Diễn Đàn » Truyện Cần Đánh Máy

BĂNG ĐIỂM - AYAKO MIURA 🔒

6 trả lời, 144 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.01.2017 00:17:05 bởi Ct.Ly>
AYAKO MIURA
BĂNG ĐIỂM
Dịch giả LIÊU QUỐC NHĨ
 
 
---
 
 
  1. KẺ THÙ
Những đám mây ở bầu trời phương đông nằm bất động, những tia nắng chói chang ngủ yên trên tàng lá của rừng tòng, tạo khoảng tối rộng bên dưới. Không một cơn gió thổi, cảnh vật đứng im nhưng vẫn sống động một cách khó chịu.
 
Thuộc vùng ngoại ô thành Khởi Xuyên của hòn Bắc Hải Đảo, cạnh khu rừng tòng đất Thần Lạc là ngôi nhà đồ sộ của ông họ Lại, giám đốc bệnh viện, cất theo kiểu Âu Nhật phối họp, trông có vẻ khác biệt với những ngôi nhà chung quanh.
Hôm nay là ngày hai mươi mốt tháng bảy năm Chiêu Hòa hai mươi mốt (1946) Cuộc lễ tế thần mùa Hạ đã xong, nhưng tiếng trống vẫn còn bập bùng đâu đây.
 
Trong gian phòng khách nhà họ Lại, bà giám đốc Lại Khởi Tạo nhũ danh Hạ Chi đang ngồi đối diện với bác sĩ nhãn khoa Lâm Tịnh Phu. Cả hai đều im lặng, không khí nóng bức làm ướt cả áo.
Lâm Tính Phu chợt đứng dậy, bước nhanh về phía cửa xoay mạnh quả đấm. Tiếng cọt kẹt phát ra quá lớn làm Hạ Chi ngạc nhiên ngẩng đầu lên. Đôi mắt to đen với những cọng mi dài, chiếc mũi cao đài các trên khuôn mặt bầu bĩnh trắng nõn của xứ đầy băng giá, thân hình nở nang trong bộ kimono màu xanh lá mạ.
-  Sao không nói gì cả thế ? Hạ Chi tự hỏi, nụ cười thật khiêu gợi nở trên đôi môi đáng yêu, nàng là một thiếu phụ mới hai mươi sáu tuổi. Hướng về phía Tịnh Phu đôi môi anh chàng mấp máy như định nói một cái gì rồi lại thôi. Hạ Chi chờ đợi, chợt nghĩ về thái độ của mình và hình bóng người chồng với đôi mắt ngây dại trên đường, một chút thẹn thùng thoáng nhanh qua đầu.
Tháng hai vừa qua, trong khi quét dọn bụi tro bám trên lò sưởi, sự bất cẩn khiến một hạt bụi đã bay vào mắt. Hạ Chi phải nhờ Tịnh Phu chữa trị. Từ đó hình ảnh Hạ Chi chiếm hẳn tâm trí Tịnh Phu, dù trước đây chàng đã từng biết bà giám đốc, nhưng vẻ đẹp cao quý của Hạ Chi đã khiến cho Phu chẳng thể chẳng nghĩ đến chuyện sằng bậy.
Bây giờ Hạ Chi lại là thân chủ của chàng. Khi Tịnh Phu đưa kẹp gắp lấy tàn tro trong mắt Hạ Chi ra và giúp nàng băng kín lại xong, chàng chợt có cảm giác sung sướng lạ lùng. Đưa cao chiếc kẹp lên cho Hạ Chi xem, chàng bảo :
-       Nầy, thủ phạm chính hắn.
Hạ Chi đưa tay vào bàn, nàng lắc đầu :
-       Nhỏ quá không thấy.
Lâm Tịnh Phu đặt hạt tro lên nền giấy trắng, chàng bước đến gần đến độ cảm giác hai gương mặt sắp chạm vào nhau.
-       Như thế này có trông thấy không ?
Hạ Chi một bên mắt bị băng kín, chỉ còn lại một bên, nàng không thể tập trung được hết  tia nhìn của mình vào hạt bụi, sự chú tâm nhìn khiến thời gian kề cận của hai khuôn mặt như kéo dài ra...
Khoảng nửa tháng nay, dù mắt đã lành, Hạ Chi mỗi ngày đều đến bệnh viện để Lâm Tịnh Phu rửa mắt giùm nàng như trước. Một hôm. Hạ Chi hỏi:
-       Mắt tôi lành chưa anh ?
Lâm Tịnh Phu lộ vẻ khó chịu ra mặt, anh chàng ậm ừ :
-       Để vào trong phòng xem lại một tí mới rõ được.
Gian phòng tối và hẹp, ngồi đâu mặt là hai đầu gối có thể chạm vào nhau. Thật ra việc kiểm soát không cần thiết lắm, nhưng Lâm Tịnh Phu cố tình kéo dài thời gian gần gũi. Rồi công việc cũng xong. Phu đưa mắt nóng bỏng nhìn Hạ Chi, khiến nàng cảm thấy bất ổn. Tim đập mạnh nhưng vẫn không che giấu được cảm giác sung sướng. Với dáng điệu không thay đổi. Hạ Chi nói:
-       Cảm ơn anh.
Lâm Tịnh Phu chợt đứng dậy nắm lấy tay Hạ Chi :
-       Xin cô đừng đi.
Những lời nói có vẻ trẻ con của chàng khiến Chi thấy thật dể thương, nàng dịu dàng nhìn xuống, lẳng lặng rút tay lại, bước ra khỏi phòng tối.
Từ đó, Lâm Tịnh Phu thường đến viếng nhà họ Lại, nhưng rất ít khi chàng nói chuyện với hai đứa con của Hạ Chi là thằng Xá và bé Lệ. Có một lần, nhân lúc chồng Hạ Chi là Khởi Tạo vừa có việc rời nhà, Hạ Chi đã hỏi Lâm Tịnh Phu :
-       Ông Lâm, hình như ông không ưa trẻ nít lắm thì phải ?
Lâm Tịnh Phu trề môi, thái độ lạnh lùng :
-  Tôi không ghét trẻ nít nhưng tôi chỉ ghét con của cô, nói đúng hơn là sự hiện diện của chúng thật đáng ghét.
- Đáng ghét ? Sao ông nói thế ?
- Tôi không muốn thấy cô có con.
Thái độ quá khích của Lâm Tịnh Phu làm Hạ Chi xúc động. Bây giờ nhìn dáng của anh chàng đứng nơi cửa Hạ Chi bỗng liên tưởng đến những hình ảnh trên. Xa xa tiếng trống tế lễ vẫn vọng lại. Lâm Tịnh Phu vẫn đặt tay trên nấm cửa, chàng quay đầu lại, trên cổ vẫn còn động những hạt mồ hôi, miệng ngập ngừng như muốn nói một điều gì nhưng lại thôi. Hạ Chi chờ đợi, nàng không nghĩ đến thái độ của mình, thái độ của một người đàn bà có chồng như thế có đúng kgông ?
-       Tại sao cô lại muốn mai mối cho tôi chứ ?
Câu nói có vẻ giận dữ và xúc dộng của Lâm Tịnh Phu phá vỡ không khí yên lặng. Hạ Chi thấy nhức đầu, ngồi tựa người vào chiếc đàn piano. Tịnh Phu bước nhanh đến
-       Bà Lại !
Hà Chi đứng bật dậy. lui về sau. Nhưng Tịnh Phu ẫ5n bước tới kể :
- Bà Lại ! Bà tàn nhẫn lắm!
- Tàn nhẫn !
- Phải tàn nhẫn thật. Tại sao lúc nãy bà lại muốn mai mối cho tôi ? Bà không hiểu lòng tôi nghĩ về bà ra sao ư ? Đã lâu rồi, đúng ra bà phải biết, thế mà bà lại nở nói lời như thế.
Tịnh Phu quay sang nhìn tấm hình người con gái đặt trên bàn, mà lúc này Hạ Chi muốn mai mối cho chàng. Người con gái có nụ cười ngây thơ và ngọt. Rồi quay   sang nhìn Hạ Chi với đôi mắt đen thường ít thấy ở người con trai khác. Không biết tại sao, đôi mắt đó hình như lúc nào cũng mang đầy vẻ trống trải hư vô, khiến Hạ Chi cảm  thấy như bị thu hút. Nàng xúc động muốn ngã ngay vào lòng chàng, vội cúi đầu nhìn xuống, Hạ Chi đoán biết rằng sỗ có một ngày chàng sẽ thành thật tỏ bày tình yêu với mình hôm nay.  Nói chuyện mai mối với Tịnh Phu, không phải vì nàng thật lòng mong muốn Tịnh Phu kết hôn mà chỉ để đo lường lòng chàng nghĩ về mình như thế nào.
 
Đôi cánh tay đẹp và mềm mại của Hạ Chi khoanh trước ngực, dáng điệu thật yếu ớt. Lâm Tịnh Phu đứng tựa vào vách đối diện với Hạ Chi, chàng đặt tay lên vai nàng, những hơi nóng như lan truyền vào tận cơ thể.
-       Cô Hạ Chi!
Gương mặt Lâm Tịnh Phu kề sát vào mặt nàng.
-       Đừng làm thế, tôi sắp giận rồi đấy. Gương mặt của Hạ Chi trăng bệch.
-        Ông Lâm ! Xin ông đừng quên rằng tôi là vợ của Lại Khởi Tạo.
Lâm Tịnh Phu lắc mạnh đôi vai của Hạ Chi.
-       Hạ Chi, nếu tôi quên... Tôi muốn quên tất cả, nhưng mà vẫn quên không được... Tôi nhức đầu quá.
 
Bỗng có tiếng chân vọng lại. Cửa mở bé Tiểu Lộ mặc chiếc áo đầm đỏ đẩu quấn khăn trắng nhún nhảy bước vào, Lâm Tịnh Phu vội vàng buông ngay Hạ Chi ra. Đứa bé ba tuổi này hình như nhìn được vẻ  khác thường ở hai người lớn, nó mở to mắt ra nhìn Lâm Tịnh Phu và hỏi mẹ :
-       Chuyện gì đấy mẹ ?
Rồi mở rộng hai tay về phía Hạ Chi.
-       Nếu ai ăn hiếp mẹ con sẽ mách bố cho xem.
Lâm Tịnh Phu và Hạ Chi không hẹn cùng nhìn nhau.
- Không có chuyện chi cả, Tiểu Lệ. Mẹ và ông Lâm đây có chuyện quan trọng để nói, con đi ra ngoài chơi đi nhé, cưng nào.
- Không, Tiểu Lệ thấy ghét ông Lâm quá hà.
Tiểu Lệ chăm chú nhìn Lâm Tịnh Phu với cái nhìn thù hằn trẻ con khiến chàng phải đỏ mặt, khẻ liếc nhìn Hạ Chi.
-       Tiểu Lệ, đừng nói thế chớ con, mẹ đã bảo bác Lâm đây có việc quan trọng cần nói với mẹ, con đi qua nhà thằng Thúc chơi đi nhé, ngoan nào.
 
Hạ Chi đỏ hồng đôi má, nàng nghĩ rằng nếu bây giờ muốn thoát khỏi sự dằng co với Lâm Tịnh Phu, ta chỉ cần thừa cơ hội có mặt của Tiểu Lệ nơi đây là được. Tuy nghĩ thế nhưng nàng vẫn ngồi bất động. Tiểu Lệ xoay lưng lại, chạy vụt ra khỏi phòng khách, tấm thắt lưng của chiếc áo phất phơ, nó vừa chạy vừa nói :
-       Con ghét bác Lâm, con cũng ghét mẹ lắm, không ai chịu chơi con cả.
Hạ Chi muốn lên tiếng ngăn con nhưng lòng nàng lại mâu thuẫn, nàng mong được ngồi riêng rẽ với Lâm Tịnh Phu tại phòng khách mà thôi. Tiếng chân trẻ chạy xa, nhưng hình như vẫn còn vang vọng trong tim nàng.
-       Xin lỗi ông nhé, Tiểu Lệthật vô lễ.
 
Hình như sư chen vào của cô bé Tiểu Lệ đã làm cho hai người gần gũi nhau hơn. Lâm Tịnh Phu đốt một điếu thuốc:
-       Không có chi cả, lời trẻ con thường thành thật và nhạy cảm.
-    Thế ông có ghét trẻ con không ?
-   Nói ghét thì cũng không đúng lắm, nhưng tôi thấy hình như thằng Xá lẫn Tiểu Lệ  đều có vẻ hơi điên điên làm sao đấy. Giống lão giám đốc, cha chúng, chả khác tí nào. Tôi thật đau khổ, thật khó chịu cả ông giám đốc lẫn việc cô có những đứa con như vậy.
Lâm Tịnh Phu liệng tàn thuốc còn lại vào bình đựng tro. Chàng cho tay vào túi quần, đôi mắt nóng bỏng vẫn không rời Hạ Chi, hai người nhìn nhau không nói gì cả. Một lúc Hạ Chi bước đến ngồi lên chiếc ghế cạnh đàn dương cầm, dở nấp đàn ra, nhưng vẫn không muốn đàn, hai bàn tay đặt trên thành gỗ.
 
Hạ Chi chợt linh cảm một điều gì sắp xảy ra, chồng nàng, đứa tớ gái tên Châu. thằng Xá, con Tiểu Lệ đều không có mặt ở nhà cả. Hạ Chi sợ hãi, nàng ngại ngùng chờ đợi, giọng run.
-       Mời ông về đi ạ.
Nghe câu nói của Hạ Chi, Lâm Tịnh Phu bỗng mĩm cười, chàng bước đến đứng phía sau lưng Hạ Chi đưa tay nắm lấy nhưng ngón nõn nà trên thành đàn làm phát ra những âm thanh nho nhỏ.
-       Này Hạ Chi.
Hạ Chi giật mình quay đầu lại. Không ngờ má nàng vừa chạm đúng đôi môi của Lâm Tịnh Phu.
-       Đừng, đừng làm như thế !
Hạ Chi lánh vội gương mặt ra khỏi đôi môi, nàng gục đầu nhìn xuống nép áo, lòng tự nhủ nếu không lánh xa, có lẽ không kèm chế nỗi lòng mình.
-       Đừng !  Đừng làm như thế ạ.
 
Đã ba lần, Hạ Chi cự tuyệt bàn tay muốn nâng cằm nàng hôn. Lâm Tịnh Phu chợt cúi xuống định hôn, thân hình to lớn đè nặng trên vai nàng. Hạ Chi vội vàng né tránh. Thái độ của Hạ Chi khiến Lâm Tịnh Phu hổ thẹn chàng quay mình đi về phía cửa.
-       Bây giờ tôi mới biết, thì ra cô không ưa tôi.
Hạ Chi ngồi chết lặng.
‘‘Tôi đâu có ghét anh đâu, đó chẳng qua chỉ là một sự đùa cợt.’’
Nàng vẫn ngồi đó chờ đợi nhưng Lâm Tịnh Phu nào hiểu được ý nàng.
 
Hạ Chi vẫn ngồi đấy, nàng không đưa ra cửa vì sợ như thế có thể giữ chàng ở lại,  chậm rãi đưa tay lên sờ phần má mà Lâm Tịnh Phu ban nãy đã lướt nhẹ môi qua, nơi đây bây giờ mát như viên ngọc thạch bắt chợt lòng rộn rã niềm vui. Kết hôn đã sáu năm qua, đây là lần đầu tiên nàng để cho một gã đàn ông không phái là chồng mình hôn vào mặt, một cảm giác lạ lùng xâm chiếm. Tiếp tục ngồi trên ghế, những ngón tay trắng nỏn di động trên phím đàn. Bản nhạc ảo tưởng khúc của Schubert. Với lòng vui rộn rã, Hạ Chi nhắm mắt lại, nàng như đắm chìm trong điệu nhạc êm đềm.
 
Trong lúc đó, chuyện gì xảy đến với Tiểu Lệ, chắc chắn Hạ Chi không biết đến. Bỗng dưng, một âm thanh chói tai vọng lại một sợi dây đàn đã đứt. Chuyện xui xẻo đến ư ?
-       Ồ! Đàn say mê quá vậy, đến đứt cả dây mà không hay !
Chồng nàng - Khởi Tạo, đã trở về nhà lúc nào, Hạ Chi vẫn không biết, vẫn nụ cười dịu dàng trên môi Khởi Tạo đang đứng sau lưng khiến Hạ Chi cảm thấy ngượng :
-       A ! Anh về rồi đấy à !
Nàng không ngờ Khởi Tạo lại về sớm như thế, vì theo đúng dự định mai chồng nàng mới về kia mà. Bất giác Hạ Chi đỏ mặt đứng dậy, thái độthật dễ mến, có lẽ vì sự trở về của Khởi Tạo, đã làm nàng sung sướng, ôm chầm lấy chồng, úp mặt vào lòng ngực để che giấu đi bao nhiêu sự xúc động vì Tịnh Phu khi nãy. Khởi Tạo có cảm giác lạ lùng về cử chỉ của vô, vì từ lâu chàng chưa hề được nàng ôm chặt thế này.
-       Ghét quá à, sao về lại im lìm đứng sau lưng ngưởi ta như vậy.
Khởi Tạo vòng tay ôm lấy vợ, chàng nói:
-       Trời nóng quá !
Khởi Tạo là một người trí thức, tuy có vẻ hơi bất bình thường nhưng bản tánh không nóng nảy và là người chồng tốt, dễ tin. Mặt úp vào lòng ngực chồng một Iúc Hạ Chi dần dần bình tĩnh trở lại. Nghĩ về trạng thái phấn khởi lúc nãy, nàng cảm thấy thật lạ lùng, lạ lùng đến độ giả tạo. Khởi Tạo là người chồng tốt, Hạ Chi nghĩ, nàng yêu Khải Tạo, bất luận chàng là y sĩ hay chồng nàng, nàng kính trọng chàng lại chưa hề bất mãn chàng một điều nào cả. Thế tại sao nàng lại thích được kề cận đơn độc bên Lâm Tịnh Phu ? Tại sao ? Nàng cũng không biết và cảm thấy trong dòng máu của mình có chứa đựng  yếu tố bội phản. Nghĩ đến lời nói của con khi nãy. ‘‘Nếu ai hiếp đáp mẹ. con sẽ mách bố cho xem’’. Hạ Chi bỗng giật mình. Ngẩng đầu lên nhìn chồng nàng hỏi :
-       Sao, anh có mệt không ?
Và nàng thầm mong Tiểu Lệ sẽ trở về thật trễ.
- Hử ? Khởi Tạo đưa tay vuốt lấy mái tóc của vợ như đang vỗ về đứa bé, chàng ngửi thấy mùi thơm hong lên từ mái tóc đẹp. Tựa cằm lên mái tóc đưa mắt nhìn về phía chiếc bàn gỗ, bất chợt nhìn thấy tách cà phê và chiếc gạt tàn thuốc trên ấy, đếm sổ tàn, được tám mẫu, chàng Iạnh lùng đẩy vợ qua một bên khiến Hạ Chi hoảng hốt Mắt vẫn không rời mặt bàn, Khởi Tạo hỏi :
-  Sao Tiểu Lệ, thằng Xá và cô Châu đâu cả rồi ?
Thái độ của Khởi Tạo khiến Hạ Chi không dám thố lộ việc Lâm Tịnh Phu lúc nãy vừa đến viếng.
-   Cô Châu đi xem chớp bóng, thế Tiểu Lệ nó không có chơi ngoài ngõ sao anh ?
-  Tôi không thấy.
 
Khỏi Tạo đưa đôi mắt dò xét, ngay cả đứa con nh nhất là Tiểu Lệ cũng không có trong nhà. Không một ai còn lại. Thế vợ chàng đã làm điều gì với gã hút thuốc rồi đây? Khởi Tạo không nói gì cả, chàng mong rằng Hạ Chi sẽ tự nguyện thố lộ cho chàng biết người khách lạ ấy là ai? Chàng đưa tay lên sờ nhẹ lên phiếm đàn.
Do mi Sol. Do mi Sot. Do mi Sol.
 
Bàn tay chàng lướt trên phiếm đàn. Lặp đi lặp lại những âm thanh  quen thuộc đến Phát chán. Thái độ không vui của Tạo khiến  Hạ Chi không dám mở miệng  nói gì về Lâm Tịnh Phu cả.
Do mi Sol. Do mi Sol. Do mi Sol.
Bốp ! Tiếng động thật lớn. Khởi Tạo đóng mạnh nắp đàn lại, Hạ Chi đang dẹp tách cà phê và gạt tàn thuốc trên bàn vội quay người  lại, bất chợt chạp phải tia mắt của Khởi Tạo đang nhìn mình. Như một chấn động mạnh, nàng vội quay người đi bước ra khỏi phòng khách. Nhìn theo dáng vợ bước đến cửa Khởi Tạo thấy khó chịu về việc vợ chàng không nói cho chàng biết ai đã đến, chàng buột miệng :
-       Nhà có khách đấy à ?
Ai đến đây ? Lâm Tịnh Phu huy Cao Mộc. Tại sao không có chàng ở nhà, mà lại tiếp khách trong phòng chẳng có một ai cả ? Cao Mộc là y sĩ sản khoa, làm việc tại y viện tổng hợp ở Chấp Quang là bạn đồng học của Khởi Tạo thời đại học, lúc ấy hắn  đã từng nói với cha Hạ Chi xin cưới nàng về làm vợ, mà cha của Hạ Chi lúc đương thời đã nổi danh là "ông thần của môn nội khoa" là thầy học của hai người và cha Hạ Chi đã nói với Cao Mộc :
-       Tôi đã chọn được đối tượng cho Hạ Chi.
Cao Môc lớn giọng :
-       Ai vậy ? Có phải Khởi Tạo không ? Nếu là hắn thì tôi xin chịu, chớ nếu là một ai khác, thì đừng hòng tôi thua.
Việc này cả Cao Mộc và Hạ Chi đều có kể lại cho Khởi Tạo nghe. Anh chàng Cao Mộc tướng tá đẹp trai, bản tánh lại phóng khoáng thỉnh thoảng lại bắt chợt từ Chấp Quang đến Khởi Xuyên thăm Khởi Tạo tại bệnh viện và bông đùa :
-       Bây giờ tao muốn dụ dỗ người đẹp của mày đây nè, được không ?
 
Cao Mộc vẫn độc thân, nhưng với Khởi Tạo chàng thấy cũng không đáng ngại lắm, vì bản tánh của Cao Mộc lúc nào cũng xuề xòa phóng khoáng như thế và hình như hắn không ý định quyến rũ Hạ Chi nữa. Cũng không hiểu vì sao, bỗng dưng Cao Mộc nghe lời khuyên của Việncô nhi, nhận lãnh một vài đứa con nuôi
-       Tôi tuy chưa cưới vợ, nhưng con thì nhiều lắm đấy nhé !
Sáng hôm nay tôi  vừa thấy Cao Mộc ở Chấp Quang đây mà, vậy người khách nầy chắc là Lâm Tịnh Phu đây ? Khởi Tạo bỗng thấy không an tâm. Có chuyện gì xảy ra rồi hay sao mà vợ chàng chẳng dám thú thiệt người khách kia chính là Lâm Tịnh Phu? Khởi Tạo có vẻ buồn. Chàng ngướ cmắt nhìn ra đám cây tòng ở ngoài cửa sổ.
 
Ồ. đúng rồi, cũng có thể là cô Thang Tử Thăng lắm, vì cô ta cũng hút thuốc vậy.
Thang Từ Thăng con gái nhà tư bản, bạn học xưa của Hạ Chi bây giờ đang làm giáo sư dạy vũ.
Nhưng mà cô ta ít khi nào ngồi trong phòng khách lắm mà ? Khởi Tạo lại băn khoăn.
Bên ngoài cửa, tiếng đùa giỡn của thằng Xá và cô tớ gái tên Châu vọng vào, xem xong hát rồi đấy à ? Khởi Tạo ngẫm nghĩ, xong bước về phía phòng ngũ. Có lẽ Hạ Chi và cô Châu đang ở trong nhà bếp, còn thằng Xá đang nằm sắp trên ghế salon trong phòng ngủ.
-  Ồ,  cha về rồi đấy à? Cho con làm lính Mỹ nghe cha.
-   Tại sao ?
Vừa hỏi, Khởi Tạo vừa bước tới ngồi xuống cạnh con.
-       Vì làm lính Mỹ gồ lắm, có súng liên thanh bắn tạch tạch tạch... nè. bắn một hơi giết sạch quân địch (1)
Khởi Tạo có vẻ không vui :
-       Ồ, có phải con vừa mới xem xong một phim chiến tranh ư ?
- Vâng, địch quân chết cả, nhưng mà cha ơi, chết là gì hở cha ? Thế  chết đi rồi có động đậy lại được không?
-  Chết là không còn động đậy
- Thế chích thuốc nhiều có động đậy được không.
- Không, chích thuốc nhiều cũng thế, ăn cũng không được, nói không được nữa.
- Ồ, thế thì chết thật là chán, nhưng kẻ địch của mình thì có thể chết hết được hở cha. Nhưng mà kẻ địch là gì ?
- Kẻ địch là …. phiền thật .
Trong cuộc đại chiến thứ hai, Khởi Tạo đã từng đến Thiên Tân tại Trung Quốc giữ vai trò y sĩ trong ba tháng, nhưng sau đó vì bị chứng sưng màng phổi, nên chàng được gửi trả về Nhật. Trong khoảng thời gian ngắn ngùi sống đời quân ngũ, chàng cũng không nhận thức rõ được thực trạng của chiến tranh, chỉ biết được nét đẹp tình tự của các địa phương. Trong khoảng trời xanh đẹp ở các nơi đó, đôi lúc chàng đã thắc mắc không hiểu có thật chiến tranh đang tiếp diễn đó chăng ?
Chàng trở về Khởi Xuyên, bị máy bay Mỹ đến oanh tạc một hai lần gì đó rồi chiến tranh lại kết thúc. Do đó bản chất khi còn là học sinh trung học, Khởi Tạo đã là kẻ phản chiến, chàng không hề có một ý thù nghịch với bất kỳ quốc gia nào cả. Hôm nay thằng Xá lại đưa một câu hỏi về kẻ thù. chàng chỉ còn biết mở miệng mà không biết đáp sao cho xuôi xẻ.
-       Ồ. Kẻ địch là người không có ý tốt với mình đấy.
Khởi Tạo cố gắng giải thích cho con hiểu. Thằng Xá liên tưởng đến bé Lệ, dù hai đứa rất hòa thuận nhau.
-  Thế bé Lệ có phải là kẻ thù không cha ?
-  Không phải, bé Lệ là em của Xá, còn kẻ địch là người đáng ghét, đó là những nguời xấu.
-  À ! Đúng rồi. Tứ Lang là kẻ địch.
Thằng Xá đưa lên đứa bé láng giềng ra. Khởi Tạo cười nói:
-       Nói bậy. Thật khó quá. Tứ Lang là bạn con chứ không phải kẻ địch. Tóm lại kẻ địch là người không có tình cảm chi cả, là người xấu.
Thằng Xá chau đôi mày nhỏ, suy nghĩ mội lúc hỏi:
-  Người xấu ? Thế tại sao ta phải tốt ?
-  Con có biết không. Thuở xưa có một người là Jésus, người ấy dạy ta phải đối đãi tử tế với kẻ địch.
Khỏi Tạo bỗng nhớ đến câu ‘‘hãy yêu kẻ thù của người’’ đó là câu mà vị giáo sư khả kính của chàng, cha của Hạ Chi từng nhắc nhở đến :                                                          ,
-       ‘‘Anh bảo là tiếng Đức khó học, định bệnh cũng khó. nhưng theo tôi nghĩ trên đời không gì khó hơn học câu nói của Jésus : "Hãy yêu kẻ thù của người". Vì tất cả những việc trên, chỉ cần ta cố gắng một chút là học được ngay, nhưng bảo ta yêu kẻ thù của ta, thì tôi thấy rằng đó là một việc khó có thể làm được".
 
Cha của Hạ Chi, người từng được tặng danh "Ông Thần về nội khoa" là một người có nhân cách đáng kính. Vì thế câu nói đầy vẻ trịnh trọng này của ông không bao giờ phai mờ trong tim của Khởi Tạo.    
 
Thằng Xá có vẻ ngơ ngác :
-       Con không hiểu gì cả !
Bước về phía nhà bếp, hắn nũng nịu :
-       Mẹ ơi, con muốn ăn.
Khởi Tạo nghĩ ngợi về danh từ kẻ địch, bỗng chàng liên tưởng ngay tớỉ đôi mắt đẹp một cách đáng ghét của Lâm Tịnh Phu, trong lòng bỗng hằn lên ý giết chóc. Ban nãy, lại sao lại nói với thằng Xú "kẻ địch là nguời không tốt với ta". Bây giờ nghĩ lại chàng thật lạ lùng, không làm sao có thể hòa hợp một con người nghiêm nghị như chàng với một gã có vẻ ăn chơi như Lâm Tịnh Phu được hắn thật đáng ngại.
 
Nếu hôm may ta không có ở nhà, hắn và Hạ Chi đã xảy ra chuyện gì ? Tại sao Hạ Chi bỗng đứng ôm chặt lấy ta ? Lúc xưa nàng chưa hề làm thế mà? Một con người suốt ngày trầm lặng bên chiếc đàn piano. Tại sao hôm nay lại đàn hay quá thế ? Đàn đến đứt cả dây? Tại sao không cho ta biết khách nào đã đến viếng ? Nhứt định phải có chuyện gì xảy ra ? Giả sử nếu thật là Lâm Tịnh Phu thì... Khởi Tạo nghĩ : nhất định ta sẽ không tha thứ cho hắn, tha thứ cho một người có thể đe dọa đời sống của ta.
 
Khởi Tạo vừa đi vừa nghĩ, lên lầu bước vào phòng sách. Đúng ra lúc nãy khi nói với thằng Xá ta phải bảo là : Kẻ thù không phải là đối tượng cho ta thương yêu, mà là đối tượng cho một trận ẩu đả mới đúng.
 
Chú thích :
(1) Chuyện xảy ra thời Nhật bị quân đội Mỹ chiếm đóng
 




0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.01.2017 23:50:50 bởi Ct.Ly>
  1. BẮT CÓC
 
ĐỨA tớ gái ngừng gọt khoai, ngẩng đầu lên.
-  Hôm nay bé Lệ có vẻ về muộn hở bà ?
-  Vâng, hơi muộn so với những hôm trước nó chơi ở nhà thằng Thúc đấy, Châu gọt xong khoai nhớ rước nó về nhé.
Hạ Chi không quên Tiểu Lệ, nhưng nàng nhớ đến lời nó đòi mách bố và vẻ thù hằn đối với Lâm Tịnh Phu.
Nhìn đồng hồ. Gần năm giờ rưởi rồi, thế mà tại sao Châu vẫn chưa mang bé Lệ về? Trời tháng bảy ngày dài, đã năm giờ nhưng vẫn chưa sụp tối. Chuyện gì xảy ra rồi đây? Hạ Chi băn khoăn, choàng áo vào ghế salon xong, thì Châu cũng vừa về tới.
-  Bà ơi, cháu Lệ về chưa ạ?
- Chưa thấy về, bộ không có ở nhà thằng Thúc chơi à ?
-  Vâng. Khoảng hai giờ chiều tới giờ không thấy đến.
- Khoảng hai giờ ?
Gương mặt Hạ Chi trắng ra. Khoảng hai giờ không phải là lúc Tiểu Lệ buớc vào phòng khách đó ư ? Lúc ấy  đến bây giờ, đứa bé mới Iên ba tên Tiểu Lệ đã đi đâu ? «Con ghét ông Lâm, con cũng ghét mẹ không ai chịu chơi với Tiểu Lệ cả - Câu nói khi nãy của Tiểu Lệ khiến Hạ Chi không an lòng.
Có tiếng chân bước nhẹ trên đá sỏi. Hạ Chi thở phào nhẹ nhõm, nhưng đứa bé bước vào không là Tiểu Lệ mà là thằng Xá, gương mặt đỏ gay.
-       Mẹ ơi, Tiểu Lệ bỏ quên cái này nè.
Đó là con búp bê vải cao khoảng năm tấc mà Hạ Chi đã làm cho Tiểu Lệ. Hạ Chi cầm lấy con búp bê, lòng rối loạn bước nhanh ra ngoài. Thằng Xá lúc nãy vừa cùng cô Châu đi tìm Tiểu Lệ vẫn còn ngơ ngác đứng bên hàng dậu Thủy Tòng.
- Con đói quá mà vẫn chưa tìm được bé Lệ.
- Bảo chị Châu xúc cơm cho con ăn đi.
 
Nói xong, Hạ Chi chạy nhanh về phía nhà thằng Thúc.
Mẹ của Thúc là một giáo viên Tiểu học, đang chùi tay vào áo hỏi.
- Tim được bé Lệ không ? Có đến tìm trong vườn cây chưa ?
- Chưa đến, nhưng con bé ít khi vào đấy lắm.
- Nhưng vườn cây là nơi trẻ con vẫn thích vào chơi  mà !
Xỏ chân vào đôi guốc cây, mẹ của Thúc bước về phía khu rừng.
Không nói cho Khỡi Tạo biết…nhưng cũng không trể lắm, tốt nhứt là làm sao tìm được bé Lệ trước khi Khởi Tạo trở về. Hạ Chi men theo những hàng cây tòng bước vào khu rừng, bên trong thật vắng, không có tiếng của trẻ con cũng không có một bóng dàng trẻ nít nào.
Khu rừng này là thuộc quyền quản hạt của sở Thủy Lâm Khởi Xuyên, chuyên trồng  các loại Tòng lá kim của ngoại quốc và các loại tòng nhân tạo, bao gồm mười lăm mười sáu loại kết thành một khu rừng lớn, rộng khoảng 18,42 mẫu. Ngôi nhà của lão giữ vườn và chiếc nhà kho ngói đỏ đều nằm khuất trong ấy.
Nhà của gia đình họ Lại, nằm sát khu rừng với một hàng dậu Thủy Tòng bao quanh.
  Đi vào khu rừng khoảng ba trăm thước, là đến ngay khe nước chảy róc rách có tên là Mỹ Anh, dòng suối trong vắt chảy tận ra suờn núi Y Trạch một nơi được dùng làm sân trượt tuyết của mùa đông và ngọn đồi đất với những cụm tuyết to mang một vẻ đẹp tinh khiết của phương Đông. Trẻ nhỏ thường chơi trò cút bắt trong rừng Tòng, hay bơi lội bắt cá ở suối. Hôm nay, ngày cúng thần mùa Hạ, khu rừng cây rậm rạp không một tiếng động không có lấy một bóng người.
- Tiểu Lệ ơi!
- Tiểu Lệ ơi !          
 
Không một tiếg trả lời. Hạ Chi phập phồng lo sợ. Lão coi sóc vườn thò đầu ra cửa sổ :
-       Bà Lại đấy à ! Chuyện gì thế. Hôm nay tôi không thấy trẻ nít vào đây.
Lão gác viườn là một người đàn ông yêu trẻ con, ông ta thường đưa tay xoa đầu Tiểu Lệ.
 
Hạ Chi chạm mặt với mẹ thằng Thúc, vội rẽ sang một ngã khác tìm kiếm, đứng dưới bóng cây. Có tiếng chim cu rừng hót nho nhỏ :
-       Con ghét ông Lâm, ghét cả mẹ, không ai chơi với Tiểu Lệ cả.
Hạ Chi bước đi run rẩy, những tia nắng chiếu qua tàng cây, rọi trên đường mòn ẩm ướt trơ ntrợt, nàng phải bấm mạnh chân xuống đất, bước đi một cách khó nhọc, bỗng chân nàng như vừa va phải một vật gì, cúi xuống nhìn, ra là bộ xương quạ cánh còn rải rác chung quanh. Hạ Chi linh cảm một điều không hay xảy đến. Những giọt nắng xuyên qua rừng cây, trắng đục như sa mù, nghiêng nghiêng xuyên xuống.
-       Vẫn  chưa tìm được Tiểu Lệ à ?
Có tiếng nói nặng nề, nhưng không kém phần nghiêm nghị của Khởi Tạo vọng lại từ phía sau, Hạ Chi giật mình.
-       Không thấy nó từ lúc nào ?
Giọng nói của Khởi Tạo đột nhiên bén nhọn. Hạ Chi sợ hãi Ién nhìn chồng. Đó là một gương mặt xa lạ mà nàng chưa hề nhìn thấy bao. giờ, nếu là lúc trước, thì có lẽ nàng sẽ nói :
-       Làm gì mà mặt mày khó chịu đến dễ ghét thế kia ?
Nhưng hôm nay thì Khởi Tạo có vẻ làm nàng áy náy làm sao ấy, bây giờ  Tiểu Lệ vẫn tìm không ra, nàng chỉ còn biết lắp bắp :
- Hình như khoảng hai giờ trưa nay...
- Thế tại sao không bảo tôi biết?
Thái độ của Khởi Tạo làm Hạ Chi không biết gì hơn là cúi đầu xuống không đáp.
-       Có ngờ bị người ta đưa đi xem đám rước cúng thần rồi không ?
Hạ Chi ngẩng mặt lên, có thể Lâm Tịnh Phu đã dẫn Tiểu Lệ đi xem cúng thần rồi đấy. Tìm khắp nơi mà vẫn không gặp thì chỉ còn nơi đông đúc kia thôi Tiểu Lệ tuy nói là ghét Lâm Tịnh Phu nhưng dù sao nó vẫn là đứa con nít, nhất định dễ quên lắm. Tiểu Lệ lại dễ thương, với ai nó cũng thân thiện được, chỉ cần Lâm Tịnh Phu nắm tay là nó sẽ theo ngay. Nhưng lại sao Lâm Tịnh Phu dẫn Tiểu Lệ đi mà không nói cho nàng biết một lời nào cả vậy ?
Hạ Chi buột miộng :
-       Đúng ra Lâm Tịnh Phu không nên làm như thế !
Khởi Tạo hỏi :
- Lâm Tịnh Phu à ? Hắn làm gì đấy ?
- Buổii sáng nay Lâm Tịnh Phu có đến.
- Hắn đến, tại sao cô không nói cho tôi nghe ?
- Tại vì...
Hạ Chi nhìn Khởi Tạo dò xét, bỗng nàng nói:
- Tại em quên.
- Hừ
Khởi Tạo "hừ" một tiếng. Hạ Chi hiểu câu nói dối vừa rồi của mình đã làm chàng giận. Nhưng Khởi Tạo đã cố nén xuống vì đây là bản tính của chàng, lấy giọng bình tĩnh, Khởi Tạo hỏi :
- Được rồi,nhưng mấy giờ hắn mới về chứ?
- Trước khi anh về khoảng mười, mười lăm phút, vì vậy em nghi là Lâm Tịnh Phu đã dẫn Tiểu Lệ đi.
 
Hạ Chi nghĩ đến việc Lâm Tịnh Phu dẫn Tiểu Lệ đi xem lễ nàng cảm thấy yên tâm.
Lâm Tịnh Phu biết Khởi Tạo ngày mai mới về, nên có lẽ chàng lợi dụng cơ hội dẫn Tiểu Lệ đi xem lễ, để được dịp trở lại thăm mình chiều nay chớ gì ?
Có lẽ chàng muốn làm mình ngạc nhiên - À ! Có lẽ chàng muốn làm lành với Tiểu Lệ, nhưng mà nếu chàng cho mình hay trước một chút thi  có lẽ mình đã không khổ tâm như bây giờ.
Hạ Chi theo Khởi Tạo bước ra khỏi khu rừng. Đến bìa rừng, Khởi Tạo bỗng có vẻ nghi ngờ, chàng quay lại hỏi :
-       Có thật là Lâm Tịnh Phu đã dẫn bé Lệ đi không ?
Mẹ của thằng Thúc từ bìa rừng bước ra, bà có vẻ không hiểu gì cả, hỏi :
- Chuyện gì thế ?
- Thật có lỗi với bà. Khiến bà nhọc công tìm cả buổi. Tiểu Lệ có lẽ đã được ông khách nhà tôi dẫn đi xem  lễ rồi đấy.
- Vậy à ? Vậy thì tốt. Tìm cả buổi mà vẫn không gặp thì chỉ có thể đến nơi đông người kia thôi. Lúc nãy tôi nghĩ, có thể đã bị dụ dỗ bắt đi. Khiến tôi lo hết sức.
- Dụ dỗ ư ? Sao lại không có thể được,
 Khởi Tạo mĩm cười. Mẹ thằng Thúc vẫn nói :
-       Chuyện dụ dỗ này thường xảy ra lắm chớ phải không có đâu ? Chuyện của thằng Bình An xảy ra còn chưa đến một năm mà. Nhưng dù sao cũng phải mừng là Tiểu Lệ chưa hề gì.
 
Mẹ thằng Thúc bỏ đi, Hạ Chi lại thấy hồi hộp. Về đến nhà, thằng Xá đã dùng xong cơm tối, nằm bên bàn cơm ngủ khò. Nàng vội đánh điện thoại cho Lâm Tịnh Phu, nhưng chàng không có ở nhà.
-       Anh ấy chưa trở về.
Có lẽ đã dẫn Tiểu Lệ đi đâu đấy ? Hạ Chi lo lắng nhìn ra ngoài. Ngày mùa hạ thật dài.  Đã hơn mười giờ tối rồi mà vẫn còn sáng. Ngọn gió thổi qua hàng cây tạo nên những âm thanh xào xạc.  Bước trở về phòng, nàng nhìn thấy Khởi Tạo gương mặt có vẽ bồn chồn lo lắng ngồi bên bàn ăn.
- Anh ăn com không’?
- Không, tôi muốn điện thoại cho cảnh sát trước.
Khởi Tạo cố đè nén những tiếng rủa thầm Hạ Chi, chàng đứng dậy, đang muốn cầm ống nghe thì chuông reo.
-       Có điện thoại của Lâm Tịnh Phu đấy.
Nghe câu nói của vợ, Khởi Tạo quay mặt lại liếc mắt nhìn Hạ Chi, xong đặt ốn nghe vào tai.
-       Alo ! Alo ! Cô Hạ Chi đấy ư?
Tiếng nói của Lâm Tịnh Phu. Nhưng tại sao lại cô mà không là bà ? Lúc nào mà biến từ bà sang cô đấy ? Khởi Tạo cắn chặt môi.
-       Alo ! Tôi nghe họ bảo cô gọi điện thoại đến ? Cô giận rồi đấy à ?... Hôm nay tôi thật có lỗi...
 
Có lẽ Lâm Tịnh Phu tưởng Hạ Chi đang cầm ống nghe mà không thèm lên tiếng.
-       Alo ! Cô Hạ Chi ! có có nghe tôi nói gì không ? vẫn giận tôi đấy à ?
Khởi Tạo buồn bã không đáp, chàng đưa ống nghe cho Hạ Chi đang đứng ở phía sau.
-       Vẫn giận tôi đấy à?
Hạ Chi thở nhẹ, thì ra Khởi Tạo đã nghe được câu này.
-       Vâng thưa ông Lâm, thật lúc nãy tôi có lỗi. Mà ông... có thấy Tiểu Lệ đâu không ?
Hạ Chi cố ý dùng những danh từ thật khách sáo, thật xa lạ, nàng muốn cho Khởi Tạo nghe thấy những lời nói ấy.
-       Hả ? Sao ? Tiểu Lệ ra sao ?
Gương mặt Hạ Chi biến sắc, thì ra Lâm Tịnh Phu không có dẫn Tiểu Lệ đi !
-       Tiểu Lệ đi đâu mất rồi.
-       Lúc nào thế ?
Ngay trong lúc Hạ Chi cùng Lâm Tịnh Phu còn ngồi trong phòng khách thì Tiểu Lệ đã chạy ra mãi đến giờ.
-       Vâng. Lúc... Hạ Chi lắp bắp, nàng quay lại nhìn chồng, xong nói:
-       Nếu anh không biết thì thôi, phiền anh quá.
Lâm Tịnh Phu hình như còn muốn nói điều gì nữa, nhưng Hạ Chi đã gác máy.
-       Ông Lâm cũng không biết nữa à ?
 
Khởi Tạo lo lắng. Lâm Tịnh Phu cũng không biết, vậy thì Tiểu Lệ đi đâu?
Khởi Tao vội vàng lách mình qua khỏi Hạ Chi đang đứng chết lặng, chàng gọi điện thoại cho ty cảnh sát.Khi chàng báo cáo việc mất con thì viên cảnh sái cỏ vẻ không chú tâm lắm.
-       Hôm nay là ngày lễ tế thần,trẻ nít thất lạc nhiều lắm hơn gấp đôi năm rồi, chúng tôi muốn điên đây.
Khởi Tạo có vẻ tức giận, chàng nói :
-       Không thể có chuyện Tiểu Lệ bị thất lạc được.
 
        Đoạn kể lại tất cả sự kiện cho viên cảnh sát nghe.
-  Hay là nó đi ra phố một mình rồi ?
-  Nó thường chơi quanh quẩn đây thôi, ít dám đi xa lắm.
- Nhưng hôm nay là ngày lễ tế thần mà, có lẽ nó thấy những đứa bé khác ra phố thì đi theo rồi đấy.
Hôm nay ngày lễ tế thần, cảnh sát có lẽ bị làm rộn lắm nên nói chuyện cũng có vẽ vô vị làm sao đấy.
-       Chúng tôi ngại rằng nó bị bắt cóc.
Hai chữ bắt cóc vừa thoát ra khỏi miệng Khởi Tao bỗng bàng hoàng, cảnh sát cũng có vẻ ngạc nhiên.
- Bắt cóc à ? Thế có ai nhìn thấy con ông bị dẫn đi hay không ?
- Không, không ai thấy cả.
- Thế thì, có nhận  được điện thoại đe dọa không ?
- Cũng không.
- Như vậy theo tôi đoán chỉ có thể đi lạc mà thôi.
 
Viên cảnh sát cũng cho biết sẽ thông báo cho các đơn vị liên hệ tìm kiếm dùm. Hạ Chi có vẻ không tin.
-       Bây giờ là ban ngày, nếu có chuyện bắt cóc; xảy ra thì nhất định phải có người trông thấy chứ ?
Giọng nói của Khởi Tạo có vẻ nặng nề.
-       Nhưng nếu họ bắt rồi họ dẫn qua khu rừng đi về phía bờ đê thì sao có người thấy được.
Tuy đã báo cảnh sát, sự lo lắng vẫn không nguôi trong lòng Hạ Chi và Khởi Tạo, họ không tin tưởng lắm. Khới Tạo vội gọi điện thoại đến bệnh viện báo tin. Viên bác sĩ trực hoảng hốt :
-       Vâng, tôi sẽ liên lạc thêm vài người bạn nữa đến ngay lập tức.
 
Khởi Tạo, Hạ Chi lẫn đứa tớ gái tên Châu đều rơi vào trạng thái im lặng nặng nề.
Khởi Tạo lại đứng lên, chàng thở dài đau khổ. Chàng yêu vợ nhưng không thể tha thứ được việc nàng tiếp Lâm Tịnh Phu trong lúc vắng mặt chàng. Đó là chưa nói trong nhà thằng Xá, bé Lệ lẫn cô Châu đều vắng cả, thế mà  dám dẫn sói vô nhà thì.. Chàng cố gắng đè nén những hình dung từ dâm đãng xuống. Nhưng mà Tiểu Lệ đã mất tích, Khởi Tạo biết rằng nếu bây giờ mình mở miệng thì sợ không ngăn chận những câu nói oán trách, độc ác, vì thế chàng cố câm nín.
Lúc nào cũng thế Khởi Tạo nghĩ rằng việc chửi mắng kẻ khác là một sự xấu hổ đáng khinh bỉ.
Một phút sau, hai người lao công lớn tuổi từ bệnh viện đế, đi cùng với bác sĩ Điền, một vị bác sĩ chuyên về ngoại khoa và Lâm Tịnh Phu. Bên ngoài trời đã bắt đầu tối. Khởi Tạo có vẻ xúc động, chàng gật đầu chào từng người một
-       Xin lỗi, dđã làm phiền quí vị nhiều quá !
Nhưng chàng cũng không nén được cái nhìn sắc như dao về phía Lâm Tịnh Phu.
Đám người đàn ông này, mỗi người  trên tay đều thủ một cây đèn bấm, bước vào khu rừng. Ban đêmn , vườn cây có vẻ quái đản, những thân cây như di động được. Nhưng lúc ngọn đèn lóe lên, nó vội đứng yên lại ngay.
dũng yên lạt ngay.
Trời tối như thế này, Tiểu Lệ làm sao có thể ở trong rừng được ? Nếu nghĩ thế sẽ thấy rằng việc sục sạo trong rừng là một việc làm hoài công ? Hay là Lâm Tịnh Phu biết chắc rằng Tiểu Lệ đang ở trong ấy ? Sự tưởng tượng trên thoáng qua óc Khởi Tạo.Chàng có vẻ dùn chân lại.
 
Một lúc, bước đến cạnh dòng suối, chàng mở to mắt ra nhìn, bên trên bầu trời những dãy sao trời lóng Iánh, chiếu rọi chiếc bóng trên giòng suối. Nhưng mà Tiểu Lệ nó ít khi vào rừng, thì việc tự nói  đến giòng suối cũng khó có thể xảy ra được. Khởi Tạo vội hướng về phía khác, chàng lại bước về rừng cây, chiếc đèn bấm trên tay tạo một vệt sáng, chàng quét thấy chiếc bóng cao gầy mà chàng suýt gọi to lên, đó là Lâm Tịnh Phu với gương mặt trắng xxanh, gã có vẻ hoảng hốt :
-       Làm tôi hú hồn.
 
Khởi Tạo cố đè nén cơn sợ hãi, chàng nói với một giọng thật bình thản :
-       Xin lỗi anh.
 
Rồi giả vờ hỏi :
-  Ờ, đúng rồi nghe nói lúc sáng nay khi tôi không có ở nhà, anh đã đến viếng, có chuyện gì thế?
Lâm Tịnh Phu không đáp đưa đèn quét ngang qua chân.
 
Tìm khắp khu rừng, luôn cả những vùng lân cận và những con đường đưa đến chợ vẫn không thấy bóng Tiểu Lệ đâu, mệt mỏi trở về nhà họ Lại, bây giờ đã ba giờ khuya rồi. Đêm mùa hạ bắt đầu lờ mờ sáng.
 
Hạ Chi nghĩ lại những câu chuyện xảy ra ở ngày qua, nàng tự trách mốc, Phải chi lúc ấy ta ôm Tiểu Lệ vào lòng là được rồi. Tiểu Lệ đưa tay muốn ôm lấy mình, thật tội cho nó quá. Nều không có chuyện gì xảy ra thì Tiểu Lệ giờ này đã nằm yên trên giường với giấc mơ thật đẹp. Thế mà bây giờ chiếc gói đỏ nhỏ nhắn vẫn phải chờ đợi cô chủ của nó. Khi nói câu : Con ghét mẹ quá, Tiểu Lệ trông có vẻ cô độc làm sao đấy. Nghĩ lại trong đêm tối đen như thế này. Tiểu Lệ làm gì ? Ở đâu ? Đôi mắt đầy lệ của Hạ Chi bỗng mở to ra, trừng trừng nhìn về phía chân trời trắng nhạt của buổi bình minh.
 
Gió thổi qua hàng cây, tạo nên những âm thanh dễ chịu, tiếng xào xạc kia như gợi lại cho Hạ Chi ngày nàng bước về nhà chồng. Đã sáu năm qua rồi ngày đầu tiên ngủ trong ngôi nhà lạ, mẹ của Khởi Tạo đã khuất núi từ lâu, gia đình này lúc ấy chỉ có cha, Khởi Tạo chàng vẫn bận thực tập tại phòng thí nghiệm của Viện Đại Học, do đó lúc đầu nàng phải đến Chấp Quang sống cùng chồng.
Sau tuần trăng mật tại co bể Tầng Văn họ trở về và ghé qua ngôi nhà này. Hôm ấy, gió thổi thật to, những hàng cây già trong khu rừng như trở thành những sinh vật sóng động đang thè lưỡi ra réo gọi với những tiếng xào xạc. Đêm càng khuya gió càng lớn, tiếng rít càng to, lúc ấy không hiểu tại sao, Hạ Chi lại trực giác rằng ngọn gió nầy sẽ tiêu biểu  cho cuộc sống gia đình nàng sau này, nàng sợ hãi nép sát vào ngực của chồng.
 
Bây giờ những điều mà Hạ Chi cảm thấy đã xuất hiện. Đàn đứt dây ! Có phải chăng là một điềm ứng trước ! Từ ngày còn bé học đàn cho đến nay nàng  chưa hề làm đứt dây đàn qua một lần nào cả, phải chi thời gian có thể đảo ngược lại, trở về cái lúc Tiểu Lệ bước vào phòng khách thì Hạ Chi nghĩ nàng sẽ không ngại đánh đổi tất cả sắc đẹp, tài sản và cả sinh mạng chính mình nữa. Chuyện chỉ mới xảy ra có mười tiếng đồng hồ mà thôi, nếu có thể lôi kéo thời gian trở lại lúc Tiểu Lệ bước vào phòng khách và ngay lúc Tiểu Lệ hỏi .
-       Mẹ ơi ! Ai làm gì mẹ đấy ? Thì ta sẽ nhất định ôm chặt nó vào lòng, không buông ra nửa. Nhưng mà, lúc đó sao ta không ôm lấy nó... Những giọt nước mắt rơi xuống má Hạ Chi - Thế mà, tại sao tôi nở nhẫn tâm bảo con - "Đi ra ngoài chơi đi !"...Lúc đó sao ta chỉ mong  được đơn độc ở cạnh Lâm Tịnh Phu ? Ta là một con đàn bà thế nào đây !
Hạ Chi bỗng cảm thấy như mình đang bị trời phạt. Vì ngay lúc sa ngã với một người đàn ông khác ngoài người chồng của mình ra, thì hình phạt đến ngay lập tức. Như thế không phải bị trời phạt là gì ?  
Không lẽ  không có cách nào mang thời gian trở về chăng ? Hạ Chi nghĩ, nàng bỗng sựt nhớ đến một câu trong quyển sách nào đó. Thời gian đã trôi qua, thần thánh cũng không kéo về được.
Hạ Chi quay sang, nhìn về phía Lâm Tịnh Phu, hắn đang ngả người trên chiếc ghế dựa, thản nhiên nhả khói. Nàng bỗng thấy gương mặt đó có vẻ đĩ thỏa và bệnh hoạn làm sao. Ta có thể vì một người đàn ông như thế này mà đuổi Tiểu Lệ ra được sao ? Hạ Chi bỗng cảm thấy hối hận một cách đau khổ về hành động ấu trị, ngu xuẩn của mình
Khởi Tạo, Lâm Tịnh Phu, và Hạ Chi, không một ai chợp mắt, trời bắt đầu sáng, đồng hồ gõ năm tiếng, mặt trời nhô lên khỏi đỉnh núi và cô tớ tên Châu bắt đầu nhúm lửa trong bếp.
Bỗng nhiên, có tiếng gõ cửa thật to, thật gấp. Khởi Tạo, Lâm Tịnh Phu và Hạ Chi đều đứng bật dậy. Khởi Tạo chạy nhanh về phía cửa, mở vội. Một gã đàn ông mặc áo dạ đứng trước cửa, đó là ông Trưởng Ty bưu điện ở cận nhà, gương nìặt ông ta trắng bạch, miệng lấp bấp :
- Bé Tiểu Lệ nhà ông đã chết
- Sao ? Chết rồi à ? Ở đâu ?                                                                                    
- Ở bờ suối. Tôi vừa đi câu cá ở đó thì bắt gặp.
Khởi Tạo quơ vội chiếc xách tay xem mạch ngày qua, bước ra khỏi nhà, trong khi Hạ Chi đã chạy tung đi, còn lại Lâm Tịnh Phu, gã quay đầu lại đánh thức bác sĩ Điền và hai người lao công dậy.
        Khới Tạo chạy băng qua rừng, khoảng cách đến bở suối chỉ khoảng vài trăm thước mà dài như mười cây số, trừ truờng hợp tận mặt trông thấy chớ bằng không thì không thể tin là Tiểu Lệ đã chết. Không, nó không chết đâu, chẳng qua chỉ là một sự bất tỉnh. Khởi Tạo vừa chạy vừa tưởng tượng cảnh mình ôm Tiểu Lệ trong lòng, chàng sợ rằng nếu mình tin rằng chuyện đó có thậi, thì tia lửa hy vọng lẻ loi cuốỉ cùng trong lòng mình sẽ tắt. Cứ nghĩ thế không biết từ lúc nào Khởi Tạo đã chạy qua mặt Hạ Chi băng qua rừng chạy men theo con đường nhỏ cạnh bờ suối nhảy qua những vũng nước, đôi lần chàng muốn ngã xấp vì vắp phải những hòn đá trên bờ khe nước. Xa xa, trên dòng nước một vật màu trắng nổi bềnh bồng.
-       Ồ, đàng kia rồi !
 
Khởi Tạo hướng về phía có những tia nắng đầu tiên hắt lên kia, đôi chân chàng thật nặng, như những lần chạy đuổi trong cơn ác mộng.
Chạy đến gần, nhìn vật màu trắng sáng kia, thì ra đó là chiếc thắt lưng của Tiểu Lệ




0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.01.2017 11:58:50 bởi Ct.Ly>
3 . CÁI CHẾT CỦA BÉ LỆ
 
BÉ Lệ nằm úp. chiếc thắt lưng trắng với nơ bướm vẫn phất phơ theo gió sớm. Khởi Tạo cúi xuống nâng con dậy. Gương mặt xanh mét chưa phải là biểu hiệu của sự chết, chàng đặt những ngón tay run rẩy lên bắt mạch cho con. Hình như mạch vẫn còn nhảy. Tạo nghĩ, nhưng niềm hy vọng vừa lóc được trong tim đã tắt nhanh, mạch đã chết chỉ có những ngón tay run rẩy của chàng.
 
Lâm Tịnh Phu đã đến hắn đưa tay lật nhẹ mí mắt bé Lệ. Đôi mắt trắng dã. Cái chết như một định mệnh an bày, chỉ có đôi môi nhỏ xám ngắt hé mở như định nói. Khởi Tạo lắc đầu. Ta nằrn mơ đây chăng ?
Hạ Chi cũng đã đến, nàng hối hả ôm con vào lòng ?
-  Lệ con ! Lệ con !
Những cái lắc mạnh không làm bé Lệ tỉnh giấc. Bác sĩ ngoại khoa họ Điền cúi xuống quan sát, ông chợt hét lên :
-       Cái gì đây ? Bé Lệ bị xiết cổ chết đây mà ?
Trên cổ bé Lệ, vết tay của thủ phạm vẫn còn hằn rõ.
-       Con Lệ bị người ta giết à ?
Khởi Tạo bàng hoàng. Lệ bị giết ? Nằm mơ cũng chẳng ngờ được chàng đứng bất động như bức tượng gỗ. Tay chân thừa thải.
-       Con tôi bị giết ? Trời !
Hạ Chi  hét to, nàng ngã xuống bất tỉnh. Lâm Tịnh Phu vội vàng, đưa tay đỡ nhanh. "Con ghét ông Lâm, con ghét cả mẹ, chẳng ai chịu chơi với con cả”. Câu nói của Lệ như vẫn còn văng vẳng bên tai Hạ Chi.
 
Nhìn Hạ Chi nằm gối đầu lên chân Lâm Tịnh Phu, Khởi Tạo vẫn đứng bất động. Đầu chàng đang tê cứng, cả một khối trống rỗng trong óc. Nhưng trái tim chàng, phải trái tim chàng đang dằng co với những con sóng ngầm dữ dội đang lan dần, lan dần. Tạo ngước mắt nhìn lên trời, những đám mây trắng lững lờ theo gió. Ta đang nằm mơ chắc chắn ta đang nằm mơ đây thôi.
-       Trời hôm nay sẽ nóng !
 
Khởỉ Tạo lải nhải, bất giác nhìn xuống đồng hồ. Thói quen đây chăng ? Thói quen ca một y sĩ trước cái chết của con bệnh ? Ta đã từng nhìn mười mấy bệnh nhân qua bên kia cuộc đời, nhưng chẳng có cái chết nào ìại đường đột như cái chết bé Lệ. Có lỗ ta đang nằm mơ.
Nhưng cô tớ Châu đã chạy tới với một khối hàng xóm, nó bắt đầu khóc, tiếng khóc như một chứng nhận và thằng Xá, có lẽ vì khung cảnh của những người chung quanh, cũng bắt đầu khóc lớn theo.
Thằng Xá cũng khóc ? Khởi Tạo bốí rối trở về. Đột nhiên chàng ý thức được,Lệ đã chết thật rồi ! Ta phải làm gì ? Nhưng sẽ làm gì được chứ ? Sáu giờ năm phút tiếng khóc của thằng Xá cũng lúc càng to. Khởi Tạo yên lặng ngồi bên bờ suối trong khi bác sĩ Điền cẩn thận đặt xác bé Lệ nằm ngay ngắn trên phần đất phẳng, Hạ Chi đã được Lâm Tịnh Phu và người khác dìu đi. Khởi Tạo vẫn bất động.
-       Thưa ông giám đốc !
Bác sĩ Điền ngập ngừng một chút lên tiếng, Khởi Tạo không buồn quay lại.
- Hử?
- Tôi đã liên lạc được với cảnh sát cuộc, có lẽ một tí nữa họ sẽ đến ngay
…….
-  Thưa ông giám đốc!
…….
   - Ông giám đốc, cảnh sát họ đã ...
- Vâng... vâng...
Khởi Tạo thờ thẫn như kẻ lạc vào chốn xa lạ, chàng tiếp lục nắm lấy cánh tay lạnh ngắt của bé Lệ. Chết rồi ! Khởi Tạo lẩm bẩm. Chỉ cách có một làn da, mà tay ta ấm ; còn tay Lệ băng giá. Chết là gì ? Đột nhiên Tạo thắc mắc.
Con tôi bị người ta giết! Không làm gì có chuyện đó được, nhưng sự thật đang sờ sờ trước mắt, ta phải làm gì ? Lúc lấy vợ, Tạo không bao giờ ngờ đến một ngày dễ sợ thế này lại có thể xảy ra trong đời mình. Dễ sợ thật.
Tiếng khóc của thằng Xá nhỏ dần. Khởi Tạo quay lại, cô Châu đã dìu nó đi trở lại nhà.
-       Ai giết bé Lệ chứ ?
Sau cùng rồi Khởi Tạo cũng quay lại với chính mình. Tại sao họ lại giết ? Bé Lệ dễ thương và hồn nhiên. Càng nghĩ Khởi Tạo càng thấy máu nóng trào lên óc, nó muốn tuôn ra từng lỗ chân lông. Tạo ngẩng đầu lên nhìn mặt trời xế trưa nắng như thiêu đốt. Dưới ánh nắng sáng rực này lại chứa một tên giết người ? Hắn bây giờ ở đâu ? Bất chợt Khởi Tạo đứng phắt dậy. Những chiếc phi cơ Mỹ xếp theo đội hình vút qua đầu chàng. Tiếng động cơ thật chói tai, thật tàn nhẫn.
  ***
Bé Lệ ngủ yên được mười hôm. Khởi Tạo rời bệnh viện trở về, chàng vẫn không làm sao quên được bé Lệ. Ngồi trong phòng sách, câu hỏi lúc nào cũng lẩn quẩn trong đầu. Ai giết bé Lệ chứ ? Tại sao lại giết nó ?
 
Nhớ lại buổi an táng khi ông thầy lễ đọc đến tên Lâm Tịnh Phu niệm hương, Khởi Tạo thấy hắn đứng khúm núm như kẻ phạm tội, hay là...        
 
Nghĩ đến chuyện cũ, rồi đưa mắt nhìn ra khu rừng tòng, bóng mát như một đồng lõa. Khởi Tạo hình dung ra cảnh thủ phạm dẫn đứa con gái vô tư của mình bước trên đường mòn. Thủ phạm có khuôn mặt giống hệt Lâm Tịnh Phu. Hắn... Chắc chắn phải là hắn, vì ngoài hắn ra thì còn ai đủ lý do để dẫn và giết bé Lệ chứ ? Đột nhiên, KHởi Tạo lại thấy bàn tay gầy và trắng xanh của Tịnh Phu giống như một bàn tay vấy máu.
Giữa lúc vớ vẩn với bao nhiêu suy đoán, một quả bóng màu cam chợt xuất hiện bên ngoài cửa sổ. Quả bóng có thắt nơ trắng phất phơ theo gió. Khởi Tạo ứa nước mắt .
khi nghĩ đến chiếc nơ trắng thắt lưng con, chàng úp mặt xuống bàn. Quả bóng màu cam phải chăng là linh hồn đáng thương của Lệ ? Nỗi phiền muộn đến giờ phút này mới thấm, mới ngập đầy từng lỗ chân lông. Nếu Hạ Chi, thằng Xá và tất cả những cái gì tư hữu có đánh mất cũng chưa chắc làm Tạo buồn hơn nỗi buồn hôm nay. Một đứa bé chỉ hơn ba tuổi, ngây thơ và đáng yêu như bé Lệ lại có thể bị người ta tàn nhẫn giết chết. Không có gì khốn nạn hơn, Khởi Tạo cắn lấy môi để khỏi bật lên tiếng khóc.
Trước hôm vụ án xảy ra Lệ vẫn còn nắm tay Khởi Tạo, nó đo bàn tay nhỏ nhắn  của mình với cha bảo :
-  Tay cha to quá.
Và Khởi Tạo cúi xuống, đột nhiên một linh cảm bất ổn thoáng qua óc.
Đôi tay nhỏ và trắng xinh của con như có điều bất hạnh. Không ngờ cái nắm tay hôm nọ lại là cái nắm tay cuối cùng.
Tay cha to quá ! Tạo nghĩ đến câu nói cuối cùng của con, chàng đưa khăn lên lau vội mắt rồi ngắm lại bàn tay mình Khởi Tạo đờ người ra. Trời ơi bàn tay như thế này mà chẳng cứu được con thật vô dụng ! Lúc Lệ bảo '’ Tay cha to quá" có phải nó cũng đủ linh cảm được sự bất lực của chúng không ? Hay chỉ là một sự ngạc nhiên vì sự quá khổ của bàn tay chàng ? Khởi Tạo nhìn vào tay và nhớ lại. Phải chi... Tại sao ta có thể thờ ơ như vậy được chứ ? Năm Chiêu Hòa 18 (1942) khi bé Lệ ra đời cũng là lúc tình trạng nguy ngập nhất, cha Tạo vì tình trạng thiếu hụt nhân viên phải đảm nhận nhiều vai trò một lúc, sự làm việc mệt nhọc đó khiến ông ngã bệnh. Khởi Tạo lúc bấy giờ chỉ mới hai mươi tám tuổi đã phải gánh lấy trách nhiệm cha, cai quản cả một bệnh viện to giữa lúc thực phẩm, thuốc men vô cùng khan hiếm. Có một thời Tạo đã nghĩ đến chuyện đóng cửa bệnh viện nhưng rồi lại thôi. Khi cuộc chiến kết thúc, tất cả những hiện kim trong ngân hàng bị niêm phong để chuẩn bị cho việc đổi bạc mới thì việc điều hành bệnh viện càng khó khăn hơn may là quản lý kinh nghiệm có thừa nên bệnh viện thoát khỏi cơn phá sản. Vườn hoa xinh đẹp được biến đổi vườn trồng khoai, việc nấu nướng trong bệnh viện được giao phó cho bệnh nhân tự túc và vấn đề vệ sinh không còn được coi trọng.
 
Mỗi ngày Tạo phải đến bệnh viện thật sớm và tối mò mới trở về được nhà. Những tháng ngày lao lực kia khiến chàng không rỗi rảnh âu yếm con thơ. Một đời sống vỏn vẹn có ba năm, không một hạnh phúc. Chiến tranh, chiến tranh ! Càng nghĩ Tạo càng thấy bức rức. Chăm chú nhìn xuống lòng bàn tay Tạo kiểm điếm lại xem mình đã mấy lần giữ được con trong vòng tay ? Duyên số thật bạc, hạnh phúc nhỏ nhoi. Lệ đáng thương quá ! Tạo nghĩ đến vòng cổ non nớt của con. Tàn nhẫn thật, tại sao hắn lại có thể giết được con ta chứ ? Tạo muốn hét to
Bàn tay bóp cổ bé Lệ ? Bàn tay đó như thế nào ? Khởi Tạo lại nghĩ đến Lâm Tịnh Phu. Nhưng nếu Phu là thủ phạm, tại sao ta chẳng nhìn thấy một sự đổi khác nào ở hắn ? Khởi Tạo hổ thẹn đứng dậy, chàng chợt nhớ đến Hạ Chi. Sau cái chết của Lệ. Hạ Chi đã nằm liệt trên giường. Tạo định bước xuống lầu thăm vợ, nhưng rồi lại ngập ngừng. Hình ảnh Lâm Tịnh Phu với Hạ Chi riêng rẻ trong nhà, bỏ mặc bé Lệ ngoài sân nóng như thiêu như đốt vẫn không phai mờ trong chàng. Từ khi tai nạn xảy ra đến nay. Tạo đã nhiều lần định lên tiếng trách móc vợ, nhưng rồi chàng cố nén xuống, vì Hạ Chi vẫn chưa rời khỏi giường bệnh.
 
Càng nghĩ đến con trẻ, Tạo càng buồn. Chàng đâm ra oán vợ. Trước mắt chàng nơi bờ suối, Hạ Chi còn dám ngã chết giả trong lòng, thì còn gì không nghi ngờ nữa ?
 
        Từ lúc cưới được cô vợ trẻ đẹp như Hạ Chi, Tạo thấy lúc nào mình cũng bận tâm vì ghen. Mỗi lần Hạ Chi đi phố về với  vẻ hớn hở là Khơi Tạo lo lắng : Ra phố gặp gì mà vui thế ? Nhưng chàng vẫn giả vờ hôn nhẹ lên trán vợ hỏi :
-  Sao, đi phố vui không ?
Nói xong, Tạo lại tức mình, tại sao ta lại không mở miệng hỏi thẳng lý do với nàng? Hạ Chi người ít nói, chỉ bao giờ được hỏi mới mở miệng, điều nầy càng khiến Tạo khổ sở.
Bây giờ Tạo vẫn chưa quên được câu chuyện ngày nào. Hôm bé Lệ lâm nạn. Hạ Chi lại vui vẻ với Lâm Tịnh Phu trong phòng. Tuy không phải đích thân là thủ phạm, nhưng dù sao Hạ Chi và Lâm Tịnh Phu vẫn có trách nhiệm với cái chết của bé Lệ. Khởi Tạo vừa đi vừa lầm bầm.
 
Xuống lầu qua khỏi hành lang, Khởi Tạo bước vào phòng vợ.
Hạ Chi ngồi  trên giường xoay mặt ra cửa nàng không thấy chàng. Khởi Tạo lớn tiếng :
- Hạ Chi !
Nhưng Hạ Chi ván ngồi bắt động trên giường. Một con bướm trắng từ bên người nàng vụt bay cao, đảo quanh phòng, như muốn dừng chân, xong vụt bay ra khỏi cửu. Con bướm trắng ! Khởi Tạo bàng hoàng, đột nhiên chàng cảm thấy vợ đáng thương vô cùng.
-       Hạ Chi!
Tạo hạ thấp giọng. Chi có vẻ ốm thật nhiều, nàng buồn vì mất con hay hối hận với những bứt rứt cũ ? Mỗi lần nghĩ đến bé Lệ là Tạo lại giận, nhưng bây giờ?... Bây giờ thì...
-       Chi nầy !
Tạo bước tới, nhưng tiếng chuông điện thoại trong phòng khách đột nhiên reo vang.
 
- Tôi là ông Hà ở cảnh sát cuộc đây, trân trọng báo cho ông biết..
- Sao ? Thủ phạm đã bắt được rồi à ? Ai thế ?
Trong đầu Tạo lóe lên hình ảnh của Lâm Tịnh Phu, tim chàng muốn ngừng đập, nín thở nghe giọng nói bên kia đầu đây, nhưng những giọng ồn ào khiến chàng không nghe gì hết.
- Ông Hà, ông làm ơn cho tôi biết, thủ phạm là ai vậy ?
- Điện thoại hư rồi à ? Nghe không rõ.
- Thủ phạm là ai thế ?
- Thạch Thổ Thủy. Ông biết hắn không ?
Thủ phạm không phải Lâm Tịnh phu, thất vọng lớn. Tạo chi muốn nghe bên kia bảo là Lâm Tịnh Phu thôi.
Thạch Thổ Thủy ? Hắn là ai ? Cái tên này hình như nghe quá, nhưng bệnh nhân quá nhiều, làm sao nhớ cho được ?
Bên kia đầu đây có lẽ vì đợi quá lâu chẳng thấy Khởi Tạo lên tiếng, nên lập lại :
- Thạch Thổ Thủy, ông biết hắn chứ ?
- Dạ... Dạ không, bệnh nhân tôi nhiều quá nên tôi không nhớ là mình có biết hắn không.
- Không biết thật à?
- Để... Để tôi xem hồ sơ bệnh lý xong trả lời cho ông sau nhé ? Nhưng mà bây giờ hắn ở đâu ?
Khởi Tạo nghĩ đến cái chết của bé Lệ, cơn giận như lửa lan nhanh khắp người. Tôi phải giết hắn để trả thù cho con. Nhưng bên kia đầu dây đã cắt đi hy vọng của chàng.
-       Hắn... Hắn đã chết rồi.
-    Chết rồi à ? Tạo không tin điều vừa nghe - Tại sao lại chết ? Tại sao mấy ông để hắn chết dễ dàng như vậy, bắt hắn đền tội nữa chứ ?
- Dạ xin lỗi, nhưng đó là việc ngoài ý muốn. Thạch Thổ Thủy đã tự treo cổ chết trong nhà giam.
 
Khởi Tạo cắn môi.
- Sao lại có chuyện lạ vậy ? Lệ có thù hằn gì với gã, mà gã lại giết con tôi chứ ?
- Dạ điện từ Chấp Quang cho chúng Tôi biết như vậy đó ông. Họ chi biết tổng quát như thế thôi, còn chi tiết đợi báo cáo đầy đủ sẽ cho ông biết sau nhé ?
 
Khởi Tạo để yên ống nghe trên tay, đứng bất động, bên kia đầu dây máy đã cúp tự bao giờ.
 
 Bé Lệ bị một gã đàn ông xa lạ giết chết ? Làm gì có chuyện đó ? Khởi Tạo ngơ ngác. Bé Lệ chẳng lẽ chịu đi chơi với một người xa lạ ư ? Tất cả hình ảnh hôm xảy ra án mạng vẫn không phai trong đầu chàng. Thằng Xá với cô Châu đi vắng, nhà chỉ có Hạ Chi và Lâm Tịnh Phu. Hạ Chi làm mẹ, lẽ ra phải gần gũi với bé Lệ mới phải chứ ? Tại sao nhà vắng lại tiếp đàn ông trong nhà ?
Có lần Hạ Chi bảo :
-       Lệ nó ngoan lắm chỉ cần có nó là em có thể ở nhà suốt ngày được.
Vậy thì việc giữ bé Lệ lại trong nhà đâu có khó khăn gì ? Tại sao Iại để nó rơi vào tay tên sát nhân kia ? Lỗi tại ai ? Lâm Tịnh Phu và Hạ Chi ? Còn tên khốn nạn Thạch Thổ Thủy nào nữa, sao nó ác thế ? Giữa lúc ta chưa trả được thù thì lại tự sát chết tiêu ? Tạo chỉ còn biết trút cơn giận lên đầu vợ.
 
Trở về phòng ngủ. Hạ Chi vẫn còn ngồi bất động trên giường. Nàng có nghe thấy gì không chứ ? Không lẽ Hạ Chi cũng không muốn biết thủ phạm là ai nửa sao ? Tạo quét mắt sắc nhìn vợ, nhưng thái độ của vợ khiến chàng lo lắng.
-       Hạ Chi!
Hạ Chi với đôi mắt thất thần của kẻ chết yên lặng.
-       Thủ phạm đủ tìm ra rồi em ạ.
Đầu Hạ Chi lắc nhẹ
-    Nhưng hắn đã chết rồi !
 
Hạ Chi chậm rãi quay lại rồi hướng mắt trở về sân, đôi mắt ngơ ngác của người mất trí, rồi đột nhìên nàng chỉ thẳng ra ngoài.
-    Xem kìa, Lệ nó đứng kia kìa !
Tạo bước tới ôm lấy vợ.
-       Đừng nói xàm em ạ.
- Đó, nó đứng dưới cành hoa giấy đấy !
 Khởi Tạo nhìn thẳng vào mắt vợ.
-       Chi, em điên rồi à ? Lệ nó chết rồi làm gì có chuyện đứng ngoài sân được.




0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.01.2017 23:03:09 bởi Ct.Ly>
4.  BÓNG SEN
 
SAU ngày thủ phạm tự sát chết được một tuần. Khởi Tạo ngồi trong phòng sách đọc đi đọc lại mãi những tờ báo mà chàng xem qua chẳng biết bao nhiêu lần. Bên ngoài những đám mây vàng trên trời đang đổi dần thành màu tím nhạt, những chú quạ trên ngọn cây cao, đang gọi nhau về tổ.
"Thủ phạm giết chết bé Lệ đã tự tử trong nhà giam". Đọc lại cái tít lớn đó, lòng Tạo vẫn thấy đau nhói, mắt chàng rời không khỏi hàng chữ quái ác kia.
-       Một người có ý định tự tử như gã, sao lại còn nhẫn tâm giết bé Lệ chứ ?
 
Tin từ chi cảnh sát tại Chấp Quang, nơi đang mở cuộc điều tra về thủ phạm vụ bốp cổ đến chết con ông giám đốc bệnh viện họ Lại là bé Tiểu Lệ (ba tuổi) cho biết thì: Vào buổi chiều ngày hai tháng tám, người ta đã bắt được một gã tình nghi, đó là một công nhân tên Thạch Thổ Thủy ở vùng Thần Lạc chợ Khởi Xuyên. Sau khi thú nhận tội phạm, hung thủ đã thừa lúc bị giam trong nhà ngục, dùng chiếc áo sơ mi tự thắt cồ chết"
Bên dưới là bản tin khác với đầy đủ chỉ tiết hơn.
"... Buổi sáng hôm hai tây, cảnh sát cuộc do sự tố giác của ông chủ khách sạn cho biết. Có một gã đàn ông dáng dấp đáng nghi vừa đến ngụ tại đây.
Đến khoảng ba giờ chiều, thừa lúc Thạch Thổ Thủy bước ra khỏi phòng, ông ta đã chặn lại hạch hỏi, gã vội bỏ chạy, nhưng nhờ người chung quanh giúp nên đi bắt giữ lại được. Lúc đầu, Thạch Thổ Thủy chối. ‘Tôi không có làm lỗi gì cả, chẳng qua tôi muốn ra phố mội tí thôi’.
Nhưng đến lúc cảnh sát hạch hỏi - Có phải anh đêm nào cũng nằm mơ, la hét om xòm chăng ? Thì gã vội thú nhận gã chính là hung thủ của vụ cố sát bé Lệ bên bờ suối Mỹ Anh ngày 21 tháng 7 vừa qua."
Từ dưới lầu, bỗng có tiếng hát của thằng Xá vọng lên.
"Come come every body. How do you do, and how are you ?..."
 
Đây là một bài hát đồng dao bằng tiếng Mỹ rất được phổ biến từ sau cuộc chiến bại, Khởi Tạo nhớ đến tiếng hát ngượng nghịu của bé Lệ thường hát theo lời của Xá. chàng bỗng mong ước : Phải chi bây giờ nghe được tiếng ca trẻ thơ kia của Lệ.
 
Tia mắt Khởi Tạo lại đập vào trang báo, hình ảnh của Thạch Thổ Thủy dáng trên báo có vẻ già dặn hơn tuổi hai mươi tám của gã nhiều, gần như ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi. Ảnh của Thạch Thổ Thủy hướng thẳng về phía trước. Không có vẻ gì là ngơ ngơ ngẩn ngẩn, nhưng nếu so sánh với thân hình rắn chắc của gã thì Khởi Tạo thấy gương mặt của Thạch Thổ Thủy có vẻ không tương xứng tí nào. Gương mặt đó có vẻ gì cô đơn, yếu ớt, nghiêm nghị với hai hàng mi đậm trung hậu với đôi môi dầy nhưng đôi mắt ?... Đôi mắt của cô đơn.
 
Có thật đây là người đã giết bé Lệ chăng ? Khởi Tạo nhíu mày châm chú nhìn vào bức ảnh. Dù lòng ngập đầy căm thù, nhưng Tạo vẫn không thể nào tìm ra được nét hung dử trên gương mặt của Thạch Thổ Thủy. Thế nầy trách chi, bé Lệ không đi theo gã sao được.
Bên dưới tấm hình là một hàng chữ lớn :
"Lý lịch của hung thủ".
Theo lời của Thạch Thổ Thủy, thì hắn ra đời ở Đông Kinh, lúc nhỏ cha mẹ không may đều qua đời trong một cuộc động đất lớn tại Quan Đông, hắn được người bác ruột ở vùng quê quán Thanh Sanh mang về nuôi dưỡng. Đến năm mười sáu tuổi nạn đói lan tràn, nên gã bị bắt bán cho một hãng thầu ở vùng Bắc Hải Đảo làm lao công, năm Chiêu Hòa thứ mười sáu (1941) bị nhập ngũ, sau cuộc chiến hắn trở về Bắc Hải Đảo, và cùng năm ấy gã lấy vợ, đứa con gái đầu lòng vừa sinh thì vợ gã chết.
 
Đoạn tin trên, Khởi Tạo xem qua không biết bao nhiêu lần, chàng có thể không cần nhìn vẫn đọc làu ra được. Nhưng mỗi khi đọc tiếp câu "Cha của nạn nhân là ông Lại Khởi Tạo với gương mặi buồn bã nói với chúng tôi khi được hỏi đến.
- Cảnh sát đã cho ông biết tất cả, tôi không có điều gì để nói thêm."
Thì nỗi đau xót lại dâng lên trong lòng Khởi Tạo.
Những đám ráng chiều đã đổi ra màu xám, Khởi Tạo nhìn lên bầu trời hoàng hôn nhớ lại những lời mà vị cảnh sát hình sự đã nói với chàng.
Sau khi con gái hắn chào đời, vợ hắn chết vì vấn đề nuôi dưỡng con bé trở nên khó khăn, làm thế nào cho con bú ? Tiếng khóc oa oa của con khiến hắn lúng lúng ? Nhưng nếu chỉ lo cho con mà không đi làm thì cũng không có tiền. Giữa cơn bối rối đó, may nhờ bà chủ nhà hiền từ giúp đở gã trong việc chăm sóc cho con nhỏ. Hôm đó là ngày lễ tế thần, công việc làm đường xá được ngưng lại, trời quá nóng, con nhỏ lại khóc quá to, khiến hắn bực bội bỏ đi ra ngoài, hắn định đi bơi một lúc, nhưng khi qua ngang nhà ông, tình cờ thấy bé Lệ vừa bước ra khỏi cửa. Lúc đó Thạch Thổ Thủy nghĩ phải chi con mình cũng bây lớn thì đỡ biết chừng nào. Hắn mới đứng lại nhìn, bé Lệ cũng nhìn hắn. Đứa bé trông thật dễ thương, gã men đến hỏi bé Lệ đi ra bờ suối chơi hay không ? Bé Lệ gật đầu. Nhưng khi ra đến đấy, có lẽ vì tất cả mọi người đều bận đi xem lễ, nên bờ suối chơi thật vắng. Bé Lệ có lẽ buồn nên khóc, trong lúc hắn đã cởi xong áo quần định nhảy xuống tắm, hắn vội vỗ về bé đừng khóc. Nhưng Tiểu Lệ càng lúc càng khóc to gọi má ơi! má ơi mãi.
 
Theo đúng lời của cảnh sát, thì có lẽ tiếng khóc của bé Lệ đã làm chấn động thần kinh yếu ớt của Thạch Thổ Thủy. Tiếng khóc của con không, chịu còn chưa nổi, bây giờ lại nghe của con kẻ khác. Vì thế trong cơn giận dữ, hắn đã nắm chặt cổ của bé Lệ, mục đích là để dọa, không ngờ bé Lệ chết đi. Hắn hoảng hốt bỏ chạy.
 
Thạch Thổ Thủy sau khi tự thú xong, hắn mỏi mệt nói. trên hai mươi ngày qua hắn chẳng có một phút nào chợp mắt. Vì muốn đi hắn ngủ yên, tôi đã đem giam hắn trong phòng, không ngờ, hắn lại tự tử đột ngột thế.
 
Những điều vị cảnh sát hình sự đã nói với chàng kia, báo chí cũng đã khai thác thật kỹ.
-       Thật là xui xẻo !
Khởi Tạo lẩm bẩm. Phải chi bé Lệ bước ra khỏi nhà chậm một phút, thì đâu có gặp tên sát nhân ? Chẳng qua số mạng của bé Lệ. Nhưng mà, cũng có thể là xui cho tên Thạch Thổ Thủy, vì nếu không gặp Tiểu Lệ, có lẽ hắn đã không phải mang tội giết người. Cứ nghĩ như thế, Khởi Tạo lại nghĩ đến hai chữ "tình cờ" ghê tởm, chàng rùng mình.
Trở về thực tại, gian phòng đã tràn ngập bóng tối, tiếng quạ kêu ban nãy trên cành cây giờ đã im tiếng. Khởi Tạo mò mẫm tìm bật đèn.Nghĩ đến câu nói ‘‘Tiểu Lệ đã khóc to gọi mẹ ơi ! Mẹ’’ của viên cảnh sát, lòng chàng chợt đau nhói.
Nhiều lúc, chàng muốn vào bệnh viện hỏi thẳng người vợ đang nằm dưỡng bệnh rằng.
-       Hạ Chi ! Lúc bé Lệ khóc gọi mẹ ơi mẹ, thì em và Lâm Tịnh Phu đang làm gì đấy ?
Và trong lúc Hạ Chi chỉ ra ngoài song cửa nói:
-       Tiểu Lệ đang đúng dưới tàn cây hoa giấy kìa...
Thì Khới Tạo nghỉ Hạ Chi có thật mất trí rồi chăng ? Chàng hoảng hốt. Không, chẳng qua chỉ là một sự rối loạn thần kinh, tính Hạ Chi hồi nào tới giờ không bình thường lắm, vì thế tinh thần rất dễ bị bấn loạn. Theo sự định bệnh của bác sĩ Trầm, một vị bác sĩ chuyên về thần kinh thì :
-       Đây là chứng tinh thần suy nhược của thần kinh dễ tạo nên những ảo giác, nhưng nếu được điều trị bằng phương pháp điện trị của bệnh viện, tôi ngfhĩ là chỉ khoảng nửa tháng là có thể ra khỏi bệnh viện được rồi.
Lời nói của bác sĩ Trầm khiến Khởi Tạo an tâm
Nhìn thấy cả ảo ảnh của bé Lệ. bấy nhiêu đầy đủ chứng tỏ sự đau khổ đến bực nào. Khởi Tạo bất giác thấy tội cho vợ. Đối với nổi đau khổ này của nàng mà ta lại trách móc - Tuy em không có chính tay nhúng vào vụ cố sát bé Lệ nhưng thủ phạm vẫn không ai khác hơn là em và Lâm Tịnh Phu. Thì có lẽ tàn nhẫn quá !
 
Bây giờ, Khởi Tạo muốn tha thứ tất cả, để mọi người trở về cuộc sống an vui như xưa
 Sức khỏe của Hạ Chi được bình phục nhanh chóng, ngày qua ngày bình thường hơn. Đến vị bác sĩ điều trị phải kinh ngạc. Lượng thực phẩm cần dùng mỗi ngày càng lúc càng gia tăng, bây giờ Hạ Chi đã mập hơn cả lúc chưa xãy ra chuyện gì nữa. Mỗi lần nhìn thân hình phát phì của vợ, Khởi Tạo thắc mắc không hiểu tụi sao trước sự bình phục của vợ như thế này, chàng không cảm thấy vui mừng chút nào.
Rồi Tạo nghĩ. Tại sao một người có thần kinh suy nhược như thế mà vẫn không phát điên lên được ? Chàng bỗng thấy rằng mình khó lòng tha thứ cho người vợ đã gặp nhiều xúc động, lòng chàng rối rắm, trừng mắt nhìn chú nhộng hóa bướm đang đập cánh trên thành đèn.
 
Một lúc sau, Khởi Tạo quay lại nhìn vào tờ báo. Thạch Thổ Thủy tuy đáng ghét, nhưng hắn cũng đáng thương lắm sao...
Có tiếng thằng Xá từ dưới lầu vọng lên, cắt ngang những suy tưởng của chàng.
- Cha ơi, cho con đi với chị Châu qua nhà hàng xóm chơi nhé ?
- Được rồi, nhưng đừng đi khuya quá nhe con.
Lúc gần đây. Khởi Tạo không còn đùa với Xá nữa, sau bữa cơm tối qua loa, chàng lại giam mình trong thư phòng. Khởi Tạo nghĩ có lẽ thằng Xá nó cô đơn lắm, nhưng chàng vẫn không có tâm trí đâu mà đùa với nó nữa.
Rồi Khởi Tạo lại rơi vào suy tư.
Mới mười sáu tuổi đầu mà đã bị bán cho nhà thầu làm cu li thì quả Thạch Thổ Thủy đáng tội. Thuở còn đi học, trong một lần đi chơi xa. Khởi Tạo đã nhìn thấy những gã làm đường, mình trần chỉ mặc độc có một chiếc quần đùi. Chàng đã từng ngạc nhiên tại sao trên đời này lại có những kẻ khốn khổ thế kia ?Khi nghe nói  vì không chịu nội cuộc đời cực nhọc nô lệ mà bỏ trốn, thì những người này bi- những tên cai thầu, tay cầm súng, tay dắt chó đi săn như săn thú, nếu chẳng may mà bị bắt lại, họ sẽ bị trấn nước hay sẽ bị những thanh sắt nung đỏ ấn vào lưng một cách tàn nhẫn để dằn mặt những kẻ khác muốn bỏ trốn đi. Vì vậy, dù Thạch Thổ Thủy là một tên sát nhân ghê tờm, nhưng với cái tình cảnh chỉ mười sáu tuổi đầu đã bị cha nuôi bán cho hãng thầu làm lao công kia ; cũng gợi được ở lòng Khởi Tạo một chút thương cảm.
 Từ cuộc đời lao công khốn khổ đến sự chiến đấu ở mặt trận, có lẽ Thạch Thổ Thủy là con người chưa hề biết thế nào là tự do của một xã hội.
 
Khởi Tạo từ trước tới giờ vẫn oán hận Thạch Thổ Thủy. Trước đây chàng chưa hề nghĩ đến những khắc khoải của hắn, bây giờ đặt tình cảnh của mình vào gã lao công kia, chàng thấy rằng một người vừa cưới vợ xong chưa đến một năm thì vợ bỏ con lại lìa đời, sự đau khổ kia không ai có thể chịu được. Chàng nghĩ, có lẽ Thạch Thổ Thủy không cố tình muốn giết bé Lệ. Nhưng có lẽ vì sau bao năm làm công, cộng với cuộc sống nơi quân ngũ, tạo cho đôi tay gã một sự rắn chắc, chỉ cần bóp nhẹ là cũng có thể giết được người.
 Khởi Tạo không muốn nghĩ đến hai chữ "Giết Người". Chàng cố tình coi hành động của Thạch Thổ Thủy chẳng qua chỉ là một lầm lẫn, và tránh nghĩ đến những hình ảnh đầy thù hận, cố tình giết chết bé Lệ, vì nếu nghĩ đến thì thật quá ghê tởm.
 
Đang lúc Khởi Tạo rơi vào trạng thái suy tư, bỗng từ dưới lầu có tiếng con gái vọng lên:
-       Không có ai ở nhà cả sao ? Tôi lấy trộm đồ bây giờ.
 Khởi Tạo kéo rộng cổ áo.                                                                                
-  Ai đó?
- Ai đó à? Khéo hỏi dữ không, chẳng lẽ đến tiếng của tiểu thơ họ Thang này mà anh cũng nhận không ra ư?
Giọng nói thánh thoát vọng lên trong một ngôi nhà vừa trải qua việc tang gia thế này, tỏ vẻ không tế nhị chút nào cả. Khởi Tạo nghĩ. Hình như là Thang Tử Thăng bạn học của Hạ Chi thì phải. Khởi Tạo an tâm bước xuống lầu.
-       Ồ xin lỗi nhé, không ngờ lại là cô Thang.
Thang Tử Thăng nghiêm mặt đứng giửa phòng khách nói:
-       Làm gì cửa lớn cửa nhỏ đều mở rộng cả thế nầy ? Cô Châu và thằng Xá đi đâu rồi ? Nếu biết thế này, hôm nào tôi sẽ lén vào lấy trộm áo quần của Hạ Chi hết cho xem.
Khởi Tạo cúi đầu :
-       Tôi hết sức cảm ơn sự giúp đở của cô trong việc vừa rồi.
Từ Thăng đốt một điếu thuốc, nhả một ngụm khói dài.
-       Đừng nói những lời khách sáo như vậy, tôi không thích tội nghiệp cho bé Lệ !
Khởi Tạo gật gù không nói, Thang Tử Thăng tiếp tục.
-       Thật tội nghiệp, có chữ nào xứng đáng hơn hai chữ này không ? Bé Lệ chết, Hạ Chi lại bệnh, lúc nãy tôi có đến thăm Hạ Chi. Nghe chị ấy nói, đã hai ngày rồi anh không có đến thăm, chút nữa anh hãy đến với chị ấy đi nhé !
Rồi Từ Thăng đưa tay búng búng tàn thuốc, quay lại hỏi.
-  Còn thằng Xá đâu rồi ?
-  Cùng cô Châu đi qua bên cạnh chơi rồi.
- Thật tội nghiệp thằng bé chắc cũng buồn lắm, nhưng còn anh ?
Giọng nói của Từ Thăng  thật dễ thương. Gương mặt tròn và đôi mắt sáng của nàng đã gợi cho người một cảm giác thân thiện.
-      Cô Thăn, hôm nay cô có thể ngồi chơi ở đây lâu một tí không ?
 
Khởi Tại thành khẩn nói vì chàng nhận thấy rằng, đứng trước mặt Từ Thăng, tâm hồn chàng có vẻ yên tĩnh đôi chút. Từ Thăng không đáp thẳng lời của Khởi Tạo, nàng nói :
-       Tiết Trung thu chưa đến mà thời tiết có vẻ ướm lạnh rồi, anh phụ với tôi đóng cổng ngoài hành lang lại nhé.
 
Khởi Tạo vẫn đứng đấy, chàng đưa mắt nhìn theo bóng của Tử Thăng.
 
Cửa kính ở song cửa đã đóng lại. Nhìn khung trời bên ngoài qua khung cửa kính, màn trời đã tối đen. Tử Thăng mang trà đến, nàng ngồi xuống.
-   Ồ, quên nữa, ba bốn hôm trước tôi có đến Chấp Quang, trong quán cà phê ở thôn Tây, tôi có gặp ông Cao, ông ấy có hỏi thăm anh và nói tội ngfhiệp, cử chỉ của ông ấy làm tôi xúc động vô cùng.
- Ông Cao vẫn mạnh chứ?
-  Vẫn mạnh, nhưng nói sạo hơi nhiều.
-  Hắn nói sao ?
Từ Thăng nghiêm giọng, nàng hỏi.
-       Anh có can đảm nghe không chứ ?
-   Điều đó...
-  Nhưng tôi nghĩ dầu sao anh và ông ta cũng là bạn thân của nhau, dù có nói ra cũng không có gì đáng ngại. Ông Cao hiện giờ đang lập cô nhi viện ông ấy bảo con gái của kẻ sát nhân hiện đang được giữ ở đấy.
 
Khởi Tạo cầm mảnh giấy vệ sinh lên, bắt lấy con nhộng đang đậu trên gối của chàng.
-       Thật à ? Tôi cũng có nghe qua lời vị cảnh sát thì con gái của hung thủ đã được đưa vào cô nhi viện, không ngờ là cô nhi viện của anh Cao Mộc.
-       Anh chàng họ Cao nói, đây cũng là một kỳ duyên vì khi còn học ở trường bao giờ cũng nghe Khởi Tạo nói là ‘‘Hãy yêu lấy kẻ thù của người’’ Thì bây giờ không lẽ anh ta không nhận con kẻ thù của bạn ư ?
 
 Đôi mắt Khởi Tạo tình cờ hướng về phía hình của bé Lệ trên bàn thờ. Ảnh bé Lệ với chiếc áo đầm màu trắng đang cúi xuống hái hoa, miệng cười, và như sắp sửa đứng dậy chạy vồ về phía chàng.
-  Nói bậy, ai lại có thể nhận con kẻ thù của bạn mình bao giờ.
Chàng muốn thốt ra một lời như thế, nhưng cố gắng ngăn lại, vì Khởi Tạo đã nhớ lại lúc thằng Xá hỏi chàng kẻ thù là gì cha ? Thì chàng đã đáp ‘‘Kẻ thù của ta là những người cư xử với ta không tốt’’.
Nhìn thấy Khởi Tạo vẫn yên lặng. Tử Thăng an ủi:
-       Tôi mới bảo với ông Cao là khi anh nới câu ‘‘Hãy yêu kẻ thù của người" là lúc anh chưa hề có kẻ thù. Nhưng hắn lại bảo anh qua thật là một con người vĩ đại.
 
Khởi Tạo vẫn yên lặng. Tử Thăng lặng lẽ hớp những hớp trà. Gian phòng rơi vào yên lặng. Khởi Tạo sực tĩnh, khi nhận ra bây giờ gian phòng chỉ còn độc một mình mình và Tử Thăng mà thôi, chàng không dám giữ mãi vẻ yên lặng nữa, vội nói:
-  Anh Mộc, anh ấy đưa tôi lên cao quá, sự thật ra tôi không phải là người đủ can đảm thu nhận con kẻ thù của mình bao giờ.
-   Vâng, tôi cũng nghĩ như thế. Tuy rằng bề ngoài có thể là chính danh quân tử đi nữa, nhưng quân tử cũng đều có phải là quái vật đâu ?
-   Quái vật ? Nói như thế cũng hơi quá đáng,  nhưng tôi cũng không phải là quân tử.
Khởi Tạo mỉm cười đau khổ, một tư tưởng thoáng qua óc, làm chàng nỗi da gà. Nuôi dưỡng con kẻ thù của mình ư ? Ngu cách mấy đi nữa cũng chưa có ai dám nuôi con của Thạch Thổ Thủy.
 
Giọng nói của Tử Thăng thật dịu, nàng hỏi :                                                             
-  Anh làm sao đấy?
Khởi Tạo đánh trống lảng .       
-  Theo lời của ông Cảnh sái hình sự thì tội nhất là con bé con của hung thủ, nó không biết là mẹ nó đã chết. Cha nó đã treo cổ tự tử, tối ngày chỉ khóc đòi bú mãi
-   Vâng, tội thật !
-  Cô Thăng ! Cô cũng thấy tội nghiệp cho nó nữa sao? Hôm nghe ông cảnh sát nói thế tôi đã giận dữ lên. Con bé Tiểu Lệ của tôi bị hắn giết còn đáng thương gấp bội nữa kia mà!
- Vâng, bé Lệ không những chỉ đáng tội thôi mà còn đáng thương nữa, nhưng mà dù sao con bé con thủ phạm cũng đáng tội.
Gương mặt Khởi Tạo có vẻ bất bình.
- Thật ư?
- Anh thử nghĩ giả sử như bé Lệ vẫn sống nhưng cha mẹ đều chết cả thì sẽ ra sao.
Một đứa trẻ nhỏ sống mồ côi và một đứa bé chết cô đơn đều đáng tội cả - Nếu bé Lệ sống đơn độc một mình, thì nó quá đáng tội nghiệp.
-  Nếu nó là con của mình... Thì vấn đề sẽ trở nên khác đi, nghĩ kỹ lại cái chuẩn cho mỗi người đều ở một cái mức khác nhau cả.
Có lẽ đúng. Công bình mà nói, con gái của Thạch Thổ Thủy không phải là không đáng  thương.
 
Tuy nói thế, nhưng Khởi Tạo vẫn không nghĩ như điều viên cảnh sát và Tử  Thăng vừa nghĩ, chàng nhận rằng đứa con gái của Thạch Thổ Thủy tuy đáng tội thật, nhưng chàng cũng không thể nào tha thứ cho hành động thu nhận con của kẻ thù. Đây chỉ là một cảm nghĩ thoáng qua đầu, nhưng Khởi Tạo không ngờ rằng đó chính là những bận tâm mai sau của chính mình và Hạ Chi nữa.




0
5. CHIỀU TÀ
 
BỆNH viện của Lại Khởi Tạo tọa lạc trong thị trấn Khởi Xuyên, do ông chàng, một thương gia làm nghề nấu rượu, thừa lúc giá đất bấy giờ còn rẻ ông đã mua luôn một hơi hơn ba ngàn công đất, bệnh viện được lập lên trên thửa đất rộng rãi, từ cổng rào vào đến bệnh viện, xa đến năm mười thước. Có lần Cao Mộc đã nói :
-  Ông của Khởi Tạo chẳng biết thương bệnh nhân tí nào cả. Đối với người bệnh càng ít đi càng tốt, thế mà khi họ đến được cổng rào đã khó khăn lắm rồi mà còn phải đi thêm mấy mươi thước nữa mới đến được bệnh viện.
 
Khởi Tạo cũng nghĩ là Cao Mộc nói đúng.
Chiếc cột trụ ngoài cổng rào, cao hơn hai thước, bên trên treo cao một tấm bảng lớn với mấy chữ "Bệnh Viện bác sĩ Lại" màu đen. Chung quanh bệnh viện cũng tương tợ như ở nhà chàng, trồng đủ loại thủy tòng đẹp.
 
Đứng từ cỗng nhìn vào, người ta có cảm tưởng đây là một vườn cây hơn là một bệnh viện, có lẽ vì những bãi cỏ non quanh nhà và những hàng cây dầu, cây quế cao ngất.
Bây giờ thì những sân cỏ kia không còn nửa, vì nó đã được cày lên để trồng cải. Cái hình ảnh khu vườn trồng cây đã biến mất, nhưng nếu băng qua con đường nhỏ đi ra sau nhà thì người đến vẫn tìm thấy những cảm giác dễ chịu êm đếm. Hàng cây dầu, cây quế và cây hường không phải do người trồng mà tồi tại từ thời hoang dã đến nay, từ cái thuở mà Khởi Tạo hãy còn quá nhỏ, thuở mà người nhà ngại chàng đi xa quá dọa rằng, những hàng cây đó thường có loài gấu đến trèo, tuổi trẻ dễ tin và trong đầu chàng lúc bấy giờ thì sau nhà chỉ là một khu rừng đầy nguy hiểm chớ không phải là khu rừng vườn cây.
Bệnh viện được xây theo hình chữ J . Cha của Khởi Tạo lúc đầu chỉ muốn mở một bệnh viện chuyên về khoa ngoại mà thôi, nhưng sau đó vì nhu cầu, bệnh viện đã phát triễn nhanh chóng. Năm Chiêu Hòa thứ năm (1930) bệnh viện bắt đầu thiết lập thêm nội khoa, nhãn khoa, nhĩ khoa cộng với ngoại khoa có sẵn, biến thành một bệnh viện tổng hợp lớn.
***                                                                                                                                  .
Thế mà nhanh thật ! Bé Tiểu Lệ mất đi đã ngoài tháng, Khởi Tạo vừa ngẩm nghĩ vừa đi bên ngoài hành lang phía Tây ngập nắng của tòa nhà rộng Chừng định đi vào phòng thuốc, nhưng một bóng người từ trong lủi nhanh ra, va vào người chàng.
-       Ồ ! Xin lỗi.
 
Đó là cô thư ký Vương Thụy Kỳ, đôi mắt tròn với chiếc miệng hình quả đào, nàng bước thật nhanh. Khởi Tạo ngạc nhiên nhìn theo.
Chuyện gì xảy ra ? Từ cánh cửa hé mở do Thụy Kỳ vừa bước ra. Khởi Tạo không nhìn thấy gì ngoài những ngăn chất đầy lọ thuốc. Chàng xô cửa bước vào, Lâm Tịnh Phu đang đứng cạnh cửa sổ, hai tay nằm trong túi áo blouse, đón chàng với nụ cười nhạt
Nét nhợt nhạt của Lâm Tịnh Phu và thái độ xồng xộc của cô Thụy Kỳ ban nãy tạo nên hai hình ảnh trái ngược, Khởi Tạo thấy kém vui, khi nghĩ đến cảnh Lâm Tịnh Phu và Hạ Chi đơn độc ngồi trong phòng khách, lúc đó hắn có mỉm một nụ cười như thế nầy chăng ? Một thoáng hờn ghen nổi lên trong lòng.
-  Anh đến thật đúng lúc.
Nụ cười trên môi gã họ Lâm vẫn chưa tắt. Khởi Tạo nghĩ thầm.
-       Đúng lúc cái con khỉ.
Nhưng chàng nói:
-        Thật à !
Rồi cho tay vào túi tìm chiếc bật lửa, đốt một điếu thuốc.lilt lỉm chicc bệt ẳừa. dát một điốu thuốc.
-  Thưa ông giám đốc, tôi có chuyện muốn thưa với ông ?
-   Chuyện gì ?
Khởi Tạo bực mình nhưng vẫn cố giữ vẻ thản nhiên.  Lâm Tịnh Phu đến đây làm việc đã trên hai năm, nhưng chưa hề có một lần yêu cầu gì cả, thế bây giờ hắn muốn đòi gì đây ? Khởi Tạo hoang mang, chàng bước về phía hành lang nói :
-       Được rồi, hãy đến phòng tôi nói chuyện.
Lâm Tịnh Phu sánh vai với Khởi Tạo, hắn cao hơn chàng năm
phân.
-  Cũng không có gì gấp lắm.
-  Đừng lo, tôi cũng chẳng lấy gì làm bận lắm.
Khởi Tạo đáp nhẹ. Đối với những người chàng ghét, chàng chỉ trả lời nhát gừng thôi, thế mà …Khởi Tạo lấy làm bực mình.
 
Dưới chiếc bóng dài của cây bạch dương, một bệnh nhân đang ngồi xem sách. Mở cánh cửa phòng giám đốc ra, những tia nắng chiếu tràn vào phòng. Đây là gian phòng rộng khoảng năm thước, vải màn che màu trắng được phủ kín cửa, chiếc bàn bằng gỗ đào to lớn được đặt bên cạnh, máy đánh chữ, kính hiển vi, bếp điện … bày đủ trong phòng tương tợ như phòng riêng ở nhà của Khởi Tạo. Trên bờ tường còn có những bức tranh với cảnh tuyết rủ, càng làm tăng vẻ nghiêm trang của gian phòng.
Lâm Tịnh Phu ngồi xuống ghế, hắn duỗi thẳng chân một cách mệt mõi, nắng chiều vẫn có vẻ oi bức.
-  Nghe nói bà nhà đã bình phục trở về nhà rồi hở ông ?
-  Nhờ trời cùng đỡ !
      Khởi Tạo vừa vén màn sang bên, vừa nói, nhưng lòng chàng lại đang rủa thầm : nhờ cái con khỉ !
Gió thổi làm rung rinh màn cửa. Lâm Tịnh Phu vuốt những sợi tóc lòa xòa trước trán với những ngón tay dài.
-  Thưa ông giám đốc, theo ông cô Thụy Kỳ là người như thế nào?
- Cái đó …
 
Khởi tạo không biết nói ra sao. Thì ra điều mà Lâm Tịnh Phu muốn nói là việc liên quan đến Vương Thụy Kỳ, Khởi Tạo ngạc nhiên một chút rồi tiếp:
-       Hình như cô ta cũng không đến nỗi nào.
Lâm Tịnh Phu dằn từng tiếng một, miệng gã hơi mỉm cười :
-       Cô ta được không ?
Nụ cười của Lâm Tịnh Phu khiến Khởi Tạo hơi ngượng. Vì Thụy Kỳ cũng chưa xứng đáng với tiếng người con gái đàng hoàng, dù có một mái tóc phủ vai rất đẹp, đi đứng chậm rãi, ít khi hấp tấp như hôm nay. Nhưng nhiều lúc khi mang hồ sơ bệnh lý vào phòng giám đốc,  cô ta thường đứng sát vào người chàng lẳng lơ.
-       Thưa ông giám đốc, chi phí của bệnh nhân này phải tính sao đây?
Thấy Khởi Tạo yên lặng không đáp, Lâm Tịnh Phu lại nhoẻn miệng cười nói :
-       Có ta có vẻ mê ông giám đốc lắm đấy !
Khởi Tạo rủa thầm. ‘‘Đừng đưa tôi vào tròng!’’ Nhưng chàng lại ôn tồn hỏi :
-       Thế anh có định lấy cô ấy không ?
Lâm Tịnh Phu trề môi.
-  Tôi mà kết hôn với cô ta à ? Sao lại có chuyện đó ?
-  Thế còn chuyện giữa anh và cô Thụy Kỳ tính sao ?
- Tính sao ư ? Tôi có liên hệ gì với cô ta đâu ? Cữ ấy chỉ mê có ông giám đốc mà thôi.
Khởi Tạo thấy thái độ của Lâm Tịnh Phu không có vẻ gì đứng đắn cả, chàng hỏi:
-       Thế anh đến đây chỉ để nói chuyện nầy thôi à ?
-    Không phải thế, mà là chuyện sức khỏe của tôi.
- Sức khỏe của anh ?
Khởi Tạo đánh thót, chàng đưa đôi mắt nghề nghiệp nhìn Lâm Tịnh Phu dò xét Gương mặt Lâm Tịnh Phu lộ vẻ đau khổ khi nhìn lại chàng.
-  Thưa ông giám đốc, có lẽ tôi bị nám phổi.
-  Nám phổi ư ?
Khởi Tạo bỗng nghĩ ngay đến số khách hàng đông nghẹt của phòng nhãn khoa, mà Lâm Tịnh Phu là một bác sĩ khá nhiều thân chủ. Khách đến càng lúc càng đông, không phải vì cái mã đẹp trai của gã, mà vì bàn tay kia như có một ma lực, giải phẫu khéo. Đến đây làm đã hai năm, bây giờ LâmTịnh Phu mới trổ hết được tài nghệ của gã, nếu gã nghỉ việc, thì bệnh viện sẽ bị ảnh hưởng. Khởi Tạo quan tâm đến sự kinh doanh của bệnh viện hơn là sức khỏe của Lâm Tịnh Phu.
-       Có thật đó là bệnh phổi không ?
-  Vâng ạ. Mùa xuân vừa qua tôi thấy mình thường hay chảy mồ hồi trộm lại hay bị  sốt, tôi tưởng không sao cả. Nhưng mà, Iúc gần đây bỗng có máu vướng theo.
-  Máu à!
Khởi Tạo hỏi, nhưng lòng chàng đang tàn nhẫn kêu to: ho ra máu !
-       Một ít vướng theo nước giải, lúc đầu tôi tưởng đó là máu răng, nhưng sau khi thứ đàm, bây giờ mới biết là đang ở vào thời kỳ thứ hai rồi !
 
Thế thì phổi đã thủng ! Khởi Tạo rùng mình. Năm 1946 trong giới Y học Nhật Bản, nếu gặp bệnh nhân bị thủng phổi, thì kể như cuộc đời đó đang nằm gần cái chết. Hôm nay trông thấy Lâm Tịnh Phu có vẻ bực bội, chàng nghĩ rằng đó là do cơn bệnh  hành hạ. Với một người mang bệnh phổi ở thời kỳ thứ hai, thì việc đòi hỏi phải làm việc là chuyện không thể được. Khởi Tạo nhìn nét xanh xao của Lâm Tịnh Phu chàng thấy hổ thẹn với tước vị bác sĩ nội khoa của mình.
-  Bây giờ ông thử đi chiếu phổỉ xem sao ?
-  Cũng được, nhưng mà tôi muốn đến Động Giả dưỡng bệnh một thời gian xem sao. Bệnh viện đang đông khách mà bỏ đi thì thật có lỗi với ông Giám Đốc.
 
Nếu hắn đến một nơi xa lạ như Động Giả dưỡng bệnh thì việc tiếp xúc với Hạ Chi sẽ tạm ngưng. Nghĩ đến điều này, bỗng nhiên Khởi Tạo thấy cảm ơn cơn bệnh của Lâm Tịnh Phu vô cùng : Mặc dù về phương diện chi thu của bệnh viện sẽ mất đi một con số khá to, vì sau cuộc chiến chưa đầy một năm, số y sĩ cần thiết thật khan hiếm.
Có lẽ phải tạm thời đóng cửa phòng nhãn khoa, những người bệnh mắt cũng phải tạm thời rời khỏi dưỡng đường, nhưng việc tên này rời khỏi Khởi Xuyên là mình mong mõi vô cùng. Mãi quay cuồng trong bao ý nghĩ Khởi Tạo đã quên đi sự thông cảm cơn bệnh mà Lâm Tịnh Phu đang gánh chịu, chàng cũng không nghĩ đến cơn điêu đứng của gã.
 
Tịnh Phu là người đã mang bé Lệ đến cái chết và Hạ Chi là đồng phạm, Khởi Tạo giả vờ thân thiện :
-       Ở đây không thích hợp cho sự dưỡng bệnh của anh, vì không khí Khởi Xuyên quá lạnh. Còn việc ở Động Giả anh đừng lo, để tôi bảo ông quản lý chu tất cho.




0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.01.2017 20:20:10 bởi Ct.Ly>
6.  KHÓI MÂY 
 
SAU ngày Hạ Chi rời khỏi bệnh viện, những cánh cửa sổ trong nhà có vẻ sáng và sạch hơn nhiều. Suốt ngày nàng cứ mãi bận bịu với công việc, khiến cô Châu cảm thấy lo lắng :
-   Sao bà cứ mãi tìm sự mệt nhọc như thế ?
-   Vận động thế mà khỏe, khỏi phải nghĩ ngợi những chuyện lộn xộn !
Bản tánh Hạ Chi chuộng cái sạch, cửa nẻo phải chùi cho bóng. Dưới cái nhìn của những người khác, gia đình Khởi Tạo đã bắt đầu trở về nếp sống trầm lặng bình thường.
Chìu theo ý của thằng Xá, sau khi dùng cơm tối xong, Hạ Chi đốt lửa trong sân dù trời chưa tối hẳn.
***
Khởi Tạo bước ra khỏi phòng tắm, ngồi trên chiếc ghế mây kê bên hiên đảo mắt nhìn ra sân. Cây quì cao vút tận trời, ngồi trong hiên không nhìn thấy ngọn, cây cao ít nhất cũng mười mấy thước, kề bên là cây phong với những chiếc lá đỏ ói từ mùa xuân đang tắm trong nắng chiều rực rỡ, rồi lại nhìn sang những đóa sen tươi nở trong hồ, Khởi Tạo bỗng sực nhớ ra là đã từ lâu, từ khi cuộc chiến bộc phát đến nay, chàng đã quên bẵng đi việc kêu thợ đến sửa sang vườn cỏ.
 
Trước khi bệnh viện được chỉnh đốn lại thì khoan nghĩ đến chuyện nầy, nhưng bây giờ ? Cơn bệnh của Lâm Tịnh Phu khởi phát. Trong thời gian dưỡng bệnh, lương vẫn phải trả đầy đủ, bệnh viện lại thiệt thòi, vấn đề tìm một bác sĩ khác thay thế thì đã có ông quản lý lo lắng. Đã nhiều lần, Khởi Tạo tính toán suy nghĩ, không kiểu có nên thố lộ cho Hạ Chi biết hay không , vì chảng không đoán được phản ứng của nàng.
Khởi Tạo quay lại, nhìn thẳng về phía Hạ Chi và thằng Xá với một phần gương mặt đang ửng đỏ vì lửa. Đôi mi sậm cong vút sau lần đau khổ càng tăng thêm vẻ đẹp bi thương. Hạ Chi bất chợt ngẩng lên bắt gặp lia nhìn của chồng, nàng mỉm cười, nụ cười hiền hòa xinh xắn.
Làn môi tươi như hai cánh đào kia có từng hôn lấy Lâm Tịnh Phu hay chưa ? Ý nghĩ vừa thoáng qua tạo sự ghen tức ngấm ngầm. Câu nói đã nhiều lần không định thốt chợt buột miệng .
-  Ông Lâm vừa xin phép tôi đến Động Giả dưỡng bệnh.
-  Ồ.
Hạ Chi mở to mắt, nhưng vội quay nhanh về mồi lửa đang cầm trên tay.
Trước phản ứng có vẻ không phán ứng của vợ, Khởi Tạo bỗng hoài nghi. Nghe bảo đến Động Giả, thi phải biết ngay là bệnh phải mới đến đấy chứ ? Tại sao không tỏ vẻ gì là kinh ngạc cả vậy ?
-       Mẹ ơi, đừng động đậy chứ. như thế này làm sao bắt lửa được ?
Câu nói của thằng Xá khiến Khởi Tạo khám phá ra bàn tay của Hạ Chi đang run rẩy chàng có vẻ thỏa mãn.
Hạ Chi bảo con :
-   Thôi, đợi khuya tí hãy đốt, bây giờ trời hãy còn sáng lắm.
-    Vâng.
-   Chị Châu đang đào khoai đàng kia kìa con hãy đến phụ giúp chị ấy đi nhổ.
-   Đào khoai à ? Ồ sướng quá !
Xá ném chiếc mồi lửa xuống, chạy đi. Hạ Chi như đang nghĩ một điều gì ? Mắt Khởi Tạo không rời vợ.
-       Hạ Chi, em đang nghĩ gì đấy ?
Hạ Chi ngẩng đầu lên, giọng nói của nàng có vẻ nũng nịu.
-   Anh thử đoán xem ?
-   Anh đoán không ra.
Khởi Tạo nói, chàng nghĩ không lẽ lại đang nghĩ về Lâm Tịnh Phu ?
Hạ Chi bước đến, ngồi xuống cạnh chồng.
-       Em muốn có một đứa con gái.
-       Một đứa con gái ?
-       Vâng, em muốn có một đứa con gái nhỏ.
 
Tại sao Hạ Chi không hỏi chàng vì chuyện của Lâm Tịnh Phu ? Nàng phải hỏi tại sao Lâm Tịnh Phu đến Động Giả chứ ? Thế sao lại chỉ bảo là muốn có một đứa con gái, tại sao ? Nàng là vợ mà sao ta chẳng bao giờ đoán được ý nàng ? Thế là thế nào? Hay chẳng qua chỉ là mộc lời nói không có tình, mục đích chỉ che đậy lòng nàng mà thôi?
-       Không cần biết con trai hay con gái em cũng không thể có được, vì em không thể sinh được nữa.
Hạ Chi đỏ mặt.
-       Em không nghĩ như vậy.
Sau khi sinh xong bé Lệ, Hạ Chi vì bị sưng màng tử cung nên phải cột buồng trứng việc sinh nở không còn hy vọng nữa.
-       Nếu có đủ cả thằng Xá và bé Lệ, thì em đã không cần có thêm một đứa con nào nữa cả.
Bề ngoài, Hạ Chi tỏ vẻ một phụ nữ yếu đuối, nhưng đã quyết định điều gì, ít khi nàng chịu bỏ cuộc. Tuổi hãy còn trẻ mà không thể sinh nở được nữa thì đối với cương vị làm chồng của Khởi Tạo, chàng thấy gia đình không còn đầy đủ ý nghĩa như trước Hạ Chi đã gần như là một vật phế thải. Bé Lệ mới chết bốn mươi chín ngày, thế mà nàng lại đòi phải có một đứa con khác, điều này khiến Khởi Tạo không thể nghĩ đến vấn đề sinh con.
Hạ Chi van nài.
-  Vâng, mặc dù em không thể sinh được nhưng em vẫn muốn có con, em muốn xin một đứa bé thế cho bé Lệ.
-  Nhưng Tiểu Lệ mới chết có bốn mươi chín ngày mà ?
- Vâng,  vì thế em mới buồn, em thấy cô đơn đến điên lên được, nếu bây giờ nuôi một đứa bé mới sinh, có lẽ em sẽ được an ủi hơn nhiều.
 Khởi Tạo chưa hoàn toàn đồng ý với vợ. Tại sao khi ta bảo cho nàng biết Tịnh Phu sắp đi Động Giả, nàng lại không hỏi thêm một lời, mà chỉ đòi xin một đứa con để nuôi. Không lẽ vì không có Lâm Tịnh Phu ở đây nàng sẽ thấy cô đơn à ? Cần con nhỏ an ủi ? Những câu hỏi lẩn quẩn trong đầu.
-       Em hỏi gì anh không hiểu, tinh thần em mỏi lắm rồi à ?
Đôi mắt Hạ Chi chợt ướt.
-  Không, bệnh em đã khỏi.
-  Nhưng mà, cảm giác cô đơn muốn điên của em đó chứng tỏ tinh thần em đang mệt mỏi.
-  Không phải thế, bất cứ một người làm mẹ nào cũng đều như em cả, sẽ cảm thấy cô đơn và đau khổ khôn cùng. Anh có công việc để làm nên không có phút nghĩ quẩn, cũng không có giờ để nhỏ nước mắt.
 
Trên má của Hạ Chi, đã có những giọt nước lăn xuống. Khởi Tạo nhìn vợ, chàng không dám đề cập đến nửa, vì ngại bệnh cũ của vợ tái phát.
-       Em muốn có một đứa con để nuôi, em rất mong được có một đứa con gái, em van anh, van anh. Hãy chìu ý em đi.
 
Khởi Tạo ngẫm nghĩ: Tại sao phải cần có đứa con gái để an ủi ? Con người đâu phải là món đồ chơi ? Nhưng chàng vẫn yên lặng không nói. Giọng Họ Chi lại vang lên.
---&--
-          Em van anh, đây là lời van xin duy nhất trong đời em ! Hãy cho em một đứa bé về nuôi, coi nó như bé Lệ, yêu nó như bé Lệ vậy !
Khởi Tạo không muốn có một bé gái, nháất là những đứa đồng lứa với bé Lệ. Vì mỗi lần nhìn thấy chúng là tim chàng đau nhói, nhìn thấy chúng là chàng phải quay  mặt đi ngay. Trong khi đó, Hạ Chi bắt gặp một đứa bé gái là nàng lại đăm đăm nhìn có khi Iại ôm chúng,nói chuyện với chúng, quấn quít một cách không rời được.
Khởi Tạo thắc mắc không hiểu được vợ, chàng tự hỏi không lẽ đàn bà người nào cũng có một thứ tình cảm khó hiểu như vậy sao ?
-        Em van anh, qua khỏi ngày kỵ bốn mươi chín ngày của bé Lệ xong, anh cho em được nuôi một đứa con khác anh nhé.
Hình ảnh của vị giáo sư họ Hạ, cha của Hạ Chi hiện dần trong đầu. Khởi Tạo thấy vợ mình không có vẻ gì giống cha cả. Có lẽ vì nàng mất mẹ từ thuở nhỏ chăng ? Chăm chú nhìn vào mặt vợ, chàng nghĩ rằng nhất định tư tưởng của chàng và cha vợ phải y hệt nhau.
Với một giọng nhỏ nhẹ, Khởi Tạo bảo vợ :
-       Em phải biết là anh không muốn nhìn thấy một đứa con gái nào nữa cả.
Hạ Chi gật đầu.
-       Em biết, nhưng mà... Em muốn có một đứa con gái.
Tuy nhìn thấy bé gái vẫn không tránh được sự khó chịu, nhưng Hạ Chi mỗi lần nhìn thấy những đứa trẻ đồng lứa với Tiểu Lệ, là không cưỡng được ý đến nói chuyện với chúng. Hình như có một sự giống nhau ở nơi những đứa này thí dụ đôi hàm răng sửa nhỏ nhắn dễ thương, làn da mịn và mềm hay mái tóc thơm mùi nắng cháy với những câu nói ngọng nghịu dễ thương. Nói chuyện với  chúng là tình yêu mẹ con được dịp khơi nguồn, đó là một thứ tình khó cưỡng.
Tóm lại, trong những điểm gần gũi, tuy chỉ có một phần nghìn hình bóng bé Lệ vương vấp, Hạ Chi vẫn cố gắng bám víu và tiếc thương.
 
Nuôi một đứa con nuôi dưới mắt Khởi Tạo là một việc động trời, nhưng với Hạ Chi, đó là một thứ ý niệm tự nhiên. Dù dưới một hình thức nào, nàng cũng muốn được gần gũi đứa bé gái, để đền bù che dấu trácch nhiệm của mình trong vụ chết thảm của bé Lệ. Nhưng nàng không làm sao tỏ bày một cách rành rẽ cho chàng biết được vì nàng nghĩ rằng làm cha như Khởi Tạo phải tự biết chứ, nếu không biết thì quả thật đáng trách.
Đôi mắt tư lự của Hạ Chi đăm đăm nhìn ra ngoài vườn. Khởi Tạo ngại ngùng, có phải bệnh lại tái phát nữa chăng ? Chàng ừ ừ.
-  Nuôi thêm một đứa bé thì cũng giống như nuôi thêm một chú mèo, thôi được để tôi tính lại xem.
-  Anh chịu nghĩ lại à ? Có thật không ?
-  Ừ.
Tạo cảm thấy ngoài cách chấp nhận ra, không còn cách gì khác nữa.
-       Chúng ta hỏi thăm ông Cao xem, đối với cô nhi viện ông ấy rành lắm.
     -  Cao Mộc đấy à ? Tạo sực nhớ đến những lời mình đã cùng cô Tử Thăng nói với nhau mấy hôm trước.
-  Vâng, em nghĩ anh ấy sẽ giúp được chúng ta.
 -  Ờ, cũng được.
-  A, dưa hấu giờ chắc đủ lạnh rồi.
 
Với đôi mắt đăm chiêu, Tạo nhìn theo dáng vợ bước nhanh về phía nhà bếp, những đường nét dịu dàng, đối với chàng vẫn đẹp như ngày nào.
[sub] [/sub]      Hạ Chi mang một tô dưa lớn đặt trước mặt chồng.
-       Ăn đi anh, ngọt lắm đấy. Trong Cô Nhi viện có rất nhiều đứa trẻ bất hạnh, em sẽ xin một đứa mang về, em sẽ thương nó, để cho hình ảnh bé Lệ của chúng ta sống Iại.
 
Khởi Tạo miệng an dưa, nhưng lòng định nói: Lúc ấy dù em có làm thế nào đi nữa thì bé Lệ cũng đã chết rồi !
 
Dáng dấp hấp dẫn của vợ ban nãy, khiến Tạo sực nghĩ đến Lâm Tịnh Phu. Hôm ấy có gì đã xảy ra giữa Hạ Chi và Phu chưa hử ? Khởi Tạo nghĩ. Mình đã báo cho nàng biết Tịnh Phu sắp đi Động Giả, mà nàng lại không hỏi thêm một câu gì, thì thật là kỳ cục.
-       Xá ơi, Châu ơi ! Mau đến dùng dưa nè.
Hạ Chi đứng lên gọi to, xong lại ngồi xuống, Tạo không nhịn được nói:
-       Anh Phu bị bịnh phổi, anh ấy khạc ra máu còn phải tịnh dưỡng.
Hạ Chi gật gật đầu, nhưng vẫn không nói một lời nào.
-  Hiện giờ chưa có một loại thuốc nào có công hiệu với bệnh phổi cả, ngoài cách đến Động Giả tịnh dưỡng ra không còn cách nào khác. Thằng Xá từ cửa sau bước ra, nó hét to.
- Ồ! Quả dưa đỏ !
Hạ Chi nhìn con, mỉm cười hiền hậu.
-  Đi rửa tay đi con !
- Vâng !
 
   Xá sung sướng chạy nhanh xuống bếp trong khi Hạ Chi cúi đầu nhìn xuống.
-       Động Gìả xa quá, sợ việc thăm viếng khó khăn, hay là em hãy thay mặt anh đến viếng trước khi anh ấy ra đi, được chứ ?
Hạ Chi ngẩng mạt lên nhìn chồng lắc đầu. Khởi Tạo vẫn cố giữ vẻ bình thản.
-   Không được à?
-   Vâng.
-   Nhưng mà... Đó là bổn phận của  bà giám đốc cơ mà..
-   Vâng, nhưng... Hạ Chi lắp bắp nói không được !
 
Nhứt định hôm ấy phải có một cái gì đã xảy ra ! Khởi Tạo cảm thấy choáng váng như vừa bị quật ngã. Chăm chú nhìn vợ, lòng muốn hói : ‘Tại sao em lại không muốn đến thăm hắn chứ’ ?
 
Thằng Xá và cô Châu đã đến, Khởi Tạo ngưng bặt câu chuyện. Lòng chàng như lửa  đốt, trong khi Hạ Chi tươi cười cầm dưa đưa trao cho con.
-       Xá đã đào được mấy củ khoai nào ?
Ăn xong dưa, Khởi Tạo đứng đậy.
-  Xá, đi dạo với cha nhé ?
-  Thật hở cha ?
Xá vỗ tay, hắn có vẻ sung sướng. Nhìn vẻ hớn hở của con, Khởi Tạo bỗng có cảm giác xót xa. Sau ngày bé Lệ mất, Xá có vẻ cô đơn một cách tội nghiệp.
-  Thật chứ, xách theo đèn bấm nghe con.
-  Thế thì tuyệt! Mắt Xá sáng hẳn lên.
Khởi Tạo xoa nhẹ đầu con, chàng thầm nhủ phải làm thế nào cho đứa con duy nhất này sống hạnh phúc.
-  Con vui lắm không ?
-   Mẹ cùng đi với nhé ?
Thằng Xá nắm lấy tay Hạ Chi, Khởi Tạo vội cướp lời.
-       Hôm nay mẹ con không khỏe, để lần sau đi.
Cơn giận ban nãy Khởi Tạo bảo Hạ Chi đến thăm Tịnh Phu mà nàng chưa chịu đi vẫn còn tồn tại. Tạo muốn đánh một vòng cho khuây khỏa.
Cô Châu trao đèn bấm cho Tạo
-       Bận về trời có vẻ tối lắm đấy.
Hạ Chi như nhìn ra vẻ không vui của chồng, nhưng nàng vẫn dịu dàng.
-       Đi cho cẩn thận nhé.
Bước ra khỏi cửa, Tạo đi về phía khu rừng. Sau chuyện bé Lệ xảy ra, đây là lần đầu tiên chàng bước vào vườn cây. Khi biết được ý  định của cha, thằng Xá buông tay Tạo nó thụt lùi về sau :
-  Cha ơi, con sợ.
-  Đồ ngu, sợ cái gì, có cha đây mà.
 
Khởi Tạo kéo tay con bước về vườn thực vật, trên hàng cây, ráng hồng rơi rớt làm nhuộm đỏ những chiếc lá. Cành tòng rào rạt theo gió đưa.
-  Đi đâu đây cha ?
-  Đến bờ suối.
-           Bờ suối.
Xá hốt hoảng nắm chặt tay cha, Khởi Tạo lắc mạnh tay con, miệng hát :
 
«Mặt trời đã lặn ở phương Tây, hoàng hôn đến rồi... »
Xá bắt chước cùng hát theo.
Đi chẳng bao xa đã thấy chiếc cầu nhỏ bắc ngang khe nước. Bé Lệ đã từng nắm lấy tay của thủ phạm bước qua cầu này rồi chăng ? Bây giờ nó đã chết ! Nghĩ đến đây, nước mắt tràn ra mi Tạo, chàng im bặt chỉ còn tiếng thằng Xá tiếp tục hát. Nghe tiếng ca non nớt của trẻ thơ, những giọt nước mắt lại thấm ướt cả má.
Qua cầu là một bờ đê cao. Bé Lệ nhất định leo qua không khỏi, có lẽ hung thủ đã lôi nó qua, hay là bế nó qua đây ? Óc Khởi Tạo mường tượng hình bóng của bé Lệ đã do dự không đi. Chàng nghĩ, nếu sớm biết thế nầy, ta không nên thả bộ vào đây, thế nhưng, những bước chân của chàng như có một ma lực lôi chàng bước mãi tới trước.
Bên trên bờ đê những đám cỏ trâu phiêu diêu trong gió, dưới ánh trăng Khởi Tạo có thể trông thấy những cánh hoa màu vàng nhạt. Đạp chân trên cỏ bước xuống bờ đê, Tạo đi vào khu rừng tòng.
 
Mặt trời sắp lặn, khu rừng âm u một cách dễ sợ. Nhìn qua kẽ lá, những mảnh trời màu cam xa tắp tất cả đều yên lặng chỉ còn tiếng cu núi vọng nhỏ từ xa, tiếng thằng Xá hỏi :
-       Có ma không cha ?
-       Không, không bao giờ có chuyện đó, Khởi Tạo đáp, bất giác chàng đưa mắt nhìn quanh như ma quỉ sắp sửa hiện đến. Dù sao Khởi Tạo cũng mong mỏi được nhìn thấy bóng dáng bé Lệ hiện ra dưới rặng cây tòng.
 
Bỗng nhiên, Khởi Tạo như ý thức được tình mẹ yêu con của Hạ Chi thật đậm đà. ảo giác hình bóng của bé Lệ. Vậy là thật tình Hạ Chi thương con chớ đâu phải đóng kịch. Lòng Tạo chợt xúc động. Từ ngày bé Lệ mất đi đến giờ, mình đã quá lạnh nhạt với nàng.
Băng qua khu rừng bé Lệ đa đi qua, lòng Tạo chợt dâng lên niềm hối hận.
 
Qua khỏi khu rừng, khoảng trời rộng màu đỏ với dòng suối Mỹ Anh trước mặt ven theo hồ là một con đường mòn với hai hàng trúc xum xuê, Khởi Tạo cõng con trên vai bước đi. Một chốc, đã đến khu đầm lầy, chàng cởi đôi guốc cây ra, bước xuống bãi cát, thằng Xá chỉ về phía trước hỏi:
-       Cha ơi, bé Lệ nó chết ở đây hở ?
 
Khởi Tạo lặng lẽ choàng tay qua vai con cảm giác mơ mơ màng màng trong đầu, vậy mà đã hơn bốn mươi ngày rồi. Hai cha con chọn một khoảng đất đầy đá sỏi ngồi xuống. Chàng cất giọng.
        ''Quạ ơi quạ …Quạ đã bay về núi …''
        Rồi chợt im lặng, những giọt nước mắt đã tràn ra mi, để che lấp, Tạo giả vờ hỏi con.
-   Xá ơi, con biết bài hát nầy có nghĩa gì không ?
-  Con không biết.
Thằng Xá có vẻ thờ ơ, nó rời Khởi Tạo lượm được những hòn sỏi ném xuống suối những giọt nước bắn tung lên lấp lánh giữa ánh nắng chiều.
Khởi Tạo ngậm điếu thuốc trên môi, bật lửa. Những cơn gió thổi mạnh không làm cho diêm quẹt cháy được. Tạo chợt cảm thấy như lòng mình vừa nổi sóng.
 
Bé Lệ đã bị giết, đã chết tại dòng suối này. Bây giờ ta ở đây, sao lúc ấy không có ở đây để cứu nó ? Những câu hỏi quẩn loanh quanh trong trí. Không cần hiểu tại sao, chỉ cần biết việc cướp mất cuộc sống của một đứa bé ngoài ba tuổi là một điều quá tàn nhẫn. Hình dung cảnh bé Lệ đang đứng đây vừa khóc vừa gọi "Mẹ ơi ! Mẹ !", là lòng Tạo chợt nhói đau.
Thân hình run rẩy, Tạo cắn chặt môi rủa thầm "thật khốn nạn !". Và chàng cảm thấy hận gã Thạch Thổ Thủy hơn lúc nào cả
Tiếng thằng Xá gọi lại.
-  Cha ơi, đến ném đá đi cha !
-  Ờ ! Đợi tí nhé !
Xá sung sướng tay cầm năm sáu hòn đá.
-       Con ném không thua cha đâu.
 
Những tia nắng cuối cùng của mặt trời lãng đãng, núi bắt đầu che khuất cơn gió thổi quanh dòng chợt lạnh. Khởi Tạo hồi tưởng về một buổi chiều cách đây đã nhiều năm.
Lúc ấy, Tạo chỉ mới mười bảy hay mười tám gì đó. Tiết mùa hạ. Tạo và một cô bạn láng giềng khoảng tám. chín tuổi tắm xong ở suối và đang sữa soạn về nhà. Chung quanh không một bóng người, những lia nắng chiều cuối cùng rơi trên thân liễu. Bắt chợt Tạo ôm chầm lấy con bé, một lúc chàng lại dọa.
-       Cấm không được mách cho ai biết nhé !
Đôi mắt to của đứa con gái hoảng hốt nhìn chàng, nhưng nó không khỏe. Kể từ đó mỗi lần trông thấy Tạo là nó trốn chạy ngay. Năm Tạo học đại học, thì cô đã lên trung học, và khi gặp mặt nhau là cô bé lại nở nụ cười khinh khỉnh, Tạo chỉ mong cô gái ngã ra chết ngay, đôi lúc chàng lại có ý mưu sát cô gái.
Giữa ta và Thạch Thổ Thủy, ai gian ác hơn ai ? Có thể Thạch Thổ Thủy vẫn còn lương thiện hơn ta nhiều. Lúc đó, nếu con bé kia chợt khóc, biết đâu ta chẳng bóp cổ nó ? Cúi đầu nhìn xuống Tạo nghĩ ngợi. Sau cùng rồi thì bác sĩ y khoa Lại Khởi Tạo và
kẻ giết người Thạch Thổ Thủy cũng là một loại như nhau.
 
Bất chợt Tạo thấy đau nhói, chàng hổ thẹn khôn cùng khi nghĩ đến câu nói của Cao Mộc với cô Tử Thăng, Khởi Tạo là một người có tâm hồn vĩ đại. Có lẽ Cao Mộc tin thật là chàng có dù can đảm đi nhận con Thạch Thổ Thủy làm con nuôi. Tạo không muốn để người khác thất vọng, nhưng nếu có thể để người khác buồn thì chàng cũng không muốn đễ Cao Mộc phải thất vọng.
 
Trong thời còn là sinh viên, có một lần Cao Mộc đến phòng trọ của Khởi Tạo, thấy chàng đọc quyển "Sự hối hận của Lư Xá" gã đã cảm động nói:
-       Anh đọc được cả những quyển sách khô khan như vầy à ? Người anh quả toàn thiện có đầu óc trong sạch, siêng năng không giống như tôi vừa trông thấy đàn bà là muốn đuổi theo ngay.
 
Sự thật, không phải Khởi Tạo không thích mấy cô bạn gái, nhưng chẳng qua chỉ tại chàng nhút nhát mà thôi. Trong lòng Tạo rất khâm phục dáng dấp hào hoa của Cao Mộc.
Cao Mộc đã từng đeo đuổi Hạ Chi, nhưng bị cha Hạ Chi cự tuyệt, vì vậy Cao Mộc đã từng nói :
-       Ngoại trừ Hạ Chi lấy Khởi Tạo ra thì thôi, chứ lấy một ai khác tôi cũng đều không đành lòng cả.
 
Chuyện này, Cao Mộc đã từng kể cho Tạo nghe, các bạn cùng ngành ai cũng biết. Có lẽ cũng nhờ thế mà Tạo mới đủ can đảm theo tán tỉnh Hạ Chi để sau cùng hạ tất cả những địch thủ khác.
Cũng vì vậy, Tạo không muốn để Cao Mộc thất vọng, vì ngoài tình bạn ra, giữa chàng và Cao Mộc, còn có những tình khẳng khái khác.
 
Vậy thì hãy nhận con hung thủ nuôi đi ! Ý tưởng đó lóc nhanh trong đầu. Nhưng liệu ta có thực hiện chuyện yêu quí con kẻ giết con mình hay không ?
Tạo chợt phát giác ra sự giận dữ của chính mình khi tưởng tượng cảnh Cao Mộc đang vỗ tay tán thành ý kiến đó. Nhưng mà sao chàng cũng là một người cứng cỏi, cố chấp. Đã nghĩ đến một vấn đề gì là không muốn không làm sáng tỏ.
Bóng tói lan tràn chung quanh, thằng Xá lắc mạnh gối Tạo.
-  Cha ơí, đốt lửa lên đi!
Hai cha con kề nhau che gió, quẹt lửa mấy lần mới được. Tia lửa tóc như những đám sao rơi, yếu ớt và đáng tội như linh hồn bé Lệ.




0
BĂNG ĐIỂM - AYAKO MIURA
 
Đã hoàn tất và đã mang vào thư viện
 
Cảm ơn bạn yeut đã cùng  Ct.Ly đánh máy cuốn sách này
 
Chúc Yeut năm mới Đinh Dậu nhiều may mắn, vạn sự cát tường
 
📎 chuc-tet-2017-0




0