Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ta và Hắn

489 trả lời, 51.771 lượt xem — Trang 2 / 17
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-08 10:19:49Trường Phi Bảo>
Sinh Nhật Em
-Trường Phi Baỏ-


Sinh nhật em hai mươi bảy tháng tám
Không người thắp nến,
Không bánh kem,
Không tiệc tùng bè bạn,
Nhưng em vẫn vui, hạnh phúc và thỏa mãn
Chỉ cần một người chưa quên lãng là anh.

Hai mươi mốt mùa xuân trôi qua khá nhanh
Em lớn dần theo buồn vui lẫn lộn
Giọt nước mắt pha tiếng cười vui nhộn
Em nửa trẻ con, nửa người lớn dại khờ

Anh tặng gì cho em ngoaì một giấc mơ
Hai mươi hai tuổi rồi sao còn nhiều vụng dại
Những câu chuyện cổ dần dà rồi khép lại
Em còn nuối tiếc gì những năm tháng vụt xa

Em không muồn níu kéo mọi lầm lẫn đã qua
Tình yêu đầu xin chôn vào dĩ vãng
Chỉ có hôm nay em mới thấy lòng mình thanh thản
Lại bắt đầu yêu, lại sống thật với chính mình

Sinh nhật lần thứ hai mươi hai, anh tặng em một đêm tình
Một thế giới dành riêng cho hai đứa
Âu yếm nhau bằng mắt môi rực lửa
Và vòng tay cứ giữ chặt vòng tay

Sẽ không bao giờ mình làm chuyện đổi thay
Với tình yêu đừng bao giờ phụ bạc
Hãy giữ cho nhau một niềm khao khát
Thương trọn kiếp naỳ, thương tới vạn kiếp sau

27-8-2005
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-18 15:59:31Trường Phi Bảo>
Cuối cùng cho một tình yêu
Trường Phi Bảo
Tặng NVT

Cuối cùng mình chỉ thế này thôi
Hình phạt dành cho nhau là khi niềm tin đánh mất
Em gian dối, em thiếu chân thật
Anh hãy kết tội em kẻ làm rối lòng anh

Bầu trời hôm ấy rồi cũng hết màu xanh
Cả ngày mai và ngày sau vẫn thế
Hiện tại, tương lai chẳng còn ai màng kể
Giấc mơ đời bình dị, mình không thể chia nhau

Không riêng mình anh khổ mà em đây cũng đau
Tình yêu như canh bạt sơ suất là thua trắng
Em mắc lỗi lầm to lớn, em đã làm anh giận
Em mong gì ở anh sự khoan dung

Nhưng em biết mình sẽ mãi thủy chung
Mãi yêu anh như buổi đầu hạnh ngộ
Dù anh quyết dằn lòng không quay lại
Thì hình phạt lúc này đành chờ đợi mà thôi

Em hứa chờ anh suốt cả kiếp người
Dẫu mỏi gối chân chồn, anh không tới
Chút hy vọng dẫu mong manh từng sợi
Đan thương nhớ giữa dịu vợi tình yêu

Không có anh sẽ chẳng còn mỗi buổi chiều
Ngồi ca hát bằng tâm hồn thi vị
Không có anh lấy ai cùng mộng mị
Lấy ai người góp nhặt chút buồn vui

Em lại cứ quay về nỗi ngậm ngùi
Lại day dứt, ăn năn, lại từng hồi sám hối
Khi hiểu mình yêu anh nhiều nông nổi
Thì nông nổi đã đưa anh rời xa

Cuối cùng rồi anh cũng lướt qua
Cũng hờ hững như người chưa quen biết
Kỷ niệm ngọt ngào anh nở đành vĩnh biệt
Mà trong em vẫn tha thiết, mặn mà

30-8-2005
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-18 14:54:34Trường Phi Bảo>
Tự hát
-Trường Phi Bảo -
Tặng NVT

Mọi lời nói bây giờ thành vô nghĩa
Nước mắt có chảy nhiều anh cũng chẳng quay lại đâu
Có thương tâm, có chua chát, âu sầu
Tự mình chuốc lấy còn riêng anh hờ hững

Đành im hơi, đành tắt tiếng, đành chết đứng
Đành thui thủi sống trọn kiếp mình ên
Nhưng em biết sẽ còn mãi cái tên
Sống thiên thu trong lòng mình bất diệt

Trái tim em chắc sẽ còn mãnh liệt
Sẽ chỉ dành duy nhất một tình yêu
Dẫu lầm lỗi ru em giấc quạnh hiu
Thì chấp nhận cô đơn về mỗi tối

Tự dày vò để rồi tự đau nhói
Tự hiểu mình cần anh biết bao nhiêu
Mất anh rồi nơi chốn ấy tiu đìu
Chỉ còn em mang niềm đau vụng dại

Lại một người rời tim không trở lại
Lại một lần buộc dang dỡ, dỡ dang
Khi yêu nhau sao tránh khỏi lỡ làng
Đời đen bạc người hiểu mà tha thứ.

1-9-2005
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-22 22:16:10Trường Phi Bảo>
Tình Yêu Không Thể Nói Thành Lời
-Trường Phi Bảo-

Em không nói anh nghe bằng môi thắm
Lời tình yêu say đắm của tim em
Lời tình yêu nhiều tha thiết êm đềm
Anh đừng hỏi vì sao em chưa nói

Anh đừng hỏi lúc lòng em bối rối
Bởi tình yêu đâu thể thốt thành lời
Mọi ngôn ngữ đều giấu mình kỹ thế
Thì tình yêu đành lặng lẽ mà thôi

Thời gian đong thử thách của lòng trời
Điều chưa nói đừng vì thế ngăn cách
Khi bên nhau mong anh đừng hờn trách
Tiếng yêu đương em còn quá xa xôi

Tiếng yêu đương em nói tự lâu rồi
Anh vô tâm hay là anh không biết
Hãy nhìn vào đôi mắt buồn da diết
Một tình yêu còn tồn đọng trên môi

Hãy nhìn vào tâm hồn em anh ơi
Từng câu chữ đều tượng hình, ước lệ
Chỉ có điều tình yêu còn chậm trễ
Cho những người không thể đợi xuân về

14-11-2005
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-22 22:11:17Trường Phi Bảo>
Cho Tới Tận Bây Giờ Em Mới Hiểu
Trường Phi Bảo
Tặng: NVT

Cho tới tận bây giờ em mới hiểu
Trái tim mình khao khát một bờ thương
Ngỡ lòng mình rồi sẽ phẳng như gương
Mà hạnh phúc là yêu đương muôn thuở

Người phụ nữ như em cần che chở
Yếu đuối trong lòng dễ đánh vỡ niềm tin
Anh hiểu cho em , em hiểu cho mình
Rằng yêu anh một tình yêu mãi mãi

Chẳng thể nào năm tháng lại mờ phai
Em dẫu chết thì tình yêu vẫn sống
Đâu dễ nhận ra giữa những điều tuyệt vọng
Anh đến cuộc đời em có ý nghĩa biết chừng nào

Cũng chính anh trao tặng hết thảy mọi ngọt ngào
Rồi chính tay đưa em vào hiu quạnh
Nổi đau ấy tới giờ còn canh cánh
Và tự lúc nào mình đã không là của nhau

Trái tim em luôn thầm hỏi vì sao?
Mùa thu trứơc mình yêu nhau anh nhỉ
Khi ngọn lửa trong lòng còn âm ỉ
Mùa thu sau này hoa lá thay màu

Cho tới tân bây giờ em vẫn khát khao
Một bến bờ anh, một vòng tay che chắn
Yêu thương xưa với anh không lành lặn
Có hay em ngồi vá víu những mùa đông

17-11-2005
Đăng nhập để trả lời
0
Thương Người Xa Xứ
-Trường Phi Bảo-
Tặng NVT

Anh đã khoác lên đời khuôn mặt lạnh
Đốt hết mọi lá thư tình, em viết những ngày qua
Rồi anh bỏ đi xa
Cánh chim phù du bay về phương trời lạ
Mình chia đôi ngã

Tháng mười một mưa vẫn còn xối xã
Paris xứ người mưa tuyết có rơi rơi
Em vẫn đi về một nơi
Nơi không có anh, và những nụ cười

Ôi, tất cả dần xa xôi
Rạp cinema, công viên và quán chợ
Góc phố nào từng đón đưa nỗi nhớ
Giờ không anh mọi thứ quá mịt mờ

Em cố níu kéo, cố tìm lại giấc mơ
Trời Việt Nam vài ánh sao le lói
Bỗng trong hồn một vì sao vụt chói
Rồi tắt vội vàng tăm tối một đêm yêu

Cuộc tình tan em khóc thiệt nhiều
Nước mắt không làm anh quay lại
Anh giờ xa xa mãi,
Tới nơi mà tình yêu em không tồn tại trên đời

Phũ phàng chi lắm người ơi
Bóng hình em chắc không còn trong anh nữa
Xin gởi nỗi buồn theo cơn gió ngày xưa
Bay bay đi chút mặn nồng thuở ấy

Em suốt đời vẫn vậy
Thương một người xa xứ, lau sậy cả tấm thân
Anh dẫu không về thăm một lần
Ôi, chờ đợi tận kiếp sau cũng thỏa

18-11-2005


Đăng nhập để trả lời
0
Điều Em Muốn Nói
-Trường Phi Baỏ-
Tặng NVT

Em muốn nói cùng anh điều duy nhất
Trong nữa đoạn đời em sắp sữa đi qua
Mọi u buồn, mọi tủi hờn, xót xa
Mình em mang chẳng cần anh phải gánh

Anh hãy vui sống với hạnh phúc vẹn lành
Đừng nghĩ tới em dù rằng trong quá khứ
Hạnh phúc em là do anh nắm giữ
Không thể bên nhau còn trách cứ mà chi

Điều duy nhất -vì anh- em sẽ ra đi
Tình yêu duy nhất chỉ dành riêng anh đó
Khi xa anh cái duy nhất em có
Là sự thủy chung, là trái tim son hồng

Như định luật trời dành cho cuộc tình mong manh
Em ở lại cuối trời chiều trông ngóng
Một tình yêu không hình hài hy vọng
Anh kiếp sau, tình duy nhất còn không?

22-11-2005


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-12 17:25:08Trường Phi Bảo>


Em có anh cuôc sống chẳng hoang đường
Trường Phi Bảo
Tặng NVT


Cuộc sống chẳng hoang đường bởi vì em có anh
Nếu ai buộc em xa anh,
em chỉ còn cách chết
Chết trong vòng tay anh
người đời cho ngốc nghếch
Nhưng sung sướng nào bằng
anh ôm em,
trước lúc... không còn em.

Nào gió,
nào mây,
nào trăng,
nào ngày và đêm
Có bao giờ vì thời gian bất động
Em yêu anh hơn sông dài biển rộng
Một phút xa nhau như thế kỷ xoay vòng

Em hạnh phúc nếu như anh làm chồng
Mọi người đàn ông khác chẳng thể nào thay thế
Em yêu tất cả mọi buồn vui anh kể
Nguyện theo anh dẫu góc bể chân trời

Đói nghèo ư?
mình cũng đừng xa rời
Có thiếu thốn
cũng một đời chung thủy
Nếu không thể bên anh
cuộc đời thành nghịch lý
Sống vô vị,
chi bằng... chết cao quý trong nhau

Mình không thành xa lạ ở kiếp sau
Hãy hứa với em đừng rời em anh nhé
Ngóc ngách con tim hằng đêm anh vẫn ghé
Cuộc sống luôn mới mẻ khi mình biết khát khao

01/12/2005

(Trích: Ngoảnh lại chặng đường thơ)
Đăng nhập để trả lời
0
Hoàng Hậu Không Ngai
-Trường Phi Bảo-

Không thể đưa nhau trọn cuộc đời
Em là hoàng hậu bị soán ngôi
Quân vương vui tất lòng nhi nữ
Mà lãng quên em tuổi xuân thời

9-12-2005

Quân Vương và Thiếp
-Trường Phi Bảo-

Chiều xưa gác tía lẫn cung vàng
Thành quách điêu tàn phủ màu tang
Quân vương bao chiều nơi trận mạc
Tình Thiếp đơn côi lệ ngàn hàng

11-12-2005


Hai chiếc Ngai Vàng
-Trường Phi Bảo-

Nàng hận binh lửa cướp mất chàng
Hoàng hậu âu sầu trước phiên ban
Giặc loạn tung hoành lên ngôi chúa
Đoạt cả tình ái một ngai vàng

11-12-2005


Tâm can Hoàng Hậu
-Trường Phi Bảo-

Quân Vương không còn trên cõi thế
Bạo chúa tham tàn ép hiền thê
Màn che trướng rũ bao tráng lệ
Thiếp quyết quyên sinh giữ lời thề

11-12-2005


Lãnh Cung
-Trường Phi Bảo-

Ép duyên không đặn chúa giận hờn
Đòi trả kim thoa với vàng son
Lãnh cung Hoàng Hậu thời nương náu
Tưởng nhớ Quân Vương... lệ trực trào

11-12-2005

Tình yêu trong bóng tối
-Trường Phi Bảo-

Thôi thì nuốt lệ để tang chồng
Ba năm trinh tiết thế cho xong
Đến khi phai sắc nào ai biết
Mắt lòa theo suối lệ ngàn dòng

11-12-2005

Tình Không Phai
Trường Phi Bảo

Vải lụa bạch cưỡm mất đời hoàng hậu
Thương cho nàng kiếp sau hóa Hải Âu
Những triều đại qua rồi thời kim cổ
Còn Quân Vương em hẹn mối tình đầu

11-12-2005
Đăng nhập để trả lời
0
Hạnh Phúc Của Nàng
-Trường Phi Bảo-
Tặng NVT

Này anh hỡi, nghe bài ca hạnh phúc
Trong cuộc tình tắt lịm giữa đôi ta
Một người đi tới phương trời xa lạ
Và người kia cứ hoài vọng khôn cùng

Người con trai đánh mất nghĩa thủy chung
Người con gái lại gìn lòng chung thủy
Chuyện yêu đương ngàn đời ai chẳng vậy
Mối tình đầu chôn chặt kể từ đây

Ấy thế mà hạnh phúc nàng tìm thấy
Không là gì ngoài thương nhớ đầy tay
Nàng đợi chờ, chờ đợi biết bao ngày
Sự chờ đợi chắc chắn rằng hạnh phúc

Này anh hỡi, lòng người nhiều trong đục
Bến tình duyên nàng lỡ hết xuân thời
Chàng trai đi hiếm hoi mà trở lại
Nàng ca hoài khúc bèo dạt mây trôi

Hạnh phúc bao giờ cũng thật xa xôi
Nhưng với nàng nó thật là gần gũi
Nghĩ về chàng nhiều khi nàng hờn tủi
Cố nuốt niềm đau cho hạnh phúc nghẹn ngào

Nàng chết rồi ngày sau vẫn trông nhau!

11-12-2005


Đăng nhập để trả lời
0
Anh Là Tất Cả
-Trường Phi Bảo-
Tặng: NVT

Anh mãi là tất cả của thương yêu
Của niềm vui, của hạnh phúc ngọt ngào
Của luyến mến, nổi nhớ vạn ngày sau
Vì em hiểu với em -anh tất cả...

Nếu anh chết, tim em thành gỗ đá
Đâu còn ai thả tặng những vần yêu
Đâu còn ai thơ thẩn tặng mỗi chiều
Những tình ý ngoằn ngoèo vương trên mắt

Tất cả vui buồn trong em anh cột chặt
"Chuyện áo cơm, đời tay trắng còn nghèo"
Mình mến nhau qua chút phận bọt bèo
Khi hai đứa thật lòng chung mơ ước

Thượng đế thương em, nên cho em có được
Người bạn đời lý tưởng nhất là anh
Nhỡ một ngày hai đứa chợt xa xăm
Em nguyện sống âm thầm như chiếc bóng

Bởi tất cả tình yêu em kỳ vọng
Đặt hết vào vòng tay rộng mênh mông
Bến bờ anh, em ngủ giấc mơ mòng
Thời con gái đã đôi lần thao thức...

17-12-2005

Đăng nhập để trả lời
0
Trách
-Trường Phi Bảo-
Tặng thi sĩ Nguyên Đỗ"

Trách ai hay chỉ biết trách lòng
Yêu chàng thi sĩ có buồn không?
Tình say như mộng, thơ như sóng
Dào dạt hoang ca khúc tương-nồng!

Từ độ hữu duyên mới mong anh
Buồn nghiêng theo nắng, mắt long lanh
Mỗi ngày em tựa lưng sau cửa,
Hỏi nhớ gì? em chỉ nhớ thơ xanh.

Ồ có những bài viết tặng em,
"Chết trong vòng tay"(*) được cũng thèm
E sợ " em mãi là tất cả"(*)
"Yêu em từ độ"(*)...hóa cách chim.

Cánh chim phiêu lãng bốn phương trời
Rã cánh một chiều lại buông lơi
Em tập làm thơ ươm tình mới
Anh chợt hờn ghen :" ghét em tôi"

Con trai nói "ghét" cũng là "thương"
Ngày mai đôi bóng chung con đường
Hỡi chàng thi sĩ em vương vấn
Tự dưng lòng tràn ngập yêu đương

18-12-2005

(*) Tiêu đề Thơ của Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
Em Thơ của Chị
-Trường Phi Bảo-

Khi chị bảo anh sắp tới rồi đó
Em vội vàng nép sau cửa hồn em
Tâm ý vui phơi phới trước thềm
Thay áo mới vân về chờ cuộc hẹn

Có những chiều hoàng hôn vì e thẹn
Thấy bóng chàng vội đóng cửa cài then
Em ngây thơ nép bên anh thật hiền
Chị lại trách sao mà đa cảm thế

Đêm chải tóc một màu đen tinh tế
Chị ngại ngùng kể đôi nét về em
Mắt anh cười, môi anh hóa lời khen
Em xấu hổ luồn điệu vần trốn biệt

Ấy thế mà anh yêu chị da diết
Em giận hờn, ghen với gió với trăng
Chị mắng em sao lại cứ lằng nhằn
Ngủ đi nhé xúc cảm- em đừng khóc

Anh về rồi mình em ngồi trong góc
Chị dỗ đành em nàng ngốc ngu ngơ
Thôi đứng dậy cùng với chị đợi chờ
Mai anh tới hồn thơ em lại đẹp

18-12-2005

Viết bài này thấy mình vui vui quá,
Cảm xúc ngập đầy trong hồn Bảo mênh mông
Thơ do tâm và ý tại lòng,
Khách văn chương, nợ văn chương thật lạ!

Đăng nhập để trả lời
0
Anh về với Em
-Trường Phi Bảo-

Em mừng anh trở về
Cho tình yêu trở lại
Đôi đời xanh mãi mãi
Mình bên nhau hoài hoài

Em không còn cớ dỗi
Em hết cả giận hờn
Bởi anh về mang sóng
Vỗ ngập cả bờ thương

Em sẽ hôn gió sương
Phủi bụi đường trên áo
Xua tan mọi thiểu não
Trong lòng anh nhớ nhau

Đây chẳng phải chiêm bao
Anh về từ sự thật
Niềm vui em lén cất
Sao nước mắt dâng trào

20-12-2005
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-13 10:30:34Trường Phi Bảo>


Thuyền, Biển và Bờ...
-Trường Phi Bảo-


Nguyện ước rằng được về thăm xứ biển
Quê hương anh miền cát trắng thùy dương
Biển dịu dàng trong đôi mắt em thương
Cái xanh thẳm khiến lòng thêm tươi mát

Cái mênh mông không cách nào trốn thoát
Nhỏ nhoi em cũng chỉ biết cúi đầu
Trước tình yêu biển như cố dìm sâu
Mọi ghen hờn với bao la bờ bến

Sóng xô bờ ngăn thuyền không được đến
Nơi bình yên ở phía cuối hoàng hôn
Biển rạo rực khơi thương cảm vào hồn
Nào chịu hiểu thuyền ngập trong bão tố

Bởi vì yêu nên biển nhiều lầm lỡ
Con thuyền kia vẫn mãi thuộc về bờ
Nhiều lúc buồn thương con sóng chơ vơ
Thuyền lại muốn lênh đênh cùng nổi nhớ

Thuyền ra khơi bỏ bến bờ nức nở
Đêm hoang vu nghe tình biển nghẹn ngào
Nhưng em chắc rồi thuyền sẽ lại đau
Khi xa biển để chọn bờ bó buộc

Biển và Bờ chẳng ai người thua cuộc
Tại thuyền thôi chọn lựa thật ngu ngơ
Bờ an phận nên muôn kiếp đợi chờ
Biển quyến rũ, lòng thuyền phiêu lưu mãi

Em hiểu biển như tâm tư con gái
Rất nồng nàn, e ấp lại đắm say
Nhưng em vẫn thích được làm bờ hoài hoài
Để tình yêu anh còn nơi neo lại!

23-12-2005
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-22 20:22:30Trường Phi Bảo>
Kỷ Niệm
-Trường Phi Bảo-
Tặng Cũ Chi thân thương

Chuyến xa buýt chiều nay, em về đó!
Giáng sinh này nơi ấy có người mong
Thành nội ơi, xa lắc mấy cánh đồng,
Trời bao la, đất cằn khô, trũng nước.

Những mái ngói lưa thưa chiều bến Dược
Phù sa bồi bên lỡ một triền sông
Cây chết héo trơ xương đứng cao ngòng
Đường gấp khúc bụi mù trong khói tỏa

Quen thuộc lắm, ôi con đường đất đỏ
Bên giậu rào dâm bụt nở rộ bông
Yêu làm sao, người thuơng đang phập phồng
Ngoài ngõ đợi với tất lòng trong trắng

Mùa đông giá, tâm hồn em ngập nắng
Dẫu vườn hoang sương lạnh đến tội tình
Nhuốm lửa hồng em lặng lẽ bên anh
Chuông giáo đường an lành đêm thiên chúa

Giáng sinh êm ả như lời anh đã hứa
Nụ hôn nồng mình chan chứa trao nhau
Mai em về thành thị bỏ lại nổi nhớ nào
Nằm thiêm thiếp quay quắt về kỷ niệm

26-12-2005
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-29 12:03:44Trường Phi Bảo>



Không Bao Giờ Em Muốn...
-Trường Phi Bảo-
Tặng NVT


Không bao giờ thành Cô Bé Lọ Lem
Khi chiếc giày pha lê em chẳng có
Đồng hồ dây thun làm sao em biết rõ
Lúc nào mười hai giờ mà chạy trốn tim anh

Không bao giờ chợp mắt tới ngàn năm
Để chờ đợi bước chân người xa lạ
Hoàng tử phá giải lời nguyền- tình yêu thành cao cả
Sợ mình ngủ rồi, khi tỉnh chỉ giấc mơ

Không bao giờ gọi "Vừng ơi!" mà cửa mở
Sau lưng anh bụi mù gió cát
Như Alice em lo mình đi lạc
Vào xứ sở thương đau hái lấy trái dại khờ

Không bao giờ có thể vực ngờ
Sâu thăm thằm một tình yêu núi lửa
Em sợ rằng nhỡ một ngày...
Không còn bên nhau nữa
Phía trời xa núi lửa lại phun trào

Không bao giờ em mong muốn khổ đau
Anh hãy nhớ không bao giờ em muốn
Hạnh phúc với em không bao giờ vay mượn
Đừng gieo sợ hãi giữa những nhịp yêu đương

27-12-2005
Đăng nhập để trả lời
0
Giận
-Trường Phi Bảo-

Giận rồi đó em ghét anh thiệt đó
Bộn bề ơi cứ giấu biệt anh đi
Em chẳng thèm ngồi nhung nhớ làm chi
Mà chanh chua cùng ô mai khế chát

Giận anh nè bởi anh tên lường gạt
Hứa mai về tặng một trái tim si
Vườn địa đàng mình dìu bước nhau đi
Bên chân chúa em ước gì được nấy

Mắt dại dột ngùi trông nào đâu thấy
Chỉ thấy lòng rưng rức bóng mưa qua
Đã giận rồi đừng hòng năn nỉ nha
Thư tình đó, anh không về, tôi đốt...

Thời gian bận đem anh đi mà trốn
Em chẳng chờ giây phút để suy tôn
Giận tình yêu cứ sa bẫy tâm hồn
Con người ấy...chao ôi sao đáng ghét

Bỏ bê em cùng mùa đông chết tiệt
Lạnh run người đâu ai sưởi ấm em
Buồn anh rồi, lệ thắm mặn môi mềm
Thương không hết, mới thành ra giận dỗi

29-12-2005




Đăng nhập để trả lời
0
Anh có nghe...
-Trường Phi Bảo-

Anh có nghe mưa rơi
Từ trăm năm vọng lại
Tiếng sét của lòng trời
Từ muôn kiếp âm vang

Anh có nghe lỡ làng
Mênh mang chiều hối tiếc
Tình yêu buồn da diết
Theo mắt biếc nhạt nhoà

Anh có nghe hồn đau
Trong nửa hồn rạn vỡ
Một ngưòi ôm dang dỡ
Tiển một ngưòi đi xa

Anh có nghe hôm qua
Tay cầm tay tha thiết
Sao hôm nay biền biệt
Xoá hết những mặn mà

10-1-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Chàng Ý Thiếp
-Trường Phi Bảo-
Thiếp là hoa Đỗ Quyên
Chàng cánh nhạn phi thiên
Một chiều xuân hạnh ngộ
Mình ước thệ tình riêng

Thế nhân đầy cát bụi
Lòng thiếp tựa áng mây
Chàng như cơn gió mát
Tình ta mãi sum vầy

11-1-2006
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-12 12:26:39Trường Phi Bảo>



Một Sáng Mùa Hè
-Trường Phi Bảo-


Một sáng mùa hè đẹp biết bao
Giở trang lưu bút tuổi ước ao
Một bầy bướm phượng xôn xao múa
Kỷ niệm còn vương nét chữ nào

Có phải là anh của em không?
Cho yêu thương năm tháng chất chồng
Thuở học trò gói mơ ươm mộng
Áo trắng nào đẹp trong mắt trong

Bạn bè thân ơi giờ nơi đâu?
Có về họp nhau trên đỉnh sầu
Quay quắt ấu thơ quay quắt nhớ
Giấu nụ cười sau nét ngây ngô

Một sáng mùa hè ngập nắng vàng
Hồn thơ thanh thoát ý mênh mang
Kỷ niệm em cài trên ngực áo
Nghe trái tim mình đập rộn ràng

Sao anh chẳng về lại ngày xưa
Đôi bóng kề nhau đếm sao thưa
Đôi bóng quyện vào trang sách mới
Mở một chương đời chuyện nắng mưa

Mùa hạ xin cho lời nhắn gởi
Với người năm cũ lắm xa xôi
Rằng em vẫn chờ bên song cửa
Một tình yêu tha thiết mà thôi

12-1-2006

Mặc dầu đang mùa xuân nhưng đọc mấy câu thơ của MC chợt nhớ về những năm thang học trò của mình. Người ta ơi không biết còn nhớ hay đã quên...Mùa hè năm ấy
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-29 12:04:50Trường Phi Bảo>



Tựa đời nhau
-Trường Phi Baỏ-
Tặng: NVT


Tựa đời nhau cho hạnh phúc thêm gần
Rồi anh sẽ thấy lòng mình tươi tắn
Tâm hồn xanh không vương niềm cay đắng
Và em tự hào là có chung tình yêu

Mình thủy chung duyên phận hết hẩm hiu
Anh cứ tin tất cả rồi tốt đẹp
Hãy lạc quan, tay trong tay đi tiếp
Giấc mơ nào cũng tha thiết êm đềm

Đã từ lâu mình khao khát kiếm tìm
Sự bình yên, sự ngọt ngào tươi trẻ
Dẫu mình già, nhưng tình yêu, có lẽ...
Tới suốt đời vẫn mới mẽ trong nhau

Tựa đời anh vào đời em, tựa cả nỗi đau
Mình cảm thông, chia tận cùng khốn khó
Mọi vui buồn mình sớt từng miếng nhỏ
Và trộn điều với hơi hướm ân cần

Tựa đời nhau, để thấy được tình thân
Anh trong em, em trong anh mãi maĩ,
Tình yêu đến chết sẽ còn sống lại
Ở nơi mà Vĩnh Cữu chỉ hai người

7-9-2005
Đăng nhập để trả lời
0
Không Đề
-Trường Phi Bảo-

Này cậu bé sao lấp ló ngoài ngỏ
Rình rập gì khi chị thả hồn thơ
Đừng bé ơi, xin cậu đừng ngẩn ngơ
Khi chị bắt giấc mơ cùng ai đó

Đứng yên nào, cấm! chạy theo mây gió!
Để chị buộc tơ hồng cho tụi nó
sợ vướng phải em
Lặng im đi để chị tỏ tình với đêm
Kẻo trăng sao lại hùa theo mộng mị

Sao bé không về mà cứ mãi đứng lì
Xem trộm gì hả cái cậu ranh
Thơ chị tương tư anh
Đâu có phần cho bé
Đừng buồn...đừng buồn nghe

Học ở đâu ra thói ghen vậy nè
Chiếc kẹo tình yêu bé thấy ngọt không?
Cho chị nút thử đỡ đắng lòng
Mai theo chồng thơ chị có người mong

28-1-2006

Đăng nhập để trả lời
0
Không đề
-Trường Phi Bảo -


Đời đã chia đường em với anh
Mộng dang dở, tình cũng khó thành
Ai quên lời hẹn chờ nhau mãi
Để rồi như gió thoảng qua nhanh

Sẽ có một người đau đớn khóc
Thầm lặng anh ơi suốt tháng ngày
Là em một mình ôm khắc khoải
Lệ buồn ủ dột những tàn phai

Cung oán sầu thương điệu ru hời
Người trách hờn tôi mãi khôn nguôi
Là anh tự mình gieo đau khổ,
Day dứt thân em luống ngậm ngùi

Thuở ấy nào ai nghĩ lụi tàn
Tình đến, tình đi hợp rồi tan
Làm sao chôn lấp niềm nhung nhớ
Chớ tặng cho nhau những muộn màng

Thời gian câm lặng chẳng trả lời
Lòng héo hoa lòng cũng tả tơi
Người ta chưa từng quen cay đắng
Toan tính giận em cả một đời

Lỗi lầm giờ em trót đa mang
Tim côi ngưòi trả chút phũ phàng
Làm ngơ như kẻ chưa hề biết
Tình yêu đành lỡ chuyến đò ngang

31-8-2005

Đăng nhập để trả lời
0
Anh 1
-Trường Phi Baỏ-
Tặng NVT

Ngày yêu nhau anh bảo "tình bất diệt"
Sao bây giờ anh hủy diệt "Tình Yêu"
Cho hạnh phúc em mỏi cánh chim chiều
Mà thầm trách người quên điều đã thốt

Thà anh đừng cho em biết anh tốt
Mọi cử chỉ đừng biểu lộ quan tâm
Đừng dỗ dành, đừng dịu ngọt, đừng...làm gì cả anh
Thì có đâu em còn hoaì mơ ước

Anh bóp nát tình yêu ai ngờ được
Anh ích kỷ ai biết trước mà lường
Mắc lỗi sai em gánh chịu tai ương
Anh không tha thứ tình thương em điêu đứng

Anh lạnh lùng, lãnh cảm, anh hờ hững
Anh tan biến khỏi cuộc đời em dửng dưng
Mỗi ngày qua em mắt lệ rưng rưng
Tình bất diệt người nói còn hơi sớm

Ngày không anh, ngày xác xơ hoa bướm
Không nắng ấm mặt trời, chỉ nghe tiếng mưa rơi
NỔi nhớ một nơi và anh ở một nơi
Mình mãi mãi không về chung lối hẹn

Em cô đơn với niềm yêu chưa vẹn
Hình bóng anh vẫn tràn ngập tâm hồn
Em phải làm gì để có thể vùi chôn
Khi em biết mình yêu anh nhiều quá!

Anh bỏ em, kỷ niệm chẳng rời xa
Mình đã có khoảng thời gian thắm thiết
Anh quên em, ừ thì em tưởng tiếc
Và nhủ với lòng tình ấy khó phôi pha

9-9-2005

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-27 15:21:57Trường Phi Bảo>

Anh 2
Trường Phi Bảo
Tặng: NVT


Mình có thuộc về nhau
Hay mãi mãi không còn trong nhau nữa
Tình yêu nào một thời nẩy lửa
Mà giờ sao tình chết giữa mênh mông

Em đau lòng, em lạc lõng, anh biết không?
Đời vô vị kể từ anh xa lạ
Nợ tình này chỉ riêng mình em trả
Còn khối tình mang theo cả xuống mồ

Em thật sự chỉ còn biết đợi chờ
Bao yêu dấu đi theo cùng nỗi nhớ
Mình vắng xa nhịp thở
Rồi tất cả chỉ như một giấc mơ

Anh bước ra từ thơ
Mọi xúc cảm em dành cho anh hết
Dẫu tình chết, nhưng bóng anh không chết
Trong lòng em muôn thuở vẫn thiết tha

10/09/2005
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn HB đã post lai bài này của Bảo, chúc HB vui vẽ, an lành và hạnh phúc

Đọc lá thư anh
-Trường Phi Bảo-

Trời ơi có phải là chính anh
Thời gian thoăn thoắt cũng mười năm
Thời gian ngỡ tưởng phôi pha hết
Yêu đương say đắm, ước mộng lành

Anh vẫn còn trong trái tim em
Đọc lá thư xa lệ ướt mềm
Lời thư thăm hỏi nhau quyến luyến
Anh chửa quên em, vẫn nhớ em

Ba ngàn sáu trăm năm mươi đêm
Thế kỷ vẹn nguyên ngự trước thềm
Mùa xuân chợt về trên môi mắt
Tình thắm nghiêng theo nét chữ êm

Mười năm khổ ải sống đọa đày
Chuyện tình ngang trái bỏ buồn ai
Mình không gặp lại từ dạo phút
Em bước qua cầu, áo cưới bay

Chỉ có hôm nay mới được cười
Thư anh làm sống lại niềm vui
Trong trẽo hồn em tia nắng mới
Sao mãi còn yêu chỉ một người...!

20-2-2006


Đăng nhập để trả lời
0
Không đề
-Trường Phi Bảo-

Em hiểu lời anh viết
Qua từng dòng thơ yêu
Mười năm chỉ một chiều
Tình yêu thành bất biến

Đau khổ lắm, nhưng làm sao anh biết
Em nhọc nhằn trong kiếp sống tỉnh say
Phận đàn bà góp nhặt những đắng cay
Tình xưa vẫn còn hoài trong nổi nhớ

Đêm thiếu phụ, em đem sầu ra gở
Chốn khuê phòng vò võ tấc lòng đau
Mượn vai chồng gởi chút lệ nghẹn ngào
Mà ân ái chết theo cùng ân ái

Ngỡ là anh một thời yêu mãi mãi
Ngỡ xót xa chỉ có một mình mình
Mười năm rồi chôn giấu một chuyện tình
Đơì chua chát cũng xin đừng vọng tưởng

21-2-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Đám cưới trên đường xưa
-Trường Phi Bảo-

Rồi pháo cưới bay đầy trên mặt lộ
Rồi nẽo xưa xa khuất một bóng người
Rồi tàn phai những kỷ niệm biết cười
Buồn hiu hắt ngọn đèn soi phố vắng

Chẳng còn nhau chỉ còn thênh thang nắng
Những mùa mưa mang tĩnh lặng về đêm
Vầng trăng khuya chợt lẽ bóng trứơc thềm
Con đường cũ mang nổi niềm thầm kín

Chia tay anh công viên chiều yên tĩnh
Băng ghế nào thường tự tình lứa đôi
Gìơ bước chân em về chỉ mình thôi
Hơn nhiều lần đón đưa cùng mong đợi

Gĩa biệt con đường mang yêu thương qua vội
Gìơ người ta đã đi hỏi người ta
Cô bé cạnh nhà không là em anh ạ!
Hoa pháo nào nhuộm đỏ lối thân quen.

22-2-2006

Đăng nhập để trả lời
0
Ảo Ảnh
-Trường Phi Bảo-

Anh ấy gọi người yêu mình bằng người xưa
Còn mình gọi người yêu anh ấy là người yêu cũ của người yêu
Ai cũng có mối tình đầu vắt vai
Những phút bồng bột, yếu lòng tới vội

Tình cờ gặp nhau trên phố ngây thộn đến buồn cười
Nào đâu dám đối mặt chỉ lặng lẽ lướt qua
anh ấy bảo: người yêu thưở xưa đấy
Mình nghe chua cay khoé mắt dâng trào

Mình ngượng ngùng cũng chẳng biết nói sao
Ngờ nghệch, ngu ngơ thèm trở về thời mười tám
Cái thời yêu cuồng sống vội
Cuộc hẹn hò nào cũng chớp nhoáng rồi thôi

Trăm cuộc hẹn, ngàn cuộc hẹn rồi cũng có một người
Bước qua hồn mang nhiều điều nhung nhớ
Nào ai hiểu thế nào là dang dỡ
Để khi giận hờn_chia tay mới nuối tiếc tình đầu

Thượng đế rất công bình khi cho mình và anh tìm nhau
Sự thông cảm bắt nguồn từ hoàn cảnh
Bóng hình người xưa mình xem như ảo ảnh
Còn người yêu anh... anh nhắc để đau lòng

Mình tôn trọng anh nên biết cứ vờ không
Anh trân trọng mình thì hết dạ yêu thương
Chuyện ngày xưa, con người xưa như đá cuội trên đường
Đôi chân trần ta vụng về vấp phải

12-3-2005

Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»