Diễn Đàn » Truyện Cần Đánh Máy

Định Mệnh - Bà Tùng Long 🔒

10 trả lời, 2.524 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.02.2017 10:28:35 bởi Ct.Ly>
Định Mệnh - Bà Tùng Long
 
Nhờ các hiệp sĩ cùng giúp đánh máy cuốn truyện này
 
Chương 1 - Galaxy hoàn tât
 
Chương II - Jennys hoàn tất
 
Chương 3- Galaxy đã nhận từ trang 103 - 117 hoàn tất
 
Chương 4 -
Chương 5 - Jennys hoàn tât
 
Chương 6- CtLy  
 
Chương 7 - Galaxy hoàn tât
 
Chương 8 - Jennys hoàn tât






0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.09.2016 10:18:13 bởi Ct.Ly>
Đánh máy: Jennys
 
 
Chính Ngọc đã giúp Thúy tìm được căn phố chật hẹp, nhưng cüng tạm ở được vì có điện nước trong cái xóm lao động này, khi Thúy có thai được ba tháng.
Giờ đây ai cüng tin là Thúy góa chồng, chồng Thúy là một chịến sĩ đã đền nợ nước. Người ta thương hại Thúy cũng như đã thương hại những góa phụ khác bị chịến tranh cướp mất chồng của mình.
 
 
 
 
Chương 02
 
BÂY GIỜ THÌ THÚY CÓ THAI ĐƯỢC NĂM tháng. Thỉnh thoảng Ngọc có ghé thăm Thúy, nhưng hể Ngọc đưa tiền cho Thúy thì Thúy không nhận. Thúy nói:
-         Em Sơn dạo này kiếm được khá lắm, còn tôi đã qua cơn mệt mỏi, cái thai không hành nữa. Vì vậy tôi bắt đầu may vá được rồi. Khi nào cần tôi sẽ hỏi chị. Không nhờ chị thì chị em tôi biết nhờ vào ai bây giờ.
-         Chị đã nói vậy thì thôi. Dạo này trông chị khỏe, phát tướng, tôi cũng mừng. Chắc chị sinh con trai...
-         Tôi cũng cầu mong sinh được con trai, dù đứa bé này không phải đứa con tôi mong muốn. Nó là giọt máu của kẻ đã gây đau khổ cho tôi, nhưng tôi không thể oán ghét vì nó cũng mang một phần máu huyết của tôi.
-         Dù sao mình cũng là đàn bà. Không có người đàn bà nào có thể nghĩ khác hơn chị. Häy xem như chị hiếm hoi, phải nhờ khoa học, phải nhờ phương pháp lấy tinh trùng để có con. Đừng bao giờ nghĩ đến cái thằng cha khó thương ấy, để may ra đứa bé không giống lão.
 
Thúy rơm rớm nước mắt:
-         Em cũng van vái Trời Phật cho nó đừng giống ông ta...
Mỗi ngày ngồi may, thỉnh thoảng Thúy lại nhìn lên bức ảnh của mẹ. Thúy nghĩ:
-          Ta rất giống mẹ ta... Ta nhìn mãi bức ảnh của mẹ ta, may ra con ta sẽ giống ta...
Thúy và Sơn đều làm việc để có tiền cho Thúy sinh đẻ. Vì vậy nhiều đêm đến mười giờ Sơn mới về. Thúy thường khuyên em:
-          Em gần thi rồi, nên về sớm để còn lo học bài. Bán báo khuya quá làm sao học bài kịp?
 
Sơn hứa sẽ về sớm:
-          Đúng chín giờ là có mặt em ở nhà. Chị yên lòng đi, em sẽ thi đậu, không sao đâu.

Nhưng một hôm Thúy chờ mãi mà Sơn chưa về. Chín giờ rưỡi, rồi mười giờ, rồi muời một giờ. Thúy sốt ruột quá, cứ mở cửa ra đứng trông chừng. Mọi nhà đều im lìm, họ đã ngủ cả. Người dân lao động làm lụng vất vả suốt ngày nên hễ sau bữa cơm tối là họ đi ngủ. Thúy đứng cho đến khi bác Năm tài xé về. Bác vừa đậu xe đã hỏi:
-          Kìa, cô Thúy, sao giờ này cô chưa đi ngủ mà còn đứng chờ ai vậy?
Thúy nói giọng lo lắng:
-          Không hiểu sao thằng Sơn giờ này chưa về, bác Năm ạ.
Bác Năm hỏi lại:
-          Thế mỗi ngày cậu ấy về  lúc nào?
-          Mấy lúc sau này em nó về đúng chín giờ. Sao tôi thấy nóng ruột quá!
-         Ai chờ đợi người thân mà không nóng ruột. Nghe cô nói mà tôi cũng lo đây. Sắp đến giờ giới nghiêm rồi.
Nghe vậy Thúy càng lo hơn nữa. Bác Năm nói:
-         Bây giờ có đi kiếm cũng không được, cô vào nghỉ đi. Ngày mai tôi sẽ đi sớm và kiếm giùm cô.
-          Bác kiếm ở đâu?
-          Tôi đi đến các ty cảnh sát để hỏi thăm...
-          Như vậy phiền bác quá.
-         Hàng xóm láng giềng giúp nhau như vậy rất phải, sao lại phiền. Cô vào mà nghỉ, có thai mà lo lắng thì rất có hại... Ngày mai sẵn xe tôi chạy mấy hồi.
Thúy đành vào nhà gài cửa lại nhưng không sao ngủ được. Thúy cứ nằm thao thức và van vái mẹ phù hộ cho Sơn tai qua nạn khỏi.
Sơn không bao giờ đi đâu xa mà không nói cho Thúy biết, và Sơn cũng không bao giờ làm việc gì mà không cho chị hay. Như vậy chỉ còn lo ngại vấn đề xe cộ.
Nghĩ đến chuyện Sơn có thể bị xe đụng khi băng qua đường, Thúy hốt hoảng ngồi ngay dậy đi lại thắp nhang khấn vái mẹ.
-          Mẹ phù hộ cho em Sơn con. Em con giờ này đi đâu chưa về!
Thúy khấn vái xong lai ôm đầu suy nghĩ suốt đêm. Khi nghe tiếng xe bác Năm rồ máy Thúy mở cửa ra và nói với bác một giọng vô cùng thất vọng:
-          Em Sơn của cháu vẫn chưa về, bác ạ!
-          Được rồi, để tôi đi hỏi thăm. Cậu ấy là gì... Sơn. Họ gì? Mấy tuổi?
Thúy nói:
-          Trần Hoành Sơn, mười tám tuổi.
-         Cô yên lòng vào nghỉ đi. Nếu có tin tức gì tôi sẽ về cho cô hay ngay. Tôi bỏ một buổi chạy xe cũng không sao mà.
-          Như vậy mất cả công việc làm ăn của bác.
-          Đâu có sao. Mọi ngày thì tôi cũng đi uống cà phê đến mười giờ mới bắt đầu chạy xe.

Thúy đợi bác Năm đi mới vào nhà đóng cửa lại. Bác Năm tài xế đi được một lát thì vợ bác qua hỏi thăm Thúy về chuyện Sơn đi đâu cả đêm không về. Rồi người này đến người khác, họ cứ thay phiên nhau qua hỏi thăm lăn xăn, Thúy phải trả lời muốn xỉu luôn.
Thúy đã mât những phút chờ đợi, hồi họp cho đến 10 giờ. Lúc này chị Ba bán chè đậu vừa gánh qua trước nhà Thúy, chị lại hỏi:
- Cậu Sơn chưa về hả cô Thúy.
Thúy nói:
-Chưa chị ạ.
Chị Ba cất tiếng rao lãnh lót:
- Ai mua chè đậu nước dừa hôn?
Chị vừa ra được vài tiếng thì Thúy chẳng nghe được nữa, Thúy nghĩ:
- Chắc có ai gọi mua rồi, chớ mọi ngày chị rao cả chục tiếng mới đi khuất xóm này.
 
Nhưng bỗng chị Ba bán chè đậu dẫn đến một người đàn ông còn trẻ tuổi, trạc ngoài ba mươi. Người này ăn mặc sang trọng lắm. Thúy không khỏi lấy làm lạ khi thấy chị Ba chỉ về phía Thúy và nói:
-         Nhà cô Thúy kia. Cô đang ngồi may đó. Cả đêm qua cô ấy chắc không ngủ được vì trông tin của cậu Sơn.
Rồi chị Ba chè đậu cất tiếng gọi lớn:
-          Cô Thúy ơi! Có người đem tin cậu Sơn đến này.
Chị nói với người đàn ông:
-         Thôi, ông vào nói chuyện với cô ấy, để tôi đi bán. Mới ở trong nhà ra, chưa bán mở hàng cho ai hết.

Người đàn ông ấy với vẻ mặt lo âu buồn bã, đi vào nhà Thúy:
-         Đây có phải là nhà của cô Trần Thị Thanh Thúy không? Và có phải chị của cậu Trần Hoành Sơn không? Qua lời cậu Sơn nói, tôi nhận ra đây đúng là nhà của cô rồi. Chiếc máy may để bên cửa sổ, cái bàn trên có bức chân dung của cụ bà...
Thúy nói:
-          Việc gì đã xảy ra cho em tôi vậy ông? Mời ông ngồi. Từ đêm qua nó không về nhà.
Người đàn ông ấy tự giới thiệu:
-         Tôi là Nguyễn Tấn, thương gia. Tối hôm qua khi đi qua trước nhà hàng Kim Thanh thì đụng một thanh niên. Tôi vội cho xe ngừng lại mang cậu ấy vào bệnh viện Đô Thành. Đến nơi khi mở chiếc ví của cậu, tôi mới biết rõ họ tên, lúc ấy cậu còn mê man vì gẫy một chân...
Thúy kêu lên:
-          Gẫy một chân? Vậy thì em tôi tàn tật rồi.
Tấn nói:
-          Không sao đâu cô, xin cô yên lòng... À quên, xin lỗi bà...
Thúy nhìn xuống bụng và không khỏi xót xa. Tấn nói tiếp:
-         Khi cậu Sơn tỉnh lại, lời cậu nói trước tiên là “Làm sao cho chị tôi hay? Mà hay được tin này chắc chị tôi khổ lắm”. Nghe vậy tôi khuyên cậu hãy yên lòng. Mọi việc tôi sẽ lo cho cậu, cậu sẽ chóng khỏi. Bác sĩ cho biết không sợ tàn tật. Khi băng bột xong, tôi mới hỏi cậu Sơn về gia cảnh. Năm nay thi tú tài, bán báo để giúp bà có thai gần sinh, nhà đang gặp chuyện tai biến. Nghe cậu Sơn kể và thấy nỗi lo âu của cậu, tôi rất ăn năn đã gây ra tai nạn này. Nhưng xin bà yên lòng. Mọi chi phí tôi đều lo cho Sơn khỏi bệnh, tôi đã nói với Sơn tôi tứ cố vô thân ra đời quá sớm, tôi xin nhận Sơn làm em tôi... Sơn có vẻ tin tôi nên chỉ chỗ bà ở để đến dây cho bà hay và rước bà vào thăm Sơn.
Tấn nói một hơi, Thúy ngồi nghe vừa lo vừa mừng. Lo là lo không biết Sơn có khỏi tàn tật không, và mừng là thấy Tấn tỏ ra biết điều.
Thúy liền nói:
-         Tôi tuy đã có chồng nhưng cũng còn nhỏ, ông đừng gọi tôi bằng bà. Tôi ái ngại lắm. Ở cái xóm này ai cũng gọi tôi bằng cô Thúy.
-          Cô đã cho phép thì tôi sẽ không dùng tiếng bà.
Thúy vào mặc áo dài, rồi hỏi:
-          Đi bằng xe gì?
-          Xe hơi... Xe tôi đậu ngoài đường.
Ra đến xe, một chiếc xe nhà sang trọng, Tấn mở cửa mời Thúy lên ngồi ở phía trước rồi lái xe chạy về phía Sài Gòn. Dọc đường, Tấn nói:
-         Sơn đang đợi... Tội nghiệp em Sơn, bị xe đụng như vậy, em không lo cho mình mà lại cứ lo rồi đây cô phải làm sao đương đầu với cuộc sống khó khăn... Chị tôi có thai, không ai là người thân thuộc... Nghe Sơn nói, tôi cảm động quá. Xin cô đừng phiền trách tôi. Nào phải tôi muốn như thế, đó là chuyện rủi ro.
-          Ông tử tế như vậy, tôi đâu dám phiền trách. Tôi chỉ biết cám ơn mà thôi.
Xe đến bệnh viện. Tấn kiếm chỗ đậu xe, rồi đưa Thúy lên phòng của Sơn. Vừa thấy chị, Sơn kêu lên:
-          Chị Thúy!
Hai chị em cầm tay nhau, cả hai đều rớm lệ.
Tấn nói:
-         Bây giờ em nói chuyện với chị Thúy nhé, để anh qua bên nhà hàng gần đây mua thức ăn và trái cây cho em.
Khi Tấn đi rồi, Sơn nói:
-          Anh Tấn tử tế quá. Đâu phải anh ấy gây ra tai nạn.
-          Ủa sao lạ vậy?
-         Số là khi bán báo xong, em băng qua đường định đi về phía đường Công Lý thì một chiếc xe Honda chở hai chạy ngang và đụng em ngã, rồi một chiếc Honda khác cán phải em. Vừa lúc ấy chiếc xe hơi của anh Tấn trờ tới, tránh kịp, rồi anh xuống xe ẵm em đưa vào bệnh viện, trong khi cảnh sát huýt còi để chận xe của mấy tên cưỡi xe Honda lại. Đầu đuôi là thế nhưng anh Tấn cứ bảo một phần tại anh. Sự thật anh là người tốt, không nỡ bỏ em trong cảnh ấy.
Thúy nói:
-         Nếu vậy thì anh Tấn là người tốt. Trong cái rủi em đã gặp cái may. Nếu không có anh Tấn thì em làm sao được như thế này và chị lấy tiền đâu mua thuốc men cho em. Mình cô thế biết kiện cáo ai bây giờ phải không em?
-          Đúng như vậy, tụi nó đua xe làm em lãnh đủ.
Hai chị em nói chuyện một lát thì Tấn đi về. Tấn mua nào cam, nho, táo và có cả bánh paté, bánh ngọt cho Sơn nữa. Sơn đưa mắt nhìn chị ra chiều cảm động lắm.
Tấn đặt mấy cái gói ấy lên bàn rồi nói với Sơn và Thúy:
-         Em Sơn nằm đây chắc là sốt ruột lắm vì em mất học, sợ không kịp bài vở để thi. Em đừng lo, khi em khỏi rồi, anh sẽ rước thầy lại dạy thêm cho em. Người hiếu học lại có lòng yêu thương chị như vầy đáng quý lắm... Anh không bỏ em đâu.
Sơn nói:
-          Anh làm em cảm động quá! Biết đến bao giờ em mới đền đáp được cái ơn của anh.
Tấn cười:
-         Tuổi trẻ với nhau mà nói chi chuyện ơn nghĩa. Em biết không, anh cũng như em, bị liệng ra đời khi còn nhỏ hơn em nữa kìa. Lúc ấy anh mới mười lăm tuổi. Bây giờ anh đã ba mươi hai tuổi rồi... Mười bảy năm vật lộn với đời, nhưng em may mắn hơn anh là em còn có một người chị.
Sơn hỏi:
-          Thế anh không có ai họ hàng thân thích sao?
Tấn thở dài:
-          Chuyện của anh dông dài lắm, khi nào em thật khỏe anh sẽ kể cho em nghe.
Lúc ấy, Sơn muốn hỏi Tấn đã có gia đình chưa nhưng lại không dám hỏi, Tấn nói với Thúy:
-         Cô lấy bánh cho em Sơn dùng và lột cam gọt táo cho em ăn. Mỗi ngày tôi sẽ vào đây thăm em Sơn. Nếu cô thấy không có gì trở ngại thì tôi đem xe đến rước cô đi.
Thúy hỏi:
-          Tôi không thể xin ở đây với Sơn sao ông?
-         Cũng được. Nhưng cô có thai ở đây không tiện. Cô làm sao ngủ được? Người ta ra vô ồn ào, lại nữa đâu có chỗ để nằm tạm đỡ lưng.
-          Nhưng để em Sơn ở một mình, tôi làm sao khỏi lo lắng. Tôi ở nhà thật không yên lòng.
Tấn sốt sắng:
-          Nếu vậy để tôi cho thằng nhỏ giúp việc đến đây ở với em Sơn.
-          Rồi việc nhà của ông ai lo?
Tấn cười:
-         Tôi độc thân lo gì. Tôi đi ăn cơm tiệm quen rồi. Có nó thì sai vặt, không có nó thì tôi làm lấy. Thằng nhỏ này mồ côi cả cha lẫn mẹ, nó đi đánh giày, tôi gặp nó ở một tiệm ăn và đem nó về nhà. Nó dễ thương ngoan ngoãn và tôi cũng cho nó học nghề.
Rồi Tấn đưa Thúy về nhà. Thúy vừa đến trước cửa thì mấy bà hàng xóm đã bu lại, hết người này ra đến kẻ khác vào hỏi thăm về Sơn. Thúy cảm thấy mệt mỏi nhưng cũng phấn khởi vì cái tình hàng xóm ấy.
Khi mọi người đi về cả rồi, lúc ấy Thúy mới thở phào:
-          Thật rủi mà may... Nhưng thằng nhỏ mất học cũng cả tháng.
Ngày hôm sau Tấn lại đem xe đến đón Thúy đi thăm Sơn. Thấy Thúy đang ngồi may, Tấn hỏi:
-          Cô có thai mà may máy như vậy không sợ sao? Người ta kiêng cữ lắm đấy...
-          May ít ít thôi có sao.
-          Theo tôi nghĩ cô không nên may nhiều.
Thúy thở dài. Tấn hiểu nên nói:
-         Vì hoàn cảnh cô phải may. Tôi phải nghĩ cách giúp cô mới được. Nếu có máy gắn điện để khỏi đạp thì hay hơn.
Hôm ấy khi Thúy và Tấn vào, mặt mày Sơn vui vẻ, Sơn nói với Thúy:
-         Em không ngờ làm phiền anh Tấn thế này. Đêm qua có em Bảy vào đây ở với em, sáng sớm em ấy về và trước khi về còn đi mua phở cho em ăn nữa.
Thúy nhìn Tấn với đôi mắt đầy biết ơn:
-          Ông chu đáo quá!
Tấn cười:
-          Đâu có gì... Tôi đã nói đừng nên nghĩ đến chuyện ân nghĩa khi tụi mình đều còn trẻ.
Sơn nói:
-          Anh Tấn thương em quá. Anh thật là người tốt.
-         Em làm anh khó chịu rồi đấy, giúp nhau như vậy có gì đáng kể đâu. Huống chi cũng có một phần lỗi của anh...
-          Đâu phải lỗi của anh!
-          Cũng tại hai chiếc Honda kia lách tránh chiếc xe hơi của anh nên mới đụng em.
-          Bao giờ anh cũng lãnh phần lỗi về anh cả. Chứ thật ra anh là người ơn của em.
Tấn lại đi mua bánh như ngày hôm qua, để Thúy và Sơn có thì giờ chuyện trò riêng với nhau. Sơn nói:
-         Anh Tấn chưa có gia đình thật, chị ạ. Và theo thằng Bảy thì anh ấy làm ra tiền nhiều lắm. Anh Tấn cũng đã đi quân dịch rồi. Vì bị thương nên anh ấy được giải ngũ. Thằng Bảy kể cho em nghe và nói ai được làm vợ anh ấy là phước lắm.
Sơn nằm bệnh viện được một tuần thì một hôm Ngọc đến thăm Thúy mới hay Sơn bị tai nạn lưu thông. Ngọc nghe Thúy kể về lòng tốt của Tấn thì nói:
-          Làm gì trên đời này có được người tốt như vậy. Phải chi...
Nói đến đây Ngọc ngừng lại nhìn Thúy, Thúy bẽn lẽn hỏi:
-          Chị muốn nói gì vậy?
-          Phải chi Thúy đừng thai nghén thì hay biết mấy.
-          Chị này nói chuyện tầm phào...
-          Không tầm phào đâu, mình nói thật đấy. Cho tôi vào thăm Sơn một chút.
Thúy dặn Ngọc:
-         Nếu anh Tấn gặp chị hỏi về tôi thì chị đừng nói gì về chuyện của tôi... Chị cứ nói tôi góa chồng, chồng tôi là một chiến sĩ.
Ngọc không bằng lòng:
-          Với ai thì mình giấu giếm chớ với anh Tấn nào đó, theo tôi nghĩ phải nói thật thì hơn.
-          Tại sao vậy?
-         Tôi chưa gặp Tấn, chưa biết mặt mũi anh chàng ra sao, nhưng tôi biết chắc thế nào rồi đây anh ta cũng có cảm tình với chị.
Thúy kêu lên:
-          Chị Ngọc, chị đừng đùa tôi nữa.
-         Tôi nói thật, ai đùa mà làm gì. Nếu Tấn không có cảm tình với chị thì tôi cũng làm cho anh chàng có cảm tình. Phen này tôi nhất định đứng ra làm mai.
Thúy năn nỉ:
-         Chị đừng nên làm như vậy. Người ta tử tế, mình phải đàng hoàng, đừng để người ta khinh rẻ mình...
-          Ai dám khinh rẻ, mà làm gì để người ta khinh rẻ chứ? Chị cứ để mặc tôi.
Ngọc vào thăm Sơn và hỏi Sơn về Tấn rất kỹ, Ngọc cười nói với Sơn:
-         Chị Thúy của em lạ thật! Chị ấy dè dặt đến nỗi không cho anh Tấn mỗi ngày đem xe lại rước đi thăm em... Làm như vậy có phải là khách sáo không? Bề gì thì mình cũng đã chịu ơn người ta.
Sơn đồng ý:
-         Về chuyện này em cũng nghĩ như chị. Mấy ngày đầu, vì chưa biết đường đi, chị Thúy để cho anh Tấn đem xe lại rước, nhưng bây giờ khi chị đã biết đường xe lam rồi thì nhất định đi một mình. Theo em nghĩ, dù chị Thúy không chịu đi xe chung với anh Tấn thì em cũng là kẻ mang ơn anh ấy suốt đời rồi.
Ngọc khen:
-         Em nói phải, chị cũng đang nghĩ như em. Một cái ơn lớn như vậy mà đem chuyện đi nhờ vài cuốc xe để tránh bớt phiền hà hay tốn kém thật là vô lý, em có thấy như vậy là anh Tấn buồn không?
Rồi Ngọc hỏi Sơn về Tấn. Lẽ dĩ nhiên đối với Sơn, Tấn là một thần tượng. Tấn đẹp trai, hùng dũng, tánh tình rất thẳng thắn, lịch sự, rộng rãi và không khinh người nghèo. Tấn rất giàu nhưng khiêm tốn, lễ độ.
Ngọc nghe Sơn nói về Tấn liền kêu lên:
-          Cái gì mà em khen quá cỡ vậy? Nhưng Tấn năm nay bao nhiêu tuổi?
-          Ngoài ba mươi tuổi.
-          Vậy thì tốt lắm.
-          Cái gì mà tốt lắm?
Ngọc cười nhìn Sơn đầy bí mật:
-          Thường thì mấy giờ anh Tấn vào?
-          Ngày nào cũng năm giờ.
-          Thế còn chị Thúy?
-          Chị Thúy vào buổi trưa vì chị bảo buổi chiều phải may cho kịp.
Ngọc cười:
-          Chớ không phải để tránh khỏi gặp anh Tấn...
-          Em cũng biết chị Thúy giữ gìn... Vì chị đang có thai.
Rồi Ngọc hỏi thăm Sơn có ăn uống được không, bao giờ thì về nhà.
Sơn nói:
-         Anh Tấn đóng tiền cho em nằm đến khi nào mở băng. Em ngại quá, tốn kém của anh quá nhiều. Anh còn rước bác sĩ chuyên môn đến sợ em bị tàn tật. Anh đem sách vào đây cho em đọc và nói rằng khi nào em về nhà anh sẽ đưa thầy đến dạy cho em học cho khỏi mất bài vở.
Ngọc nhìn nhận:
-         Vậy thì em có phúc. Rủi mà may. Cái rủi kia chưa bằng một phần cái may, và theo cái đà này thì em còn may nhiều hơn nữa.
Ngày hôm sau, Ngọc cố tình đến thăm Sơn vào lúc bốn giờ chiều. Vừa thấy Ngọc, Sơn mừng rõ kêu lên:
-         Chị Ngọc! Hôm nay chị lại vào thăm em nữa sao? Sao chị không đến rủ chị Thúy cùng đi?
Ngọc cười:
-         Ai dại gì rủ chị Thúy? Chị muốn đi một mình để biết anh Tấn của em. Chị muốn gặp riêng anh Tấn mà không có chị Thúy. Chị muốn biết mặt vị mạnh thường quân trẻ tuổi ấy, chỉ có vậy. Anh Tấn vào đây chưa?
-         Anh ấy sắp đến. Đúng năm giờ là có mặt anh ấy ở đây. Anh dẫn thằng Bảy vào để tối nó ở lại với em cho vui. Nhờ thằng Bảy mà em biết rõ về anh Tấn, chớ em đâu dám hỏi thẳng anh ấy.
Ngọc hỏi:
-          Thế anh Tấn có khi nào hỏi em về chị Thúy không?
-         Không, chỉ có em kể anh ấy nghe về hoàn cảnh của em. Sau đó anh Tấn không bao giờ hỏi về chị Thúy nữa. Anh cứ nói là chị Thúy đáng thương.
Ngọc lấy cam cắt ra cho Sơn ăn:
-          Trái cây nhiều quá sao em không ăn?
-         Tại anh Tấn mua nhiều quá. Rồi chị, chị cũng cho em nữa, em ăn sao hết. Chị Thúy vào em đòi cho chị ấy bớt một ít. Chị Thúy không chịu lấy, nên em phải ép chị ấy ăn, rồi mới cho về. Lại còn bà con lối xóm nữa, hễ chị Thúy vào đây thăm em thì ai có gì cho nấy, cảm động ghê đi chị. Chị Ba bán cháo lòng gởi lòng heo vào cho em, chị Nghĩa bán trái cây thì gởi mận. Còn dì Sáu bán bắp gửi bắp non nấu chín, nóng hổi và ngọt ngây. Em bị tai nạn mà được bà con cô bác thương như thế này là phước bảy đời phải không chị? Chớ chị không thấy đó, cũng một đêm với em, có một đứa bé đánh giày bị xe cán gãy chân, lại lòi ruột, nó vào đây nằm cả hai ngày không có thân nhân nào đến thăm cả. Tội nghiệp, nó chết rồi chị ạ... Anh Tấn khi hay biết việc này có đến thăm và bỏ tiền ra chôn cất cho nó...
Ngọc thầm phục:
-          Vậy sao? Nếu vậy Tấn quả là người tốt.
Câu chuyện đến đây thì Tấn vào, tay cầm một hộp bánh, theo sau là thằng Bảy tay xách cà mên.
Ngọc nhìn về phía Tấn và hỏi lớn:
-          Có phải anh Tấn của em đó không?
Tấn ngạc nhiên nhìn Ngọc, rồi nhìn Sơn như để hỏi. Tấn không khỏi khó chịu về lối phục sức của Ngọc và thái độ quá đường đột của nàng.
Sơn nói:
-          Phải đó.
Ngoc liền chào Tấn:
-         Anh Tấn, tôi hết sức khâm phục anh, tôi nghĩ sao nói vậy. Tôi không biết nịnh bợ, cũng không tế nhị như các cô gái khác. Tôi nghe Sơn và Thúy kể về anh, tôi nhận thấy trên đời này ít có ai như anh. Tôi xin tự giới thiệu với anh, tôi là Ngọc, bạn thân của Thúy. Nói thân thì không đúng, chúng tôi mới quen nhau chưa đầy một năm nhưng thông cảm cảnh ngộ của nhau nên yêu thương nhau. Tôi sanh ra trong cảnh nghèo nàn phải đi làm để nuôi một bà mẹ già. Thúy thì gặp cảnh dỡ dang lại còn tương lai của một đứa em trai.
Sơn sợ Ngọc nói tiếp, lộ chuyện riêng tư của Thúy nên nói:
-         Trưa hôm qua chị Ngọc đến thăm chị Thúy mới hay em bị tai nạn. Chị vào thăm em và nghe em nói đến tấm lòng tốt của anh, chị phục anh lắm.
Tấn liền nói:
-         Cảm ơn chị đã khen, nhưng tôi nghĩ đó chỉ là bổn phận của tôi. Còn em Sơn, anh cấm em không được nói đến chuyện ơn nghĩa. Anh chỉ giúp em chút ít thôi, có gì đáng nói đâu.
Thằng Bảy lấy ở cà mên ra hai ngăn mì xào và thịt quay bánh mì:
-          Hôm nay cậu Tấn bảo mua cho anh hai món này.
Tấn nói:
-          Em ăn đi, rồi đến chín giờ, trước khi đi ngủ có đói thì em ăn tiếp bánh trong hộp kia.
Trong khi Sơn ăn, Tấn và Ngọc dẫn nhau ra ngoài hành lang để nói chuyện. Chắc hai người nói chuyện tâm đầu ý hợp lắm nên mãi đến khi Sơn ăn xong mà Tấn và Ngọc vẫn chưa vào, nên Sơn lên tiếng gọi:
-          Chị Ngọc, chị dùng nho với em đi.
Ngọc và Tấn lúc ấy mới vào. Vẻ mặt Tấn dường như cảm động, còn Ngọc thì có vẻ vui mừng hớn hở. Tấn hỏi Sơn:
-          Hôm nay em ăn ngon miệng chưa?
-         Ngày nào mà em chả ăn ngon miệng. Hôm thì anh cho ăn bún thịt nướng, hôm thì anh cho ăn mì xào cua, lại có hôm anh cho ăn cháo bào ngư. Buổi trưa chị Thúy vào thì chè đậu, cháo lòng, gỏi gà... Như vậy không phải nói dại, em muốn nằm bệnh viện mãi và được anh yêu thương em như thế này.
Tấn rầy:
-         Em đừng nói dại. Rồi đây khi em khỏi anh cũng sẽ yêu thương em, nhưng em đừng gặp ai cũng kể lể lôi thôi để đề cao anh như vậy. Anh có làm gì gọi là khác thường đâu.
Ngọc nói:
-          Anh khiêm tốn quá, nhưng anh là kẻ thi ân, anh nghĩ khác, kẻ mang ơn lại nghĩ khác...
Tấn chẳng biết nói gì, quay sang Sơn nói tiếp:
-         Nếu chị Thúy và em cho phép thì thỉnh thoảng anh sẽ đến thăm và giúp đỡ hai chị em. Em nghĩ sao?
Ngọc nghe vậy liền nói:
-          Thúy nhỏ tuổi hơn anh nhiều, tại sao anh không gọi Thúy bằng em?
-          Tôi chưa xin phép cô ấy. Tôi chưa dám gọi như vậy...
Rồi quay lại Sơn, Tấn nói:
-         Như anh đã từng nhiều lần nói với em, anh bây giờ một thân một mình sống giữa cuộc đời này, nếu được em và cô Thúy xem anh như một người anh thì hay biết mấy.
Sơn kêu lên:
-          Chuyên gì chứ xem anh như một người anh, em còn cầu. Chúng em cũng bơ vơ lắm.
-          Anh cầu mong sao được lấy gia đình em làm gia đình của anh.
Ngọc chen vào:
-          Chắc chắn Thúy và Sơn rất cảm ơn tình cảm của anh.
Ngọc nhìn đồng hồ rồi nói:
-          Tôi đến đây lâu rồi. Vậy xin phép anh Tấn, tôi về trước.
Tấn hỏi:
-          Tôi cũng sắp về rồi. Thế chị Ngọc đi xe gì?
Ngọc cười:
-          Đi xe hai chân. Bộ ai cũng giàu như anh sao?
Tấn cũng cười:
-          Vậy để tôi đưa chị về.
-          Có phiền anh lắm không?
-          Cái gì phiền? Chị khách sáo quá!
-          Vậy xin anh cho tôi quá giang.
Tấn và Ngọc ra về. Sơn nhìn theo và nghĩ:
-         Sao họ dễ thân nhau quá vậy? Chắc chị Ngọc thích anh Tấn lắm rồi... Nhưng chị bây giờ đã làm vợ ông Mật. Phải chi hồi đó chị khoan nhận lời ông Mật chờ đến bây giờ thì hay biết mấy. Hai người sẽ yêu nhau, cưới nhau, và mình có thêm hai người thân...
Trong khi Sơn nghĩ ngợi vẫn vơ thì trên chiếc xe hơi của Tấn, Ngọc và Tấn chuyện trò thật vui vẻ như đã thân nhau lâu lắm rồi.
Ngọc đã kể cho Tấn nghe về gia cảnh của Thúy khi hai người đứng ngoài hành lang của bệnh viện:
-         Mẹ yếu đau, cha qua đời, Thúy phải bỏ học. Rồi sau đó, mẹ con dẫn dắt nhau lên Sài Gòn vì ở dưới quê không được an ninh. Lên trên này, mẹ con chưa tạo được một mái nhà yên vui thì mẹ Thúy cũng bỏ hai con về bên kia thế giới. Vì vậy Thúy phải đi làm để nuôi em ăn học.
-          Thế cô Thúy có chồng từ khi nào?
Ngọc do dự không trả lời ngay thì Tấn hỏi tiếp:
-          Chắc khi đi làm Thúy gặp người yêu?
Ngọc lắc đầu thở dài:
-         Đâu phải vậy. Đây là chuyện riêng của Thúy, Thúy không muốn cho ai hay biết. Nếu tôi kể cho anh nghe mà Thúy hay thì Thúy sẽ giận tôi lắm. Nhưng tôi thấy anh là người tốt, nếu tôi có nói cho anh hiểu thì việc ấy cũng không có gì thương tổn đến danh dự của Thúy.
Tấn vội vàng:
-          Vậy xin cô đừng nói... Nếu Thúy hay được Thúy sẽ buồn.
-         Tôi phải nói. Vì ngoài anh ra không ai giúp chị em Thúy được. Bây giờ tôi hỏi anh điều này nhé... Anh có thể xem tôi như Thúy, như Sơn, nghĩa là xem tôi như một đứa em gái của anh không? Cảnh của tôi cũng không sáng sủa gì hơn Thúy. Nhưng nhờ không đẹp mà tôi không gặp cảnh dở dang như Thúy.
Ngọc thở dài rồi nói tiếp:
-          Tôi thật vô lý, tôi chưa tự giới thiệu. Anh chưa biết tôi là ai cả. Anh có thể hiểu lầm.
Tấn hỏi:
-          Hiểu lầm chuyện gì?
-         Anh muốn hiếu lầm thế nào là tùy nhận xét của anh... Tôi tên Ngọc, bạn thân của Thúy. Tôi đã có chồng, có chồng sau khi tôi và Thúy bị đuổi ra khỏi hãng. Muốn giúp Thúy và Sơn, lại cũng vì cảnh phải có tiền để nuôi mẹ già, tôi nhận lời làm vợ ông Mật. Ông này lớn hơn tôi mười mấy tuổi, góa vợ có hai con. Lúc đầu tôi từ chối nhưng ông Mật cứ năn nỉ tôi. Tôi không hề nghĩ tôi có thể nhận lời ông ta, vậy mà cái lão chủ hãng bị vợ ép buộc cho Thúy nghỉ việc, tôi vì bênh vực cho Thúy cũng bị đuổi lây, lúc ấy tôi mới nhớ đến ông Mật và nhận lời làm vợ ông ta. Có vậy tôi mới có tiền để nuôi mẹ và giúp đỡ chị em Thúy. Tôi nói có Trời Phật chứng cho lời nói của tôi... Tôi mà không nghĩ như vậy thì Trời Phật đừng cho tôi sống.
-          Như vậy cô cũng là người tốt.
-         Tôi không phải kể chuyện riêng tư của tôi cho anh nghe và chờ anh ban cho một tiếng khen. Đừng hiểu lầm tôi.
-         Tôi không hiểu lầm cô đâu. Tôi biết cô sở dĩ phải kể dông dài như vậy là để tôi thấy cô Thúy đang ở trong cảnh thật đáng thương.
-          Vậy thì anh cũng khá thông minh đấy!
-         Lúc nãy cô có nói nếu cô Thúy hay biết có người thứ ba biết rõ về chuyện yêu thương dở dang của cô ấy thì cô ấy sẽ giận cô lắm?
-         Nhưng tôi muốn kể cho anh rõ... Thúy đâu có yêu ai mà nói rằng có chuyện yêu thương dang dở.
-          Vậy thì chắc cô Thúy vì hoàn cảnh gia đình như cô nên phải lập gia đình?
-         Cũng không phải như vậy... Thúy bị mưu sâu kế độc của ông chủ hãng. Ông ta bày tiệc và bỏ thuốc mê vào nước ngọt, Thúy và tôi mê man. Tôi thì ông ta cho người đưa về nhà, nói dối với mẹ tôi là tôi bị trúng gió, còn Thúy, ông ta đưa vào một phòng ở khách sạn.
-          Thằng khốn nạn!
-          Khi tôi tỉnh lại, tôi vội vàng chạy đến nhà Thúy thì mọi việc đã rồi.
Khi Ngọc kể tới đây, Tấn thở dài:
-          Thôi tôi hiểu rồi. Và cô Thúy đã kinh tởm ông ta, không muốn thấy mặt ông ta nữa.
-         Bây giờ anh đã biết rõ chuyện của Thúy, tôi mong anh đừng nói gì để Thúy biết tôi đã kể anh nghe, nếu không Thúy sẽ giận tôi...
-          Không bao giờ tôi dám để lộ cho Thúy biết về chuyện này.
Tấn đỗ xe trước cửa nhà cho Ngọc xuống, rồi đến thăm Thúy. Thấy Tấn đến thình lình, Thúy luýnh quýnh không biết hỏi gì. Tấn nói:
-          Tôi vào thăm em Sơn. Em đã khỏe nhiều và nhờ tôi mang bớt mấy gói này về cho cô.
Tấn đã nói dối. Mấy gói trái cây ấy Tấn vừa ghé hàng trái cây ở chợ Bến Thành và mua xong là đến thăm Thúy. Thúy nói:
-          Cái thằng nhỏ! Nó làm rnất công anh quá!
-         Đâu có gì, giờ này tôi rảnh mà. Cô làm việc suốt ngày, lại đang thời kỳ thai nghén, cô cần ăn uống bổ dưỡng mới đầy đủ sức khỏe. Cô không chỉ sống cho cô mà phải nghĩ cho đứa bé nữa... Phải chi cô đừng áy náy hay sợ dư luận bàn tán thì mỗi buổi chiều tôi đem xe đến đây đưa cô đi dạo mát một vòng... Mà thôi, bây giờ đi chưa tiện, khi nào em Sơn khỏi, lúc ấy ba anh em chúng ta cùng đi.
Thúy chỉ biết nói:
-          Anh tử tế quá.
-         Cô cho phép tôi được xem cô và Sơn như hai người em ruột của tôi. Tôi muốn có một mái gia đình, sống với hai người em mà trời vừa cho tôi gặp.
Tấn cũng có vẻ lúng túng khi nói câu ấy.
Thúy cảm động nói:
-          Được anh xem chị em em như vậy thì còn gì may mắn bằng...
Tấn vui mừng hỏi:
-         Thế là cô chấp nhận? May thật! Vậy thì từ đây cô đừng may vá gì nữa, cô may hết mấy xấp hàng này rồi thì nghỉ, đừng lãnh đồ may nữa, mọi việc đã có anh lo.
-         May vá chút ít thì có gì mệt nhọc lắm đâu. Anh hãy yên lòng. Từ đây đã có anh thì cần việc gì em sẽ nhờ anh.
Tấn mở cặp ra định đưa tiền cho Thúy thì Thúy hỏi:
-          Anh định cho em tiền đấy à? Em còn tiền mà...
-         Khi nào cần thì nhớ nói cho anh biết. Bao giờ em Sơn về anh sẽ đưa em và Sơn đến cho biết nhà anh. Phải chi có cả cậu em rể của anh thì hay biết mấy.
Vì Tấn nói bất thình lình nên Thúy ngơ ngác hỏi:
-          Cậu em rể nào?
-          Thì chồng của em chớ cậu em rể nào nữa?
Thúy thở dài:
-          Nếu còn chồng em thì đâu đến nỗi như thế này!
Tấn chuyện trò với Thúy một lát rồi ra về.
Ngày hôm sau, Thúy vào thăm Sơn và hỏi em:
-         Em bị bệnh cần trái cây, thức ăn bổ dưỡng thì để lại đây mà ăn, sao lại gởi anh Tấn mang về cho chị chi vậy?
Sơn ngơ ngác:
-          Em gởi về hồi nào?
-          Thì chiều hôm qua chớ hồi nào? Mà em có gởi không?
Sơn như hiểu ra:
-         Anh Tấn mang vào mỗi ngày, nào trái cây nào bánh, rồi chị Ngọc cho thêm nữa. Chị xanh và gầy yếu như vậy, cũng cần bồi dưỡng chứ!
-         Dạo này chị ăn uống nhiều rồi, thấy khỏe hơn trước. Nếu không có anh Tấn, em gặp tai nạn thế này, chị lo chắc chết được.
Thúy ngồi xuống bên em:
-          Trưa nay có gì ăn không?
-         Thằng Bảy trước khi về đã mua bánh mì thịt cho em. Chị ăn với em đi. Đến hai ổ lận, anh Tấn dặn mua để chị vào ăn với em cho vui.
-         Sao anh Tấn chu đáo quá em nhỉ? Thật là người tốt. Hôm qua anh ấy có xin phép để xem chị và em như hai đứa em của anh.
-          Và chị trả lời thế nào?
-          Lẽ dĩ nhiên chị nhận lời và cảm ơn anh ấy.
Sơn kể:
-          Anh Tấn bảo anh ra đời từ khi còn nhỏ, vì vậy anh muốn có một mái ấm gia đình...
Thúy ngồi lặng một lát, bỗng nói:
-          Chị lo lắng quá.
-          Về việc gì vậy chị?
-         Về chuyện của chị. Không biết chị Ngọc có nói gì với anh ấy không? Hay là chị Ngọc đã kể tất cả rồi.
-         Chị Ngọc có kể thì đã sao? Người như anh Tấn không thể nào khinh khi hay hiểu lầm chị đâu.
Vẻ mặt lo lắng của Thúy bỗng biến mất, Thúy vui vẻ nói:
-          Chắc chị Ngọc chưa nói.
-          Tại sao chị biết?
-         Vì hôm qua anh Tấn có nói phải chi có cậu em rể thì vui biết mấy... Chị không hiểu? Cậu em rể nào, thì anh Tấn bảo là chồng cô chứ cậu em rể nào.
Sơn kêu lên:
-         Đó, chị thấy không? Anh ấy đâu đã biết sự thật. Nhưng chị hãy yên lòng. Em tin anh Tấn là người tốt, anh ấy không nỡ làm chị phải buồn tủi đâu.
-         Anh Tấn không cho chị lãnh vải nữa, may hết đợt này thì thôi... Anh nói giờ đây chị là em gái của anh thì phải để anh lo cho chị.
-          Anh Tấn giàu lắm.
-         Nhưng tại sao mình phải ỷ lại như vậy? Khi nào không còn làm được thì mới nhờ đến anh Tấn, bây giờ chị còn may vá được kia mà.
-         Sự thật thì mình có muốn nhờ cậy ai đâu, chỉ tại ông trời sắp đặt thôi. Nếu em không bị tai nạn thì làm sao gặp được anh Tấn, làm sao biết được trên đời này có một người cao thượng như anh Tấn.
Rồi Sơn nói sau vài phút do dự:
-         Phải chi chị gặp anh Tấn trước thì hay biết mấy. Phải chi em gặp tai nạn trước khi chị làm việc với ông Châm..
Thúy đỏ hồng đôi má:
-          Em nghĩ gì mà nói vậy?
Sơn cười:
-         Em nghĩ bậy bạ mà, nếu chị biết chị sẽ rầy em... Em có hỏi thằng Bảy tại sao anh Tấn chưa có vợ thì nó bảo chẳng những không có vợ mà nó cũng không thấy anh Tấn đi với người đàn bà nào hay đem người đàn bà nào về nhà cả...
-          Sao hôm nay em thích nói về anh ấy quá vậy?
-         Vì bây giờ chị em mình đã là em anh Tấn rồi. Anh ấy hứa khi nào em khỏi hẳn và đi được thì anh sẽ đưa em về nhà anh chơi.
Thúy thở dài:
-          Chị thấy dường như dạo này em quen với nếp sống xa hoa rồi.
Sơn cười:
-         Gẫy chân nằm một chỗ khổ muốn chết đây chớ quen với nếp sống xa hoa gì. Chị nói vậy mà nghe được! Em vui vẻ chấp nhận sự giúp đỡ của anh Tấn là vì anh ấy thành thật thương người. Đây cũng là một sự an ủi cho những tâm hồn lạc loài như chị em mình. Chị đừng sợ mấy hôm nay em được ăn uống sung sướng như thế này rồi nghĩ rằng em sẽ quen thân lười biếng không muốn làm việc nữa. Không đâu chị, nếu anh Tấn có ý xấu một chút là em không cần sự giúp đỡ của anh ngay, chị đừng hiểu lầm em.
Thúy nghe Sơn nói vậy vội vàng xin lỗi em:
-          Thôi đừng hờn chị nữa, chị nghĩ quấy vậy mà.
-          Em đâu dám giận chị.
 
 
____
 
Chương 03
 
Thúy đang ngồi may thì Tấn đi nhè nhẹ vào:
-          Em lại may suốt ngày! Anh đến báo em hay tin mừng. Bác sĩ cho phép em Sơn về rồi.
Thúy reo lên:
-          Vậy à? Bao giờ em Sơn về hả anh?
-          Chiều mai đúng ba giờ anh sẽ đem xe đến đây rước em đi đón Sơn về. Em vui lòng chứ?
-          Anh tử tế quá!
-          Anh cấm em khen anh như vậy. Có gì mà tử tế với không tử tế.
-          Thì anh tử tế, em nói anh tử tế, tại sao anh lại rầy?
-         Anh đã không biết bao nhiêu lần nói cho em nghe anh trước đây ra đời quá sớm, vì vậy anh hiểu giá trị của tình




0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.09.2016 22:56:03 bởi Ct.Ly>

CHƯƠNG I
THÚY VÀ SƠN DỌN VỀ CÁI XÓM LAO ĐỘNG này đã được hai tuần rồi. Lúc đầu người ta không biết đó là chị em mà tưởng họ là một cặp vợ chồng trẻ, vì Thúy đang có thai chừng năm tháng và Sơn tuy nét mặt còn non nhưng cao lớn. Dần dần người ta mới biết Sơn là em trai của Thúy. Lúc ấy người ta mới thắc mắc: Chồng Thúy ở đâu?
Thúy nói chồng Thúy đã đền nợ nước. Ở cái thời buổi loạn lý kéo dài cả trên một phần tư thế kỷ này, hàng vạn phụ nữ lâm vào cảnh goá bụa như Thúy. Nên khi nghe Thúy nói như vậy, không còn ai nghi ngờ gì nữa hết. Người ta thường lui tới giúp đỡ Thúy. Và khi thấy Thúy lãnh may quần áo thì người ta đem hàng vải đến để Thúy may kiếm tiền.
Sơn học lớp đệ nhị nhưng chỉ học một buổi, còn một buổi đi bán báo. Với nghề bán báo ấy, nếu Sơn có được một chiếc xe đạp, chớ đừng nói là xe gắn máy, thì Sơn cũng kiếm được khá tiền để phụ giúp chị.
Thúy khuyên Sơn đừng đi bán báo vì năm ấy là năm thi tú tài phần nhất. Sơn phải đậu nếu muốn tiếp tục học chớ không thì phải trình diện nhập ngũ, nhưng Sơn nói phải làm kiếm tiền giúp chị vì chị còn phải tốn kém nhiều cho việc sinh đẻ.
Mỗi khi nghe em nói vậy, Thúy chỉ biết thở dài. Nhiều người bàn nhau Thúy và Sơn chắc xuất thân trong một gia đình khá giả, vì cả hai mặt mày đẹp đẽ, sáng sủa, Sơn lại có vẻ thông minh nữa.
Có người hỏi Thúy:
- Trước kia cô ở đâu?
Thúy nói:
- Cháu quê ở Cần Thơ.
- Thảo nào cô đẹp mà cậu Sơn cũng mặt mày sáng sủa. Người ta bảo con gái Cần Thơ đẹp lắm phải không?
Thúy cười:
- Cũng tuỳ. Nơi nào lại không có người đẹp, thưa dì.
Một người khác nói với Thúy:
- Nhìn tướng cô, tôi biết cô không phải là người cực. Chắc cô gặp gia biến...
- Bác đoán phải. Gia đình cháu đang vui vẻ, cha mẹ vợ chồng sum họp thì một quả đại bác rơi trúng làm nhà sụp đổ, cha cháu bỏ mình, mẹ cháu bị thương. Cháu và em cháu phải đưa mẹ lên Sài Gòn chữa trị nhưng rồi mẹ cháu cũng không sống được. Cháu phải bỏ học để đi làm thư ký nuôi em cháu học hành. Rồi cháu có chồng, chồng cháu là người tốt, hứa giúp em cháu học đến nơi đến chốn, thì chàng lại bỏ mình vì nước...
- Sao cô gặp lắm chuyện đau khổ như vậy! Thật là tội nghiệp. Nhưng cô đừng buồn. Tôi thấy tướng cô, tôi đoán biết cô không còn cực khổ lâu nữa. Rồi đây cô sẽ sung sướng.
- Cảm ơn bác chúc lành cho cháu. Chớ sự thật cháu lo lắm bác ạ. Hai chị em đùm bọc nương tựa nhau để sống, may ra còn đủ. Chớ có con rồi thì tiền đâu mà mua sữa cho con, tiền đâu sanh đẻ...
- Trời sanh voi sanh cỏ, hơi đâu cô lo. Lại nữa. cô hãy yên lòng. Cô bác láng giềng ở đây không bỏ cô đâu. Mình nghèo với nhau, chớ còn những người giàu có, mỗi người một biệt thự riêng biệt, hay sống trong những cư xá sang trọng, họ đâu hiểu thế nào là thiếu thốn, họ có thương xót ai thì cũng chỉ là thương xót bằng miệng. Hôm nào cô bận may vá, không đi chợ được thì cô cứ gửi tiền tôi mua thức ăn cho. Hay cô cần việc gì thì cứ qua gọi chúng tôi, dù là nửa đêm gà gáy... Hạng người bình dân chúng tôi ăn nói thì thô tục nhưng thành thật, chớ không giả dối. Biết đoàn kết, chớ không phải như hạng người tri thức chỉ đoàn kết ngoài miệng thôi.
Và họ đã giúp đỡ Thúy và Sơn thật sự. Nhà nào cũng lấy báo của Sơn, nhà nào cần may vá gì cũng đem đến cho Thúy, vì vậy Thúy cũng thấy được an ủi phần nào.
Nhưng thật ra không ai hiểu lai lịch của Thúy cả và cũng không biết nàng là ai.
Đêm đêm khi mọi người đã an giấc thì trong ngôi nhà nhỏ hẹp của Thúy, ánh đèn còn lọt qua khe vách ván và tiếng học bài hay tiếng máy may vẫn còn vang ra bên ngoài. Bác Năm tài xế taxi về khuya thấy thế, lên tiếng hỏi:
- Cô Thúy giờ này còn thức may sao? Còn cậu Sơn học gì mà học dữ vậy? Khuya rồi, nên đi nghỉ để ngày mai có sức tiếp tục làm nữa.
Lúc ấy Sơn mở cửa, bước ra hỏi thăm bác Năm:
- Hôm nay bá chạy xe khá không bác?
- Cũng đỡ cháu à.
Gia đình bác Năm gồm hai vợ chồng bác và ba người con đã lớn. Hai trai đi lính và cô con gái út đi học đánh máy. Cô này tên Tuyết, tỏ ra có cảm tình với Sơn nhưng Sơn không dám để ý đến Tuyết vì cảnh nghèo nàn đau khổ của mình.
Có lần Tuyết hỏi Sơn khi Sơn đưa báo cho Tuyết:
- Anh Sơn, có phải năm nay anh thi tú tài không? Vậy mà anh đi bán báo thì lấy thì giờ đâu mà học?
Sơn bẽn lẽn, ú ớ:
- Thức đêm học vậy.
Tuyết thở dài:
- Phải chi tôi làm thế được cho anh.
Sơn vội vã bỏ vào nhà không dám nhìn Tuyết.
Bác Năm gái thường qua nhà Thúy ngồi xem Thúy may đồ. Bác hỏi thăm hết chuyện này đến chuyện khác.
- Cô sắm cái máy may này từ hồi nào?
- Dạ từ khi cháu làm thư ký. Ban ngày cháu làm ở hãng, ban đêm cháu may thêm. Lúc ấy Sơn chỉ có việc lo học, không đi bán báo.
- Cô học may từ bao giờ?
- Từ khi còn đi học chữ.
- Cô học đến đâu?
- Dạ đến lớp đệ nhị thì cha cháu mất...
- Gia đình bên chồng không còn ai cả sao?
- Dạ không có ai cả...
Đôi khi Tuyết cũng qua ngồi chơi để nghe mẹ chuyện trò với Thúy. Thúy nói:
- Cô Tuyết trông hiền lành, ngoan ngoãn quá.
Bác Năm gái nói:
- Coi vậy chứ nó cứng đầu lắm, hễ muốn cái gì thì phải biết! Nó học đến lớp đệ tam thì không chịu học nữa, đòi đi học sinh ngữ và học đánh máy để đi làm. Nó bảo đi làm Sở Mỹ nhiều tiền, có thể giúp đỡ gia đình. Nó thấy cha nó già mà vất vả nó không muốn.
Thúy thở dài:
- Đi làm sở Mỹ nhiều tiền thật, nhưng cũng có nhiều sự phiền phức, gặp nhiều cạm bẫy.
Bác Năm tán thành ý kiến của Thúy:
- Tôi phản đối chuyện đi làm sở Mỹ, nhưng nhà tôi nói con nhà tử tế, giàu có, họ cũng đi làm sở Mỹ thì sao. Thời buổi này mà quân tử Tàu thì có nước chết đói. Lại nữa, theo nhà tôi thì hư hay nên còn tại mình, không phải ai đi làm sở Mỹ đều lấy Mỹ. Thế các cô nữ sinh viên, các cô ấy có đi làm sở Mỹ đâu mà thỉnh thoảng cũng có một vài cô lấy chồng Mỹ thì sao?
Thúy cũng vâng dạ lấy lệ rồi hỏi:
- Năm nay cô Tuyết bao nhiêu tuổi rồi bác?
- Mười bảy tuổi. Nó định sang năm đúng mười tám tuổi thì đi làm. Nó có việc làm thì tôi cũng đỡ.
Bác Năm gái nói xong thở dài:
- Con gái thì nhờ cậy bao lăm ngày. Đi làm vài năm là có chồng. Rồi chồng nó nhờ chớ có ai nhờ đâu... Cô thấy nó thế nào, có dễ nhìn không? Mười bảy tuổi mà chưa biết chưng diện gì cả.
- Cô Tuyết vừa đẹp, vừa có duyên, giống bác lắm.
Bác Năm gái ra vẻ vừa ý:
- Nhiều người cũng nói vậy.
Thúy thân nhất với gia đình bác Năm và với ai Thúy cũng vui vẻ, lễ phép, nhưng khi một mình một bóng thì Thúy thường thở vắn than dài và nghĩ vơ vẩn, có khi khóc âm thầm. Trong căn nhà nhỏ và chật hẹp ấy, người ngoài mới bước vào thấy ngay bức chân dung bà Phán Sửu, mẹ của Thúy và Sơn, để trên cái bàn thờ giữa nhà. Gần cửa vào là cái máy may, nơi Thúy thường ngồi may. Bàn học của Sơn ở góc trái gần cái đi-văng nhỏ, nơi nghỉ ngơi của Sơn. Thúy ở phòng trong, vừa dùng làm phòng ngủ cho Thúy, vừa làm chỗ nấu bếp. Trên một sợi dây kẽm giăng sát vào tấm ván, Thúy treo những xấp hàng vải mà người ta đặt may quần áo.
Cứ đến mười giờ tối là Sơn về nhà, hai chị em xúm lại tính lại tính tiền bán báo. Hôm nào bán chạy thì Sơn vui vẻ:
- Phải bỏ vào cái ống thêm một tờ năm chục nữa!
Có khi Sơn còn đem bánh hay trái cây về cho chị:
- Chị dùng thêm để lấy sức... Chị thức khuya may chắc mệt lắm. Bao giờ thì chị sinh hả chị Thúy?
- Còn bốn năm tháng gì lận.
- Phải chi còn mẹ thì mẹ sẽ lo cho chị... Em là con trai...
Thúy cảm động:
- Thì mình nhờ bác Năm gái, chớ biết sao?
- Nhưng có mẹ vẫn hơn.
Thúy ứa nước mắt và nghĩ:
- Nếu mẹ ta còn sống thì ta làm gì lâm phải cảnh này. Thật là đau khổ.
Thấy chị buồn, Sơn vội vàng nói sang chuyện khác:
- Chị đã may sắm gì cho cháu bé chưa? Em van vái sao chị sanh con trai... Em thích có một cháu trai lắm. Còn chị?
- Chị chắc sanh một lần này là thôi, vì vậy chị cũng muốn có một đứa con trai, mặc dù chuyện thai nghén này là chuyện bất đắc dĩ, giọt máu này là của kẻ đã gây đau khổ cho đời chị...
- Chị không nên nghĩ vậy. Hãy gạt bỏ tất cả chuyện bực mình, chỉ nên nghĩ nó là con của chị, từ làn da, sớ thịt, cho đến sợi tóc, cái móng tay cũng là của chị. Chị tạo hình hài đứa bé, nó lớn lên nhờ máu huyết của chị... Chị đừng thèm nghĩ gì nữa cả.
- Chị cũng nghĩ như em. Chị sẽ yêu thương nó, nuôi dạy nó... Và chắc chị không dám nghĩ đến tương lai.
- Chúng ta đang ở hiện tại, làm sao dám nói đến chuyện tương lai... Chị có quyền yêu thương và xây dựng lại khi nào chị gặp được người tử tế, biết kính mến chị.
- Cuộc đời của chị như thế này, ai kính mến chị được chứ? Chị sẽ sống để nuôi con và sống với em. Khi nào em lấy vợ, có con, chị nuôi con cho các em.
Sơn cảm động:
- Lúc nào chị cũng nghĩ cho em.
Tuy có thai đã năm tháng, nhưng Thúy còn gọn gàng lắm, Thúy làm việc suốt ngày và không bao giờ đi đâu cả.
Một hôm vừa đi học về, Sơn vui vẻ khoe mình đứng thứ ba trong lớp sáu chục học sinh. Thúy mừng rỡ:
- Nếu em đừng đi bán báo, chắc em đứng nhất!
- Nhờ đi bán báo nên em mới học được.
- Em nói gì lạ vậy? Chị không hiểu.
- Đâu có gì mà không hiểu. Nếu em không bán báo thì lúc nào đầu óc em cũng lo nghĩ về chuyện túng thiếu, học sao được. Đằng này khi bán xong báo với số tiền đã kiếm được, em không lo gì nữa cả. Em có tiền mua cho chị một khúc bánh mì thịt, vài trái cam hay bỏ vào cái ống vài chục để cho chị có tiền sinh đẻ là em yên lòng, em học bài mau thuộc, làm toán đúng đáp số, hay viết luận thật hay...
Thúy cầm tay em:
- Tội nghiệp em quá! Khi mẹ còn sống mẹ nói em có đôi bàn tay đẹp lắm, chắc em sẽ làm bác sĩ...
Sơn cười:
- Có đôi bàn tay đẹp thì làm hoạ sĩ chớ, sao lại làm bác sĩ?
- Em thích làm hoạ sĩ sao?
- Không, em thích làm kỹ sư.
- Chị cũng thích em làm nghề ấy. Nước chúng ta đang trên đà phát triển, cần thật nhiều kỹ sư để kiến thiết quốc gia, mở mang kỹ nghệ, khuếch trương kinh tế. Em đi bán báo mà vẫn học giỏi thì chị cũng đỡ ân hận.
- Không việc gì chị phải ân hận cả. Chị nên làm việc vừa phải thôi, phải dưỡng sức chị ạ. Em thấy chị hơi gầy và xanh đó, chị có cần đi bác sĩ khám thai không?
- Không có gì trục trặc thì thôi. Người nào có thai mà chả xanh xao. Em không thấy chị Ba bán cháo lòng ấy sao? Chị còn gấy ốm và xanh xao hơn nhiều...
- Chị Ba khác, chị khác, chị không thể so sánh với chị Ba bán cháo lòng được. Người ta quen cực khổ, chớ còn chị? Và dù sao chị ấy cũng có chồng con để lo cho. Chị em mình thì tứ cố vô thân.
- Được như vầy đã quý lắm rồi...
- Mình mang ơn chị Ngọc cũng nhiều phải không chị? Không biết dạo này chị Ngọc sống ra sao, có hạnh phúc không?
Nghe em nhắc đến Ngọc, Thúy thở dài:
- Cũng tại chị mà chị Ngọc nghỉ làm và đi lấy chồng, một người chồng mà chị ấy không yêu. Chị Ngọc thật là người tốt. Hôm nào rảnh, em đến thăm chị Ngọc giùm chị. Chị không muốn đi đâu hết và cũng không muốn gặp người quen...
Thúy nói đến đây bỗng nhớ lại cái lúc làm thư ký cho bà Trang. Lúc ấy đồng lương của Thúy chỉ có năm nghìn nhưng Thúy không thấy thiếu thốn nhờ Thúy không biết chưng diện. Sơn học lớp nhỏ, ít tốn kém sách vở. Rồi bà Trang sang cửa tiệm cho bà Nga để theo chồng đi ngoại quốc làm ăn. Bà Nga trả cho Thúy thêm hai nghìn, nhưng làm với bà Nga, Thúy không thích vì bà này khó tánh, bóc lột nhân công, rình mò nhân viên khiến Thúy lấy làm khó chịu.
Vì vậy làm với bà Nga hai tháng, Thúy xin thôi việc và nhờ quen với Ngọc, cháu của bà bạn của mẹ Thúy, Ngọc đã giới thiệu cho Thúy tới làm với ông Châm, giám đốc hãng xuất nhập cảng Minh Quang. Ngọc không biết gì nhiều về ông Châm vì Ngọc cũng mới đến đây làm được năm tháng, Ngọc chỉ biết hãng Minh Quang trả rất khá, lươn của Ngọc tới mười hai nghìn. Nếu Thúy vào thế chỗ của Loan vừa đi lấy chồng thì lương của Thúy cũng lên đến mười nghìn.
Khi Ngọc đưa Thúy vào giới thiệu với ông Châm thì ông này chấp thuận cho Thúy vào làm việc ngay với số lương mười nghìn. Ông Châm nói:
- Tôi đang cần một nữ thư ký biết đánh máy, nếu cô thạo thì tháng sau sẽ làm thư ký cho tôi và tôi thêm lương cho cô.
Ngọc nói với Thúy:
- Theo tôi thấy thì ông này có vẻ hảo ngọt, nhưng không sao, tội lỗi phải do hai người gây ra, một mình ông ta muốn cũng không được. Cái đẹp đôi khi có lợi nhưng cũng có hại, miễn mình biết giữ mình là được, Thúy nghĩ có phải không?
- Chị nghĩ rất đúng. Cứ làm ở đây vài tháng xem sao. Nếu không làm được chắc tôi ở nhà làm nghề thợ may, chớ không tìm việc nữa. Lãnh đồ rồi ngồi nhà may, có lẽ được yên thân hơn.
Thúy vào làm được mấy hôm thì ông Châm gọi Thúy vào phòng giấy, hỏi Thúy về gia cảnh, Thúy cứ sự thật tỏ bày mình không còn cha mẹ, dưới quê an ninh kém nên lên Sài Gòn đi làm để nuôi đứa em trai đi học.
Ông Châm nghe vậy liền nói:
- Vậy thì cô đáng khen và đáng thương lắm. Tại sao cô không làm được với bà Ngà?
- Bà Nga dùng người lại không tin người. Lúc nào bà cũng sợ tôi ngồi không, không làm hết bổn phận hay là ăn cắp, ăn gian... Vì vậy tôi xin nghỉ.
Ông Châm khen:
- Cô xin thôi là phải. Đã dùng người thì không nên như vậy. Mình đã dùng người nào thì phải tin người ấy, có vậy người ta mới hết lòng với mình. À, năm nay cô bao nhiêu tuổi vậy cô Thúy?
- Dạ, cháu hai mươi mốt tuổi.
- Với tuổi này và nhan sắc của cô, có lẽ cô phải được sung sướng. Vậy mà cô phải vất vả, tôi không khỏi ái ngại cho cô. Thôi cô ráng ở đây làm việc, tôi sẽ tìm cách giúp đỡ cô.
Thúy cảm ơn rồi toan đi ra thì ông Châm lại hỏi:
- Cô có cần mượn trước tiền không?
Thúy quay lại nói:
- Dạ không. Xin cảm ơn ông.
Thúy đi rồi ông Châm ngồi cắn bút nhìn theo, ông nghĩ:
- Cô này đẹp thật!
Rồi ông đứng dậy đi ra ngoài, đến chỗ bàn giấy của Thúy ngắm Thúy ngồi làm việc một lúc lâu, xong đi lên đi xuống dãy bàn nhân viên, mới chịu trở vào văn phòng. Ngọc nói lớn:
- Ông này hôm nay làm gì vậy kìa?
Hùng, một nam nhân viên, cười:
- Thì có hôm nổi hứng, ông ấy đi xem xét bọn mình làm việc không được sao cô?
Trong hãng Minh Quang có tất cả năm người giúp việc. Ngoài Ngọ và Thúy là hai cô thư ký đánh máy ra, còn Hùng, một nhân viên lãnh phần đi nhận hàng hoặc gởi hàng, với hai nam nhân viên già, ông Tập quản lý và ông Sinh người đi thâu tiền.
Hùng còn trẻ, vui tín mà ông Tập thường cắp đôi cho Ngọc. Nhưng Hùng nói:
- Đừng nói đùa, tôi đã có vợ và hai con rồi.
Nghe Hùng nói vậy không ai tin cả, lại nữa Ngọc không thích Hùng vì chàng keo kiệt và ăn mặc lôi thôi lắm. Ngọc nghĩ:
- Có lẽ Hùng đã có gia đình nên mới không dám ăn xài chưng diện.
Hôm ấy ông Tập vốn là người ít nói, vậy mà thấy ông Châm đi lên đi xuống thỉnh thoảng liếc Thúy, ông liền nói:
- Tôi làm ở đây năm sáu năm gì rồi, từ khi ông Châm còn nghèo. Tôi hiểu rõ con người ông ta. Người nào đẹp đến đây xin việc dễ lắm, nhưng làm lâu lại không thể được.
Ngọc hỏi:
- Tại sao vậy?
Ông Tập nói:
- Chuyện ấy khó nói lắm. Cô nào đi làm nhiều chỗ rồi, tất phải hiểu.
Ngọc đưa mắt nhìn Thúy, Thúy cũng nhìn lại Ngọc với đôi mắt buồn lo.
Mọi người lại im lặng làm việc, ai lo phần nấy. Trưa hôm ấy khi ra về, đi bên Thúy, Ngọc nói:
- Ông Châm coi bộ thích chị lắm, như vậy cũng là chuyện rầy rà. Nhưng mình cứ giả vờ như không biết, làm được đến đâu hay đến đó.
- Tôi cũng nghĩ như chị. Không biết gia đình ông Châm như thế nào.
Theo lời ông Tập thì ông Châm có vợ và ba con, tất cả đều là con gái. Ông ấy muốn cưới vợ bé để có con trai nhưng bà Châm ghen lắm, ông không dám cưới. Vì vậy gia đình ông không được hạnh phúc.
Thúy hỏi:
- Có phải chị làm ở đây được năm tháng rồi không?
- Năm tháng, mấy ngày rồi...
- Chị thấy ông Châm đứng đắn không?
- Tôi không thấy ông ta có cử chỉ gì sỗ sàng cả, nhưng lúc nãy ông ta có vẻ làm sao ấy. Hay là tại Thúy đẹp? À, khi ông ta gọi Thúy vào văn phòng, ông ta nói gì với Thúy mà lâu vậy?
- Ông ta hỏi tôi về chuyện gia đình, trước đây tôi đã giúp việc với ai, chỉ thế thôi. Còn việc nữa ông hỏi tôi có cần tiền thì ông cho mượn trước, tôi trả lời không cần tiền.
- Ông ta có cái lối hỏi như vậy!
Vì mãi nghĩ đến những chuyện đã qua, nét mặt Thúy trông thật buồn thảm, Sơn thấy vậy liền hỏi:
- Nhắc đến chị Ngọc, chị lại nghĩ vẩn vơ rồi. Đừng thèm nghĩ đến chuyện cũ, chị ạ. Chị buồn thì em làm sao học được!
- Thôi chị không nghĩ nữa... Em hãy đi học bài và làm bài đi. Chị lấy áo ra may... Người ta hối may gấp hai cái áo dài...
Nhưng Thúy làm sao quên được chuyện ngang trái đã gây cho Thúy cảnh bụng mang dạ chửa ngày nay. Thúy lại nghĩ vẩn vơ và nước mắt chảy dài. Thúy phải quay mặt đi nơi khác vì sợ Sơn nhìn thấy...
Làm được hai tuần thì một hôm bà Châm đến hãng, tay ôm một bó hoa. Theo lời Ngọc thì thỉnh thoảng bà sai người tài xế đem hoa vào cắm ở chiếc lọ trong phòng ông Châm, ít khi bà đến hãng lắm. Vậy mà lần này bà đến. Lúc đầu cả Ngọc và Thúy đều không biết bà là vợ của ông Châm, cứ tưởng bà là một khách hàng có việc tiếp xúc với hãng. Nhưng khi thấy bà ngang nhiên đi thẳng vào phòng ông Châm mà không bị người gác cửa ngăn cản hay các nhân viên khác gọi lại thì Thúy liền nghĩ:
- Chắc bà này là vợ của ông giám đốc.
Bà cũng ngang nhiên mở cửa phòng của ông Châm mà không cần gõ cửa. Lúc ấy Ngọc nói:
- Hôm nay mình mới được hân hạnh biết bà vợ ông giám đốc. Thì ra bà ấy quá xấu! Đã xấu mà không có con trai, thế là bà mang phải hai cái tội.
- Bà vừa đi ngang là mùi nước hoa ngào ngạt. Ăn mặc thật sang trọng.
Ngọc cười:
- Ăn mặc kiểu ấy là nhà quê chớ sang trọng gì? Của đi đàng của, người đi đàng người! Nếu chiếc áo gấm màu vàng anh kia để chị mặc thì đẹp biết mấy!
- Tôi van chị đừng nói vậy.
Bà Châm ở trong phòng ông Châm một lúc rồi cả hai cùng đi ra. Khi đi ngang qua dãy bàn nhân viên, bà ngừng lại chào ông Tập, ông Sinh rồi lên tiếng hỏi:
- Nghe nói hãng mình mới nhận cô thư ký mới phải không anh? Cô ấy đâu rồi?
Thúy vẫn ngồi yên làm việc, không ngẩng đầu lên. Thúy đã hiểu vì lẽ gì hôm nay bà Châm đến đây.
Ông Châm nói:
- Việc này anh đã nói với em rồi. Bà Khanh xin nghỉ, hãng cần người, cô Ngọc giới thiệu cô Thúy, cô này đã giúp việc cho nhiều hãng nên thạo việc lắm.
Bà Châm chỉ về phía Thúy:
- Có phải cô kia không?
- Đúng rồi!
Thế là bà Châm đi ngay lại chỗ Thúy:
- Cô Thúy, cô đến đây làm việc được bao lâu rồi?
Thúy lễ phép đứng dậy chào bà Châm:
- Dạ, được hai tuần rồi.
Bà Châm nhìn Thúy thấy thuỳ mị, đoan trang lại cũng khá đẹp thì không dám nói gì vô lễ, bà ừ một tiếng rồi bỏ ra về. Ông Châm đưa bà ra tận xe, hai người nói chuyện với nhau rất lâu. Lúc quay vào, ông đi một mạch vào văn phòng, mặt lộ vẻ tức bực thấy rõ.
Ông Tập nói lớn:
- Cô Thúy không bị xài xể như cô Hoa ngày trước là may mắn lắm đó.
Ông Sinh nói:
- Bởi vì cô Thúy đàng hoàng lại không chưng diện, còn cô Hoa hồi đó thì bận đầm, lại son phấn loè loẹt.
Ông Tập thở dài:
- Nghĩ cũng tội nghiệp cô Hoa, trời sinh cô ấy đẹp, vậy mà bà Châm lại xem như kẻ thù... Cô mới làm có một tháng là phải tự động xin nghỉ vì bị bà Châm đến đây xài xể ba bốn lần.
Thúy đâm ra lo:
- Với cái đà này chắc tôi không thể làm ở đây lâu...
Ngọc nói:
- Bà ấy không nói động đến Thúy là bà ấy bằng lòng rồi, còn gì nữa... Thúy đừng lo.
Thúy làm ở hãng Minh Quang được hai tháng thì một hôm ông Châm gọi Thúy vào văn phòng:
- Tôi thấy cô làm việc siêng năng cẩn thận, tôi muốn cất nhắc cô lên làm thư ký riêng cho tôi nhưng bà vợ của tôi không bằng lòng, định đưa cậu em họ vào đây làm công việc đó...
- Và ông giám đốc cho tôi nghỉ?
- Không hẳn vậy. Cô chỉ là thư ký thường. Trong hai người thư ký phải cho nghỉ bớt một, có lẽ phải để cô Ngọc nghỉ...
Thúy cau mày chưa kịp nói gì thì ông Châm nói tiếp:
- Tôi khổ lắm cô Thúy ạ. Gặp phải một bà vợ ghen tuông, tôi không thiết sống nữa. Bà ấy quê mùa, không có học, vậy mà lên đây làm ra vẻ sang trọng, tôi hổ thẹn quá... Cô có thương hại cho cảnh của tôi không cô Thúy?
- Thưa ông giám đốc, nếu bà ở nhà có tánh ghen tuông như vậy thì xin ông cho tôi nghỉ. Người đáng phải ra khỏi hãng này là tôi, không phải chị Ngọc. Ông không nên cho chị ấy nghỉ, chị ấy còn một bà mẹ già yếu.
- Còn cô... Cô còn một người em trai phải nuôi ăn học.
- Em tôi có thể đi làm thêm để đi học...
Thúy nói xong, thương cảm ứa nước mắt khi nghĩ đến cảnh thiếu hụt. Ông Châm nói:
- Thôi để tôi tính lại... Cô cứ yên lòng...
Trở về chỗ cũ, Thúy thở dài kể cho Ngọc nghe.
Ngọc hỏi:
- Ngoài ra ông Châm không chọc ghẹo gì Thúy chớ?
- Không. Ông ấy chỉ than phiền là ông ấy khổ lắm.
Rồi ngày hôm sau, khi Thúy đem giấy tờ vào cho ông Châm ký thì ông nói với Thúy:
- Cô thật đoan trang thuỳ mị, tôi quý cô lắm. Nếu cô chịu điều kiện này thì cuộc đời của cô sẽ không bao giờ sợ thiếu thốn nữa.
- Điều kiện gì thưa ông?
- Tôi không có con trai. Vợ tôi chỉ sinh được ba đứa con gái. Tôi muốn có một đứa con trai, vợ tôi hết sinh đẻ rồi.
Thúy nghe vậy hết hồn:
- Cuối tháng này, tôi xin ông cho tôi nghỉ.
- Rồi cô làm sao sống?
- Tôi đi làm chỗ khác.
- Hay để tôi giúp cô.
- Cảm ơn ông, tôi không dám nhận.
- Đâu có sao. Cô không hiểu tôi có nhiều cảm tình với cô sao?
- Dạ xin ông đừng nói vậy.
- Tôi thấy cô có tướng ích phu vượng tử, nghĩa là làm nên chồng, nên con. Nếu tôi chưa có gia đình thì tôi sẽ xin cưới cô. Thật là rủi cho tôi quá. Nhưng nếu cô cho phép thì tôi cũng có thể thu xếp.
- Xin ông đừng nói nữa, cuối tháng này, ông cho tôi nghỉ.
- Cô làm cao quá. Cô không sợ tôi giận à? Cô khinh tôi đến vậy à?
- Tôi đâu dám vô lễ... Nhưng ông nên hiểu cảnh của ông thì hơn. Bà nhà ghen tuông như vậy, ông để ý đến ai chỉ gây khổ cho người ấy.
- Nhưng tôi hứa với cô tôi sẽ bảo đảm đời sống vật chất và tinh thần cho cô. Khi tôi muốn một chuyện gì thì có trời mới ngăn cấm tôi được.
- Trời không ngăn cấm ông được, chỉ có bà mới ngăn cấm ông được mà thôi. Tôi xin ông đừng nói đến chuyện này nữa, vậy mà ông vẫn làm phiền tôi, tôi sẽ thưa với bà để xin nghỉ việc.
Ông Châm nghe Thúy nói vậy, giận lắm:
- Thì tôi cho cô nghỉ. Nhưng trước khi nghỉ, cô phải đi dự cái tiệc chúng tôi đã gia đình Minh Quang.
- Gia đình Minh Quang? Tôi không hiểu.
- Đãi nhân viên trong sở này trước khi tôi đi ngoại quốc.
Thúy không muốn dự cái tiệc ấy vì vậy khi Ngọc hỏi, Thúy nói:
- Chắc Thúy không đến dự. Thúy xin nghỉ rồi.
- Nếu Thúy xin nghỉ thì lại cần phải đi dự.
- Không biết có bà Châm đi không?
- Chắc phải có.
Thúy đinh ninh có bà Châm đi dự vì vậy Thúy mới hẹn đến rủ Ngọc cùng đi dự tiệc ông Châm đãi tại một tửu lầu trong Chợ Lớn mà Thúy thì không thuộc một đường nào trong ấy. Nhưng khi Ngọc và Thúy đến nơi chỉ thấy có một mình ông Châm ra đón. Không thấy bà Châm đâu cả mà ông Sinh, ông Tập và Hùng cũng không có mặt. Ông Châm làm ra vẻ sốt ruột:
- Hay mấy người kia không biết tôi đãi ở đây? Mọi năm tôi đãi ở tửu lầu ở Sài Gòn, năm nay tôi thay đổi chương trình.
Thúy hỏi:
- Thế còn bà giám đốc?
Ông Châm nhìn Thúy và hỏi:
- Bà vợ tôi ấy à? Bà ấy không đến đâu. Thôi, chúng ta vào tiệc.
Ngọc kêu lên:
- Tiệc gì mà chỉ có ba người thế này? Phải đợi ba người kia đến đã.
Lúc ấy Thúy toan đòi về thì ông Châm nói:
- Thì vào đây đợi ba người kia. Hay để tôi gọi điện thoại cho ông Tập.
Để Ngọc và Thúy ngồi đó, ông Châm đi ra ngoài. Ngọc nói với Thúy:
- Mình bỏ về thì vô lễ... Nhưng ngồi đây tôi thấy không yên tâm chút nào.
- Tôi muốn bỏ về quá.
- Như vậy có vô lễ không? Thì mình cứ đợi nửa giờ nữa.
Khi ông Châm trở lại, mặt mày vui vẻ:
- Người nhà ông Tập cho hay ông ấy và ông Sinh, cậu Hùng vừa ra khỏi nhà, chắc họ cũng sắp đến rồi.
Ông Châm gọi nước ngọt để mời Ngọc và Thúy. Đây là một khách sạn, tầng dưới bán thức ăn, ở một nơi vắng vẻ của Chợ Lớn. Chính Ngọc cũng ít khi nghe ai nói đến cái tửu lầu này.
Ngọc và Thúy uống nước ngọt nhưng chỉ vài phút sau cả Ngọc và Thúy đều nghe choáng váng mặt mày. Ông Châm bảo tài xế đưa Ngọc về nhà, còn Thúy thì ông Châm dẫn lên lầu. Cả hai như người máy ông bảo gì nghe theo, không còn đủ sáng suốt để phản đối và cũng không biết mình đang làm gì.
Ngọc vào nhà thấy mẹ cũng không nhận ra, cứ nói lải nhải:
- Thúy à, tại sao ông Tập chưa đến... Nước ngọt sao có cái mùi hăng hắc, khó chịu quá...
Bà Xuân, mẹ của Ngọc thấy Ngọc trở về mà lại do chiếc xe của ông giám đốc đưa về thì không khỏi lo ngại. Bà lấy nước chanh cho Ngọc uống, lấy nước nóng cho Ngọc rửa mặt. Bà vực Ngọc nằm lên giường, lấy khăn nóng đắp lên trán cho Ngọc, vì bà tưởng Ngọc bị phục rượu. Nét mặt của bà lúc ấy đau khổ, bà nghĩ đến một điều bất hạnh có thể xảy đến cho Ngọc chỉ tại bà đau yếu, Ngọc cần tiền để lo thuốc thang cho bà nên phải gặp cảnh này...
Nhưng độ hai giờ sau, Ngọc tỉnh hẳn. Ngọc ngồi ngay dậy, hai mắt ngơ ngác nhìn mẹ:
- Con về đây hồi nào? Kìa, sao mẹ lại có vẻ lo lắng cho con như vậy?
Bà Xuân nói:
- Xe của ông giám đốc đưa con về đây. Tài xế bảo con đang dự tiệc thì trúng gió.
Ngọc như nhớ ra tất cả:
- Con về đây lúc mấy giờ?
- Tám giờ.
Ngọc kêu lên:
- Vậy thì chết chị Thúy rồi!
Và Ngọc đứng lên như để đi cứu bạn:
- Không thể được!
Nhưng Ngọc nghe nhức đầu và người mệt mỏi. Ngọc nói:
- Cái lão Châm hại chị Thúy mất. Con phải đến nhà chị Thúy... Trễ rồi, mười giờ hơn phải không mẹ? Mọi việc đã xong cả rồi còn gì nữa.
Và Ngọc ứu nước mắt thương cho Thúy. Bà Xuân hỏi:
- Chuyện vì vậy con? Con có thể nói cho mẹ hiểu không?
- Chị Thúy bị lường gạt rồi! Lão Châm mê chị Thúy lắm. Lão muốn chị Thúy làm bé lão vì lão muốn có con trai, nhưng chị Thúy không chịu, lão bày mưu lập kế và chị ấy vào tròng rồi.
Bà Xuân thở dài:
- Không đẹp như con cũng có lợi, nếu không thì cũng rồi đời con gái chớ đâu đến ngày nay.
Ngọc lấy dầu xoa trán, và khi thấy đã khoẻ đỡ chóng mặt liền nói với mẹ:
- Con phải đến nhà chị Thúy.
Bà Xuân toan cản nhưng Ngọc nhất định phải đi vì vậy bà phải gọi một chiếc xích lô quen để đưa Ngọc đi.
Ngọc đến nhà Thúy thì thấy Sơn đang ngồi bên chị nước mắt chảy dài. Thúy mặt mày bơ phờ, đôi mắt ráo hoảnh, nhưng khu vừa thấy Ngọc thì oà lên khóc:
- Chị Ngọc ơi! Em khổ quá! Tại sao chị lại về, bỏ em ở lại một mình?
- Chị em mình mắc mưu lão Châm ấy rồi!
- Chị cũng mắc mưu lão ấy à?
Ngọc lắc đầu nói:
- Lão ta cho chị em mình uống một thứ rượu ngọt gì mà sau đó chị không còn biết gì nữa cả. Rồi lão sai tài xế đưa chị về nhà, nói với mẹ chị là chị đang ăn tiệc bỗng trúng gió. Khi chị tỉnh dậy, lúc ấy gần mười giờ chị hốt hoảng, nghĩ đến em, định chạy đi tìm nhưng đứng lên chị lại lảo đảo, chị đợi đến giờ này mới dám đi.
Thúy thở dài:
- Em cám ơn chị đã lo cho em, nhưng trễ rồi, chị ạ. Lão Châm đã lợi dụng lúc em mê man để làm hại cuộc đời em. Khi tỉnh lại, em cấu xé, nguyền rủa lão thì lão van xin em hãy yêu lão, lão sẽ thuê nhà cho em ở và không bao giờ để em thiệt thòi thua lỗ.
- Rồi em trả lời thế nào?
- Em chỉ còn biết khóc. Lão lạy lục em, lão thề thốt chung thuỷ với em. Nhưng lúc ấy em còn lòng dạ nào mà quyết định gì nữa. Em bảo lão đưa em về, em còn phải suy nghĩ. Chị biết không, lão dúi vào túi xách của em mấy xấp bạc, lão làm em như hạng gái bán dâm không bằng, em giận chửi lão thậm tệ. Em càng chửi lão càng năn nỉ, vì vậy em cũng không biết nói sao nữa.
Ngọc cầm lấy tay bạn:
- Việc đã lỡ rồi. Thúy đừng khóc nữa. Chúng ta nên sáng suốt nhận định mọi việc rồi dàn xếp thế nào để Thúy khỏi phải bị thiệt thòi nếu sự thật lão ta yêu Thúy và chịu đùm bọc Thúy.
Thúy khóc:
- Nhưng Thúy làm sao yêu được lão ta? Thúy hận chớ làm gì có chuyện yêu thương...
- Việc lỡ rồi... Mình cũng phải lấy một số tiền, mình phải làm tiền cái thằng cha này.
- Em không muốn như vậy.
Thúy nói xong ôm mặt khóc:
- Chị tưởng bà Châm để cho em yên sao? Em không đến sở nữa, chị lãnh giùm lương cho em, em viết giấy uỷ quyền cho chị.
Ngọc khuyên:
- Em không nên làm thế. Em phải vào sở lãnh tiền và xem lão Châm xử sự ra sao?
Nhưng Thúy viện cớ đau đầu không đi làm. Hôm ấy ông Châm mời Ngọc vào văn phòng và xin lỗi Ngọc:
- Cô Ngọc, cô có giận tôi không?
Ngọc hỏi:
- Giận về chuyện gì? Có phải về bữa tiệc ông lừa gạt chị em tôi phải không? Ông có biết ông làm như thế là độc ác lắm không?
- Cô Thúy giận tôi lắm à? Tại sao hôm nay cô ấy không đi làm?
Ngọc tức giận nói:
- Ông đem tôi ra để làm Thúy không nghi ngờ nhận lời đi dự tiệc... Thật là ông độc ác quá, ai lại tính chuyện thương yêu bằng cách cưỡng bách! Ít ra ông cũng phải tìm cách gây cảm tình với Thúy trước.
- Tôi cũng hiểu như vậy, nhưng việc cấp bách quá, vợ tôi một hai đòi cho Thúy nghỉ...
- Có thiếu gì cách. Việc gì ông phải làm vậy?
- Tôi van cô, cô giúp tôi làm sao chiếm được cảm tình với Thúy. Tôi ăn năn về chuyện tôi đã làm Thúy khổ. Nhưng tôi yêu Thúy quá.
- Ông sợ bà quá thì ai dám tin lời hứa của ông? Thúy không đến lãnh lương được, Thúy uỷ quyền cho tôi. Đây ông xem giấy uỷ quyền.
- Được rồi, tôi sẽ giúp Thúy năm chục ngàn, ngoài số tiền lương tháng này.
- Năm chục ngàn, ông tưởng số tiền ấy lớn lắm sao?
- Rồi đây tôi sẽ lo cho Thúy nếu Thúy chịu.
Ngọc và ông Châm nói chuyện đến đây thì bà Châm bước vào. Ba đi giày đế cao su nên không có tiếng động. Bà hỏi:
- Ông cho cô Thúy cái gì nếu cô ấy chịu?
Quay lại Ngọc, bà sừng sộ:
- Có phải cô làm mai mối không? Cô liệu hồn đấy, tôi mà điều tra ra việc này thì tôi cũng cho cô nghỉ luôn.
Ngọc hỏi:
- Tôi làm gì mà bà xài xể tôi như vậy? Thúy nhờ tôi đến đây xin nghỉ, đây tờ giấy Thúy uỷ quyền cho tôi lãnh lương. Ông giám đốc bảo tôi khuyên Thúy làm lại, ông sẽ lo cho Thúy khỏi bị bà đuổi.
Bà Châm nhún vai:
- Chỉ có thế thôi à? Cô làm như tôi dễ tin lắm vậy. Tôi biết tất cả rồi. Cô hãy theo tôi ra ngoài này tôi sẽ trả lương cho cô, cả cô Thúy nữa. Cho hai người cùng nghỉ!
Ngọc cãi: 
- Tôi không làm việc với bà. Và tôi cũng không có lỗi gì để bà phải đuổi tôi.
Bà Châm tức giận xấn lại toan đánh Ngọc thì Ngọc cũng không vừa, xô bà ra. Bà Châm suýt bị ngã, la lên:
- Ông để cho người giúp việc của ông đánh tôi phải không?
Ông Sinh và ông Tập vội vàng chạy vào can thiệp và kéo Ngọc ra ngoài. Bà Châm buộc ông Châm phải đuổi Ngọc và Thúy, ông Châm phải hứa sẽ cho họ nghỉ.
Thế là công việc ở hãng Minh Quang xáo trộn từ trên xuống dưới, Ngọc bị đuổi mà chỉ được một tháng lương còn Thúy thì không được gì ngoài tháng lương của nàng. Số tiền năm chục ngàn ông Châm hứa cho Thúy, Ngọc chưa kịp lấy đã bị bà Châm ngăn cản.
Ngày hôm sau, Ngọc đến lãnh tiền, không thấy ông Châm đâu cả, chỉ thấy bà Châm ngồi vào cái ghế giám đốc. Ông Sinh nói với Ngọc:
- Bà ấy không cho ông Châm đến đây nữa. Và nghe đâu ông Châm sắp đi ngoại quốc một thời gian hai, ba năm gì đó.
Ngọc hỏi đùa:
- Bị vợ đày à? Đi đâu mà hai, ba năm? Cái hãng này chắc cũng đến hồi suy sụp rồi!
- Suy sụp rồi chứ còn đến hồi gì nữa. Hiện ông Châm thiếu nợ cả chục triệu, bà Châm đóng kịch ghen tuông để khỏi bị chủ nợ làm khó dễ. Nhưng người ta vẫn kiện, rồi đây cái hãng này sẽ bị đem ra phát mãi cho xem.
Hai, ba lần Ngọc tính đến nhà ông Châm để lấy số tiền năm chục ngàn mà ông hứa cho Thúy vì Ngọc biết thế nào Thúy cũng phải cần đến số tiền ấy. Ngọc liên lạc điện thoại với ông Châm mãi mà không được. Thì ra bà Châm đã đề phòng trước, cắt luôn dây điện thoại ở nhà.
Khi Ngọc đem tiền lương đến cho Thúy và nói hết đầu đuôi cho Thúy nghe thì Thúy can bạn:
- Chị đừng vì em mà tìm gặp ông ấy. Năm chục ngàn đâu nghĩa lý gì với sự thiệt hại mà ông đã gây cho em. Em sẽ tìm việc khác.
Ngọc thương Thúy lắm:
- Được đồng nào hay đồng nấy. Tôi đã khổ vì nghèo nên tôi thấy giá trị của đồng tiền.
- Em chỉ ăn năn vì em mà chị mất chỗ làm. Rồi đây chị lấy tiền đâu để thuốc thang cho bác.
- Thì tôi đi lấy chồng!
Thúy ngơ ngác:
- Chị đi lấy chồng? Lấy chồng thì ai lo cho bác?
Ngọc cười một cách đau đớn:
- Nghĩa là tôi đi lấy chồng giàu, kiếm một số tiền. Mấy lúc nay có một người đàn ông goá có hai đứa con, cả hai đểu là trai, đứa lớn mười tuổi, đứa nhỏ sáu tuổi. Ông ta tên Mật gần bốn mươi tuổi, làm giám đốc một hãng buôn lớn. Ông Mật cứ theo năn nỉ tôi về làm vợ ông. Ông sẽ lo cho mẹ tôi. Về việc này mẹ tôi nói không có ý kiến gì hết. Mẹ tôi không tỏ ý kiến là không phản đối, có phải vậy không chị Thúy?
Đối với ông Mật, tôi cũng có cảm tình, nhưng tôi rất ngại hai đứa con riêng của ông. Từ khi vợ ôn chết đến nay đã ba, bốn năm gì đó, hai đứa bé ấy ở với ông bà ngoại được nuông chiều lắm. Vì vậy rồi đây nếu tôi về làm vợ ông Mật thì thay vì làm dâu cha mẹ ông Mật, tôi phải làm dâu với mẹ bà Mật, việc này càng khó khăn hơn là làm dâu cha mẹ chồng.
- Việc gì mà phải làm dâu?
- Ông Mật nói tôi phải ăn ở thế nào để ông bà ngoại của hai đứa trẻ không phiền trách. Trước đây nghe ông Mật nói thế tôi ghét lắm, nhưng bây giờ thì tôi chấp nhận tất cả. Tôi chỉ mong sao ông Mật để tôi được đem mẹ tôi về săn sóc, chăm nom là được. Còn vấn đề con riêng, tôi nghĩ nếu mình thật sự yêu thương chúng nó là được.
Nói đến đây Ngọc nhìn Thúy và tiếp:
- Lần này tôi nhận lời ông Mật một phần cũng vì Thúy đó. Tôi rất ái ngại cho Thúy. Rủi Thúy có thai thì ai lo cho Thúy? Tôi sẽ có đủ phương tiện giúp Thúy.
Thúy cầm tay Ngọc nước mắt giàn giụa:
- Có thể có thai được vì chuyện ấy sao chị Ngọc? Nếu vậy thì còn gì đời em?
Ngọc trấn an bạn:
- Thì tôi lo xa vậy mà. Tôi sẽ nhờ ông Mật kiếm cho Thúy một việc làm.
Ngọc thật là người bạn tốt. Nhưng sau khi nhận lời ông Mật rồi, vì bận rộn Ngọc đã để Thúy chờ đợi cả tháng. Trong thời gian này, vì buồn rầu, Thúy đã không thiết tìm việc làm khác, Thúy nghe trong người bần thần khó chịu, lãnh đồ may về cũng không muốn may, Thúy chỉ muốn chết. Nhưng khi nghĩ đến Sơn phải sống lẻ loi không người thân thích trên cõi đời này thì Thúy lại không đủ can đảm để chết.
Khi Ngọc thu xếp việc nhà yên xong đâu đó thì Thúy đã có triệu chứng có thai. Ngọc đến thăm Thúy và thấy bạn như vậy thì lắc đầu:
- Điều tôi nghĩ đã đúng. Cả tháng nay tôi bận việc gia đình, phải sửa sang lại nhà cửa, vì ông Mật không muốn cho mẹ tôi về ở gần, sợ cha mẹ vợ cũ của ông nặng nhẹ. Vì vậy tôi phải về quê đem một người cô họ lên ở với mẹ tôi. Yên xong đâu đó, thì tôi về với ông Mật. Đám cưới sơ sài vài chục người vừa bạn vừa họ hàng của ông Mật. Sau ngày cưới tôi đã đưa hai đứa bé về ở chung. Hai đứa ngỗ nghịch lắm, vì được ông bà ngoại nuông chiều. Nhưng không sao, bây giờ thì chúng đã quen với tôi, thích tôi. Và ông Mật quý và nể tôi lắm. Mấy lúc này chị làm gì? Có đủ sống không? Em Sơn vẫn đi học luôn chứ?
- Tôi không muốn ở đây nữa. Vì chung quanh đây ai cũng biết mẹ tôi, chị em tôi. Nay tôi có thai thì xấu hổ lắm, làm sao chịu được búa rìu dư luận. Họ đâu có hiểu cho mình.
- Chị muốn dọn đi nơi khác? Vậy thì sang căn phố này lại...
- Căn phố này là của một người bạn mẹ tôi. Từ ngày mẹ tôi chết, bà ấy thương tình để tôi ở, nhưng hai tuần nay thấy tôi không đi làm lại đau yếu, bà đòi dọn về ở chung, chỉ để cho chị em tôi ở phía sau.
Ngọc cúi đầu suy nghĩ thì Thúy nói tiếp:
- Sơn học một buổi, còn một buổi đi bán báo, tôi khuyên nó cũng không được. Nếu bây giờ tôi dọn đi thì bà bạn của mẹ tôi hứa cho vài chục ngàn để thuê nhà khác. Nhưng lúc này kiếm nhà khó lắm, vài chục ngàn có ăn thua gì...
- Lẽ dĩ nhiên là phải dọn đi rồi, không thể ở cái xóm quen thuộc này được nữa. Chị cần bao nhiêu tiền để tôi giúp chị, không sao đâu. Với tình trạng sức khoẻ của chị, chị không nên đi làm.
Thúy đã sống những phút đau đớn khi gặp lại Ngọc, khi nghĩ đến Ngọc. Vì chính Ngọc đã giúp Thúy tìm được căn phố chật hẹp, nhưng cũng tạm ở được vì có điện nước trong cái xóm lao động này, khi Thúy có thai được ba tháng.

Giờ đây ai cũng tin là Thúy góa chồng, chồng Thúy là một chiến sĩ đã đền nợ nước, chớ không phải cái thứ đàn ông sống phè phởn khi có người đem máu xương ra bảo vệ an ninh cho họ. Người ta thương hại Thúy cũng như thương hại những góa phụ khác bị chiến tranh cướp mất chồng mình, mất cha của mình.
 
📎 dm3
0
Chương 5
Chiếc xe hơi của Tấn về đến đầu làng, từ từ ngừng lại bên chỗ đông người. Tấn mở cửa xe bước xuống, lễ phép hỏi một người đàn ông đứng tuổi:
-          Thưa bác, nhà của ông Canh ở về phía nào, bác làm ơn chỉ giùm cháu.
Người đàn ông kia nhìn Tấn không nháy mắt:
-          Cậu ở Sài Gòn về phải không? Bộ cậu đi lâu lắm hay sao mà quên mất đường sá trong làng?
Tấn nói:
-          Làng mình bây giờ trù phú hơn trước. Nhiều nhà gạch quá, lại thêm đường sá mở rộng ra. Trường học, nhà bảo sanh, chợ búa đều mới mẻ, cháu không nhận ra.
-          Thế cậu là ai?
Tấn chưa kịp trả lời thì một người đàn bà đứng gần đó vội vàng chạy lại, vui mừng kêu lên:
-          Tấn, cháu về đấy à?
Tấn cũng đã nhận ra người đó nên vui mừng nói:
-          Cô Năm, trông cô già quá.
-          Chớ cháu lớn thế kia, cô không già sao được? Cháu về thăm anh cả, chị cả hả?
-          Về thăm tất cả bà con ạ.
Người ta bu lại rất đông quanh Tấn. Cô Năm nhìn vào trong xe:
-          Vợ cháu đấy phải không?
-          Dạ phải!
Rồi Tấn gọi:
-          Thúy, em xuống đây chào cô Năm và bà con đi em.
Thúy ẵm bé Lộc ra chào cô Năm và mọi người. Cô Năm nói:
-          Các ông bà, cô bác quên thằng Tấn con anh Ba của tôi sao? Lúc anh tôi chết nó mới tám chín tuổi gì đó, anh chị cả tôi đem về nuôi được mấy năm rồi nó bỏ đi Sài Gòn tìm chú Tư của nó…
Cô Năm kể dài dòng, nhiều người mới nhớ ra, những người già cả kêu lên:
-          Tấn, mày bây giờ sang trọng vậy sao Tấn?
-          Ai dám nhìn mày trong bộ quần áo sang trọng và chiếc xe hơi kia…
Rồi người ta bao quanh Thúy, nhìn Thúy với đôi mắt tò mò và thèm thuồng vì nàng ăn mặc sang quá, chiếc áo dài gấm màu vàng chanh, chuỗi ngọc trai với mái tóc uốn thật đẹp, thật gọn.
Nhưng cô Năm không để người ta có thì giờ hỏi han gì thêm nữa:
-          Thôi hãy về thăm hai bác của cháu đi. Còn một khúc đường nữa.
Tấn mời cô Năm lên xe, làm cô hãnh diện nhìn mọi người, mặt vênh váo:
-          Lát nữa mời các cô các bác đến nhà anh chị của tôi chơi.
Tấn nói:
-          Mai tụi cháu sẽ  đi chào hết bà con lối xóm.
Thúy chào tất cả rồi lên xe, bé Lộc vẫy tay, miệng cười toe toét. Thằng bé đã gây được cảm tình với mọi người.
Cô Năm nói:
-          Cô không ngờ cháu bây giờ giàu có như vậy. Anh Tư năm kia, năm kìa gì đó về đây, anh bảo về thăm bà con trước khi đi làm ăn xa. Anh Tư cũng giàu lắm, nhưng về một mình, không đem vợ con. Hỏi thì anh nói vợ anh không chịu về, chê họ hàng mình quê mùa dốt nát. Thấy anh Tư về, anh Cả khó chịu lắm. Bây giờ cháu về chắc anh không khỏi hổ thẹn. Trong khi anh Tư và cháu hai tay không ra đi rồi làm ăn nên nỗi thì anh Cả ở nhà bán lần hồi ruộng đất, căn nhà dột nát không tiền sửa sang. Khi anh Tư về, anh có cho tiền để lợp lại, vậy mà anh Cả xài hết, chỉ chêm vài miếng ngói cho đỡ dột.
Chiếc xe đã đến ngôi nhà cũ của ông bà Tấn. Tấn nói với cô Năm:
-          Cô đừng nói, để cháu làm bộ người xa lạ, vào nhà xem bác Cả có nhận ra cháu không.
-          Tại sao không, cháu đâu có khác gì mấy?
Vừa thấy chiếc xe ngừng trước nhà, ông Cả đã chạy ra. Ông tiến về phía chiếc xe và nhìn Tấn vừa xuống xe cúi đầu chào ông:
-          Thưa bác, bác có nhận ra cháu không?
Ông Cả đã thấy cô Năm ngồi trên xe. Biết người đàn ông kia là người quen nhưng chưa nhận ra, ông lên tiếng hỏi cô Năm:
-          Ai vậy cô Năm?
Cô Năm nói:
-          Anh không nhận ra thì để tôi nói. Thằng Tấn, con chú Ba đó.
Ông Cả kêu lên:
-          Mèn ơi! Thằng Tấn lên cái đất Sài Gòn làm cái ông gì mà bây giờ bảnh quá vậy? Vợ con mày đó hả?
Rồi ông Cả kêu ầm lên:
-          Bà ơi! Thằng Tấn về thăm vợ chồng mình đây.
Bà Cả lăng xăng chạy ra. Một màn giới thiệu thật rộn ràng vui vẻ. Bé Lộc cũng được ẵm, chuyền từ tay kẻ này đến tay kẻ khác, làm thằng bé nhăn mặt khi bị người ta hôn tới tấp lên đầu lên mặt nó.
Lúc ấy những người hàng xóm nghe có Tấn về chạy qua thăm, giúp chị vú khuân đồ đạc, vào nhà. Bà Cả hỏi:
-          Mua gì về mà nhiều quá vậy?
Thúy nói:
-          Vợ chồng cháu mua quà về cho bà con họ hàng.
Cô Năm khen:
-          Cháu biết điều quá.
Ông Cả hỏi:
-          Hai cháu mới có một đứa con trai thôi sao?
Tấn nói:
-          Dạ, cháu mới có cháu Lộc.
Cô Năm, bà Cả rồi những người đàn bà khác đều nói:
-          Cháu Lộc giống cháu Tấn quá.
Thúy theo bà Cả để vào trong rửa mặt cho bé Lộc. Sau đó giao nó cho chị vú. Thúy soạn trà bánh ra mâm rồi nói với Tấn:
-          Anh xin phép hai bác để cúng ông bà, cha mẹ.
Bác Cả nói:
-          Các cháu biết điều lắm… Bưng lên nhà thờ đi cháu. Cô Năm nấu nước pha trà đi cô.
Bà Cả thấy mấy thùng quà mà khiếp người, nói với cô Năm:
-          Tụi này làm ông nghè, ông cống gì trên ấy mà lắm tiền như vậy?
Cô Năm nói:
-          Tôi cũng chưa kịp hỏi chị ạ. Nhưng trông con vợ có vẻ sang trọng lắm, chắc là con nhà giàu.
-          Vậy mà nó chịu về đây là đáng quý lắm. Vợ chú Tư ỷ mình là con nhà giàu không chịu về thì sao. Con vợ thằng Tấn đẹp quá cô nhỉ?
-          Tôi chưa thấy ai đẹp như vậy. Vợ ông quận cũng chưa bằng nó. Mà nó dễ thương lắm. Lúc nãy ngồi trên xe nó vuốt ve tôi hoài. Nó nói để nó cho tôi hai cái quần sa tanh với một xấp hàng may áo dài.
-          Không biết nó có nghĩ đến tôi không?
-          Tại sao vậy?
-          Vì hồi đó tôi đối xử với thằng Tấn chả được tử tế. Sợ thằng Tấn nói cho vợ nó biết.
-          Làm gì có chuyện ấy. Nếu có giận nó đã không về đây…
Câu chuyện đến đây thì nước đã sôi, cô Năm xách lên cho Thúy chế trà. Hộp trà Đài Loan được khui ra, mùi trà thơm ngát. Thúy chế vào bình, rót ra chén, đặt lên cúng. Tất cả họ hàng bà con đều lạy ông bà, mừng ngày vui sum họp. Tấn nói:
-          Ngày mai cháu xin bác Cả cho cháu gởi chút ít tiền để làm mâm cơm cúng ông bà và mời họ hàng về ăn cho vui.
Lời nói của Tấn đã làm mọi người có mặt hả hê trong lòng. Tấn nói thêm:
-          Và nhân tiện để vợ cháu trổ tài nấu nướng. Vợ cháu nấu giỏi lắm, bánh trái rất khéo, lại chịu khó nữa.
Ông Cả khen:
-          Nếu vậy thì cháu thật có phúc.
Ngày hôm sau, nhà ông bà Cả thật là rộn rịp, náo nhiệt. Họ hàng bà con tụ lại. Kẻ đi chợ, người làm gà làm vịt, người lặt rau đánh bột. Thúy điều khiển mọi người làm việc và Thúy đã làm ổ bánh bông lan, bánh gan trong vài giờ khiến ai cũng phải phục tài.
Rồi bà Cả, ông Cả bày thức ăn lên bàn thờ, họ hàng xúm lại cúng vái thật là một cảnh vui vẻ chưa từng thấy.
Khi cúng xong, mọi người ngồi lại ăn uống. Tấn hỏi đến chú Tư thì ông Cả nói:
-          Chú ấy cách nay ba bốn năm gì đó có về thăm. Chú về để khoe cái giàu, chớ không giúp đỡ ai hết. Vợ chú không chịu về. Chú có đưa bác một số tiền để sửa sang nhà thờ và lo việc cúng giỗ. Mấy năm sau này công việc làm ăn của bác không ra gì. Mùa màng hư hại. Anh Hoàng của cháu chết trong kỳ tết Mậu Thân. Anh Hải ở trên cao nguyên làm ăn ra sao bác cũng không rõ. Nhưng chắc không khá. Hai bác giờ đây hiu quạnh lắm. Mấy chị của cháu có chồng xa ít về. Bác rất buồn mỗi khi nghĩ đến cháu. Hồi đó vì bác gái hơi hẹp hòi nên cháu mới ra đi…
Bác nhắc chuyện cũ làm gì, cháu ra đi như vậy nên bây giờ mới giàu có. Cũng nhờ hai bác thôi. Hồi mới lên Sài Gòn cháu cũng vất vả lắm bác ạ. Cháu đi làm công cho người ta để có tiền đi học. Lần lần thạo nghề cháu kiếm được tiền và nhờ gặp thời tiền vô rất dễ. Cháu mới lấy vợ cách đây ba năm.
Ông Cả hỏi địa chỉ của Tấn để khi nào có dịp thì lên Sài Gòn thăm. Tấn cười:
-          Cháu đã về đây và biết làng mình vẫn được an ninh thì nay mai với phương tiện sẵn có cháu sẽ về thăm hai bác thường hơn. Bác già rồi, đi đứng không tiện. Lại nữa vì công việc làm ăn, cháu ít khi ở nhà lắm.
Cô Năm nói:
-          Cháu Tấn nói rất phải, chúng ta đi thăm đâu tiện.
Ông Cả trừng mắt nhìn cô Năm thì cô Năm nói:
-          Đừng có chỉ chỗ cho ảnh, rồi đây ảnh sẽ lên phá rầy cháu. Túi tham của ảnh không đáy mà. Anh Tư đưa tiền cho ảnh sửa nhà thờ, ảnh nào có sửa.
Trong bữa tiệc thết đãi họ hàng và những người tai mắt trong làng, Tấn chuyện trò vui vẻ và ai nấy cũng hả hê sau một bữa ăn ngon lành, có cả rượu mạnh và thuốc lá.
Mấy ngày sau đó, ông Cả đưa Tấn về quê ngoại của Tấn, nhưng bên ngoại của Tấn không còn ai hết, điều này làm cho Tấn không khỏi buồn lòng.
Chiều chiều, Tấn đưa Thúy ra bờ sông hóng gió và vợ chồng ra vẻ đuề huề lắm. Những lúc ấy, Thúy thường ẵm bé Lộc theo và thằng bé chạy tung tăng trên các bờ đê, trong sự vui mừng của Tấn và Thúy.
Câu chuyện cách đây hai tuần khi còn ở Sài Gòn đã làm cho Thúy lo nghĩ, cho Tấn nghi ngờ thì bây giờ cả hai dường như quên rồi. Cả hai đang hưởng những ngày vui nhất của đời họ.
Tấn thở dài:
-          Bây giờ anh thấy tình đời thật đáng khinh bỉ. Ngày trước bác Cả đối xử thật tệ bạc với anh, vậy mà bây giờ anh giàu, bác lại khúm núm sợ sệt anh mới buồn cười chớ. Nhất là bác gái, bác làm như cưng anh không ai bằng.
Thúy can chồng:
-          Thôi bỏ qua chuyện cũ đi, nói làm gì. Mấy hôm nay bác gái cứ theo năn nỉ em xin vài chục nghìn sửa lại nhà thờ. Bác nói nay mai rủi chú Tư về thấy nhà thờ dột nát sẽ phiền trách hai bác tại sao chú đưa tiền mà không sửa.
Tấn dặn:
-          Nếu bác gái nói chuyện ấy thì em cứ nói hỏi anh. Em không có tiền, tiền anh cất hết.
-          Thì em cũng đã nói vậy.
Thúy nói xong thở dài:
-          Mấy bà dì thì cứ hỏi xin quần áo cũ.
-          Mấy bà dì nào?
-          Họ bảo là bạn thân của mẹ.
-          Họ nghèo nên mới xin, nhưng mẹ không có họ hàng ở đây và không có bạn. Em cứ từ chối khéo.
-          Em hẹn với họ lần sau em về sẽ đem quần áo cũ về cho, lần này em không có đem theo. Thấy họ nghèo nàn, em muốn giúp họ lắm, nhưng ngặt em không có nhiều tiền.
-          Em đừng nghe họ than thở rồi tin. Mình ở đây ba hôm nữa rồi về Sài Gòn, ở lâu cũng phiền, cứ nghe các ổng bả than thở cũng nhức óc. Em không biết trước đây người ta lạnh nhạt với anh thế nào nên em thương hại họ, chớ anh thì chán cho tình đời lắm. Em thử nghĩ nếu ta nghèo về đây nhờ vả họ hàng thì có ai tử tế giúp đỡ mình không?
-          Kìa, sao anh nói như vậy? Anh thường giúp đỡ người nghèo, tâm nguyện của anh là như vậy mà? Chính với tâm nguyện ấy, em và Sơn mới được anh giúp đỡ. Với người xa lạ anh còn không tiếc của, tiếc công thì với họ hàng, bà con làng nước, lẽ nào anh lại hẹp hòi anh Tấn? Hai bác đã ăn năn nhiều về chuyện trước kia đối xử tệ với anh.
-          Nhưng anh vẫn không quên được chuyện cũ. Ngày mai anh đi xem đất với bác Cả.
-          Đất gì, ở đâu?
-          Người ta bán mấy mẫu đất ở làng bên cạnh, bác khuyên nên mua để sau này có tiền về đây cất nhà.
-          Vậy thì ngày mai anh cho em cùng đi, bé Lộc ở nhà với chị vú.
 Ngày hôm sau, Thúy và Tấn dậy sớm đưa ông Cả đi qua làng bên cạnh. Họ đi từ lúc sáng tinh sương. Vì Tấn còn định ghé thăm mấy nhà quen với cha Tấn lúc trước. Mãi đến chiều tối Tấn mới về đến nhà. Vừa nghe tiếng xe của Tấn, bà Cả và cô Năm vội vàng chạy ra và mạnh ai nấy rối rít:
-          Ở nhà có chú Tư về thăm.
-          Anh Tư về lúc mười giờ, anh đợi đến trưa không thấy anh Cả và cháu Tấn về nên anh lên tỉnh và hẹn đến mai trở lại.
Ông Cả hỏi:
-          Sao không giữ chú ấy ở lại! Và có ai nói cho chú ấy biết vợ chồng thằng Tấn về đây không?
-          Việc ấy ông khỏi lo, cô Năm kể hết rồi và cô còn bắt bé Lộc ra chào ông chú nữa. Chú Tư coi bộ thương thằng bé quá, chú nhìn nó sửng sốt và ẵm nó cả giờ không giao lại cho chị vú, vậy mà nó không khóc.
Cô Năm nói:
-          Anh Tư nói anh ở ngoại quốc về một tháng nay nhưng bận công chuyện chưa về đây thăm họ hàng. À, anh hỏi tại sao anh Cả chưa sửa lại nhà thờ?
Ông Cả nói:
-          Có sửa chớ sao không? Nhưng ba năm rồi, nó phải dột chớ? Có chắc ngày mai chú ấy về không? Hay chú kiếm chuyện đi luôn?
Tấn hỏi:
-          Chú Tư về bằng xe hơi?
Cô Năm nói:
-          Về bằng xe hơi, nhưng xe mướn. Vì vậy đâu có đẹp bằng xe cháu Tấn.
Thúy để mọi người nói chuyện, chạy vào ẵm bé Lộc và hỏi chị vú:
-          Chú Tư có ẵm bé Lộc phải không?
Chị vú nói:
-          Bé Lộc tuy giống cậu Tấn nhưng sao nó lại giống chú Tư nhiều hơn, giống như đúc, ai cũng bảo vậy. Cả bác Cả và cô Năm..
Thúy linh cảm một chuyện không may sẽ xảy ra, Thúy tái mặt nói với chị vú:
-          Chị tả sơ cho tôi nghe về chú Tư của cậu Tấn.
Chị vú nói:
-          Chú Tư có nốt ruồi bên chân mày trái. Cái trán cao và người mập thấp hơn cậu Tấn.
Thúy nghe tim mình đập mạnh:
-          Một nốt ruồi bên chân mày trái.. Thôi quả là lão Châm rồi. Lẽ nào lại như vậy.
Chị vú nói thêm:
-          Lạ lắm, chú Tư cứ nhìn bé Lộc và hỏi bác Cả: Cháu bé này giống Tấn lắm phải không? Bác Cả nói giống cháu Tấn và giống bên nội. Trước khi ra về chú Tư có cho tôi hai trăm đồng và hỏi tôi vậy chớ mẹ cháu bé tên gì. Tôi nói tôi không biết thì cô Năm nói dường như nghe cậu Tấn gọi bằng Thúy. Vừa nghe vậy chú Tư ngồi thừ ra một lúc lâu và mặt mày chú buồn như đưa đám.
Thúy ẵm bé Lộc, siết chặt nó vào lòng, nói thật nhỏ:
-          Con của mẹ! Rồi đây mẹ con mình liệu có tránh được sóng gió không?
Khi Tấn ở ngoài đi vào ẵm bé Lộc, Tấn không khỏi ngạc nhiên thấy nét mặt Thúy nhợt nhạt, thay đổi hẳn. Tấn biết Thúy đang xúc động mạnh nhưng không biết về chuyện gì. Tấn hỏi:
-          Em làm sao vậy?
-          Tự nhiên ở ngoài xe về, em cảm thấy mặt mày choáng váng.
Tấn nghe vậy vội vã đưa Thúy vào phòng nằm và lấy dầu xoa cho Thúy, vừa xoa Tấn vừa nói:
-          Tay chân em lạnh ngắt.
Cái tin Thúy bị chóng mặt làm bà Cả và cô Năm lăng xăng vào hỏi, nhưng Tấn nói:
-          Nhà cháu có bệnh máu xâm. Lúc chiều đi chắc bị trúng gió, trúng nắng, để nhà cháu nằm nghỉ một lúc sẽ khỏi.
Tối hôm ấy, Thúy không ăn cơm, cô Năm nấu cháo lòng đem lên cho Thúy. Đêm ấy, Thúy ngỏ ý về Sài Gòn gấp:
-          Ngày mai mình về Sài Gòn được không anh?
-          Em mệt như thế này làm sao về sớm được? Phải chờ em thật khỏe đã chớ.
-          Em nghe đỡ rồi… Sáng mai về sớm.
-          Đâu có được. Trước khi về mình phải chào họ hàng. Làm như chạy trốn vậy. Hai bác sẽ không bằng lòng.
Thúy thở dài:
-          Đi hay ở là quyền của mình. Mình cứ nói vì có chuyện gấp phải về Sài Gòn.
Tấn nhất định không nghe:
-          Ở đây chơi ít hôm nữa và anh đợi chú Tư về để anh thăm hỏi với chớ.
Nghe đến chú Tư, Thúy run lên khiến Tấn không hiểu sao cả.
Chú Tư đúng tám giờ ngày hôm sau đã trở lại. Cả nhà xúm lại mừng rỡ. Chú Tư ôm lấy Tấn, vỗ lên vai và hỏi:
-          Mày khá như vậy sao Tấn? Nghe nói mày làm ăn phát tài lắm phải không? Vợ con đâu không gọi ra đây mừng chú?
Tấn nói:
-          Vợ cháu hôm qua đi qua làng bên cạnh về thì bị trúng gió.
Chú Tư cười:
-          Đi đâu bên ấy?
Ông Cả nói:
-          Anh dẫn nó đi xem miếng đất.
Chú Tư hỏi:
-          Bộ định về đây làm ăn sao chứ?
Tấn nói:
-          Bác Cả bảo đi thì cháu đi cho vui chứ cháu đâu có ý định về đây làm gì. Cháu lên Sài Gòn mà sao cháu không bao giờ gặp được chú.?
Chú Tư kể Tấn nghe là hiện giờ đang làm ăn bên Úc, vợ con ở bên ấy.
-          Chú không có con trai. Thím sanh tất cả năm lần đều con gái. Con gái út mười tuổi rồi, thím hết sanh. Chú về đây thăm nhà và sắp đặt vài công việc làm ăn.
Nói đến đây, chú Tư nhìn Tấn rồi hỏi mọi người:
-          Cháu Tấn có giống tôi không?
Cô Năm nói:
-          Nó giống anh Ba, mà anh Ba và anh Tư giống nhau nên Tấn nó cũng giống anh Tư.
Bà Cả nói:
-          Vì vậy cháu Lộc con của Tấn cũng giống chú Tư nữa.
Chú Tư nói lớn và cười ra vẻ đắc chí:
-          Chị nói phải. Lạ lùng sao thằng Lộc con cháu Tấn lại giống tôi.
Rồi nhìn Tấn, chú Tư nói:
-          Này Tấn, hay là cháu cho chú bé Lộc đi, chú đem nó đi ngoại quốc.
Tấn nhìn chú Tư không khỏi lấy làm lạ là tại sao ông lại nói vậy. Tấn nói:
Cháu mới có một đứa con đầu, còn chú đã có cả đàn con rồi.
Cô Năm cũng nói:
-          Anh nói sao dễ nghe quá à. Cháu Tấn giàu có như vậy, không nuôi nổi con hay sao mà phải cho anh? Thằng bé lớn lên, cháu Tấn cũng có thể cho đi ra ngoại quốc học như con thiên hạ vậy chớ. À, anh làm gì mà phải chạy tuốt sang bên Úc làm ăn? Bộ ở đây không làm ăn được à?
Ông Cả nói:
-          Cô Năm nói phải lắm. Chú xin con kiểu gì lạ vậy? Lại nữa biết thím Tư có vui lòng nuôi bé Lộc không? Thím ấy khinh họ hàng nhà mình quá mà, ỷ giàu, không thèm về đây.
Ông Cả đã nói lỡ lời, lẽ ra ông không nên trách móc chú Tư vì ông đang có ý định nhờ chú ấy giúp tiền để chuộc lại mấy đám ruộng. Nhờ thì muốn nhờ nhưng chìu lụy thì ông lại không quen.
Từ lúc đi xem đất bên làng trên với Tấn, nhiều lần ông muốn gạ bán lại mấy đám đất này cho Tấn, nhưng ông lại không đủ lì lợm để nói. Những đám ruộng ấy là của chung của ông bà để lại, ông Cả đã cướp hết của các em, giờ đây lại có ý định muốn bán cho Tấn và muốn Tấn mua thì ông Cả sẽ vẫn trông nom mấy đám ruộng, chớ Tấn đâu có về ở đây làm gì. Ông Cả toan tính lợi hại như vậy, nhưng chưa dám nói với Tấn.
Chú Tư về có thể làm hỏng chương trình của ông. Vì chú Tư sẽ kể Tấn nghe về những chuyện đã qua và như vậy khơi lại cho Tấn sự thù ghét ông bà Cả.
Tấn nãy giờ không vui, nhìn chú Tư và tự hỏi:
-          Lạ thật, sao bé Lộc lại giống chú Tư như đúc thế kia? Và tại sao Thúy lại phát đau khi nghe tin chú Tư về đây?... Chắc thế nào cũng có nguyên cớ gì…
Chú Tư hỏi:
-          Vợ cháu đâu, không ra trình diện với chú?
Tấn chưa kịp trả lời thì cô Năm nói:
-          Anh này lẩm cẩm thật. Tôi đã nói với anh mẹ thằng Lộc bị trúng gió, sốt như vậy mà đòi về.
Bà Cả nói:
-          Đang sốt đi đường gió máy sao tiện?
Ông Cả nói:
-          Kìa sao về gấp vậy? Có chú Tư về đây thì ở đây cho vui.
Cô Năm nói:
-          Mẹ thằng Lộc sốt quá, ở đây không tiện, hãy để Tấn đưa nó về nhà thuốc thang. Rồi đây đã biết họ hàng rồi thì đi về khó gì.
Chú Tư nói:
-          Cô Năm nói phải đấy… Hãy để thằng Tấn đưa vợ nó về Sài Gòn, ở đây vợ nó nổi những cơn sốt bất ngờ, rủi có chuyện gì thì thêm phiền cho nhiều người.
Chú Tư muốn nói chuyện riêng với Tấn, nên làm bộ ẵm bé Lộc ra ngoài vườn bắt bướm khiến Tấn phải đi theo.
Thấy Tấn ra tới, chú Tư ngừng lại và hỏi:
-          Cháu định về thật hả? Chú cháu chưa kịp chuyện trò gì cả. Rồi đây chú phải đi xa biết có còn dịp gặp nhau nữa không.
-          Bao giờ chú lại đi Úc?
-          Vài tuần nữa. Chú về đây tìm một người, nhưng chưa tìm ra. Chưa biết manh mối người ấy ra sao.
Tấn hỏi:
-          Chú muốn tìm ai?
Tấn vừa hỏi vừa đưa tay định ẵm bé Lộc, nhưng bé Lộc ôm cứng lấy chú Tư, quay lưng lại với Tấn.
Tấn kêu lên:
-          Thằng bé nịnh chưa? Nó ôm cứng lấy chú.
-          Nó sợ mất chú. Cháu không nhận thấy nó giống chú như đúc sao?
-          Nhiều người bảo vậy.
-          Nhưng còn cháu, cháu nghĩ sao?
-          Nó cũng giống cháu. Cháu giống chú là chuyện thường. Anh em con nhà chú, nhà bác giống nhau cũng là chuyện thường.
-          Cháu cưới vợ hồi nào vậy? Vợ cháu con gái nhà ai?
-          Cháu cưới vợ bốn năm nay rồi. Vợ cháu là con một gia đình công chức.
-          Vợ cháu từ hồi nào đến giờ có đi làm ở đâu không?
-          Vợ cháu không làm đâu hết.
-          Thế cháu gặp vợ cháu ở đâu?
-          Ở Sài Gòn.
Chú Tư cười:
-          Ai không biết ở Sài Gòn. Nhưng trong trường hợp nào?
Câu chuyện đến đây thì vú em đi ra xin phép ẵm bé Lộc vào nhà thay áo quần. Thằng bé bị rứt khỏi tay chú Tư, ré lên. Chú Tư cau mày:
-          Tội nghiệp thằng bé chưa kìa…
Tấn hỏi:
-          Chú không có con trai phải không?
-          Chú chỉ có năm đứa con gái. Nhưng chú còn một đứa con nữa.
-          Thím đang có thai?
Chú Tư cười lạt:
-          Thím hết sanh đẻ được rồi. Đẻ con gái thứ năm thím bị giải phẩu và nghỉ luôn.
-          Vậy tại sao chú nói chú còn một đứa con nữa?
-          Chú không có quyền có vợ bé để kiếm con trai sao? Thím cháu vì biết mình không có thể cho chú một đứa con trai nên ghen lắm, chỉ sợ chú có vợ khác vì vậy chú không dám đem về.
-          Chú có vợ bé?
-          Cũng gần như vậy. Chú yêu một thiếu nữ, cô này sợ thím ghen nên đã bỏ đi. Sau đó thím buộc chú đi ngoại quốc làm ăn, chú và cô thiếu nữ kia mất liên lạc. Giờ đây khi chú về, chú nghe nói cô thiếu nữ ấy đã có chồng, chú đi kiếm mà không ra.
-          Chú không biết địa chỉ của cô ta hay sao?... Thôi, nhà cháu đã sửa soạn rồi, để cháu vào đưa nhà cháu chào hai bác và bà con họ hàng để về Sài Gòn. Khi nào chú lên Sài Gòn thì ghé lại cháu chơi.
-          Thế nào chú cũng phải ghé thăm vợ chồng cháu.
Tấn đi vào nhà và đưa Thúy ra chào mọi người. Trong khi ấy, chị vú và cô Năm đem đồ đạc ra xe.
Cô Năm nói:
-          Khi về thì thùng này giỏ nọ, khi đi chỉ có một chiếc va-li.
Chị vú nói:
-          Vậy mà cô cháu còn rinh không nổi. À, cô Năm có cùng lên Sài Gòn chơi không?
Cô Năm nói:
-          Tôi muốn lên lắm chớ, nhưng thấy vợ chồng thằng Tấn không nhắc chuyện này nên tôi không nói nữa. Vợ chồng nó về dưới này đang vui bỗng có chuyện đau ốm… Trên ấy mợ Tấn của chị có hay đau không?
-          Mợ ấy đau cả mấy tháng trước khi về đây làm cậu Tấn lo lắm, đưa đi Đà Lạt nghỉ mát rồi lại đi về quê.
-          Cậu ấy cưng mợ đến mức ấy à?
-          Còn phải nói.
-          Vậy mà tôi cứ tưởng mợ ấy không muốn ở đây nữa nên giả đò đau.
-          Đâu có.
-          Tôi cũng nghi có lẽ tại anh Tư của tôi về. Và mợ chị không thích cái anh Tư ấy.
Chị vú làm thinh, chính chị cũng đã nghi vậy.
Khi Tấn đưa Thúy lại giới thiệu với chú Tư thì Thúy cố làm ra vẻ bình tĩnh chào chú. Hai người nhìn nhau, cả hai đều nhận ra nhau. Chú Tư không ai khác chính là ông Châm, phó giám đốc hãng Minh Quang, còn vợ Tấn, cô cháu dâu của chú Tư, không ai khác là cô Thúy, người bị ông làm hại cuộc đời. Thật là oái oăm và cay nghiệt! Tại sao ông Châm lại là chú của Tấn, tại sao Thúy lại gặp Tấn và yêu Tấn?
Thúy tái mặt khi thấy cặp mắt của ông Châm nhìn Thúy đăm đăm sửng sốt. Ông Châm chỉ nói:
-          Rồi chúng ta sẽ gặp nhau. Còn nhiều chuyện cần phải nói với cháu.
Câu nói ấy, Thúy biết chú Tư muốn nói với Thúy, nhưng Tấn thì nghĩ chú Tư nói với mình nên nói:
-          Dạ, cháu mong được đón tiếp chú Tư ở Sài Gòn. Bây giờ tụi cháu ra xe…
Ngồi vào xe rồi, Thúy thở phào và dựa lưng vào nệm xe, đôi mắt lim dim. Chị vú ẵm bé Lộc ngồi ở băng sau, Thúy không nghe cô Năm nói lớn khi xe chạy:
-          Lần sau có về thì cho cô lên Sài Gòn chơi nghe cháu.
Xe chạy được một lát, Tấn hỏi Thúy:
-          Em mệt không? Hay là em ra nằm băng sau cho khỏe?
-          Em ngồi đây được rồi.
Lúc ấy, Thúy không nghĩ cái gì khác hơn là cái chết. Nếu một tai nạn xảy ra lúc này để cả Tấn và Thúy cùng chết thì hay biết mấy. Rồi đây Thúy phải ăn nói làm sao với Tấn. Chắc Tấn đã hiểu tất cả rồi. Tấn chắc đã hiểu bé Lộc là con của chú Tư, nhưng chú Tư thì không dám chắc bé Lộc là con của chú.
Thúy còn lo lắng hơn nữa khi nghĩ tới chuyện đương đầu với ông Châm. Thế nào ông Châm cũng hỏi về đứa bé. Thúy nhất định sẽ không bao giờ cho ông. Nhưng với ông Châm, Thúy có quyền không cho ông bắt bé Lộc, còn với Tấn thì Thúy phải đối xử như thế nào đây?
Lẽ nào Tấn không đoán ra việc này? Và Tấn phải đối xử thế nào khi Tấn đã hay biết mọi việc? Chắc Tấn đau khổ lắm. Thúy dựa vào nệm xe, đôi mắt lim dim ra dáng mệt mỏi. Tấn thỉnh thoảng đưa tay đỡ đầu Thúy nằm ngay lại và khi Thúy mở mắt nhìn thì Tấn hỏi:
-          Em nghe trong mình ra sao? Có thấy đỡ chút nào không?
Thúy thở dài:
-          Em nghe đỡ rồi, nhưng em khổ lắm anh Tấn ạ.
-          Việc gì thì cứ để về nhà hãy nói. Em hãy nằm yên cho khỏe.
 Nói xong Tấn quay nhìn về phía sau để cho Thúy hiểu là chị vú đó, không tiện nói chuyện.
Trong khi ấy, đầu óc của Tấn cũng rối bời bời, Tấn tự hỏi:
-          Rồi đây ta phải đối xử ra sao với Thúy? Để mất Thúy ta làm sao sống được? Còn cứ giữ mãi cái tình trạng này thì rắc rối quá. Chú Tư có thể vì đứa bé mà làm khổ Thúy, khổ ta… Trời ơi! Sao lại có chuyện oái oăm này? Cuộc đời của ta thật không may về đường nhân duyên tình ái. Lấy một người vợ đã có con và có một cái dĩ vãng như vậy mà rồi vẫn không yên thân thì thật đáng thương cho ta quá.
Thúy biết Tấn đang suy nghĩ nên nói:
-          Anh phải giữ bình tĩnh để lái xe nghe anh. Đường lầy lội và nắng chiều gay gắt quá.
-          Em hãy nằm yên mà nghỉ… Anh bình tĩnh lắm. Dù gặp phải cảnh nào đi nữa thì anh cũng không để em phải lo nghĩ, phải khổ sở.
Nghe Tấn nói vậy Thúy có vẻ an lòng và nằm yên ngủ một giấc cho đến khi xe về đến nhà mới giật mình thức dậy.
Thúy mở mắt và hỏi:
-          Đã đến nhà rồi sao anh? May quá.
-          Cái gì may quá?
-          Em lo sợ…
-          Lo sợ cái gì?
-          Vì em nằm mơ và giấc mơ thật hãi hùng. Em thấy bé Lộc...
Thúy vội quay về phía sau thì chị vú và bé Lộc đều ngủ say không hay biết xe đã về đến nơi. Thúy đánh thức chị vú dậy và ôm chặt bé Lộc vào lòng.
Tấn nhìn bé Lộc rồi thở dài. Thúy nói:
-          Anh mệt lắm phải không?
-          Sáu giờ ngồi y một chỗ, nắng chiều lại gay gắt làm sao không mệt.
-          Anh vì em mà phải mệt như vậy. Cũng đã tối rồi, bảo chị bếp nấu cháo ăn anh nhỉ?
-          Hay chúng ta đi Chợ Lớn ăn?
-          Thôi anh, đi đường mệt ở nhà nghỉ cho khỏe.
Tấn buồn bã nói:
-          Mình còn bao nhiêu ngày bên nhau?
-          Anh nói gì lạ vậy, hay là…?
Và Thúy không dám nói hết câu, ôm bé Lộc chạy lên lầu. Bây giờ thì Thúy có quyền khóc nức nở, khóc thật nhiều cho vơi bớt sự lo âu và đau khổ. Bé Lộc thấy mẹ khóc chả hiểu gì hết, ôm chặt lấy mẹ và gọi:
-          Mẹ! Mẹ!
Thúy ôm chặt nó vào lòng và cứ khóc tỉ tê, buồn thương cho số phận. Thúy nghĩ:
-          Ta không thể ở đây được nữa. Ta phải ra đi.
Nhiều ý nghĩ đã đến với Thúy, nhưng Thúy vội xua đuổi ngay. Thúy sợ hãi nếu chuyện ấy có thể xảy đến.
Tiếng giày của Tấn vang lên trên các bậc thang. Khi thấy cặp mắt của Thúy đỏ hoe. Tấn ngạc nhiên:
-          Sao em buồn quá vậy? Việc gì cứ từ từ tính. Em muốn gì cứ nói cho anh biết.
Thúy bỏ bé Lộc ra và ngã người vào mình Tấn, khóc rấm rức. Tấn ôm lấy Thúy:
-          Kìa em đừng khóc, chết cả lòng anh.
-          Anh ẵm bé Lộc đưa cho chị vú, rồi lên đây với em.
Tấn làm theo lời Thúy và dặn chị vú:
-          Mợ mệt, hãy trông em cho mợ nghỉ. Nói với chị bếp khi nào cháo chín thì bưng lên lầu.
Dặn xong Tấn quay lên với Thúy. Thúy ngồi dậy lấy khăn chậm nước mắt:
-          Chú Tư đã nói gì với anh?
-          Chú ấy nói rằng chú từ Úc về đây để tìm người vợ bé. Chú muốn bắt đứa con hay muốn gặp lại người đàn bà đã có con với chú…
-          Và anh nghĩ thế nào? Em không tin là anh chưa hiểu được người đã phá hoại cuộc đời của em là chú Tư của anh.
Tấn cầm lấy tay Thúy:
-          Anh không ngờ chúng ta gặp chuyện khó xử như ngày hôm nay. Và anh có điều này muốn hỏi em.
-          Điều gì anh cứ hỏi. Đến giờ phút này em không có gì phải giấu giếm anh cả.
Tấn liền nói:
-          Vậy thì những gì em đã kể anh nghe về chuyện lão Châm nào đó có hoàn toàn đúng sự thật không?
Thúy hỏi lại:
-          Anh hãy nhớ kỹ lại đi, chuyện của em, em đã kể cho anh nghe hay là chị Ngọc? Người nào kể trước?
-          Em kể chồng tử trận, em mang thai…
-          Đúng rồi, nhưng chị Ngọc đã kể lại sự thật, còn bi đát hơn là em có chồng tử trận, phải vậy không?
-          Chị Ngọc kể em bị một tên ỷ thế đã gài em vào bẫy.
-          Chị Ngọc đã tự ý kể sự thật ấy cho anh nghe, mà không hỏi ý kiến của em. Em đã trách chị nhưng sau đó phải cảm ơn chị vì nhờ chị nói sự thật ấy mà anh để ý thương em.
-          Nhưng có đúng như vậy không?
-          Anh không tin em sao? Em đã nói với anh sau cái đêm ấy em không hề gặp lại ông Châm và em nghĩ rằng ông ta không thể nào biết được em đã có thai.
Tấn có vẻ nghĩ ngợi:
-          Sáng nay khi anh vừa ẵm bé Lộc ra thì chú Tư đưa tay ẵm nó. Lạ thật em ạ, thằng bé lại ngã ngay vào lòng chú và chú đã ẵm nó, nâng niu nó, đến khi anh ẵm lại nó không cho.
Thúy thở dài thì Tấn nói tiếp:
-          Theo lời chú thì cô thiếu nữ ấy đã đồng ý làm vợ bé chú và khi hay biết vợ chú ghen thì đã tránh mặt đi.
-          Và anh tin lời chú?
-          Anh không biết phải tin ai… Nhưng rồi đây chú ấy sẽ đến thăm anh và câu chuyện còn rắc rối. Chẳng lẽ hai chú cháu lại đi giành một người đàn bà?
Thúy giận ra mặt:
-          Nếu anh không tin em thì em không còn biết làm sao, chỉ còn cách là chúng ta phải xa nhau, khi nào anh hiểu lòng em sẽ hay.
Lẽ ra khi nghe Thúy nói thế, Tấn phải tức giận, nhưng lần này Tấn làm thinh, ra vẻ suy nghĩ:
-          Nếu trong khi anh đi làm mà chú Tư đến đây tìm em thì em sẽ đối phó bằng cách nào?
-          Em không tiếp chú.
-          Như vậy cũng không giải quyết được gì. Và rủi chú vào thình lình, em không thể tránh mặt thì em sẽ đối phó ra sao?
-          Nếu trong trường hợp ấy em sẽ tiếp chú và nói cho chú biết bé Lộc không phải là con chú. Nó là con anh.
-          Được lắm, nhưng chúng ta làm đám cưới ngày nào và đứa bé được khai sanh ngày nào, rủi chú ấy tìm ra những bằng chứng ấy?
Thúy ngẩn ngơ một lúc:
-          Ai mà tìm kiếm chi phiền phức như vậy?
-          Người ta thật muốn tìm ra một đứa con… Họ nhờ thám tử tư.
Thúy lo lắng:
-          Có thể làm được vậy sao anh?
-          Được chứ.
Thúy vẫn cương quyết:
-          Thì đứa bé ấy vẫn là con của em, em có quyền giữ nó, không có pháp luật nào bắt buộc em phải xa con em. Huống chi theo pháp luật nó là con anh. Nếu ông Tư kiện thì cũng thua.
-          Nói chi việc ấy. Nhưng nếu kiện thì mang tiếng lắm, em không nghĩ như vậy sao? Hai chú cháu giành nhau một đứa con!
Thúy kêu lên:
-          Tôi van anh, anh đừng nói đến chuyện giành nhau một đứa con hay giành nhau một người đàn bà nữa.
-          Nếu chú ấy cứ đến đây, anh phải đối xử với chú như thế nào?
-          Trước khi anh đã từng nói với em, anh mà gặp lão Châm ấy thì anh sẽ cho lão một trận.
-          Khi anh nói câu ấy, anh đâu có ngờ lão Châm ấy lại là chú Tư…
-          Nếu anh không tin em thì khi nào chú Tư đến anh cứ tiếp chú, tìm cách giữ chú lại để em đi kiếm chị Ngọc. Chị ấy sẽ vạch mặt chú, chú sẽ xấu hổ và không đến đây nữa cho anh xem.
-          Anh không tin chú Tư biết xấu hổ.
-          Vậy thì anh có giải pháp nào êm đẹp? Hay là anh không còn yêu em nữa. Hay là chúng ta phải xa nhau?
-          Chỉ có một giải pháp…
-          Giải pháp gì?
-          Anh nói chắc em không bao giờ chịu nghe…
-          Thì anh cứ nói cho em nghe đi.
-          Không, để xem ra sao đã, để xem chú Tư có dám đến đây không. Để xem chú làm sao cho biết.
Thúy tức giận:
-          Anh đã nghĩ được giải pháp gì hay thì cứ nói với em rồi vợ chồng ta cùng tính, như vậy may ra còn được một lối thoát chăng. Em thì không thể nào xa bé Lộc, nó và anh đều là lẽ sống của em. Bé Lộc tuy mang dòng máu ông Châm nhưng em không bao giờ muốn cho nó biết ông Châm là cha của nó. Khi ấy ông cưỡng hiếp em, ông đâu có nghĩ đến đứa con mà chỉ cố chiếm cho được sự trinh tiết của em… Không, một trăm lần không, một nghìn lần không, em không muốn cho bé Lộc biết cha nó là ông Châm.
Tấn thở dài:
-          Nhưng rồi đây chú Tư sẽ không để yên cho em nuôi bé Lộc.
-          Ông ấy lấy quyền gì?
-          Chú Tư có thể tìm gặp bé Lộc và nói hết sự thật cho nó nghe.
Thúy lấy hai tay ôm đầu và kêu:
-          Trời ơi! Vậy thì làm sao bây giờ?
Từ hôm ấy, Thúy sống trong thấp thỏm lo âu. Không khí trong nhà không còn vui vẻ như trước nữa. Nhiều hôm Tấn không đi làm, cứ ngồi nhà chờ ông Châm đến. Đêm đêm Tấn ngủ riêng ở phòng ngoài và đến bữa cơm là cả hai đều cắm đầu ăn chớ không chuyện trò như trước. Tấn cũng ít khi ẵm bé Lộc.
Thằng bé đâu biết gì, thấy Tấn đi đâu về là nó chạy ra ôm lấy hai chân Tấn. Như mọi khi, Tấn đã ẵm nó lên, ôm nó vào lòng và hôn lên tóc nó. Bây giờ thì Tấn có vẻ ngượng nghịu mỗi khi phải làm vậy.
-          Kìa sao cha không hôn con?
Tấn kêu chị vú  giao bé Lộc:
-          Đưa em đi chơi cho mát.
Chị vú nói với Thúy khi Tấn đi khỏi:
-          Dạo này sao cậu ít nói quá. Hay là việc làm ăn của cậu có gì khó khăn, thất bại chăng? Sao mợ không khuyên cậu? Và mợ cũng buồn quá vậy? Tôi thấy từ khi ở dưới quê về đây cậu đã thay đổi hẳn, không còn nuông chìu bé Lộc như trước nữa.
Thúy buồn rầu:
-          Chị nói rất phải. Cậu thay đổi nhiều từ khi ở dưới quê lên. Cậu buồn bã và lo lắng cũng vì công việc làm ăn dạo này bị người ta cạnh tranh. Vì vậy tôi định nói với chị một chuyện. Trước đây hai tháng chị có xin về làm nông, tôi cầm chân chị lại vì tưởng tôi có thai. Nhưng bây giờ thì không phải. Vậy nếu chị còn muốn về thì tôi sẽ để chị về nhà một thời gian. Khi nào xong thì chị lên đây.
Chị vú mừng rỡ:
-          Nếu mợ cho tôi về thì độ năm ba tháng tôi sẽ lên lại.
-          Được, chị cứ về và khi nào xong việc thì trở lên. Bé Lộc đã lớn, dạo này chị bếp có thể trông chừng nó.
-          May quá. Mợ không cho tôi về tôi không dám nói, nhưng ở nhà cứ nhắn lên hoài, tôi khổ tâm lắm.
Chị vú thu xếp đồ đạc và đợi Tấn về để thưa với Tấn. Khi nghe chị vú trình bày, Tấn hỏi Thúy:
-          Em bằng lòng để chị ấy về? Rồi ai đỡ nhọc cho em?
-          Dưới quê cứ nhắn lên xin cho chị về hoài, em thấy dạo này việc nhà cũng rảnh rang nên em để chị về giúp công việc đồng án năm ba tháng, khi nào rảnh thì lên.
-          Vậy tùy em.
Và Tấn nghĩ:
-          Chắc Thúy định ẵm bé Lộc đi. Chắc chắn Thúy không để cho chú Tư bắt bé Lộc, nhưng nếu ta cứ giữ bé Lộc thì ta cũng không biết phải xử ra sao.
Tấn hỏi chị vú:
-          Mợ đã thanh toán tiền nong cho chị hết rồi chứ?
-          Dạ xong rồi.
Tấn lấy thêm tiền đưa chị:
-          Đây, tôi cho chị năm trăm để đi xe.
Khi chị vú đi rồi, Tấn hỏi Thúy:
-          Em muốn gì mà cho chị ấy nghỉ?
Thúy thở dài, không nói gì hết…
Chiều hôm ấy, khi Tấn vừa ra khỏi nhà thì ông Châm đến. Lúc ấy cửa không đóng và Thúy đang ngồi may, bé Lộc ngủ trong phòng và chị bếp nằm trông chừng nó.
Thúy thấy ông Châm bước vào, không có một phản ứng nào. Thúy biết thế nào cũng có cái giờ phút ấy.
Ông Châm vào gặp Thúy và hỏi:
-          Thằng Tấn không có nhà phải không?
Thúy hỏi:
-          Ông đến đây làm gì? Tôi nghĩ ông nên có lương tâm và đừng theo phá rầy tôi. Trước kia tôi không kiện ông, để yên cho ông là tôi tử tế lắm rồi. Bây giờ tôi đã có chồng, chồng tôi lại là cháu ruột của ông.
Ông Châm kéo ghế ngồi:
-          Tôi đến đây để hỏi về đứa bé.
Thúy làm ra vẻ ngạc nhiên:
-          Đứa bé nào?
-          Bé Lộc, nó là con của tôi và cô.
Thúy cười lạt:
-          Ông lầm rồi. Nó là con của chồng tôi, anh Tấn… Chúng tôi cưới nhau đàng hoàng, có hôn thú và bé Lộc là con chúng tôi, Tấn và tôi.
-          Trên pháp luật nó như vậy, nhưng trong thực tế nó không phải là con của Tấn… Nó là giọt máu của tôi.
-          Không, nhất định là ông lầm, nó không phải là con ông. Ông đừng đến đây làm săng-ta, hay gây rắc rối cho tôi. Về chuyện tôi bị ông làm hại, tôi đã kể Tấn nghe khi Tấn ngỏ lời kết hôn với tôi. Có cả chị Ngọc làm chứng. Nhưng lúc ấy Tấn không biết cái ông Châm hèn hạ xấu xa kia là chú Tư của mình, vì vậy Tấn có nói nếu một ngày nào đó Tấn gặp cái ông ấy thì nhất định Tấn phải cho ông ấy một bài học đích đáng. Ông đừng tưởng tôi giấu giếm Tấn.
Nghe Thúy nói vậy, ông Châm ngẩn ngơ một lúc lâu, đầu cúi gầm xuống, rồi hỏi:
-          Bây giờ Tấn đã biết tôi là ông Châm chưa?
Thúy nói ngay:
-          Tôi chưa nói rõ.
-          Tại sao?
-          Vì lẽ ông là chú ruột của Tấn. Tôi không muốn cho tình ruột thịt trở nên thù hận.
Ông Châm làm thinh, lấy thuốc ra hút:
-          Cô nghĩ nếu Tấn hay biết thì nó sẽ đánh tôi?
-          Tôi không nghĩ như vậy, nhưng tôi yêu cầu ông đừng nên lui tới đây làm gì nữa.
-          Bé Lộc không phải con tôi, tại sao nó giống tôi như vậy?
-          Nó giống bên nội. Tấn giống cha, ông và cha Tấn giống nhau, cùng một máu mủ mà.
-          Nếu bé Lộc không phải là con tôi, tại sao cô lại tránh tôi? Khi ở nhà bác Cả, cô không ra chào hỏi.
Thúy cười khinh bỉ:
-          Vì tôi khám phá ra người mà bây giờ tôi phải gọi bằng chú Tư lại là người đã làm khổ tôi.
Ông Châm thở dài:
-          Cô không thể hiểu lòng tôi. Bất đắc dĩ lắm tôi mới phải làm vậy. Tôi đã yêu cô từ khi cô còn làm cho bà Trang, nhưng tôi biết lúc ấy tôi có nói ra cũng vô ích vì cô không bao giờ tin lòng chân thành của tôi. Tôi là người đàn ông đã có vợ con…
Thúy cắt ngang không để ông Châm nói tiếp:
-          Tôi không muốn nghe gì nữa cả.
Ông Châm than:
-          Ít ra cô cũng để tôi phân trần.
-          Để làm gì? Vô ích. Tôi bây giờ là vợ của cháu ông… Hạnh phúc của tôi không chắc gì vững vàng như trước vì sự liên hệ gia đình của ông và Tấn. Nhưng dù sao thì vẫn còn đứa bé, tôi không muốn nó phải xa cha nó.
-          Tôi biết thế nào thằng Tấn cũng nghi ngờ chuyện này và tôi đến đây để thu xếp ổn thỏa. Tôi không tin bé Lộc là con của Tấn. Tôi biết tôi đã gửi cho cô trong cái đêm ấy một cái gì quý báu của tôi… Nhưng sau đó, tôi tìm đủ mọi cách liên lạc với cô. Tôi hứa sẽ đem lại cho cô một cuộc sống yên vui, dù phải xa vợ con, bỏ cả sự nghiệp, ra khỏi tay người vợ thâm độc, để làm lại tất cả với cô. Nhưng tôi không tìm ra cô. Tại sao cô trốn tránh tôi để bây giờ gặp phải cảnh này? Nếu cô nghe theo lời tôi thì làm sao bây giờ cô lại là vợ cháu tôi được?
Thúy tức giận:
-          Ông đừng nói gì cả… Vô ích lắm… Ông không có con trai thì mặc ông. Ông không phải là cha của bé Lộc, bé Lộc là con của Tấn. Mà dù bé Lộc là con của ông thì tôi cũng không đời nào để ông bắt nó. Nó là con của tôi…
Thúy vừa nói thế, ông Châm đã reo lên:
-          Thôi được rồi, tôi hiểu rồi. Bé Lộc là con của tôi, nhưng cô không chịu giao nó cho tôi. Nếu vậy rồi đây cô sẽ biết tay tôi.
Thúy hốt hoảng:
-          Ông hăm dọa tôi đấy à? Nếu vậy tôi phải nói cho anh Tấn biết ông chính là người đã làm hại cuộc đời của tôi. Ông hãy ra khỏi nhà này. Tôi không bằng lòng tiếp ông nữa, mặc dù ông là chú ruột của anh Tấn.
Ông Châm đứng lên đi ra cửa, nhưng rồi quay lại và nói:
-          Tôi đến đây ngày hôm nay không phải để nói chuyện yêu thương cũ vì tôi làm sao bằng Tấn. Tấn vừa trẻ, vừa đẹp trai, vừa giàu có, đủ đem lại hạnh phúc cho cô. Tôi sở dĩ đến đây là để van xin cô giao đứa bé lại cho tôi. Tôi không có con trai. Cô còn trẻ, rồi đây còn có thể sanh đẻ được nữa, chớ tôi thì không thể nào có con khác, vợ tôi không còn sanh đẻ được.
Tức giận, Thúy nói:
-          Ông ăn nói vô duyên quá! Ông không có con trai thì cứ cưới vợ bé để kiếm con trai, chuyện ấy ăn thua gì đến tôi mà ông kể lể. Bé Lộc là con của Tấn, tôi có hôn thú và thằng bé sanh ra một năm sau ngày cưới.
 
Ông Châm nói:
-          Được rồi, cô đã nói vậy thì để tôi kiểm soát lại lời cô vừa nói có quả thật đúng không. Việc này đâu khó. Tôi đã biết Tấn làm ở đâu và bạn bè là ai thì dễ lắm. Cô đừng quên lão Châm này đã sống nhiều rồi, trải qua bao nhiêu thăng trầm cô ạ.
-          Thì ông cứ điều tra đi, ông hãy ra khỏi nhà này…
Thúy không còn kiềm chế được lòng mình nữa, òa lên khóc. Lúc ấy Tấn đã ở bên Thúy và chờ Thúy ngẩng đầu lên.
-          Thúy ôm lấy Tấn, quên rằng cả tuần nay Tấn cố tránh không đụng đến người Thúy. Thúy kêu lên:
-          Anh Tấn, em khổ lắm anh Tấn ơi!
Tấn nhè nhẹ gỡ hai tay Thúy ra rồi đi lại ngồi trên chiếc ghế đối diện và nói với Thúy:
-          Anh biết, em đang khổ lắm. Chúng ta đang ở trong một tình cảnh thật khó xử.
Thúy kêu lên:
-          Lão Châm vừa đến đây, lão hăm dọa bắt bé Lộc.
-          Anh đã biết tất cả rồi. Anh về đây khi ông ấy vừa lọt vào nhà. Anh đã nghe tất cả. Nhưng mà em không thể nào lừa gạt ông ấy được. Thế nào ông cũng khám phá ra bé Lộc là con của ông.
Thúy nói giọng quả quyết:
-          Dù là con của lão, dù lão có khám phá ra cái chuyện ấy, em cũng không bao giờ giao bé Lộc cho lão. Bé Lộc là con của em, em không còn hy vọng sanh đẻ nữa.
-          Thì em cứ giữ nó, và làm sao để ông ấy đừng đến đây phá rầy thì thôi. Thú thật với em lúc nãy nếu anh không dằn được thì anh đã nhảy ra cho ông ta một trận đòn rồi.
Thúy thở dài:
-          Nhưng lão lại là chú của anh.
Tấn giận dữ:
-          Chú bác gì? Họ tử tế gì với anh? Ông bác thì cướp giật gia tài của ông bà để lại, còn chú thì từ đâu mang xác đến phá tan hạnh phúc của anh, anh còn gì nữa để sống?
Nói đến đây Tấn xúc động quá, cúi đầu mà hai hàng nước mắt chảy dài. Thúy cũng biết Tấn đau khổ lắm, Tấn đã yêu Thúy như thế nào, vậy mà từ khi hay biết ông Châm là người làm hại cuộc đời Thúy thì Tấn bỗng trở nên dè dặt không còn muốn gần Thúy, chuyện vợ chồng như chấm dứt từ hôm ấy.
Thúy đi lại để tay lên vai Tấn:
-          Anh khóc đấy à anh Tấn? Anh hãy tha thứ cho em, em thật không ngờ có chuyện này. Tại sao anh lại là cháu của ông Châm hả anh?
Tấn lau nước mắt:
-          Em đâu có lỗi gì…
-          Nhưng chính em là người gây cho anh đau khổ. Em vô cùng ân hận. Anh muốn gì thì em cũng có thể làm theo ý muốn của anh.
Tấn lắc đầu:
-          Anh thấy khó xử quá.
Thúy ngồi xuống bên Tấn. Tấn nói:
-          Anh biết em không bao giờ yêu chú Tư, một chuyện cưỡng hiếp mà em thù hận suốt đời. Nhưng rồi đây chú ấy sẽ đến đây… Tình gia tộc anh không thể đuổi chú…
-          Anh có quyền không tiếp chú.
 Tấn thở dài. Thúy hỏi:
-          Anh muốn em phải làm gì?
Tấn ngập ngừng, đoạn nói:
-          Làm gì thì rồi cũng không yên vui cả.
 
Chương 06:
Thúy không sao khỏi buồn tủi trước thái độ lạnh lùng và dè dặt của Tấn từ khi Thúy tiếp ông Châm. Thúy cũng thấy rõ Tấn vô cùng đau khổ, gầy sút hẳn đi. Bé Lộc không còn dám chạy lại mừng Tấn mỗi khi Tấn đi làm về.
Rồi Tấn bắt đầu đi chơi, nhiều đêm không về nhà. Đã ba tuần nay Tấn vừa ăn cơm tối xong là đi đến khuya mới về. Tấn không còn đưa Thúy đi ăn hay đi xem hát. Tấn cũng không còn đưa tiền cho Thúy để lo việc nhà, việc chợ búa. Thúy hết tiền cũng không dám hỏi. Lúc ấy Thúy đã nghĩ đến Ngọc, đến Sơn. Thúy phải tâm sự với Ngọc, phải viết thư hỏi ý kiến Sơn. Thúy không thể chịu đựng được nữa.
 
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.08.2016 12:34:12 bởi Ct.Ly>
Trang 242
 
- Anh có quyền không tiếp chú.
Tấn thở dài. Thúy hỏi:
- Anh muốn em phải làm gì?
Tấn ngập ngừng, đoạn nói:
- Làm gì thì rồi cũng không yên vui cả.
 
 
 
 
Chương 6


 
Thúy không sao khỏi buồn tủi trước thái độ lạnh lùng và dè dặt của Tấn từ khi Thúy tiếp ông Châm. Thúy cũng thấy rõ Tấn vô cùng đau khổ, gầy sút hẳn đi. Bé Lộc không còn dám chạy lại mừng Tấn mỗi khi Tấn đi làm về.
 
Rồi Tấn bắt đầu đi chơi, nhiều đêm không về nhà. Đã ba tuần nay Tấn vừa cơm tối xong là đi đến khuya mới về. Tấn không còn đưa Thúy đi ăn hay đi xem hát. Tấn cũng không còn đưa tiền cho Thúy để lo việc nhà, việc chợ búa. Thúy hết tiền cũng không dám hỏi. Lúc ấy Thúy đã nghĩ đến Ngọc, đến Sơn. Thúy phải tâm sự với Ngọc, phải viết thư hỏi ý kiến Sơn. Thúy không thể chịu đựng được nữa.
 
Vì vậy, chiều hôm ấy, Thúy đi tìm Ngọc, nhưng không gặp, Thúy đã để thư lại cho Ngọc, mời Ngọc đến gấp:
 
« Chị Ngọc, em khổ lắm, chị hãy đến gấp. »
 
Một lời kêu cứu bi đát! Rồi Thúy về nhà lúc ấy đã sáu giờ chiều. Thúy ngạc nhiên thấy Tấn về từ hồi nào Vì không thấy Thúy và bé Lộc, Tấn lo ngại ngồi chờ. Vừa thấy Thúy, Tấn hỏi:
-  Em đi đâu mà dẫn cả bé Lộc?
-  Em đi thăm chị Ngọc. Tại em đang có chuyện buồn. Trước khi gặp anh, đời em chỉ có hai người thân là chị Ngọc và em Sơn. Em Sơn thì bây giờ đang ở xa.
Tấn như nhớ ra:
-  Anh thật có lỗi với em. Tháng này anh chưa gửi tiền cho cậu Sơn.
Thúy chua xót nói:
-  Nhưng Sơn có đủ tiền để xài.
-  Lúc nãy khi về đây anh nghe chị bếp nói mấy hôm nay chị không đi chợ.
-  Vì ở nhà còn thức ăn... Lại nữa, anh không ăn cơm nhà thì chợ búa làm gì?
-  Nhưng còn bé Lộc, phải lo cho bé Lộc.
Thúy nói giọng buồn bã:
-  Bây giờ thì em cũng không còn thiết gì đến bé Lộc. Tội nghiệp nó, nó đâu có tội tình gì? Nhưng em không
thể xa nó. Các bác sĩ đều nói rằng em không còn hy vọng sanh đẻ nữa. Vì lẽ đó mà em bám víu lấy nó. Đó là tình mẫu tử thiêng liêng mà bất cứ người đàn bà nào cũng không thể làm khác được.
Tấn kéo cái cặp và mở lấy xấp bạc đưa Thúy:
- Tháng này anh quên đưa tiền cho em. Nhưng anh nghĩ em còn tiền.
- Em không còn đồng nào vì phải trả tiền cho chị vú, lại nữa khi về quê em còn lén anh cho mấy người bà con.
Tấn ái ngại:
-  Vậy mà em không hỏi anh.
Thúy cười đau xót:
- Hỏi anh? Khi anh không còn thèm hỏi đến bé Lộc, chớ đừng nói là hỏi đến em. Anh cho em tiền đấy à? Thì để em trả tiền lương cho chị bếp và số tiền em mượn của chị để trả tiền đèn, nước tháng này.
 
Tấn không ngờ Tấn lại vô ý như vậy. Mọi khi đến đầu tháng thì Tấn đưa cho Thúy một trăm nghìn, gởi cho bé Lộc ba chục nghìn ở ngân hàng, còn thì để chi tiêu trong nhà. Hôm nay đã ngày thứ ba mươi, Tấn chưa đưa.
Thúy không nhận xấp bạc:
-  Nếu anh chưa có tiền hãy cất mà xài...
-  Thế em lấy tiền đâu để xài và trả chị bếp? Hay là em nghĩ từ nay em không cần đến anh nữa?
Thúy khóc nức nở khi nghe Tấn hỏi vậy. Thấy Thúy khóc, Tấn có vẻ ăn năn:
-  Anh không hiểu tại sao dạo này anh như người mất trí, đến giờ này mà anh chưa tỉnh.
 
Nói xong Tấn đứng lên đi lại mở tủ, lấy thêm tiền đưa Thúy và dặn:
- Em nhớ gởi tiền vào ngân hàng cho bé Lộc.
- Có cần gởi nữa không? Bé Lộc...
Tấn trợn mắt nhìn Thúy:
-  Em muốn nói gì? Em đừng nghĩ xấu cho anh. Anh đang đau khổ nhiều lắm, đến mức không muốn sống nữa.
-  Em hiểu, em không dám phiền gì anh hết. Em đang cố tìm giải pháp để tránh cho anh sự đau khổ.
Tấn thở dài:
-  Em không bao giờ tìm được. Em càng cựa quậy thì anh càng khổ.
- Như vậy em phải làm sao?
Tấn nhơ nhớ ra, hỏi Thú :
-     Em đi tìm chị Ngọc mà đã gặp chỉ chưa.
-     Chưa em đến không gặp chị, em có để giấy lại để khi chị về, chị sẽ đến thăm em.
-     Chị Ngọc có thể giúp gì em được không ?
-     Được lắm chớ …chị ấy hiểu chuyện của em, của anh. Chị ấy có thể giúp ý kiến cho em.
Tấn đi lại ngồi sát bên Thúy:
-     Đâu, em thử nói ý định của em cho anh nghe đi.
Thúy cười lạt:
-  Em không có ý định gì hết. Nhưng anh chỉ cần biết em không thể nào xa bé Lộc. Bằng giá nào em cũng giữ nó.
 
Tấn đang ngồi gần bên Thúy, bỗng dang xa và hỏi :
- Bằng mọi giá... Nghĩa là em có thể về sống với chú Tư để khỏi xa bé Lộc?
Thúy nhìn Tấn và ứa nước mắt:
-  Anh có thể nghĩ vậy sao anh Tấn?
Tấn ăn năn trước nét mặt đau khổ của Thúy:
-  Thật khổ quá, anh quẩn trí rồi.
Một lát sau Tấn thay áo quần khác rồi ra đi. Tấn dặn chị bếp:
-  Tối nay tôi ăn cơm nhà, chị nhớ làm cơm tử tế nghe.
Chị bếp hỏi:
- Sao dạo này cậu ít ăn cơm nhà quá? Trông cậu gầy sút hẳn đi.
Thúy nghe vậy thở dài và nghĩ:
-  Tấn dặn chị bếp mà không dặn ta.
 
Khi Tấn đi rồi, Thúy lên lầu và ẵm bé Lộc lên, Thúy hôn lên đầu lên trán nó, thằng bé đang chơi với con gấu bằng nỉ bị mẹ bồng xốc lên liền kêu:
-  Mẹ cứ phá con hoài. Cha đâu rồi?
Thúy hôn lên tóc nó:
-  Cha đi rồi...
Bé Lộc cau mày:
-  Cha đi hoài... Tại sao cha không thương con nữa?
-  Tại con không hôn cha, không chạy lại lấy giày của cha đem đi cất…
Bé Lộc nói:
-  Cha không muốn mà...
 
Thúy siết chặt nó trong đôi vòng tay như là sợ mất nó, khiến bé Lộc kêu lên:
-  Mẹ làm con đau quá à...
Rồi nó nhìn lên mặt Thúy. Thấy Thúy khóc, nó ôm ghì mẹ:
-  Tại sao mẹ khóc?
Thúy cười qua hai dòng lệ:
-  Vì mẹ thương con quá. Con có thương mẹ không?
-  Con thương mẹ lắm.
 
Hai mẹ con cứ ngồi nói những câu vớ vẩn ấy cho đến khi có tiếng chuông reo ngoài cửa. Thúy vội vàng dắt bé Lộc xuống lầu và mở cửa, mừng rỡ khi thấy Ngọc đứng chờ.
Chưa bước hẳn vào phòng khách, Ngọc đã hỏi:
-  Việc gì thế? Sao trông ủ dột dường kia? Anh ấy chưa về à?
Thúy để bé Lộc xuống và nói:
- Chào dì Ngọc đi con.
Ngọc bồng bé Lộc lên và hỏi :
- Cháu của Dì mau lớn như thế nầy sao ?
Thúy hỏi :
-  Có phải anh Tấn vừa đến tìm chị?
-  Phải. Tấn đưa chị ra chợ Sài Gòn, đi góp tiền hàng xong chị lại đây. Nếu Tấn không đến thì hôm nay chị cũng đến vì mấy dòng chữ của em để lại.
 
Thúy ẵm bé Lộc xuống bếp để nó chơi với chị bếp, đoạn lên nhà trên nói chuyện với Ngọc.
Ngọc hỏi lại câu khi nảy :
-      Việc gì vậy Thúy ? Em về quê của Tấn có gì vui không ? Lúc nảy thấy Tấn buồn, chị có hỏi. Tấn không chịu nói. Cô cậu lại cơm không lành canh không ngọt rồi phải không ?
Thúy thở dài:
-  Em đi tìm chị vì em khổ lắm chị ạ...
Nói xong Thúy sà vào lòng Ngọc và khóc lặng lẽ. Ngọc để yên cho Thúy khóc một lúc lâu mới hỏi :
-      Việc gì thì Thúy nói cho chị nghe đi. Mau lên kẻo Tấn sắp về.
Thúy nói :
-      Anh ấy chưa về đâu. Để em kể cho chị nghe chỉ có chị mới khuyên nhủ, an ủi em.
Thúy kể hết cho Ngọc nghe từ chuyện về quê thăm họ hàng của Tấn đến chuyện gặp ông Châm, ông ấy lại là chú Tư của Tấn.
Vừa nghe đến đây, Ngọc kêu lên:
-  Tại sao lại có chuyện rủi thế này hả em? Tội nghiệp em quá! Chị thấy hạnh phúc của em đang bị lung lay rồi đó.
 
Nghe vậy Thúy thương cảm quá, khóc lớn:
-  Đó. Chị cũng nhận thấy như vậy, bảo sao em và Tấn không đau khổ.?
Và Thúy kể tiếp cho Ngọc nghe chuyện ông Châm đến gặp Thúy, hăm dọa này nọ, nhưng Thúy đã khôn ngoan làm ông Châm sợ Tấn và không dám gặp.
-  Với hạng người ấy mình quá thật thà không được, phải khôn lanh mới qua mặt được họ. Nhưng còn Tấn, Tấn có thái độ gì về việc này?
Thúy kể Ngọc nghe về thái độ lạnh nhạt của Tấn và sự đối xử của Tấn mấy tuần nay.
-      Thậm chí anh ấy quên đưa tiền cho Thúy lo việc chi tiêu trong nhà. Thúy không còn tiền đi chợ, để trả tiền đèn, nước …
Ngọc nói:
- Chắc Tấn khổ tâm lắm, Tấn sợ mất Thúy nhưng chưa giải quyết xong việc này, Tấn làm sao dám gần Thúy. Biết rồi đây Tấn và Thúy sẽ còn sum họp được không?
 
Nói xong, Ngọc ngồi chống tay lên thành ghế và suy nghĩ vẩn vơ. Trong khi ấy Thúy đi làm nước chanh đãi Ngọc. Một lát sau, Ngọc nói:
- Nhưng rồi đây ông Châm sẽ biết sự thật. Thúy không thể giấu ông ấy.
- Tuy vậy, em nhất định không bao giờ giao bé Lộc cho ông ta.
- Tại sao ?
-  Chị mà cũng hỏi tại sao à ? Em không còn hy vọng gì có con khác, lại nữa em không muốn nó có một người cha như ông Châm. Đứa bé ấy sanh ra ngoài ý muốn của ông ta.
 

Trang 250




0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.08.2016 13:22:38 bởi Ct.Ly>
Vào sửa chính tả, và tìm hình, bất chợt nhìn ra có người đã chộp nguyên bản lẫn chữ đánh máy sai ..... và những phần mà hai hiệp sĩ vừa đánh xong.
 
 
http://vietmessenger.com/...dinhmenhbtl&page=6
 
 
Những người ăn cắp công sức của tôi và những người ra công sức đánh truyện này, mà không ngượng sao? , chương này tôi còn chưa đánh xong mà ...  tuy chưa đánh máy xong mà đã lấy mà còn không ghi nguồn, nếu khg ghi nguồn cũng nên ghi tên những người ra công đánh máy chứ
 
Ăn cắp như vậy mà không sợ mất danh dự của cái webs mình đang làm ah? vì nick của mình chắc gì ai đó nhớ ra, mà tên webs thì ... nói ai cũng biết ...
 
Mong rằng những người ăn cắp như vậy hãy nghĩ đến thể diện của mình, của Webs của mình,
 
 




0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.08.2016 15:43:33 bởi Ct.Ly>
-          Chị nên nghe lời dì Hà cứ để em đưa anh Tấn về đây thăm chị. Rồi chuyện về với anh hay ở đây với dì Hà, chị tính sau.
-          Cậu Sơn nói phải đấy. Dì muốn biết người cháu rể của dì.
Bữa cơm hôm ấy tuy không ngon nhưng thật vui vẻ. Thúy đã bị Sơn thuyết phục chấp nhận để Tấn đến thăm bà Hà và Thúy.
Chương 8
 
Tấn theo Sơn về nhà bà Hà, lòng xôn xao rạo rực như lần đầu đến thăm Thúy ở xóm lao động. Bà Hà tránh đi để cho Tấn và Thúy dễ nói chuyện, sau khi hỏi han Tấn mấy câu xã giao.
Bé Lộc vừa thấy Tấn đã chạy lại ôm chầm lấy Tấn và khóc òa lên làm Tấn cảm động đến ứa nước mắt. Rồi Lộc nhất định quấn quýt bên Tấn, không chịu rời ra nữa.
Sơn thấy vậy nói:
-          Đó, anh chị thấy không? Thằng bé không biết diễn tả sự nhớ thương của nó, khi sống xa anh Tấn. Bây giờ gặp lại anh, nó mừng mừng cảm cảm như vậy cũng đủ cho anh chị dẹp bỏ tự ái.
Tấn nói:
-          Anh ăn năn nhiều rồi.
Sơn nói với chị:
-          Còn chị, chị nỡ lòng nào giận anh Tấn để bé Lộc phải sống thiếu tình thương của người cha.
Tấn nói với Thúy những lời chân thật.
-          Anh ăn năn nhiều rồi. Nếu em còn giận, chưa muốn về sống với anh cũng không sao, anh không nài ép em. Có điều em cho phép anh đến đây mỗi ngày thăm em và bé Lộc, khi nào em thật sự tha lỗi cho anh, lúc ấy sẽ hay.
-          Em chấp nhận điều ấy. Thật ra em đâu muốn làm khổ anh. Nhưng em làm sao sống bên anh khi anh kinh tởm và khinh khi em.
Khi bà Hà trở lại thì Thúy và Tấn đã vui vẻ. Tấn mời bà Hà đi dùng cơm với Tấn và Thúy ở Chợ Lớn, bà nhận lời ngay.
Tấn nói với bà Hà:
-          Thúy được ở đây với bà, cháu yên lòng lắm.
Bà Hà hỏi:
-          Thúy chưa định về nhà sao? Thúy ở đây thì sung sướng lắm, nhưng dì thật không muốn thấy hai cháu phải xa nhau.
Tấn nói:
-          Thúy chưa muốn xa dì. Nhưng không sao, mỗi ngày cháu sẽ đến đây thăm dì.
 Bữa cơm hôm ấy thật vui vẻ. Khi ăn xong, Tấn xin phép mời bà Hà đến thăm quan căn nhà của chàng và cũng muốn Thúy thấy lại khung cảnh quen thuộc, thân yêu ngày nào.
-          Nghe Tấn mời bà Hà, Thúy muốn bà từ chối nhưng bà Hà đã nhận lời ngay:
-          Để dì xem qua cho biết chỗ ở của cháu và Thúy.
Trở về ngôi nhà cũ, Thúy cảm thấy thương mến lạ.
Cái gì trong nhà cũng nhắc Thúy nhớ lại những kỷ niệm êm đềm. Thúy ngồi ở chiếc ghế dựa trong phòng khách, không đủ can đảm theo bà Hà và Tấn đi khắp các phòng.
Đầu óc Thúy lúc ấy rối như tơ vò. Thúy không còn can đảm để sống xa nơi quen thuộc đầy kỷ niệm này nữa.
-          Ngôi nhà này là của ta, tại sao lại đi ở nơi khác ? Ta đã tốn bao nhiêu công phu để tạo cho được cái tổ ấm này?
Thúy cảm động quá ứa nước mắt. Chị bếp chạy vào thấy Thúy, ôm chầm lấy Thúy, vừa khóc vừa nói:
-          Mợ đi đâu mấy lúc nay? Bé Lộc đâu rồi?
-          Bé Lộc ở nhà. Chị đi đâu về đó?
-          Tôi qua nhà bên cạnh xem nhờ tivi. Thấy bên này đèn sáng biết có cậu tôi mới chạy về. Mợ đừng đi nữa nghe mợ, mợ về đây với cậu đi. Mợ không về thì tôi cũng xin nghỉ.
-          Kìa, chị ở đây giúp cho cậu chớ.
Thúy và chị bếp đang chuyện trò thì bà Hà và Tấn đã trở lại. Bà Hà nói:
-          Thấy căn bếp của cháu tôi thèm quá. Đầy đủ tiện nghi…
Thúy nói với chị bếp:
-          Chị đi lấy nước mời bà dì của tôi đi.
Tấn đi theo chị bếp và dặn chị làm nước cam. Chị bếp nói:
-          Cam đâu mà làm. Để tôi đi mua nước ngọt.
Tấn nói với bà Hà, giọng đượm buồn:
-          Từ khi nhà cháu đi, tủ lạnh trống trơn, không có trái cây. Mấy hôm cậu Sơn lại đây chị bếp mua đủ ăn thôi.
Rồi Tấn nói với Thúy:
-          Em thấy đó, mọi vật đều nguyên vẹn, không có gì thay đổi từ khi em đi vắng. Em lên lầu mà xem, chị bếp mỗi ngày đều lên dọn dẹp sạch sẽ. Từ khi em đi rồi thì anh ở nhà, không đi đâu cả.
Bà Hà nói:
-          Dì không ngờ cháu đang sống đầy đủ và hạnh phúc như thế này lại có đủ can đảm đến giúp việc cho dì.
Thúy nói:
-          Bây giờ mình về chớ dì, cháu Lộc ở nhà chắc đang đợi cháu.
Tấn hỏi:
-          Em không lên lầu sao?
Thúy lắc đầu:
-          Anh cho em về nhà dì Hà.
Sơn đưa mắt nhìn Tấn, tỏ ý bảo Tấn để cho Thúy về. Sơn nói nhỏ vào tai Tấn khi ra cửa.
-          Chị em có vẻ cảm động khi thấy khung cảnh quen thuộc này. Em hy vọng mọi việc sẽ tốt đẹp trong một ngày gần đây. Anh cứ yên tâm.
Tấn đưa bà Hà và chị em Thúy về nhà. Lúc ấy đã mười một giờ khuya, nhưng bé Lộc còn thức đợi mẹ. Nó chạy ra định ôm lấy mẹ nhưng khi thấy Tấn thì lại ngã vào lòng Tấn:
-          Cha mẹ đi lâu quá à.
Bà Hà nói với Thúy :
-          Đó, cháu thấy chưa ? Cháu nỡ lòng nào giận Tấn được nữa, thằng bé cần một người cha.
Thúy cúi đầu mà hai dòng nước mắt chảy dài.
Tấn còn đùa với bé Lộc một lát mới cáo từ ra về. Thúy nhìn theo Tấn, tay ẵm bé Lộc không nói gì. Bé Lộc hỏi mẹ :
-          Sao mẹ không về với cha ?
Tấn nghe bé Lộc nói quay lại vẫy bé Lộc và thằng bé ngã chồm về phía trước như muốn đi theo Tấn.
Thúy ẵm bé Lộc về phòng để dỗ nó ngủ, thằng bé khóc ầm đòi đi với Tấn, Thúy phải nói dối với nó :
-          Ngủ đi ngày mai mẹ ẵm con về.
Bên ngoài, bà Hà nói với Sơn :
-          Bé Lộc thương cậu Tấn quá. Như vậy cậu ấy làm sao không quý nó được. Ở cái tuồi ấy mà chưa có con, không cưng bé Lộc thế nào được. Cháu phải làm sao khuyên chị cháu trở về với chồng. Dì đã thấy căn nhà của vợ chồng Tấn rồi thì dì không nỡ lòng nào để Thúy ở đây. Thúy phải hưởng hạnh phúc, phải được sống trong nhung lụa. Dù dì tử tế mấy đi nữa thì cũng không làm sao bằng Thúy ở với Tấn.
-          Cháu hy vọng chị cháu sẽ không còn giận anh Tấn lâu nữa.
Suốt đêm hôm ấy, Thúy thao thức tự hỏi :
-          Có thật Tấn đã ăn năn không ? Rồi đây khi ta chịu trở về với Tấn liệu Tấn có quên hết chuyện cũ không ?

Sáng lại, thấy đôi mắt của Thúy mệt mỏi quần thâm, bà Hà hỏi :
-          Đêm qua cháu không ngủ được ?
-          Cháu Lộc phá rầy cả đêm, không cho cháu ngủ. Nó mớ và đập tay đập chân luôn…
-          Nó đòi đi theo Tấn chớ gì. Cháu nghĩ lại chưa ?
Thúy nhìn bà Hà :
-          Dì đuổi không cho cháu ở đây nữa phải không ?
-          Cháu mà không ở đây nữa thì dì sẽ hiu quạnh, buồn bã. Còn đâu chuỗi ngày vui vẻ như lúc này. Ai làm bánh cho dì ăn, ai may áo quần cho dì ? Nhưng một khi dì đã thấy tổ ấm của cháu và Tấn rồi thì dì không có quyền giữ cháu ở đây.
Thúy cầm lấy bàn tay mềm mại của bà Hà và đưa lên môi hôn :
-          Cảm ơn dì đã thương và hiểu cháu.
Bà Hà thúc hối :
-          Cháu nên nhân lúc cháu Sơn còn ở đây mà trở về nhà, để vợ chồng, con cái, chị em được sum họp.
Thúy làm thinh. Bà Hà biết Thúy đã xiêu lòng nên nói :
-          Cháu phải quyết định gấp đi, đừng bỏ trôi một cơ hội tốt.
Thúy vẫn làm thinh, đôi mắt ướt lệ. Bà Hà liền thuyết phục Thúy bằng những lời lẽ thật cảm động :
-          Cháu nên dẹp bỏ tự ái, nên nghĩ đến tương lai và hạnh phúc của bé Lộc.
-          Điều cháu do dự là cháu không thể sanh đẻ nữa và không cho Tấn cái hạnh phúc làm cha thật sự. Một đứa con có dòng máu của Tấn.
Bà Hà ngạc nhiên :
-          Tại sao cháu không thể sanh đẻ nữa ?
-          Cháu nghe mấy bà bác sĩ khi hộ sanh cho cháu đã nói như vậy, nhưng họ chỉ nghi ngờ thôi. Vì vậy cháu muốn nhân dịp này tự động rút lui trả tự do cho anh Tấn để anh cưới vợ khác.
Bà Hà nghĩ ngợi một chút rồi nói :
-          Lạ quá. Tại sao cháu lại không sanh đẻ được ? Có bị giải phẫu khi sanh không ? Cháu sanh khó phải không ?
-          Cháu sanh khó lắm. Lúc ấy nếu không có anh Tấn thì chưa chắc cháu và bé Lộc đã sống được.
-          Vậy thì cái ơn của Tấn lớn lắm. Tấn có nhiều công lao khó nhọc với cháu nên Tấn yêu thương bé Lộc, tình đời thường như vậy đó. Mình đã tốn công tốn của nhiều với người nào, lẽ dĩ nhiên phải có nhiều cảm tình với người ấy. Đứa con nào cha mẹ phải lo lắng nhiều thường được thương yêu nhiều, cháu có nghĩ vậy không ? Dì mong từ nay cháu sẽ không còn gặp phiền muộn nữa. Những ngày đen tối đã qua, cháu nên vững niềm tin. À, dì có quen một vị lương y giỏi lắm , ông ta có thể chữa trị cho cháu và biết đâu cháu lại có con ?
-          Khi cháu và Tấn còn vui vẻ, cháu có nghe lời chị bạn đến nhà một nữ bác sĩ ở bảo sanh viện Hùng Vương chữa để có được một đứa con. Nhưng bao tháng chữa trị thì vợ chồng lại xa nhau không biết cách chữa trị của bà bác sĩ ấy có kết quả không ? Cháu không dám hy vọng bà bác sĩ ấy nói đúng.
-          Vậy thì cháu cầu Trời Phật cho cháu còn có thể sanh đẻ.

Bà Hà đã khuyên lơn, dỗ dành và chiều hôm ấy, khi Tấn đến thăm Thúy, bà Hà kiếm cớ đi vắng để Tấn và Thúy nói chuyện.
Bé Lộc vừa thấy Tấn đã chạy ra ôm chầm lấy chàng :
-          Cha đến rước mẹ và con về phải không ?
Thúy nghe vậy liền rầy nó :
-          Đừng nói bậy.
Thằng bé liền cãi lại :
-          Hồi hôm mẹ nói vậy kia mà.
Tấn nói :
-          Nếu mẹ cho phép thì cha đưa con về.
Lộc hỏi mẹ :
-          Con về với cha nghe mẹ ?
Thúy nói :
-          Vô trong nhà chơi, đừng có lộn xộn.
Bé Lộc nhất định không đi, ôm cứng lấy Tấn, vừa khóc vừa nói :
-          Không, con không đi.
Tấn ôm nó đặt ngồi trên hai đùi và nói :
-          Để cha xin mẹ cho, đừng khóc cha giận.
Thúy nói với Lộc :
-          Ngồi im!
Bé Lộc áp đầu vào ngực Tấn, im thin thít. Tấn hỏi :
-          Em vẫn còn giận anh sao ?
Thúy nói gằn từng tiếng :
-          Em đã nói em không dám giận anh, em chỉ đi tránh khi anh giận hay hiểu lầm em.
-          Anh cũng không giận em. Anh chỉ hiểu lầm vì sự việc xảy ra quá đột ngột. Bây giờ anh xin nhận lấy phần lỗi, mong em hiểu cho anh… Không thể để tình trạng này kéo dài, bé Lộc phải sống xa anh, em thì cũng không vui vẻ gì, còn anh không thể làm việc…
Thúy cắn môi và nói :
-          Em cũng biết như vậy, nhưng em lo ngại quá, chẳng lẽ em lại phải ra đi nữa khi…
Tấn gạt ngang :
-          Không, làm gì có chuyện ấy. Em có thấy quẻ bài ngày nọ linh nghiệm không ?
-          Em đã nghĩ đến. Nhưng mới trúng đến một phần. Quẻ bài ấy nói rằng chúng ta phải xa nhau một thời gian.
-          Phần thứ nhì, chúng ta sẽ sum họp lại và không còn có chuyện trục trặc ấy nữa.
Thúy bỗng nhiên nói như nàng đã nghiền ngẫm từ lâu cái điều kiện này :
-          Nếu lần này em về, anh vẫn giữ thái độ lạnh lùng như ngày trước thì em sẽ ra đi vĩnh viễn, em đến đây ở với dì Hà và chúng ta ra trước pháp luật trả tự do cho nhau.

Hôm ấy Thúy và Tấn đã tìm lại sự vui vẻ của thời mới gặp. Rồi Tấn ra về, nhưng khi Tấn ra đến cửa, thấy Sơn ở đầu đường đi đến nên đứng lại chờ. Bé Lộc nhân dịp này chạy ra bắt Tấn ẵm. Sơn nói với Thúy :
-          Em đến dùng cơm với anh Tấn và ở chơi đến mai về.
Thúy bằng lòng :
-          Em cứ đi.
-          Em dẫn bé Lộc lại đằng ấy luôn, chị cho phép chứ ?
Thúy lưỡng lự :
-          Rồi ai giữ thằng bé ?
-          Lo gì, đã có em, có anh Tấn. Huống chi bên ấy còn chị bếp.
-          Có chị bếp thì được, nhưng phải dặn chị ấy trông chừng thằng bé, không cho nó chạy ra đường. Em nói với chị ấy phải giữ bé Lộc cẩn thận như lúc chị ở đó, nói thế là chị bếp hiểu.
Tấn như hiểu ý của Thúy nói :
-          Chú ấy đi Tân Tây Lan thật rồi.
Thúy cau mày :
-          Nhưng phải đề phòng.

Đêm hôm ấy, ở nhà một mình với bà Hà, Thúy đã tâm sự :
-          Có lẽ cháu không giữ vững lập trường của cháu nữa, vì bé Lộc quấn quýt anh Tấn và Sơn thì cứ tạo điều kiện cho Tấn thắng, buộc cháu phải nhượng bộ.
-          Cháu cứ xem đây là lần thử thách chót. Được thì cháu ở luôn với Tấn, còn không thì cháu đến đây ở với dì cho đến già. Dì sẽ để hết của cải này lại cho bé Lộc. Dì đã nói hết rồi, còn gì nữa để cháu do dự.
Thúy nhìn bà Hà với đôi mắt đầy vẻ biết ơn :
-          Dì thương yêu cháu quá. Vậy thì cháu xin nghe. Cháu có ở đằng ấy thì thỉnh thoảng cháu sẽ về đây rước dì đến ở với chúng cháu vài ngày.
-          Ở cả tuần cũng được, căn nhà của cháu đầy đủ tiện nghi lắm, và ở gần cháu dì vui lắm.
Thúy cảm động nói:
-          Dì thật xứng đáng làm người mẹ thứ hai của cháu. Anh Tấn và cháu đều không còn cha mẹ.

Từ khi rời bỏ mái ấm gia đình, đêm ấy Thúy mới ngủ được một đêm an giấc. Sáng hôm sau, Thúy xin phép bà Hà đi chợ. Bà Hà cười và nói:
-          Dữ không, hôm nay cháu mới đi chợ.
-          Vì anh Tấn đã biết chỗ của cháu. Còn ông Châm thì đã đi xa. Cháu đi chợ mua vài thứ cần dùng và luôn tiện mua thức ăn. Cháu phải trổ tài nấu nướng cho dì thấy, dì mừng cho cháu và cũng để cho em Sơn ăn uống thật ngon miệng.
Thúy ra phố mua thật nhiều thứ và ghé chợ mua thức ăn. Thúy nghĩ:
-          Đến chiều Sơn và Tấn về đây, ta phải làm một bữa cơm tối thật thịnh soạn và giữ Tấn lại dùng cơm.
Thúy làm gà đút lò, vịt tiềm và trộn gỏi đu đủ, chiên bánh phồng tôm. Bà Hà nhìn thấy và nghĩ:
-          Thúy thật vén khéo, làm việc gì cũng nhanh nhẹn và sạch sẽ. Tấn thật có phúc.
Thúy đang làm thức ăn thì Phương đến. Thấy Thúy lăng xăng dưới bếp, Phương trách:
-          Chị bận như vậy sao không gọi em, em giúp chị một tay.
Thúy chưa kịp nói thì bà Hà lên tiếng:
-          Chị ấy làm tiệc để cháu rể của dì về ra mắt đấy.

Phương ngạc nhiên, không hiểu cháu rể là ai, lại hiểu lầm bà Hà muốn nói đến Sơn nên đỏ ửng đôi má:
-          Cháu rể nào vậy dì?
-          Thì còn ai nữa, chồng chị Thúy.
-          Chồng chị Thúy? Mà là ai vậy?
-          Anh Tấn, một nhà thầu khoáng trẻ. Hôm qua anh Tấn có đến.
-          Chắc anh Sơn gần đi Úc rồi phải không dì?
Bà Hà nói:
-          Không việc gì đến con. Con nên nghe lời mẹ con nhận lời đám ấy đi. Đừng kén chọn quá mà không hay. Người ta nói “già kén chẹn hom”, con không nghe à?
-          Nhưng con đã già đâu? Con có quyền lựa người xứng đáng chớ?
-          Sơn đã có ý trung nhân rồi. Cô Ngọc Hoa, cháu biết chứ.
Phương thở dài, cúi đầu đi xuống bếp.
Thúy thương hại Phương nên tìm cách gợi chuyện để Phương khỏi buồn tủi.
Nhưng hôm ấy Phương ít nói và chỉ ở lại một lúc xem Thúy làm thức ăn rồi ra về.
Bà Hà nói:
-          Dì phải nói vậy để Phương khỏi nuôi hy vọng. Vài hôm nữa cháu sẽ thấy nó nhận lời người kia và mẹ nó sẽ vui mừng.

Chiều hôm ấy, đúng năm giờ, Tấn và Sơn đưa bé Lộc về nhà bà Hà. Nó vừa thấy bà Hà là ngã ngay vào lòng bà:
-          Đi chơi vui quá bà ạ.
Rồi nó chạy lại ôm Thúy:
-          Mẹ về nhà đi, chị bếp mời mẹ về.
Bà Hà nói:
-          Ngày mai mẹ cháu sẽ về.
Bé Lộc mừng rỡ reo lên:
-          A!A! Ngày mai mẹ sẽ về…
Bà Hà nói :
-          Tối nay cậu Tấn phải ở lại đây dùng cơm.
Tấn nói :
-          Dì cho ăn thì cháu đâu dám từ chối.
-          Cả mấy tháng nay, hôm nay Thúy mới đi chợ. Thúy làm nhiều thức ăn lắm.
Trong khi bà Hà nói chuyện với Tấn và Sơn, Thúy xuống bếp làm bánh để lát nữa tráng miệng. Bánh nướng bốc lên mùi thơm ngào ngạt.
Tấn nói:
-          Lâu lắm cháu mới nghe lại mùi bánh bông lan nướng. Cháu cứ tưởng không bao giờ còn nghe được mùi thơm ấy.
Sơn nói :
-          Ngày vui gần đến rồi, anh hãy bỏ qua những chuyện cũ, chuẩn bị tinh thần mới để xây dựng hạnh phúc bền bỉ hơn trước.
Bà Hà nói :
-          Và nếu Thúy cho cháu một đứa con nữa thì hạnh phúc của cháu mới hoàn toàn đầy đủ.
Tấn nhìn bà Hà :
-          Có thể như thế được sao dì ?
-          Thúy có nói cho dì nghe về lần đầu sinh đẻ khó và các bác sĩ e ngại Thúy không có con được nữa. Nhưng có nhiều trường hợp sự phán xét kia không đúng.
-          Nếu cháu có một đứa con nữa thì cháu mừng lắm, lạy Trời Phật thương cho cháu mà ban cho cháu đặc ân ấy. Dì ơi, cháu xin như vậy có tham quá không dì ?  Hiện giờ cháu cũng đã hạnh phúc quá rồi. Bé Lộc dễ thương và thương yêu cháu như vậy, cháu còn đòi gì nữa. Cháu có bị trừng phạt vì tội tham lam không ?

Tấn nói nhiều lắm và bà Hà không khỏi thương hại cho Tấn. Bà hiểu sự ao ước của Tấn và nếu Tấn được toại nguyện thì Thúy sẽ được yêu quý suốt đời. Tấn sẽ vui sướng khi nào Thúy cho Tấn một đứa con, có dòng máu Tấn.
Khi Thúy nấu nướng xong, Sơn giúp chị bày bàn và đặt thức ăn. Bà Hà đi lấy rượu ra đãi Tấn và Sơn.
Bà Hà mời mọi người ngồi vào bàn :
-          Đây chưa phải là bữa tiệc sum họp đâu. Khi nào Thúy chịu về bên ấy dì sẽ làm một bữa tiệc linh đình hơn nữa.
Sơn nói :
-          Chị Thúy nói cho dì biết ngày nào mới có bữa tiệc ấy ? Phải làm sao cho em được dự với vì em sắp qua Úc rồi.
Tấn chờ Thúy trả lời nhưng Thúy cúi đầu làm thinh không nói gì. Bà Hà liền nói :
-          Việc ấy để tính sau, bây giờ nên ăn uống đã. Phải vui vẻ lên và đừng nghĩ gì hết.
Tấn thấy những món ăn đêm ấy đều là món thích của Tấn, nhưng vậy Thúy đã nghĩ đến Tấn khi làm những món ấy. Tấn nói :
-          Mấy lúc nay cháu ăn uống mất điều độ. Có khi cả ngày không ăn, đến khi đói ra đầu đường ăn một tô mì.
Bà Hà hỏi :
-          Cháu có thích những món ăn này không ?
-          Những món ruột của cháu mà. Thật ra khi chưa gặp Thúy, cháu ăn uống thế nào cũng xong, và thường thì được các bạn bè mời đi ăn tiệm. Từ khi cháu gặp Thúy thì nếp sống của cháu thay đổi hẳn. Thúy đã cho cháu thưởng thức những thức ăn thật ngon.
Đến khi ăn bánh ngọt, Tấn lại nói :
-          Bánh em làm phải không ? Mấy lúc nay những khuôn bánh ở nhà chúng đợi em đến sét hết.
Bà Hà nói :
-          Thì mai Thúy sẽ về.

Khi Tấn về rồi, bà Hà và Sơn khuyên Thúy nên về với Tấn cho kịp lúc Sơn còn ở đây. Thúy đã bằng lòng.
Đến khi Thúy bồng bé Lộc theo Tấn lên xe, bà Hà đứng nhìn theo rưng rưng nước mắt. Hôm ấy Sơn ở lại bên nhà bà, không qua nhà Tấn.
Rồi Sơn lo thu xếp hành lý để trở lại Úc, lo việc học hành.

Lúc ở phi trường về, sau khi đỡ bà Hà xuống rồi, Tấn hỏi Thúy :
-          Em Sơn có nói gì về cô Ngọc Hoa không ?
-          Việc của Sơn và Ngọc Hoa như vậy là yên cả rồi, chỉ chờ ngày cả hai thành tài về nước. Khi về đây Sơn có đến nhà cha mẹ cô Ngọc Hoa và bên ấy có vẻ bằng lòng Sơn lắm. Trước khi đi Sơn dặn em khi nào anh và em hòa thuận rồi thì nên đến thăm gia đình Ngọc Hoa.
-          Nghĩa là ở bên này hai gia đình bắt đầu thân thiện ?
-          Như vậy anh thấy có nên không ?
Tấn tán thành :
-          Nên lắm chớ.

Tấn đã giữ đúng lời, không nhắc chuyện ông Châm nữa và những ngày hạnh phúc của họ đã trở lại.
Tuần nào Tấn cũng đưa Thúy và bé Lộc đến thăm bà Hà và rước bà về dùng cơm với vợ chồng Tấn.
Cả Tấn và Thúy đều xem bà Hà như mẹ ruột.
Ngày tháng lại trôi qua êm đềm, vui vẻ. Ngọc cũng thường đến chơi với Thúy.
Một hôm bà Hà nhắc Thúy :
-          Cháu nghe lời dì đi đến bà bác sĩ mà dì đã nói với cháu xem sao. Dì thấy Tấn ao ước có một đứa nữa.
-          Để cháu bàn với Tấn đã.
-          Đừng có bàn, cứ lặng lẽ đi. Nếu có kết quả càng tốt, còn không thì thôi. Nói trước để Tấn hy vọng, đến khi không có thai, Tấn lại thất vọng.

Thúy đã đến nữ bác sĩ Hiền. Sau nhiều lần khám kỹ lưỡng và cho toa, Thúy được bà cho biết có hy vọng có con. Bà nói :
-          Rồi đây tha hồ mà sanh.
Thúy vui mừng khôn xiết nhưng vẫn chưa dám nói cho Tấn biết. Thúy chỉ nói cho bà Hà và Ngọc mà thôi.
Rồi cái ngày trọng đại ấy đã đến. Thúy đã thụ thai. Tấn đã sống những ngày tháng chờ mong hồi hộp. Tấn không muốn Thúy phải làm gì động đến tay chân. Bé Lộc đã có vú em cũ để giữ, mặc dù Thúy vẫn khỏe mạnh bình thường.
Ngày nào cũng vậy, Tấn thường nói đến đứa con tương lai. Thúy cũng như Tấn ao ước một đứa con trai. Tấn sung sướng vô cùng mỗi khi nhìn thấy Thúy đan hay may những cái nón, những đôi vớ hay những chiếc áo nhỏ.
Tấn nói :
-          Anh còn nhớ khi em sanh bé Lộc, chính anh đã dẫn em đi mua sắm những thứ cần dùng. Lần này anh để em tự lo đi mua sắm.
-          Anh phải đi với em chớ. Em phải dành cho anh cái vinh hạnh chọn chiếu giường cũng như tất cả những thứ gì cần dùng cho con của chúng ta.

Rồi chín tháng nặng nhọc của Thúy nhưng lại là những ngày tháng chan chứa hy vọng của Tấn đã đến. Ngày cuối cùng, ngày Thúy đi vào nhà bảo sanh sinh đứa con trai đầu lòng của Tấn, bé Thọ.

Từ ấy, Thúy và Tấn đã sống những ngày thật hạnh phúc, bên những người thân yêu và những đứa con ngoan ngoãn.
 
0
CHƯƠNG 7
Thúy ẵm bé Lộc từ trên taxi xuống, một tay xách va-li. Thúy vừa trả tiền xong thì cánh cửa sắt trước nhà bà Hà cũng vừa mở. Một thiếu nữ bước ra và lễ phép hỏi Thúy:
- Có phải cô là người đã nhận giúp việc cho dì tôi không?
Thúy nói:
- Dạ phải, cô là cô Phương?
- Thế là dì tôi đã nói về tôi cho cô biết rồi? Tôi ở gần đây. Tôi đến lấy tiền đi chợ giùm dì tôi. Cô hãy đem cháu về nhà, để va-li đó tôi xách giùm cho. Cháu bé trông dễ thương quá. À, dì tôi dậy rồi, đang ngồi đọc báo ở phòng ăn.
Thuý ẵm bé Lộc đi vào thì bà Hà đứng dậy ra đón Thuý:
- Hôm nay Hai đem cháu đến đây ở với tôi có phải không? Đâu, cháu của bà đâu? Cháu Tâm phải không?
Thuý nói:
- Dạ phải.
Bà Hà ẵm bé Lộc:
- Cháu Tâm thật dễ thương, từ nay ngôi nhà này sẽ vang tiếng nô đùa của trẻ con. Như vậy cũng đỡ cảm thấy hiu quạnh.
Rồi hôn lên đầu bé Lộc, bà Hà nói:
- Hai mẹ con ráng ở đây với bà nhé, ở cho lâu, đừng bỏ bà mà đi nhé. Bà buồn lắm đó.
Phương đã xách va-li của Thuý thẳng vào một căn phòng:
- Phòng của chị Hai ở đây nghe. Bây giờ tôi đi chợ. Dì có mua thêm thức ăn không?
Bà Hà dặn Phương mua trái cây cho bé Tâm, mua cá thu, thit bò để nấu cháo.
Bé Lộc được bà Hà ẵm mặt mày tươi hẳn lên, lấy tay vuốt vai áo của bà. Bà Hà cười:
- Coi bộ nó chịu tôi rồi.
Bà cho Thuỷ biết:
- Phương là cháu tôi, nhưng không phải cháu ruột. Mẹ nó như là vợ bé người em rể tôi. Em ruột tôi đã chết, không con. Tuy vậy nó rất yêu thương tôi. Đến tuổi ấy mà chưa có chồng! Trông nó cũng dễ thương phải không Hai?
- Cô ấy đẹp mà. Có lẽ tại chưa gặp được người vừa ý.
- Đến sớm như vậy chắc chưa ăn sáng phải không? Vậy thì Hai khuấy sữa cho cháu Tâm uống đi, hay lấy cam quýt gì cho cháu ăn cũng được. Còn Hai thì ăn bánh mì, còn một ổ để trên bàn kìa.
- Bà cứ để con.
Thuý ẵm bé Lộc vào căn phòng bà Hà dành sẵn, rồi thay áo dài và ngồi lên chiếc ghế ở góc phòng. Thuý siết chặt thằng bé vào người, lòng không khỏi buồn cho sự thay đổi đột ngột này.
Căn phòng tuy rộng và sạch sẽ, nhưng làm sao so sánh được với căn phòng của Thuý. Từ địa vị người chủ giờ đổi thành người làm công, Thuý làm sao khỏi buồn. Và hai hàng nước mắt của Thuý tuôn dài hai bên má. Bé Lộc có lẽ cũng đang lấy làm lạ trước khung cảnh mới mẻ ấy, nên nó nhìn mẹ và khi thấy mẹ khóc, nó cũng oà khóc:
- Cha! Cha đâu rồi?
Thuý vội vàng lau nước mắt, đỡ nó đứng lên và làm bộ vui vẻ với nó:
- Cha đi làm chưa về.
Lộc liền nói:
- Đi về nhà, đi về nhà, Lộc không ở đây đâu.
Thuý phải dỗ dành nó và đưa nó ra ngoài phòng ăn, xin bà Hà một trái cam cho nó.
Bà Hà hỏi:
- Cháu Tâm lạ nhà?
- Dạ phải, nhưng rồi cháu sẽ quen.
Bà Hà đưa Thuý đi xem qua các phòng, giao công việc và nói:
- Hôm nay vì cháu bé lạ nhà. Hai khoan làm việc gì hết. Đã có con Phương làm giùm, vì nó không đi bán với mẹ nó.
Khi đi chợ về, Phương nói với bà Hà:
- Hôm nay cháu rảnh mà chị Hai chưa quen việc, vậy để cháu ở đây với dì, làm giúp dì. Ngày mai có chị Hai rồi, cháu sẽ đi bán với mẹ cháu.
Rồi Phương soạn giỏ chợ ra và nói với Thúy:
- Có bánh dày nhân đậu chị Hai ăn không? Sáng nay tôi ăn chưa gì hết, nghe đói quá, chỉ ăn với tôi đi.
Hai người vừa ăn vừa chuyện trò. Phương hỏi:
- Có phải Ngọc Hoa ở bên Úc giới thiệu chị lại đây làm không?
- Phải. Nhưng sao cô Phương biết?
- Tôi nghe dì tôi nói. Chị buồn việc gia đình, phải không? Trông có vẻ gì là người nghèo cực cả.
- Không nghèo cực ai đi làm?
- Trước đây có một bà nọ, vợ một ông lớn, hiểu giận chồng hay đánh bạc thua, đến đây xin ở. Dì tôi nhận cho chị ở, nhưng sau đó ông chồng tìm ra chỗ đến làm khó dễ dì tôi.
- Tại sao làm khó dễ, bà ấy lớn rồi chớ bộ nhỏ nhít gì sao? Nhưng cô đừng lo. Tôi ở đây, không ai đi tìm hết.
Phương nhìn Thúy cười:
- Tôi không tin. Tôi chỉ sợ chị ở đây vài ba tuần gì thôi… Tướng chị đâu phải là tướng đi làm, còn cháu bé thì mặt mày thế kia.
- Tôi là con một gia đình công chức, không giàu có nhưng đủ ăn. Nhưng chẳng may cha tôi bị tai nạn lưu thông trở thành tàn tật. Mẹ tôi lo lụng nuôi hai chị em tôi, nhưng rồi cũng qua đời khi cha tôi mất. Tôi phải bỏ học đi làm nuôi đứa em trai. Rồi tôi có chồng, chồng tôi là người rất tốt, anh hứa giúp em tôi đi học và không cho tôi đi làm. Nhưng khi tôi có thai thì anh ấy tử trận…Chị em tôi lao đao từ khi ấy… May sao em tôi xin được học bổng đi Úc, tôi thì đến nương náu với một người bạn, may vá qua ngày. Nhưng khổ nỗi tôi còn trẻ, nhiều người cứ theo chọc ghẹo, và đôi khi họ còn vô lễ. Tôi mới viết thư than phiền với em trai tôi. Nào ngờ em tôi bên ấy lại quen thân với cô Ngọc Hoa.
- Thì ra là. Chắc chị Hai may vá khéo lắm phải không?
- Biết chút ít thôi.
- Còn nấu nướng?
- Cũng có biết đủ dùng.
- Dì tôi thích ăn ngon. Ai làm bếp dở, dì ghét lắm. Dì nói có thức ăn mà không biết nấu là vụng về. Dì lại thích ăn vặt, bánh trái cả ngày. Khi nào rảnh tôi lại đây làm cho dì một cái bánh kem hay một ổ bánh bông lan, dì tôi chịu lắm.
- Vậy thì tôi có thể làm vừa ý bà chủ.
- Chị cũng biết làm bánh à?
- Vài thứ thường dùng vậy mà.
- Ở đây có máy may, có lò làm bánh… Dì tôi ngày trước cũng khéo lắm, bây giờ hơi lớn tuổi nên làm biếng. Cũng thì hai chị em, mà dì tôi đây có chồng giàu, rồi chồng chết. Mẹ tôi có chồng nghèo, cũng lại chết sớm.
Phương kể đủ chuyện. Thúy không muốn nhưng buộc lòng phải nghe, Thúy nghĩ:
- Cô này bép xép lắm, ta không khéo e lộ chuyện.
Thúy đứng lên ẵm bé Lộc vào phòng:
- Để tôi sắp áo quần vào tủ. Chắc tôi có thể làm ở đây lâu được. Bà chủ tử tế, cô lại vui vẻ. Bé Tâm chưa chi đã chịu chạy tung tăng, không còn lạ nhà như lúc nãy.
Phương vui vẻ:
- Chị cứ lo dọn phòng của chị đi. Ngày mai tôi phải đi Thủ Đức mua hàng cho mẹ tôi. Tôi không đến đây được.
- Ngày mai đã có tôi... Nhưng tôi đã xin với bà chủ tôi không đi chợ được.
- Tôi mua thức ăn cho ba ngày, ba ngày đi chợ một lần vì có tủ lạnh.
Chỉ vài hôm là Thuý quen việc và bà Hà rất phục tài làm bếp của Thuý. Bà bảo Thuý ăn chung một mâm với bà, nhưng Thuý viện lẽ phải cho bé Tâm nên ăn sau. Bà không ngờ Thuý lại may vá, bánh trái khéo đến thế, Thuý sửa lại những chiếc áo dài của bà thành áo ngắn, may màn cửa, làm đủ thứ bánh để vào hộp để bà ăn sáng hay ăn nửa buổi. Bà Hà nói:
- Hai à, em làm bánh khéo như vậy chắc có đi học phải không?
- Cháu học lỏm.
Bà Hà không tin:
- Không, ta ngó qua là biết ngay... Chắc em buồn việc nhà sao đấy mới đi làm. Lại nữa em có cậu em đi du học thì đâu phải là nhà nghèo... Nếu có thể được em hãy kể cho ta nghe để ta giúp em.
Thuý ứa nước mắt:
- Bà tử tế và thương mẹ con cháu, cháu vô cùng cảm ơn... Nhưng xin bà đừng nói gì đến chuyện riêng của cháu.
- Vậy thì ta không hỏi em nữa.
- Cháu buồn chuyện gia đình phải ra đi. Bà cho cháu ở đây và thương yêu mẹ con cháu như thế này là bà đã giúp mẹ con cháu nhiều lắm. Khi nào em của cháu học thành tài về nước, lúc ấy cháu sẽ về ở với em cháu.
- Cháu Tâm thật dễ thương... À, tôi có điều này đề nghị với cháu không biết cháu có bằng lòng không?
- Dạ, xin bà cứ dạy.
- Tôi muốn xem cháu như là cháu của tôi. Và từ nay cháu hãy gọi tôi bằng dì như con Phương.
- Nếu bà cho phép thì còn gì may mắn cho bằng.
Bà Hà rất tử tế, nếu Thuý ở đây với bà đến bao giờ cũng không sao. Nhưng còn Phương thì Thuý rất ngại vì Phương tò mò và muốn biết về Thuý lắm. Có một hôm, Thuý dỗ bé Tâm ngủ, Phương ở bên nhà qua không thấy Thuý tưởng Thuý dọn dẹp trên lầu liền nói với bà Hà:
- Cháu nghi lắm, dì ạ.
- Nghi việc gì?
- Cái chị Hai này chắc có chồng sang trọng và là con nhà tử tế. Hoặc chị ta cờ bạc thua hết tiền, thêm nợ nần mới đến đây xin việc làm và trốn tránh luôn thể. Cháu sợ rồi chồng chị cũng đến đây bắt về như chị Ba ngày nọ.
- Thì cũng không sao. Mình cho người ta ở được ngày nào hay ngày náy.
- Chị Hai khéo như vậy, lẽ nào lại bị chồng bỏ?
Bà Hà rầy:
- Cháu đừng tò mò về chuyện chị Hai.
- Mẹ cháu cứ thắc mắc tại sao một người như chị Hai lại đi ở…
Bà Hà cắt ngang:
- Thì về nói với mẹ cháu, đừng thắc mắc nữa. Không việc gì đến mẹ cháu mà thắc mắc.
Tối hôm đó, khi bé Lộc đã ngủ, Thúy ra đọc báo cho bà Hà nghe. Và cũng như mọi khi, đúng mười giờ, Thúy về phòng để ngủ. Nhưng đêm ấy bà Hà giữ Thúy lại để nói chuyện.
- Cháu đến đây được hai tuần rồi. Lúc nào tôi cũng thấy cháu buồn bã, u sầu, tôi không biết làm sao để cháu khuây khỏa.
Thúy lễ phép thưa:
- Xin bà đừng quan tâm đến chuyện ấy, cháu chỉ sợ không làm vừa ý của bà.
- Tại sao tôi dặn cháu gọi tôi bằng dì, cháu lại không chịu?
- Cháu hay quên quá, không quen miệng. Để cháu tập.
Bà Hà lại hỏi:
- Con Phương có làm gì cho cháu buồn không? Nó khờ dại lại vô học, cháu đừng chấp làm gì.
- Cô Phương vui vẻ và dễ thương lắm.
- Khi nào cháu cần đi đâu thì cứ nói với tôi, tôi sẽ để cho cháu đi.
- Cháu không đi đâu hết.
Sau đó bà Hà nói với Phương:
- Con Hai là người có tư cách.
- Chị ấy đâu phải tên Hai. Chị ấy không chịu nói tên thật. Chị ấy che đậy, giấu giếm một chuyện gì. Rủi chị này làm chính trị thì sao? Hay chị ấy đang bị lùng bắt nên phải ẩn thân?
- Làm chính trị gì mà suốt ngày ru rú trong nhà không ra khỏi cửa? Và nếu ẩn thân thì đến đây làm gì?
- Đến đây để không ai biết mà tìm.
Bà Hà ngày nào cũng nghe Phương gièm pha về Thuý thì không khỏi bực mình. Bà cũng biết mẹ của Phương thấy bà Hà quý mến Thuý và bé Lộc thì không bằng lòng nên xúi đâm thọc để bà Hà ngờ vực Thuý và cho Thuý nghỉ.
Phương ganh tỵ với Thuý vì Thuý biết may thêu, nấu nướng và rất khéo tay, tài giỏi. Phương dù có học đến mười năm cũng chưa bằng Thuý.
Mỗi khi có chuyện xung đột với Phương mà chính Phương khiêu chiến trước, Thuý không khỏi bực mình và tủi thân. Nhưng lúc ấy Thuý chỉ vào phòng, ngồi khóc âm thầm.
Bà Hà rầy la Phương sao cứ kiếm chuyện với Thuý và bà cấm cửa khéo Phương đừng lui tới để bà khỏi phải bực mình, làm Phương càng thù ghét Thuý hơn.
Vì Phương gây cho bà Hà một mối ngờ vực nên Thuý thấy cần phải nói rõ để bà Hà hiểu. Dù sao thì bà Hà cũng lớn tuổi, đáng mẹ của Thuý, Thuý không việc gì phải giấu giếm.
Tối hôm ấy, nhân lúc bà Hà vui vẻ, Thuý liền nói:
- Cháu định hôm nay kể dì nghe về chuyện của cháu. Tại sao cháu đến đây nương náu với dì, mấy lúc nay cháu không nói vì lo nghĩ. Tại cô Phương nghi ngờ cháu là kẻ trốn chồng vì thua bạc, hay là kẻ làm chính trị bị truy nã phải lẩn trốn, nên buộc lòng cháu phải nói sự thật.
- Dì không nghi ngờ gì cháu hết. Ngọc Hoa có giới thiệu, dì nghĩ cháu không thể như con Phương nghĩ. Nhưng dì cũng thấy cháu có một điều gì khó xử, một việc gì chưa giải quyết được.
- Cháu đã xem dì như dì ruột thì cháu xin kể hết dì nghe về cuộc đời đau khổ của cháu, cháu chỉ mong sao dì giữ kín đừng nói lại cho ai biết, dù người đó là cô Ngọc Hoa.
- Cháu hãy tin ở dì, dì không bao giờ nói lại cho ai biết về chuyện của cháu.
Thuý liền kể hết cho bà Hà. Nghe xong bà Hà cầm tay Thuý và nói:
- Tội nghiệp cháu thật! Cuộc đời cháu sao lao đao lận đận thế này! Nhưng theo dì nghĩ, việc này không kéo dài lâu đâu. Rồi đây thế nào chồng cháu cũng tìm ra cháu và vợ chồng sẽ đoàn tụ vui vẻ, dì thấy cháu ra đi như vậy rất hay. Phải để cho chồng cháu sống một thời gian xa cháu thì mới cảm thấy một cách thấm thía thiếu cháu là cuộc đời vô vị. Nếu dì ở địa vị của cháu dì cũng không thể bỏ bé Lộc. Tấn có thể thay đổi, chớ con của mình thì nó luôn luôn là con của mình, nó không thể bỏ mình được.
- Cháu cũng nghĩ như vậy, huống chi theo lời bác sĩ thì cháu không hy vọng sanh đẻ nữa. Cháu không thể mất bé Lộc.
- Qua lời cháu nói thì Tấn không đến nỗi là người xấu, nhưng vì câu chuyện xảy ra quá đột ngột, nên Tấn có thái độ kỳ lạ như vậy. Cháu cứ yên lòng ở đây, đừng đi đâu hết. Dì không cho ai biết cháu ở đây. Phải để Tấn ăn năn thật nhiều, không phải dễ tìm được một người vợ như cháu đâu.
- Cám ơn những lời dì vừa dặn cháu.
Từ khi biết chuyện của Thuý, bà Hà đối xử với Thuý vô cùng tử tế và yêu thương bé Lộc lắm. Bà nói với Thuý:
- Nếu cậu Sơn về đây thì cứ để cậu ở đây với tôi.
Trong khi ấy, Tấn như điên như dại, ngày nào cũng đến nhà Ngọc hỏi thăm tin tức của Thuý.
Lần nào Ngọc cũng nói:
- Tôi không thấy Thuý đến đây.
Hai tuần như vậy, một hôm Tấn bực tức gây với Ngọc:
- Tôi biết chị không chịu nói thật cho tôi tìm ra chỗ ở của Thuý, chị muốn làm khổ tôi. Chị biết chỗ ở của Thuý mà.
Ngọc cãi lại:
- Tôi không biết chỗ. Mà dù có biết tôi cũng không chỉ cho anh đâu. Thuý không muốn anh tìm ra chỗ ở của Thuý.
Tấn ứa nước mắt:
- Chị không thấy tôi khổ sở như thế này sao?
- Cũng tại anh tất cả. Anh không thương bé Lộc, anh xem nó là cái gai trước mắt, anh muốn đuổi nó đi.
- Mấy hôm nay tôi nhớ thằng bé quá, tôi không làm ăn gì được chắc tôi điên mất chị ạ!
- Thì anh cưới vợ khác đi. Việc gì phải khổ.
Mỗi lần đến tìm Ngọc để than thở thì Ngọc lại nói cay nói chua như vậy, còn về đến nhà thì Tấn lại bị chị bếp phiền trách đủ điều.
Chị bếp đứng đâu cũng lẩm bẩm:
- Nhà rộng thênh thang mà không ai ở trông như cái chùa bà Đanh. Tôi nhớ em Lộc quá, thằng nhỏ dễ thương làm sao. Phải có mợ ở nhà thì cậu đâu phải thất tha thất thểu như vậy.
Và hễ thấy Tấn về là chị bếp hỏi:
- Cậu gặp mợ chưa? Cậu không đến nhà cô Ngọc để hỏi thăm tin tức của mợ sao?
Tấn thở dài:
- Tìm đâu cũng không ra. Bây giờ chỉ còn cách viết thư năn nỉ cậu Sơn bên Úc. Chắc cậu ấy biết chỗ ở của mợ.
Chị bếp nói:
- Phải rồi, chắc cậu Sơn biết chỗ của mợ.
Đêm ấy, Tấn viết thư cho Sơn kể lể phân trần và nhờ Sơn viết thư nói giùm với Thuý.
Trong khi ấy, Thuý nhận được thư Sơn báo tin đến cuối thán sẽ về Sài Gòn và hỏi Thuý là Sơn có thể đến nhà bà Hà không?
Được thư của Sơn, Thuý mừng lắm, liền hỏi bà Hà:
- Dì có cho phép em Sơn ở đây tạm vài tuần trong thời gian về đây thăm gia đình không?
Bà Hà nói:
- Dì rất mừng được cháu Sơn về đây sống dưới mái nhà của dì. Cháu hãy yên lòng cứ xem nhà này như nhà của cháu.
Thuý giờ đây chỉ còn chờ ngày Sơn về. Bà Hà bảo Thuý dọn căn phòng bên phải để Sơn về thì ở tại đó.
Thuý bận rộn về chuyện dọn phòng, chuyện đón tiếp Sơn.
Cả ngày, lúc nào rảnh, Thuý ôm bé Lộc vào lòng và nói:
- Cậu Sơn sắp về rồi.
Bé Lộc nói lại:
- Cậu Sơn sắp về rồi.
Và thấy mẹ vui vẻ hớn hở, nó cũng vui vẻ hớn hở.
Một hôm bà Hà hỏi Thuý:
- Theo dì nghĩ, mấy lúc này chắc cậu Tấn đi tìm cháu dữ lắm. Nếu cháu không ở đây mà về với cậu Tấn, chắc dì buồn lắm. Nhưng dì đâu được phép ích kỷ như vậy, dì rất muốn vợ chồng cháu sum họp, đoàn tụ và hạnh phúc như trước.
- Cháu cũng nghĩ Tấn sẽ đi tìm cháu vì Tấn yêu cháu. Nhưng cháu không thể ra mặt lúc này.
Ít lắm cũng năm, sáu tháng hay một năm. Thời gian thử thách phải như vậy. Một là cháu còn Tấn vĩnh viễn, hai là cháu mất luôn Tấn.
- Cầu mong cho Tấn biết ăn năn và đi tìm cháu.
Sơn đã về đến Sài Gòn. Thuý không dám ẵm bé Lộc đi đón Sơn. Bà Hà đi đón Sơn về cùng với Phương. Từ khi Thuý kể cho bà Hà biết về chuyện của Thuý, bà Hà đối xử với Thuý như ruột thịt thì mẹ con của Phương cũng không dám nói ra nói vào gì nữa.
Bây giờ nghe Thuý nói có một người em học bên Úc sắp về nghỉ hè thì Phương tỏ ra chiều chuộng Thuý thấy rõ. Hôm nay Phương xin phép đi theo bà Hà để cho biết phi trường.
Trước đó một ngày, Thuý thấy Phương đi làm lại mái tóc thì tự hỏi:
- Phương hi vọng gì đây?
Phương đi chợ về đem cho Thuý mấy chục hột gà và nói:
- Để chị làm bánh cho anh Sơn. Nếu chị bận thì chị dạy em làm. Em cũng biết làm chút ít.
Để gây cảm tình với Phương vì biết mình còn ở đây lâu, Thuý nói:
- Được, đến tối em qua đây rồi chị em mình cùng làm vài ổ bánh.
Trên xe từ phi trường về, mặt Phương hớn hở, tươi như hoa. Phương lăng xăng xách giùm mấy chiếc va-li của Sơn vào nhà. Thuý ắm bé Lộc chạy ra mừng Sơn và hai chị em cùng ứa nước mắt.
Bà Hà hối Phương đi làm nước cam, dọn bánh đãi Sơn.
Khi hai chị em vào phòng của Sơn, lúc ấy Sơn mới kể Thuý nghe là Sơn nhận được thư của Tấn.
Thuý hỏi:
- Anh Tấn viết gì?
- Anh Tấn nói là anh đã đi tìm chị cả tháng nay và nhớ bé Lộc lắm. Anh nghĩ em biết địa chỉ của chị.
Thuý thở dài:
- Rồi em trả lời anh ấy thế nào?
- Em đã suy nghĩ kỹ về chuyện này. Em không thể nói dối anh Tấn.
Thuý kêu lên:
- Nghĩa là em đã chỉ địa chỉ của chị cho anh Tấn?
- Em đâu có khờ dại như vậy. Em nói chị về quê ở với người dì. Em biết chỗ nhưng không thể chỉ vì chị không cho phép. Em có nói khi nào em về, em sẽ đến thăm anh Tấn. Em thấy chị ở đây là yên tâm lắm. Nhưng mong sao anh Tấn hiểu chị để chị về sống với anh, chớ ở đây đâu được. Dù bà Hà chắc mến chị lắm.
- Bà Hà xem chị như con cháu, nếu chị ở đây luôn với bà thì bà mừng lắm. Bà nói với chị như vậy. Nhưng sau đó bà cũng lại nói như em, bà không thể vì bà mà để chị phải sống cái cảnh tạm bợ này mãi. Khi chị mới đến đây cô Phương đã làm chị chán nản ghê đi.
- Cô Phương coi bộ quý mến chị quá mà?
- Bây giờ thì khác.
- Tại sao?
- Vì đã có em chở che cho chị.
- Chị nói gì em không hiểu?
Thuý cười:
- Cô Phương chưa có chồng và đang nuôi ảo mộng làm bà kỹ sư.
Sơn cười lớn:
- Vậy thì hay lắm, cứ để cô ta hy vọng để chị được yên thân.
Sơn hạ thấp giọng:
- Cô Phương thì em làm sao thương nổi?
- Cô ấy cũng dễ thương đấy chứ. Nhưng em có người yêu rồi, em đâu có thèm.
Sơn hỏi lại:
- Bộ chị thích cô Phương lắm sao? Nếu chị thích thì em thích liền.
Thuý lấy tay chỉ vào trán em:
- Em tôi xạo quá! Cậu biết tôi không thích cô ấy. Hãy kể về Ngọc Hoa của em cho chị nghe đi.
Sơn vui hẳn lên:
- Ngọc Hoa của em thì không chỗ nào chê được, khéo tay, thông minh, duyên dáng.
Hai chị em nói chuyện thật vui vẻ và Thuý cũng quên đi chuyện bực mình. Sơn nói:
- Em về đây mà không đưa được chị và cháu Lộc đi chơi thật uổng. Vì vậy em không biết đi chơi với ai.
- Thì đã có cô Phương.
- Đâu được! Lúc nãy em nói đùa thôi, chớ mình để người ta nuôi hy vọng là mình có lỗi lắm đấy.
Ngày hôm sau, Sơn đến thăm Ngọc. Vừa thấy Sơn, Ngọc liền reo lên:
- Kìa em Sơn, em ở Úc về đó à? Trông em khác hẳn.
Rồi ghé vào tai Sơn hỏi:
- Chị Thuý ở đâu? Em có thể cho chị biết không?
Sơn nói:
- Chị ấy không cho em chỉ chỗ chị ấy.
Ngọc thở dài:
- Không tin cả chị nữa à?
- Không phải vậy. Mà chị Thuý sợ chị thăm viếng, anh Tấn sẽ theo dõi và biết chỗ thì nguy lắm.
Ngọc gật đầu:
- Chị hiểu. Nhưng chị Thuý ở đâu, có vui vẻ không? Bé Lộc ra sao?
Chị ấy ở với một bà cô của bạn em. Bà này giàu lắm. Kể ra thì chị Thuý may mắn lắm. Em nghe nói chị có thai, nhưng sanh xong trông chị khoẻ quá, không phải như chị Thuý dạo ấy.
- Chị cầu xin được có thai, vì vậy khi có thai chị vui. Còn chị Thuý của em hồi đó bất đắc dĩ mà có thai, vì vậy chị em buồn và sanh bệnh... Theo chị thấy thì rồi đây mọi việc sẽ yên vui và đẹp đẽ lại.
- Dựa vào đâu mà chị tin?
- Cả mấy tuần nay, ngày nào anh Tấn cũng đến đây hỏi tin tức của Thuý.
- Em nhận được thư anh Tấn nhưng chưa trả lời cho anh ấy được. Em định ngày mai em sẽ đến thăm anh ấy.
- Anh Tấn tỏ ra rất ăn năn. Anh nói nhớ bé Lộc quá...
Sơn nhún vai:
- Nhớ bé Lộc! Theo lời chị Thuý nói, sau này anh Tấn không thèm ngó ngàng gì đến bé Lộc hết. Vì vậy mà chị Thuý mới buồn mà ra đi. Chị nói thà anh Tấn đánh đập, hắc hủi chị, nhưng đừng đối xử lạnh nhạt và có vẻ thù ghét bé Lộc như vậy.
- Kể ra thì anh Tấn cũng vô lý thật, chị cũng không chịu được thái độ ấy. Đàn ông ích kỷ lắm. Nhưng em à, bây giờ em đã về đây thì phải làm sao dàn xếp việc này, không thể để chị Thuý và anh Tấn phải sống xa nhau như thế này.
Ngọc nói xong đứng lên đi lấy trái cây mời và hỏi thăm Sơn về chuyện học hành, rồi Ngọc vừa cười vừa nói tiếp:
- Đã gặp người nào vừa ý chưa?
Sơn hỏi:
- Chị Thuý kể cho chị nghe rồi chứ gì?
- Cô Ngọc Hoa nào đó phải không?
- Dạ phải, và nhờ cô Ngọc Hoa này mà em mới tìm cho chị Thuý chỗ ở hiện giờ.
- Dù ở đâu có đầy đủ tiện nghi, ăn sung mặc sướng thì cũng không bằng nhà mình. Em nên đến thăm anh Tấn là vì những ân nghĩa ngày trước, về đây mà không đến thăm anh là không được. Nhưng em có thể thuyết phục anh Tấn được, anh ấy đang ăn năn.
- Mới có một tháng xa chị Thuý thì thấm thía gì. Phải chờ một thời gian lâu hơn nữa. Em đã nghĩ kỹ về chuyện này. Nếu anh Tấn có vợ khác thì em và Ngọc Hoa khi học xong ở luôn bên Úc làm ăn, và sẽ đưa cả chị Thuý và bé Lộc qua bên ấy.
Ngọc kêu lên:
- Em dám nghĩ như vậy sao? Các em đi học thành tài rồi không về quê hương phụng sự cho đất nước mà lại tính chuyện lưu vong là sao? Ai cũng nghĩ như em thì đất nước này sẽ ra sao?
- Tình thế bắt buộc mà chị.
Ngọc không bằng lòng:
- Không, học thành tài em phải về nước để sống chết với mảnh đất đau thương đang quằn quại vì chiến tranh này. Chị không muốn thấy em bỏ nước như vậy.
Sơn cười:
- Chị không muốn thì em về chớ có gì mà chị rầy.
Ngọc nghiêm nét mặt:
- Em đừng nói đùa, đừng tưởng chị đùa. Chị nói thật đấy, chị rất ghét cái bọn nhà giàu, cái bọn có địa vị chút ít khi đất nước yên ổn làm ăn được, kiếm chác được thì lo làm tiền, tạo địa vị, nói chuyện thương nước, thương nhà, vỗ ngực dám sống chết vì tổ quốc. Nhưng đến khi có chiến tranh hay thấy sự nghiệp, địa vị của họ bị hăm doạ thì họ vội vàng ba chân bốn cẳng ra nước ngoài. Để rồi ở xứ lạ quê người lên tiếng tuyên bố điều này điều nọ, đúng là đáng ghét.
Sơn nghĩ:
- Chị này mà cũng có tư tưởng khá đấy chứ.
Sơn nói:
- Em lỡ nói dại, chị tha lỗi cho em.
Ngọc dịu dàng nói:
- Em không chỉ chỗ ở của chị Thuý như vậy chị có muốn thăm em để đáp lễ cũng không được. Vậy trước khi em trở qua bên Úc để tiếp tục việc học, em hãy đến đây dùng cơm với anh chị nhé.
- Trước khi đi, em sẽ đến đây thăm chị.
Và Sơn lấy ở cặp ra một cái gói nhỏ đưa cho Ngọc:
- Chút ít quà mọn em đem về tặng chị.
Ngọc cảm động:
- Cậu cũng biết nghĩ đến chị sao? Nội cái việc em không quên chị cũng đủ quý lắm rồi.
Khi đưa Sơn ra cửa, Ngọc nhắn lại:
- Anh Tấn vẫn đến đây mỗi ngày để hỏi thăm tin tức chị Thuý. Nếu lát nữa anh ấy đến, chị phải nói thế nào?
- Chị cứ nói ngày mai em sẽ đến thăm anh Tấn.
Sơn ra về, trong lòng tự nhiên cảm thấy vui vẻ.
Thuý thấy Sơn về mặt mày hớn hở thì hỏi:
- Em gặp chị Ngọc chưa?
- Gặp rồi và bị chị ấy xài xể dữ quá...
Thuý kinh ngạc nhìn em:
- Tại sao lại bị xài xể?
Sơn liền kể chị nghe lý do Ngọc rầy Sơn, Thuý nghe xong hỏi:
- Ai bảo em nói bậy làm gì? Bộ em tưởng chị thích qua bên Úc lắm sao? Chị mà đi như vậy không khéo anh Tấn lại tưởng chị đi theo ông Châm thì sao?
- Bộ ông Châm ở Úc à? Sao nói ông ấy ở Tân Tây Lan?
- Ở đâu thì mặc ông ta, biết rõ làm gì. Anh Tấn có đến nhà chị Ngọc thường không? Em không cho chị ấy địa chỉ chị có giận không?
- Em giải thích cho chị hiểu thì chị đâu có giận. Như vậy thì anh Tấn vẫn còn yêu thương chị. Ngày mai, em đến thăm anh Tấn, rủi anh ấy năn nỉ em chỉ chỗ ở của chị thì em phải làm sao?
Thuý gắt:
- Em không được chỉ.
Sơn cúi đầu làm thinh một lát rồi nói:
- Hay là ngày mai em đến ở với anh Tấn một tuần, nếu anh ấy vẫn còn thương yêu em. Như vậy chị thấy có gì trở ngại không?
Thuý nói lẫy:
- Việc ấy tuỳ em...
Hôm ấy, khi Sơn vừa ra khỏi nhà của Ngọc độ nửa giờ thì Tấn đến, Ngọc đang ngồi xem mấy món quà của Sơn tặng. Tấn hỏi:
- Quà ai cho chị vậy? Có ai ở ngoại quốc về à?
Ngọc nói:
- Anh đoán giỏi lắm... Nhưng thử đoán đi, xem thử người ấy là ai?
Tấn nhìn Ngọc một lúc lâu rồi hỏi:
- Cậu Sơn về?
- Vậy là anh thông minh lắm! Sơn vừa về đến và ghé thăm tôi.
Tấn thở dài rồi nói nho nhỏ:
- Vậy thì cậu ấy tệ thật!
Ngọc liền nói:
- Sơn thương anh lắm, Sơn nói khi vừa đặt chân lên mảnh đất thân yêu này Sơn đã nghĩ ngay đến anh. Nhưng Thuý còn cấm Sơn không được cho tôi hay anh biết chỗ ở của Thuý. Tôi trách Sơn tại sao Thuý không cho tôi biết thì Sơn nói vì Thuý sợ tôi đã biết thì rồi anh cũng sẽ biết.
- Sơn đến đây hồi nào?
- Vừa được nửa giờ thì anh đến.
- Nếu tôi đến sớm một chút thì gặp Sơn rồi.
- Theo tôi thấy Sơn rất buồn về chuyện anh và Thuý. Sơn không muốn anh chị phải xa nhau.
- Tôi hy vọng Sơn sẽ giúp tôi tìm lại yên vui như ngày trước. Nếu như lời chị nói Sơn không giận tôi thì tôi có thể có hy vọng phải không chị?
- Tôi cũng nghĩ vậy. Hiện giờ Sơn nói Thuý ở với một goá phụ rất giàu, không con cái bên mình, vì vậy bà này rất quý Thuý và cưng yêu bé Lộc. Thuý khéo léo như vậy làm sao bà không muốn giữ Thuý. Nhưng dù Thuý ở đấy có sung sướng mấy thì cũng không làm chủ, mà phải làm công cho người ta.
Tấn thở ra:
- Tội nghiệp Thuý quá. Tôi phải làm sao bây giờ?
- Bây giờ đã có Sơn thì anh nên nhờ Sơn. Nhưng tôi chỉ sợ xa Thuý anh buồn, chớ một khi gần Thuý, có Thuý một bên rồi thì anh lại hắt hủi Thuý.
- Không, làm gì có chuyện ấy. Chị không tin tôi khổ đến bực nào rồi chăng?
- Tôi nghe nói không sao lấy thước mà đo lòng người được.
- Tôi phải nói thật cho chị biết điều này. Khi Thuý đi một tuần thì chú Tư đến thăm tôi, vừa thấy chú tôi tức giận đuổi chú ra khỏi nhà. Chú không chút giận dữ trước thái độ hung hăn của tôi, cứ để tôi mắng nhiếc, rồi mới ôn tồn nói rằng định mệnh này quá cay nghiệt nên mới đặt chú và tôi trên một con đường đầy khúc khuỷu như vậy. Lúc ấy tôi tức giận mắng nhiếc tàn nhẫn về chuyện chú đã cưỡng bách Thuý... Chú Tư vẫn làm thinh, tôi liền nói tiếp: Lẽ ra chú biết Thuý hiện giờ là vợ tôi thì chú nên lánh đi xa. Chú Tư nói rằng chú lầm tưởng bé Lộc là con của chú nên mới đến dò la. Nay chú đã rõ bé Lộc không phải con của chú, chú sẽ không đến phá rầy nữa. Thái độ của chú lúc ấy thật tội nghiệp. Nhưng tôi vì buồn bực chuyện Thuý ra đi, đã tiết lộ cho chú biết tôi đã làm khổ Thuý, nghi ngờ Thuý nên Thuý ẵm bé Lộc ra đi rồi.
Vừa nghe tôi nói vậy, chú hốt hoảng đứng lên, nhìn tôi và nói: Có thật Thuý ra đi rồi không? Tôi vừa gắt: Ai nói dối chú làm gì? Tức thì, chú mắng nhiếc tôi thậm tệ, chú nói rằng tôi đang cầm trong tay một viên ngọc đắt tiền, hiếm có trên đời này mà không biết quý thì tôi là thằng ngu. Lúc ấy tôi không dám nói gì nữa. Được thể chú làm dữ lắm, chú nói tại sao tôi lại để Thuý ra đi, Thuý không hề yêu chú, Thuý đã yêu tôi. Chú Tư làm tôi đã ăn năn lại càng ăn năn hơn.
- Đó, anh thấy chưa? Ông Châm là người xấu xa, hèn hạ như vậy mà bây giờ cũng phải khâm phục trước tấm lòng kiên trì và cứng rắn của Thuý, không dám mơ ước chuyện hão huyền nữa, thì anh cũng hiểu lòng dạ của Thuý đối với anh như thế nào rồi.
- Tôi biết Thuý yêu tôi... Nhưng vì tôi quá ngu ngốc, kém suy nghĩ... Bây giờ tôi ăn năn rồi...
- Vậy thì anh yên tâm về nhà đi, ngày mai Sơn đến thăm anh.
- Nhưng cũng nhờ chị... Ông chú của tôi nói rằng chị đã làm ông ấy hết mê muội và ông cảm ơn chị lắm đấy.
- Hôm ấy tôi đã hăm doạ ông Châm. Tôi bảo nếu ông còn theo làm khổ Thuý thì tôi sẽ viết thư cho bà Châm.
- Thảo nào mà bây giờ chú ấy không dám động gì đến bé Lộc nữa. Nhưng chưa hẳn chú ấy tin bé Lộc là con tôi. Chú đã nói “cho rằng nó là con chú đi nữa, bây giờ được cháu nuôi thì chú còn yên lòng hơn là chính chú nuôi. Vì chú có đem nó về nuôi thì cũng không dám công khai nhìn nhận nó. Nhưng chú chỉ nói ví dụ như vậy. Chú đã điều tra và biết không phải là con chú”.
Tấn ra về, lòng nhẹ bớt đau khổ và lo lắng.
Chiều hôm ấy, Sơn đến thăm Tấn. Đứng trước ngôi nhà mới, đẹp đẽ, sang trọng, Sơn không khỏi bùi ngùi nghĩ:
- Nhà cửa thế này mà vợ chồng không hoà thuận, kẻ ở đây, người ở chỗ khác, thật đáng buồn.
Sơn vừa bấm chuông là Tấn đã chạy ra và hai anh em ôm nhau vô cùng cảm động. Sơn nói:
- Em đến đây ở với anh. Lúc nào anh cũng vẫn là anh của em. Tình nghĩa anh em chúng ta không thể nào phai nhạt được.
- Cậu không giận anh sao?
- Anh đã làm gì để em giận? Chuyện chị Thuý à? Chuyện ấy là chuyện của anh chị.
Tấn đỡ lấy cái cặp ở tay Sơn:
- Những lời em nói đã làm anh vui mừng đến đâu em có biết không? Em vào đây.
Tấn đưa Sơn đến trước một căn phòng:
- Khi mua căn nhà này thì cậu ở bên Úc, nhưng anh và chị Thuý dọn căn phòng này dành cho cậu đó. Cậu xem thử có đủ tiện nghi không?
Sơn bước vào phòng và không khỏi cảm động:
- Anh Tấn lúc nào cũng nghĩ đến em.
Rồi Sơn lấy ra mấy cái hộp:
- Em mua cho anh ba cái cà vạt và ba bộ nút ao măng-sét. Anh thử xem em chọn màu sắc có vừa ý anh không?
Tấn mở ra xem:
- Em thật có đầu óc thẩm mỹ. Cảm ơn em nghĩ đến anh, mặc dù đã biết những gì anh gây ra cho chị Thuý.
Chị bếp chạy ra mừng Sơn và ứa nước mắt:
- Mợ Thuý bây giờ ở đâu cậu?
- Chị nhớ chị hai của tôi lắm phải không?
- Nhớ cả bé Lộc nữa... Cậu làm sao để mợ Thuý về đây chứ!
 Sơn an ủi chị:
- Chị cứ yên lòng. Việc này còn tuỳ ở anh Tấn nữa.
Tấn bảo chị bếp làm nước cam và dặn:
- Cậu Sơn ở đây phải lo làm cơm nước cho đàng hoàng. Hỏi cậu Sơn thích ăn món gì thì nấu cho cậu ấy ăn, vài tuần nữa cậu lại trở qua Úc.
Chị bếp nghe vậy mừng rỡ nói:
- Cậu Sơn ở đây à? Nếu vậy còn gì hay bằng?
Khi chị bếp đem nước cam và trái cây ra thì Sơn nói:
- Ở bên ấy thèm các món ăn Việt hết sức. Cô bạn gái của em thỉnh thoảng cũng làm một vài món ăn Việt nhưng cô bảo thiếu các thứ gia vị nên không ngon.
Tấn do dự một chút, rồi nói với Sơn:
- Chắc Thuý vẫn không cho em chỉ chỗ ở của Thuý chớ gì?
- Đúng vậy. Nhưng khi đến đây em có nói sẽ ở chơi với anh một tuần. Chị Thuý không nói gì hết.
- Chị Thuý vẫn mạnh giỏi chứ? Còn bé Lộc?
- Vẫn mạnh, có điều anh cũng hiểu chị Thuý buồn lắm. Làm sao vui được. Nhà cửa như thế này mà phải đi ở nhờ nhà người khác. Mặc dù bà chủ nhà yêu thương và xem chị như con.
- Mọi việc cũng tại anh hết. Chị Thuý giận anh là phải.
- Cũng không phải lỗi tại anh. Sự việc xảy ra một cách quá đột ngột, quá khó xử, anh làm sao không bực mình? Mấy lúc này công việc làm ăn của anh như thế nào?
- Cả ba tháng nay anh chẳng làm gì ra một đồng, anh buồn quá. Tiêu xài luôn tiền dành dụm mấy lúc nay.
Hai anh em dùng cơm tối và Tấn kể Sơn nghe về tài bói bài của người bạn:
- Theo lời người bạn ấy thì anh chị phải xa nhau một thời gian.
- Xa nhau một thời gian nhưng sau đó có hợp lại không?
- Nếu cậu chịu giúp tôi. Hôm qua tôi có đến thăm chị Ngọc vừa lúc cậu mới ra về nhờ vậy tôi biết hôm nay thế nào cậu cũng đến thăm tôi. Chị Ngọc đã hứa giúp tôi, nếu bây giờ cậu cũng sẵn lòng giúp thì...
- Em lúc nào cũng sẵn sàng giúp anh, em biết anh là người tốt... Nhưng chị em đã muốn vậy thì phận làm em không dám làm trái ý chị. Lại nữa chị Thuý ra đi như vậy rất phải, rất hay để anh có thì giờ suy nghĩ kỹ. Chị Thuý nói chỉ vì yêu anh mà ra như vậy. Chị không muốn anh bị thiệt thòi.
- Những chuyện ấy đều vô lý, anh cũng vô lý nữa. Anh cần gặp Thuý để xin lỗi và nói cho Thuý hiểu anh đã ăn năn nhiều rồi.
Hôm ấy Sơn được ăn canh chua cá lóc, cá chẽm chưng chua ngọt, chem chép xào thơm. Những món vừa miệng và có mùi vị quê hương. Chị bếp hứa ngày mai sẽ làm chả giò và nấu cháo gà cho Sơn ăn.
Cơm nước xong, Tấn đưa Sơn đi xem hát. Tấn nói:
- Đã lâu lắm hôm nay anh mới cảm thấy một chút vui vẻ. Nếu em về đây mà không thăm anh thì anh sẽ khổ sở và xem đấy là một hình phạt lớn đối với anh. Nhưng em đã đến, tức đã hiểu anh. Như thế cũng an ủi cho anh nhiều lắm.
Đêm hôm ấy, Tấn và Sơn chuyện trò suốt đêm và Sơn đã khuyên Tấn:
- Anh phải lo làm lụng lại như trước.
- Anh chỉ làm lụng được khi nào chị Thuý hết giận trở về với anh. Anh van em, hãy chỉ chỗ của Thuý để anh đến đó...
- Anh hãy yên lòng, để em dàn xếp. Nhưng anh đã thật sự tỉnh ngộ chưa? Anh có thể yêu thương bé Lộc như trước không? Có cần chờ thêm một thời gian cho anh suy nghiệm kỹ và định đoạt chuyện tương lai. Nếu anh thấy anh không thể tìm lại hạnh phúc bên chị thì anh cứ xem em và chị Thuý như đứa em. Rồi nếu anh có gặp được người nào vừa ý thì anh cưới và chúng em xem người ấy như chị dâu. Như vậy anh sẽ có con và sẽ có hạnh phúc... Em thấy giải pháp này hay hơn cả.
- Anh không bao giờ nghĩ vậy và cũng không hề trù tính việc gì khác... Anh chỉ buồn vì đời anh sao không may mắn chút nào...
Sơn ở với Tấn cả tuần. Điều này làm Tấn không khỏi ngạc nhiên:
- Mỗi ngày em phải về thăm chị Thuý và cháu Lộc một lần. Tại sao em không về nhà, hay là em sợ để lộ chỗ ở của chị Thuý? Không, anh lấy danh dự mà thề với em rằng chị Thuý đã không muốn cho anh gặp thì anh không bao giờ dám làm phiền chị. 
Sơn thì khuyên Tấn phải làm việc lại, không nên bỏ bê. Tấn hứa sẽ nghe lời Sơn.
Tấn thấy Sơn yêu chàng thật và xem chàng như một người anh. Điều này làm Tấn vô cùng cảm động và chàng hy vọng là Thuý sẽ không giận chàng lâu được nữa.
Thấy Thuý ra đi và Tấn buồn phiền, nhiều người bạn của Tấn đã giới thiệu cho Tấn nhiều thiếu nữ xinh đẹp, con nhà tử tế, cốt để Tấn quên Thuý và chọn một cô để chung sống. Nhưng Tấn tiếp đón họ quá lạnh nhạt, khiến họ không muốn gần Tấn nữa.
Các bạn của Tấn nói với nhau:
- Không hiểu tại sao chị Tấn lại ra đi. Hỏi anh Tấn thì anh cứ bảo lỗi tại anh... Nhưng Tấn không hề chơi bời lêu lổng thì là chuyện gì?
Từ khi Sơn về, các bạn thấy Tấn vui vẻ hăng hái lại như trước thì lại tưởng Thuý đã về, họ đòi Tấn đãi một bữa:
- Phải bắt chị Tấn đãi tụi này một bữa cơm Tây.
Tấn nói:
- Vài tháng nữa. Bây giờ nhà tôi chưa về.
Một tuần rồi cũng trôi qua nhanh chóng. Sơn nói với Tấn:
- Bây giờ em phải về nhà ở chơi với chị Thuý ít hôm. Trước khi đi Úc, sẽ ghé lại đây ở với anh một ngày.
- Em cần gì cứ nói để anh sắm cho, hoặc có cần mua quà tặng cô bạn gái thì nói anh biết.
- Em có tiền đủ xài, anh khỏi phải lo cho em.
- Phải để anh làm bổn phận người anh chớ. Em ráng thuyết phục chị Thuý cho anh gặp và thăm bé Lộc.
- Anh hãy yên lòng, em sẽ thuyết phục chị Thuý. Nhưng em dại quá. Đêm qua, nằm suy nghĩ để tìm cách nói với chị Thuý, em bỗng lo sợ một điều. Chị Thuý vốn nhiều tự ái, chị có thể cho rằng nếu nay mai chị trở về với anh thì anh sẽ nghĩ chính chị em đến đây để gây lại cảm tình với anh.
- Điều đó em khỏi phải lo. Lúc này không phải là lúc để cho tự ái giết chết hạnh phúc.
Sơn về nhà thấy Thuý đang ngồi may và bé Lộc đang chơi với con gấu Sơn mua ở Úc, liền hỏi:
- Bà Hà đâu rồi chị?
- Bà Hà vừa đi lễ chùa.
- Còn cô Phương?
- Cô ấy cả tuần nay ngày nào cũng qua đây hỏi thăm em, chị phải nói dối em đi Vũng Tàu với mấy người bạn.
Em lại tủ lạnh mà xem, trái cây cô ấy mua cho em đầy tủ, chưa ai ăn.
Bé Lộc ôm lấy Sơn và reo ầm lên:
- Cậu Sơn! Cậu Sơn!
Thằng bé chỉ trông có người đùa giỡn. Sơn ẵm nó lên hôn rồi đi lại mở tủ lạnh lấy cam cho nó ăn.
Sơn biết chị đang nóng ruột về chuyện của Tấn nhưng chần chờ không nói để Thuý chờ đợi hồi hộp. Một lát sau, khi bé Lộc chịu ngồi yên chơi. Sơn mới nói:
- Chị thấy em mập hơn khi mới về không? Chị bếp bên ấy cho em ăn những món em thích. Chị ấy thật dễ thương, hỏi thăm chị và cứ kêu nhớ bé Lộc. Anh Tấn nói ngày nào chị ấy cũng gây với anh, bắt anh phải đi tìm cho ra chị và bé.
Thuý cảm động ứa nước mắt. Sơn nói tiếp:
- Chị bếp nấu canh chua cá lóc cho em ăn, làm chả giò, làm bì cuốn, những món mà từ khi qua Úc đến giờ em chưa được ăn. Chị ấy thương em quá, làm em cảm động ghê đi. Cũng may em nhớ đem cho chị một sấp hàng để may áo.
- Vậy à? Vậy thì em chu đáo và tế nhị quá.
- Còn anh Tấn, anh ấy thật tội nghiệp, gầy hẳn đi vì không ngủ được. Chị biết em đã tặng quà gì cho anh Tấn không?
Thuý lắc đầu. Sơn nói:
- Em tặng cho anh mấy cái nút áo. Anh Tấn mừng lắm, không phải vì món quà mà vì tấm lòng em. Coi bộ anh ấy khổ quá rồi chị. Anh bị ông Châm mắng nhiếc thậm tệ, anh kể hết cho em nghe. Đêm nào anh cũng tâm sự với em đến khuya.
Thuý làm thinh cúi đầu, cố ngăn những giọt nước mắt sắp trào ra. Sơn nói:
- Anh thấy em đến ở với anh một tuần, anh mừng quá vì ngoài sức tưởng tượng của anh. Anh sợ em giận anh vì anh đã làm chị khổ. Em đã nói rõ cho anh biết là chị không cho em chỉ chỗ chị đang ở.
Thuý thở dài. Sơn nói:
- Anh Tấn ăn năn nhiều lắm. Em đã khuyên anh hãy suy nghĩ kỹ. Chị có thể hy sinh tất cả để anh tìm thấy hạnh phúc. Anh muốn cưới ai, chị cũng bằng lòn.
- Tại sao em lại nói vậy?
- Vì ý chị như vậy mà? Nhưng anh Tấn không bao giờ cưới ai đâu, anh ấy thương chị lắm. Em nói cho anh ấy biết dù anh cưới ai khác em cũng vẫn đến thăm anh vì em xem anh như anh ruột của em. Em luôn luôn nhớ ơn anh...
Thuý khen:
- Em nói như vậy rất phải...
- Nhưng em thấy chị không nên kéo dài tình trạng này nữa. Chị nên về với anh Tấn. Em thấy anh Tấn ăn năn nhiều rồi.
- Chưa chắc.
- Chị đợi đến bao giờ?
- Vài tháng nữa.
- Việc ấy tuỳ chị. Chị đi rồi căn phòng của chị mỗi ngày vẫn có hoa tươi và được dọn dẹp tử tế như khi chị còn ở nhà. Anh Tấn không làm gì, cả ngày ngồi trong phòng và nhìn ảnh của chị. Em bắt anh hứa sẽ làm việc lại. Mấy hôm em ở đó anh đến sở tiến hành các công việc đang dang dở.
Thuý lấy khăn chậm nước mắt, lòng rộn rịp lạ. Thuý thấy trước mắt là Tấn và Thuý sẽ sum họp lại. Có lẽ người bạn của Tấn đã đoán đúng. Hai người có chuyện buồn không thể giải quyết cách nào khác hơn là xa nhau một thời gian.
Thuý làm cơm mà đầu óc để tận đâu đâu. Bỗng có tiếng dép, Thuý quay lại nhìn thấy Phương. Phương hỏi:
- Bây giờ chị mới làm cơm à? Để em phụ với chị. Anh Sơn vừa mới về không chị?
- Phải, sao em hay vậy?
- Em đứng bên nhà, thấy anh ấy về. Chị định làm món gì mà có gà?
- Chị định xào gà với bún tàu và bột cà ri.
- Chị để em làm cho, chị đã dạy em món này rồi mà.
Và Phương làm cho Thuý, trong khi Thuý ngồi ở chiếc ghế gần đó, tâm trí bận rộn với những gì Sơn nói lúc nãy.
Phương vừa làm vừa nhìn Thuý, bỗng Phương hỏi:
- Sao em thấy chị đẹp ghê đi? Tại sao vậy chị? Hay là chị có tin mừng?
- Đâu có tin gì mừng đâu em.
Phương đề nghị:
- Em làm thêm một món ăn nữa, chị nhé. Trong tủ lạnh em thấy có thịt nạc.
Thuý nghĩ:
- Phương muốn trổ tài nấu nướng với Sơn. Tội nghiệp con bé. Nó sẽ thất vọng. Nhưng vài tháng nữa ta đã rời khỏi nơi này rồi.
Thuý đi lên nhà trên và nói nhỏ vào tai Sơn:
- Phương đang trổ tài làm bếp để chinh phục em đấy.
Sơn nhún vai:
- Nuôi hy vọng làm gì? Chị không nói cho Phương biết sao?
- Chị nghĩ khi nào em đi rồi sẽ hay.
- Chị phải tính gấp trước khi em đi.
- Tính gấp việc gì?
- Việc trở về với anh Tấn.
Phương làm cơm rồi bày bàn. Bà Hà thấy Phương lăng xăng giúp Thuý thì nói:
- Cháu cũng phải ở lại đây dùng cơm cho vui.
Thuý thêm vào:
- Em Phương phải ở lại đây.
Phương thẹn thùng:
- Em thấy chị bận nói chuyện với anh Sơn nên ở lại giúp chị, chớ em phải về nhà dùng cơm với mẹ em.
Bà Hà hỏi:
- Cậu Sơn về rồi à?
Sơn nghe hỏi, chạy ra chào bà Hà. Bà Hà hỏi:
- Cậu đi đâu mà lâu quá vậy? Mới về nước, chị em muốn chuyện trò vài hôm cậu lại đi.
- Cháu về quê thăm nhà.
 Bà Hà nhìn Phương và nói:
- Cháu về nhà dùng cơm kẻo mẹ cháu đợi.
Phương nhìn bà Hà với đôi mắt giận dữ vì bà vừa mời Phương ở lại, giờ lại đuổi Phương về vì thấy Sơn đã về.
Thuý nói:
- Dì cho phép em Phương ở lại dùng cơm cho vui.
Nhưng bà Hà nhất định nói:
- Mỗi lần Phương ở bên này dùng cơm thì mẹ nó không bằng lòng. Cháu cũng thấy, từ ngày cháu về đây, Phương có bao giờ ở lại đây dùng cơm với dì đâu.
Phương giận bỏ ra về, Thuý nhìn theo không khỏi ái ngại.
Khi ngồi vào bàn, bà Hà nói:
- Phải để nó về nhà vì mẹ nó khó tính lắm. Gần đây có một công chức xin cưới nó, kể ra cái đám này so với nó cũng được lắm, nhưng nó lại không bằng lòng. Nó nuôi cao vọng có chồng giàu sang, địa vị, trong khi mẹ nó mang ơn người này nhiều lắm. Vì vậy mẹ nó sợ nó ở đây tôi xúi biểu hoặc nó thấy nếp sống của tôi mà nhiễm rồi quên cái cảnh ngộ của nó. Gần đây thấy cháu Sơn về thăm nhà, tôi không hiểu nó nghĩ gì mà cứ lân la qua đây. Tôi hiểu nó lắm, tôi không muốn nó nuôi ảo vọng. Vì tôi biết cháu Sơn đã có ý trung nhân, mà dù chưa có nữa thì ý trung nhân của cậu Sơn cũng khó có thể là Phương được. Không nên để nó hy vọng hão huyền, phải dập tắt ngay từ đầu.
Sơn đưa mắt nhìn chị. Thuý nói:
- Cháu không thấy Phương có ý gì...
- Cháu không muốn thấy đó thôi. Vả lại hôm nay dì muốn nói riêng với hai cháu một chuyện.
- Việc gì vậy dì?
- Nhân cậu Sơn về đây, hãy để cậu Sơn dàn xếp chuyện cháu và chồng cháu. Dì không muốn cháu phải sống cô đơn như thế này, cháu còn trẻ quá. Lại nữa chuyện giận hờn, nghi kỵ ấy thật vô lý. Mấy hôm nay cháu Sơn đi đâu vậy?
Sơn nói thật:
- Cháu đến ở với anh Tấn. Dù anh Tấn và chị không còn là vợ chồng thì cũng còn là chõ ân nghĩa, cháu vẫn xem anh Tấn như anh ruột của cháu.
Bà Hà khen:
- Như vậy là cháu biết điều lắm. Mấy ngày nay Tấn đối xử với cháu như thế nào?
Sơn kể hết cho bà Hà nghe và nói:
- Cháu thấy anh Tấn đã ăn năn nhiều. Anh ấy sẽ thấm thía vì thiếu sự chăm sóc, chiều chuộng của chị cháu. Anh nhờ cháu đứng ra dàn xếp nhưng cháu thấy chị Thuý chưa tin anh Tấn.
Bà Hà nhìn Thuý:
- Cháu đợi đến bao giờ?
- Vài tháng nữa.
- Không nên cháu ạ. Hay là thế này, cứ cho Tấn đến đây thăm cháu, cháu muốn không?
- Xin dì cho cháu nghĩ lại đã.
Thuý đã cảm thấy xiêu lòng, tuy vậy vẫn chưa chịu nhận lời.
Sơn nói:
- Chị nên nghe lời dì Hà, cứ để em đưa anh Tấn về đây thăm chị. Rồi chuyện về với anh hay ở đây với dì Hà, chị tính sau.
- Cậu Sơn nói phải đấy. Dì muốn biết người cháu rể của dì.
Bữa cơm hôm ấy tuy không ngon nhưng thật vui vẻ. Thuý đã bị Sơn thuyết phục chấp nhận để Tấn đến thăm bà Hà và Thuý.
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.09.2016 09:22:06 bởi Ct.Ly>
CHƯƠNG 3 (104-117)
 
hàng lậu và may mắn là anh chưa bị bắt và ở tù. Lúc ấy anh như kẻ mù quáng. Nhưng trong thời gian này anh cũng chả thấy Nga tỏ ý gì là yêu anh và ông bà Khải thì cũng không lời đá động gì đến chuyện gã cô Nga cho anh như lời Mỹ nói... Nhiều lần thấy Nga từ trên lầu xuống tim anh đập như muốn phá lồng ngực để vọt ra ngoài, hai tay anh run bắn lên, chân anh đứng không vững. Anh nhìn cô Nga tròng trọc nhưng cô ấy không nhìn lại anh, đi thẳng ra đường. Anh vẫn không hết hy vọng vì sau đó Mỹ nói cho anh biết ba má Mỹ sẽ nói chuyện với anh. Hai hôm sau bà Khải gọi riêng anh vào văn phòng của ông Khải và hỏi anh còn cha mẹ gì không và đã có gia đình chưa. Người ta hỏi như vậy tức người ta muốn đề cập đến chuyện gì rồi.
Anh bèn trình bày rõ ràng về tình cảnh của anh, cha mẹ mất sớm, mấy ông bác cướp hết gia tài của cha mẹ anh để lại, nói là nuôi anh vì tình gia tộc, và mấy bác gái nặng nhẹ đủ điều. Anh không thể ở được mới ra đi. Anh quên nói cho các em biết anh có một ông chú, ông ta vì mấy bác của anh chiếm đoạt của cải ông bà để lại nên ông ra đi làm ăn từ thuở nhỏ. Anh lên Saigon tìm ông chú ấy nhưng nào biết ông ta ở đâu mà tìm. Có người nói ông ta làm ăn giàu có lắm, thay họ đổi tên, và người ở dưới quê lên không ai nhận ra ông.
Bà Khải nghe anh trình bày ra đều thương hại lắm rồi bà Khải hỏi anh.
- Vậy cậu có muốn cho tôi đứng ra tác thành cho cậu không? Tôi có đến hai đứa con gái, cậu muốn đứa nào tôi sẽ gả đứa đó...
Anh liền nói:
- Thưa bà, bà thương cháu, bà muốn cho cháu được làm con rể thì cháu xin cảm tạ thạnh tình của bà, nhưng biết cô ấy có chịu đi đến hôn nhân với cháu không.
Bà Khải nói:
- Thôi để tôi gả con Nga cho cậu, con Mỹ còn đi học mà nó trẻ con lắm.
Anh tuy không yêu cô Nga nhưng nghĩ rằng rồi đây mình là rể của ông bà thầu khoán, có vợ giầu, có thế để làm ăn và tiến thẳng trên con đường tương lai, anh làm sao khỏi mừng. Anh liền nói:
- Ông bà thương được chừng nào, con mừng chừng ấy và con cũng xin cố gắng để xứng đáng với lòng yêu thương của ông bà.
Hôm ấy bà Khải sai anh mang đến một tiệm buôn người Tàu ở Cholon một cái thùng bà dặn:
- Khi con trao cái thùng nầy cho người ta rồi thì họ sẽ trao cho con nửa triệu bạc. Con niếm kiểm tiền lại.
Sau nầy người tài xế đưa anh đi nói cho anh biết cái thùng ấy đựng toàn bạch phiến. May mà anh không bị nhà chức trách tóm cổ.
Mặc dù có bà Khải nói gả Nga cho anh, anh cũng chẳng thấy cô Nga để ý đến anh hay ban cho anh một nụ cười.
Một hôm đi lãnh hàng cho bà Khải, anh bắt gặp cô Nga đi phố với một thanh niên có vẻ nghệ sĩ lắm. Chàng ta tóc dài râu ria và phục sức như hề. Nga thấy anh nhưng vẫn làm ngơ. Khi về nhà, anh không dám đem chuyện nầy nói với bà Khải mà chỉ kể cho Mỹ nghe. Mỹ cười và nói:
- Anh nhìn lầm rồi chị Nga đứng đắn lắm, chị làm sao quen được với cái hạng thanh niên ấy.
Anh nhất quyết không nhìn lầm và hỏi Mỹ:
- Bà thầu khoá đã hứa gả chị Nga cho anh rồi, nhưng tại sao chị Nga vẫn làm mặt lạnh lùng với anh. Anh buồn quá.
Mỹ cười và nói:
- Việc gì mà anh phải hờn. Hễ mẹ em đã hứa thì chắc chắn là được... chị Nga đâu dám cãi...
Từ khi bà Khải hứa gả cô Nga cho anh thì mỗi ngày anh lãnh một công tác rất nguy hiểm và bà thâu tiền vô rất nhiều. Sau một chuyến giao hàng trót lọt như vậy bà Khải cho anh năm nghìn và dặn anh đi may sắm áo quần để sau nầy làm đám cưới. Một lần khác anh gặp Nga đi với chàng thanh niên kia anh đã hỏi thì có người cho biết tên chàng là Minh, một ca sĩ của giới kích động nhạc có một cuộc đời phóng túng lắm. Ngoài bà Khải ra ông Khải không nói gì với anh về chuyện cho anh làm rễ gia đình ông...
Vậy mà anh vẫn chịu đựng nỗi cái cảnh hứa suông ấy, làm rễ chí nguyện ấy được ba tháng. Một tháng là mười chuyến hàng, ba tháng là ba mươi chuyến, chuyến nào cũng trót lọt nên bà Khải khoe mấy người bạn với tuổi bà, nhờ anh mà công việc làm ăn của bà chạy lắm. Và một hôm trong bữa cơm trưa, bà hỏi Nga trước mặt anh:
- Ngay thấy cậu Tân như thế nào? Mẹ đã chấm cậu ấy làm rễ đấy.
Nga nói:
- Anh Tấn hiền lành dễ dạy lắm. Mẹ định gã em Mỹ cho anh Tấn phải không?
Bà Khải nói:
- Sao lại em Mỹ. Em Mỹ còn đi học mà.
- Vậy chớ ai? Con thì con làm sao làm vợ anh Tấn. Con đâu có yêu anh ấy. Anh Tấn chắc cũng biết rõ điều này.
Bà Khải bỏ đũa xuống và hỏi:
- Mầy nói thật sao Nga?
- Chớ chuyện trăm năm con sao dám đùa. Lại nữa con đâu dám đùa với mẹ.
Bà Khải nói:
- Vì lẽ gì con không chịu kết hôn với Tấn?
Nga cau mày nói:
- Vì lẽ gì thì con đã thưa với mẹ biết rồi, khi con không yêu thì con không bằng lòng, vả lại anh Tấn cũng đâu có yêu con.
- Vậy chớ mầy yêu ai, con kia...?
- Mẹ cứ hỏi anh Tấn... anh ấy biết rồi.
Bà Khải xây lại anh và hỏi:
- Con biết mà biết cái gì vậy Tấn?
Anh liền nói:
- Dạ, cháu đâu có biết việc gì.
Nga nhìn Tấn bỉu môi ra vẻ khinh bỉ và nói:
- Anh không dám nói sao anh Tấn. Tôi cầu cứu với anh đó, anh nói giùm đi...
Anh nhìn Nga cũng bằng một cái nhìn mai mỉa và nói:
- Cô làm mà cô không có can đảm nói sao? Tôi đâu có biết gì ngoài cái hôm tôi gặp cô đi ngoài phố với một thanh niên tóc dài và phục sức rất lạ kỳ.
Bà Khải vội vàng hỏi:
- Nó đi ngoài phố với một người con trai tóc dài Hippi à?
Anh nói:
- Dạ, cháu chỉ gặp một lần và không biết người ấy là ai?
Bà Khải trách:
- Vậy thì cậu có lỗi lắm, tại sao cậu thấy nó đi với trai cậu không nói cho tôi biết?
- Thưa bà, cháu nghĩ rằng cháu chưa phải là chồng của cô Nga, nên cháu không có quyền...
Nga cười lớn và nói:
- Vậy anh đáng khen lắm đấy... Anh chưa phải là chồng tôi thì anh lấy quyền gì mà theo giữ tôi. Lại nữa mẹ tôi, bà ấy muốn lợi dụng anh, nên bà ấy nói gả tôi cho anh, bà đâu có hỏi ý kiến của tôi... Khi nào tôi nói là tôi yêu anh thì việc ấy mới chắc phải không anh Tấn? Anh phải biết tôi lúc nào cũng xem anh là người làm công cho cha mẹ tôi, dù anh có là người giúp việc đắc lực chăng nữa.
Anh hết sức xót xa trong lòng bà Khải hỏi Nga:
- Mầy dám nói như vậy sao Nga? Mầy hảy nói cho tao biết thằng để tóc dài ấy là ai vậy?
Nga cười lạt:
- Đã bảo là người yêu của con kia mà.
- Nhưng nó làm cái nghề gì.
- Nghệ sĩ. Anh ấy làm nhiều tiền lắm, một đêm có khi làm được đến 20 nghìn.
- Làm được 20 nghìn. Vậy thì cũng khá đấy, dù sao thì nó cũng nuôi nỗi mày.
- Anh Minh, anh ấy dư sức nuôi con, lại nữa nếu mẹ muốn cho anh ấy giúp mẹ buôn lậu thì anh ấy cũng sẵn lòng làm. Nghệ sĩ sống bừa bãi lắm, buốn bán không quen nhưng con sai khiến thì anh ấy phải làm.
Mỹ nãy giờ ngồi im nghe Nga nói có lẽ ngứa tai, liền nói:
- Nhưng anh Tấn mỗi ngày cũng làm ra tiền không kém...
Nga hỏi:
- Ai bảo mầy bênh vực cái anh Tấn? Mầy yêu thương Tấn thì cứ thưa với mẹ, chịu nghỉ học thì mẹ sẽ gả mầy cho anh ấy.
Nhưng Mỹ nguýt Nga và nói:
- Chị đừng làm cao em chỉ sợ rồi đây chị quay sang lạy anh Tấn để anh ấy cưới chị chớ.
Nga đứng lên tát vào mặt Mỹ và hỏi”
- Mày dám hỗn láo với tao như vậy à? Tấn làm gì mà mỗi ngày kiếm được vài chục nghìn?
- Buôn đồ quốc cấm cho mẹ,.
Nga gắt:
- Thì mày cứ lấy Tấn đi.
Mỹ nói:
- Chị đừng nói bậy. Em không phải như chị đâu. Em đã bảo học đến nơi đến chốn là em học đến nơi đến chốn, không yêu thương như chị để bỏ học dở chừng. Chị đã yêu ba bốn người, giờ đây lại đến cái anh chàng Minh nào đó.
 Nga nói:
- Tao như vậy đó mầy làm gì tao chứ. Mày làm gì tao chứ.
Bà Khải hỏi:
- Mầy dám nói như vậy? Để rồi mầy biết tay tao.
Nga đi thẳng lên lầu và nói với chị bếp:
- Đi mua cho tôi một tô phở. Tôi không thể ngồi với mấy người ấy nữa.
Bà Khải lắc đầu nói:
- Vậy thì hết chỗ nói. Tôi là mẹ nói mà nó lại dám bảo người nầy người nọ,
Rồi bà nhìn anh và nói:
- Cháu cũng đừng buồn để rồi má khuyên lơn nói. Con hảy yên tâm.
Anh nói:
- Cô Nga đã không bằng lòng thì thôi xin bà đừng ép cô ấy làm gì.
Bà Khải nói:
- Nó đâu dám cãi tôi mà...
Nói xong bà Khải đi lên lầu. Vừa đi bà vừa nguyền rủa Nga:
- Đồ mất dạy... Tao phải trị mày mới được.
Khi bà Khải đi rồi, Mỹ hỏi anh:
- Anh Tấn, anh gặp chị Nga đi với ca sĩ Minh phải không?
- Phải...
- Tôi nói anh đừng hờn, chị Nga sẽ thất vọng cho anh xem. Ca sĩ Minh không bao giờ yêu thương chị ấy.
- Nhưng cô Nga không yêu thương tôi...
- Rồi đây chị ấy sẽ yêu thương anh.
Anh cười lạt:
- Khi nào ca sĩ Minh bỏ chị ấy phải không, đến lúc ấy anh làm gì?
- Thì anh cưới chị Nga.
Kể đến đây Tấn nhìn Sơn và nói:
- Anh thật khờ dại các em ạ. Ngày hôm sau, bà Khải gọi riêng anh vào phòng của bà và nói:
- Đêm qua má đã khuyên nhủ nó, coi bộ nó gần xiêu lòng rồi. Nhưng con phải thay đổi cách ăn mặc, đây con, cầm ba chục ngàn này đi may sắm, con phải rủ nó đi chơi, phải làm cho nó vui lòng, phải gây cảm tình với nó. Vài tuần nữa má sẽ thuyết phục được nó.
Anh nghe lời răm rắp cũng đi may mặc, cũng chào hỏi Nga, mỗi khi gặp Nga. Nhưng Nga không đáp lời chào của anh. Mỹ thì khuyên anh đừng gấp, thế nào Nga cũng nghe lời mẹ để làm vợ anh.
Anh hỏi Mỹ:
- Có thật vậy không Mỹ?
- Thật mà, không lấy anh có nước chị ấy trốn đi.
- Em nói cái gì anh không hiểu.
- Tại sao lại không hiểu. Sao anh ít thông minh quá vậy? Rồi anh sẽ hiểu.

Trong hai tuần chờ đợi ấy, bà Khải đã ngọt ngào khuyên lơn anh mỗi ngày để rồi sai anh đem hai lần hàng cho một tiệm buôn khác ở Dakao hai chuyến hàng cũng trót lọt và người ta trả tiền bằng đô la.
Một tháng đã trôi qua, anh không thấy Nga đi chơi nữa. Nhiều hôm Nga cũng không xuống dùng cơm. Bà Khải nói:
- Con Nga bị bệnh mấy hôm nay bảo nó đi bác sĩ nó không chịu đi.
Mỹ nói:
- Chị ấy chắc đau bao tử...
- Mẹ cũng nghĩ như vậy.
Nhưng Nga có thai, ụa mữa nào anh có biết. Thế rồi bà Khải khuyên lơn thế nào mà Nga làm mặt vui và niềm nở với anh.
- Thấy anh yêu tôi, tôi làm sao khỏi cảm động, má tôi nói rất phải không nên yêu ca sĩ, họ ít khi chung tình.
Thấy Nga vui vẻ và không còn khinh anh nữa. Anh hết sức cảm động và bà Khải định đến tháng sau sẽ làm đám cưới, gả Nga cho anh...
Một hôm bà Khải dẫn Nga đi sắm áo quần cho Nga và anh thì ở nhà, ca sĩ Minh lại tìm Nga, anh tiếp Minh. Minh hỏi anh:
- Anh có biết tôi là ai không?
- Ca sĩ Minh.
- Sao anh biết?
- Tôi đã gặp ca sĩ một lần ngoài phố, hôm ấy ca sĩ đi với cô Nga.
Ca sĩ Minh hỏi:
- Thế anh có biết gì về cô Nga và tôi không?
- Có một dạo cô Nga yêu ông...
- Chuyện ấy không đáng kể...
- Thế chuyện gì mới đáng kể?
- Nga đã có thai với tôi... Nga không nói chuyện nầy cho cậu Tấn biết sao?
Anh kinh ngạc hỏi:
- Thế tại sao ca sĩ không cưới cô ấy?
Minh nói:
- Tôi sẵn sàng cưới chớ... Nhưng tôi bảo Nga về xin mẹ một số tiền. Phải có của hồi môn thì tôi mới cưới. Cậu biết không? Người ta giàu tội gì... Không phải ai cũng ngu dại như cậu. Việc gì mà cậu chen vao chuyện của chúng tôi. Nếu cậu không đứng ra để làm hình nộm cho cô ta, thì cô ta phải lạy tôi, bà Khải phải năn nỉ tôi để gả cô Nga cho tôi. Tôi đến đây để nói cho cậu biết cậu khôn hồn thì dang ra đừng có thọc gậy bánh xe để tôi làm ăn. Nếu không thì tôi cho em út của tôi cho cậu một trận đòn để cậu học khôn.
Nghe Minh nói thế anh nhìn Minh và hỏi:
- Có thật Nga đã có thai với anh không?
- Chớ tôi nói dối cậu làm gì? Tôi đang cần một số tiền để mở một phòng trà ca nhạc, tôi định làm ăn lớn. Ngoài cha mẹ Nga ra không ai có thể giúp tôi.
Anh nghe Minh nói vậy liền nói:
- Nếu Nga đã có thai thì thôi, tôi không can gì mà chen vào để gánh vác. Anh đốn thì anh vác chớ.
- Được, như vậy là cậu biết điều đấy. Vậy thì điều gì cần làm trước nhất, cậu có biết không?
- Điều gì?
- Ngay từ hôm nay, cậu phải nói với bà Khải cậu không thể nào cưới cô Nga được nếu bà Khải thương cậu thì hãy gả cô Mỹ cho cậu.
- Mỹ không yêu tôi thì sao?
- Thì thôi,.
Minh nói xong, nhìn anh cười, có lẽ lúc ấy dáng điệu của anh trông ngớ ngẩn, buồn cười lắm thì phải. Mà anh ngớ ngẩn ngu dại thật. Tại sao anh lại nghĩ đến chuyện cưới Mỹ. Anh định nuôi ảo mộng thứ hai nữa hay sao chứ.
Minh nói:
- Cậu nhớ lời tôi dặn chứ... Khi bà Khải về cậu phải từ chối không nhận lời cưới cô Nga.
- Nếu bà Khải hỏi vì lẽ gì thì tôi phải nói sao?
- Thì cậu chứ nói sáng nay tôi đến đây buộc cậu phải rút lui vì Nga đã là nhân tình của tôi. Cậu không muốn gây chuyện với tôi... Thôi bây giờ tôi về nhé. À quên có thể bà Khải sẽ đuổi cậu vì cậu không chịu cưới cô Nga để cứu vớt cho danh dự gia đình bà. Nếu có vì cái chuyện này mà cậu mất chỗ làm thì cậu cứ tìm tôi theo địa chỉ nầy tôi sẽ giúp cậu tìm việc làm khác. Cậu làm ở đây cậu bị lợi dung nhiều lắm... và có ngày cậu đi tù thế cho bà Khải... Chào cậu.

Minh vừa bước ra thì Mỹ đi học về. Hai người gặp nhau ngoài đường, trước cửa nhà. Mỹ vừa vào nhà đã hỏi anh:
- Anh Tấn, phải cái anh chàng ca sĩ kia vừa ở đây ra không?
Anh hỏi Mỹ:
- Cô cũng biết anh chàng ca sĩ ấy sao?
- Sao lại không? Ca sĩ Minh ai lạ gì? Nhưng anh ấy đến đây tìm ai vậy?
- Tìm tôi...
- Tìm anh? Anh cũng quen với ca sĩ Minh à?
- Không. Minh đến đây tìm tôi vì chuyện hôn nhân giữa tôi và cô Nga...
Mỹ lên tiếng:
- Thôi tôi hiểu rồi. Anh ấy đến phá đám?
- Anh ấy buộc tôi phải rút lui vì...
- Vì sao?
- Tôi không tiện nói với cô... Tôi phải nói với bà và cô Nga.
Mỹ cười lạt:
- Anh không nói thì tôi cũng biết rồi. Tôi không khỏi thương hại cho anh.
- Cô thương hại tôi... Tại sao?
- Tại anh thật thà quá... mà thật thà thì sao anh có biết không?
- Thật thà là cha đứa dại.
- Thì ra, anh cũng biết. Chị Nga không yêu gì anh hết mà giờ đây chị ấy cũng không còn yêu ca sĩ Minh. Cái thằng ấy nó làm tiền. Nhưng khi chị Nga tỉnh ngộ thì đã quá trễ...
Mỹ nói đến đây nhìn ra thấy mẹ và chị đi phố về liền làm thinh, cúi đầu đi lên lầu.
Nga nhìn anh ngoẻm ngoẻm cười. Bà Khải vui vẻ nói:
- Con Nga nó mua cho con một chiếc đồng hồ.
Anh nói:
- Cô mua cho tôi làm gì...
Bà Khải nói:
- Con đừng nói như vậy mà con nó buồn nó nghĩ đến con, nó mới mua sắm như vậy.
Anh nhìn Nga, rồi nhìn bà Khải chua xót nói:
- Khi nãy có ca sĩ Minh đến đây.
Nga ngồi phệt xuống ghế, nét mặt đang vui bỗng sa sầm lại và nói:
- Nó đến đây làm gì?
Bà Khải hỏi:
- Ca sĩ Minh nào vậy?
Nga nói giọng run run, không được tự nhiên:
- Người dạy con đờn và hát.
Bà Khải hỏi anh:
- Cậu ấy đến đây nói gì? Tìm con Nga để làm gì?
Anh nói:
- Tìm tôi chớ không phải tìm cô Nga.
- Vậy tìm con để làm gì?
- Để hăm doạ con không được cưới cô Nga.
- Nó quyền gì...
- Ca sĩ Minh bảo ông ta có quyền, vì cô Nga đã có thai với ông ta rồi.
Bà Khải nhìn Nga rồi thở dài than:
- Mẹ không ngờ nó lại đến cái nước đó. Rồi cậu trả lời ra sao?
- Cháu đâu biết trả lời ra sao. Cậu Minh buộc cháu phải về thưa với bà rút lui để cậu ấy đến xin cưới cô Nga, cậu ấy đốn thì vác.
Bà Khải hỏi:
- Và nếu cậu không nghe lời?
- Thì cậu Minh sẽ cho du đãng đàn em đến đánh cháu. Thưa bà cháu không dám chọc ghẹo các tay ấy đâu, cháu sợ lắm. Thôi xin bà dẹp bỏ chuyện gả cô Nga cho cháu.
Có cậu Minh thương yêu Nga rồi thì bà cứ gả cô Nga cho cậu Minh là yên việc.
Bà Khải nói:
- Nếu gả được là tôi đã gả rồi nghiệt một nỗi con Nga nó cũng không yêu cậu Minh, nó biết cậu Minh không yêu nó cậu ta chỉ muốn làm tiền.
Anh xây lại nhìn rõ Nga và anh hỏi:
- Cô nghĩ sao?
Nga nói:
- Tôi cũng không biết nghĩ sao nữa. Tôi không yêu Minh, Minh là chàng đểu giả. Tôi thù ghét nó lắm.
- Nhưng cô đã có thai với ca sĩ Minh.
- Nó nói láo để làm tiền mẹ tôi. Nó đòi một triệu đồng để mở phòng trà và nếu mẹ tôi chịu cho thì nó cưới tôi, còn không nó sẽ phá tôi, bằng cách hễ ai kết hôn với tôi là nó đến nói xấu, hăm dọa ... như vừa rồi nó  đã làm với anh vậy. 
...

0
Chương 4
 
THÚY ĐÃ BỎ HAI THÁNG ĐI HỌC CÁC môn bánh và mức. Học xong một môn nào, Thúy đều về làm cho Tấn và Sơn thưởng thức, Tấn rất vui lòng khi thấy Thúy vui vì khônp còn cái mặc cảm nhờ cậy Tấn và tủi thân vì có thai nghén.
 
Học xong mấy món bánh,Thúy liền lo may áo, tả và đan nón, đan vớ cho đứa bé.
 
Sau các bữa cơm tối, Sơn ngồi làm bài. Tấn đọc báo và Thúy thêu may. Những lúc ấy Tấn hay ngừng đọc báo để nhìn Sơn rồi nhìn Thúy, Tấn nghĩ rằng đây là gia đình Tấn và Tấn không khỏi vui mừng trước cái cảnh êm ấm ấy.
 
Một hôm thấy Thúy khoe với Sơn một đôi vớ nhỏ mới đan xong, Tấn liền nói :
-       Em đưa cho anh xem với...
Và Tấn cầm đôi vớ ngắm nghía một lúc mới nói giọng buồn bả:
-       Không biết bao giờ anh mới có diễm phúc làm cha.
Sơn nói :
-       Đâu có khó gì, thì anh cứ cưới vợ đi anh Tấn.
Tấn thở dài nói :
-       Chuyện ấy chắc không có được.
-       Vì anh đã yêu một người nhưng người ấy không yêu anh.
-       Người nào vậy anh, anh cứ nói với em đi, nếu cần lạy lục người ấy em cũng không từ nan.
Tấn lắc đầu :
-       Tình yêu mà phải van xin, lạy lục thì còn nghĩa gì nữa.
Thúy đánh bạo hỏi:
-       Có phải anh còn yêu cô Nga không ?
Tấn nhìn Thúy với đôi mắt đầy trách móc và nói :
-       Em nghĩ như vậy sao ? Anh đâu có yêu cô Nga.
 
 Thúy nói :
-       Anh có yêu cô ấy, nhưng sau đó vì chuyện ca sĩ Minh anh mới rút lui. Anh chê cô ấy đã có thai..
Lúc ấy Sơn đột ngột nói :
-       Và chị Thúy vì chuyện cô Nga đã phiền trách anh nhiều lắm, anh không biết đấy.
Tấn ngạc nhiên chưa kịp hỏi thì Thúy rày :
-       Em đừng nói nhảm.
Tấn nói:
-       Nếu em có việc gì hờn phiền về anh thì cứ nói để anh hiểu, anh sẽ giải thích cho em nghe. Tại sao em không chịu nói ?
 
 
 
Trang 137




0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.09.2016 17:37:15 bởi galazyrulz>
CHƯƠNG 3 (118 - 135)
...
tôi là nó đến nói xấu, hăm doạ,... như vừa rồi nói đã làm với anh vậy.
Anh nói:
- Như vậy tôi không dám...
- Việc ấy tuỳ anh.
Bà Khải nghe Nga nói như vậy, liền la lên:
- Sao lại tuỳ anh bộ mình sợ cái thằng Minh ấy à? Tao sẽ kiện nó. Nó không có quyền hăm doạ. Nó làm hư cuộc đời của con gái tao.
Anh liền hỏi:
- Bà nói như vậy nghĩa là...
Bà Khải biết mình đã lở lời, liền nói:
- Không. Nó làm khổ con Nga... vì sự hăm doạ và ngăn cản kia. Con hảy yên tâm nó không dám làm gì con. Thà ta gả con Nga cho con và cho một triệu đồng để làm ăn. Chớ không tiền đâu đi cho cái thằng Minh ấy.
Nga nói:
- Nó lấy được tiền rồi sẽ hất hũi em, em khổ lắm anh Tấn, anh đừng sợ nó trả thù.
Anh nói:
- Tôi không có thế lực, không có tiền, làm sao đương đầu nổi với nó. Thôi, cô Nga cô đừng nghĩ đến tôi nữa.
Nga tức giận nói:
- Anh hèn như vậy sao?
Bà Khải cũng tức giận nói:
- Cậu đừng thấy tôi thương cậu, gả con cho cậu, cho cậu mọi sự dễ dàng rồi cậu lên mặt, tưởng đâu con gái tôi ế ẩm, hư hỏng hay sao chớ. Với cái của hồi môn một triệu bạc chán vạn thằng con trai có chức phận hơn cậu nhào vô xin làm rễ, cậu biết không?
Anh nói:
- Bà biết vậy thì xá gì cái thằng thơ ký nghèo nầy...
- Nhưng tôi thấy cậu hiền lành...
Nga đứng lên nói:
- Anh ấy không chịu thì thôi mẹ ép làm gì?
Bà Khải nói:
- Con hãy lên lầu nghỉ cứ để đó cho mẹ, mẹ sẽ nói chuyện với cậu Tấn.
Hôm ấy bà Khải đã dỗ dành anh, bảo anh cứ cưới Nga, mọi việc đã có bà. Nhưng anh nhất định không chịu và bà Khải hăm doạ sẽ cho anh nghỉ, không cho anh làm nữa.
Tấn kể đến đây thì Sơn nói:
- Chắc cô Nga có thai rồi phải không chị Thuý? Hồi đó chị có thai..., chị cũng nôn mữa, làm em tưởng chị đau bao tử em sợ, em sợ ghê đi đến khi chị Ngọc nói cho em biết, em mới hiểu.
Xây lại Tấn, Sơn hỏi:
- Vì cô Nga có thai nên anh không cưới, hay vì tại cậu ca sĩ kia hăm doạ anh?
Tấn nói:
- Lúc ấy, anh thất vọng vì người ta lừa gạt anh, chớ còn anh không quan tâm về chuyện cô Nga có thai. Nếu bà Khải và cô Nga cứ nói thật thì chắc anh cũng không quan tâm đến chuyện ấy.
Thuý nghe Tấn kể đến đây, trong lòng không khỏi buồn bả. Thuý thở dài, cúi đầu không dám nhìn Tấn.
Nghe tiếng thở dài của Thuý, Tấn dường như hiểu được tâm sự của Thuý liền nói:
- Anh kể chuyện gian truân của cuộc đời niên thiếu của anh, chớ anh không có ý gì khác.
Sơn nói:
- Anh kể tiếp đi anh Tấn.
Tấn nói:
- Đêm hôm ấy anh đang ngồi đọc sách ở trong phòng thì Nga xô cửa bước vào cánh cửa anh mới khép chưa khoá. Thấy Nga anh giựt mình hỏi: Cô chưa ngủ sao mà giờ nầy vào?
Nga nói:
- Tôi đến đây để nói cho anh hiểu.
- Đâu có việc gì phải hiểu đâu. Chuyện của chúng ta như thế là xong rồi... Bà chả cho tôi nghỉ và bắt đầu ngày mai tôi dọn đi.
- Anh không thương tôi sao anh Tấn?
- Tôi sợ ca sĩ Minh trả thù. Lại nữa còn đứa bé kia lôi thôi lắm.
- Đứa bé kia? Anh vẫn tin là tôi có thai sao?
Anh liền nói:
- Con người ta dù thật thà, ngu dại đến đâu cũng có lúc đầu óc bỗng sáng suốt và thấy rõ đâu là lợi đâu là hại. Cô Nga, tôi không còn ngu dại nữa đâu, tôi biết cô đã có thai với ca sĩ Minh. Nếu giữa cô và ca sĩ Minh không có gì xảy ra thì ca sĩ Minh đâu dám đến đây nói lôi thôi vớ vẩn như vậy? Lại nữa, cô quên rồi sao? Tôi gặp cô đi chơi với ca sĩ Minh nhiều lần.
Nga nói:
- Tôi đã bảo tôi học đàn và hát với ca sĩ Minh. Hôm tôi gặp anh, ca sĩ Minh đưa tôi đi mua mấy bản nhạc. Ở cái đất Saigon nầy, chuyện đi đứng như vậy có gì đáng cho anh để ý và cũng không ai nói gì về chuyện giao thiệp như vậy...
- Tôi đâu dám phê phán gì... Nhưng tôi linh cảm chuyện của cô và tôi sẽ không đi đến đâu. Giờ đã khuya, xin cô về nghỉ, nếu cô ở đây bà chủ thấy được thì phiền lắm.
Nga vẫn không chịu về, ngồi ôm đầu kể lể:
- Mẹ tôi thương anh vì anh thật thà, vì vậy mẹ tôi mới dỗ dành tôi yêu anh. Tôi nghe lời mẹ tôi từ chối bao nhiêu đám, để bây giờ anh chê tôi. Anh hất hủi tôi, tôi nhục quá. Chắc tôi không thể nào sống được.
Nga nói nhiều lắm nhưng anh vẫn không xiêu lòng Nga thấy vậy mới mắng nhiếc anh thậm tệ rồi bỏ về phòng nàng.
Sáng hôm sau, anh vừa thức dậy thì bà Khải gọi anh ra phòng ăn, mời anh dùng điểm tâm với bà, bà nói:
- Cậu khoan đi đâu cả. Tôi cho cậu ba ngày để suy nghĩ. Cậu còn thì giờ mà. Việc gì mà phải đi gấp. Tội nghiệp con Nga, đêm qua nó khóc suốt đêm, chỉ vì cậu chê nó. Nó tủi thân và phiền trách tôi sao làm cho nó yêu thương cậu.
Anh nói:
- Bà đã không cho tôi giúp việc cho bà nữa thì tôi đi chớ ở đây làm gì... Tôi đã nói cho cô Nga hiểu rồi...
Nhưng bà Khải cứ giữ anh ở lại và tối hôm ấy bà nhờ anh đi chuyến hàng chót, bà nói:
- Mấy lâu nay người ta chỉ biết có cháu là người đem hàng, nếu nay cháu không đem, người khác đem người ta nghi ngờ và không nhận hàng giao trả lại thì phiền phức lắm đấy, thôi cháu đi giúp tôi một chuyến nữa đi. Tôi cho cháu một số tiền lớn để làm vốn.
Anh không nhận lời và nói:
- Không thể được. Bà đã cho tôi nghỉ...
Nga đứng gần đó thấy vậy liền nói:
- Mấy lâu nay cha mẹ em đâu có đối xử cái gì không phải với anh? Làm ơn cho an thì có, sao anh lại nỡ từ chối cái chuyến hàng cuối cùng hả anh Tấn. Thì anh cứ đi một lần nầy nữa thôi.
Nhưng anh thấy Mỹ nháy mắt ra dấu bảo anh hãy từ chối. Vả lại linh tính cũng báo cho anh biết nếu anh đi chuyến hàng ấy thì chắc chắn sẽ bị bắt... Anh nhất định từ chối. Sau này khi bà Khải và Nga đi vắng, Mỹ nói cho anh biết bà Khải muốn mượn tay bọn buôn lậu để trị anh. Nghĩa là bà Khải sẽ đưa hàng xấu và tụi nhận hàng sẽ đổ tội cho anh trao hàng để trừng trị theo luật giang hồ.
Chiều hôm ấy, anh dọn đi nơi khác. Anh đã tìm việc cả tháng mà không được, một hôm tình cờ anh gặp ca sĩ Minh trên đường Lê-Lợi khi anh đến một tiệm buôn gần đấy để xin một chân bán hàng. Ca sĩ Minh mời anh đi uống cà phê và nói:
- Tôi có nhiều chuyện muốn nói với cậu.
Anh vào tiệm cà phê với Minh. Minh hỏi anh sau khi gọi hai ly cà phê:
- Cậu đi khỏi nhà bà Khải cả tháng nay rồi phải không? Thế cậu đã tìm được chỗ làm khác chưa?
Anh nói chưa thì Minh hỏi:
- Cậu có muốn tôi giới thiệu cho cậu một chỗ làm khác không?
- Ở đâu?
- Tại một phòng trà.
- Tôi không quen làm ở đấy.
- Vài hôm sẽ quen.
- Tôi không thích làm nghề về đêm. Ban ngày tôi sẽ làm gì?
- Vậy thì tuỳ cậu. Dù sao tôi cũng phải nghĩ rằng cậu vì tôi mà thất nghiệp. Lẽ ra thì giờ nầy cậu đã làm rễ bà Khải cưới cô Nga...
- Thế anh cưới cô ta rồi phải không?
- Người ta không gả.
- Và anh chịu thua sao?
- Nga đang đau khổ, cái bụng đã lớn rồi.
- Nga thề thốt với tôi không có thai;
Minh cười và nói:
- Chỉ cậu mới tin như vậy... Bà Khải đòi kiện tôi.
Anh nói với Minh:
- Thôi, người ta không gả thì thôi, cậu làm khó dễ người ta làm gì.
- Không làm khó dễ, nhưng hễ bà Khải gả cô Nga cho ai là tôi sẽ phá...
Quả thật như lời Minh nói ba năm sau khi Nga sanh xong chưa có chồng được với Minh, Minh cứ theo phá hoài, không ai dám bước tới hôn nhân với Nga, đứa bé, con của Nga giống Minh như đúc, nó là một đứa bé trai cũng khá ngộ nghĩnh,
Hai năm sau, khi đã có cơ sở làm ăn vững vàng, anh có đến thăm bà Khải, Mỹ đi du học, Nga vẫn ở vậy nuôi con. Thấy anh đến, phục sức sang trọng, bà Khải nhắc đến chuyện gả Nga, anh lắc đầu nói rằng anh đã có vợ.
Khi Tấn kể đến đây, Thuý thở dài nói:
- Tội nghiệp cô Nga quá. Tại sao anh không cưới cô ấy. Không phải bà Khải tiếc tiền, mà có lẽ cô Nga thấy rõ bộ mặt sở khanh của Minh nên thà chịu mang tiếng, chớ không chịu kết hôn với Minh. Nếu anh cưới cô Nga thì đứa bé có được một người cha. Như vậy là anh làm phúc cho hai linh hồn đau khổ không?
Tấn nói:
- Từ lúc ấy, anh chỉ để hết tâm trí vào chuyện làm ăn, chán chuyện yêu thương và nghi ngờ tất cả đàn bà. Anh ghê tởm bà Khải vì tâm địa của bà, ích kỷ lợi dụng chỉ biết có tiền. Còn Ngan thì giả dối, khinh rẻ người nghèo. Chỉ có Mỹ là thành thật. Bà Khải thấy anh làm ăn giàu có thì có ý gả Mỹ cho anh, bà nói: Duyên chị không được thì duyên em vậy. Anh liền nói: Mỹ học giỏi, nhưng không thể nào yêu anh, xin bà Khải đừng tác hợp ẩu nữa. Từ ấy đến nay anh không đến nhà bà Khải nữa. Sau chuyện cô Nga anh cũng có quên nhiều người con gái, họ tỏ ý yêu anh nhưng anh thì anh không thể yêu họ. Cho đến bây giờ khi gặp hai em. Anh nghĩ anh cần có một mái gia đình... một đứa con để cuộc đời của anh đỡ hiu quạnh. Sự thật từ khi có hai em về đây ở với anh thì anh cảm thấy vui vẻ, thích làm việc. Anh hãnh diện anh cũng có gia đình như ai vậy.
Tấn kể đến đây, Thuý đứng lên đi xuống bếp, còn Sơn thì vui vẻ hỏi:
- Nhưng một khi có em rồi thì anh cũng nên nghỉ đến chuyện cưới vợ. Em ao ước có được một người chị dâu và thật đông cháu.
Nghe Sơn nói vậy Tấn cười và nói:
- Thì hãy để từ từ vậy. Nhưng bây giờ anh đã có em, có em Thuý lại nay mai có cháu nữa, anh thấy việc cưới vợ chưa cần lắm. Anh đi làm về thì có người mừng người đến chớ không phải như mọi ngày anh lủi thủi đi về một mình. Bây giờ những bữa cơm anh không ngồi ở đầu bàn nhìn các món ăn bày la liệt... mà anh được nghe tiếng cười nói của em, nét mặt trầm lặng của em Thuý, em và anh đều láo ăn, thi nhau mà ăn còn chị Thuý em vui vẻ nhìn thấy những món ăn do bàn tay mình soạn được hai người thân tán thưởng hết mình. Mới có mấy tháng nay mà anh lên được ba bốn kilô, các bạn anh đều bảo anh phát tướng, sắp làm giàu nữa rồi,...
Sơn nói:
- Nếu được như vậy thì hay lắm. Em chỉ sợ chị em của em đến đây làm phiền anh... Chị Thuý thường lo ngại như vậy lắm. Chị lo ngại nhất là cái thai của chị.
- Em đừng nói vậy mà anh giận. Em cũng nên nói với chị Thuý đừng lo nghĩ gì hết.
Nhưng tối hôm ấy, khi Tấn đi dự tiệc, Sơn hỏi Thuý:
- Tại sao hôm nay trông chị không được vui như vậy hả chị Thuý?
Thuý thở dài và nói:
- Lúc nào chị cũng có cái mặc cảm mình đến đây ăn nhờ và làm phiền anh Tấn gây trở ngại cho anh ấy.
- Mọi hôm em không thấy chị có cái thái độ ấy, nhưng từ khi... từ khi chị nghe anh Tấn kể cuộc đời niên thiếu của anh ấy chị không được vui. Có phải chuyện chị Nga không chị?
Thuý lắc đầu dấu quanh nhưng Sơn cũng hiểu và nói:
- Tại sao chị lại đặt vào hoàn cảnh của cô Nga. Chị khác cô Nga khác.
Thuý nhìn em và nói:
- Chị đâu có đặt chị vào hoàn cảnh cô Nga, em hiểu lầm rồi. Em dựa vào đâu mà nghĩ như vậy?
Sơn nói:
- Từ khi chị nghe anh Tấn kể chuyện cô Nga, chị không được vui.
- Vì chị thương hại cho cô ấy. Nếu anh Tấn cưới cô Nga thì sẽ bớt một đứa trẻ mồ côi cha.
- Nhưng anh ấy biết cô Nga không yêu anh ấy.
- Anh Tấn khinh cô Nga đã có thai với người khác.
- Thì chị có nói anh ấy không có quyền đâu? Anh ấy có quyền khinh bất cứ ai...
Sơn vẫn binh vực cho Tấn:
- Anh Tấn không có tính khinh người. Nếu anh ấy khinh người thì anh đâu có đối xử với chị em mình như thế nầy. Anh không chê mình nghèo.
- Em làm sao hiểu anh Tấn được.
- Bộ chị hiểu anh Tấn nhiều hơn em sao chớ?
 Thuý đỏ bừng đôi má sau khi nghe Sơn hỏi như vậy và Thuý nói:
- Nếu anh Tấn khinh cô Nga thì anh ấy cũng có thể khinh chị vì bây giờ anh Tấn đã hiểu chị có thai vì...
- Vì người ta sắp đặt đưa chị vào tròng chớ không phải chị thương yêu ai như trường hợp cô Nga... Vì lẽ nầy mà anh Tấn thương hại chị.
Thuý nói giọng chua xót:
- Thương hại chị... chị biết mà, chị thật đáng thương hại.
Nói đến đây, Thuý ôm mặt khóc. Sơn không hiểu gì cả nhìn chị sửng sốt. Thuý khóc một lúc lâu, lấy khăn chậm nước mắt và nói:
- Chị rất ăn năn là đã dọn về đây.
Sơn nói:
- Thật em không sao hiểu được chị. Người ta tử tế với mình, tự nhiên chị lấy ân làm oán.
Thuý nói:
- Chị ở xóm cũ thì chị cũng có thể sống, mặc dù nghèo túng.
- Anh Tấn có bảo chị không sống được đâu.
Hai chị em nói qua nói lai một lúc, thì Sơn nói cắt ngang:
- Thôi chị dẹp bỏ những ý nghĩ vô lý ấy đi, anh Tấn mà hay được thì anh buồn lắm.
Từ khi về nhà Tấn, Sơn để hết thì giờ và tâm trí vào sự học. Lúc còn đi học, Sơn có quen với một người bạn cùng lớp tên là Hữu. Hữu là con một bác sĩ. Hữu rất mến yêu Sơn, nhiều lần đòi được đến thăm Sơn, giúp đở Sơn, nhưng Sơn không chịu. Sơn nói:
- Nhà tôi nghèo lắm. Lại nữa tôi đi học một buổi còn một buổi đi bán báo, anh có đến thì cũng không gặp đâu.
Mấy hôm nay vì thiếu bài vở không biết phải mượn ai. Sơn liền nghĩ đến Hữu, Sơn cần gặp Hữu để mượn bài vở, vì vậy Sơn viết thư gửi cho Hữu, nói cho Hữu biết Sơn bỏ học vì lẽ gì và yêu cầu Hữu nên đến cho Sơn mượn tập chép bài. Thư gửi đi rồi, Sơn trông đợi từ ngày. Sơn nói với Thuý:
- Nếu Hữu đến thì chị mời Hữu vào đây với em nghe chị.
Thuý hỏi:
- Có phải cậu Hữu mà em thường nói với chị lúc trước không?
- Phải!
- Làm sao cậu ấy biết em ở đây?
- Em vừa viết thư cho cậu ấy.
Ba hôm sau Hữu đến. Thấy địa chỉ của Sơn là một ngôi nhà xinh đẹp Hữu không khỏi suy nghĩ:
- Sơn bảo ở trong một khu phố lao động, nghèo nàn. Tại sao địa chỉ này lại là một căn nhà cao ráo của vùng giàu có nhất Saigon?
Hữu đi lại bấm chuông. Thuý ra mở cửa và khi hay biết người khách ấy chính là Hữu thì Thuý vui vẻ nói:
- Em Sơn của tôi đợi cậu mấy hôm nay.
- Thế chị là chị Thuý? Anh Sơn thường nói đến chị luôn. Nhận được thư của anh Sơn tôi mới biết anh ấy bị tai nạn xe cộ. Cũng may mà anh không đến nỗi tàn tật.
Thuý đưa Hữu vào phòng Sơn, Hữu vui mừng bắt tay Sơn và nói:
- Vậy mà cả mấy tuần rồi tôi trông anh và không hiểu anh đi đâu, tôi nghĩ anh có thể đổi trường. Nay vừa nhận được thư anh, tôi đến tìm anh ngay.
Nhìn khắp căn phòng của Sơn, Hữu mĩm cười và nói:
- Anh đã lừa dối tôi hay nói đúng hơn anh đã thử lòng tôi.
- Thử lòng anh?
- Anh bảo nhà anh nghèo lắm, anh đi bán báo một buổi, để lấy tiền giúp chị và đi học. Anh không cho tới nhà anh.
- Sự thật như vậy. Lúc ấy anh có đến thì tôi cũng không có ở nhà. Chiều và tối tôi đi bán báo.
- Thế tại sao bây giờ anh ở đây.
- Đời có lắm cái may rủi bất ngờ. Để tôi kể anh nghe.
Sơn đã kể cho Hữu nghe và Hữu không khỏi lấy làm lạ về câu chuyện Sơn vừa kể.
- Thật là trong cái rủi anh đã gặp cái may. Anh đã gặp được một vị Mạnh thường quân.
- Tôi chưa đi lại được và đã nghỉ quá lâu, mất nhiều bài vở.
- Tôi sẽ đến đây mỗi ngày, nếu không có gì phiền cho anh, đem bài vở đến cho anh học. Nếu cần tôi sẽ chỉ giùm anh những gì mà tôi đã nghe thầy giảng.
Sơn nói:
- Được vậy thì còn gì bằng, chỉ sợ mất nhiều ngày giờ của anh.
- Anh đừng câu nệ như vậy. Tôi rất quý mến anh, thấy anh tuy nghèo nhưng rất trọng danh dự, nhân cách. Anh cho phép tôi được làm người bạn thân của anh.
Lúc ấy Thuý đang nướng bánh bông lan dưới bếp, bánh chín thơm phức xông lên tận nhà trên. Hữu cười và nói:
- Chắc chị Thuý làm bánh.
Sơn nói:
- Mấy hôm về đây, không còn may vá gì nữa, chị ấy cứ làm bánh hoài, nay thứ này mai thứ khác. Chị Thuý của tôi chịu khó lắm.
Hữu nói:
- Lúc nãy tôi đã gặp chị Thuý, chị ấy vừa đẹp vừa hiền. Nếu tôi có được một người chị như vậy thì thích lắm. Tôi không có chị chỉ có một người em gái. Năm nay nó học lớp đệ ngủ, khỉ lắm, nhỗng nhẻo cả ngày, đôi khi, tôi muốn điên đầu luôn.
Sơn nói:
- Có em gái là thích lắm. Được làm anh còn gì nữa.
Hữu và Sơn chuyện trò một lát thì Thuý đem bánh và nước trà lên, Thuý nói:
- Chị vừa làm bánh xong, mời cậu Hữu dùng thử bánh với em Sơn.
- Bánh do tay chị làm chắc ngon lắm. Nãy giờ em đã thưởng thức bằng mùi rồi.
Thuý nói:
- Cậu Hữu vui tánh lắm.
Thấy Thuý có bầu, Hữu liền nói:
- Khi nào chị sanh, chị đến bệnh viện tư của cha em mà nằm, em sẽ thưa cha bớt tiền cho chị. Như vậy anh Sơn đến thăm chị gần và em cũng có thể săn sóc cho chị.
Thuý cảm động nói:
- Cậu Hữu tốt quá.
- Em rất mến anh Sơn.
Hữu ăn bánh, uống trà và khen Thuý làm bánh ngon. Mãi đến 5 giờ Hữu mới ra về và hẹn ngày sau sẽ đến.
Tối lại trong bửa cơm Sơn đã nói cho Tấn biết có Hữu đến. Tấn mừng lắm nói:
- Vậy em khỏi sợ mất bài vở. Nhưng anh đã hứu với em, anh sẽ tìm thầy dạy thêm cho em.
- Nếu có Hữu chỉ giúp thì khỏi kiếm thầy anh ạ, tốn kém thêm.
- Anh đâu có sợ tốn kém như vậy.
Khi ăn bánh, Tấn khen:
- Mỗi ngày Thuý làm bánh mỗi khéo. Em đọc sách nào mà làm như vậy?
Thuý nói:
- Trước kia mẹ em cũng đã dạy cho em làm. Nhưng từ khi về đây, em đọc sách và tự làm lấy.
- Em có muốn đi học một khoá làm bánh nấu ăn không?
Thuý chưa kịp trả lời, thì Tấn nói:
- Ừ phải đó. Em ở không làm gì. Nên đi học một khoá làm bánh nấu ăn. Mỗi tuần chỉ học vài ba buổi thôi.
- Nhưng tốn kém.
Thuý vừa nói thế Tấn đã tỏ ra không bằng lòng nói:
- Tốn kém là bao nhiêu... Tại sao cả em và Sơn hể mở miệng ra là nói chuyện tốn kém. Từ nay anh cấm hai em không được nói như vậy nữa.
Thuý nói:
- Nhưng tốn kém thì em nói tốn kém chớ.
Tấn đang ăn bánh bò đứng lên đi lại lấy cái cặp khiến Sơn và Thuý không hiểu Tấn làm gì, hai chị em cứ nhìn nhau Sơn cau mày như thầm trách chị đã làm phật ý Tấn. Nhưng Tấn xách cái cặp lại để lên bàn, rồi từ từ mở cặp ra, kéo ra vô số xấp giấy bạc năm trăm đồng và nói:
- Anh vừa trúng một áp phe có cả triệu bạc. Từ khi hai em về đây vì muốn xây dựng cho hai em anh đã làm việc thêm để có nhiều tiền. Trước đây, anh chỉ cần làm ít thôi.
Sơn hỏi:
- Anh làm gì lắm tiền như vậy?
- Có phải em nghĩ có nhiều tiền phải chặt đầu lột da người ta không? Không anh làm việc đường đường chánh chánh, không buôn lậu như bà má cô Nga, cô Mỹ.
Thuý nói:
- Em Sơn đâu dám nghĩ như vậy.
Tấn nói:
- Thì anh cũng nói cho vui vậy thôi... Các em biết anh buôn gì mà có nhiều tiền như vậy không?
Anh buôn áo quần cũ, giấy vụn, ve chai, rác rến mà có nhiều tiền như vậy đó hai em ạ, nhiều cái nghề xấu mặt mà có lắm tiền... Các em chắc không ngờ như vậy.
Sơn nói:
- Rồi đây em phải học cái nghề ấy.
Tấn cười:
- Em phải học thật giỏi và phải làm bác sĩ cho anh. Theo anh nghĩ chỉ có nghề bác sĩ là mới có đủ phương tiện giúp đời.
Sơn cải lại:
- Có tiền cũng có thể giúp đời làm cái nghề của anh, anh cũng có thể giúp đời.
- Trường hợp của anh thì khác. Anh vì lúc nhỏ thiếu thốn vất vả, anh nghĩ đến những ai cũng đang gặp cái cảnh như anh, anh đem lòng thương họ. Nhưng vì có nhiều người vì quá cực khổ, họ thấy giá trị của đồng tiền, nên khi làm ra tiền, họ rất keo kiết, họ không chịu giúp ai, họ thường đưa ra cái thuyết: Có ai giúp tôi khi tôi nghèo đâu?... Và làm được mười đồng họ đã ghim,... để cất vào tủ. Người giàu mỗi khi mở tủ két thấy khổ tâm lắm, không phải dễ đâu.
Thuý nói:
- Anh Tấn nói phải đó. Khi mẹ còn sống mẹ cũng thường nói với chị như vậy và mẹ còn kể chuyện bác Tư cho chị nghe. Bác Tư là anh họ của mẹ khi bác còn nghèo thì bác đối xử với họ hàng rất tốt. Ai cần tiền chút ít là bác giúp đỡ ngay. Thế rồi bác trúng số, trong chốc lát có, một số tiền lớn, bà con họ hàng ai cũng tưởng rồi đây bác sẽ giúp họ vốn làm ăn; kẻ hy vọng sửa lại nhà cửa, kẻ hy vọng mua đất trồng trọt, nhưng rốt cuộc không ai được bác giúp nữa. Bác âm thầm lảnh tiền và âm thầm dẫn vợ con lên tỉnh ở, từ đó không ai thấy bác về làng. 
Có phải là chuyện lạ không?
Tấn nói:
- Những chuyện như vậy thường lắm. Nhưng hãy dẹp cái chuyện ấy đi. Bây giờ anh muốn em Thuý đi học làm bánh, nấu nướng hay may thêu thứ nào em chưa biết. Anh thấy em còn đủ thì giờ đi học và làm lại cuộc đời trong lúc chưa bận bịu con cái em nên đi học. Còn em Sơn chờ khi đi đứng lại như thường là bắt tay vào việc học, tranh thủ thời gian. Các em nghĩ sao?
Thuý nói:
- Em thai nghén thế này đi học có kỳ không?
Tấn nói:
- Không việc gì kỳ hết, em nên xem như em sắp có một gia đình, em sửa soạn để làm vợ, làm mẹ.
Sơn nói:
- Bụng của chị cũng chưa lớn lắm. Chị còn đi đứng nhanh nhẹn như thường.
Tấn nói:
- Đây, anh cho em Thuý hai chục nghìn để em đi ghi học các thứ bánh.
Thuý do dự chưa dám nhận tiền thì Tấn nói:
- Em không nên nghĩ ngợi gì, hãy nhận lấy tiền.
Thuý nói:
- Vậy thì em không dám từ chối nữa. Trước đây em thường ao ước được học làm bánh bao, bánh tỉm xấm nấu mì thánh. Vậy bây giờ em ghi tên học các món ấy.
Tấn nói:
- Được, em muốn học cái gì thì học.
Sơn hỏi:
- Sao chị thích các món ăn Tàu vậy.
Thuý nói:
- Học xong các món nầy sẽ học cái món khác. Bây giờ có tiền học mấy hồi. Chị cũng thích học nấu càry, hay nấu món vịt tiềm, các món bánh tây, lúc ấy em tha hồ ăn bánh.
Tấn nói đùa:
- Còn anh, em không cho anh ăn bánh à? Hay em bảo anh đã lớn, con nít mới ham ăn bánh.
Thuý thẹn thùng cúi đầu, không nói gì. Hôm ấy câu chuyện có vẻ thân mật và Thuý không còn buồn phiền như hôm trước.
0