Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Cũ Gom Về

454 trả lời, 75.784 lượt xem — Trang 3 / 16
Ngày Đầu Gặp Gỡ

Anh nhớ người ta tự phút đầu
Từ ngày gặp gỡ đón đưa dâu
Em bưng đồ cưới bên chàng rể
Anh đứng nhận đồ bên cô dâu

Hoa trái ngày vui màu đỏ hồng
Hỏi em tim nhỏ đã chờ mong
Bóng hình ai đó, cho anh tới
Em thẹn đỏ tai má ửng hồng

Từ đó theo em tới nhà thờ
Ngồi nghe em hát tập làm thơ
Từng câu bóng bẩy như hoa bướm
Mong một ngày mai xây đắp mơ

Nào biết vì sao đó em ơi
Tình thơ ngày đó thật cao vời
Từng câu em hát trên cung thánh
Nốt nhạc tình yêu cứ gọi mời

Anh viết tình thơ gởi gió đông
Sưởi ấm tình em sưởi ấm lòng
Mai kia nốt nhạc vui ngày cưới
Thơ sẽ cùng ta kết nghĩa hồng

Nguyên Đỗ
01-17-2001
Đăng nhập để trả lời
0
Căn Nhà Mùa Xuân

Cô bạn nhỏ lâu nay xây nhà mới
Bao giờ em gởi thiệp mời anh đây ?
Nhà đẹp thật hoa muôn sắc nở đầy
Anh đi ngang chưa dám vào gõ cửa

Nhà khang trang em còn đang xây nữa
Thành lâu đài đẹp đẽ đến nguy nga
Tiếng đàn nhạc hoà cùng tiếng hát ca
Ai trong đó đang chơi đại hoà tấu

Em về đây, hỡi mùa Xuân yêu dấu
Cho ngàn hoa rực rỡ nở trong anh
Cho bầu trời quang đãng nắng trong xanh
Chim chóc hót đón mừng một ngày mới

Nguyên Đỗ
30-01-2001
Đăng nhập để trả lời
0
Tướng Thăng Cấp

Hôm qua tướng đến vinh thăng
Tướng xinh xinh tựa chị Hằng Nga xưa
Tướng thăm một bữa chiều mưa
Ai chưa chuẩn bị đón đưa tướng về

Hôm nay tưởng thả tóc thề
Tá lòng vừa kính vừa mê mất rồi
Đường đời cấp bậc phân đôi
Làm sao tướng hiểu lòng tôi muốn gì ?

Muốn hôn lên trán trên mi
Hôn môi nồng cháy còn gì tướng ơi
Tướng còn ngơ ngẩn bồi hồi
Sực như vừa tỉnh tình ơi thật lòng


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Du Thuyền Đêm Trăng

Du thuyền một đêm trăng
Hồ Tây sóng bềnh bồng
Em và anh tung tăng
Du thuyền mơ mộng hồng

Bàn tay trong bàn tay
Chân đạp sóng nhẹ nhàng
Hương tình như men say
Ánh trăng rơi sợi vàng

Anh nhìn sâu mắt em
Ánh yêu thương dịu hiền
Hai vì sao trong đêm
Bạt tan những muộn phiền

Thuyền mơ lên sông Ngân
Buồm căng gió mọc mời
Bàn tay em vê vân
Tà áo trắng tuyệt vời

Mời em lên cung Trăng
Chuyện vui giữa điện Hằng
Đêm nay tràn mộng ước
Du thuyền mơ đêm trăng

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Mộng Hoa



Đêm qua trong giấc ngủ
Em hiện về trong mơ
Như một vì tinh tú
Anh tỉnh dậy sững sờ

Văn anh viết đầy vở
Quanh anh đầy cả thơ
Thơ như là hơi thở
Ngôn từ gây mộng mơ

Sáng nay mưa lại đổ
Khiến anh ngồi ngẩn ngơ
Tình yêu là bão tố
Cho đời nhau dại khơ`

Chừng nào xuân mới đến
Tưởng là trong đêm qua
Xin chớ đừng trễ hẹn
Một lần tan mộng hoa


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyện Ước


Nếu được làm người tình
Xin làm cánh bướm xinh
Bay giữa vườn hoa đẹp
Nhởn nhơ hai đứa mình

Nếu được thỏa ước mong
Ta nguyện ước trong lòng
Sánh vai cùng nhau mãi
Tung bay giữa vườn hồng

Xin được làm người tình
Vui như cánh bướm xinh
Bay vờn hoa tháng hạ
Ngào ngạt sắc hương trinh

Xin được thoả ước mong
Đôi ta thành vợ chồng
Không còn xa cách nửa
Tình mình rộng mênh mông

Nguyện ước chuyện đôi mình
Tình lấp lánh lung linh
Giữa trời đêm cao rộng
Ngôi sao vẹn ý tình

Nguyện ước mãi xinh hồng
Mặc gió mưa, tuyết đông
Mùa Xuân rồi sẽ đến
Tình yêu thắm mặn nồng

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-25 14:17:25Nguyên Đỗ>


Tiếu Thoại Cậu Cháu

Tưởng tượng một người em trai út tha hương
về thăm bà chị cả, đang ngơ ngẩn trước căn
nhà cha mẹ ở ngày xưa để lại cho bà chị cả,
trước khi lưu lạc xứ người, gặp người cháu gái
đanh đá tuổi cũng không xa nhau bao nhiêu!



Tiếu Thoại Cậu Cháu

Như cò ma sêu sếu
Lênh khênh đứng một mình
Anh gì cao lệu khệu
Chờ ai dưới trúc xinh?

Cháu cậu sao ngổ ngáo
Phá quậy, coi chừng nha!
Lanh chanh nhảy như sáo
Mẹ, cậu cùng một nhà!

Thế mà cháu không biết
Mẹ nói cậu ngày xưa
Nhỏ con lại lùn tịt
Bây giờ cao thế cơ!

Cháu nhỏ này quá quắt
Nói năng chẳng giữ gìn
Đúng là ngây thơ thật
Gõ đầu cháu một phen!


Nguyên Đỗ





Giai Nhân Tài Tử

Tài tử, giai nhân, khách bạn thơ
Việt Nam Thư Quán mãi trông chờ
Có nàng Băng Nguyệt xinh, hào phóng
Chào đón, tiễn đưa hội ngộ thơ

Mỗi năm mỗi thấy khách thơ về
Bên trời viễn xứ ngắm mà mê
Yuri, Súng Pháo... Hàn Phong nữa
Băng Nguyệt giai nhân tài giỏi ghê!

Nhật Hạ, Cúc Vàng... ca hát hay
Khách thơ, Người Lính đứng như say
Ở xa ngắm ảnh tha hồ mộng
Sẽ tới phiên mình có một ngày

Quê hương vời vợi tận chân trời
Phố Núi miền cao mây trắng trôi
Quảng Trị, Thừa Thiên, kinh thành Huế
Sài gòn, Hà Nội, Cần Thơ ơi...

Bạn hữu văn thơ ở bốn phương
Về đây hội tụ khách văn chương
Hàn Nhân, C. Phạm, trăm người mới
Thi phú hát ca rộn phố phường

Nguyên Đỗ




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-18 02:24:35Nguyên Đỗ>
Tiếng Ca Ca Sĩ

Gởi cho người ca sĩ
Bài thơ từ tim tôi
Tiếng nhạc tình hoàn mỹ
Muôn trái tim bồi hồi

Chim sơn ca buổi sáng
Hót trên đồng cỏ hoang
Chim hoạ mi ưu hạng
Hót trên lầu son vàng

Bàn tay ai trên phím
Đàn lâng lâng vang âm
Giọng ca ngâm ngọt lịm
Gió ngàn thông thì thầm

Tình thơ nhiều vô kể
Mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông
Tiếng cười hay giọt lệ
Thiết tha trong cõi lòng

Này em, người ca sĩ
Tiếng ca mãi còn vang
Mùa Xuân đầy thi vị
Hãy reo ca nhịp nhàng

Nguyên Đỗ



quote]Trích đoạn: CTT

Trích đoạn: mây trắng

Em,…nỗi nhớ

Đêm về đường vắng mưa rơi
Giọt đong thương nhớ giọt chơi vơi sầu
Bên trăng em giữ niềm đau
Vẫn vơ một chút sắc màu tình ai
Tay người gởi những nồng say
Vẫn còn hơi ấm ngất ngây trọn đời
Nhớ ai tóc thả buông lơi
Nghe mưa rả rích tả tơi tóc buồn…

Vương Anh Đào


Nỗi Nhớ Đi Qua...!!!

Nỗi nhớ...! Em phải đi qua
Được không? sao cứ ,như sa vào hồn
Nỗi nhớ...vụn vỡ bất ngờ
Anh đem gói lại...ơ thờ tình em
Nỗi nhớ...vỡ vụn lấm lem
Vần thơ chai sạn...đan xen tình đời
Nỗi nhớ...em phải xa rời...
Được không? anh hỡi...rối bời tình ta...
Chân Trời Tím.
(Ghé thăm chị tí hen....)



Tháng Hai, Tết -Lễ Tình Yêu
Năm nay, Tết _ Lễ Tình Yêu
Rơi ngay khỏang giữa một chiều tháng Hai
Giở trang lịch, sắc mỹ miều
Việt Nam Thư Quán thật nhiều mến thương
Tìm thơ Mây Trắng, Đào Vương
Ơ hay, danh sách trầm hương về rồi
Hàn Phong, Băng Nguyệt, bạn ơi
Công lao gom góp muôn lời tạ ơn
Tháng Hai lễ lộc chờn vờn
Đồng hoa cây trái xanh rờn quê xưa
Tết vui hái lộc theo mùa
Vào câu là chút gắn bùa trêu ai
Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
40 Năm

Mến tặng Phỉ Thuý
Tác giả Đoản Khúc Nghĩa Vợ Chồng

Bốn mươi năm, bốn mươi năm tình nghĩa
Nghĩa vợ chồng hoà thuận tát biển đông
Nuôi con thơ khôn lớn, ấm yên lòng
Buổi thăng trầm vẫn chung vai gánh đỡ

Bốn mươi năm, bốn mươi năm chồng vợ
Chở vợ đi, đàn hát hát lúc vợ về
Rất dịu dàng tình nghĩa đạo phu thê
Bao dâu bể không giảm gì thương mến

Bốn mươi năm, bốn mươi năm trọn vẹn
Tình mặn nồng, những câu nói yêu thương
Cho bầy con không khí đẹp thiên đường
Của tình nghĩa bốn mươi năm gương sáng

Bốn mươi năm, bốn mươi năm lãng mạn
Những nụ cười, những tiếng hát, buồn vui
Sẻ chia nhau tất cả những ngậm ngùi
Cùng chỉ dạy những Trí, Nhân, Lễ, Nghĩa

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Ngựa Hoang Biển Cả


Em còn nhớ những buổi chiều ra biển
Đại dương xanh sóng vỗ trắng ngoài xa
Anh nhìn cười: "Bầy tuấn mã chúng ta
Đang rong ruổi phi nhanh ngoài biển cả"

Những bầy ngựa với bườm xinh trắng xoá
Đuổi theo nhau trên biển nước xanh lơ
Em cùng anh cỡi sóng đẹp như thơ
Đi cùng khắp cõi sơn hà cẩm tú

Có những khi hai đứa mình quên ngủ
Sóng biển Đông đi ngoài cõi xa xăm
Em hỏi anh trong ánh mắt âm thầm
Biết bầy ngựa có chung về một lối?

Bầy tuấn mã chạy theo luồng gió thổi
Ai cản ngăn được chúng gió mùa sang
Đôi chúng ta lạc bước chẳng chung đường
Anh vẫn nhớ bầy ngựa hoang biển cả


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-03 11:30:15Nguyên Đỗ>
Phố Núi Hoài Thương

Phố núi thân thương ai nhắc về
Hàm Rồng cô độc đứng bên tê
Biển Hồ lũng thấp nằm phương Bắc
Ai nhắc Pleiku nhớ quá nè

Con phố ngày xưa dốc cao cao
Hàng thông cao vút gió reo gào
Con đường Hoàng Diệu theo con phố
Đi tí là xong thương biết bao!

Đây quán cà phê, kem Bắc Hương
Ai vào cười nụ ngọt như đường
Có em răng khểnh da xinh trắng
Cặp mắt thân tình, ơi Thủy Chung!

Đi xa chút nữa ra Hoa Lư
Phố nhỏ người dân rất hiền từ
Đồi cỏ ngày xưa xanh thắm mãi
Giờ còn hay hết thoáng ưu tư!

Nhung nhớ về ai xứ Đức An
Chùa xưa sen mọc với hoa ngàn
Lời kinh tiếng mõ đêm khuya sớm
Phổ độ cầu cho dân tịnh an!

Em đã về thăm An Phú chưa ?
Những chiều xưa đó dưới cơn mưa
Chúng mình hai đứa đầu không nón
Đi suốt đường vui hạnh phúc thừa

Lạc mất tin nhau buổi sóng dồi
Để đời ta mãi cứ đơn côi
Nửa đau nửa nhớ trăm lần nhắc
Khi biết lòng nhau, chuyện đã rồi

Phố núi ngày xưa phố nuí xa
Một trời tưởng nhớ sót hồn ta
Bao lần trăn trở thêm day dứt
Đất khách ngàn năm nỗi nhớ nhà

Nguyên Đỗ
092302




Hình ăn trộm trong Ánh Trăng Không Sợ Tình Yêu của nhà thơ Băng Nguyệt trong VNTQ

Con Đường Hoa Trắng Đêm Trăng


Con đường hoa trắng đêm trăng
Áo em tím, trắng Nguyệt, Hằng Nga, Thơ
Nhìn hình hóa ngẩn ngơ ngơ
Mới mơ ước đó bây giờ gặp đây *

Tóc dài huyền mộng phủ vai
Tóc che trước ngực cho ai mơ màng
Những chàng thi sĩ đa mang
Đêm trông ngày ngóng tìm nàng thơ xinh

Đêm đêm ngồi viết thơ tình
Hư hư thực thực cho mình cho ai
Thế gian tháng rộng ngày dài
Có duyên có phận sắt mài nên kim *

Nhớ ai muôn dặm xa tìm
Bỗng dưng nhận thấy trong tim một người
Cho dù cách trở hai nơi
Có công tìm đến ở đời với nhau *


Nguyên Đỗ
*
Chúc Băng Nguyệt và người đó trăm năm hạnh phúc nha!

*
Có công mài sắt có ngày nên kim
Thành ngữ Việt Nam

*
Ca dao Việt Nam
Đăng nhập để trả lời
0
Ngập Ngừng


Thu sắp về đây gió ngập ngừng
Lá xanh còn thẹn lệ rưng rưng
Cơn mưa vừa đến đọng cành dỗ
Lá đỏ buồn khơi động núi rừng

Ai vẽ làm chi cảnh lá vàng
Để hồn lạc phách chốn mênh mang
Bài thơ tháng Chín thêm hoang vắng
Bởi lá gợi thêm những ngỡ ngàng

Mực viết màu xinh không điểm tô
Lá xanh đổi sắc lá rơi hồ
Nước trong sóng nhẹ lô xô đẩy
Lá có buồn chăng đi đến mô?

Lá vội ra đi lá chuyển màu
Bao giờ đôi lứa sẽ tìm nhau
Lá rơi không đợi rừng thay sắc
Trời đất mênh mang vạn nỗi sầu

Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
Mưa Thu

Hôm nay trời trở gió
Buồn về thấm ướt vai
Nhớ mong con mắt đỏ
Than vọng tiếng thở dài

Mùa thu mưa bão lạnh
Bởi trời nhớ thương ai
Giọt lệ sầu lóng lánh
Trên má vội lăn dài

Thu xưa em còn đó
Thu này em ở đâu
Con đường xưa phố nhỏ
Cây nghiêng đứng chụm sầu

Mưa Thu còn rơi mãi
Lòng anh thương nhớ ai
Những mối tình thơ dại
Theo anh tháng ngày dài


Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
Buồn Vào Cơn Mơ

Em đi về nơi xa xôi
Còn đây hồn ta đơn côi
Dòng sông từ từ trôi xuôi
Phong vàng rơi bên kia đồi

Mùa thu chiều vàng mênh mang
Còn đâu ngày đi thênh thang
Bên nhau nhìn nhau đa mang
Thời gian trôi rừng than van

Đêm về sương rơi mênh mông
Thương người xa vời mông lung
Đưa lời thơ vào không trung
Cho đời qua giây nghìn trùng

Buồn thương đi vào cơn mơ
Mùa trăng đâu còn ai chờ
Đường xưa đi về bơ vơ
Rì rào tơ vương lời thơ

Đã biết trước là ngang trái
Với hái khổ đau tặng nhau
Vết thương không lành hẳn lại
Như nước trôi xuôi dưới cầu

Đã đoán biết đau hằn mãi
Gọi nhau suốt tháng ngày qua
Những mối tình say điên dại
Ngất ngây lạc trong cuồng hoa

Quắt quay day dứt đời ta
Quắt quay day dứt đời ta
Quắt quay day dứt đời ta
Quắt quay day dứt đời ta


Nguyên Đỗ
September 20th, 2002
Đăng nhập để trả lời
0
Cùng Em Đón Mặt Trời

Mở cửa hồn ra thấy rực hồng
Mặt trời chói lọi mọc phương Đông
Hình ai như bóng hình em cũ
Bước nhẹ ra vô, sóng bập bồng

Em ở nơi đâu đã trở về
Trong lòng sông biển cuối sơn khê?
Mùa trăng thu lạnh sao hồn ấm
Như thưở ngày nao cứ cận kề!

Hạnh phúc ngày xưa cứ mãi mơ
Tình yêu chẳng dứt cõi trời thơ
Em về trong mộng, trong tâm tưởng
Đủ nét thương yêu, đủ đợi chờ

Tháng Chín mùa thu em nhớ không?
Gặp em dạo đó phút phiêu bồng
Cành lan em nhận cười trong mắt
Hứa hẹn một ngày lan nở bông!

Thu đến hồn anh lại nhớ em!
Nhớ từng ánh mắt, tóc mây mềm
Nhớ câu tình tự bên dòng nước
Nhớ đứng nhìn trăng sáng suốt đêm

Em biết tối qua anh đứng chờ
Trước hè ôn lại những ngày thơ
Gió ru bản nhạc em thường hát
Qua suốt một đêm anh mãi mơ

Gần sáng nhìn xa sương khắp nơi
Mập mờ hư ảnh dáng xa vời
Như mơ như thực em đang tới
Vẫy gọi mời anh đón nắng mai


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Bấy Nhiêu ... Bấy ...

Bấy nhiêu đêm lạnh bấy cô liêu
Lạnh ngắt tim ta trí khổ nhiều
Rượu uống cạn bầu sầu chẳng cạn
Mịt mùng day dứt giữa đìu hiu

Nguyên Đỗ


****************

Broken Heart

As go many cold nights and many days of solitude
My heart gets hardened, my mind suffers much
Bottles have been emptied, why not sadness?
Dark is the night, my heart is torn in lassitude

Nguyen Do
Đăng nhập để trả lời
0
Sáo Nhỏ Sang Sông


Con sáo nhỏ sang sông lòng trĩu xuống
Mây hồng loang chợt tím nắng chiều rơi
Buồn mênh mang hồn dạ để bên trời
Thôi tiếng hót mùa Đông sầu lạnh lẽo

Con suối nhỏ, con sông chia mấy nẻo
Chiếc thuyền xuôi qua mấy bến đời, vương
Lòng hiểu lòng mà lỗi nhịp yêu thương
Cầu đã gãy, biết làm sao nối lại

Bay đi mất, cõi hồn thêm tê tái
Quạ kêu vang gọi sáo nhỏ ngày xưa
Bồn cỏ non, chậu lan tím, hàng dừa
Sáo bỏ lại cánh đồng đang héo uá

Sáo ơi sáo, chiều không còn nắng lụa
Sáng không hồng từ bữa sáo ra đi
Quẩn quanh đây còn lại kỷ niệm gì
Con sáo nhỏ sang sông buồn biết mấy

Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
Nhật Ca

Đời sống thường tẻ nhạt
Ta thường về văn thơ
Trong tiếng nhạc lời hát
Đời tươi vui không ngờ

Khi em say ngây ngất
Tiếng ca vang trời mơ
Thăng hoa đời thường nhật
Hạnh phúc ngập đôi bờ

Nguyên Đỗ

Daily Song

Daily life is monotonous
We often look to literature and poetry
We listen to music and lyrics
Life becomes surprisingly joyous

When you are enjoying it
Singing voices echoing in a dream world
It transcends daily life
Happiness is everywhere

Nguyen Do

Đăng nhập để trả lời
0
Bố Dạy

Bài con viết bao nhiêu lần rồi nhỉ?
Con đọc xong, xóa, xóa, viết chồng lên
Bố bảo con, thơ tứ, lời đi liền
Tư tưởng lớn, lời văn, phải gắn cạnh

Mỗi một chữ phải dung hòa yếu mạnh
Tùy theo hồn, tùy xúc cảm, mạch thơ
Có khi nhanh, có khi chậm, hàng giờ
Chỉ ưng ý khi nào lời trọn ý

À viết lách cũng kỷ cương tế nhị
Đâu phải là cắm cúi viết đại chơi
Bố dạy con uốn lưỡi bảy, một lời
Và khi viết bảy lần bảy bốn chín

Khi nóng giận hãy bình tâm cố nhịn
Bút lửa thù, ảnh hưởng rất dài lâu
Đừng dùng văn, thơ phá hại nhau
Phải chăm chút dùng chúng vào việc chính

Nguyên Đỗ



Món Quà Qúi Báu

Kính tặng Bố Mẹ và những Bậc cha mẹ


Quà Bố Mẹ để cho con thật qúi
Là tình thương, là tương kính như tân
Là thứ tha, là săn sóc, ân cần
Là chấp nhận, là niềm tin Thượng Đế

Quà Bố Mẹ là từ nhân, tử tế
Là khoan dung, là độ lượng, vững tin
Là hy vọng, là phấn đấu, hy sinh
Vượt tất cả để chu toàn bổn phận

Quà Bố Mẹ là vui mừng, phấn chấn
Là hăng say, đầy nhiệt huyết, biết ơn
Là vươn lên là vững tiến không sờn
Trước gian khó hiểm nguy hay thử thách

Quà Bố Mẹ là động cơ, nguồn mạch
Cho cháu con rồi mãi mãi theo gương:
Vững lòng tin, hy vọng mãi, yêu thương
Ba đức tính để xoay đời đổi thế

Nguyên Đỗ


Y' la^'y tu*` Kinh Tha'nh:


If I speak in the tongues of men and of angels, but have not love, I am only a resounding gong or a clanging cymbal.
2
If I have the gift of prophecy and can fathom all mysteries and all knowledge, and if I have a faith that can move mountains, but have not love, I am nothing.
3
If I give all I possess to the poor and surrender my body to the flames, but have not love, I gain nothing.
4
Love is patient, love is kind. It does not envy, it does not boast, it is not proud.
5
It is not rude, it is not self-seeking, it is not easily angered, it keeps no record of wrongs.
6
Love does not delight in evil but rejoices with the truth.
7
It always protects, always trusts, always hopes, always perseveres.
8
Love never fails. But where there are prophecies, they will cease; where there are tongues, they will be stilled; where there is knowledge, it will pass awaỵ
9
For we know in part and we prophesy in part,
10
but when perfection comes, the imperfect disappears.
11
When I was a child, I talked like a child, I thought like a child, I reasoned like a child. When I became a man, I put childish ways behind mẹ
12
Now we see but a poor reflection as in a mirror; then we shall see face to facẹ Now I know in part; then I shall know fully, even as I am fully known.
13
And now these three remain: faith, hope and lovẹ But the greatest of these is lovẹ




Hoa Mẫu Đơn

Sáng tháng Năm nhìn ra ngoài cửa sổ
Hoa mẫu đơn tím đậm nở đẹp ghê
Nhớ ngày xưa Mẹ đi kiếm hoa về
Dặn dò kỹ con trồng cho Mẹ nhé

Hoa mẫu đơn con trồng thời còn trẻ
Mẹ xoa đầu con mẹ khoẻ khéo tay
Mỗi tháng Năm hoa nở thật nhiều này
Mẹ lại nhắc chuyện con trồng xưa đó

Con giờ lớn chẳng còn chi bé nhỏ
Tóc Mẹ xưa nhiều điểm đốm hoa tiêu
Bây giờ đây tuyết trắng bạc phơ nhiều
Mẹ vẫn đứng nhìn cánh hoa rực rỡ

Nay tháng Năm hái hoa vào tặng Mẹ
Mẹ tươi cười nhớ những chuyện ngày xưa
Con làm thơ viết mãi cũng chưa vừa
Như hạnh phúc hoa mẫu đơn đem lại

Nguyên Đỗ


Mỗi Lần Con Bệnh

Mỗi lần con bệnh mẹ cha cùng thật khổ
Nghỉ việc làm để săn sóc cho con
Nhìn con đau lòng dạ cũng héo hon
Muốn gánh bệnh thay cho con nhỏ bé

Mỗi lần bệnh con cứ vòi vĩnh Mẹ
Khóc giữa khuya, con khát nước, sợ ma
"Nín đi con, Mẹ ngay cạnh con mà!
Con hãy ngủ, mau chóng lành con ạ!"

Nhiều lúc mệt Mẹ lưng chưa kịp ngả
Con trở mình cơn sốt nóng mồ hôi
Lau cho con từng chút một mẹ ngồi
Phe phẩy quạt đuổi xua tà, ma gió

Mẹ dỗ con, ru bằng tiếng hát nhỏ
Tiếng à ơ Mẹ học thuở còn thơ
Mẹ thương con tình yêu qúi vô bờ
Tình Mẫu tử có gì mà sánh được


Nguyên Đỗ



Một Tuần Mới

Một tuần mới, mặt trời như rạng tỡ
Những nụ hoa he hé ngậm sương mai
Những bàn chân từng bước nhẹ trang đài
Đi đến lớp nhịp nhàng buổi cuối khóa

Vài tuần nữa là bắt đầu mùa Hạ
Họ chẳng còn trở lại mái trường yêu
Bốn năm qua kỷ niệm chất thêm nhiều
Buổi từ giã xuyến xao cùng bịn rịn

Những lớp nhỏ, những giảng đường, cổng chính
Những gốc cây, những ghế đá..., cỏ xanh
Những chiều lên thư viện, chỗ yên lành
Từng trang sách gạch, chép ghi, học hỏi

Người nhận việc, kẻ chuyển sang trường mới
Còn một mùa thi cuối nữa mà thôi
Mai kia đây mỗi đứa một nơi rồi
Trường lớp cũ tự nhiên thân thiết quá


Nguyên Đỗ



Người Mẹ Hai Con

Người Mẹ trẻ, không chồng, hai con nhỏ
Sống cần cù lặn lội săn sóc con
Nhưng trời ơi như mật đắng bồ hòn
Vì chúng chửi, chúng giận nhau, cãi lộn

Người Mẹ mắng: "Hai chúng mày lộn xộn
Là anh em hai đứa phải thương nhau
Sống thuận hòa dù chẳng phải tâm đầu
Hay ý hợp như một đôi tri kỷ!"

Nhưng hai đứa mỗi người mỗi một ý
Xưa cãi nhau, giờ đánh đấm, mới kỳ
Chúng giành giật, chẳng nhường nhịn, châm chi
Khi súng đạn, khi búa dao, chẳng kể

Những cảnh ấy rất đau lòng người Mẹ
Cũng một nhà, cùng sữa Mẹ, cơm canh
Mà hai con sao chẳng biết làm lành
Gà một mẹ đá nhau hoài khổ quá

Mẹ giận dữ hai đứa đành vâng dạ
Giả nhường nhau, trong trí loại trừ nhau
Một lần kia như lửa được thêm dầu
Vụt bùng cháy hai đứa cùng quyết liệt

Mẹ đau đớn, nhảy vào can, giãy chết
Hai lưỡi dao xuyên đâm nát trái tim
Bừng tỉnh lên, hai đứa đứng im lìm
Ôm xác Mẹ nhìn nhau tràn oán giận

Giải oan nghiệt xóa tan đi thù hận
Lấy tình thương, lòng Mẹ, đuốc đưa đường
Nhịn nhường nhau, lấy quá khứ làm gương
Buông gươm giáo, biết đâu thành chánh quả

Nguyên Đỗ


http://diendan.datviet.com/forums/showthread.php?p=758415#post758415
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-09 00:27:30Nguyên Đỗ>
Trộm Tượng Về Chưng

Tặng Người Ăn Trộm



"Không biết đứa mô trộm tượng kìa
Thiên thần, đạo sĩ đứng bên kia
Hài Nhi, Đức Mẹ, Giu-Se nữa
Chúng lấy đi đâu, chắc lấy về?"

Cha xứ đi quanh, ngẫm nghĩ hoài
Chắc là đám trẻ đùa nghịch chơi
Cha đi từng lớp xem hang đá
Chợt thấy tượng quen, phải đúng rồi!

Cha nói khoan thai hỏi các em
Đứa nào lấy tượng nói cha xem
Cái thằng trưởng lớp run run nói
Con lỡ... từ nay chẳng dám quên!

Cha trách: các con nghịch phá ghê
Tượng kia cha đã cố mua về
Trưng bày cho đẹp xinh nhà xứ
Đã lỡ các con hãy giữ đi

Cha dặn: các con phải sống ngoan
Đừng ăn cắp vặt, ráng chu toàn
Học hành, bổn phận, mai sau lớn
Giúp ích gia đình, sống chứng nhân

Cha xứ tượng bia tuổi thơ xa
Tha hương tứ xứ biệt quê nhà
Giáng sinh lại nhớ ngày xưa ấy
Cha xứ hiền nghiêm xứng đáng Cha!


Nguyên Đỗ




Một Giấc Mơ

Tặng Ai Nì!


Một giấc mơ, em, một ngỡ ngàng
Em từ đất ấm lại vừa sang
Cánh hoa cúc ngậm che môi đẹp
Anh hôn môi thắm, cúc hoa vàng!

Một giấc mơ, hoa, một bất ngờ
Em phà hơi thở thổi vào thơ
Bao nhiêu mưa gió, bao nhiêu bão
Ngây ngất hồn anh đến thẫn thờ

Một giấc mơ, trăng, ánh dịu dàng
Hương mùa ân ái tím hàng soan
Âm ba sóng gợn làn trăng sáng
Sông nước tình yêu ơi chứa chan

Một giấc mơ, em, một thắm tình
Em cười e lệ, nhéo vai anh
Sao anh nghịch phá lời thân mật
Cho lịm trái tim thêm nhớ anh!

Nguyên Đỗ
Dec 18th, 2003



Hang Đá Ngày Xưa

Bạn ơi có còn nhớ
Mùa Sinh Nhật ngày xưa
Từng lớp làm hang đá
Vừa đẹp vừa đơn sơ

Mỗi lớp một kiểu khác
Trưng bày đón khách thăm
Trang nghiêm lời thánh nhạc
Kính viếng Chuá giáng trần

Bầy chim non tung cánh
Lìa đàn bay bốn phương
Trường lớp dần hiu quạnh
Ngói, tường đậm mưa, sương

Mái trường xưa còn kia
Những bước chân chưa về
Cổng trường xơ xác cũ
Chuông còn vang đêm khuya?

Nguyên Đỗ


Hồi Âm Trễ Tràng

Thư em hỏi có bao giờ anh yêu em
Lệ rớt từ lâu chữ đã nhèm
Anh đọc mỗi lần đau nhức lắm
Tự hỏi vì sao xa cách em

Em hỏi có bao giờ thật yêu em
Không yêu sao lại nhớ ngày đêm
Khi em ngoảnh mặt sang duyên mới
Anh thấy trăng mơ rụng xuống thềm

Em hỏi có bao giờ nói yêu em
Có nói hay chưa, thôi hãy quên
Bởi chăng gương vỡ lành sao được
Dang dở đời nhau xót ruột mềm

Có bao giờ, à có bao giờ?
Với anh tất cả chỉ là thơ!
Trái tim anh nữa thật không nhỉ,
Hay cuộc đời anh chỉ giấc mơ?

Nguyên Đỗ
06-10-03

Chiều Nay

Chiều nay màu nắng nhạt
Gió mơn man bờ hồ
Vọng vang vài tiếng hát
Sóng trên hồ lô xô

Chiều xưa hai đứa bước
Tay anh cầm tay em
Chập chùng vui từng bước
Đi hoài đi tới đêm

Thiên nga trên sóng biếc
Lông trắng tựa mây trôi
Hồn bâng khuâng nuối tiếc
Em yêu đã xa rồi

Nguyên Đỗ



Sáng Nay


Sáng nay trời thật đẹp
Hơi lành lạnh chút thôi
Sương điểm tô trên cỏ
Ngát xanh cả bầu trời
Bước chân ra vườn cúc
Hoa vàng nét tinh khôi
Giá gần em một lúc
Như hoàng cúc bên đời

Nguyên Đỗ

This Morning

It's great this morning
It's chilly a little
The dew is shining on the grass
And the sky is crystal clear
I step out to the garden of chrysantimums
With the blooming colorful flowers
Wishing you to be here
Within my reach for a moment
As the golden chrysantimums
Right in front of my eyes
In life

Nguyên Đỗ


Tắm Suối

Mây trắng nghiêng bay cúi xuống chào
Em vừa tắm khuất rặng phi lao
Anh chim bằng đã về trên núi
Hồn cũng bâng khuâng gió dạt dào

Rừng sẽ trao lan tặng tóc thề
Em nghiêng nghiêng nón dáng xinh ghê
Chiều mơ hoa nở trên làn tóc
Đêm đến hình em có hiện về

Vách núi mong chờ mây cứ trôi
Rừng cây xào xạc nhớ thương rồi
Lan rừng nở cánh chờ em tới
Em đã về xuôi chốn biển khơi

Sông suối phù sa chảy thật dài
Một lần tắm suối ướt tóc mai
Ngâm trong sông suối hương tình thắm
Nước Nhược, non Bồng, bóng dáng ai

Núi có như sông nhớ lạ lùng
Một người con gái mắt huyền nhung
Sông sông núi núi chờ mong mãi
Sông núi ngàn năm vẫn thủy chung

Nguyên Đỗ
2/4/01

Dạ Khúc

Nhạc ca vang đêm nay
Rượu hồng ta vui say
Quên đi buồn dĩ vãng
Tận hưởng trọn đêm nay

Điệu vũ cho nhịp nhàng
Dìu nhau đi dọc ngang
Hãy bước đều bước nhẹ
Người em yêu, dịu dàng

Đèn quay như muôn sao
Cùng nhau theo mây cao
Bồng bềnh trong hạnh phúc
Bên tai tiếng thì thào

Bồng lai tình nên thơ
Đèn giăng lấp lánh mờ
Khúc ân tình dạ vũ
Tình nhân vào trong mơ

Dạt trôi theo câu ca
Lạc trong giải Ngân Hà
Người cùng ta nên một
Bóng mình cuốn bóng ta

Nguyên Đỗ


Mùa Hạ Tuổi Nhỏ

Mùa hạ nực nồng
Đang chạy chơi rông
Mồ hôi nhễ nhại
Đuổi nhau mấy vòng

Mười bốn mười lăm
Tuổi nhỏ học chăm
Chơi đùa nghịch ngợm
Năm, mười, mười lăm ...

Mười lăm, hai mươi
Chắc đẹp hơn người
Nụ cười duyên dáng
Như nụ hoa tươi

Đuổi bướm hái hoa
Tháng hạ hiền hoà
Thật vô tư lự
Nhớ hoài tuổi hoa

Mùa hạ oi ả
Bóng chiều nghiêng ngả
Mặt nước trong xanh
Rủ nhau đùa lạ

Nhảy phóc xuống ao
Cái cổ lộn nhào
Nước tung trắng xoá
Thương em làm sao!

Nguyên Đỗ



Không Nguôi Nỗi Nhớ

Từ buổi quê mình thiếu vắng em
Giòng sông cuồn cuộn hết êm đềm
Thuyền đi xuôi mãi chưa về bến
Bến vắng buồn hiu quạnh quẽ thêm

Trăng rơi biển vắng đời ngơ ngác
Mặt nước phong ba nỗi nhớ thương
Từng bước chân đi trời lưu lạc
Hồn về nơi đó Thái Bình Dương

Sóng động lòng ta nỗi xót xa
Đêm nay dau dứt nhớ quê nhà
Ngày đi mái tóc còn đen nhánh
Nhìn kính điểm trang sương đã pha

Buổi ấy anh đi về mặt Bắc
Em xuôi con nước chạy về Nam
Thuyền trôi xứ lạ, anh tù rạc
Chim Việt còn mong đậu hướng Nam ?

Miền Nam sông nước của quê hương
Đất Mẹ Cửu Long buổi nhiễu nhương
Sông Hậu sông Tiền dâng sóng nước
Đêm nằm mộng mị nhớ khôn lường

Bao giờ trở lại quê hương cũ
Nhìn những phù sa sóng cuốn trôi
Núi lở sông bồi non sông ấy
Không nguôi nỗi nhớ đáy hồn tôi

Nguyên Đỗ


Hoà Bình Xuân Đang Tới ?

Chắc người ấy tên Hoà Bình, em nhỉ
Một mai này chắc sẽ gặp nhau thôi
Nghĩ xa xôi cho hồn dạ bồi hồi
Mắt nhìn mắt có thẹn thùng, mắc cở

Đây vòng tay luôn sẵn sàng rộng mở
Đã qua rồi cuộc chiến của hôm qua
Đây bàn tay săn sóc những loài hoa
Vun từng chút, tưới từng chiều, chẳng nghỉ

Khi gặp lại chắc là vui lắm nhỉ
Em hoà bình anh chinh chiến: Tình thương
Cây trúc xanh chim loan đậu ngoài đường
Sợi nắng đẹp soi đường ta bước tới

Trong thương mến ta ngóng chờ ngày mới
Từng đám mây lơ lửng ở trên cao
Từng cụm mai nở rộ tự thuở nào
Có lẽ đón mong chờ Xuân đang tới

Nguyên Đỗ


Leo Núi Yosemite

Leo lên đỉnh núi chọc trời
Thả hồn phiêu lạc giữa đời viễn phương
Viết bài tưởng nhớ quê hương
Bốn phương tám hướng vấn vương mịt mùng
Nhớ làng quê nhớ vô cùng
Đứng trên đỉnh núi mây chùng ngang vai
Ạ ời tiếng hát bên tai
Như lời Mẹ hát năm dài quê Cha
Nghẹn ngào tưởng nhớ xót xa
Mây đưa nước mắt nhớ nhà về quê
Núi đồi cách trở hai quê
Quê đây quê đó lồi về xa xăm
Xa nhà đã bấy nhiêu năm
Leo lên đỉnh núi gọi thầm quê hương

Nguyên Đỗ
Yosemite, CA


Quế Hương


Em đẹp tuyệt vời, mái tóc mây
Phủ bờ vai bé lẫn lưng gầy
Mắt huyền nho nhỏ đen lóng lánh
Thu hút hồn ta đến ngất ngây

Nếu được một ngày đứng bên em
Anh đưa tay vuốt tóc xinh mềm
Sẽ ghì ôm chặt hôn lên mắt
Tóc phủ hồn anh như bóng đêm

Anh muốn yêu em yêu đắm say
Yêu em từng phút trọn đời này
Tóc dài buông xỏa như giòng suối
Cuộn mãi hồn anh suốt kiếp này

Nhớ chuyện ngày xưa rất lạ thường
Chàng Từ sánh nghĩa với Giáng Hương
Non tiên không ở còn về lại
Trái đất trần gian chắc dễ thương ?

Quê hương trầm quế đất phì nhiêu
Chữ S cong cong thật mỹ miều
Xa lắc mà gần trong trí tưởng
Nửa đời ngang dọc nhớ thương nhiều

Nguyên Đỗ





Nỗi Niềm Riêng

Làm sao viết trọn nỗi niềm riêng
Trăm nối tơ vò vạn muộn phiền
Bảy nổi ba chìm ông bà nói
Đi qua mới cảm trọn vô biên

Thả hết ưu tư trả nỗi niềm
Cho lòng tịnh lắng dạ bình yên
Ba sinh duyên nghiệp đành theo cả
Có nợ trả vay, hết muộn phiền

Thấy ảnh thân quen tự kiếp nào
Hồn thơ thấp thoáng tựa chiêm bao
Đưa tay với cứu ai người cứu
Người cứu ta ư? Vạn ánh sao....

Thân đắm chìm trong nước đục ngầu
Đời người nhanh lẹ vụt qua mau
Ba đời chín kiếp mau như thể
Bóng ngựa phi ngang một chiếc cầu

Thì viết ngay đây vạn nỗi lòng
Dù trong dù đục hoặc long đong
Ba chìm bảy nổi trong canh bạc
Vạn nỗi niềm riêng tỏ tám lòng

Nguyên Đỗ

Sông Nước Chiều Xuân

Sóng nước chiều Xuân sóng cuốn xanh
Này em chèo nhẹ chèo cho nhanh
Mây trôi lời lững trên cao vút
Em hãy cùng anh dệt mộng lành

Thuyền trôi lơ lững giữa giòng sông
Giọt nắng chiều nay điểm má hồng
Thiếu nữ một bầy vui tắm nắng
Ngày mai trong đó ai sang sông ?

Mặt nước chảy xuôi rất êm đềm
Dạt dào thơ mộng anh với em
Thuyền xuôi hoa sóng reo dồn dập
Sương khói mênh mông dải luạ mềm

Chim chóc về non bóng đã chiều
Sóng tràn dâng ngập những thương yêu
Giòng đời mai mốt về đâu nhỉ
Sông suối tình yêu dáng mỹ miều

Nguyên Đỗ
March 6, 2001


http://diendan.datviet.com/forums/showthread.php?t=819&page=1&pp=13
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-14 13:14:50Huyền Băng>
Thôi Anh Chào Em Nhé

Thôi anh chào em nhé
Ngày mai em đi rồi
Khăn này lau mắt lệ
Sầu anh lòng chơi vơi

Tháng ngày ta tâm sự
Buồn vui chia sẻ chung
Những câu thơ tình tự
Mai kia gió lạnh lùng

Thôi anh chào giã biệt
Mai còn gì cho nhau
Tương lai nào đoán biết
Trái tim giờ buồn sầu

Thôi chúc em tươi mãi
Buồn rồi mau tàn phai
Tấm lòng anh bỏ lại
Những lo toan miệt mài

Thôi anh chào em nhé
Bên đường tóc phơ bay
Em thời gian mãi trẻ
Cho đời thêm đậm say!

Nguyên Đỗ


Tuyết Sớm

Trời bên em chuyển lạnh
Tuyết trắng lại bay về
Cõi lòng thêm cô quạnh
Đìu hiu mái tóc thề

Năm nay tuyết về sớm
Lá vàng còn trên cây
Có cây màu mới chớm
Lạnh lùng chất chứa đầy

Trời bên em tuyết lạnh
Thấm vào tim vào hồn
Ước gì anh có cánh
Bay về trao nụ hôn

Nụ hôn thật nồng ấm
Nụ hôn chan chứa tình
Đêm qua đi thật chậm
Mình thức tới bình minh

Nguyên Đỗ
Colorado Springs. CO
Oct 5th, 2001


Xin Lỗi Thêm

Gặp nhau mải trò chuyện
Nói cười qua suốt đêm
Quên hết lời tâm nguyện
Chỉ còn anh với em

Đêm qua đi thật vội
Mắt mờ sâu trũng đen
Giật mình ta sám hối
Tạ tình nhau đôi phen

Em một mực xin lỗi
Nói rằng tội do em
Nếu yêu là trọng tội
Chúa ơi, xin tội thêm

Nguyên Đỗ


Chắc Nhỏ Lại


Chắc nhỏ lại lái xe tìm việc mới
Trong chiếc xe nhỏ đẹp vừa mua xong
Nhỏ hôm nay chắc hẳn sẽ vui lòng
Và cười tươi khi nhận làm chỗ mới

Chắc nhỏ lại tìm trăng sao mỗi tối
Nhìn màn đêm mơ tưởng tới nơi xa
Đi dạo chơi trong khắp cõi Ngân Hà
Chắc sẽ gặp chị Hằng hay chú Cuội

Chắc nhỏ lại vui tròn vui suốt buổi
Để mơ hồng nở trong đoá yêu thương
Ngày mai kia khi nhỏ bước vào trường
Sẽ chăm học và thành công mãi mãi


Nguyên Đỗ


Gọi Nàng Thu

Trưa hôm nay một ngày hè nóng cháy
Lời thơ em như suối mát chảy dài
Mái tóc huyền trinh nữ chấm ngang vai
Anh tưởng thấy một trời mơ mộng thắm

Trời mát dịu cho hồn theo nắng ấm
Bay theo mây đang lơ lửng trên cao
Nhạc thông reo theo sóng biển dạt dào
Đưa ta đến quãng đời thơ rực rỡ

Hồn hạnh phúc rung từng hồi bỡ ngỡ
Chiếc lá vàng trong gió nhẹ nhàng rơi
Gió tung bay đem lá khắp phương trời
Chiếc thảm đẹp đón bước chân êm ái

Hãy bước đến bên anh đừng ái ngại
Đi trong mơ trong rừng lá tím hồng
Nhìn cuộc đời bao la rộng mênh mông
Nàng-thi-sĩ-hồn-thơ-anh-cuộc-sống !

Nguyên Đỗ
r


Chớm Đông


Năm ngoái gặp nhau buổi chớm đông
Sáng nay lành lạnh mặt trời hồng
Chao ơi lại nhớ ơi là nhớ
Lúc cận kề nhau, phút mặn nồng

Em đến thẹn thùng xinh lắm cơ
Nhìn anh xao xuyến đến không ngờ
Hàn huyên tưởng nhớ ngày xưa cũ
Gió lạnh bên ngoài, trong vách thơ

Em hát tình ca Huế thật tình
Những tà áo trắng một trời xinh
Nữ sinh Đồng Khánh còn nhơ nhởn
Bướm trắng sông Hương thật thắm tình

Huế của ta này Huế vạn năm
Một ngày nắng đẹp đã về thăm
Có đàn chim nhỏ vui ca hót
Tiếng hát của em ngọn sóng ngầm

Bản nhạc em dành riêng tặng anh
Gió đông mang lại giấc mơ lành
Vẫy tay tạm biệt mùa thu nhé
Nhớ buổi em chào giã biệt anh

Nguyên Đỗ
Dec 6th, 2002

r
Trồng Cây

Mỗi sáng tưới ít nước
Cây kiểng lên cao xanh
Nhánh non, cành trổ tược
Tháng ngày thêm đẹp xinh

Mỗi chiều anh gặp nhỏ
Không nói miệng mỉm cười
Tháng này qua tháng nọ
Gặp nhau lòng rộn vui

Hôm qua đi trước cửa
Bóng nhỏ không thấy đâu
Buổi tối nằm trăn trở
Suy nghĩ đến nhức đầu

Sáng nay biết em bệnh
Ghé nhà thương viếng thăm
Bình hoa, cầm lính quýnh
Đặt ngay chỗ em nằm

Tỉnh dậy, hoa chào đón
Hỏi Mẹ hoa của ai
Mẹ cười nói gỏn gọn
Điện thoại trên thiệp này

Em gọi giọng nhỏ nhẹ
Cám ơn anh tặng hoa
Anh nói, "Mau khoẻ nhé,
Rồi anh tặng thêm quà!"

Tình yêu rồi có lớn
Như cây chăm bón hoài
Hạnh phúc rồi chào đón
Tình yêu sẽ lên ngai

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Nhập Thần


Một hôm trận gió tình yêu lại
Đứng ngẩn trông vời áo tiểu thơ

Huy Cận

Em gửi cho anh những bức hình
Như là trang lịch thật tươi xinh
Đoan trang thuỳ mị như công chúa
Áo trắng tiểu thư nét thắm tình

Anh cứ nhìn em rạng ý thơ
Chiếc cầu mạng lưới nối hai bờ
Em sang, anh đến, vui mừng rỡ
Ước hẹn trăm năm rộn rã mơ

Anh ngắm nhìn em, đã nhập vào
Tâm hồn thể xác dưới vòm sao
Diệu kỳ khó hiểu tuyệt vời lạ
Gió mộng tình trăng bỗng dạt dào

Những nụ Mến Thương kết buổi đầu
Bây giờ nở đoá Tình Yêu sâu
Tiểu thơ xõa tóc buông giông tố
Màu trắng trinh nguyên rất nhiệm mầu

Muôn nét đơn sơ, vạn mến thương
Anh như lạc giữa chốn thiên đường
Bởi đâu hồng phúc tình yêu lại
Từ Thức vì sao gặp Giáng Hương ?

Lê Phong Trần
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-21 05:20:52Nguyên Đỗ>
Cùng Vốn Nòi Tình

Chu Mạnh Trinh - vốn nòi tình lãng mạn
Tiếng chày kình còn lảng vảng ngân xa
Nước non xanh, chuà Hương, cảnh luạ là
Đâu động Phật, đâu non Tiên, suối ngọc

Hồn Chu Mạnh cùng anh lên Bản Giốc
Nhìn quê hương sơn thủy ngỡ ngàng thay
Ơ non sông sao đã lắm đổi thay
Dòng suối nước chẳng còn trong thanh thủy

Núi đá vôi còn bóng nàng Tô Thị
Đợi trông chồng lên núi ngóng ngàn năm
Hạt nước mưa hay giọt lệ âm thầm
Trên gò má tháng ngày qua để vết

câu chuyện cũ có bao giờ kể hết
Vết thương lòng da diết khúc sầu đau
Khóc nàng Tô bao mưa nắng dãi dầu
Kẻ chinh phu biết bao giờ trở lại

Vốn nòi tình hồn ta hằng tê tái
Nợ non sông bao giờ trả cho sông
Hồn gầm lên như thác đổ sông Hồng
Nước đỏ ngầu ngày Quang Trung đại thắng

Hồn tổ quốc hội Diên Hồng mang nặng
Máu tổ tiên thấm vào đất nuôi cây
Giữ từng phân từng tấc nước non này
Cho con cháu muôn đời còn hãnh diện

Nguyên Đỗ
 
 
Thưởng Ngọan Vườn Thơ
 
 
Đi dạo mãi những vườn thơ lãng mạn
Hồn lâng lâng ướt át nhớ người ta
Vần thơ kia ôi xao xuyến đậm đà
Thầm ao ước một ngày ta hiện diện
 
Những vần thơ trong cuộc đời đổi biến
Biết là thơ lòng dạ vẫn xốn xao
Biết là thơ tâm trí vẫn dạt dào
Như khúc nhạc vĩ - dương cầm giao hưởng
 
Anh ngồi đây thả hồn vào mơ tưởng
Đọc từng bài rung cảm với muôn phương
Ôi tình yêu đường dẫn tới thiên đường
Hay địa ngục để tình nhân đau khổ
 
Dạo vườn thơ thấy những duyên kỳ ngộ
Cảm nhận tình huyền diệu lắm em ơi
Vì tình yêu nở những đóa hoa đời
Vì tình yêu  lắm đóa sầu héo úa
 
Nên cẩn thận, phải vô cùng chọn lựa
Trúng người thương, chẳng phải đụng là thương
Thương vội vàng, thương khờ dại, tai ương
Phải tính tới, tính lui cho thật kỹ
 
Khi lựa chọn, hãy tìm người tri kỷ
Người thật lòng, không phải chỉ ba hoa
Để tình yêu tình bạn mãi thăng hoa
Không mờ nhạt, trách nhau, qua năm tháng
 
Nguyên Đỗ

 
 

 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0

Em Đòi Nợ

Em đòi nợ thật tình anh không dám trả
Sao công khai tuyên bố chỉ yêu em
Em là ai, sao không gởi anh xem
Cho thấy mặt, hay chuyện trò điện thoại

Nếu hoà hợp anh chẳng gì ngần ngại
Tuyên bố liền chẳng chờ em thúc, đòi đâu
Thiệp cưới in, chẳng phải đợi yêu cầu
Công khai hoá trên diễn đàn khắp chốn

Nhưng chắc chắn, anh tin em đã lộn
Không phải anh, chỉ trùng hợp tên thôi
Đừng thù anh, đừng chửi rủa anh tồi
Có giận cá em cũng đừng chém thớt

Trên Mạng Lưới có những gì nhả nhớt
Đừng vội tin, phải kiểm chứng, em ơi
Lưỡi không xương, người vô ảnh, muôn lời
Em chớ vội giao trái tim yêu qúi

Nguyên Đỗ


http://diendan.datviet.com/forums/showthread.php?t=72438

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Nụ Hôn Thanh Khiết

Cho anh hôn một nụ hôn thanh khiết
Nhẹ nhàng thôi ở trên trán ưu tư
Để xua đi những nỗi sợ trầm tư
Của xa vắng, của cô đơn, lạc lõng

Anh không hôn bằng nụ tình nóng bỏng
Mà chỉ bằng dấu hiệu của tình thương
Bởi vì em, vì anh nữa, khác thường
Không sàm sỡ, không xô bồ, vội vã

Cho anh hôn một nụ hôn phép lạ
Đuổi u buồn khỏi ánh mắt mênh mông
Cho bình minh rồi sẽ đến tươi hồng
Cho chim hót líu lo gọi ngày mới

Em, anh sẽ không hối lỗi
Nụ hôn này thanh khiết rất đơn sơ
Xoá buồn đau để mãi mãi gieo mơ
Cho mầm mộng vươn lên thành hoa thắm

Nguyên Đỗ

http://diendan.datviet.com/forums/showthread.php?t=20208&page=3
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Gọi Người Trong Mộng

Hỡi người trong mộng dậy chưa?
Mặt trời sáng tỏ sắp trưa đến rồi!
Chân anh lại bước đơn côi,
Em còn ngủ kỹ, ngủ vùi vì sao?

Hồn anh hứng giọt nắng đào
Rọi từng ngọn tóc rọi vào trái tim
Trong tim chỉ có mình em
Mà sao xốn xáo chẳng êm thắm hồng

Mùa thu em thấy đẹp không
Lá thu rực rỡ rừng phong tím vàng
Bao giờ em có về ngang
Anh đưa em đến rừng hoang ngắm nhìn

Thơ tình em giữ làm tin
Lỡ rồi mai mốt lạc nghìn lối xa
Em ngâm nhắc nhủ hồn ta
Thuộc về em đó cả ba kiếp rồi

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÊM BÌNH YÊN
Hoàng Hoa

Ngày trôi qua lắm khi chìm điên đảo
Giày xéo tâm hồn, lắm nỗi ưu tư
Chỉ phiền nỗi cuộc đời này trơ tráo
đôi khi sức người bất lực thiên cơ


Bạn ơi, lắm khi đầu tắt mặt tối
và lắm khi không gượng nổi để cười?
Bạn hãy cố thanh thản lòng bạn nhé
Phút thăng bằng cho thân xác trẻ tươi!


Đêm bình yên, đêm tuyệt diệu bạn ơi
Hãy tận hưởng phút êm đềm bạn nhé
và bạn ơi tôi mong là như thế:
vị đắng cay vun cây trái ngọt lành!...

Huế - Hội - Đà
Những tháng ngày mệt mỏi ấy...
2005

Thơ Dịch - HH gởi đây nhé!
Hihi
"... người ta chỉ nhìn thấy thật rõ ràng bằng trái tim. Cái cốt yếu thì con mắt không nhìn thấy!"

(Trích: Hoàng tử bé - Antoine de Saint Exupéry)
Đăng nhập để trả lời
0
Em Đòi Nợ

Em đòi nợ thật tình anh không dám trả
Sao công khai tuyên bố chỉ yêu em
Em là ai, sao không gởi anh xem
Cho thấy mặt, hay chuyện trò điện thoại

Nếu hoà hợp anh chẳng gì ngần ngại
Tuyên bố liền chẳng chờ em thúc, đòi đâu
Thiệp cưới in, chẳng phải đợi yêu cầu
Công khai hoá trên diễn đàn khắp chốn

Nhưng chắc chắn, anh tin em đã lộn
Không phải anh, chỉ trùng hợp tên thôi
Đừng thù anh, đừng chửi rủa anh tồi
Có giận cá em cũng đừng chém thớt

Trên Mạng Lưới có những gì nhả nhớt
Đừng vội tin, phải kiểm chứng, em ơi
Lưỡi không xương, người vô ảnh, muôn lời
Em chớ vội giao trái tim yêu qúi

T.B ND rất ít khi, gần như không bao giờ vào các "chatroom", thỉnh thoảng dùng AIM là mythach, hoặc my_thach2000 trong yahoo messenger, xin qúi vị cũng như các bạn nên để ý! Không chừng bị người khác giả danh Nguyên Đỗ hay một Nguyên Đỗ nào khác đùa nghịch! Xin cám ơn!


Nguyên Đỗ

************************************

Em Tránh Ta Như Tránh Người Đòi Nợ

Em ttánh ta như tránh người đòi nợ
Ta u sầu mưa ướt cả chồng thơ
Em xa ta tự độ đó đến giờ
Thoáng ẩn hiện lẩn vào nhanh trốn tránh

Ta đâu muốn gập cúi mình cầu cạnh
Sợ phiền em, ta viết cánh thư xanh
Em giả quên, hay giả bộ không nhìn
Không chào nói dù một lời cay đắng

Ừ tháng sáu trời lúc mưa lúc nắng
Mà hồn ta vẫn nặng với tương tư
Giả như ta chợt hấp hối bây giờ
Em có đến để nghe lời trăn trối

Ta có lúc lòng ấp đầy hối lỗi
Muốn tìm em qùi gối lạy van em
Trái tim này em vạch lấy mà xem
Đã bầm tím nhớ nhung hoài nhức nhối

Nguyên Đỗ


*************************************

U Hoài

Ở nơi đó, xa xôi, mà rất thực
Tựa như là viễn vọng kính soi tim
Em hiểu anh như anh vẫn hiểu em
Trong khoảnh khắc hai đứa gần gang tấc

Trong lặng lẽ anh cúi đầu một chặp
Bao năm trời ngăn cách mấy đổi thay
Dấu yêu thương còn đậm nét vòng tay
Nụ hôn ngọt đôi môi còn khao khát

Hoa xuân nở hương hoa thơm ngào ngạt
Bướm vờn bay mà em đã về đâu
Ai gieo cầu, ai thả ngọc phun châu
Giòng suối mát cho anh hoài đắm đuối

Giọt lệ mặn, xót xa còn hơn muối
Ướp men tình ướp lặng lẽ cô đơn
Mưa tháng Tư, mưa tháng Bảy, đau buồn
Tình hai đứa như nỗi lòng hoài quốc

Nguyên Đỗ


**************************************

Chờ Đợi

Ngồi chờ mãi mà chẳng ai gõ cửa
Những người thân, những khách lạ nơi đâu?
Mùa Xuân về hoa lá đã khoe màu
Ong bướm đến, người yêu sao chẳng lại?

Ngồi đợi mãi, hồn cũng buồn tê tái
Xuân rồi qua, Hạ rồi đến, đi nhanh
Này em yêu, đã quên hẳn về anh?
Hay em sợ tháng Tư mưa ướt áo?

Những ngày mưa nâng giá trị nắng ráo
Như chia ly nâng nhận thức tương phùng
Có cách ngăn mới cảm thấu đợi mong
Sầu đơn độc ứa đầy lên trang giấy!

Anh đợi mãi, mà em đâu chẳng thấy
Hoa nở nhanh, rồi tàn vội hôm qua
Tình đôi ta cũng như thể đoá hoa
Tàn mau lẹ hay thành hoa bất tử?

Nguyên Đỗ


******************************
Bầu Trời Xanh

Bầu trời xanh xanh ngắt
Màu nắng, đồng lúa vàng
Trải dài xa bát ngát
Thu hồn khách qua ngang
Hàng dừa che bóng mát
Buổi trưa nắng chang chang
Đợi tới chiều nắng nhạt
Nông dân trở về làng

Nguyên Đỗ


**********************************


Xin Em Một Nụ Ngọc Lan


Ở trước nhà em cây lá xanh
Gió đưa thoang thoảng mát hương lành
Hoa cau, hoa bưởi, hay cam quít
Anh, khách về ngang, chân bước nhanh

Anh đứng ngẩn ngơ trố mắt nhìn
Búp xanh hoa trắng thật là xinh
Ngọc lan, ờ thật, thơm ngan ngát
Tiếng chó sủa vang anh giật mình

Cô gái đôi mươi chợt ngó ra
"Vào ngay!" Cô đuổi chó vào nhà
Mỉm cười chào hỏi cần chi đó
Ơi giọng miền Nam sao mặn mà!

Anh chỉ cây lan, khen sắc hương
Một cây thơm ngát cả con đường
Xin em một nụ ngọc lan nhé
Để giữ tình quê, nhớ cố hương

Em đứng nhón chân vịn trĩu cành
Cười duyên thỏ thẻ xin trao anh
Nụ hoa lan nhỏ thơm hoài mãi
Em chúc anh vui vạn sự lành

Cô gái đồng hương mắt chứa chan
Lòng anh xao xuyến đến vô vàn
Bỏ vào trên ngực nụ hoa mới
Ao ước tình yêu như đóa lan

Nguyên Đỗ

*************************************


Em Có Về

Em có về thăm lại dòng sông cũ
Những Bạch đằng, những Bến hải, sông Hồng
Những con mương, những con suối nước trong
Thả giùm tôi những lá tình thơ nhỏ

Em có về Hương giang xuôi phố cổ
Nhìn giùm tôi thành quách đất thần kinh
Hát tôi nghe những khúc hát u tình
Của dân giả, vương gia thành cổ kính

Em có về thăm lại miền lục tỉnh
Theo Cửu long chín cửa đã chia dòng
Ngửi giùm tôi hương lúa mới trổ bông
Ăn cá nướng vàng da thơm phưng phức

Bao ước mơ tôi giữ hoài trong ngực
Cứ vẫy vùng như muốn nhảy tung ra
Hồn tôi như muôn sóng cuộn Hồng Hà
Tôi muốn nhắn, tôi muốn nhờ... chẳng hết

Nguyên Đỗ

***************************************


Không Rượu Thì Trà

Chị hỏi vào đây phá được chăng?
Ơ hay cuội đứng ngó vầng trăng
Cây đa cao mấy vẫn chưa tới
Mời chị xuống chơi hỡi chị Hằng!


Gió tạt ngang qua có lạc đường
Ngạt ngào thoang thoảng phải quỳnh hương?
Trăng rằm vằng vặc trên cao đó
Tỏa sáng đêm nay đẹp lạ thường


Lều nhỏ cuội ta thấp thỏm chờ
Gót vàng nhè nhẹ của nàng thơ
Khoan thai thanh thoát dịu dàng đến
Như mộng liêu trai trong giấc mơ

Chị đến ngay nha cuội sẵn sàng
Không men không rượu vẫn đàng hoàng
Tách trà sen đậm đang pha sẵn
Nhấp chén hoạ thơ hỡi bạn vàng


Nguyên Đỗ

*************************************

Buổi Sáng Nhớ Ai

Buổi sáng còn ngái ngủ
Ngoài trời tuyết đang rơi
Tối qua ngủ chẳng đủ
Nhớ người ta quá thôi

Bình cà phê pha sẵn
Uống cạn ấm bờ môi
Chỉ còn một chút cặn
Tới giờ đi làm rồi

Xe chạy trên đường tuyết
Từ từ chẳng dám nhanh
Quãng đường đông trơn trượt
Lỡ xảy chuyện không lành

Em đã về xứ ấm
Nắng hồng rọi trên sân
Tháng ngày trôi thật chậm
Bao giờ chung bước chân?

Nguyên Đỗ

*******************************


Đi Tìm


Đi tìm mãi một vài trang ký sự
Như là trang nhật ký một thời qua
Nhớ những ngày lặng lẽ đã đi qua
Hay cả những chặng đường đi đói khổ

Đi tìm mãi hành trình muôn cây số
Mảnh hồn thơ vùi lấp giữa bôn ba
Trong đáy hồn thoảng vọng một tiếng ca
Bạn có biết đang tìm gương phản ảnh?

Đi tìm mãi những gì đầy góc cạnh
Của đời ta, chuyện đã đến hay mơ
Cuộc hành trình nhiều lúc đến ngẩn ngơ
Trang ký sự ngày xưa mình viết đấy

Đi tìm mãi, biết đâu rồi sẽ thấy
Khuôn mặt mình, trang nhật ký trong gương
Tự hỏi lòng, tầm hồn đó đáng thương
Hay đáng ghét, hay rất là xa lạ?

Nguyên Đỗ

************************************

Từ Grand Canyon đến Hawaii

Mai em đi du ngoạn
Thăm từng nơi đẹp xinh
Cảnh cùng người hữu tình
Chắc là vui lắm nhỉ

Cảnh Canyon hùng vĩ
Thành vách đá chênh vênh
Em có đứng một mình
Nghĩ về anh không vậy?

Hạ Uy Di lộng lẫy
Biển xanh với muôn hoa
Em cùng sóng hài hoà
Em giống như ngư nữ

Bơi sóng/người tình tự
Nhấp nhô giữa biển xanh
Bao nhiêu là mộng lành
Khoảng trời mơ hạnh phúc

Nguyên Đỗ

******************

Góc Hồn Là Của Riêng Ta

Góc hồn là của riêng ta
Dẫu là tăm tối dẫu là sáng choang
Góc hồn là góc hồn hoang
Gác chân năm ngủ ngỡ ngàng lời thơ
Góc hồn là chốn mộng mơ
Chống cằm cắn bút thẩn thơ tháng ngày
Góc hồn khi tỉnh khi say
Mơ mơ thật thật ai hay ai ngờ
Góc hồn thơ lại là thơ
Có ai hay biết ai chờ nhớ không?

Nguyên Đỗ


http://www.muctim.com/bulletin/showflat.php?Cat=0&Number=93604&an=0&page=0#93604

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-17 23:36:07Nguyên Đỗ>
Đêm Hoà Nhạc Ngoài Công Viên


Tiếng vĩ cầm rung như tiếng tơ
Bàn tay kéo khẽ, lẹ không ngờ
Tóc em phủ xuống như ngàn sợi
Làn gió vì em cũng ngẩn ngơ

Em, nốt ruồi đen trên cánh môi
Mặt nghiêng theo tiếng nhạc ru đời
Em cười mỉm nhẹ bao xao xuyến
Từng nốt nhạc reo như tiếng cười

Dưới ánh sao khuya nhạc nhẹ nhàng
Ru hồn thính giả, gọi vầng trăng
Lá reo trong gió như hoà khúc
Anh đứng nhìn em nét dịu dàng

Tấu khúc hoà âm vọng cất cao
Say sưa mộng ước sóng tuôn trào
Giao mùa Thu - Hạ đêm thơ nhạc
Đôi mắt hiền xinh vạn ánh sao


Nguyên Đỗ

**********************************
Ước mơ thuyền mộng.

Tôi ước hồn tôi là chiếc thuyền
Chở đầy cây trái chạy luân phiên
Ngược xuôi sông Hậu sông Tiền mãi
Chín nhánh Cửu Long khắp các miền

Tôi ước xuôi theo sóng biển Đông
Đi lên miền Bắc gặp sông Hồng
Hay Hương Giang đẹp trôi qua Huế
Trà Khúc, Bạch Đằng... trăm nhánh sông

Tôi ước chở chuyên những mộng lành
Đưa về thôn xã ngát dừa xanh
Lên vùng đất đỏ cao nguyên nữa
Bầy trẻ nô đùa bên mái tranh

Ước mơ bé nhỏ tuổi đơn sơ
Năm tháng đi qua vẫn chẳng mờ
Dâng trọn hồn tôi cho đất nước
Thuyền đầy mộng ước bến sông thơ

Nguyên Đỗ

**************************************

http://www.muctim.com/bulletin/showflat.php?Cat=0&Number=93264&an=0&page=9#93264


Kỷ Niệm

À ra thế, có người bỏ công đọc
Để hồn ta mường tượng những ngày xưa
Và hồn ta ươn ướt buổi trời mưa
Trên bãi cát biển Nha Trang thuở đó

Nhấp nhô sóng, thuyền, ghe, xuồng lớn nho?
Hàng thuỳ dương trong gió cứ vi vu
Sóng rì rầm, vang vọng tiếng ai ru
Từng tiếng hát, giọng ca, hò ... kỷ niệm

Xinh duyên lắm chẳng cần chi trang điểm
Tuổi mười lăm, mười sáu, nét đơn sơ
Ta nhìn nhau, chớp mắt, động trào thơ
Và ngôn ngữ bỗng nhiên bay như bướm

Rồi từ đó những cuối tuần dậy sớm
Tập làm thơ vẽ bướm với biển xanh
Sóng dạt dào, bình minh chiếu long lanh
Như hoạ phẩm Nha Trang vào vĩnh cửu

Nguyên Đỗ

*********************************


Em Và Anh

Em và anh cùng bấm
Tìm xem ai bên kia
Em ơi, xem ai kìa
Hai đứa mình thôi đấy

Em và anh cùng thấy
Tay run run làm sao
Hãy ló mặt đi nào
Có gì đâu mà sợ

Hay là em mắc cở
Con gái lạ lùng ghê
Em còn mái tóc thề
Hay bây giờ cắt ngắn?

Em và anh chắc chắn
Kỷ niệm không hề phai
Anh còn yêu em hoài
Suốt cuộc đời nhớ mãi

Nguyên Đỗ


*****************************

Ngày Mưa Lối Cũ

Một ngày mưa lất lây
Thấm ướt đôi vai gầy
Em có về qua ngõ
Gió luồn qua khóm cây

Một ngày mưa nhớ không?
Em và anh xuôi giòng
Chèo ghe mưa ướt áo
Tình yêu thêm ấm nồng

Một ngày mưa nhớ em
Buồn theo vào trong đêm
Gối chăn nào ấp ủ
Cho hồn thôi nhớ thêm?

Một ngày mưa lối xưa
Đưòng trơn bước đi bừa
Dẫu rồi sa chân ngã
Kỷ niệm tìm trong mưa!

Nguyên Đỗ



*****************************


Anh Thấy Em Rồi Nhé!

Anh thấy em rồi nhé
Đang đọc thầm thơ anh
Nước mắt như vòng quanh
Chút rồi rơi rớt lệ

Anh thấy em rồi nhé
Đừng giả bộ lãng quên
Đừng nói để lặng yên
Mối tình chìm quá khứ

Em hiểu anh không chứ?
Lẩn trách nhau làm chi!
Ép uổng nhau làm gì!
Cho lòng mình tê tái!

Anh thấy em ngần ngại
Ngoài trời mưa chưa ngưng
Anh tự nhiên ngập ngừng
Viết gì đây em nhỉ?

Nguyên Đỗ


*************************

Ơ Hay Em Lại Trách

Ơ hay em lại trách
Con gái hay hờn ghê
Mưa ngoài trời dầm dề
Em lại mau nước mắt

Con gái hay quá quắt
Hở chút lại bỏ đi
Tự nhiên giận ghét gì
Chẳng cho ai giải thích

Con gái hay bộ tịch
Cứ thử thách, nhỏ nhen
Hơi chút là nổi ghen
Nhức đầu con trai quá

Con gái hay nổi doá
Xài thời giờ dây thung
Ai trễ thì lạnh lùng
Coi mình đúng giờ giấc!

Con gái hay nói xấc
Đâm thọc chọc ngang hồng
Nhói tim đau thấu lòng
Con gái ơi thật ghét!

(Mà vẫn thương lạ lùng!)

Nguyên Đỗ
 
Góc Nhỏ Thơ Quỳnh

Góc nhỏ thơ Quỳnh dấu ở đây
Tìm hòai con mắt đỏ đây này
Thơ Quỳnh lưu luyến đầy thân ái
Anh nhẩm thơ tình sắp lịm say

Không phải tình nào cũng dở dang
Tình yêu đẹp mãi tựa mùa trăng
Bên nhau âu yếm mùa xuân thắm
Tình cảm bền lâu rất nhẹ nhàng

Dù cách xa nhau, nối nhịp cầu
Tờ thơ, giây nói, chuyện tình sâu
Có đâu lỡ chuyến là đi mãi
Tình đẹp ngàn năm đủ vạn mầu

Nếu lỡ vì sao lạc cõi đời
Tình yêu đầu ấy dễ gì vơi
Nhớ nhau trân quí từng câu nói
Kỷ niệm đi theo suốt trọn đời

Nguyên Đỗ
 
 
 
 
 
 
 
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Vẫn Cứ Niềm Riêng



Thôi thì thế, cứ Niềm Riêng em nhỉ
Viết cho nhau những lúc thật cô đơn
Viết cho nhau ý nghĩ thật trong hồn
Dù ngôn ngữ đôi lúc còn hạn hẹp

Còn chút ấy, giữ sao cho thật đẹp
Những Niềm Riêng trọn vẹn gửi cho nhau
Hạnh phúc, buồn, vui, khổ với thương đau
Ta nói hết để nhẹ hồn vốn nặng

Cho nhau nhé, chớ ngại gì mưa nắng
Những Niềm Riêng khắc khoải buổi xa quê
Những Niềm Riêng khi đã lỡ hẹn thề
Những Niềm Riêng dẫu chỉ là ngắn ngủi

Đừng e lệ, đừng ngỡ ngàng, sầu tủi
Niềm riêng tư san sẻ nhẹ nhàng hơn
Vang dư âm theo phím nhạc điệu đờn
Nắng sẽ ấm những ngày đông lạnh lẽo


Nguyên Đỗ

http://www.muctim.com/bulletin/showflat.php?Cat=0&Number=112172&an=0&page=17#112172
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»