Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ta và Hắn

489 trả lời, 51.773 lượt xem — Trang 3 / 17
Em Trở Về Nguyên Thủy Để Yêu Anh
-Trường Phi Bảo-

Em trở về nguyên thủy để yêu anh
Lúc trái tim còn chưa bén mùi trần
Lúc mặt trời và mặt trăng ở gần
Kết tinh tú làm hoa đăng ngày cưới

Loài người sống chẳng có niềm tiếc nuối
Sống từng bầy và chọn từng đôi
Thiên nhiên xanh, tạo hóa tuyệt vời
Nuôi tụi mình trong lồng nôi khờ dại

Em trở về đi rong thời con gái
Có cái vàng óng ánh giữa ban mai
Có đồi hoa phủ kín mộng xuân dài
Em chẳng nghĩ đó là điều quý giá

Rất vô tư em trao anh tất cả
Anh ngất ngư hoang lạc giữa trời say
Nào đâu hiểu cây tình yêu đơm trái
Bởi nhớ thương em đi suốt chẳng dừng

Thời nguyên thủy lạ lẫm tiếng người dưng
Đôi trai gái nhớn lên thì tìm hiểu
Không nỗi buồn chỉ niềm vui...thiệt tiếu
Chẳng băng nhân cũng thành vợ thành chồng
Chẳng hứa hẹn gì cũng sống tới răng long.

Em yêu anh qua từng con dốc
Qua suối đèo, qua non nước phẳng phiu
Anh yêu em, vì em_chiếc xương sườn thứ bảy
Thượng đế chìu anh cho em xuống dỗ dành

Em sợ ngày gian dối sẽ hồi sinh
Anh ngoảnh mặt trước đời em bước vội
Nếu lời thương không làm anh quay lại
Em đành yêu trong nguyên thủy suốt đời

15-3-2005

Đăng nhập để trả lời
0
Độc Thoaị cùng Nàng Tiên Cá
-Trường Phi Bảo-

Hãy mất đi chiếc đuôi
Thế thay bằng đôi chân
Đôi chân trần trụi
Biết chạy và biết nhảy
Cứ thế mà mang ta đến chàng
(Hoàng tử của lòng em!)

Từ bỏ đại dương
Với tiếng hát ngọt mềm
Ta lạc loài giữa thế giới
Tuần hoàn ngày và đêm
Xô bồ thiện lẫn ác
Vui buồn chồng chéo nhau

Hạnh ngộ là gì?
Trái tim ta biết đau
Đôi chân ta rướm máu
Vượt đớn đau ta đối diện chàng
Tình yêu bùng nổ
Mượn sóng thần tấu khúc ca muôn thuở
Ta ú ớ...Ta nức nở
Chàng nào hiểu ở nơi ta cần gì

Ta chọn tình yêu giữa khoảng câm lặng
Chọn bùa chú để tâm hồn điêu đứng
Nước mắt chảy xuôi
Người đẹp mắc chứng câm
Chàng thở dài "thương haị"

Hãy thốt ra đi anh
Thứ ngôn ngữ kỳ quái
Có khó gì đâu chỉ một tiếng "yêu"
Có khó gì đâu một cái hôn môi
Nhung...Chàng quá khờ khạo
Chàng quá ngốc nghếch
Dập tắt ngọn lửa tình
Dập tắt khát khao ta
Bằng sự lãnh đạm ...vô tình

Ta bất lực nhìn biển cả bao la
Bước đi trên niềm đau buốt nhức
Hôn trán chàng chân thành
Lần cuối cùng mắt ta còn đắm đuối
Chàng lúc ấy dường vỡ lẽ...
Điều ta muốn nói
Nên níu kéo tình yêu vô tội vạ
Tất cả thảy muộn màng
Hoàng hôn lặn
Và ta biến mất
Trở về với đại dương
Ta...Bọt Biển dại khờ

24-1-2005
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi lòng Mỵ Châu
-Trường Phi Bảo-

Trọng Thủy ơi, sao chàng tàn ác thế!
Nở bóp chết tình em từ trong trứng nước
Quá yếu mềm em ngu khờ đặt cược
Tổ quốc mình vào tay kẻ xâm lăng

Thả dấu lông ngỗng để được tin rằng
Chàng sẽ đuổi theo cuối chân trời không mõi
Chẳng cách nào minh oan hết tội lỗi
Quá yêu chàng lầm lẫn cứ nhân đôi

Thì phó mặc cho phận số buông trôi
Nỏ thần đánh mất, Cổ Loa Thành lửa dậy
Trong tình yêu có trăm điều che đậy
Nhưng chẳng có che đậy nào qua mặt khỏi thần linh

Ánh mắt vua cha nhìn kẻ giặc sau mình
Em hiểu nổi khổ tâm, em hiểu người căm giận
Lưỡi gươm thiêng nửa tình- nửa hận
Trong phút cuối đời... Trọng Thủy anh nơi đâu???

Biển xanh ngạo nghễ, em nhỏ bé cúi đầu!
Thẹn sông núi với tình yêu phản bội
Mỵ Châu chết đi nếu không vì nông nổi
Thì Ngọc Trai chẳng ngời dưới muôn lớp biển sâu

7-1-2005

Đăng nhập để trả lời
0
Đưa Anh
-Trường Phi Bảo-

Đưa nhau vào suối mộng
Để tắm mát tình yêu
Đưa em qua sông rộng
Lệ rơi suốt trăm chiều

Hành trang đời con gái
Chỉ một túi thi thơ
Cho anh rồi mắc nợ
Giữa ngàn nỗi thẩn thờ

Đưa em xa nổi nhớ
Có đành lòng phôi pha
Chuyến đò giang trắc trở
Chia đôi bờ sông tương

Thôi anh về, em ở
Giữa chợ đời trái ngang
Đừng đưa nhau chi nữa
Có yêu cũng bằng thừa

Hoa tình yêu chết héo
Rừng tình yêu khát khô
Biển tình yêu nông cạn
Em tình yêu dại khờ

Đưa anh về vĩnh cửu
Chỉ mình anh, anh thôi
Còn em thời nán lại
Nghe Bão Giông gọi mời

18-3-2005


Đăng nhập để trả lời
0
Cao cao khung cửa sổ
Trường Phi Bảo

Cao cao khung cửa sổ
Anh và tôi hôn nhau
Giữa thành phố đầy sao
Ánh trăng nào chênh chếch
Chẳng một ai hay hết
Chỉ đêm tối biết thôi
Mình quấn quít đôi môi
Mình vụng trộm hơi thở
Mình khát khao mong nhớ
Trong tình yêu tình yêu

Cao cao gió lộng nhiều
Tôi chẳng thấy lành lạnh
Bởi vòng tay của anh
Như lửa hồng ấm áp
Nụ hôn như bão táp
Rơi trên mắt, trên tai
Rồi rớt xuống bờ vai
Đặt dịu trên lồng ngực

Hai trái tim thổn thức
Mồ hôi rịn mồ hôi
Dìu nhau vaò mặn mồi
Tôi,anh cùng hợp nhất
Phố đêm yên tĩnh thật
Thì đừng nên thức giấc
Đôi mình còn ngây ngất
Trong tận cùng cuộc vui

Cao cao có một người
Ngóng theo một người xa
Phố chẳng có ai qua
Và người ta chẳng biết
Vừa có cuộc tiễn biệt
Sau nụ hôn mặn mà

5-3-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Khi Đã Yêu
-Trường Phi Bảo -

Khi đã yêu người ta thường thay đổi
Thích mộng mơ đôi lúc lại làm thơ
Và con người hay suy nghĩ vẫn vơ
Thường nũng nịu và giận dỗi bất ngờ

Chốc lát đây nhìn ra ngoài cửa sổ
Bỗng thấy mình như lớn tự bao giờ
Đôi khi thẹn thùng, ngập ngừng, e lệ
Là biết yêu, biết nhớ, biết đợi chờ

(7-11-1999)
Đăng nhập để trả lời
0
Viết cho mối tình cuối
Trường Phi Bảo
Tặng NVT

Anh không phải mối tình đầu em biết
Nên anh đừng buồn khi anh mối tình sau
Tình yêu diệu kỳ xuôi khiến mình gặp nhau
Là số phận chứ đâu là định mệnh

Em tin đường mình đi rồi hoá rộng thênh
Mình sẽ cố dìu nhau qua thử thách
Ai cũng có quá khứ, xin anh đừng hờn trách
Người ấy dẫu thế nào cũng chưa chắc hơn anh

Người ta phụ em, còn anh lại chẳng đành
Người ta lừa dối trong khi anh thành thật
Người ta xem em chẳng là duy nhất
Mà ở tim anh em duy nhất thảo hiền

Với người ta em đã lắm muộn phiền
Giờ anh tới đời bỗng tươi sắc mới
Anh yêu em, tâm hồn em phơi phới
Và bóng người xưa em xoá tự lâu rồi

Mối tình đầu nhẹ dạ nhất thời
Dễ tan vỡ, nhiều mong manh, vô vọng
Nếu một ngày mình không tròn giấc mộng
Mối tình sau, em giữ chặt trong lòng

10-9-2005

Đăng nhập để trả lời
0
Hỏi...?
-Trường Phi Bảo-

Hỏi trăng về tối nay,
Có khoác thêm áo Nguyệt?
Thu có còn tha thiết?
Chị Hằng có yêu đời?
Hỏi ngưòi thương có đợi
Nơi cuối đường tương tư?
Giọt mưa không tưới lạnh
Người còn nhớ tới người?
Hỏi những ngày xa vắng
Sợi tơ lòng có nặng?
Lòng biển thì dài rộng,
Thuyền đi chẳng đến đâu?
Hỏi nắng gió trên đầu
Bao giờ ta yêu nhau?
...Người về ôm chỉ thắm
Hỏi tình yêu nhiệm mầu?
Khi nào mang ngưòi ấy
Vào trái tim ngưòi kia!

Em một đời lận đận
Cũng mơ chuyện cau trầu.

(11.3.2005)

Đăng nhập để trả lời
0
Tình Yêu Toán Học
Trường Phi Bảo

Em thức trắng đêm em suy nghĩ
Chuyện tình mình như thể con số "không"
Như "hằng đẳng thức" còn dang dỡ
Bao nhiêu "ẩn số" bao bực mình

Em tự hỏi lòng em có ngu
Khi không, khi khổng học lu bù
Học toàn "công thức", toàn "định lý"
"Định lý" tình yêu,"định lý" buồn

Và kể từ đó ai có hay
Những ngày hè nóng môi khao khát
Em tìm ngườĩ ấy trong chốc lát
Nhờ giảng hộ dùm "bài toán" hôn

Người ấy nhìn em khẽ bồn chồn
Mắt nhìn xao xuyến, môi thì run,
"Bài toán" hôn này sao khó quá
Em nhờ người khác giải hộ đi!

Nhưng không em chỉ thích nhờ anh
Nhờ anh giải nốt caí "phương trình"
Nếu anh không giải em sẽ khóc
Và nũng nịu đòi anh phải hôn

Cái hôn "ký hiệu" bẳng chữ " X "
Có khó gì đâu phải chần chừ
Nhắm mắt lại đi em khẽ bảo
Kề môi "chốc chốc" thế là hôn

4-4-2002
Đăng nhập để trả lời
0
Ngắm Trăng
-Trường Phi Bảo-

Ngắm trăng ta lại cứ nhớ người
Năm xưa tháng nọ hẹn chung đôi
Thuyền thơ mình thả trên sông nước
Anh hứa yêu em tới suốt đời

Ghi khắc tâm can chỉ một lời
Thương người cùng ngồi ngắm trăng thôi
Ngờ đâu vầng trăng đêm ấy khuyết
Sầu muộn riêng mình ta lẽ loi

Người ở phương xa có hay chăng
Ta ở phương này mộng vĩnh hằng
Nhớ nhung...thầm hỏi anh bên đó
Có cùng thao thức ngắm vầng trăng

7-3-2006






Đăng nhập để trả lời
0
Người Lớn
-Trường Phi Bảo-


Làm một người lớn rồi
Em không còn hờn dỗi
Tóc thôi không còn rối
Những chiều gió mây bay

Anh đừng mong đắp xây
Những lâu đài cổ tích
Người lớn thường không thích
Chuyện con nít ước mơ

Người lớn thích làm thơ
Nên người lớn buồn lắm
Tình anh xa vạn dặm
Người lớn biết đợi chờ

Chẳng còn khóc vu vơ
Em khác xưa nhiều lắm
Không vòi ăn kẹo bánh
Chỉ vòi nụ hôn yêu

Người lớn nhớ anh nhiều
Cái nhớ già trước tuổi
Tan truờng ngày hai buổi
Người lớn về bơ vơ

30-4-2005
Đăng nhập để trả lời
0
Mai Em Chết
-Trường Phi Bảo-

Mai em chết xác thân về lồng đất
Trả tháng ngày cho năm vắng cô đơn
Buồn không anh khi môi hết dỗi hờn
Mắt vĩnh viễn sẽ thôi không còn nhớ

Tim không còn vì anh mà nức nở
Chuyện tình buồn đâu than thở cùng trăng
Môi câm lặng im hơi chẳng nói năng
Mai em chết hồn vẫn còn trong trắng

Hoa mộng héo khoảng thời gian tĩnh lặng
Anh hãy về theo cơn nắng yêu đương
Bên mộ em đừng khắc khoải miên trường
Niềm hạnh phúc chỉ vô thường có được

Mai em chết chắc gì em bạc phước
Cho anh nhiều mà nhận có bao nhiêu
Mai em chêt bỏ lại trăm buổi chiều
Không hò hẹn, anh cùng ai day dứt.

Sợi tơ hồng mình xem như đã đứt!

11-3-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Vọng Cổ Buồn
-Trường Phi Bảo-


Em hát anh nghe vọng cổ buồn
Lời ca mùi mẫn lạc cung thương
Ngơ ngẩn tâm tư người lữ khách
Bao năm xa xứ nhớ cố hương

Đất Mẹ quê Cha hận ly tình
Khói lửa bạo cuồng thuở điêu linh
Mang gươm ai người đi mở cõi
Hoài lang dạ cổ xót phận mình

Nguyệt cầm gieo giữa bến sông mơ
Trăng thu dạ khúc thiếp đợi chờ
Tiếng tơ đồng nghe như nức nở
Thiên thu bất tận những vầng thơ

Hát tặng cho người điệu cố tri
Theo gió lời ca vụt bay đi
Sau cung đàn ngập đầy nước mắt
Vọng cổ buồn nghe thật lâm li

15-3-2006
Đăng nhập để trả lời
0

Ăn Năn
-Trường Phi Bảo-

Và như thế mình không đến được với nhau
Trời nhạt nắng, mây phai màu, sẫm tối
Tình yêu không thể thành tên gọi
Như lời sấm truyền đặn cứu rỗi vong linh

Em! suốt đời chỉ một mình
Anh! một bóng hình suốt đời tim ghi khắc
Anh! điều tâm đắc
Trong quyển tiểu thuyết cuối cùng còn sâu sắc trong em

Hư ảo làm bỏng rát khuôn mặt đêm
Cho em nhận diện khoảng thời gian chết chóc
Ồ, hình như lòng đã khóc
Khi không có anh sự cô độc bủa vây

Anh không còn trở lại nơi đây
Thành phố mùa mưa như mùa nắng
Lẳng lặng và bẳng phẳng
Đơn điệu em đi dọc lối yêu thương

Cuộc sống bình thường
Nhưng thiếu anh trở nên trống trãi
Chia tay...chia tay...
Luật trời dành

Sự bất hạnh cho mỗi cuộc tình
Sau nụ cười là nổi đau chát ngắt
Trong veo giọt nước mắt
Năm tháng ố vàng cướp trắng tuổi xuân em

Anh còn muốn gì thêm...?
Mà nhuộm màu tóc trắng,
Em vương niềm cay đắng,
Anh cúi đầu ăn năn!

21-3-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Điều Giản Đơn
-Trường Phi Bảo-

Chẳng dám ngã vào lòng anh
Em thà chịu lạnh, chịu rét, chịu tê cóng thân mình
Trả anh cái nợ duyên tình
Đừng sưởi ấm tim em bằng trăm nghìn mê đắm

Hoa cuối mùa hoa đâu còn sắc thắm
Chợ cuối phiên èo uột quán hàng
Đò lỡ chuyến khách chẳng kịp sang
Muộn màng anh, lỡ làng em...mộng đẹp!

Chẳng dám đưa tay cho anh dìu bước tiếp
Quãng đường đời mang quá khứ chua cay
Em sợ lắm khi nắng chiều nhạt phai
Người ấy chửa tới...
Biết mượn bờ vai ai đặn khóc

Em là con bé ngốc
Nhất hành tinh chọn cô độc làm vui
Đã từng yêu nên đã luống ngậm ngùi
Van anh đó đừng lấp vùi bể hận

Bớt hờn thôi giận
Lâu thật lâu môi mới hé nụ cười
Trong héo ngoài tươi
Anh chớ chạm vào mảnh đời tan vỡ

Đơn giản em sợ tình trắc trở!

22-3-2006

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-29 11:46:08Huyền Băng>
Chào TPB nhé, Desi.gand chưa có thời gian để giữ lời hứa với TPB, nhưng Desi không quên đâu, sẽ cố gắng, sớm thôi, PB thông cảm nhé.

Anh đã chết...
Thân tặng Trường Phi Bảo.


Thế là hết em rời xa thành phố
Cỏ khóc hờn vì mất dấu chân in
Rơi mất rồi nhịp đập của con tim
Anh đứng lặng bên hàng rào hoa trắng

Anh vẫn thấy em cười trong ánh nắng
Nụ môi xinh còn e ấp nửa vời..
Và lòng anh rộn rã nở hoa tươi
Vươn tay với kéo em về chốn cũ

Đêm mơ em chập chờn trong giấc ngủ
Mình nhặt lá vàng, chân in dấu vườn hoang
Ai đã theo ai cùng đón gió trên ngàn
Anh đâu khóc mà gối êm đẫm ướt

Chốn vui xưa anh một mình đếm bước
Xa anh rồi mưa nắng có tàn phai??
Chuyện tình yêu anh đâu dám van nài
Nên đành vậy, đường mình chia hai lối..

Bình minh đi, anh chỉ còn u tối
Khi em đem tình toan tính chia phôi
Thấy nát lòng khi em nói tiếng.."thôi"..
Anh đã chết trong tình em hấp hối...

r
desi.gand
Đăng nhập để trả lời
0
Có chút gì trong đôi ta
-Trường Phi Bảo-

Có chút gì trong đôi ta
Còn xót lại phải không anh?
Em hiểu cả sau lần mình chia cách
Mỗi người có một lối đi riêng

Đừng trách chi những ngày tháng ưu phiền
Em đã quen rồi thực tại
Chẳng bao giờ em dám khiếu nại
Cuộc đời sao trống vắng niềm vui

Đành an phận với kỷ niệm chôn vùi
Nguyện suốt đời không nhớ nhung gì nữa
Trong đôi ta muộn màng ở giữa
Gặp lại nhau lúc em thuộc về ai

Mười năm đâu quá dài
Mà thời gian cũng chưa gọi là ngắn
Tình yêu lẳng lặng
Chết sau cõi lòng bi thương

Có chút gì vấn vương
Còn xót lại phía cuối dường nắng tắt
Dù cho cố chôn chặt
Em hiểu mình vẫn son sắt trong anh.

29-3-2006

(viết tặng riêng cho topic CÓ CHÚT GÌ TRONG ĐÔI TA, chúc anh HNLC vui vẽ và hạnh phúc)

Đăng nhập để trả lời
0
Anh...
-Trường Phi Bảo-

Tham lam nhất trần đời
Là anh của riêng em
Muốn nuốt chững cánh chim
Cả bầu trời trước mắt

Anh muốn làm nắng tắt
Cho phai sắc ngày đi
Cho em chẳng ước gì
Đêm có anh bên cạnh

Xua ấm vào giá lạnh
Anh buộc cả hồn em
Và anh hóa dịu êm
Đưa em vào hạnh phúc

29-3-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Sao nhớ mãi lòng không thể nguôi quên
-Trường Phi Bảo-

Anh cứ quên như anh chưa từng nhớ
Rằng có em tồn tại trên cõi đời
Em mãi nhớ lòng không thể nào nguôi
Đã quen biết một người là anh đó!

Dấu chân anh in hằn trên lá cỏ
Vết thời gian loang lỗ phía đời em
Anh chạm vào đa cảm của trái tim
Cho thương tổn một lần lên tiếng gọi

Lời tình yêu anh như chưa hề nói
Và tai em kỳ thực đã từng nghe
Những sâu thẳm đi suốt thời tuổi trẻ
Là nhớ thương bỏ lại mấy mùa hè

Em thèm sống mà không cần giấu che
Cứ khai sinh một tình yêu bất tử
Anh cứ quên như anh chưa từng giữ
Ảnh hình nào phai nhạt tựa mù sương

29-3-2006


Đăng nhập để trả lời
0
Tôn Nữ Thảo My kính chào qúy vị
Bạn bè thân thương mới cũ tình đầy
Căn nhà My mới tậu hôm nay
Nâng chén chung vui ngày hạnh ngộ

Hôm nay là ngày My ghi nhớ
Mỗi bước chân bỡ ngỡ thương yêu
Mà đã nghe nồng ấm thật nhiều
Cùng ai đó trên nhịp cầu mới nối.
Thảo My
Đăng nhập để trả lời
0
Câu chuyện Chiều thứ bảy
-Trường Phi Bảo-


Em ở bên nhà người yêu em chiều thứ bảy
Ngây thơ bày trò chơi gia đình
(Chồng đi làm, vợ ở nhà một mình
Đảm đang chuyện bếp núc...)
Ôi thật hạnh phúc!
Trong khoảnh khắc niềm vui chiếm ngự,
Em thầm hỏi giờ này anh ra sao?

Vô tình làm thương tổn nỗi đau
Lời từ chối cứ sắc như dao nhọn
Thọc vào quả tim rướm máu
"Xin lỗi, em không thể yêu anh!"

Cũng vào buổi chiều thứ bảy
Em vội vàng chọn chiếc áo màu xanh
Màu mà người ấy thích nhất
Trời mưa bay lất phất
Anh ôm vết thương lầm lũi bước đi

Tình bạn chẳng còn gì,
Bị phá vỡ mất rồi phải không?
Thì thôi chớ hoài mong,
Hãy để cho em biết an phận với tình yêu vốn có!

Em tuyệt nhiên không thể phụ người đó
Và không muốn lầm lỗi với họ
Vì sao em chẳng rõ
Chỉ biết rằng tim em đau khi thiếu vắng người ta

2-4-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Tôn nữ Thảo My đã ghé thăm tệ xá, chúc vui vẽ và hạnh phúc[:D]

Một nửa
-Trường Phi Bảo-


Một nửa tim em nguội lạnh rồi
Chỉ còn một nửa xác xơ thôi
Yêu thương một nửa không tròn mộng
Nên một nửa kia phải thiệt thòi

Mùa xuân như thể chẳng hát ca
Một nửa hồn côi chợt khóc òa
Người ta bỏ em về xứ lạ
Lòng còn nuối tiếc chuyện đã qua

Anh trao làm chi nửa mảnh tình
Em chẳng dại gì giữ cầm tin
Một lần thuyền đã sai hẹn bến
Khó mà hẹn lại kiếp lai sinh

Bài thơ một nửa vẫn vẹn nguyên
Nửa còn dang dở nặng lời nguyền
Người đi một nửa sầu lẽ bóng
Nửa còn héo hắt nỗi đau riêng


2-4-2006
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Chào Tôn nữ Thảo My đã ghé thăm tệ xá, chúc vui vẽ và hạnh phúc[:D]

Một nửa
-Trường Phi Bảo-


Một nửa tim em nguội lạnh rồi
Chỉ còn một nửa xác xơ thôi
Yêu thương một nửa không tròn mộng
Nên một nửa kia phải thiệt thòi

Mùa xuân như thể chẳng hát ca
Một nửa hồn côi chợt khóc òa
Người ta bỏ em về xứ lạ
Lòng còn nuối tiếc chuyện đã qua

Anh trao làm chi nửa mảnh tình
Em chẳng dại gì giữ cầm tin
Một lần thuyền đã sai hẹn bến
Khó mà hẹn lại kiếp lai sinh

Bài thơ một nửa vẫn vẹn nguyên
Nửa còn dang dở nặng lời nguyền
Người đi một nửa sầu lẽ bóng
Nửa còn héo hắt nỗi đau riêng


2-4-2006



Chào TPB,
NP có một tâm sự gần giống bài thơ này của TPB nên cho phép NP gửi bài thơ nầy vào đây nhé.
Thơ của tpb rất hay và rất truyền cảm, np rất ái mộ,

Chia Phôi

Một nửa hồn em đã chết rồi
Từ khi hai ngả đã chia phôi
Anh về nơi ấy cho tròn mộng
Em ở lại đây kiếp đơn côi

Mảnh tình em thôi đã vỡ tan
Anh xa em chẳng chút ngỡ ngàng
Ngày tháng từ đây em lẻ bóng
Với một nỗi buồn ôi mênh mang

Nửa hồn em đã gửi tặng anh
Nửa hồn còn lại em để dành
Khập khễnh những bước chân hoang dại
Mãi đi tìm dù tuổi chẳng còn xanh

Một lần tan vỡ một lần đau
Sao ta cứ nỡ phụ lòng nhau
Nỗi buồn dâng cao sầu vời vợi
Vấn vương đến mãi tận ngàn sau

04-02-2006


người không biết tươi cười trong nghịch cảnh
sẽ không bao giờ biết cách mở ra những cánh cửa ước mơ
Đăng nhập để trả lời
0
Chào NP, rất vui khi NP ghé thăm tệ xá, còn gởi lại niềm tâm sự của mình nữa thật quý hóa và hận hạnh cho Bảo. Mong NP thường xuyên ghé thăm nhà và gởi thêm thật nhiều tâm sự nữa nha, chúc NP vui vẽ và hạnh phúc![:)]

Đăng nhập để trả lời
0
Em sợ...
-Trường Phi Bảo-


Chị ấy trở về và đòi cướp lại anh
(Sau bao năm lỡ làng câu duyên nợ)
Em bỡ ngỡ trong vai trò người vợ
Sợi tơ hồng ai từng nối cho ai?

Vòng xe định mệnh giờ lại tiếp tục quay
Quá khứ chợt đong đầy kỷ niệm
Đêm chết dần theo đêm
Ngỡ ngủ yên khoảng thời gian xưa cũ

Người đàn ông trong anh mất ăn, mất ngủ
Lời ru của em không làm anh đủ nguôi quên
Lần ngược dĩ vãng anh lục tìm cái tên
Mà em biết suốt đời chưa phai nhạt

Tình yêu trở thành sự trừng phạt
Kẻ thứ ba ngơ ngác trước phận mình
Chị ấy trở về khơi gợi chút thâm tình
Đột ngột quá khiến lòng anh trăn trở

Em sợ rồi đây đón nhận những hững hờ
Trái tim anh chị ấy mang đi mất
Em sợ mình biết được sự thật
Tình yêu anh chẳng có cho em...

4-4-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Đừng yêu em anh
-Trường Phi Bảo-


Anh đừng yêu em
Khi em lầm lỡ
Tình em dang dỡ
Đừng yêu em- anh!

Mộng sẽ không thành
Chắc mình buồn lắm
Không chung tay nắm
Đời cũng chia đôi

Yêu em khổ thôi
Xin anh đừng nói
Lời thương bối rối
Cho tim bồi hồi

Đã có một người
Bước qua đời em
Rồi như cánh chim
Bay không trở lại

Đừng yêu em mãi
Hạnh phúc tàn phai
Em sợ ngày mai
Lòng còn thương nhớ

Ngồi hong giấc mơ
Bên thềm em gỡ
Lời thề trót lỡ
Trao người năm xưa

Em không muốn đưa
Anh vào thất vọng
Yêu em bão giông
Đừng anh, đừng anh!

4-4-2006



Đăng nhập để trả lời
0
Anh chọn Em, Hơn Cả Quá Khứ Mình
-Trường Phi Bảo-


(Hơn cả quá khứ của mình, anh chọn em!
Tình nghĩa vợ chồng vốn ngàn đời sâu nặng)
Sau những giọt lệ thầm lặng
Chị ấy ngượng ngùng, xấu hổ, quay mặt đi

Hạnh phúc như đóa hoa từ bi
Vô thường có được rồi lại mất
Em đang nắm trong tay sự thật
Nỗi vui mừng xúc động bỗng trào dâng

Quá khứ anh đã quay lưng
Em hết rồi những ghen hờn, giận dỗi
Ngày xưa ai mà chẳng lầm lỗi
Tuổi trẻ bồng bột với nhiều cuộc tình hoang

Em tháo xuống những trăn trở đeo mang
Mùa xuân mang bình yên về kịp lúc
Nhịp đời tất bật, bận rộn và thoi thúc
Mình cần sống vì nhau.

5-4-2006








Đăng nhập để trả lời
0
Gởi...
Trường Phi Bảo


Cảm kích thịnh tình của chủ gia
Rượu thịt làm chi cho rườm rà
Mến nhau vui vầy câu thi phú
Đậm tình tri kỷ- ta với ta[:D]

Từ lâu bốn bể xem như nhà
Anh thư cũng chỉ một kiếp hoa
Hào kiệt trong trời nam đất bắc
Đối ẩm đôi câu tỏ lòng ta [:)]

6-4-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Không đề
-Trường Phi Bảo-


Em bảo chị em đã có chồng
Anh đừng chờ đợi cũng đừng mong
Chị giờ như sáo trong lồng gấm
Chả nhớ anh đâu? chả khóc thầm!

Chị ấy lâu rồi chẳng về thăm
Mẹ già, cha yếu mình em chăm
Lời thư chị viết em còn nhớ
Nhờ em nhắn lời xin lỗi anh

Anh cố quên đi chuyện tình mình
Chị đã quên lời hẹn ba sinh
Thì thôi anh về mà cưới vợ
Tống khứ trong tim một bóng hình

Buồn mãi làm chi có ích gì
Nghe em anh hãy vui lên đi
Biết đâu hạnh phúc gần bên cạnh
Mà kẻ vô tình chẳng biết hay

7-4-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Mấy hôm nay ngày nào Thảo My cũng vô coi thơ của TPB, thơ của TPB trữ tình và êm đềm, tha thiết quá. Bữa nay mạo muội đăng một bài tặng TPB nhe.

Tiếng thơ dào dạt gió mơn man
Hồn thơ lai láng nắng huy hoàng
Nàng nai khe khẽ bên dòng suối
Chớp nhẹ làn mi đón xuân sang


NHƯ TƠ VƯƠNG
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=329521&mpage=2񐷅
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=137037&mpage=10&key=


Thơ là ẢO, Tình là HIỆN THỰC
Xin đừng lầm lẫn giữa Ảo Và Thực
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»