bạn càng nhiều lại càng khó có kết quả tương ứng .
Phương pháp “ngoài dự liệu" cũng được sử đụng nhiều trong ngôn giao tiếp . Nếu chúng ta chú ý , trong ngôn ngữ giao tiếp hàng ngày , những kết quả thực tế có thể không phù hợp lệ thường , nhưng nhất định phải phù hợp tình lý , nằm ngoài dự liệu nhưng rất có tình có lý . Có tình có lý là mục đích giao tiếp của chúng ta , nếu thiếu tình lý cũng sẽ thiếu khả năng hài hước .
Cuối cùng hãy xem lại một câu chuyện để minh họa .
Có một nhạc sĩ nọ bị tội ở trong tù vẫn thường kéo đàn Violông , đến trước ngày lên xử tử hình một ngày ông ta vẫn chơi đàn , viên cai ngục hỏi ông ta rằng : “Ngày mai ông chết rồi , hôm nay vẫn còn chơi đàn làm gì” .
Nhạc sĩ phạm nhân này trả lời : “Ngày mai chết rồi , hôm nay không chơi đàn , còn đợi đến bao giờ mới chơi nữa ?” .


4.       CHỈ CÂY DÂU MẮNG CÂY HÒE


Là phương pháp thực chất ý mắng người này nhưng lại mượn người kia để mắng .
Vận dụng phương pháp này đạt được mục đích của mình , nhưng đối phương không thể nắm được thóp của mình , tránh được sự xung khắc trực diện . Đặc điểm của phương pháp này là xác định được những lời nói mà khi đối phương nghe thấy rõ ràng là chửi người khác , nhưng bản thân đối phương lại cảm thấy như ta đang chửi chính đối phương , nhưng đối phương vẫn không thể chửi lại mình , giống như : “Người câm uống thuốc hoàng liên , thuốc rất đắng , mà không thể nói ra” .
Ngôn ngữ nhân loại rất kì diệu , biến hóa khôn lường , một câu nói cùng ý nhưng nếu nói trong một hoàn cảnh này thì ý tứ không còn như trước nữa , người không hiểu được cách nói này cũng rất khó lợi dụng ngôn ngữ để mà gây nên những tiếng cười thâm thúy .
Nếu chỉ cây dâu mà mắng cây dâu , không có gì đáng nói . Nhưng nếu chỉ cây dâu mà ý thực lại mắng cây hòe , như thế mới đáng cười . Là phương pháp lợi dụng nét đặc biệt của hoàn cảnh ngôn ngữ nào đó , chuyển thành ý châm chích đối phương , từ đó phát sinh ra hiệu quả hài hước .
Thời Ngụy Tấn , Tạ Thạch dự định sống ẩn cư trong rừng , nhưng chưa được cha mẹ thuận ý , phải ở lại làm việc cho nhà Hoàn Công . Một hôm người ta biếu Hoàn Công một thang dược thảo , trong đó có một loại cỏ gọi là viễn chí , Hoàn Công hỏi Tạ Thạch “Loại này vừa gọi là tiên thảo , vừa gọi là viễn chí , sao một cây có 2 tên gọi ?” (viễn chí : có chí hướng) .
Tạ Thạch chưa trả lời kịp , Hách Long lúc đó đang ngồi , liền nói : “Rất dễ giải thích nếu ở trong rừng thì là viễn chí , nếu ra khỏi rừng là tiên thảo” .
Tạ Thạch nghe đến đây , mặt đỏ như gấc .
Thời Ngụy Tần người ta thích quay về tự nhiên , cuộc sống ẩn cư nơi sơn lâm cùng cốc rất được ưa chuộng . Do đó , ý của Hách Long chính là muốn giải thích tên gọi của loài thảo dược , nhưng thực chất là châm biếm Tạ Thạch , mà Tạ Thạch không có lý lẽ gì để nói lại được .
Đặc điểm của phương pháp này là sự vận dụng linh hoạt ý tứ của từng từ ngữ . Khi nói ra , từ ngữ đến câu chữ mơ hồ , như không trực tiếp châm chích đối phương , trong những câu nói đó lại ẩn chứa hàm ý đả kích đối phương sâu sắc , khiến đối phương cảm thấy bị “đau” một cách sâu sắc nhưng không bắt được thóp của người nói . Do đó , cũng lặng câm không thể nói lại được .
Trước kia , có một người mù bị vu cáo liên quan đến kiện trạng , lúc bắt đầu xử kiện , anh ta nói với quan huyện : “Tôi là một người mù” . Ông huyện nghe xong , lập tức quát , hỏi “Đồ khốn , coi nhà ngươi có con mắt trong sáng thế kia , sao lại nói không nhìn thấy gì” .
Người đó trả lời quan huyện . “Tiểu nhân tuy có mắt , quan nhìn thấy tiểu nhân rất rõ ràng nhưng tiểu nhân lại thấy quan lớn rất mơ hồ” .
Ở đây , người mù đã sử dụng phương pháp chỉ dâu mắng hòe . Anh ta dùng “rõ ràng” và “mơ hồ” , thực tế là lợi dụng hiện tượng một câu nhiều ý để tạo thành một cặp tu từ đối lập , từ đó đạt được mục đích của mình lấy chửi quan lớn nhưng lại chửi mình . Anh ta nói : “Rõ ràng là chỉ mắt của người mù , nhưng trên thực tế lại chỉ toàn thể bản thân mình . Còn từ “mơ hồ” là bởi vì anh ta mù nên nhìn quan huyện không được rõ ràng , nhưng thực tế ý muốn nói : Quan huyện ăn nói và làm việc không được rõ ràng , rành mạch , là một vị quan hồ đồ . Vì thế , toàn bộ câu nói ý là : “Tiểu nhân nhìn không rõ quan lớn” , nhưng lại là : “Tiểu nhân thấy quan là kẻ hồ đồ , mơ hồ” .
Hai câu này về hình thức là chỉ cây dâu nhưng những lời đối đáp với quan huyện lại mang nội dung “mắng cây hòe” , đã chửi được tên quan lớn một cách ẩn ý , mà tên quan không thể bắt bẻ được người mù này .


5.       THUẬN ĐƯỜNG ĐÁP XE


Trong giao tiếp xã hội , lúc bạn bị đối phương châm biếm , hoặc gặp phải những lời nói khó nghe , không nên lập tức ăn miếng trả miếng , châm trích lại đối phương , mà nên lấy những cái đó làm điều kiện , tiêu đề để dùng ý hài hước của mình mà đối lại , ta gọi đó là phương pháp “thuận đường đáp xe” .
Ở Anh quốc vào những năm 40 , có một nhà chính trị lỗi lạc tên là Khải Thăng . Lần đầu ông đứng phát biểu trong nghị viện , ăn mặc rất quê mùa , bởi vì ông ta vừa từ miền quê phía tây đến .
Có một nghị viện thích châm trích người khác , lúc ông đang diễn thuyết trên diễn đàn thì người này châm vào một câu : “Người này từ miền đất đạo hồi đến , nhất định trong túi đựng toàn lúa mạch” câu nói này khiến các vị nghị viên khác cười ầm lên .
Khải Thăng không hề lúng túng , rất bình thản nói “Đúng vậy , không những trong túi đựng toàn là lúa mạch mà trên đầu tôi cũng đội toàn là rau cải không à . Người miền tây chúng tôi đa số đều quê mùa , tuy chúng tôi mang theo lúa mạch và rau cải , mà còn mang đến cả những mầm non rất tốt nữa” .
Câu này lập tức khiến cho Khải Thăng trở nên nổi tiếng khắp nước , mọi người đặt cho ông một biệt hiệu “Nghị viên rau cải của đạo hồi” .
Ngài nghị viên đã sử dụng phương pháp “thuận đường đáp xe” . Ông ta hiểu sâu sắc rằng cùng nói theo ý của đối phương , sau đó lợi dụng ý đó để phát triển cao hơn , sẽ đạt được mục đích của mình .
Ví dụ này , thái độ này rất phù hợp với câu nói thường ngày của chúng ta : “Tốn sức mà không thu được kết quả tôi , thu được kết quả mà không tốn sức” .
Lại xem thêm một ví dụ nữa .
Vào thời Nam Bắc triều , Từ Lăng làm quan nước Trần , phải đi sứ nước Tùy . Tùy Văn Đế tuyển chọn những người có khả năng ăn nói , gọi họ đến đối phó Từ Lăng .
Lúc đó đang bắt đầu vào hè , thời tiết nóng bức , Từ Lăng lại là người phương nam , trong triều có một người nói “Hôm nay nóng thế này , là do ngài mang đến đó” .
Từ Lăng thấy đối phương ăn nói rất khó nghe , lập tức ứng đáp liền : “Vua trước đi sứ Lạc Đô , vì họ quy định những lễ nghĩa , hôm nay tôi đi sứ nước các ngài , để các ngài biết thế nào là nóng lạnh” toàn bộ các quần thần phía đối phương á khẩu không nói được gì cả .
Phương pháp Từ Lăng dùng cũng là “Thuận đường đáp xe” . Nhà Tùy vô cớ trách Từ Lăng mang cái nóng đến , Từ Lăng không cần ăn miếng trả miếng , công kích đối phương , mà ông mượn ngay lời đối phương , trước tiên thừa nhận cái nóng do mình mang đến , sau đó mới chuyển sang châm chích lại , rằng bởi vì muốn cho các ông biết thế nào là nóng lạnh . Như vậy ta thấy phương pháp này không những người sử dụng phải có dùng khí mà còn phải có cả trí tuệ .
Đầu những năm 50 , đại biểu của Liên Xô là Weixingimô đang diễn thuyết trước liên hiệp quốc , phê phán các nước phương tây . ông đang diễn giải thì đại biểu của Hà Lan chêm vào một câu : “Đồng chí thân mến , đoạn đồng chí vừa nói là sai rồi” .
Hiển nhiên hành động đó của đại biểu Hà Lan là vô lễ , mục đích của ông ta là lợi dụng lúc này nói ngang như vậy , khiến cho đại biểu Liên Xô xấu hổ .
Đương nhiên đồng chí gimô cũng không thể làm ngơ được cũng hơi mất bình tĩnh . Thế nhưng đồng chí vẫn đối đáp : “Thưa ngài , cám ơn ngài đã thức tỉnh tôi . nhưng mãi đến bây giờ ngài mới chỉ ra sai lầm của tôi , điều đó chứng tỏ nãy giờ tôi nói không sai” .
Weixingimô phản bác lại đối phương bằng phương pháp “thuận đường đáp xe” . Ngoại giao Hà Lan chỉ ra sai lầm của ông trong khi ông đang diễn thuyết , thực tế là muốn bất ngờ gây mất bình tĩnh , có dụng ý không tốt . Weixingimô đã nhận ra điểm này của ông ta , nhưng ông không hề hoang mang lo lắng , cũng không châm chích lại đối phương , mà mượn ngay ý của đối phương , lợi dụng mối quan hệ mâu thuẫn để nói lên kết luận - Những lời trước đây tôi nói không sai - điều đó đã giúp ông không những giúp ông thoát khỏi hoàn cảnh khó xử , mà còn lộ ra ông là một người có trí tuệ và có óc hài hước .
Chúng ta tán thành và cổ vũ những người có đủ dùng khí để phản bác đối phương , chính là ý muốn nói đến cho dù gặp phải sự đả kích nào đều dám đối mặt trực tiếp đối phương . Nhưng không phải lúc nào cũng có sự chính đáng tuyệt đối được , trực tiếp đối kháng chỉ có kết quả tạm thời , còn áp dụng phương pháp “thuận đường đáp xe” sẽ cho chúng ta kết quả tuyệt đối .


6.       MUỐN BẮT NÊN CỐ Ý THẢ


Phương pháp “Muốn bắt nên cố ý thả” là phương pháp mà trước tiên ta cứ giả định cho rằng quan điểm của đối phương là đúng , sau đó đưa ra kết luận rất hoang đường nhưng lại phù hợp logic , từ đó dẫn tới việc thiết lập lại đâu là giả đâu là thật .
Phương pháp này được sử dụng trong trường hợp ta không tiện hoặc không muốn nói thẳng ý ta ra , cần xử lý tốt môi quan hệ “bắt” “thả” . Bí quyết của nó là : “Ý tứ và lời nói là “thả” , nhưng ẩn trong đó lại là “bắt” , khiến cho đối phương dễ mắc lừa .
Ngôn ngữ trong kế hoạch “thả” phải rất là khéo léo , nếu đạt đến trình độ người nghe hiểu rằng ta muốn “thả” mà thực chất trong lòng là ta muốn “bắt” , trước “thả” sau “bắt" , cũng có thể trong ý thả có ý bắt , rất ăn ý nhau .
Vào triều Minh , Dương Thăng người Tứ Xuyên có tài học xuất chúng , đã đỗ trạng nguyên , đã châm biếm vua nên bị phạm tội khi quân . Do đó Hoàng đế muốn ông ta bị lưu đày đến nơi xa xôi hẻo lánh . Một số quan trong triều bèn nhân cơ hội này muốn dâng công với Hoàng đế , nói với Hoàng đế nên để Dương Thăng đi Hải ngoại hoặc là đến Quan ngoại Ngọc môn .
Dương Thăng nghĩ : “Bị lưu đày mà được gần quê hương xứ sở thì quá tốt . Bèn nói với Hoàng đế “Hoàng thượng muốn lưu đày , thần cũng không dám nói gì cả . Nhưng , thần xin có một yêu cầu” .
“Yêu cầu gì ?” .
“Thần muốn đi Khẩu ngoại (Khẩu phía bắc Trung Quốc) xa 3 ngàn lý , không muốn đến Bích kê quan ở Vân Nam đâu ạ” .
“Tại sao vậy ?” .
“Hoàng thượng không biết đó , ở Bích kê quan kiến nhiều vô kể , chuột bọ đếm không hết ! Xin đừng bắt thần đến Bích kê quan” .
“À ra thế . . .” .
[/align] Hoàng đế không nói thêm lời nào , trong lòng nghĩ “Hứ , ngươi sợ đến Bích kê quan , ta sẽ bắt ngươi đến Bích kê quan !” Khi Dương Thăng vừa ra khỏi Hoàng Cung , Hoàng đế bèn lập tức ra chiếu chỉ “Dương Thăng bị đày đi Vân Nam” .
Dương Thăng đã khéo léo sử dụng phương pháp “thả” để sau đó đạt được mục đích của mình là đi Vân Nam .
Ngân hàng của Nhật bản không cho phép nhân viên để tóc dài , bởi vì để tóc dài sẽ tạo ấn tượng không tốt với khách hàng , sẽ bị tổn thất cho ngân hàng .
Có lần , ông giám đốc và trưởng phòng nhân sự của một ngân hàng nọ tiếp một tốp thí sinh vừa thi đỗ phát hiện trong đó có không ít nam thí sinh để tóc dài . Vì muốn những thí sinh này để tóc ngắn , vị cán bộ nhân sự nọ đã không đề xuất thẳng yêu cầu của mình mà đã vận dụng tính hài hước và tài ăn nói kiệt xuất của mình , chỉ nói vài câu mà đã khiến cho những thí sinh đó rất vui vẻ tiếp thu ý kiến của ông ta .
Các bạn biết ông ta nói gì không ? Ông ta bắt chước tác phong của bộ đội , nói “Thưa các vị , thái độ của hãng chúng tôi đối với việc để tóc dài hay ngắn rất là thoải mái , nhưng các vị nên để dài như tôi và ngài giám đốc đây là vừa rồi” .
Mọi người đổ dồn mắt vào ngài giám đốc , chỉ thấy ngài cười vui vẻ và đứng lên , từ từ bỏ mũ ra , lộ ra một cái đầu trọc lóc .
Người cán bộ nhân sự đã khéo sử dụng phương pháp “bắt , thả” , ý của ông ta là muốn tất cả các thí sinh phải để tóc ngắn , nhưng lại không trực tiếp nói ra điều đó mà lại cố ý nói lên thái độ độ lượng , làm như đó không phải là yêu cầu cao siêu gì cả , “thái độ khoan dung” đối với những người để tóc dài hay ngắn , đó là “thả” , trên thực tế “Tóc các vị chỉ cần dài như tôi và vị giám đốc đây là đủ rồi” , đó là “thả” . Ông ta đã dùng những cặp từ đối lập để nói lên một khái niệm giống nhau .
Về mặt logic học , có lúc những từ ngữ thông nhưng được nói lên trong hoàn cảnh khác nhau thì cũng có những ý khác nhau , có lúc từ ngữ khác nhau lại tạo nên ý giống nhau . Người cán bộ này dùng hai câu nói khác nhau để nói lên một ý duy nhất , đó chính là do hàm ý của câu nói .
Do đó phương pháp này rất hay , nếu chúng ta lý luận trên phương diện tâm lý học , cũng cùng một sự việc nhưng không cùng cách diễn đạt , sẽ có kết quả khác nhau . Dùng phương pháp “muốn bắt nên cố ý thả này” không những có tính hài hước , mà còn khiến đối phương rất khó từ chối được yêu cầu của mình .
Đăng nhập để trả lời
0
Vậy CtLy phải học cái nghệ thuật này mới được, để làm sao Welcome đánh tiếp cuốn

Viên tướng của nhà vua-Daphné du Maurier đây há [8D]

Cảm ơn welcome nhiều nha
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-28 11:30:21Ct.Ly>
7.NHỜ KHÉO MÀ THOÁT NẠN

Trong khi giao tiếp , nếu gặp phải những tình huống khó xử , nếu dùng trí tuệ của mình để tìm cách thoát ra ngoài tình huống đó , thì có thể sinh ra những tình huống hài hước rất không ngờ tới phương pháp đó gọi là “nhờ khôn khéo mà thoát hiểm” .
Nếu bạn gặp phải một hoàn cảnh thảm hại nào đó , bạn có thể hoang mang , lúng túng , cũng có thể bạn sẽ rất phẫn nộ . nhưng tất cả những điều đó đều không giúp bạn thoát ra được hoàn cảnh lúng túng đó .
Lúc này , yêu cầu bạn phải hết sức khách quan để hết cả các tư duy nhạy bén của mình , phải hết sức bình tĩnh , lạc quan , làm cho tinh thần của mình thoải mái , mất cân bằng nhất để từ đó đạt được sự gây cười đúng lúc .
Kỷ Vân là một tài tử Hà Giang , dưới thời vua Càn Long triều Thanh , học cao biết rộng , rất biết ăn nói .

Có một lần , Kỷ Vân đang ở trong viện Hàn Lâm của Hoảng Cung soạn thảo cuốn ‘Tứ khố toàn thư” . Đúng lúc đó đang là giữa mùa hè , cơ thể mập mạp của ông không chịu được nóng bèn cởi áo ra khoác lên vai , tiếp tục ngồi viết bản thảo trên án thư . Đột nhiên ông phát hiện ra vua Càn Long đang đi về phía Viện Hàn Lâm , bèn vội vàng trốn xuống dưới án thư ẩn nấp .
Sau một lúc , nghĩ rằng Càn Long đã đi rồi , bèn ló đầu ra khỏi chỗ nấp hỏi : “ông cụ đã đi rồi phải không ?” “lão đầu tử tẩu liều kia ?” . Câu nói này khiến cho vua Càn Long đang ngồi gần án thư vô cùng giận dữ . “Kỷ Vân không được vô lễ , ông cụ cái gì , tội ngươi đáng chết , tại sao gọi ta là ông cụ , nếu nói không được lập tức ngươi sẽ chết” .

Có ai ngờ rằng , lúc này Kỷ Vân không hề lúng túng một giây nào , rất ung dung trả lời : “Vạn Tuế là “già rồi” , người trên (địa vị cao) thì gọi là “đầu” , “tử" là cách gọi tôn kính những bậc thánh hiền . Vua Càn Long sau khi nghe nói , bèn cười lớn và tha thứ cho ông ta .

Kỷ Vân trên nét mặt không một chút sợ sệt , càng không hề mất đi sự sáng suốt của trí óc . Trái lại , ông đã phát huy hết toàn bộ trí lực để giải thích cho được ba chữ “lão đầu tử” một cách kỳ diệu , do đó đã giúp ông ta thoát khỏi tội chết .

Tóm lại , nếu trong tình huống bất lợi , càng giữ được bình tĩnh , hậu quả càng không nghiêm trọng tiếng . Điều này đặc biệt lại hay gặp trong giao tiếp hàng ngày . Bởi vì trong giao tiếp hàng ngày làm sao mà tránh khỏi những phiền phức bất ngờ , ai càng bình tĩnh nhanh trí thì người đó càng dễ xử lý .
Có một lần , diễn viên kinh kịch lão thành nổi tiếng Mã Liên Lang diễn vở “Thiên Thủy Quan” , trong vở kịch ông diễn vai “Gia Cát Lượng” . Trước khi diễn , người nhận vai Ngụy Diên đột nhiên bị bệnh . Một vị có tính tự cao , tự đại được yêu cầu diễn thay diễn viên trong vai Ngụy Diên này .
Lúc đang diễn tới đoạn Gia Cát Lượng giăng cờ phát lệnh kế ly gián , cô diễn viên này muốn đem Mã Liên Lang làm trò đùa chơi , lẽ ra nên để Ngụy Diên ra , anh ta không chịu ra , cứ đứng lắc tay Gia Cát Lượng , miệng hét lên : “Mạt tướng không biết căn nguyên gì cả , đã chỉ điểm rõ ràng cho thừa tướng” .
Nhưng câu nói cố tình này không thể làm đổ được Mã Liên Lang . Trước tiên , ông ngơ ngác đến một giây , lập tức quay sang mỉm cười với Ngụy Diên rằng : “Việc quân cơ tại sao lại nói lộ ra ? Mời Ngụy tướng quân đứng xích ra đây” . “Ngụy Diên” nghe nói , bèn bước tới trước mặt “Gia Cát Lượng” . Thấy “Gia Cát Lượng” quay lại nói nhỏ vài câu vào tai “Ngụy Diên” , vị này bèn hô lớn : “Thừa tướng diệu kế , diệu kế , diệu kế” , sau đó vội vàng ra khỏi sàn diễn .
Đoạn kịch thêm vào này , ở dưới khán đài khán giả cũng không thấy những chi tiết nhỏ của nó . Thực ra , kế của Mã Liên Lang chỉ là để cố đè đầu người bạn cùng diễn thích khoa trương xuống , cười mà chửi anh ta một câu rằng : “Đồ ngu ngốc , nhà ngươi còn không chịu xuống đi à” .

Mã Liên Lang khi gặp khó khăn không hề rối loạn , đã dùng lời lẽ khéo léo để giải thoát khỏi cảnh dó , không hổ danh là một nghệ sĩ lớn .
Có thể thấy rất nhiều người không biết , được sự tuyệt diệu của tính hài hước , việc đầu tiên anh ta làm trong lúc gặp tình huống bất ngờ là hoàn toàn bị động . Do đó , không thể tìm ra được những từ ngữ thích hợp để thoát ra , hoàn toàn mất bình tĩnh . Đồng thời trong những tình huống này , bạn vẫn phải xử lý có lý có tình mới gây được tiếng cười . Dân gian có câu nói truyền đạt lại những kinh nghiệm quý báu : “Không có lý , không ra tiếng cười” .


8.ĐẢO NGƯỢC TÌNH THẾ

Là phương pháp căn cứ vào logic của đối phương để lý luận giải thích , từ đó lấy ngay những gì của đối phương trả lại cho đối phương theo kiểu “gậy ông lại đập lưng ông” .
Nắm lấy câu nói của đối phương , đưa đẩy rào đón một hồi rồi châm lại chính đối phương , khiến cho câu nói vô duyên của anh ta sẽ nhằm vào chính bản thân anh ta .
Trong một tiệm ăn , một khách hàng nói với ông chủ “ông chủ , miếng thịt bò này dai quá làm sao ăn nổi đây !” .
“Việc đó liên quan gì đến tôi ? Anh nên phàn nàn với con bò thì đúng hơn” .
“Đúng vậy , thế nên tôi đã phàn nàn với ông đó” .
Người khách đã dựa vào ngay lời nói vô lý của ông chủ , đáp lại ông chủ là “đồ con bò” khiến cho ông ta dở cười dở khóc .

Phương pháp này được sử dụng rất linh hoạt , nếu đối phương công kích mình bao nhiêu mình cũng công kích lại bấy nhiêu , nhu đối với nhu , cương đối với cương , không hơn không kém , nếu hơn hoặc kém sẽ không còn tính hài hước nữa .
Hai người cùng ngồi trên một chuyến tàu hỏa , người thành phố nói : “Chúng ta đố nhau , nếu ai hỏi mà người kia không trả lời được thì phải trả một đồng” .
Người nhà quê nói : “Người thành phố các anh thông minh hơn người nhà quê chúng tôi , nếu đố như vậy tôi sẽ bị lỗ . Bây giờ tôi hỏi , anh không trả lời được thì anh mất một đồng , nếu anh hỏi tôi không trả lời được thì tôi mất 5 hào . Anh thấy được không ?” .
Người thành phố cho rằng mình sẽ không bị lỗ , bèn đồng ý .
Người nhà quê hỏi “Con gì bay trên trời mà có 3 chân ?” .
Người thành phố không trả lời được , phải trả một đồng , sau đó anh ta lại hỏi lại người nhà quê câu này .
“Tôi cũng không biết , đây trả anh 5 hào” người nhà quê đáp .
Cùng cùng một câu hỏi , cùng một cách trả lời , nhưng kết quả hoàn toàn khác nhau . Người thành phố thông minh nhưng là thông minh láu cá , bị người nhà quê “không biết gì cả” cho vào bẫy , cuối cùng bị mất 5 hào mà không thể kêu oan gì được .

Khi sử dụng phương pháp này , ta phải có ngôn ngữ thật sắc bén , chính xác . Lời nói càng chính xác hiệu quả đạt được càng cao .
Đồng chí Chu Ân Lai là người tinh thông kim cổ , tư tưởng minh mẫn , nói năng lưu loát . Trên phương diện ngoại giao ông được gọi là nhà ngoại giao “miệng thép” của thế giới .

Một lần đàm phán tại Nam kinh đối phương vừa mới thuyết giảng được mấy câu đã bị Chu Ân Lai bác bỏ quan điểm của mình , do đó đối phương rất xấu hổ , vì thẹn quá hóa giận nên đối phương chửi lại liền , ông ta lớn tiếng phê phán Chu Ân Lai là “đàn gảy tai trâu” (ý muốn nói đồng chí ngu , không biết gì) .
Chu Ân Lai thấy vậy liền cười , lập tức nói lại liền “Đúng vậy , trâu gảy đàn” (vì trong tiếng Hoa hai câu này chỉ cần để sai dấu phẩy là nghĩa sẽ khác nhau) .
Thật là một cuộc đối thoại kỳ diệu , khiến cho đối phương bị thất bại thảm hại.
Dùng phương pháp này không khó , nhưng phải biết cách phản kích lại đối phương , điều đó mới là khó . Dùng ngay lời của đối phương đột nhiên đáp lại đối phương , tạo nên một tình huống đầy kịch tính .

Xe điện ở Thượng Hải thường chật người , có một hành khách ốm và một hành khách mập cùng lên xe , hành khách ốm nói “Lẽ ra nên bán vé theo trọng lượng của mỗi người mới phải” .
Hành khách mập nghe vậy , liều nói “Cám ơn trời đất , nếu như lời ông nói mà linh nghiệm thì ông sẽ chả bao giờ có phúc được ngồi xe điện đâu” .
“Tại sao vậy ?” .
“Anh thử nghĩ xem , thân hình anh ốm như thế này thì có thể thu được ở anh bao nhiêu tiền , do đó anh sẽ chẳng được lên xe đâu” .
Hành khách mập đã dùng ngay ý của người ốm để đáp lại người ốm , mà lại ứng đối rất nhanh , thật đúng là “gậy ông lại đập lưng ông” .


9.SUY LUẬN HÀI HƯỚC

Là phương pháp hài hước hóa những sự vật hoặc hiện tượng rất to lớn , nghiêm túc , từ đó sẽ tạo được hiệu quả như ý .
Câu chuyện “Hán Vũ Đế xem tướng” được kể như sau :
Vào thời Tây Hán , Đông Phương là người linh hoạt , trí tuệ và tài ăn nói hơn người . Một hôm , trong lúc bàn luận về tướng mạo , Hán Vũ Đế nói “Ta thấy trong “tướng thư” có một câu nói rất có lý , đó là “Muốn biết người đó có trường thọ không , hãy xem nhân trung từ giữa mũi đến miệng của người đó dài hay ngắn . Nêu như người có nhân trung dài một tấc , nhất định sống đến lúc 100 tuổi .

Các vị quan đều đáp “Đúng vậy , bệ hạ thật cao kiến” . Duy chỉ có Đông Phương là ngửa cổ cười ngất .
Có một vị đại thần trách ông ta to gan , dám cười nhạo Hoàng đế . Đông Phương bèn nói : “Tôi nào dám cười nhạo bệ hạ , đó là tôi cười cái mặt quá dài của ông Bành Tổ” .
Hoảng đế hỏi “Mặt dài của Bành Tổ có gì đáng cười chứ ?” .
Ông ta trả lời “Truyền thuyết nói rằng ông Bành Tổ sống đến 800 tuổi , nếu “tướng thư” nói đúng là một người sống được 100 tuổi thì có nhân trung dài 1 tấc , vậy nhân trung của Bành Tổ phải là 8 tấc , thế thì cái mặt của ông ta chắc phải dài hơn một trượng à” .

Hán Vũ Đế nghe xong , suy nghĩ một lúc rồi cũng không nhịn được cười .
Cách làm của Đông Phương khiến vua đổi giận thành vui , làm nảy sinh ra tiếng cười vui vẻ .

Vào thời kỳ mới giải phóng , thành phố Thượng Hải có hiện tượng là tác phong công tác của các cán bộ đều rất lôi thôi , điều đó dẫn đến sự kiện một vị giáo sư đã nhảy xuống sông tự tử nhưng chưa chết .

Sau khi Trần Nghị biết được , một mặt ông rất cương quyết phê bình các vị lãnh đạo kia , một mặt ông lựa lời khuyên nhủ vị giáo sư nọ những lời ông khuyên lão đều mang tính ngụ ý rất sâu sắc .
“Tôi nói anh là một người suốt đời tận tụy dạy học , chỉ vì một phút hồ đồ mà như vậy . Đảng Cộng sản yêu cầu đổi mới tư tưởng chứ có yêu cầu các anh chết như vậy đâu ? Chúng ta không những giúp đỡ mọi người từ bỏ thói quen cũ không tốt , mà còn cùng với giai cấp công nông đưa đất nước tiến lên phía trước . Anh chỉ muốn kết bạn với Long Vương mà không thèm chơi với Trần Nghị này sao ? Anh muốn đi thăm Long Vương cũng phải gọi điện báo tôi một tiếng chứ , chúng ta thương lượng lại thế nhé . Đương nhiên có sự việc này là do các cán bộ chưa hiểu rõ chính sách , lỗi do Trần Nghị này truyền đạt chưa đầy đủ” .

Trần Nghị dùng những lời lẽ hài hước , để thay thế cho những lời nghiêm túc lẽ ra phải dùng để phê phán vị giáo sư nọ đã cố tình nhảy sông tự tử , từ đó đạt được mức thuyết phục cao . Những lời Trần Nghị thuyết phục vị giáo sư nọ , vừa có tình có lý lại vừa tự thành khẩn nhận khuyết điểm , đồng thời lại phê phán nhẹ nhàng hài hước sự kiện ông ta đã nhảy sông tự tử . Như vậy làm cho người nghe càng thấm thía hơn mà vẫn không bị tổn thương .


10.KỊCH GIẢ DIỄN THẬT

Là phương pháp dùng cách che đậy tình cảm thật của mình , phô diễn ra những tình cảm không thật một cách khéo léo , khiến cho đối phương tưởng đó là tình cảm thật .

Thời niên thiếu Gia Cát Lượng và Từ Thứ , Bàng Thống và một số người nữa cùng nhận Tư Mã Huy làm thầy . Sau 3 năm học , thầy nói “Từ giờ đến lúc giờ ngọ 3 khắc (12 giờ 54 phút) ai khiến ta cho phép ra khỏi nhà , thì người ấy đã thành nghề rồi đó” .

Các đệ tử người gãi tai người bứt tóc , có người nói : “Nhà cháy rồi” , có người hốt hoảng bảo “Người nhà đến báo , mẹ con bệnh nặng , muốn gặp mặt con” . Bàng Thống nói “Nếu thầy cho phép con đứng ở bên ngoài , nhất định con sẽ có cách , xin thầy cho con ra ngoài chút" . Tất cả mọi cách này thầy giáo đều không đồng ý .

Giờ ngọ sắp đến rồi , Gia Cát Lượng rất phẫn nộ , đập phá đồ đạc trong phòng , chỉ thẳng tay vào mặt thầy mà hét lên” . Ông thầy này thật xảo trá , đã lừa dối chúng tôi , tôi không làm đệ tử của ông nữa , trả tôi 3 năm tiền học phí , mau trả tôi học phí đi” .

Những lời này xúc phạm thầy rất sâu sắc , thầy giận không nói lên lời , quát “Đuổi ngay thằng súc sinh này ra mau” . Gia Cát Lượng vẫn chưa đi , bọn Từ Thứ , Bàng Thống phải lôi anh ta đi . Vừa ra khỏi nhà Gia Cát Lượng cười lớn lên , cầm một cây gậy chạy trở vào trong nhà , quỳ trước mặt thầy mà nói : “Vì muốn hoàn thành bài thi nên đệ tử đã xúc phạm thầy , con chịu sự trừng phạt của thầy” , anh ta nói xong , ông thầy bèn chuyển ngay thái độ giận dữ thành vui vẻ và kéo anh ta đứng dậy nói “Con đã thành nghề rồi”.

Để hoàn thành bài thi , Gia Cát Lượng đã rất linh hoạt , ứng phó , dùng lời lẽ hết sức vô lễ với thầy , khiến thầy giận dữ mà đuổi đi , anh ta dùng kịch bản giả mà diễn rất thật , để thấy rõ trí tuệ hơn người của Gia Cát Lượng.

Tổng thống Lâm Khẳng muốn đuổi một vị khách không mời mà đến , cũng đã dùng phương pháp này mà đã đạt được thành công mỹ mãn.

Hôm đó sức khỏe tổng thống không tốt , không muốn tiếp một người bạn công chức rất hay nói chuyện tào lao thao thao không dứt . nhưng con người đáng ghét đó cứ bước vào , chuẩn bị nói những chuyện con cà con kê của ông ta , tổng thống rất bực mình nhưng nếu trực tiếp đuổi ông ta ra thì không lịch sự . Vừa may lúc đó bác sĩ của tổng thống bước vào phòng bệnh . Tổng thống vội đưa hai tay ra nói : “Bác sĩ , những vết loang lổ trên tay tôi là cái gì vậy ?” .
“Đó là một dạng nhẹ của bệnh đậu mùa” bác sĩ nói.
“Toàn thân tôi đều có , tôi thấy nó có tính lây lan nhanh lắm đúng không ?” . Vị khách nọ nghe đến đây , lập tức đứng ngay dậy nói lớn “Được rồi , hôm nay tôi không tiện ở lâu , thực ra tôi cũng không có việc gì chỉ ghé thăm tổng thống thôi” .
“Ơ , sao mà vội vàng thế , thưa ông” tổng thống liền nói .
“Cám ơn ông , lần sau tôi lại đến thăm ông” . Nói xong ông ta cắm đầu cắm cổ đi mất .
Ngài tổng thống diễn kịch thật khéo , ngoài ra còn có sự phối hợp tuyệt vời của vị bác sĩ nữa . “Vết đậu mùa” của ông ta không những đã đuổi được vị khách không mời , mà còn cho thấy ông là một vị bác sĩ có tính hài hước và nắm rõ tâm lý bệnh nhân .

Khi dùng phương pháp này phải tương kế tựu kế , phải nắm được ý đối phương , câu nhử dần dần khiến cho đối phương trúng ngay kế của ta , thế là ta đã thắng .

Vào thời Sở Minh , có một tên tri phủ họ Tào , tự xưng là hậu duệ của Tào Tháo thời Tam quốc . Một hôm tri phủ họ Tào xem kịch , xem tới đoạn “Bắt sống Tào Tháo” . Diễn viên Triệu tên Sinh diễn xuất cao siêu , đã biểu hiện bộ mặt gian trá của Tào Tháo , nhân vật Tào Tháo quả là lâm li bi đát . Tào tri phủ thấy ông tổ của mình bị làm nhục không nén được giận , lập tức sai người công vụ đi bắt Triệu Sinh về phủ để trị tội.

Khi người công sai đến bắt , anh ta cứ thực tình nói cho diễn viên họ Triệu này biết nguyên nhân . Nghe xong Triệu Sinh cười mỉm và đi theo anh ta đến phủ huyện.

Tào tri phủ thấy Triệu Sinh thản nhiên đi tới , đập bàn quát lớn “Tên súc sinh to gan lớn mật , tại sao thấy ta mà không chào” .
Triệu Sinh trừng mắt quát “Tên quan to gan kia , tại sao thấy Tào thừa tướng đây mà không nghênh tiếp !” .
Tào tri phủ giận đỏ mặt tía tai “Ngươi . . . ngươi . . . Ai bảo ngươi là thừa tướng , ngươi chỉ là đồ xướng ca vô loài mà thôi” .
Triệu Sinh cười nhếch mép “Ô , đại nhân đã biết , tôi chỉ là đồ xướng ca vô loài , thế sao còn chỉ người đi bắt tôi về trị tội ?”.

Tào tri phủ á khẩu không nói một lời , chỉ sai thả Triệu Sinh ra .

Giả giả thật thật , giả là kịch bản giả , nhưng được diễn như thật . Do đó không những phải diễn cho đúng mà còn diễn cho thật nữa càng diễn hay thì hiệu quả càng cao . Nếu diễn không hay , không thật thì sẽ mất đi hiệu quả hài hước .


11.PHƯƠNG PHÁP ẨN Ý ÁM CHỈ

Phương pháp ẩn ý ám chỉ chính là cách nói vòng vo , giải thích dài dòng để đạt được mục đích sâu xa của mình . Trong tình huống thông thường sự hài hước ở chỗ lộ ra nỗi khổ âm thầm không biết từ đâu , cứ nói thẳng những suy nghĩ từ trong lòng ra , sẽ đạt được hiệu quả trữ tình , nhưng không đạt được ý hài hước .

[/align]
Tóm lại , hài hước ở chỗ ám chỉ một cách gián tiếp , dẫn dụ làm sao để đối phương tỉnh ngộ ra , như có nỗi khổ âm thầm , vòng vo một lúc rồi tuôn ra hết .

Trong xã giao có nhiều lúc mâu thuẫn , do tùy theo những mối quan hệ lợi hay hại , đối với bạn bè có nhiều lúc phê phán nhau gay gắt , cũng ám thị nhau , tốt nhất là gợi ý anh ta nói hết ra những điều hoang đường để tỉnh ngộ .

Tương truyền , Càn Long Hoàng đế đi Giang Nam đến rừng Sư tử ở Tô Châu , nhìn thấy một núi giả như liền mà cũng như đứt đoạn , giống như trong một mê hồn trận vậy , ông thấy rất vui vẻ . Bơi đến ngọn núi giả đó , lúc đó một người quan địa phương mời ông ta đề chữ , ông ta lúc đó do vui quá mà trở nên lơ đãng , bèn viết 3 chữ : “Chân hữu thú” (thật có hứng thú) .

Vừa lúc đó có quan trạng nguyên tân khoa Hoàng Hy đứng ngay kế bên . Ông ta thấy ý nghĩa của ba chữ này thật thô tục , nhưng sợ thất nhã với hoàng thượng mà không dám nói thẳng , bèn dùng những từ ngữ khéo léo” .

Ngọn bút của Thánh thượng , mỗi nét là một chữ vàng , chữ bạc , nét chữ như rồng bay , phượng múa , trong đó chữ hữu càng đẹp muôn phần . Dám xin mạo muội đáng tội chết , cúi xin thánh thượng ban tặng chữ “hữu” đó cho tiểu tiện đây . Ông ta vừa nói xong , vua Càn Long xem lại 3 chữ trên , biết rằng những lời nói vừa rồi có ý gì trong đó , bèn nhân cơ hội này nói luôn , sửa thành “chân thù” (Đình “chân thù” do chính tay vua Càn Long viết vẫn còn bút tích này) . nhưng lại cảm thấy xấu hổ , lại cố ý viết thêm một hàng chữ phía dưới “tặng cho Hoàng Hy chữ “hữu” .

Vua Càn Long viết chữ không chính xác , nhưng cũng không tiện nói thẳng , do đó Hoàng Hy dùng phương pháp vòng vo , khúc triết ám thị Hoàng đế khiến Càn Long sửa lại chữ viết lưu lại đến ngàn đời sau cho hậu thế .

Nếu ta cảm thấy vấn đề có chỗ nào chưa vừa ý , thì cảm thấy rất khó tiện nói thực vấn đề đó ra , sẽ làm mất lòng kẻ khác , nếu ta dùng phương pháp ám chỉ , nói rõ ta cảm thấy vấn đề gây khó nói.

Bạn bè rủ nhau ăn uống là chuyện thường , thậm chí còn là một niềm vui nữa . Nhưng đối với loại khách không mời hoặc ta không thích , không ai nỡ nói thẳng ra . Nếu phải dùng phương pháp ám chỉ sẽ tránh khỏi sự lúng túng khó xử , giảm được nhiều phiền toái .

Có một kẻ thích lợi dụng người khác , thường đến nhà người ta ăn uống , ăn xong bữa này còn chờ bữa khác , ở 3 , 4 ngày chưa muốn đi . Một lần nọ , anh ta ăn ở nhà bạn 3 ngày rồi hỏi chủ nhà rằng : “Hôm nay làm món gì ăn ngon hả ?” .
Người chủ nhà nghĩ một lúc nói : “Hôm nay làm món thịt chim sẻ ăn nhé” .
 “Ở đâu mà có nhiều thịt chim sẻ vậy”
Chủ nhà nói : “Vừa mới gieo mạ xuống đồng , nhân lúc chim sẽ đến ăn mạ , tôi sẽ dùng trục lăn lúa cho trâu kéo nghiền chúng ra , như thế không được hả ?" .
Người ưa lợi dụng bạn bè này xua tay lia lịa nói : “Cách đó không hay đâu , nếu đợi cho trục lăn lăn tới khác gì đuổi chim đi , chim sẻ sẽ bay mất còn gì” . “Chim sẻ là loại vật ăn hại , chỉ cần có đồ ăn ngon là được rồi . Có đuổi hay không đuổi nó cũng không đi”.

Sự ám chỉ của anh ta rõ ràng như vậy , không biết vị khách này có hiểu ra hay không , nếu anh ta hiểu ra mà vẫn không đi , chả biết ông chủ nhà sẽ dùng phương pháp nào nữa . Có những lúc để diễn đạt một ý muốn nào đó , mà ý đó hơi khó nói ra , ta liền dùng phương pháp ám chỉ này sẽ rất tốt ,
Có một anh bợm nhậu , uống vào vài ly là say bí tỉ rồi thì lẩn lộn hết mọi sự , vợ anh nhiều lần khuyên bảo anh vẫn không nghe . Một hôm , đứa con trai của anh nói với anh vài câu , thế mà anh cảm thấy thấm thía trong lòng , từ đó về sau không còn uống rượu nữa .
Thì ra là con anh ta nói “Ba ơi , con cho ba cái la bàn này nè” .
Anh ta bảo “Con giữ lấy mà chơi , ba không chơi đâu” .
“Ba suốt ngày say rượu đi từ quán về nhà , không phải là ba thường lạc đường sao” .
Trong câu chuyện này , đứa bé đã dùng phương pháp ám chỉ ẩn ý . Đứa bé không thích cha uống rượu nhưng không dám nói thẳng ra , do đó dùng phương pháp nhẹ nhàng này để phê phán ba nó , thấy rõ kết quả .


12.MÔ PHỎNG HÀI HƯỚC

Phương pháp mô phỏng hài hước là đem tất cả những ý nghĩa và tình cảnh ngôn ngữ gốc của sự vật hiện tượng mà mọi người đều hiểu rõ rồi để đối chiếu với ý nghĩa mới bạn gán ghép cho nó , và thế sẽ xảy ra nhiều điều tréo ngoe và rất hài hước .
Muốn vận dụng được phương pháp này cần phải nắm chắc 3 điểm sau đây : danh , nhiệt , tân .
Danh : chính là yêu cầu bạn nên phỏng theo các danh ngôn , câu nói , bài viết nổi tiếng hoặc những thành ngữ , tục ngữ , đại từ , mà mọi người đều biết , phỏng theo một cách tự nhiên , bình cũ đựng rượu mới , nghĩa là cũng vẫn câu nói đó , bây giờ tạo cho nó một sắc thái mới , một ý nghĩa mới .
Nhiệt : Là yêu cầu bạn phải diễn đạt nội dung của nó cho phù hợp thời đại , tốt nhất là nóng bỏng phỏng theo những vấn đề thời sự nóng bỏng mà xã hội đang quan tâm , như vậy sẽ khiến người ta liên tưởng mạnh mẽ và chắc chắn sẽ tạo được sự đồng cảm .

Tân : Là quan điểm mới , đây chính là điểm linh hoạt của phương pháp này . Cũng có thể nói đây là bình cũ đựng rượu mới vẫn chưa đủ , mà phải nói tạo thêm sinh khí mới , hơi thở mới thì mới chính xác , vì thế sẽ tạo thêm sinh khí mới và tạo tính hài hước .

Thủ pháp của phương pháp này có thể là mô phỏng thuận , mô phỏng nghịch , mô phỏng khác biệt . . . Nội dung mô phỏng càng không liên quan gì đến gần càng tạo hiệu quả hài hước .

Mô phỏng thuận là cứ thuận theo cách thức cũ mà tạo ra nội dung mới . Do từ thủ pháp này mà tức cảnh sinh tình tạo ngẫu hứng sáng tác , vì thế xuất hiện nhiều ý mới và từ ngữ mới .

Từ khi bộ tiểu thuyết cổ điển “Hồng Lâu Mộng” chào đời đến nay , không biết bao nhiêu người đã phỏng theo . Đây là đoạn mô phỏng .
Thế nhân đều biết “đảo gia” (nhà giàu , cụ lớn) tốt , đảo tới đảo lui đền “phát” (giàu lên) . Chỉ cần có túi tiền lớn , còn đạo đức lương tâm chả quan trọng .

Thế nhân đều biết “hậu môn” (cổng sau) hay , con đường nhỏ hẹp này “không chê vào đâu được" ! Cho dù sự việc khó đến mấy đi nữa , nếu đi bằng cổng sau tất sẽ thành công.

Thế nhân đều biết “Yến tiệc” ngon , cứ ăn cứ nhậu , cho béo ! Anh mời tôi , tôi lại mời anh , tất cả đều là của công ( nhà nước) trả hết .

Thế nhân đều biết “Cãi vả” lợi , không phí công , sức không phải động não ! Cãi từ 3 năm đến 5 năm , vấn đề nan giải tự nhiên biến mất hết.

Thế nhân đều biết “quan lại” tài , mũ áo nhà quan kỳ diệu biết bao ! Khi có việc gì đừng lo lắng , đội mũ áo vào là sự việc biến mất ngay.

(Đó chính là bài vè chế giễu quan lại thời xưa , “hảo liễu ca” , tất cả các từ hay , ngon , tốt , giỏi , lợi . . .” đều xuất phát từ nghĩa của chữ hảo bài ca về chữ hảo) .

Đây là cách thức mô phỏng từ cái cũ mà tạo ra nội dung mới , rất giống như điền từ vào chỗ trống , dĩ nhiên là đừng mô phỏng làm sao để “điền từ mới mà phát rầu” là hỏng .
Phương thức mô phỏng nghịch là dùng những từ ngữ trong thói quen sinh hoạt hàng ngày , đảo thành phản nghĩa , tạo nên tính dí dỏm mới . So với phương pháp mô phỏng thuận thì phương pháp mô phỏng nghịch tạo được ấn tượng sâu sắc hơn nhiều và tạo hiệu quả hài hước hơn nhiều .

Một vị lãnh đạo nọ làm bản báo cáo cho đại hội . Để tỏ rõ quyết tâm đấu tranh chống những hiện tượng tiêu cực đến cùng , anh ta nói : “Ai bảo rằng chúng tôi chỉ là những người giết gà dọa khỉ ? (ý nói trừng phạt một người để răn đe những người khác) , chúng tôi sẽ giết khỉ dọa gà cho mà xem” .

Hiện tượng tiêu cực liên quan đến vấn đề sống còn của Đảng và nhà nước , thế mà anh ta còn hài hước được , trong trận đấu tranh này anh ta đóng vai là một diễn viên có thành tích đáng kể sao ?

Mô phỏng khác biệt là bạn mô phỏng ý đó nhưng giải thích khác đi , trong chúng ta dù ít dù nhiều , dù có ý thức hay vô ý thức cũng vẫn thường sử dụng cách này . Ví dụ chúng ta vẫn hy vọng con trai của chúng ta có một tiền đồ sáng lạng , và nếu nó đạt được ý nguyện đó thì gọi là “hiếu tử” (con có hiếu) . Đây chẳng phải là do tư tưởng lễ giáo phong kiến phải có “hiếu tử hiền tôn” (con hiếu cháu thảo) .

Tại sao ta phải dùng phương pháp mô phỏng có phải là để tạo từ cái cũ ra cái mới chăng ? Một mặt là để thoả mãn tâm lý có mới nới cũ (thích cái mới lạ) của con người , mặt khác là để thoả mãn tâm lý thích cái mới nhưng còn luyến tiếc cái cũ của con người , từ 2 loại tâm lý đó nên chúng ta vẫn thường dùng phương pháp hài hước mô phỏng này .

Ai dám nói chắc rằng mình có một tác phẩm nhiều người đọc mãi mà không chán , nói vậy là khoa trương . Cho dù là ai đi nữa , mà chỉ nói ngoài miệng mãi một vấn đề thì cùng gây nhàm chán và cũng mất đi tính dí dỏm . Lúc này , biện pháp tốt nhất là bạn hãy vận dụng phương pháp mô phỏng để sáng tạo cái mới trên cơ sở tận dụng và cải tạo cái cũ .
  

[/align]
Đăng nhập để trả lời
1