CHƯƠNG 7
Thúy ẵm bé Lộc từ trên taxi xuống, một tay xách va-li. Thúy vừa trả tiền xong thì cánh cửa sắt trước nhà bà Hà cũng vừa mở. Một thiếu nữ bước ra và lễ phép hỏi Thúy:
- Có phải cô là người đã nhận giúp việc cho dì tôi không?
Thúy nói:
- Dạ phải, cô là cô Phương?
- Thế là dì tôi đã nói về tôi cho cô biết rồi? Tôi ở gần đây. Tôi đến lấy tiền đi chợ giùm dì tôi. Cô hãy đem cháu về nhà, để va-li đó tôi xách giùm cho. Cháu bé trông dễ thương quá. À, dì tôi dậy rồi, đang ngồi đọc báo ở phòng ăn.
Thuý ẵm bé Lộc đi vào thì bà Hà đứng dậy ra đón Thuý:
- Hôm nay Hai đem cháu đến đây ở với tôi có phải không? Đâu, cháu của bà đâu? Cháu Tâm phải không?
Thuý nói:
- Dạ phải.
Bà Hà ẵm bé Lộc:
- Cháu Tâm thật dễ thương, từ nay ngôi nhà này sẽ vang tiếng nô đùa của trẻ con. Như vậy cũng đỡ cảm thấy hiu quạnh.
Rồi hôn lên đầu bé Lộc, bà Hà nói:
- Hai mẹ con ráng ở đây với bà nhé, ở cho lâu, đừng bỏ bà mà đi nhé. Bà buồn lắm đó.
Phương đã xách va-li của Thuý thẳng vào một căn phòng:
- Phòng của chị Hai ở đây nghe. Bây giờ tôi đi chợ. Dì có mua thêm thức ăn không?
Bà Hà dặn Phương mua trái cây cho bé Tâm, mua cá thu, thit bò để nấu cháo.
Bé Lộc được bà Hà ẵm mặt mày tươi hẳn lên, lấy tay vuốt vai áo của bà. Bà Hà cười:
- Coi bộ nó chịu tôi rồi.
Bà cho Thuỷ biết:
- Phương là cháu tôi, nhưng không phải cháu ruột. Mẹ nó như là vợ bé người em rể tôi. Em ruột tôi đã chết, không con. Tuy vậy nó rất yêu thương tôi. Đến tuổi ấy mà chưa có chồng! Trông nó cũng dễ thương phải không Hai?
- Cô ấy đẹp mà. Có lẽ tại chưa gặp được người vừa ý.
- Đến sớm như vậy chắc chưa ăn sáng phải không? Vậy thì Hai khuấy sữa cho cháu Tâm uống đi, hay lấy cam quýt gì cho cháu ăn cũng được. Còn Hai thì ăn bánh mì, còn một ổ để trên bàn kìa.
- Bà cứ để con.
Thuý ẵm bé Lộc vào căn phòng bà Hà dành sẵn, rồi thay áo dài và ngồi lên chiếc ghế ở góc phòng. Thuý siết chặt thằng bé vào người, lòng không khỏi buồn cho sự thay đổi đột ngột này.
Căn phòng tuy rộng và sạch sẽ, nhưng làm sao so sánh được với căn phòng của Thuý. Từ địa vị người chủ giờ đổi thành người làm công, Thuý làm sao khỏi buồn. Và hai hàng nước mắt của Thuý tuôn dài hai bên má. Bé Lộc có lẽ cũng đang lấy làm lạ trước khung cảnh mới mẻ ấy, nên nó nhìn mẹ và khi thấy mẹ khóc, nó cũng oà khóc:
- Cha! Cha đâu rồi?
Thuý vội vàng lau nước mắt, đỡ nó đứng lên và làm bộ vui vẻ với nó:
- Cha đi làm chưa về.
Lộc liền nói:
- Đi về nhà, đi về nhà, Lộc không ở đây đâu.
Thuý phải dỗ dành nó và đưa nó ra ngoài phòng ăn, xin bà Hà một trái cam cho nó.
Bà Hà hỏi:
- Cháu Tâm lạ nhà?
- Dạ phải, nhưng rồi cháu sẽ quen.
Bà Hà đưa Thuý đi xem qua các phòng, giao công việc và nói:
- Hôm nay vì cháu bé lạ nhà. Hai khoan làm việc gì hết. Đã có con Phương làm giùm, vì nó không đi bán với mẹ nó.
Khi đi chợ về, Phương nói với bà Hà:
- Hôm nay cháu rảnh mà chị Hai chưa quen việc, vậy để cháu ở đây với dì, làm giúp dì. Ngày mai có chị Hai rồi, cháu sẽ đi bán với mẹ cháu.
Rồi Phương soạn giỏ chợ ra và nói với Thúy:
- Có bánh dày nhân đậu chị Hai ăn không? Sáng nay tôi ăn chưa gì hết, nghe đói quá, chỉ ăn với tôi đi.
Hai người vừa ăn vừa chuyện trò. Phương hỏi:
- Có phải Ngọc Hoa ở bên Úc giới thiệu chị lại đây làm không?
- Phải. Nhưng sao cô Phương biết?
- Tôi nghe dì tôi nói. Chị buồn việc gia đình, phải không? Trông có vẻ gì là người nghèo cực cả.
- Không nghèo cực ai đi làm?
- Trước đây có một bà nọ, vợ một ông lớn, hiểu giận chồng hay đánh bạc thua, đến đây xin ở. Dì tôi nhận cho chị ở, nhưng sau đó ông chồng tìm ra chỗ đến làm khó dễ dì tôi.
- Tại sao làm khó dễ, bà ấy lớn rồi chớ bộ nhỏ nhít gì sao? Nhưng cô đừng lo. Tôi ở đây, không ai đi tìm hết.
Phương nhìn Thúy cười:
- Tôi không tin. Tôi chỉ sợ chị ở đây vài ba tuần gì thôi… Tướng chị đâu phải là tướng đi làm, còn cháu bé thì mặt mày thế kia.
- Tôi là con một gia đình công chức, không giàu có nhưng đủ ăn. Nhưng chẳng may cha tôi bị tai nạn lưu thông trở thành tàn tật. Mẹ tôi lo lụng nuôi hai chị em tôi, nhưng rồi cũng qua đời khi cha tôi mất. Tôi phải bỏ học đi làm nuôi đứa em trai. Rồi tôi có chồng, chồng tôi là người rất tốt, anh hứa giúp em tôi đi học và không cho tôi đi làm. Nhưng khi tôi có thai thì anh ấy tử trận…Chị em tôi lao đao từ khi ấy… May sao em tôi xin được học bổng đi Úc, tôi thì đến nương náu với một người bạn, may vá qua ngày. Nhưng khổ nỗi tôi còn trẻ, nhiều người cứ theo chọc ghẹo, và đôi khi họ còn vô lễ. Tôi mới viết thư than phiền với em trai tôi. Nào ngờ em tôi bên ấy lại quen thân với cô Ngọc Hoa.
- Thì ra là. Chắc chị Hai may vá khéo lắm phải không?
- Biết chút ít thôi.
- Còn nấu nướng?
- Cũng có biết đủ dùng.
- Dì tôi thích ăn ngon. Ai làm bếp dở, dì ghét lắm. Dì nói có thức ăn mà không biết nấu là vụng về. Dì lại thích ăn vặt, bánh trái cả ngày. Khi nào rảnh tôi lại đây làm cho dì một cái bánh kem hay một ổ bánh bông lan, dì tôi chịu lắm.
- Vậy thì tôi có thể làm vừa ý bà chủ.
- Chị cũng biết làm bánh à?
- Vài thứ thường dùng vậy mà.
- Ở đây có máy may, có lò làm bánh… Dì tôi ngày trước cũng khéo lắm, bây giờ hơi lớn tuổi nên làm biếng. Cũng thì hai chị em, mà dì tôi đây có chồng giàu, rồi chồng chết. Mẹ tôi có chồng nghèo, cũng lại chết sớm.
Phương kể đủ chuyện. Thúy không muốn nhưng buộc lòng phải nghe, Thúy nghĩ:
- Cô này bép xép lắm, ta không khéo e lộ chuyện.
Thúy đứng lên ẵm bé Lộc vào phòng:
- Để tôi sắp áo quần vào tủ. Chắc tôi có thể làm ở đây lâu được. Bà chủ tử tế, cô lại vui vẻ. Bé Tâm chưa chi đã chịu chạy tung tăng, không còn lạ nhà như lúc nãy.
Phương vui vẻ:
- Chị cứ lo dọn phòng của chị đi. Ngày mai tôi phải đi Thủ Đức mua hàng cho mẹ tôi. Tôi không đến đây được.
- Ngày mai đã có tôi... Nhưng tôi đã xin với bà chủ tôi không đi chợ được.
- Tôi mua thức ăn cho ba ngày, ba ngày đi chợ một lần vì có tủ lạnh.
Chỉ vài hôm là Thuý quen việc và bà Hà rất phục tài làm bếp của Thuý. Bà bảo Thuý ăn chung một mâm với bà, nhưng Thuý viện lẽ phải cho bé Tâm nên ăn sau. Bà không ngờ Thuý lại may vá, bánh trái khéo đến thế, Thuý sửa lại những chiếc áo dài của bà thành áo ngắn, may màn cửa, làm đủ thứ bánh để vào hộp để bà ăn sáng hay ăn nửa buổi. Bà Hà nói:
- Hai à, em làm bánh khéo như vậy chắc có đi học phải không?
- Cháu học lỏm.
Bà Hà không tin:
- Không, ta ngó qua là biết ngay... Chắc em buồn việc nhà sao đấy mới đi làm. Lại nữa em có cậu em đi du học thì đâu phải là nhà nghèo... Nếu có thể được em hãy kể cho ta nghe để ta giúp em.
Thuý ứa nước mắt:
- Bà tử tế và thương mẹ con cháu, cháu vô cùng cảm ơn... Nhưng xin bà đừng nói gì đến chuyện riêng của cháu.
- Vậy thì ta không hỏi em nữa.
- Cháu buồn chuyện gia đình phải ra đi. Bà cho cháu ở đây và thương yêu mẹ con cháu như thế này là bà đã giúp mẹ con cháu nhiều lắm. Khi nào em của cháu học thành tài về nước, lúc ấy cháu sẽ về ở với em cháu.
- Cháu Tâm thật dễ thương... À, tôi có điều này đề nghị với cháu không biết cháu có bằng lòng không?
- Dạ, xin bà cứ dạy.
- Tôi muốn xem cháu như là cháu của tôi. Và từ nay cháu hãy gọi tôi bằng dì như con Phương.
- Nếu bà cho phép thì còn gì may mắn cho bằng.
Bà Hà rất tử tế, nếu Thuý ở đây với bà đến bao giờ cũng không sao. Nhưng còn Phương thì Thuý rất ngại vì Phương tò mò và muốn biết về Thuý lắm. Có một hôm, Thuý dỗ bé Tâm ngủ, Phương ở bên nhà qua không thấy Thuý tưởng Thuý dọn dẹp trên lầu liền nói với bà Hà:
- Cháu nghi lắm, dì ạ.
- Nghi việc gì?
- Cái chị Hai này chắc có chồng sang trọng và là con nhà tử tế. Hoặc chị ta cờ bạc thua hết tiền, thêm nợ nần mới đến đây xin việc làm và trốn tránh luôn thể. Cháu sợ rồi chồng chị cũng đến đây bắt về như chị Ba ngày nọ.
- Thì cũng không sao. Mình cho người ta ở được ngày nào hay ngày náy.
- Chị Hai khéo như vậy, lẽ nào lại bị chồng bỏ?
Bà Hà rầy:
- Cháu đừng tò mò về chuyện chị Hai.
- Mẹ cháu cứ thắc mắc tại sao một người như chị Hai lại đi ở…
Bà Hà cắt ngang:
- Thì về nói với mẹ cháu, đừng thắc mắc nữa. Không việc gì đến mẹ cháu mà thắc mắc.
Tối hôm đó, khi bé Lộc đã ngủ, Thúy ra đọc báo cho bà Hà nghe. Và cũng như mọi khi, đúng mười giờ, Thúy về phòng để ngủ. Nhưng đêm ấy bà Hà giữ Thúy lại để nói chuyện.
- Cháu đến đây được hai tuần rồi. Lúc nào tôi cũng thấy cháu buồn bã, u sầu, tôi không biết làm sao để cháu khuây khỏa.
Thúy lễ phép thưa:
- Xin bà đừng quan tâm đến chuyện ấy, cháu chỉ sợ không làm vừa ý của bà.
- Tại sao tôi dặn cháu gọi tôi bằng dì, cháu lại không chịu?
- Cháu hay quên quá, không quen miệng. Để cháu tập.
Bà Hà lại hỏi:
- Con Phương có làm gì cho cháu buồn không? Nó khờ dại lại vô học, cháu đừng chấp làm gì.
- Cô Phương vui vẻ và dễ thương lắm.
- Khi nào cháu cần đi đâu thì cứ nói với tôi, tôi sẽ để cho cháu đi.
- Cháu không đi đâu hết.
Sau đó bà Hà nói với Phương:
- Con Hai là người có tư cách.
- Chị ấy đâu phải tên Hai. Chị ấy không chịu nói tên thật. Chị ấy che đậy, giấu giếm một chuyện gì. Rủi chị này làm chính trị thì sao? Hay chị ấy đang bị lùng bắt nên phải ẩn thân?
- Làm chính trị gì mà suốt ngày ru rú trong nhà không ra khỏi cửa? Và nếu ẩn thân thì đến đây làm gì?
- Đến đây để không ai biết mà tìm.
Bà Hà ngày nào cũng nghe Phương gièm pha về Thuý thì không khỏi bực mình. Bà cũng biết mẹ của Phương thấy bà Hà quý mến Thuý và bé Lộc thì không bằng lòng nên xúi đâm thọc để bà Hà ngờ vực Thuý và cho Thuý nghỉ.
Phương ganh tỵ với Thuý vì Thuý biết may thêu, nấu nướng và rất khéo tay, tài giỏi. Phương dù có học đến mười năm cũng chưa bằng Thuý.
Mỗi khi có chuyện xung đột với Phương mà chính Phương khiêu chiến trước, Thuý không khỏi bực mình và tủi thân. Nhưng lúc ấy Thuý chỉ vào phòng, ngồi khóc âm thầm.
Bà Hà rầy la Phương sao cứ kiếm chuyện với Thuý và bà cấm cửa khéo Phương đừng lui tới để bà khỏi phải bực mình, làm Phương càng thù ghét Thuý hơn.
Vì Phương gây cho bà Hà một mối ngờ vực nên Thuý thấy cần phải nói rõ để bà Hà hiểu. Dù sao thì bà Hà cũng lớn tuổi, đáng mẹ của Thuý, Thuý không việc gì phải giấu giếm.
Tối hôm ấy, nhân lúc bà Hà vui vẻ, Thuý liền nói:
- Cháu định hôm nay kể dì nghe về chuyện của cháu. Tại sao cháu đến đây nương náu với dì, mấy lúc nay cháu không nói vì lo nghĩ. Tại cô Phương nghi ngờ cháu là kẻ trốn chồng vì thua bạc, hay là kẻ làm chính trị bị truy nã phải lẩn trốn, nên buộc lòng cháu phải nói sự thật.
- Dì không nghi ngờ gì cháu hết. Ngọc Hoa có giới thiệu, dì nghĩ cháu không thể như con Phương nghĩ. Nhưng dì cũng thấy cháu có một điều gì khó xử, một việc gì chưa giải quyết được.
- Cháu đã xem dì như dì ruột thì cháu xin kể hết dì nghe về cuộc đời đau khổ của cháu, cháu chỉ mong sao dì giữ kín đừng nói lại cho ai biết, dù người đó là cô Ngọc Hoa.
- Cháu hãy tin ở dì, dì không bao giờ nói lại cho ai biết về chuyện của cháu.
Thuý liền kể hết cho bà Hà. Nghe xong bà Hà cầm tay Thuý và nói:
- Tội nghiệp cháu thật! Cuộc đời cháu sao lao đao lận đận thế này! Nhưng theo dì nghĩ, việc này không kéo dài lâu đâu. Rồi đây thế nào chồng cháu cũng tìm ra cháu và vợ chồng sẽ đoàn tụ vui vẻ, dì thấy cháu ra đi như vậy rất hay. Phải để cho chồng cháu sống một thời gian xa cháu thì mới cảm thấy một cách thấm thía thiếu cháu là cuộc đời vô vị. Nếu dì ở địa vị của cháu dì cũng không thể bỏ bé Lộc. Tấn có thể thay đổi, chớ con của mình thì nó luôn luôn là con của mình, nó không thể bỏ mình được.
- Cháu cũng nghĩ như vậy, huống chi theo lời bác sĩ thì cháu không hy vọng sanh đẻ nữa. Cháu không thể mất bé Lộc.
- Qua lời cháu nói thì Tấn không đến nỗi là người xấu, nhưng vì câu chuyện xảy ra quá đột ngột, nên Tấn có thái độ kỳ lạ như vậy. Cháu cứ yên lòng ở đây, đừng đi đâu hết. Dì không cho ai biết cháu ở đây. Phải để Tấn ăn năn thật nhiều, không phải dễ tìm được một người vợ như cháu đâu.
- Cám ơn những lời dì vừa dặn cháu.
Từ khi biết chuyện của Thuý, bà Hà đối xử với Thuý vô cùng tử tế và yêu thương bé Lộc lắm. Bà nói với Thuý:
- Nếu cậu Sơn về đây thì cứ để cậu ở đây với tôi.
Trong khi ấy, Tấn như điên như dại, ngày nào cũng đến nhà Ngọc hỏi thăm tin tức của Thuý.
Lần nào Ngọc cũng nói:
- Tôi không thấy Thuý đến đây.
Hai tuần như vậy, một hôm Tấn bực tức gây với Ngọc:
- Tôi biết chị không chịu nói thật cho tôi tìm ra chỗ ở của Thuý, chị muốn làm khổ tôi. Chị biết chỗ ở của Thuý mà.
Ngọc cãi lại:
- Tôi không biết chỗ. Mà dù có biết tôi cũng không chỉ cho anh đâu. Thuý không muốn anh tìm ra chỗ ở của Thuý.
Tấn ứa nước mắt:
- Chị không thấy tôi khổ sở như thế này sao?
- Cũng tại anh tất cả. Anh không thương bé Lộc, anh xem nó là cái gai trước mắt, anh muốn đuổi nó đi.
- Mấy hôm nay tôi nhớ thằng bé quá, tôi không làm ăn gì được chắc tôi điên mất chị ạ!
- Thì anh cưới vợ khác đi. Việc gì phải khổ.
Mỗi lần đến tìm Ngọc để than thở thì Ngọc lại nói cay nói chua như vậy, còn về đến nhà thì Tấn lại bị chị bếp phiền trách đủ điều.
Chị bếp đứng đâu cũng lẩm bẩm:
- Nhà rộng thênh thang mà không ai ở trông như cái chùa bà Đanh. Tôi nhớ em Lộc quá, thằng nhỏ dễ thương làm sao. Phải có mợ ở nhà thì cậu đâu phải thất tha thất thểu như vậy.
Và hễ thấy Tấn về là chị bếp hỏi:
- Cậu gặp mợ chưa? Cậu không đến nhà cô Ngọc để hỏi thăm tin tức của mợ sao?
Tấn thở dài:
- Tìm đâu cũng không ra. Bây giờ chỉ còn cách viết thư năn nỉ cậu Sơn bên Úc. Chắc cậu ấy biết chỗ ở của mợ.
Chị bếp nói:
- Phải rồi, chắc cậu Sơn biết chỗ của mợ.
Đêm ấy, Tấn viết thư cho Sơn kể lể phân trần và nhờ Sơn viết thư nói giùm với Thuý.
Trong khi ấy, Thuý nhận được thư Sơn báo tin đến cuối thán sẽ về Sài Gòn và hỏi Thuý là Sơn có thể đến nhà bà Hà không?
Được thư của Sơn, Thuý mừng lắm, liền hỏi bà Hà:
- Dì có cho phép em Sơn ở đây tạm vài tuần trong thời gian về đây thăm gia đình không?
Bà Hà nói:
- Dì rất mừng được cháu Sơn về đây sống dưới mái nhà của dì. Cháu hãy yên lòng cứ xem nhà này như nhà của cháu.
Thuý giờ đây chỉ còn chờ ngày Sơn về. Bà Hà bảo Thuý dọn căn phòng bên phải để Sơn về thì ở tại đó.
Thuý bận rộn về chuyện dọn phòng, chuyện đón tiếp Sơn.
Cả ngày, lúc nào rảnh, Thuý ôm bé Lộc vào lòng và nói:
- Cậu Sơn sắp về rồi.
Bé Lộc nói lại:
- Cậu Sơn sắp về rồi.
Và thấy mẹ vui vẻ hớn hở, nó cũng vui vẻ hớn hở.
Một hôm bà Hà hỏi Thuý:
- Theo dì nghĩ, mấy lúc này chắc cậu Tấn đi tìm cháu dữ lắm. Nếu cháu không ở đây mà về với cậu Tấn, chắc dì buồn lắm. Nhưng dì đâu được phép ích kỷ như vậy, dì rất muốn vợ chồng cháu sum họp, đoàn tụ và hạnh phúc như trước.
- Cháu cũng nghĩ Tấn sẽ đi tìm cháu vì Tấn yêu cháu. Nhưng cháu không thể ra mặt lúc này.
Ít lắm cũng năm, sáu tháng hay một năm. Thời gian thử thách phải như vậy. Một là cháu còn Tấn vĩnh viễn, hai là cháu mất luôn Tấn.
- Cầu mong cho Tấn biết ăn năn và đi tìm cháu.
Sơn đã về đến Sài Gòn. Thuý không dám ẵm bé Lộc đi đón Sơn. Bà Hà đi đón Sơn về cùng với Phương. Từ khi Thuý kể cho bà Hà biết về chuyện của Thuý, bà Hà đối xử với Thuý như ruột thịt thì mẹ con của Phương cũng không dám nói ra nói vào gì nữa.
Bây giờ nghe Thuý nói có một người em học bên Úc sắp về nghỉ hè thì Phương tỏ ra chiều chuộng Thuý thấy rõ. Hôm nay Phương xin phép đi theo bà Hà để cho biết phi trường.
Trước đó một ngày, Thuý thấy Phương đi làm lại mái tóc thì tự hỏi:
- Phương hi vọng gì đây?
Phương đi chợ về đem cho Thuý mấy chục hột gà và nói:
- Để chị làm bánh cho anh Sơn. Nếu chị bận thì chị dạy em làm. Em cũng biết làm chút ít.
Để gây cảm tình với Phương vì biết mình còn ở đây lâu, Thuý nói:
- Được, đến tối em qua đây rồi chị em mình cùng làm vài ổ bánh.
Trên xe từ phi trường về, mặt Phương hớn hở, tươi như hoa. Phương lăng xăng xách giùm mấy chiếc va-li của Sơn vào nhà. Thuý ắm bé Lộc chạy ra mừng Sơn và hai chị em cùng ứa nước mắt.
Bà Hà hối Phương đi làm nước cam, dọn bánh đãi Sơn.
Khi hai chị em vào phòng của Sơn, lúc ấy Sơn mới kể Thuý nghe là Sơn nhận được thư của Tấn.
Thuý hỏi:
- Anh Tấn viết gì?
- Anh Tấn nói là anh đã đi tìm chị cả tháng nay và nhớ bé Lộc lắm. Anh nghĩ em biết địa chỉ của chị.
Thuý thở dài:
- Rồi em trả lời anh ấy thế nào?
- Em đã suy nghĩ kỹ về chuyện này. Em không thể nói dối anh Tấn.
Thuý kêu lên:
- Nghĩa là em đã chỉ địa chỉ của chị cho anh Tấn?
- Em đâu có khờ dại như vậy. Em nói chị về quê ở với người dì. Em biết chỗ nhưng không thể chỉ vì chị không cho phép. Em có nói khi nào em về, em sẽ đến thăm anh Tấn. Em thấy chị ở đây là yên tâm lắm. Nhưng mong sao anh Tấn hiểu chị để chị về sống với anh, chớ ở đây đâu được. Dù bà Hà chắc mến chị lắm.
- Bà Hà xem chị như con cháu, nếu chị ở đây luôn với bà thì bà mừng lắm. Bà nói với chị như vậy. Nhưng sau đó bà cũng lại nói như em, bà không thể vì bà mà để chị phải sống cái cảnh tạm bợ này mãi. Khi chị mới đến đây cô Phương đã làm chị chán nản ghê đi.
- Cô Phương coi bộ quý mến chị quá mà?
- Bây giờ thì khác.
- Tại sao?
- Vì đã có em chở che cho chị.
- Chị nói gì em không hiểu?
Thuý cười:
- Cô Phương chưa có chồng và đang nuôi ảo mộng làm bà kỹ sư.
Sơn cười lớn:
- Vậy thì hay lắm, cứ để cô ta hy vọng để chị được yên thân.
Sơn hạ thấp giọng:
- Cô Phương thì em làm sao thương nổi?
- Cô ấy cũng dễ thương đấy chứ. Nhưng em có người yêu rồi, em đâu có thèm.
Sơn hỏi lại:
- Bộ chị thích cô Phương lắm sao? Nếu chị thích thì em thích liền.
Thuý lấy tay chỉ vào trán em:
- Em tôi xạo quá! Cậu biết tôi không thích cô ấy. Hãy kể về Ngọc Hoa của em cho chị nghe đi.
Sơn vui hẳn lên:
- Ngọc Hoa của em thì không chỗ nào chê được, khéo tay, thông minh, duyên dáng.
Hai chị em nói chuyện thật vui vẻ và Thuý cũng quên đi chuyện bực mình. Sơn nói:
- Em về đây mà không đưa được chị và cháu Lộc đi chơi thật uổng. Vì vậy em không biết đi chơi với ai.
- Thì đã có cô Phương.
- Đâu được! Lúc nãy em nói đùa thôi, chớ mình để người ta nuôi hy vọng là mình có lỗi lắm đấy.
Ngày hôm sau, Sơn đến thăm Ngọc. Vừa thấy Sơn, Ngọc liền reo lên:
- Kìa em Sơn, em ở Úc về đó à? Trông em khác hẳn.
Rồi ghé vào tai Sơn hỏi:
- Chị Thuý ở đâu? Em có thể cho chị biết không?
Sơn nói:
- Chị ấy không cho em chỉ chỗ chị ấy.
Ngọc thở dài:
- Không tin cả chị nữa à?
- Không phải vậy. Mà chị Thuý sợ chị thăm viếng, anh Tấn sẽ theo dõi và biết chỗ thì nguy lắm.
Ngọc gật đầu:
- Chị hiểu. Nhưng chị Thuý ở đâu, có vui vẻ không? Bé Lộc ra sao?
Chị ấy ở với một bà cô của bạn em. Bà này giàu lắm. Kể ra thì chị Thuý may mắn lắm. Em nghe nói chị có thai, nhưng sanh xong trông chị khoẻ quá, không phải như chị Thuý dạo ấy.
- Chị cầu xin được có thai, vì vậy khi có thai chị vui. Còn chị Thuý của em hồi đó bất đắc dĩ mà có thai, vì vậy chị em buồn và sanh bệnh... Theo chị thấy thì rồi đây mọi việc sẽ yên vui và đẹp đẽ lại.
- Dựa vào đâu mà chị tin?
- Cả mấy tuần nay, ngày nào anh Tấn cũng đến đây hỏi tin tức của Thuý.
- Em nhận được thư anh Tấn nhưng chưa trả lời cho anh ấy được. Em định ngày mai em sẽ đến thăm anh ấy.
- Anh Tấn tỏ ra rất ăn năn. Anh nói nhớ bé Lộc quá...
Sơn nhún vai:
- Nhớ bé Lộc! Theo lời chị Thuý nói, sau này anh Tấn không thèm ngó ngàng gì đến bé Lộc hết. Vì vậy mà chị Thuý mới buồn mà ra đi. Chị nói thà anh Tấn đánh đập, hắc hủi chị, nhưng đừng đối xử lạnh nhạt và có vẻ thù ghét bé Lộc như vậy.
- Kể ra thì anh Tấn cũng vô lý thật, chị cũng không chịu được thái độ ấy. Đàn ông ích kỷ lắm. Nhưng em à, bây giờ em đã về đây thì phải làm sao dàn xếp việc này, không thể để chị Thuý và anh Tấn phải sống xa nhau như thế này.
Ngọc nói xong đứng lên đi lấy trái cây mời và hỏi thăm Sơn về chuyện học hành, rồi Ngọc vừa cười vừa nói tiếp:
- Đã gặp người nào vừa ý chưa?
Sơn hỏi:
- Chị Thuý kể cho chị nghe rồi chứ gì?
- Cô Ngọc Hoa nào đó phải không?
- Dạ phải, và nhờ cô Ngọc Hoa này mà em mới tìm cho chị Thuý chỗ ở hiện giờ.
- Dù ở đâu có đầy đủ tiện nghi, ăn sung mặc sướng thì cũng không bằng nhà mình. Em nên đến thăm anh Tấn là vì những ân nghĩa ngày trước, về đây mà không đến thăm anh là không được. Nhưng em có thể thuyết phục anh Tấn được, anh ấy đang ăn năn.
- Mới có một tháng xa chị Thuý thì thấm thía gì. Phải chờ một thời gian lâu hơn nữa. Em đã nghĩ kỹ về chuyện này. Nếu anh Tấn có vợ khác thì em và Ngọc Hoa khi học xong ở luôn bên Úc làm ăn, và sẽ đưa cả chị Thuý và bé Lộc qua bên ấy.
Ngọc kêu lên:
- Em dám nghĩ như vậy sao? Các em đi học thành tài rồi không về quê hương phụng sự cho đất nước mà lại tính chuyện lưu vong là sao? Ai cũng nghĩ như em thì đất nước này sẽ ra sao?
- Tình thế bắt buộc mà chị.
Ngọc không bằng lòng:
- Không, học thành tài em phải về nước để sống chết với mảnh đất đau thương đang quằn quại vì chiến tranh này. Chị không muốn thấy em bỏ nước như vậy.
Sơn cười:
- Chị không muốn thì em về chớ có gì mà chị rầy.
Ngọc nghiêm nét mặt:
- Em đừng nói đùa, đừng tưởng chị đùa. Chị nói thật đấy, chị rất ghét cái bọn nhà giàu, cái bọn có địa vị chút ít khi đất nước yên ổn làm ăn được, kiếm chác được thì lo làm tiền, tạo địa vị, nói chuyện thương nước, thương nhà, vỗ ngực dám sống chết vì tổ quốc. Nhưng đến khi có chiến tranh hay thấy sự nghiệp, địa vị của họ bị hăm doạ thì họ vội vàng ba chân bốn cẳng ra nước ngoài. Để rồi ở xứ lạ quê người lên tiếng tuyên bố điều này điều nọ, đúng là đáng ghét.
Sơn nghĩ:
- Chị này mà cũng có tư tưởng khá đấy chứ.
Sơn nói:
- Em lỡ nói dại, chị tha lỗi cho em.
Ngọc dịu dàng nói:
- Em không chỉ chỗ ở của chị Thuý như vậy chị có muốn thăm em để đáp lễ cũng không được. Vậy trước khi em trở qua bên Úc để tiếp tục việc học, em hãy đến đây dùng cơm với anh chị nhé.
- Trước khi đi, em sẽ đến đây thăm chị.
Và Sơn lấy ở cặp ra một cái gói nhỏ đưa cho Ngọc:
- Chút ít quà mọn em đem về tặng chị.
Ngọc cảm động:
- Cậu cũng biết nghĩ đến chị sao? Nội cái việc em không quên chị cũng đủ quý lắm rồi.
Khi đưa Sơn ra cửa, Ngọc nhắn lại:
- Anh Tấn vẫn đến đây mỗi ngày để hỏi thăm tin tức chị Thuý. Nếu lát nữa anh ấy đến, chị phải nói thế nào?
- Chị cứ nói ngày mai em sẽ đến thăm anh Tấn.
Sơn ra về, trong lòng tự nhiên cảm thấy vui vẻ.
Thuý thấy Sơn về mặt mày hớn hở thì hỏi:
- Em gặp chị Ngọc chưa?
- Gặp rồi và bị chị ấy xài xể dữ quá...
Thuý kinh ngạc nhìn em:
- Tại sao lại bị xài xể?
Sơn liền kể chị nghe lý do Ngọc rầy Sơn, Thuý nghe xong hỏi:
- Ai bảo em nói bậy làm gì? Bộ em tưởng chị thích qua bên Úc lắm sao? Chị mà đi như vậy không khéo anh Tấn lại tưởng chị đi theo ông Châm thì sao?
- Bộ ông Châm ở Úc à? Sao nói ông ấy ở Tân Tây Lan?
- Ở đâu thì mặc ông ta, biết rõ làm gì. Anh Tấn có đến nhà chị Ngọc thường không? Em không cho chị ấy địa chỉ chị có giận không?
- Em giải thích cho chị hiểu thì chị đâu có giận. Như vậy thì anh Tấn vẫn còn yêu thương chị. Ngày mai, em đến thăm anh Tấn, rủi anh ấy năn nỉ em chỉ chỗ ở của chị thì em phải làm sao?
Thuý gắt:
- Em không được chỉ.
Sơn cúi đầu làm thinh một lát rồi nói:
- Hay là ngày mai em đến ở với anh Tấn một tuần, nếu anh ấy vẫn còn thương yêu em. Như vậy chị thấy có gì trở ngại không?
Thuý nói lẫy:
- Việc ấy tuỳ em...
Hôm ấy, khi Sơn vừa ra khỏi nhà của Ngọc độ nửa giờ thì Tấn đến, Ngọc đang ngồi xem mấy món quà của Sơn tặng. Tấn hỏi:
- Quà ai cho chị vậy? Có ai ở ngoại quốc về à?
Ngọc nói:
- Anh đoán giỏi lắm... Nhưng thử đoán đi, xem thử người ấy là ai?
Tấn nhìn Ngọc một lúc lâu rồi hỏi:
- Cậu Sơn về?
- Vậy là anh thông minh lắm! Sơn vừa về đến và ghé thăm tôi.
Tấn thở dài rồi nói nho nhỏ:
- Vậy thì cậu ấy tệ thật!
Ngọc liền nói:
- Sơn thương anh lắm, Sơn nói khi vừa đặt chân lên mảnh đất thân yêu này Sơn đã nghĩ ngay đến anh. Nhưng Thuý còn cấm Sơn không được cho tôi hay anh biết chỗ ở của Thuý. Tôi trách Sơn tại sao Thuý không cho tôi biết thì Sơn nói vì Thuý sợ tôi đã biết thì rồi anh cũng sẽ biết.
- Sơn đến đây hồi nào?
- Vừa được nửa giờ thì anh đến.
- Nếu tôi đến sớm một chút thì gặp Sơn rồi.
- Theo tôi thấy Sơn rất buồn về chuyện anh và Thuý. Sơn không muốn anh chị phải xa nhau.
- Tôi hy vọng Sơn sẽ giúp tôi tìm lại yên vui như ngày trước. Nếu như lời chị nói Sơn không giận tôi thì tôi có thể có hy vọng phải không chị?
- Tôi cũng nghĩ vậy. Hiện giờ Sơn nói Thuý ở với một goá phụ rất giàu, không con cái bên mình, vì vậy bà này rất quý Thuý và cưng yêu bé Lộc. Thuý khéo léo như vậy làm sao bà không muốn giữ Thuý. Nhưng dù Thuý ở đấy có sung sướng mấy thì cũng không làm chủ, mà phải làm công cho người ta.
Tấn thở ra:
- Tội nghiệp Thuý quá. Tôi phải làm sao bây giờ?
- Bây giờ đã có Sơn thì anh nên nhờ Sơn. Nhưng tôi chỉ sợ xa Thuý anh buồn, chớ một khi gần Thuý, có Thuý một bên rồi thì anh lại hắt hủi Thuý.
- Không, làm gì có chuyện ấy. Chị không tin tôi khổ đến bực nào rồi chăng?
- Tôi nghe nói không sao lấy thước mà đo lòng người được.
- Tôi phải nói thật cho chị biết điều này. Khi Thuý đi một tuần thì chú Tư đến thăm tôi, vừa thấy chú tôi tức giận đuổi chú ra khỏi nhà. Chú không chút giận dữ trước thái độ hung hăn của tôi, cứ để tôi mắng nhiếc, rồi mới ôn tồn nói rằng định mệnh này quá cay nghiệt nên mới đặt chú và tôi trên một con đường đầy khúc khuỷu như vậy. Lúc ấy tôi tức giận mắng nhiếc tàn nhẫn về chuyện chú đã cưỡng bách Thuý... Chú Tư vẫn làm thinh, tôi liền nói tiếp: Lẽ ra chú biết Thuý hiện giờ là vợ tôi thì chú nên lánh đi xa. Chú Tư nói rằng chú lầm tưởng bé Lộc là con của chú nên mới đến dò la. Nay chú đã rõ bé Lộc không phải con của chú, chú sẽ không đến phá rầy nữa. Thái độ của chú lúc ấy thật tội nghiệp. Nhưng tôi vì buồn bực chuyện Thuý ra đi, đã tiết lộ cho chú biết tôi đã làm khổ Thuý, nghi ngờ Thuý nên Thuý ẵm bé Lộc ra đi rồi.
Vừa nghe tôi nói vậy, chú hốt hoảng đứng lên, nhìn tôi và nói: Có thật Thuý ra đi rồi không? Tôi vừa gắt: Ai nói dối chú làm gì? Tức thì, chú mắng nhiếc tôi thậm tệ, chú nói rằng tôi đang cầm trong tay một viên ngọc đắt tiền, hiếm có trên đời này mà không biết quý thì tôi là thằng ngu. Lúc ấy tôi không dám nói gì nữa. Được thể chú làm dữ lắm, chú nói tại sao tôi lại để Thuý ra đi, Thuý không hề yêu chú, Thuý đã yêu tôi. Chú Tư làm tôi đã ăn năn lại càng ăn năn hơn.
- Đó, anh thấy chưa? Ông Châm là người xấu xa, hèn hạ như vậy mà bây giờ cũng phải khâm phục trước tấm lòng kiên trì và cứng rắn của Thuý, không dám mơ ước chuyện hão huyền nữa, thì anh cũng hiểu lòng dạ của Thuý đối với anh như thế nào rồi.
- Tôi biết Thuý yêu tôi... Nhưng vì tôi quá ngu ngốc, kém suy nghĩ... Bây giờ tôi ăn năn rồi...
- Vậy thì anh yên tâm về nhà đi, ngày mai Sơn đến thăm anh.
- Nhưng cũng nhờ chị... Ông chú của tôi nói rằng chị đã làm ông ấy hết mê muội và ông cảm ơn chị lắm đấy.
- Hôm ấy tôi đã hăm doạ ông Châm. Tôi bảo nếu ông còn theo làm khổ Thuý thì tôi sẽ viết thư cho bà Châm.
- Thảo nào mà bây giờ chú ấy không dám động gì đến bé Lộc nữa. Nhưng chưa hẳn chú ấy tin bé Lộc là con tôi. Chú đã nói “cho rằng nó là con chú đi nữa, bây giờ được cháu nuôi thì chú còn yên lòng hơn là chính chú nuôi. Vì chú có đem nó về nuôi thì cũng không dám công khai nhìn nhận nó. Nhưng chú chỉ nói ví dụ như vậy. Chú đã điều tra và biết không phải là con chú”.
Tấn ra về, lòng nhẹ bớt đau khổ và lo lắng.
Chiều hôm ấy, Sơn đến thăm Tấn. Đứng trước ngôi nhà mới, đẹp đẽ, sang trọng, Sơn không khỏi bùi ngùi nghĩ:
- Nhà cửa thế này mà vợ chồng không hoà thuận, kẻ ở đây, người ở chỗ khác, thật đáng buồn.
Sơn vừa bấm chuông là Tấn đã chạy ra và hai anh em ôm nhau vô cùng cảm động. Sơn nói:
- Em đến đây ở với anh. Lúc nào anh cũng vẫn là anh của em. Tình nghĩa anh em chúng ta không thể nào phai nhạt được.
- Cậu không giận anh sao?
- Anh đã làm gì để em giận? Chuyện chị Thuý à? Chuyện ấy là chuyện của anh chị.
Tấn đỡ lấy cái cặp ở tay Sơn:
- Những lời em nói đã làm anh vui mừng đến đâu em có biết không? Em vào đây.
Tấn đưa Sơn đến trước một căn phòng:
- Khi mua căn nhà này thì cậu ở bên Úc, nhưng anh và chị Thuý dọn căn phòng này dành cho cậu đó. Cậu xem thử có đủ tiện nghi không?
Sơn bước vào phòng và không khỏi cảm động:
- Anh Tấn lúc nào cũng nghĩ đến em.
Rồi Sơn lấy ra mấy cái hộp:
- Em mua cho anh ba cái cà vạt và ba bộ nút ao măng-sét. Anh thử xem em chọn màu sắc có vừa ý anh không?
Tấn mở ra xem:
- Em thật có đầu óc thẩm mỹ. Cảm ơn em nghĩ đến anh, mặc dù đã biết những gì anh gây ra cho chị Thuý.
Chị bếp chạy ra mừng Sơn và ứa nước mắt:
- Mợ Thuý bây giờ ở đâu cậu?
- Chị nhớ chị hai của tôi lắm phải không?
- Nhớ cả bé Lộc nữa... Cậu làm sao để mợ Thuý về đây chứ!
Sơn an ủi chị:
- Chị cứ yên lòng. Việc này còn tuỳ ở anh Tấn nữa.
Tấn bảo chị bếp làm nước cam và dặn:
- Cậu Sơn ở đây phải lo làm cơm nước cho đàng hoàng. Hỏi cậu Sơn thích ăn món gì thì nấu cho cậu ấy ăn, vài tuần nữa cậu lại trở qua Úc.
Chị bếp nghe vậy mừng rỡ nói:
- Cậu Sơn ở đây à? Nếu vậy còn gì hay bằng?
Khi chị bếp đem nước cam và trái cây ra thì Sơn nói:
- Ở bên ấy thèm các món ăn Việt hết sức. Cô bạn gái của em thỉnh thoảng cũng làm một vài món ăn Việt nhưng cô bảo thiếu các thứ gia vị nên không ngon.
Tấn do dự một chút, rồi nói với Sơn:
- Chắc Thuý vẫn không cho em chỉ chỗ ở của Thuý chớ gì?
- Đúng vậy. Nhưng khi đến đây em có nói sẽ ở chơi với anh một tuần. Chị Thuý không nói gì hết.
- Chị Thuý vẫn mạnh giỏi chứ? Còn bé Lộc?
- Vẫn mạnh, có điều anh cũng hiểu chị Thuý buồn lắm. Làm sao vui được. Nhà cửa như thế này mà phải đi ở nhờ nhà người khác. Mặc dù bà chủ nhà yêu thương và xem chị như con.
- Mọi việc cũng tại anh hết. Chị Thuý giận anh là phải.
- Cũng không phải lỗi tại anh. Sự việc xảy ra một cách quá đột ngột, quá khó xử, anh làm sao không bực mình? Mấy lúc này công việc làm ăn của anh như thế nào?
- Cả ba tháng nay anh chẳng làm gì ra một đồng, anh buồn quá. Tiêu xài luôn tiền dành dụm mấy lúc nay.
Hai anh em dùng cơm tối và Tấn kể Sơn nghe về tài bói bài của người bạn:
- Theo lời người bạn ấy thì anh chị phải xa nhau một thời gian.
- Xa nhau một thời gian nhưng sau đó có hợp lại không?
- Nếu cậu chịu giúp tôi. Hôm qua tôi có đến thăm chị Ngọc vừa lúc cậu mới ra về nhờ vậy tôi biết hôm nay thế nào cậu cũng đến thăm tôi. Chị Ngọc đã hứa giúp tôi, nếu bây giờ cậu cũng sẵn lòng giúp thì...
- Em lúc nào cũng sẵn sàng giúp anh, em biết anh là người tốt... Nhưng chị em đã muốn vậy thì phận làm em không dám làm trái ý chị. Lại nữa chị Thuý ra đi như vậy rất phải, rất hay để anh có thì giờ suy nghĩ kỹ. Chị Thuý nói chỉ vì yêu anh mà ra như vậy. Chị không muốn anh bị thiệt thòi.
- Những chuyện ấy đều vô lý, anh cũng vô lý nữa. Anh cần gặp Thuý để xin lỗi và nói cho Thuý hiểu anh đã ăn năn nhiều rồi.
Hôm ấy Sơn được ăn canh chua cá lóc, cá chẽm chưng chua ngọt, chem chép xào thơm. Những món vừa miệng và có mùi vị quê hương. Chị bếp hứa ngày mai sẽ làm chả giò và nấu cháo gà cho Sơn ăn.
Cơm nước xong, Tấn đưa Sơn đi xem hát. Tấn nói:
- Đã lâu lắm hôm nay anh mới cảm thấy một chút vui vẻ. Nếu em về đây mà không thăm anh thì anh sẽ khổ sở và xem đấy là một hình phạt lớn đối với anh. Nhưng em đã đến, tức đã hiểu anh. Như thế cũng an ủi cho anh nhiều lắm.
Đêm hôm ấy, Tấn và Sơn chuyện trò suốt đêm và Sơn đã khuyên Tấn:
- Anh phải lo làm lụng lại như trước.
- Anh chỉ làm lụng được khi nào chị Thuý hết giận trở về với anh. Anh van em, hãy chỉ chỗ của Thuý để anh đến đó...
- Anh hãy yên lòng, để em dàn xếp. Nhưng anh đã thật sự tỉnh ngộ chưa? Anh có thể yêu thương bé Lộc như trước không? Có cần chờ thêm một thời gian cho anh suy nghiệm kỹ và định đoạt chuyện tương lai. Nếu anh thấy anh không thể tìm lại hạnh phúc bên chị thì anh cứ xem em và chị Thuý như đứa em. Rồi nếu anh có gặp được người nào vừa ý thì anh cưới và chúng em xem người ấy như chị dâu. Như vậy anh sẽ có con và sẽ có hạnh phúc... Em thấy giải pháp này hay hơn cả.
- Anh không bao giờ nghĩ vậy và cũng không hề trù tính việc gì khác... Anh chỉ buồn vì đời anh sao không may mắn chút nào...
Sơn ở với Tấn cả tuần. Điều này làm Tấn không khỏi ngạc nhiên:
- Mỗi ngày em phải về thăm chị Thuý và cháu Lộc một lần. Tại sao em không về nhà, hay là em sợ để lộ chỗ ở của chị Thuý? Không, anh lấy danh dự mà thề với em rằng chị Thuý đã không muốn cho anh gặp thì anh không bao giờ dám làm phiền chị.
Sơn thì khuyên Tấn phải làm việc lại, không nên bỏ bê. Tấn hứa sẽ nghe lời Sơn.
Tấn thấy Sơn yêu chàng thật và xem chàng như một người anh. Điều này làm Tấn vô cùng cảm động và chàng hy vọng là Thuý sẽ không giận chàng lâu được nữa.
Thấy Thuý ra đi và Tấn buồn phiền, nhiều người bạn của Tấn đã giới thiệu cho Tấn nhiều thiếu nữ xinh đẹp, con nhà tử tế, cốt để Tấn quên Thuý và chọn một cô để chung sống. Nhưng Tấn tiếp đón họ quá lạnh nhạt, khiến họ không muốn gần Tấn nữa.
Các bạn của Tấn nói với nhau:
- Không hiểu tại sao chị Tấn lại ra đi. Hỏi anh Tấn thì anh cứ bảo lỗi tại anh... Nhưng Tấn không hề chơi bời lêu lổng thì là chuyện gì?
Từ khi Sơn về, các bạn thấy Tấn vui vẻ hăng hái lại như trước thì lại tưởng Thuý đã về, họ đòi Tấn đãi một bữa:
- Phải bắt chị Tấn đãi tụi này một bữa cơm Tây.
Tấn nói:
- Vài tháng nữa. Bây giờ nhà tôi chưa về.
Một tuần rồi cũng trôi qua nhanh chóng. Sơn nói với Tấn:
- Bây giờ em phải về nhà ở chơi với chị Thuý ít hôm. Trước khi đi Úc, sẽ ghé lại đây ở với anh một ngày.
- Em cần gì cứ nói để anh sắm cho, hoặc có cần mua quà tặng cô bạn gái thì nói anh biết.
- Em có tiền đủ xài, anh khỏi phải lo cho em.
- Phải để anh làm bổn phận người anh chớ. Em ráng thuyết phục chị Thuý cho anh gặp và thăm bé Lộc.
- Anh hãy yên lòng, em sẽ thuyết phục chị Thuý. Nhưng em dại quá. Đêm qua, nằm suy nghĩ để tìm cách nói với chị Thuý, em bỗng lo sợ một điều. Chị Thuý vốn nhiều tự ái, chị có thể cho rằng nếu nay mai chị trở về với anh thì anh sẽ nghĩ chính chị em đến đây để gây lại cảm tình với anh.
- Điều đó em khỏi phải lo. Lúc này không phải là lúc để cho tự ái giết chết hạnh phúc.
Sơn về nhà thấy Thuý đang ngồi may và bé Lộc đang chơi với con gấu Sơn mua ở Úc, liền hỏi:
- Bà Hà đâu rồi chị?
- Bà Hà vừa đi lễ chùa.
- Còn cô Phương?
- Cô ấy cả tuần nay ngày nào cũng qua đây hỏi thăm em, chị phải nói dối em đi Vũng Tàu với mấy người bạn.
Em lại tủ lạnh mà xem, trái cây cô ấy mua cho em đầy tủ, chưa ai ăn.
Bé Lộc ôm lấy Sơn và reo ầm lên:
- Cậu Sơn! Cậu Sơn!
Thằng bé chỉ trông có người đùa giỡn. Sơn ẵm nó lên hôn rồi đi lại mở tủ lạnh lấy cam cho nó ăn.
Sơn biết chị đang nóng ruột về chuyện của Tấn nhưng chần chờ không nói để Thuý chờ đợi hồi hộp. Một lát sau, khi bé Lộc chịu ngồi yên chơi. Sơn mới nói:
- Chị thấy em mập hơn khi mới về không? Chị bếp bên ấy cho em ăn những món em thích. Chị ấy thật dễ thương, hỏi thăm chị và cứ kêu nhớ bé Lộc. Anh Tấn nói ngày nào chị ấy cũng gây với anh, bắt anh phải đi tìm cho ra chị và bé.
Thuý cảm động ứa nước mắt. Sơn nói tiếp:
- Chị bếp nấu canh chua cá lóc cho em ăn, làm chả giò, làm bì cuốn, những món mà từ khi qua Úc đến giờ em chưa được ăn. Chị ấy thương em quá, làm em cảm động ghê đi. Cũng may em nhớ đem cho chị một sấp hàng để may áo.
- Vậy à? Vậy thì em chu đáo và tế nhị quá.
- Còn anh Tấn, anh ấy thật tội nghiệp, gầy hẳn đi vì không ngủ được. Chị biết em đã tặng quà gì cho anh Tấn không?
Thuý lắc đầu. Sơn nói:
- Em tặng cho anh mấy cái nút áo. Anh Tấn mừng lắm, không phải vì món quà mà vì tấm lòng em. Coi bộ anh ấy khổ quá rồi chị. Anh bị ông Châm mắng nhiếc thậm tệ, anh kể hết cho em nghe. Đêm nào anh cũng tâm sự với em đến khuya.
Thuý làm thinh cúi đầu, cố ngăn những giọt nước mắt sắp trào ra. Sơn nói:
- Anh thấy em đến ở với anh một tuần, anh mừng quá vì ngoài sức tưởng tượng của anh. Anh sợ em giận anh vì anh đã làm chị khổ. Em đã nói rõ cho anh biết là chị không cho em chỉ chỗ chị đang ở.
Thuý thở dài. Sơn nói:
- Anh Tấn ăn năn nhiều lắm. Em đã khuyên anh hãy suy nghĩ kỹ. Chị có thể hy sinh tất cả để anh tìm thấy hạnh phúc. Anh muốn cưới ai, chị cũng bằng lòn.
- Tại sao em lại nói vậy?
- Vì ý chị như vậy mà? Nhưng anh Tấn không bao giờ cưới ai đâu, anh ấy thương chị lắm. Em nói cho anh ấy biết dù anh cưới ai khác em cũng vẫn đến thăm anh vì em xem anh như anh ruột của em. Em luôn luôn nhớ ơn anh...
Thuý khen:
- Em nói như vậy rất phải...
- Nhưng em thấy chị không nên kéo dài tình trạng này nữa. Chị nên về với anh Tấn. Em thấy anh Tấn ăn năn nhiều rồi.
- Chưa chắc.
- Chị đợi đến bao giờ?
- Vài tháng nữa.
- Việc ấy tuỳ chị. Chị đi rồi căn phòng của chị mỗi ngày vẫn có hoa tươi và được dọn dẹp tử tế như khi chị còn ở nhà. Anh Tấn không làm gì, cả ngày ngồi trong phòng và nhìn ảnh của chị. Em bắt anh hứa sẽ làm việc lại. Mấy hôm em ở đó anh đến sở tiến hành các công việc đang dang dở.
Thuý lấy khăn chậm nước mắt, lòng rộn rịp lạ. Thuý thấy trước mắt là Tấn và Thuý sẽ sum họp lại. Có lẽ người bạn của Tấn đã đoán đúng. Hai người có chuyện buồn không thể giải quyết cách nào khác hơn là xa nhau một thời gian.
Thuý làm cơm mà đầu óc để tận đâu đâu. Bỗng có tiếng dép, Thuý quay lại nhìn thấy Phương. Phương hỏi:
- Bây giờ chị mới làm cơm à? Để em phụ với chị. Anh Sơn vừa mới về không chị?
- Phải, sao em hay vậy?
- Em đứng bên nhà, thấy anh ấy về. Chị định làm món gì mà có gà?
- Chị định xào gà với bún tàu và bột cà ri.
- Chị để em làm cho, chị đã dạy em món này rồi mà.
Và Phương làm cho Thuý, trong khi Thuý ngồi ở chiếc ghế gần đó, tâm trí bận rộn với những gì Sơn nói lúc nãy.
Phương vừa làm vừa nhìn Thuý, bỗng Phương hỏi:
- Sao em thấy chị đẹp ghê đi? Tại sao vậy chị? Hay là chị có tin mừng?
- Đâu có tin gì mừng đâu em.
Phương đề nghị:
- Em làm thêm một món ăn nữa, chị nhé. Trong tủ lạnh em thấy có thịt nạc.
Thuý nghĩ:
- Phương muốn trổ tài nấu nướng với Sơn. Tội nghiệp con bé. Nó sẽ thất vọng. Nhưng vài tháng nữa ta đã rời khỏi nơi này rồi.
Thuý đi lên nhà trên và nói nhỏ vào tai Sơn:
- Phương đang trổ tài làm bếp để chinh phục em đấy.
Sơn nhún vai:
- Nuôi hy vọng làm gì? Chị không nói cho Phương biết sao?
- Chị nghĩ khi nào em đi rồi sẽ hay.
- Chị phải tính gấp trước khi em đi.
- Tính gấp việc gì?
- Việc trở về với anh Tấn.
Phương làm cơm rồi bày bàn. Bà Hà thấy Phương lăng xăng giúp Thuý thì nói:
- Cháu cũng phải ở lại đây dùng cơm cho vui.
Thuý thêm vào:
- Em Phương phải ở lại đây.
Phương thẹn thùng:
- Em thấy chị bận nói chuyện với anh Sơn nên ở lại giúp chị, chớ em phải về nhà dùng cơm với mẹ em.
Bà Hà hỏi:
- Cậu Sơn về rồi à?
Sơn nghe hỏi, chạy ra chào bà Hà. Bà Hà hỏi:
- Cậu đi đâu mà lâu quá vậy? Mới về nước, chị em muốn chuyện trò vài hôm cậu lại đi.
- Cháu về quê thăm nhà.
Bà Hà nhìn Phương và nói:
- Cháu về nhà dùng cơm kẻo mẹ cháu đợi.
Phương nhìn bà Hà với đôi mắt giận dữ vì bà vừa mời Phương ở lại, giờ lại đuổi Phương về vì thấy Sơn đã về.
Thuý nói:
- Dì cho phép em Phương ở lại dùng cơm cho vui.
Nhưng bà Hà nhất định nói:
- Mỗi lần Phương ở bên này dùng cơm thì mẹ nó không bằng lòng. Cháu cũng thấy, từ ngày cháu về đây, Phương có bao giờ ở lại đây dùng cơm với dì đâu.
Phương giận bỏ ra về, Thuý nhìn theo không khỏi ái ngại.
Khi ngồi vào bàn, bà Hà nói:
- Phải để nó về nhà vì mẹ nó khó tính lắm. Gần đây có một công chức xin cưới nó, kể ra cái đám này so với nó cũng được lắm, nhưng nó lại không bằng lòng. Nó nuôi cao vọng có chồng giàu sang, địa vị, trong khi mẹ nó mang ơn người này nhiều lắm. Vì vậy mẹ nó sợ nó ở đây tôi xúi biểu hoặc nó thấy nếp sống của tôi mà nhiễm rồi quên cái cảnh ngộ của nó. Gần đây thấy cháu Sơn về thăm nhà, tôi không hiểu nó nghĩ gì mà cứ lân la qua đây. Tôi hiểu nó lắm, tôi không muốn nó nuôi ảo vọng. Vì tôi biết cháu Sơn đã có ý trung nhân, mà dù chưa có nữa thì ý trung nhân của cậu Sơn cũng khó có thể là Phương được. Không nên để nó hy vọng hão huyền, phải dập tắt ngay từ đầu.
Sơn đưa mắt nhìn chị. Thuý nói:
- Cháu không thấy Phương có ý gì...
- Cháu không muốn thấy đó thôi. Vả lại hôm nay dì muốn nói riêng với hai cháu một chuyện.
- Việc gì vậy dì?
- Nhân cậu Sơn về đây, hãy để cậu Sơn dàn xếp chuyện cháu và chồng cháu. Dì không muốn cháu phải sống cô đơn như thế này, cháu còn trẻ quá. Lại nữa chuyện giận hờn, nghi kỵ ấy thật vô lý. Mấy hôm nay cháu Sơn đi đâu vậy?
Sơn nói thật:
- Cháu đến ở với anh Tấn. Dù anh Tấn và chị không còn là vợ chồng thì cũng còn là chõ ân nghĩa, cháu vẫn xem anh Tấn như anh ruột của cháu.
Bà Hà khen:
- Như vậy là cháu biết điều lắm. Mấy ngày nay Tấn đối xử với cháu như thế nào?
Sơn kể hết cho bà Hà nghe và nói:
- Cháu thấy anh Tấn đã ăn năn nhiều. Anh ấy sẽ thấm thía vì thiếu sự chăm sóc, chiều chuộng của chị cháu. Anh nhờ cháu đứng ra dàn xếp nhưng cháu thấy chị Thuý chưa tin anh Tấn.
Bà Hà nhìn Thuý:
- Cháu đợi đến bao giờ?
- Vài tháng nữa.
- Không nên cháu ạ. Hay là thế này, cứ cho Tấn đến đây thăm cháu, cháu muốn không?
- Xin dì cho cháu nghĩ lại đã.
Thuý đã cảm thấy xiêu lòng, tuy vậy vẫn chưa chịu nhận lời.
Sơn nói:
- Chị nên nghe lời dì Hà, cứ để em đưa anh Tấn về đây thăm chị. Rồi chuyện về với anh hay ở đây với dì Hà, chị tính sau.
- Cậu Sơn nói phải đấy. Dì muốn biết người cháu rể của dì.
Bữa cơm hôm ấy tuy không ngon nhưng thật vui vẻ. Thuý đã bị Sơn thuyết phục chấp nhận để Tấn đến thăm bà Hà và Thuý.