Ờ Em, Em Cũng Như Anh
Ờ em,
Em cũng như anh
Đêm nay lạnh lẽo vắng tanh buồn buồn
Mùa thu,
Lá sẽ lìa cành
Nhớ mùa thu cũ xa anh, lá vàng
Trái tim anh
Gió phủ phàng
Mưa dầm dãi gió
Ngỡ ngàng bơ vơ
Gởi em bên ấy bài thơ
Viết nghiêng viết lệch
Như bờ dậu thu
Nguyên Đỗ
Xuân Nguyệt
Anh gặp em mùa Xuân mai vàng thắm
Áo dài hồng xinh xắn gió tung bay
Em mỉm cười khe khẽ vẫy bàn tay
Sợ cánh bướm giật mình bay đi mất
Lần đầu gặp, làn mi đôi mắt giật
Chạm làn chớp, nghe trống ngực rồn vang
Em vương nghi thuần nhã điện cung hoàng
Anh dân giả một trời xa cách mấy
Vô tư lự em cười như chẳng thấy
Đến gần anh hỏi bướm với tên hoa
Suối vang reo cùng với nắng hiền hoà
Tiếng nhạc dạo rộn ràng thêm say đắm
Không ngần ngại xoè tay đưa anh nắm
Dẫn em đi suốt cả buổi vườn Xuân
Rồi hẹn nhau, gặp nữa, những cuối tuần
Những dịp rảnh, những chiều vui thứ Bảy
Em có nhớ ánh trăng vàng dạo đấy
Bên cội cây run rẩy ghé môi hôn
Lần đầu tiên mật ngọt lịm tâm hồn
Những cánh bướm, vì sao, trời thật mộng
Nguyên Đỗ
Rồi Tôi Đi Xa
Rồi tôi sẽ đi xa không về nữa
Con đường tình quên lãng với thời gian
Dù hôm nay giòng lệ chảy không ngăn
Nhưng nước mắt có khi nào níu lại
Ngày tháng cũ mối tình xưa vụng dại
Sẽ ngủ yên tận dưới đáy tim côi
Giòng suối buồn lặng lẽ chảy trôi xuôi
Hoà với biển mặn đời quên dấu tích
Rồi tôi sẽ đi xa không còn nghịch
Không còn chờ, không còn nhớ ngày xưa
Người đi rồi sao kể chuyện nắng mưa?
Khung cảnh cũ nhắc hoài người thân thiết
Ờ tôi biết khi yêu nhiều thua thiệt
Chuyện tình buồn tôi biết nói sao đây
Ờ thì thôi tôi uống rượu thật say
Ngủ một giấc ngàn năm không tỉnh dậy
Nguyên Đỗ
http://www.muctim.com/bulletin/showflat.php?Cat=0&Number=71346&an=0&page=13#71346
Ờ em,
Em cũng như anh
Đêm nay lạnh lẽo vắng tanh buồn buồn
Mùa thu,
Lá sẽ lìa cành
Nhớ mùa thu cũ xa anh, lá vàng
Trái tim anh
Gió phủ phàng
Mưa dầm dãi gió
Ngỡ ngàng bơ vơ
Gởi em bên ấy bài thơ
Viết nghiêng viết lệch
Như bờ dậu thu
Nguyên Đỗ
Xuân Nguyệt
Anh gặp em mùa Xuân mai vàng thắm
Áo dài hồng xinh xắn gió tung bay
Em mỉm cười khe khẽ vẫy bàn tay
Sợ cánh bướm giật mình bay đi mất
Lần đầu gặp, làn mi đôi mắt giật
Chạm làn chớp, nghe trống ngực rồn vang
Em vương nghi thuần nhã điện cung hoàng
Anh dân giả một trời xa cách mấy
Vô tư lự em cười như chẳng thấy
Đến gần anh hỏi bướm với tên hoa
Suối vang reo cùng với nắng hiền hoà
Tiếng nhạc dạo rộn ràng thêm say đắm
Không ngần ngại xoè tay đưa anh nắm
Dẫn em đi suốt cả buổi vườn Xuân
Rồi hẹn nhau, gặp nữa, những cuối tuần
Những dịp rảnh, những chiều vui thứ Bảy
Em có nhớ ánh trăng vàng dạo đấy
Bên cội cây run rẩy ghé môi hôn
Lần đầu tiên mật ngọt lịm tâm hồn
Những cánh bướm, vì sao, trời thật mộng
Nguyên Đỗ
Rồi Tôi Đi Xa
Rồi tôi sẽ đi xa không về nữa
Con đường tình quên lãng với thời gian
Dù hôm nay giòng lệ chảy không ngăn
Nhưng nước mắt có khi nào níu lại
Ngày tháng cũ mối tình xưa vụng dại
Sẽ ngủ yên tận dưới đáy tim côi
Giòng suối buồn lặng lẽ chảy trôi xuôi
Hoà với biển mặn đời quên dấu tích
Rồi tôi sẽ đi xa không còn nghịch
Không còn chờ, không còn nhớ ngày xưa
Người đi rồi sao kể chuyện nắng mưa?
Khung cảnh cũ nhắc hoài người thân thiết
Ờ tôi biết khi yêu nhiều thua thiệt
Chuyện tình buồn tôi biết nói sao đây
Ờ thì thôi tôi uống rượu thật say
Ngủ một giấc ngàn năm không tỉnh dậy
Nguyên Đỗ
http://www.muctim.com/bulletin/showflat.php?Cat=0&Number=71346&an=0&page=13#71346

