Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Cũ Gom Về

454 trả lời, 75.784 lượt xem — Trang 4 / 16
Ờ Em, Em Cũng Như Anh


Ờ em,
Em cũng như anh
Đêm nay lạnh lẽo vắng tanh buồn buồn
Mùa thu,
Lá sẽ lìa cành
Nhớ mùa thu cũ xa anh, lá vàng
Trái tim anh
Gió phủ phàng
Mưa dầm dãi gió
Ngỡ ngàng bơ vơ
Gởi em bên ấy bài thơ
Viết nghiêng viết lệch
Như bờ dậu thu

Nguyên Đỗ



Xuân Nguyệt

Anh gặp em mùa Xuân mai vàng thắm
Áo dài hồng xinh xắn gió tung bay
Em mỉm cười khe khẽ vẫy bàn tay
Sợ cánh bướm giật mình bay đi mất

Lần đầu gặp, làn mi đôi mắt giật
Chạm làn chớp, nghe trống ngực rồn vang
Em vương nghi thuần nhã điện cung hoàng
Anh dân giả một trời xa cách mấy

Vô tư lự em cười như chẳng thấy
Đến gần anh hỏi bướm với tên hoa
Suối vang reo cùng với nắng hiền hoà
Tiếng nhạc dạo rộn ràng thêm say đắm

Không ngần ngại xoè tay đưa anh nắm
Dẫn em đi suốt cả buổi vườn Xuân
Rồi hẹn nhau, gặp nữa, những cuối tuần
Những dịp rảnh, những chiều vui thứ Bảy

Em có nhớ ánh trăng vàng dạo đấy
Bên cội cây run rẩy ghé môi hôn
Lần đầu tiên mật ngọt lịm tâm hồn
Những cánh bướm, vì sao, trời thật mộng

Nguyên Đỗ



Rồi Tôi Đi Xa

Rồi tôi sẽ đi xa không về nữa
Con đường tình quên lãng với thời gian
Dù hôm nay giòng lệ chảy không ngăn
Nhưng nước mắt có khi nào níu lại

Ngày tháng cũ mối tình xưa vụng dại
Sẽ ngủ yên tận dưới đáy tim côi
Giòng suối buồn lặng lẽ chảy trôi xuôi
Hoà với biển mặn đời quên dấu tích

Rồi tôi sẽ đi xa không còn nghịch
Không còn chờ, không còn nhớ ngày xưa
Người đi rồi sao kể chuyện nắng mưa?
Khung cảnh cũ nhắc hoài người thân thiết

Ờ tôi biết khi yêu nhiều thua thiệt
Chuyện tình buồn tôi biết nói sao đây
Ờ thì thôi tôi uống rượu thật say
Ngủ một giấc ngàn năm không tỉnh dậy

Nguyên Đỗ

http://www.muctim.com/bulletin/showflat.php?Cat=0&Number=71346&an=0&page=13#71346


Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Sáo Nhỏ Sang Sông


Con sáo nhỏ sang sông lòng trĩu xuống
Mây hồng loang chợt tím nắng chiều rơi
Buồn mênh mang hồn dạ để bên trời
Thôi tiếng hót mùa Đông sầu lạnh lẽo

Con suối nhỏ, con sông chia mấy nẻo
Chiếc thuyền xuôi qua mấy bến đời, vương
Lòng hiểu lòng mà lỗi nhịp yêu thương
Cầu đã gãy, biết làm sao nối lại

Bay đi mất, cõi hồn thêm tê tái
Quạ kêu vang gọi sáo nhỏ ngày xưa
Bồn cỏ non, chậu lan tím, hàng dừa
Sáo bỏ lại cánh đồng đang héo uá

Sáo ơi sáo, chiều không còn nắng lụa
Sáng không hồng từ bữa sáo ra đi
Quẩn quanh đây còn lại kỷ niệm gì
Con sáo nhỏ sang sông buồn biết mấy

Nguyên Đỗ

http://www.muctim.com/bulletin/showflat.php?Cat=0&Number=59835&an=0&page=78#59835


Tim Hãy Ngủ


Tim hãy ngủ, ngủ yên, đừng thức nhé!
Đây là đêm, ngày tháng tới đêm đen
Bên ngoài kia không sao sáng không đèn
Tim hãy ngủ, ngủ yên, đừng dậy nữa

Đông đang lạnh chớ vội vàng nhóm lửa
Gió cứ về, tuyết cứ rải dầy đi
Còn lại gì ngoài khúc hát chia ly
Không ai biết, không một ai thấu được

Tim hãy ngủ, nếu cần, đang độc dược
Thuốc lãng quên tất cả chuyện ngày xưa
Những tiếng cười hay tiếng khóc dây dưa
Xẻ cuộc sống, cắt giây tơ vĩnh viễn

Tim hãy ngủ, có gì mà khóc tiễn
Dù bình minh, dù đêm đến, vậy thôi
Người ta đi, người ta vĩnh biệt rồi
Tim thoi thóp, tiếng mưa rơi từng chặp

Nguyên Đỗ

http://www.muctim.com/bulletin/showflat.php?Cat=0&Number=59837&an=0&page=78#59837

Vạn Lý Yêu Thương


Vơ vẩn chiều nay lại thẩn thơ
Vạn Ly Tình Yêu có kẻ chờ
Đường xa vạn dặm tâm gang tấc
Thiên Đường Tình Ái trong giấc mơ

Những lời thơ ngọt tựa mật đường
Những lời thân ái ấm muôn phương
Chiều nay thơ thẩn bờ sông cũ
Nhớ chuyện ngày xưa khúc sông Tương

Ai xuôi vạn lý thả doành châu
Ai cúi nhặt lên để nhớ sầu
Giòng nước giòng thơ tình nhắn gởi
Tình tràn suối chảy, nghĩa thâm sâu

Vạn lý ngàn thơ rải lối yêu
Tình hương theo gió, níu mây chiều
Một trời thơ mộng trong xanh lắm
Giòng nước sông Đào chốn thương yêu

Lưng lững giữa trời bóng thiên nga
Từng cặp bay chung lúc chiều tà
Vạn Lý Yêu Thương hoan khúc mới
Xoá hết sầu đau, khúc mặn mà

Nguyên Đỗ

http://www.muctim.com/bulletin/showflat.php?Cat=0&Number=59806&an=0&page=78#59806


Tuyết Lạnh Đường Trơn


Tuyết lạnh đường trơn chán quá đi
Từng cơn gió bấc lạnh bay về
Chung quanh trắng toát từng vùng trắng
Thêm nhớ một người đi chẳng về

Em dọn về Nam đã mấy trăng
Chốn này thêm lạnh, mắt thêm quầng
Nhớ người em nhỏ buồn chưa dứt
Tuyết lạnh tê cằm quên nói năng

Qua ngõ nhà xưa tuyết đóng buồn
Trên này đông lạnh chửa sang xuân
Công viên ghế đá không ai ghé
Từng bước cô đơn những cuối tuần

Tuyết lạnh đường trơn phố vắng tanh
Bầy chim ủ rũ đậu trên cành
Mặt trời le lói không đủ ấm
Em có bao giờ nhớ tới anh?

Nguyên Đỗ

http://www.muctim.com/bulletin/showflat.php?Cat=0&Number=56542&an=0&page=78#56542

Love means the body, the soul, the soul, the life, the entire being.

Guy De Maupassant


Tình yêu là thân xác
Tình yêu là tâm hồn
Tình yêu là đời sống
Tình yêu là hợp thể

Nguyên Đỗ


Tình Yêu Vạn Lý (Revisited)

Anh trở lại góc thơ xưa Vạn Lý
Bóng người thơ biền biệt chốn xa xăm
Biết nơi xa em có nhớ âm thầm
Và nhớ lại mối tình thơ Vạn Lý

Anh viết tiếp vần thơ xưa, tri kỷ
Dẫu một ngày, một tháng, vẫn tri âm
Bóng hình ai còn ngự trị trong tâm
Đêm trăng sáng, buổi mai sương còn đọng

Em có nhớ có chờ hay có ngóng
Vần thơ vui, vần thơ nghịch, đơn sơ
Môi em hồng, đôi mắt vẫn ngây thơ
Hay đã tím, mắt đã mờ chờ đợi

Anh sẽ viết những vần thơ thật mới
Cho riêng em, cho ngày tháng chia xa
Mai Xuân về màu nắng sẽ lụa là
Chiếu hồng tươi trên mai vàng nở rộ

Nguyên Đỗ


Hoà Nhịp Chim Sáo

Chim Sáo chiều nay hót nỉ non
Thương người thương nước phận chưa tròn
Sáo ơi cảm tạ lời khuyên nhắc
Ta cũng cùng chim hát ví von

Thơ lúc mềm nhung lúc sắt gang
Khi buồn khi giận chí ngang tàng
Khi vui khi sướng thơ muôn vẻ
Muôn lẽ thơ văn rộn xóm làng

Tiếng sáo hót vang rộn ý thơ
Chiều này khói tỏa chút sương mờ
Mặt trời sắp lặn trăng rồi nhú
Mặc khách đường xa chớ hững hờ

Mời khách dừng chân thưởng nguyệt hoa
Đóa Quỳnh sắp nở rượu vừa pha
Mời em, mời chị, mời anh nhé
Hoa nở đêm nay nét ngọc ngà

Nguyên Đỗ





Bão Tuyết Hôm Qua


Bão tuyết hôm qua dầy, cao mấy tấc
Gió hôm nay đưa tuyết đến, cao hơn
Cành thông trĩu màu tang trắng tủi hờn
Sà xuống tuyết mấy tầng thêm hoang vắng

Cả một ngày hôm nay không có nắng
Ảm đạm ghê màu trắng toát thê lương
Chẳng có ai vãng lai suốt mấy đường
Ráng lên nhé chặn cho ngay phải trái

Xe nằm đó, chạy ra đường ngần ngại
Gió như ri còn biết nói làm sao
Đừng trách nha, lời anh hẹn dạo nào
Chưa đến được thồi đừng buồn em ạ!

Khi nắng đẹp mùa Xuân hay mùa Hạ
Anh sẽ sang nhìn tóc bím đơn sơ
Đừng trách anh người sao quá dại khờ
Đã hứa hẹn lại đổ gian bão tuyết

Nguyên Đỗ

Khúc Tháng Bảy


Lời bay như gió
Trong ngày bão giông
Đuổi không kịp đó
Lốc xoay điên cuồng

Em đừng nóng nảy
Vung gươm bằng lời
Biển gầm sóng dậy
Thuyền đắm trên khơi

Giữ lời mềm mỏng
Tính tình nết na
Đời như giấc mộng
Sống cho hiền hoà

Mai này sẽ biết
Trời thơ mênh mang
Mai này sẽ biết
Đời mơ dịu dàng

Lời tình vang mãi
Đi vào thiên thu
Xin Người nhẫn nại
Đừng gây hận thù

Lời bay như gió
Cuồn cuộn sông sâu
Hỡi người em nhỏ
Chớ gieo buồn sầu

Lời bay như gió
Biết đi về đâu
Xin Người hiểu rõ
Ngoài kia mưa Ngâu

Trong lòng anh sầu

Nguyên Đỗ

http://www.muctim.com/bulletin/showflat.php?Cat=0&Board=VTTN&Number=61311&page=76&fpart=all
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Trả Lại Yêu Thương

Trả lại yêu thương trả mộng lành
Từ đây ngăn lối chỉ mình anh
Tình mơ hồi trước đành dang dở
Duyên mộng về sau mãi quẩn quanh
Cay đắng lệ rơi nhỏ chậm chậm
Xót chua lòng ứa ngập nhanh nhanh
Đời chia muôn ngã nào ai biết
Phố hẹn chìm quên lá lìa cành

Nguyên Đỗ


Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Giã Biệt Cố Nhân

Vĩnh viễn muôn đời thương nhớ thôi
Đường đi đôi ngã đã phân rồi
Cố nhân, tri kỷ, người yêu cũ
Khác biệt danh từ, một nghĩa thôi

Nhắc lại làm chi thêm nhói đau
Lỡ một lần đi ta mất nhau
Bên đường hoa tím như tim vỡ
Thôi hãy quên đi, mắt đỏ ngầu


Trái tim sầu héo đông thành đá
Biết có ai mài hóa ngọc trân
Mai mốt anh về ngang ngõ lạ
Lỡ thấy người xưa có ngại ngần?

Tiếng sáo Trương Chi, còn vọng nhớ
Cung đàn chàng Bá khóc Chung Kỳ
Tình là oan trái hay duyên nợ
Chén rượu hồng  chén biệt ly

Mãi mãi muôn đời chỉ cố nhân
Gặp nhau đôi lúc chỉ tần ngân
Sầu nâng chén rượu mời mời tri kỷ
Uống cạn ân tình giữ thế trần
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-25 03:18:06Nguyên Đỗ>
Một Thời Bên Nhau

Em có nhớ thời bên nhau hạnh phúc
Đầy đam mê mọi lúc ở mọi nơi
Thời xa nhau nhung nhớ, mộng ven trời
Một phút giây kéo dài như vĩnh viễn

Nàng thơ nhỏ một đời em hiện diện
Giữa trái tim trong mỗi một bài thơ
Bóng hình em anh mãi ngóng đợi chờ
Từng giây phút hương trầm bay trước điện

Vành mũ rộng em cười che trước biển
Áo xanh xanh trên ngựa gỗ nhảy cao
Áo hồng xinh em đứng cạnh anh đào
Cười răng khểnh hôm nào trong hoa mộng

Em mãi mãi cạnh bên anh sống động
Nàng thơ xinh, công chúa của thơ anh
Cho tương lai khi ước mộng hình thành
Thiên hạ bảo ước mơ thành hiện thực

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Thần Giao Cách Cảm

Những ngày tháng thuở mịt mù thăm thẳm
Ta biết nhau, duyên ngộ đẹp làm sao!
Mỗi từng ngày như cách cảm thần giao
Em cùng đến, anh cùng lên cùng lúc

Từng ngày tháng chuyện trò vui hạnh phúc
Những chuyện to, chuyện nhỏ, chuyện vu vơ
Đêm từng đêm hai đứa họa hòa thơ
Nghe trăng gió đi về bao hưng phấn

Em có nhớ nơi Thôn Xanh địa chấn
Một rồi hai, ba rồi bốn, rồi năm
Trái đất rung, giường chuyển cứ rầm rầm
Tưởng như hêt... đã đến ngày tận thế

Yêu nhau mãi, trải dài muôn thế hệ
Dù cách xa, mặc kệ, mặc không gian
Mặc thế nhân, mặc giáo luật, gieo vần
Cho thi phú trào dâng giao cách cảm

Ngày tận thế.... Hỏi mấy ai can đảm
Đi tìm nhau, hay trốn chạy nhát gan?
Ta vì nhau tình yêu vẫn ngập tràn
Tìm kiếm nhau vượt qua cả cõi chết

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Về Pleiku
 
Ai về Pleiku ghé cầu Hội Phú
Con dốc dài lên mãi xứ Thánh Tâm
Những hàng thông nghiêng toả bóng lâm râm
Lời kinh tối còn vang vang cuối ngõ
 
Ai về Pleiku nhớ qua chợ Nhỏ
Ở gần trường Minh Đức rất thân thương
Những cây phượng hoa rụng đỏ ngập đường
Nhà thờ lớn Thăng Thiên vừa dựng lại
 
Ai về Pleiku nhớ đừng ngần ngại
Ghé lại thăm Chung Thủy Kem Bắc Hương
Đi dọc suốt đường Nguyễn Huệ, Hùng Vương
Đi lại xem con đường Tình Muôn Thuở (1)
 
Để nhớ Pleime (2) một thời nhung lụa
Củangày nào áo trắng đẹp tung bay
Cho nhớ nhung trào lên mắt cay cay
Các cô gái giờ đã thành bà mẹ
 
Về Pleiku nghe lúa vàng thỏ thẻ
Xóm Hoa Lư cây cối mọc xanh màu
Cây số Ba, Biển Hồ lớn lên mau
Vùng đất thượng ta tưởng là Đất Hứa (3)
 
Pleiku đó ta đi hoài từng bữa
Viết lời thơ nghèn nghẹn ở trong tim
Thời thơ ấu chân nhún nhảy như chim
Ôi kỷ niệm bao giờ ta nói hết ?
 
(1) Con đường Trịnh Minh Thế đã được học trò đổi danh là đường Tình Muôn Thuở vì rợp hàng thông, là con đườnglý tưởng cho những mối tình đơn sơ thơ mộng tuổi ô maị
(2) Pleime: Trường nữ sinh Trung Học Pleimẹ
(3) Đất Hứa: Vùng đất nhiều Hứa Hẹn , Promised Land.
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Lời Nguyện Luạ Bạch
( Cảm tác khi đọc truyện ngắn
“Lụa Bạch” của Tâm Thanh )
 
 Em ngọc nữ mong manh trong lụa bạch
Đã bao lần cứu giúp cuộc đời anh
Em bất chấp gian nan và dị nghị
Chia cùng anh nỗi khổ với duyên lành
 
Em đi sớm để đời anh đơn độc
Những chuyện đời anh thủ thỉ cùng ai
Con chúng ta cũng hiền lành như Mẹ
Thuở dạo nào trong áo trắng mảnh mai
 
Không đòi hỏi không lạnh lùng ghen, giận
Là chiên ngoan dấu kín cốt thiên thần
Anh ngoại đạo, ít khi nào đi lễ
Em hiền lành đời sống kiếp thụ nhân
 
Em rộng lượng như Quan Âm Bồ Tát
Nhân từ như Thánh Mẫu Maria
Em chịu đựng những khổ đau chua chát
Không oán than không trách móc xót xa
 
Em yên nghỉ trong tình thương Thượng Đế
Hộ phù anh làm trọn nghĩa Cha hiền
Cho con nhỏ tuổi đời vừa mới lớn
Phận mồ côi tránh sao khỏi muộn phiền
 
Nếu em muốn, anh thành chiên ngoan đạo
Anh tiếc mình không báo trước cho em
Em đưa anh qua trời giông gió bão
Chốn bình yên cuộc sống chắc êm đềm
 
Trong nhạc khúc "Ánh Trăng" con dạo đó
Bài của em ngày trước lúc bên anh
Anh ngất đi bay đến cạnh em lành
Tiếng con gọi bố ơi trở về lại
 
Áo lụa bạch theo em nằm đáy mộ
Bóng hình em áo lụa mãi trong anh
Tiếc thương em cuộc đời này vắn số
Nguyện cho em an nghỉ giấc yên lành



Nguyên Đỗ



 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ Tẩm Bùa Mê

Hứng sương mai sáng trong lành
Đem vào nhà nấu trà xanh đậm đà
Ủ hương trầm quế thanh trà
Tẩm bùa ngải cũng gọi là bùa yêu

Mời em uống nhé, Thương Yêu
Thơ trà thanh ngọt ủ nhiều đam mê
Chuyến đò cuối, nhớ theo về
Trên khoang chở ánh trăng thề cuối năm

Nếu em chóng mặt, hãy nằm
Ngắm trăng, ờ nhỉ, trăng rằm đêm nay
Bùa em, không ngải cũng say
Song song nằm ngửa cầm tay mơ màng

Trên cao vằng vặc trăng vàng
Trên khoang đôi lứa ngỡ ngàng tỉnh, mơ
Thế nào, cõi thực, Cõi Thơ
Người thương thân thiết ta chờ đấy sao?

Mạn đò sóng vỗ dạt dào
Bên nhau ta thấy ngọt ngào yêu thương
Là đây riêng chốn thiên đường
Vu sơn, nước Nhược vấn vương tơ tình

Mấy vần thơ ướp huyền linh
Trăm năm in dấu chuyện mình trong thơ

Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Sinh Nhật Tháng Hai

Sinh nhật tháng Hai? Cám ơn hiền muội nhé...
Nhắc nhớ anh ngày sinh nhật người ta...
Chàng thơ nhăng hay lẩn thẩn đó mà...
Cứ thơ thẩn mải nhìn theo ánh nắng

Có đôi lúc phiêu diêu theo mây trắng
Có khi ngồi thuyền xuôi ngược sông xanh
Có khi vui tình tự ánh trăng lành
Có khi kiếm mặt trời, sao, núi lửa

Vâng tình thơ vẫn dạt dào chan chứa
Vẫn tương tư vẫn thương nhớ ái khanh
Vẫn thương thương cô tóc ngắn ngoan lành
Vẫn nhớ nhớ mái tóc huyền mắt biếc

A nhìn kia có ai lườm cái liếc
Sắc như dao, ngọn hơn cả cây chông...
A người dưng chứ đâu phải vợ chồng...
Lườm với liếc thơ thôi mà, có phải....


Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-02-19 22:49:41Nguyên Đỗ>
Thơ Bút Nguyên Tử

Anh làm thơ nhanh như là làn chớp
Bởi anh dùng bút nguyên tử đó em
Có khi bằng bút chì nhọn nhanh thêm
Hiện đại hóa bằng phím tơ vi tính

Nàng thơ anh sao hôm nay ngã bịnh
Chắc đi hoang bị nhiễm lạnh đêm qua
Vâng, ngủ ngon trong giấc mộng mơ hoa
Có dáng anh cạnh bên mành lo lắng

Hẹn hôm nao một mùa hè ngập nắng
Cùng tung tăng bãi biển cát rong chơi
Cùng đi lên tới tận Cổng Cung Trời
Đùa nghịch phá như lớp vỡ lòng, mẫu giáo

Có người sợ cái anh này táo bạo
Viết linh tinh, viết xạo láo như ma
Chọc em cười muôn vỡ cả bụng ra
Một nụ cười hơn mười thanh thuốc đó

Nguyên Dỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Khoảnh Khắc Đời Thường

Những khoảnh khắc đời thường thật dễ thương
Khi đi tang lễ, lúc vào trường
Khi lên cung thánh, khi về chỗ
Những khoảnh tự nhiên vẫn khác thường

Có phải hồn anh chiếu tướng em
Sớm mai, trưa, xế, lúc về đêm
Khi nào cũng thấy thơ như thể
Nét xóa liêu trai dáng liễu mềm

Ấy chết như anh đã tỏ tình
Cho phòng thơ cháy bất thình lình
Cơn giông bão lốc cuồng say đắm
Cuốn cuộn vùi quên những cuộc tình

Cơn gió nào qua khói mịt mù
Đường hoa lặng lẽ vắng âm u
Khi qua cơn bão trời quang lặng
Trong nắng xuân hồng nghe tiếng ru....

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Tinh Anh

Viết tin nhắn nhiều khi xem khó hiểu
Chữ Việt Nam không dấu khó chịu sao
Tính của anh, hay tình,tỉnh... tịnh đâu đâu
Nhiều ý nghĩ thoáng qua, cười sằng sặc

Cà chua lắm phen này bù cái chắc
Đi xóa mù sao lại cứ xoa mu
Xoa sai chỗ không khéo phải ngồi tù
Ra sức giúp người thoát ngục tù

Cười anh hay cưới cuội bây giờ
Hay là nghịch phá cưỡi chàng thơ
Anh như chú cuội đùa ngông lắm
Cưới cưỡi cười anh cũng được mờ


Nguyên Đỗ


Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-30 00:02:59Nguyên Đỗ>
Đôi Nhạn Cùng Bay


Đôi nhạn cùng bay buổi sáng Xuân
Nắng hồng trên cánh, nước trong nguồn
Chiếu soi hạnh phúc trên muôn lối
Tưới mát tình thơ tận đáy hồn

Nương gió mây trời bay khắp nơi
Rắc gieo hy vọng xuống cho đời
Trải xuân phơi phới mùa xinh thắm
Đổi mới hồn thơ hương ngát tươi

Cuộc sống từ đây sẽ đậm say
Hồ sen bươm bướm chuồn chuồn bay
Hoa thơm đua nở mừng mùa mới
Xúc cảm mộng mơ đã ngập đầy

Đôi cánh nhạn bay buổi hoàng hôn
Chao nghiêng bay bổng vút cao hơn
Vượt mây đi đến vùng mơ ước
Khơi động tình xuân xao xuyến hồn

Đôi cánh tình yêu vỗ nhịp nhàng
Bay về tổ ấm tiếng hoà vang
Rừng xanh núi thẳm chân trời lạ
Chẳng thể cản ngăn gây trái ngang

Nguyên Đỗ


Hình mượn từ  Khi Xa của nàng thơ Băng Nguyệt
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Dễ Thương


Dễ thương nhỉ, sao mà thương thương quá!
Cứ nhí nha nhí nhảnh phá người ta
Đôi má hồng, hàm răng trắng như ngà
Nụ cười mỉm trên đôi môi mọng đỏ

Thôi đi bé, đừng chọc anh nữa nhá
Khi đêm về, anh lại nhớ tương tư
Biết nơi đâu để tìm kiếm, để chờ
Dưới gốc phượng, hay dưới tàng hoa sứ

Lớn tí nữa, ngồi bên sông tình tự
Chuyện đời người như nước chảy trên sông
Chuyến đò đưa sang bến mới theo chồng
Em sẽ nhớ những thời em đùa nghịch

Lớp học cuối cứ tha hồ thoả thích
Chọc người ta, rồi mai sẽ cách xa
Cánh phượng hồng ép vở chút mặn mà
Tình bạn học đậm đà vui mãi mãi

Nguyên Đỗ

Ngóng: Biển Sóng Bạc Đầu

Anh sẽ già trước tuổi
Nếu chẳng sớm gặp nhau
Tóc sẽ bạc cả đầu
Vì mãi hoài ngóng đợi

Cuối tuần em chẳng tới
Dây gọi cũng lặng thinh
Quanh quẩn bước một mình
Nỗi nhớ cao vời vợi

Tóc em mấy nghìn sợi
Có ai đếm được đâu
Nếu chẳng sớm gặp nhau
Bấy nhiêu sợi bạc nhớ

Nhớ chi nhớ dễ sợ
Nhớ quắt quay cả lòng
Đi tới lui ngóng trông
Tưởng dài hơn thế kỷ

Ngoằn ngoèo trang nhật ký
Bềnh bồng sóng bạc đầu
Ta nỗi nhớ xoắn đau
Mênh mang dài dằng dặc

Trong lòng nhiều khúc mắc
Cuối tuần em ở đâu
Tóc bao sợi trên đầu
Đã bạc vì mong nhớ

Nguyên Đỗ

Bên Dậu Hoa Vàng

Bên dậu hoa vàng rực rỡ tươi
Tựa hoàng mai nở ở quê người
Đôi môi chúm chím như hoa đỏ
Em chiếm hồn anh qua nét cười

Xuân thật đến rồi khoe sắc hoa
Dưới làn ánh nắng ấm chan hòa
Ong về nhưng bướm còn chưa lại
Bướm bận nơi nào không ghé qua?

Hương xuân thơm ngát gió đưa về
Chạnh nhớ sơn hà chút tái tê
Đã mấy mùa Xuân ta viễn xứ
Mấy mùa luân lạc vẫn chưa về?

Chim đậu cành nam cất tiếng ca
Hồn ta gởi én tới quê nhà
Theo cơn nắng nhẹ tìm non nước
Phơi trải chút tình như nắng hoa

Nguyên Đỗ

Gởi Sáo Tình Thân
Nguyên Đỗ

Thương quá là thương cô bé hiền
Dịu dàng như thể một nàng tiên
Đũa thần rung nhịp gieo thơ nhạc
Gây ấn tượng sâu vọng khắp miền

Con sáo hồn nhiên hót véo von
Âm thanh quyến rũ hút thu hồn
Sáng nay anh viết bài thơ ngắn
Gởi sáo tình thân thắm nét son

Cách trở bao nhiêu cũng hóa gần
Đường đời cho dẫu có gian truân
Có nhau chướng ngại vượt qua cả
Giữ chặt niềm tin vững bước chân

Anh biết là em bận học hành
Tình yêu là bóng mát cây xanh
Hạt mưa trầm lắng trong đêm tối
Là gió, là hương, ánh bình minh

Nguyên Đỗ


Vì Cái Chữ
Nguyên Đỗ


Vì cái chữ
Kiếp văn chương
Nặng nợ

Nghe người này
Thấy kẻ nọ
Ăn thua

Kiếp làm dâu
Nào có phải là vua

Mà xàm tấu
Mà khoa gươm
Múa chữ

Ta chân đất ăn lộc đền ngôn tự
Nhặt từng lời, từng chữ xỏ làm câu
Đem lá thu gom góp gắn muôn màu
Và mớ chữ hóa thân thành cánh bướm

Vì cái chữ
Nợ duyên còn luộm thuộm

Tưởng nhân tình thế thái
Cũng như ta

Có ngờ đâu
Vì chữ
Cũng phiền hà

Mang gánh nợ
Hở chút là bị tố

Vào thi nghiệp không khéo rồi phải khổ
Việc không tròn, bè bạn cũng lánh đi
Chút văn thơ, nào có thá việc gì
Vui giây lát
Cũng làm trò... rõ khéo!


Nguyên Đỗ

Cho Anh Khóc


Cho anh khóc tháng Tư buồn máu lệ
Em xa rồi biết kể lể cùng ai
Sẽ cùng ai bàn tính chuyện tương lai
Chẳng một tiếng không chữ nào để lại

Tường vôi trắng, bóng sầu đâu, tê tái
Gốc sứ già hoa rơi rụng đầy sân
Cây phượng vĩ vô tư cứ đỏ rần
Như lòng mắt của nhiều đêm mất ngủ

Cho anh khóc miệng lâm râm niệm chú
Dù nơi đâu, em luôn được bình an
Vẫn cao bay như mây trắng non ngàn
Vẫn lấp lánh như những vì tinh tú

Thượng Đế thương tất có ngày đoàn tụ
Mắt nhìn nhau kể hết những truân chuyên
Tay cầm tay thỏa ước nguyện lời nguyền
Sống hạnh phúc vui mừng qua thử thách

Nguyên Đỗ


Lửa Tình Đuốc Tuệ

Kính tặng những Lan và Điệp hậu 75

Nơi anh chập choạng đêm
Bên em tờ mờ sáng
Anh bỗng nhớ về em
Trước, sau ngày di tản

Đồi Cù cỏ mượt xinh
Tà áo dài trong nắng
Hồ Xuân Hương gió lành
Mối tình thơ trong trắng

Anh sinh viên sĩ quan
Em Đại HỌc Đà Lạt
Tháng Tư chợt bàng hoàng
Mộng hoa đời dập nát

Mùa Xuân rồi trở lại
Được tin lòng rưng rưng
Lâng lâng hồn tê tái
Phút xốn xao tương phùng

Ba mươi mốt năm xa
Tóc điểm sương, mây trắng
Anh cúi chào Sư bà
Thấm tình sâu nghĩa nặng

Long lanh đôi khoé mắt
Em cười, "Kính chào ông!" ...
Bữa cơm chay đạm nhạt
Đậm đà vui ấm nồng

Hồn nhiên xưa áo trắng
Bình an nay nâu sồng
Hương thơm tình bát ngát
Hiểu sâu lẽ sắc không

Hữu duyên tự ngàn kiếp
Đời này nợ trả nhau
Không dấy thêm oan nghiệp
Đoá sen nở ao sâu

Em nương mình cửa Phật
Anh dấn bước vào đời
Khói mấy bay cao ngất
Bướm trắng, giọt sương rơi

Tình yêu xưa trao nhau
Chẳng bao giờ vụt tắt
Dẫu đời muôn bể dâu
Khúc tình ca réo rắt

Yêu nhau từ thuở ban đầu
Thương yêu say đắm muôn màu thắm tươi
Cám ơn Phật, tạ ơn Trời
Hoa Đàm đuốc Tuệ sáng ngời trí tâm

Nguyên Đỗ


Hoa Sơn Trang 12




Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-07 04:52:42Nguyên Đỗ>
Tâm Thi


Dẫu bận rộn cũng viết thơ cho nhỏ
Ở bên kia, tháng Hạ, gió về chưa?
Mây có đưa hơi nước biến thành mưa
Cho nguội mát nắng trưa nồng oi bức

Dòng thư nhỏ em gởi sang cảm xúc
Anh gởi về bên đó chút tâm thi
Nguyện bình yên hạnh phúc sẽ theo về
Cho em sống những ngày vui thanh thản

Anh vẫn nhớ người em hiền, ngoan ngoãn
Như ngày nào trong áo trắng đơn sơ
Em vũ ca dưới ánh điện đèn mờ
Trên sân khấu ngày tan trường náo nhộn

Gởi tới em giữa tháng ngày chộn rộn
Mong em cười, cuộc sống sẽ hân hoan
Em đoan trang vẫn giữ nét dịu dàng
Sống đời mới không hề quên nết cổ


Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Từ Độ


Từ độ ươm mơ đã nhuốm sầu
Buồn không duyên cớ bởi vì đâu
Nhìn mây nhìn lá rơi đồng nội
Hồn đã bâng khuâng quạnh quẽ đau

Có phải là ta lạc xuống đời
Để lòng thương nhớ mãi chơi vơi
Thiên đường đánh mất nơi trời lạ
Một chút mênh mang chút rạng ngời

Từng bước âu lo bước ngập ngừng
Ngại ngùng khi đến với người dưng
Tơ vương tấc dạ mơ màu mắt
Nai lạc đồng hoang hổ nhớ rừng

Từ độ yêu ai giận với hờn
Trời mưa ngoài ngõ khúc đời trơn
Chân đi dè dặt lo mình ngã
Hạt nước mưa sa, ngọn gió vờn

Nguyên Đỗ




Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Ra Trường... Vào Đời

Áo mão cân đai đã sẵn sàng
Từ đây trường lớp sẽ mênh mang
Giữ gìn giây phút ra trường nhé
Em bước khoan thai rất dịu dàng

Hồi hộp bâng khuâng tiếng giã từ
Bao đêm thao thức luyện kinh thư
Mấy năm rèn luyện tâm với chí
Ba Mạ nhìn em mắt hiền từ (1)

Rồi sẽ theo chồng đi rất xa
Người thân bạn hữu tuổi hoa ngà
Ngây thơ tuổi trẻ, xin từ biệt
Em sẽ theo chồng đi rất xa

Sách vở trường ơi có nhớ thương
Bạn bè ngày đó rất thân thương
Những đùa vui nghịch không còn nữa
Một thoáng bồi hồi thoáng vấn vương

Em bước oai nghi lãnh mảnh bằng
Nhớ ngày nào đó chạy tung tăng
Từ đây khôn lớn xin từ giã
Đường cũ mộng mơ với sao trăng

Thì đó từ đây sẽ vào đời
Chẳng còn thơ thẩn với chơi vơi
Đón chào thế giới hồn phơi phới
Ngày tháng tương lai sẽ rạng ngời

Nguyên Đỗ
May 5th, 2001

(1) Ba má đọc theo tiếng Huế


Theo Dấu Thời Gian

Theo dấu thời gian đánh mốc ghi
Buồn vui nghịch nhộn nhừng sân si
Xuân Hạ Thu Đông ghi đủ cả
Ngày sau còn nhớ, sợ quên gì

Theo dấu thời gian gởi nhớ nhung
Tình yêu sâu rộng dến vô cùng
Thiên thu chẳng hết, tình vô tận
Cất giữ niềm riêng gởi nhớ chung

Theo dấu thời gian tuyết, nắng xuân
Màu hoa mùa Hạ, nước non nguồn
Mùa thu trên lá màu muôn sắc
Theo mãi hồn ta theo mãi luôn

Theo dấu thời gian, theo dấu thơ
Này em, anh có bỏ bao giờ
Tình em trong sáng qua năm tháng
Mãi mãi tìm nhau, muôn ánh tơ

Nguyên Đỗ



Một Quan Niệm Về Làm Thơ

For BT

Làm sao làm thơ hở
Em hỏi, anh giật mình
Văn thơ tự hồn sinh
Bao nhiêu là mọi cách

Đọc qua bao nhiêu sách
Nghiên cứu bao bài thơ
Đơn giản thật không ngờ
Có từ bao thế kỷ

Với ngôn từ bình dị
Chẳng lạ kỳ cao xa
Biểu hiện tâm hồn ta
Hướng về chân thiện mỹ

Muôn người tất muôn ý
Thơ văn là cá nhân
Diễn tả xa với gần
Đúng lòng mình là đạt

Nguyên Đỗ



Duyên Nợ Tiền Thân

Cảm đề khi đọc Duyên Nợ Tiền Thân của tác giả Song Nhị


Ờ chẳng biết mình có duyên có nợ
Tự bao giờ, kiếp trước, tại vì sao?
Chốn thiền môn ai dám động tâm nào!
Sao Người đến để ai vương tình nghiệp?

Lời sư phụ chỉ soi duyên tiền kiếp
Trả đời này, hoặc trả lại đời sau
Đang tịnh tâm lòng choáng váng lo âu
Nhãn ấn chứng nhìn lại mình đời trước

Đã là nợ, nỡ nào đành từ khước,
Đến bao giờ trả được hết tiền căn?
Đấm ngực mình lòng tự thấy ăn năn,
Lời thề cũ cứ đeo hoài chẳng mở!

Ờ thôi nhé cũng qua đời tạm bợ,
Tình ngàn xưa lại nối lại cùng nhau,
Vừa mặn nồng vừa hướng thượng thanh cao
Duyên hương lửa, cõi thiền gia giải thoát!


Nguyên Đỗ



Người Bên Cạnh, Người Xa Lạ

Người bên cạnh, người láng giềng... xa lạ
Ngồi gần tôi mà như rất xa xôi
Mắt nhìn mắt mà chẳng thấy bồi hồi
Thật lạ quá, hình như mình lãnh cảm

Người xa đó, chiều thu trời ảm đạm
Đọc lời thơ da diết thấu tâm can
Ngẩn ngơ theo tình tiết giọng thơ tràn
A người đó và ta đồng điệu nhạc

Sao là em, mà chẳng là ai khác?
Anh đã yêu, tim rung động vì ai?
Biết rằng sau, chung thuỷ đến lâu dài?
Hay thoáng chốc, chỉ là thơ, là chữ...?

Đáng nghi hoặc những tình ru sáo ngữ!
Nên tin không hay chẳng đáng tin đâu!
Lỡ ngây thơ, tin dại, đến điên đầu!
Khi ai đó cũng chỉ người xa lạ

Nguyên Đỗ



Học trò hay Cô giáo

Cô học trò nho nhỏ
Những ngày xưa đơn sơ
Chợt về đây bất ngờ
Tháng ngày như làn gió

Bây giờ em cô giáo
Cùng anh mỗi một ngày
Dạy dỗ thật hăng say
Thầy trò hay đồng nghiệp?

Xưa em nghịch phát khiếp
Bây giờ dáng nghiêm trang
Nói năng thật dịu dàng
Học trò thương em lắm

Nắng hồng đôi má thắm
Anh nhìn học trò xưa
Say đắm hay thấm bùa
Ngất ngây nhìn cô giáo!

Nguyên Đỗ



Lại Còn Đáng Đời

Không cảm thông còn vênh vênh váo váo
Đáng đời anh, ai bảo cứ làm cao!
Mai một cho lây lất một mình nào,
Cho cảm thấy thật cô đơn thân phận!

Chưa thi sĩ, đời đã nhiều lận đận
Viết linh tinh lếu láo nghịch lung tung
Trời bão giông sấm sét nổi đùng đùng
Không tội nghiệp, lại còn trù ẻo nữa!

Ừ mai mốt gà nòi đã vững cựa
Vểnh cổ cao gáy thật lớn trên sân
Đám gà tơ, đám gà mái xa gần
Chớ rục rạc lang thang kêu gạ trứng

Mới sáng dậy, đã nói lời tửng tửng
Chắc bảo say, không, đã bảo chẳng say
Không tin à, thì cứ lại cầm tay
Đi chung nhé, tới tận cùng trái đất

Nguyên Đỗ



Đừng Trả Anh Cô Đơn

Anh chẳng muốn em hỏi
Đố anh, em trả gì?
Bởi vì không cần nói
Anh biết em trả chi

Trả anh đêm thinh lặng
Trả anh phút bình yên
Trả anh ngày sầu vắng
Trả anh giây ưu phiền

Anh đâu đòi mà trả
Đêm này không có em
Anh muốn đòi tất cả
Đòi cả trọn người em

Đòi đôi môi ánh mắt
Đời đôi má, vòng tay
Đòi tiếng cười trong vắt
Đôi ánh nhìn tràn đầy

Anh chẳng muốn em hỏi
Đố anh, em trả gì?
Đêm nay anh đứng đợi
Lệ sầu dâng lên mi!

Đừng trả anh em nhé
Đừng trả anh cô đơn
Đừng trả anh giọt lệ
Đừng trả anh giận hờn

Có đòi đâu mà trả
Đã trao trọn cho em
Đừng quay đi giả lạ
Anh chỉ cần có em

Đòi em, đòi em đó
Đòi mái tóc đen huyền
Đòi thiên thần xinh nhỏ
Đòi ước mộng tình duyên

Nguyên Đỗ



Thế Rồi

Thế rồi
Mình phải chia tay
Thế rồi
Hai ngã dứt day nỗi lòng
Thế rồi
Có lại hoàn không
Thế rồi
Tan vỡ mộng hồng sánh vai
Thế rồi
Mình phải chia hai
Thế rồi
Ngày tháng sẽ dài xót xa
Thế rồi
Thương nhớ thiết tha
Thế rồi
Chi nữa cũng là vậy thôi
Thế rồi
Rồi thế
Thế rồi
Trái tim hai đứa
Đơn côi một đời

Nguyên Đỗ



Hãy Dừng Lại, Thưởng Thức Hoa

"Stop and smell the roses!"

Hãy dừng lại, thưởng thức hoa thơm ngát
Từng bụi hồng tươi nở buổi ban mai
Những cánh hoa rực rỡ nét trang đài
Khoe trong nắng vàng xinh trông diễm lệ

Hãy dừng lại, thưởng thức hoa muôn vẻ
Nào cúc vàng, nào cẩm chướng, thủy tiên
Những chậu hoa khoe sắc rất tự nhiên
Được chăm sóc kỹ càng cho mùa Tết

Hãy dừng lại, thưởng thức hoa muôn nét
Cụm hoa tròn, suối hoa đổ tươi xinh
Những thác hoa có tầng lớp gập ghềnh
Rất mỹ thuật trưng bày đang nở rộ

Hãy dừng lại, Bến Suối Mây, tương ngộ
Bao nhiêu hoa, bao mặc khách tao nhân
Tuy là xa mà cũng rất như gần
Nối vòng tay kết tình thi văn hữu


Nguyên Đỗ

http://datvietlive.com/forums/showthread.php?t=913
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Mái Trường Thân Thuộc

Em đi đôi guốc mộc
Giữa sân trường Trưng Vương
Mái trường xưa thân thuộc
Sợi nắng tình còn vương

Mái trường rêu phong cũ
Thầy cô nay đã già
Có thầy ho lụ khụ
Nhói lòng em lòng ta

Em đi đôi guốc mộc
Kêu rõ trên gạch hè
Vọng vang từng xó góc
Trái tim nào tái tê

Cây hoa sứ xưa nhỏ
Bây giờ cổ thụ rồi
Hoa sứ thơm, bông đỏ
Ngan ngát, tim bồi hồi

Nguyên Đỗ


Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-15 04:08:19Nguyên Đỗ>
Phố Núi Hòai Thương


Phố núi thân thương ai nhắc về
Hàm Rồng cô độc đứng bên tê
Biển Hồ lũng thấp nằm phương Bắc
Ai nhắc Pleiku nhớ quá nè

Con phố ngày xưa dốc cao cao
Hàng thông cao vút gió reo gào
Con đường Hoàng Diệu theo con phố
Đi tí là xong thương biết bao!

Đây quán cà phê, kem Bắc Hương
Ai vào cười nụ ngọt như đường
Có em răng khểnh da xinh trắng
Cặp mắt thân tình, ơi Thủy Chung!

Đi xa chút nữa ra Hoa Lư
Phố nhỏ người dân rất hiền từ
Đồi cỏ ngày xưa xanh thắm mãi
Giờ còn hay hết thoáng ưu tư!

Nhung nhớ về ai xứ Đức An
Chùa xưa sen mọc với hoa ngàn
Lời kinh tiếng mõ đêm khuya sớm
Phổ độ cầu cho dân tịnh an!

Em đã về thăm An Phú chưa ?
Những chiều xưa đó dưới cơn mưa
Chúng mình hai đứa đầu không nón
Đi suốt đường vui hạnh phúc thừa

Lạc mất tin nhau buổi sóng dồi
Để đời ta mãi cứ đơn côi
Nửa đau nửa nhớ trăm lần nhắc
Khi biết lòng nhau, chuyện đã rồi

Phố núi ngày xưa phố nuí xa
Một trời tưởng nhớ sót hồn ta
Bao lần trăn trở thêm day dứt
Đất khách ngàn năm nỗi nhớ nhà

Nguyên Đỗ
092302
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Dưới Nhánh Tầm Gửi


Dưới nhánh xanh xanh tầm gởi xanh
Em cười nhí nhảnh dưới tay anh
Nụ hôn chào đón sao mà ngọt
Em tặng trao anh mộng ước lành

Em ước mơ chi năm mới này
Đêm dài tiếng nhạc đắm cơn say
Nhánh cây tầm gửi tay anh nắm
Để mãi trên đầu mộng ước bay

Xanh cứ xanh đi một nhành tươi
Mộng xanh tình cứ mãi trong ngời
Ngọt ngào môi thắm mừng năm mới
Khiêu vũ cùng anh chỉ anh thôi

Đây nhánh xanh xanh giữ nha em
Chuyện tình hai đứa rất êm đềm
Nhành hoa tầm gửi se duyên thắm
Quấn quýt cùng nhau nhảy suốt đêm

Nguyên Đỗ


Thuở Đọc Thơ Trần Dạ Từ

Kính tặng thi sĩ Trần Dạ Từ


Đọc thơ anh ngày trước
" Thuở làm thơ yêu em"
Buổi nào vô tình được
Đọc hoài thâu sáng đêm

Gió ru ngoài cửa sổ
Hồn vu vơ nhớ mong
Tưởng mơ chiều hội ngộ
Sầu xao động đáy lòng

Thuở xưa còn ngây thơ
Mênh mang lòng chợt nhớ
Vụt qua mau không ngờ
Chiều mưa trên dãy phố

Chưa một lần hò hẹn
Đọc thơ hồn lâng lâng
Giá tình yêu chợt đến
Thức đêm mắt có quầng

Ba mươi năm có lẻ
Bài thơ buồn mênh mông
Lần đầu tiên rơi lệ
Nghe tin ai lấy chồng

Bài thơ tình thấm thía
Đi vào theo thời gian
Bước chân đường nghĩa địa
Chợt thiết tha vô vàn

Nguyên Đỗ



Mộng Vô Thường

Thả khói sương vào mộng rất thơ
Em ngồi trước cửa ngóng trông chờ
Cành Lan màu tím màu nhung lụa
Anh đến dìu em vào cõi mơ

Áo trắng đơn sơ bóng dáng hiền
Nụ cười e lệ rất là duyên
Trong đêm em tựa Quỳnh Hoa trắng
Nở cánh thương yêu mộng tự nhiên

Lá Trúc vô tư trong gió đêm
Nhẹ nhàng lưu luyến mộng mơ thêm
Nhạc ru câu hát hình như đọng
Mặt nước hồ trong như rất êm

Anh hỏi rồi đây xa cách nhau
Em về ngày tháng đợi mai sau
Có con chim nhạn tầng mây trắng
Mặt sóng mênh mang buổi gặp đầu

Thả hết ân tình trong mến thương
Trong đêm vô tận giấc vô thường
Biết đâu từng cánh hoa đêm nở
Là giấc mơ nồng gieo vấn vương

Nguyên Đỗ
27.12.2002

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-16 07:36:36Nguyên Đỗ>
Thấy Em Đó
Nguyên Đỗ

Thấy em đó, không thể nào nói được
Tại hàng rào, tại cửa kính chia đôi
Những tù nhân của thành kiến trên đời
Những ràng buộc của gia phong tập quán
 
Thương em lắm, ruột gan đau từng đoạn
Khung cửa tù trong suốt cách ngăn ta
Dấu hiệu tay thay lời nói như là
Câu thương mến uốn miệng tròn đọc chữ
 
Tay vẽ ảnh thay cho câu tình tự
Vẽ trái tim thay cho chữ yêu nhau
Những bàn tay như thể chéo đan sâu
Cho thương mến truyền qua từng thớ thịt
 
Khoảng cách xa là bức tường ác nghiệt
Và thời gian là cửa kính oan khiên
Anh thương em, nhớ em lắm, em hiền
Mỗi lần thấy trái tim mừng nhảy nhót
 
Anh muốn viết vạn ngàn lời dịu ngọt
Cũng không bằng câu nói ở môi em
Giữ tình nhau sâu đậm ở trong tim
Vĩnh viễn nhé hỡi người tình yêu dấu
 
Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Đà Lạt

 
Đà Lạt đêm nay cũng mờ sương
Anh Đào chưa nở đứng bên đường
Bên nhau bước nhẹ nhìn quanh quất
Quán nhỏ cà phê cạnh vệ đường
 
Đà Lạt đêm nay dáng dịu dàng
Những nàng thiếu nữ bước lang thang
Nhìn em như có gì ghen tỵ
Chắc tại em xinh nét rất sang
 
Đà Lạt đêm nay rất mộng mơ
Mình đi quanh mãi dưới sương mờ
Hồ Xuân Hương rộng nên thơ quá
Nhưng chẳng sao bằng em đó cơ
 
Đà Lạt đêm nay thật thắm tình
Bên em hạnh phúc tựa huyền linh
Ánh trăng làm chứng duyên mình đó
Mình sống bên nhau vẹn ước tình
 
Nguyên Đỗ
 
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện Tình Hai Mươi Năm

For JD

Trước nhà hai hàng sứ
Nở bông thơm ngát hương
Những bông hồng vàng trắng
Từng chùm trông dễ thương
Hái hoa làm vòng khoác
Vào cổ như công nương
Em, tuổi thơ có khác
Dịu dàng ôi mến thương

Ngày xưa em còn nhớ
Tuổi mười hai mười ba
Anh sang chơi bên nớ
Mấy cây sứ trước nhà
Hạ nào hoa cũng nở
Em ngày đẹp xinh ra
Cho anh ngày đêm mộng
Sống chung trong một nhà

Chuyện đời ai đoán biết
Năm nào dịp cuối Xuân
Đất nước cơn bão lửa
Cách xa cuộc đời buồn
Tưởng chìm vào quên lãng
Không ngờ nhung nhớ luôn
Hai mươi năm gặp lại
Bỗng rơi những giọt buồn

Em bây giờ mấy đứa
Gái trai hiền dễ thương
Như đôi ta thưở nhỏ
Rong chơi nhộn khắp đường
Nhìn mơ một thời đó
Hồn ta lại rưng rưng
Nhìn nhau như bỡ ngỡ
Mộng nào còn vương vương


Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
 
THÂN CHÚC THI NHÂN NGUYÊN ÐỖ VÀ GIA ÐÌNH NĂM MỚI AN KHANG THỊNH VƯỢNG.
 
THÂN AÍ  VŨ KIM THANH
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
Đăng nhập để trả lời
0




Buổi Sáng Hương Thơ


Nguyên Đỗ



Buổi sáng ươm nồng ướp hương thơ
Gởi qua em nhé áng sương mờ
Cả trời mơ mộng trong tâm tưởng
Cả mối tình yêu trăm tứ thơ
 
Buổi sáng hồ yên nước đóng băng
Đêm qua trăng sáng tỏ cung Hằng
Em chờ mong mỏi lời từ giã
Đâu biết là anh... gãy cánh bằng
 
Em ạ, nhiều khi máy nổi cơn
Đừng buồn vội khóc, giận hay hờn
Giữ lòng trầm lặng chờ hôm khác
Đừng vội buồn đau, lại khổ hơn
 
Anh chỉ có em chớ xót xa
Đừng nghi hoặc nhé tội tình ngà
Anh may mắn lắm gặp em đấy
Giữ mãi tình em nét đậm đà
 
Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Gió Lòng


Gió vi vút qua hàng thông đánh thức
Giữa chiêm bao mộng thấy dáng nàng thơ
Anh thức rồi cô đơn giữa sáng mờ
Gõ nỗi nhớ như mưa về nặng hột

Bao chữ cái bấy nhiêu tình nhỏ giọt
Những dấu huyền, sắc cạnh, hỏi em đâu
Dấu bình thanh, ơ á ớ... buông sầu
Những dấu ngã, quỵ đau không dậy nổi

Đã biết vậy nhưng lòng không sám hối
Vẫn yêu em, trời thơ mộng yêu thương
Vẫn mơ hoài tình thắm nét diệu thường
Vẫn nhớ mãi khúc đàn tranh thánh thót

Gió vi vút, gió tình em đã lọt
Vào hồn anh tự thưở mới vừa quen
Khát tình em hơn khao khát say men
Gió lòng hỡi cứ bão bùng thêm mãi

Em đã đếm được bao nhiêu chữ cái
Bao dấu tình gió nổi sóng âm ba
Tình yêu ta sẽ vĩnh viễn mặn mà
Càng bão tố, càng gió tình dữ dội

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Có Khi Có - Có Khi Không

Có khi có
Có khi không
Nào ai biết được cõi lòng sâu xa
Có khi gần
Có khi xa
Cười vui ngòai miệng, xót xa trong hồn
Hết Đông
Thì đến mùa Xuân
Cánh thơ nở nở rộ tươi nguồn thác thơ
Có khi tỏ
Có khi mờ
Nào ai thấu hiểu hay ngờ tình yêu
Có khi ít
Có khi nhiều
Muốn tìm sim tím phải liều hiểm nguy
Nhớ xưa phu xướng phụ tùy
Bây giờ phụ xướng phu tùy có khi...

Nguyên Đỗ


Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-18 07:55:09Nguyên Đỗ>



Hoa Hạnh Nhân

Nhìn tấm hình anh gởi
Đẹp ơi đẹp ngàn lần
Anh đó hoa gì đấy
Em cười: Hoa hạnh nhân

Sao em anh giỏi thế
Anh hỏi bao nhiêu người
Ai cũng lắc đầu hết
Chỉ em là đúng thôi

Em cười vui hớn hở
Răng khểnh còn khoe ra
Nụ cười xinh rạng rỡ
Mỗi năm một đậm đà

Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-30 02:39:15Huyền Băng>


Tình Tri Kỷ


Vâng vậy đấy...
Anh vốn người nhẹ dạ...
Mau tin người... lầm lỡ... trách anh thôi
Người ta đùa... anh tưởng thật... bồi hồi
Nên em hỡi... trái tim anh dễ vỡ

Trái tim anh mỏng mảnh hơn tơ nữa
Rất dễ dàng đứt gãy nét nhàu tim
Đã một lần thương tích, đến mà xem
Trong đáy ngực phập phồng đau nhức lắm

Em đừng trách anh e dè tiến chậm
Còn hơn rùa, nhẫn nại cả hằng năm
Tình yêu anh vẫn âm ỉ âm thầm
Trong thầm lặng niềm tin tăng trưởng mãi

Dù ai nói ai khôn hay ai dại
Anh hứa em mãi mãi giữ tình sâu
Nếu lần nào em ngã dù ở đâu
Anh sẽ đỡ sẽ nâng em đứng dậy

Tình của anh...
Dành riêng em thế đấy...
Bên đời nhau...
Còn mãi mãi hương thơ...
Trong đời ta...
Có phút đợi giây chờ
Và xao xuyến... của tình ta tri kỷ

Nguyên Đỗ
 
r
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»