Diễn Đàn » Truyện Cần Đánh Máy

ADOLF HITLER và ĐẢNG QUỐC XÃ

1 trả lời, 12 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.01.2018 17:05:33 bởi Ct.Ly>
Đánh máy : Triworm

VŨ TÀI LỤC
 
 
ADOLF HITLER
 


 ĐẢNG QUỐC XÃ
 
 
 
 
VIỆT CHIẾN XUẤT BẢN
 

 
 
Ce son les hommes qui
font l’histoire
TREITZSCHKE
 
 
Có thể nói rằng chế độ chính trị tương tự như Quốc Xã kể từ ngày chấp dứt đệ nhị thế chiến chưa bao giờ mất đi chứng tỏ đâu phải chỉ là sản phẩm độc hữu của Đức quốc. Suốt thời kỳ chiến tranh lạnh nó mọc lên như nấm, nhưng chỉ dưới hình thái thô bạo bất chấp quần chúng nhân dân, chứ không có hình thái tinh tế của chủ nghĩa Quốc Xã lôi cuốn quần chúng nhân dân
Chuyển sang thời kỳ sống chung với cái thế đa cực chính trị (multipolarite politique) nó được kể như một cần thiết như hồi hậu đệ nhất thế chiến, thế lực tư bản đã cần để ngăn chặn làn sóng bôn sê vích khác với thời kỳ trước, hình thái tinh tế của nó được coi trọng hơn.
Việc phe Peron phát xít trở về Á Căn Đình sau thí nghiệm chính quyền Mác Xít Allende ở Chi Lợi có thể coi như phát súng hiệu khởi hành vậy.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
1
THỜI NIÊN THIẾU
Chỉ những người hiểu biết rõ thằng bé Hitler
mới hiểu được quốc trưởng Hitler
FRAN YETZINGER
Adolf Hitler ra đời lúc 6 giờ rưỡi chiều ngày 20-04-1889.
Cha Adolf làm đội nhà đoàn tên Alois Hitler. Ông có ba đời vợ.
Bà thứ nhất là Anna Glalshorer hơn Alois 11 tuổi, không con cái, ít năm sau ly dị, cuối cùng bà chết vì lao phổi. Trong thời gian ở với vợ cả, Alois tằng tịu với một chị sen tên Franziska. Khi Anna chết chừng sáu tuần sau Alois cưới Franziska.
Bà thứ hai mang về nhà đứa con trai riêng cho chồng nuôi đồng thời đã có với Alois một bé gái đặt tên là Angela. Được hơn hai năm, Franziska cũng chết bởi bệnh lao. Alois lấy người vợ thứ ba là Klara Polzl, cháu họ của Alois đến ở giúp việc nhà từ lúc Anna, bà vợ lớn còn sống chung.
Klara Polzl kém Alois 27 tuổi.
Adolf Hitler là con thứ ba trong 5 trẻ do Klara Polzl sinh ra gồm có: Gusta, Ida, Adolf Edmund, Paula. Tuy nhiên, ba trẻ bị yểu tử, chỉ còn lại Paula và Adolf sống sót. Phần người anh nuôi, tức con riêng của Franziska thì mất biệt tăm tích sau khi bỏ nhà đi ngoại quốc từ năm 16 tuổi.
Ông Alois là một người cha rất độc đoán, ông bắt vợ con phải phục tòng mình một cách tuyệt đối, dáng vạm vỡ, thô lỗ, lông mày rậm, lưỡng quyền nở to, lúc nào cũng gắt gỏng. Tâm lý mang nặng tính nông dân.
Trái lại, Klaza Polzl rất dịu dàng, bà khá đẹp, nhẫn nại, tốt với mọi người. Không ai hiểu tại sao bà đã chấp nhận chẳng một lời oán than trước cũng như sau, cuộc sống bên cạnh ông chồng tàn bạo như vậy.
Khuôn mặt Adolf Hitler hoàn toàn giống mẹ.
Nơi sinh của Adolf là tỉnh Braunau, một tỉnh nhỏ ở vùng biên giới Áo Phổ (Phổ dịch từ chữ Prusse tên gọi nước Đức trong thời kỳ Đức quốc còn ở tình trạng phân chia làm nhiều nước, về sau Phổ thống nhất toàn cõi). Braunau là quê hương của nhà ái quốc Johann Phillip Palm, nhưng Adolf không thích làm thầy tu. Giấc mơ ấy theo dõi Hitler cả năm trời cho đến  ngày một tờ nhật báo địa phương đăng truyện dài lịch sử bằng tranh kể cuộc chiến tranh Pháp – Đức năm 1870 – 1871 qua các câu chuyện bình dân thì Hitler không bị giáo đường ám ảnh nữa. Đầu óc Hitler bây giờ đầy hình ảnh các trận đánh như trận Gravelotte, Thionville, Mars la Tour v. v…Hitler rất khoan khoái mỗi khi thấy quân đội Phổ - Đức thắng thế và hết sức khâm phục hành động sắt thép của thủ tướng Bismarck cùng tài quân sự của tướng Moltke. Mổi lần đọc xong, Adolf lại rủ rê lũ trẻ bạn ra bày trận Phổ - Pháp. Adolf làm tướng Phổ, trận nào Pháp cũng thua.
Năm 1898, gia đình Hitler thêm lần nữa dọn nhà, định cư ngay tại thành phố Linz mệnh danh là thủ đô của Áo Quốc Thượng ( Autriche Haute). Thành phố này có dân số 50.000 người, có Tòa Tổng Giám Mục, có vị thống đốc và có bộ chỉ huy đại đoàn ba bộ binh. Nơi đây Hitler được tiếp xúc cuộc sinh hoạt mới lạ đủ mọi sắc thái, các du khách tứ xứ, ngôi nhà thờ cổ kính bên trong là lăng vị thống chế danh tiếng lịch sử Raimund Montecuccoli, công trường Francois Joseph với hai hàng cây lá nao cao thẳng tắp. Tất cả làm sôn sang tâm hồn chú bé quê. Cũng ở Linz mà Hitler lần đầu trông thấy xe hơi qua các chuyến xe chạy nối liền Salzbourg với Vienne.
Thời niên thiếu của Adolf Hitler cùng lúc với giai đoạn khai thủy tàn hoại cho vương triều Habsbourg từng cai trị bao đời nay khu vực sông Danube Đông Âu. Khi Adolf còn nằm trong bụng mẹ thì xảy ra thảm kịch Mayerling, hoàng thái tử Rudolph con vua Franz Joseph, tự bắn vào đầu nằm chết bên cạnh người yêu, nàng Marie Vetsera. Tiếp theo đó là cả trăm vấn đề chính trị, chủng tộc khác làm lung lay tận cỗi rễ một triều đại. Đâu đâu cũng có sinh viên, thợ thuyền nổi dậy hô hào cách mạng.
Cha Adolf Hitler cũng bị lôi cuốn vào cơn lốc chính trị nhưng lối làm chính trị của ông chỉ là suốt ngày lê la các quán rượu uống chán rồi ngồi lè nhè chửi vua cùng với bè lũ đã phản bội tổ quốc Đức. Nhiều lần mẹ sai ra quán nhậu gọi bố về, Adolf bước vào phòng sặc sụa khói thuốc và hơi rượu dục dã cả tiếng đồng hồ bố mới đứng dậy. Ông lắc lư cái đầu, chân nam đá chân siêu, giọng đầy rượu, tiếp tục ý kiến chính trị cho đến lúc về tới nhà nhào lên giường ngủ… Hình ảnh khiến cho Hitler về sau ghê tởm rượu.
Năm 12 tuổi, Hitler theo bố đi xem vở nhạc kịch Lohengrin của Richard Wagner. Kể từ hôm ấy, Lohengrin và Wagner đã nung nấu nếp sống tình cảm Adolf Hitler bằng những đam mê thần bí và lòng yêu nước cuồng nhiệt. Décor hùng tráng trong vở Lohengrin mê hoặc Hitler khiến cậu bỗng quyết định học họa để trở thành một họa sĩ lớn, đến nỗi trễ biếng cả học hành bài vở. Phòng triển lãm tượng tại các công viên là những chỗ mà Adolf đứng ngắm cả ngày không chán.
Trong khi ông bố lại chỉ muốn con tương lai kế nghiệp đội quan chức thuế mà Adolf thì không sợ gì hơn một đời sống công chức buồn chán. Một lần Adolf ngỏ ý muốn xin đi học họa, Alois trợn trừng mắt nói:
-          Mày muốn làm họa sĩ hả ? Nếu tao còn sống trên đời này thì cái chuyện ngu xuẩn ấy không bao giờ có.
 
Alois quan niệm nghệ sĩ là những tên vô lại, gian trá, lười biếng, đói rách, lông bông.
Adolf cãi lại bị ngay bố đánh cho một trận tơi bời. Adolf cũng chẳng vừa, tiếp tục bỏ học để tìm đường vào họa nghiệp. Roi gậy rơi trên lung hàng ngày Adolf cắn răng chịu, cậu bé tự nhủ mình với lời của nhà văn Karl May: “Con người mạnh là phải đủ nghị lực gánh bất công không thèm than khóc”.
Cho đến một ngày kia, sau trận đòn hung dữ tàn nhẫn nhất, ông bố đành chịu vứt roi gậy đi. Hối hận hay ông đã già rồi ?
Ngày 3 tháng giêng năm 1903, Alois đến quán Wiesinger uống ly cuối cùng rồi chết luôn bên quầy rượu bởi bệnh thổ huyết.
Theo lời trăn trối của kẻ quá cố, các đứa trẻ gia đình Hitler được ông xã trưởng Mayerhofer nhận đỡ đầu. Người ta cho chúng đi trọ học với học bổng. Cứ thứ bẩy về thăm mẹ. Nhà trọ ở tại Leonding cách xa Linz mười cây số, bà chủ trọ người Tiệp Khắc tên Sekira. Theo bà này thì khoảng thời gian ở trọ, Adolf Hitler tỏ ra lễ phép, đúng mực, có điều là hắn chẳng thân thiết với ai, chỉ đóng cửa vẽ và đọc sách tối ngày.
Klara Polzl trước đây thường ở với hai con gái, từ ngày chồng chết bà về thuê căn gác nhỏ tại Linz cho gần gũi con trai.
Adolf Hitler đi học thì đi, nhưng càng lúc hắn càng ghét trường học với mấy ông thầy ăn mặc bê bối, quần áo cáu bẩn, cổ sơ mi đầy ghét dơ, râu ria bùm xùm. (Lưu ý: do tính mẹ nên Adolf lúc nào cũng sạch sẽ, ưa ăn mặc bảnh bao).
Hitler nói: “Lũ giáo học ấy thiếu hẳn thiện cảm với tuổi trẻ. Họ chỉ biết nhồi sọ cho bọn tôi thành lũ khỉ thông thái giống hệt họ. Nếu có trò nào chớm dậy đầu óc sáng tạo mới mẻ là họ vùi dập ngăn cản ngay. Tôi thấy bao nhiêu học trò gương mẫu của họ ra đời toàn là lũ ăn hại”. (Ils n’avaient aucune sympathie pour la jeunesse: leur seul but etait de nous bourrer le crane, de faire de nous des singes erudits semblables a eux-memes. Si un eleve montrait la moindre trace d’originalite ils le perse’cutient sans cesse et les seuls eleves modele que j’aie jamais connus sont devenus des rates au sortir de l’ecole).
Ngược lại, các thầy giáo nhìn Adolf như một đứa học trò hư hỏng dốt nát tồi tệ, toán kém, sinh ngữ dở, luận văn bố láo.
Dĩ nhiên, Adolf Hitler thi không đỗ, rồi nhà trường đuổi ra.
Qua sự giới thiệu của bác sĩ Huemer, bà Klara Polzl chạy chọt xin cho con nhập học trường huấn nghệ cao đẳng (Ecole superieure professionnele) tại Steyr, một tỉnh thuộc Áo quốc Thượng đang phát triển mạnh về kỹ nghệ nhờ nhà phát minh Joseph Werndl tạo dựng xưởng đúc súng, đúc thép lớn ở đây.
Adolf Hitler trúng tuyển kỳ thi nhập học nhưng chỉ hăm hở học chừng một tháng rồi lại vứt bỏ, cả ngày chỉ mải mê với họa . Bởi thế, bài vở thua xa bè bạn, tháng nào cũng đội sổ bị phạt. Mọi người chưa biết phải đối xử với cậu bé quái quắt này thế nào thì bỗng Adolf nhiễm bệnh lao bỏ học luôn. Bệnh tình chín phần mười là chết thì đột nhiên Adolf như chịu phép lạ khỏi hẳn.
Sự thoát chết của đứa con trai từ tình trạng cửa tử nhất sinh khiến Klara mừng rỡ, bà cầu nguyện, tự hứa sẽ chiều Adolf tất cả mọi điều con muốn.
Thôi học về nhà, Adolf thường gây gỗ với Paula và Angela, gọi bằng hai con ngỗng cái quang quác cái mồm. Những ngày lêu lổng ở Linz, Adolf đã âm thầm yêu chị một thằng bạn mà không biết bao giờ dám tỏ tình vì Adolf cho rằng nàng cao sang quá đối với con lão đội nhà đoan. Đó là mối tình đầu. Cuộc phiêu lưu tính ái thứ hai xảy ra tại một nông trại với cô gái quê, cũng “platanic” lắm nhưng khi biết cô bé đã mất trinh từ bao giờ, Adolf liền xa lánh ngay. Sau vụ này, yêu đương không còn gợi hứng say sưa cho Adolf nữa. Cậu ta lao đầu vào hội họa, tha thiết với hội họa như tha thiết với người tình, tự khép mình trong nỗi cô đơn rộng mênh mông.
Năm 1905, Klara phải bán ngôi nhà tại Leonding để lấy tiền chạy thuốc cho con. Thiếu thốn làm bà già hẳn đi, rồi bệnh ung thư phổi hoành hành, bà biết mình chẳng sống được bao nhiêu ngày nữa, mới thu xếp tiên nong thực hiện lời hứa mấy năm trước để mùa thu 1907, Adolf Hitler ra nhà ga Linz lên xe lửa đi Vienne.




Đăng nhập để trả lời
0
1
CHUỖI NGÀY VẤT VƯỠNG
 
 
Không chỗ ngủ, hắn đành co quắp trên ghế
công viên vào những đêm mùa thu thời tiết
đã bắt đầu lạnh.

WALTER GORLITZ
 
 
Vienne của những năm tháng giữa 1905 – 1907 là trung tâm ăn chơi sa đọa.
Hằng đêm trong các lâu đài, biệt thự, khách sạn sang trọng, yến tiệc mở tưng bừng, xã hội giầu có quyền quí thi nhau lăn vào hố trụy lạc. Những bản valse điên cuồng , rượu đổ như suối, đàn bà đĩ thõa và hoang phí. Họ ngâm ngợi, ca tụng những bài thơ đầy tuyệt vọng ủy mị của Rilke, Hofmanusthal, Trakl. Dưới lớp vỏ hồng của xã hội quý tộc, tư bản bạo lợi là xã hội khốn cùng trộm cướp nhà thổ, thợ thuyền đói rách hừng hực căm thù sẵn trong tay lá cờ đỏ tươi màu máu. “L’autriche pe’rira par ses femme” (Áo quốc sắp bị đàn bà Áo tiêu diệt). Mọi người bảo nhau như vậy.
Thế vẫn chưa hết. Thành Vienne cùng triều đại Habsbourg còn cái họa nguy hiểm bội phần là phong khí hoàn toàn tin vào định mệnh cộng với thái độ thờ ơ lạnh nhạt ngu xuẩn kèm theo triết lý hư vô lười biếng cho rằng tất cả đều vô ích chẳng làm thế nào cứu vãn tình thế được nữa. Ai nấy chăm chăm vơ vét bằng đủ mọi cách vô liêm sỉ nhất. Adolf Hitler viết trong cuốn Mein Kampf về chuỗi ngày vất vưỡng sống ở Vienne như sau: “Đó là thời gian tạo cho tôi những quan điểm hành động. Vienne mãi mãi đối với tôi là một trường học cứng rắn nhất, đồng thời nó cũng cho tôi nhiều điều có lợi trong đời tôi.” (Que cetle e’poque que prirent forme en moi les vues de mon action… Vienne fut et resta pour moi l’ecole la plus dure, mais aussi la plus fructueuse de ma vie).
Đúng thế, Adolf Hitler thời gian đầu trong kinh đô đã  hoàn toàn bị mê hoặc bởi các lâu đài, cung điện tráng lệ nguy nga, với cả ngàn bức danh họa treo trong các bảo tàng viện.
Nhưng cuộc sống Vienne cũng hết sức tàn nhẫn nếu không vươn lên sẽ bị ép dẹp.
Sau khi sát hạch để vào học trường cao đẳng mỹ thuật, ngày kết quả, Adolf bị lạnh lùng từ chối bằng mấy hàng chữ:
“Adolf Hitler sinh quán Braunau ngày 20 – 4 – 1889, quốc tịch Đức. Công giáo. Bố công chức. Kém khả năng. Vẽ tầm thường. Không được tuyển.”
Thật là một tảng đá dâng vào đầu. Hy vọng trở thành họa sĩ đến đây tắt phụt. Một sớm một chiều. Adolf cảm thấy mình bây giờ chỉ là kẻ vất vưỡng bị ném ra ngoài lề xã hội (the outcast). Thất bại cay đắng. Buồn tủi, Adolf quay về Linz thì vào cuối mùa đông năm ấy, người mẹ thân yêu, cũng là nguồn an ủi duy nhất, trút hơi thở cuối cùng. Lễ Noel 1907 đầy thảm sầu, Adolf cùng với Paula đến nhà thờ cầu hồn cho mẹ. Theo lời chỉ bảo của ông xã trưởng, Hitler viết đơn cho bộ tài chính hoàng gia xin tiền phụ cấp cho trẻ mồ côi. Đơn được chấp nhận, hàng tháng hai anh em lãnh tiền bố thí 35 đồng “couronnes”. Lá đơn bây giờ đã thành sử liệu vô giá cho Đức Quốc.
Trong Mein Kampf, Hitler tự tả hình dạng mình: “Lê la, lêu bêu đói phải cầm cố tất cả những gì còn sót lại, tinh thần cũng như thể chất nhão ra” (Il traine maintenant ca et la affame, il vend ou met en gage ce qui lui reste, une decheance complete du corps et de l’esprit).
Tháng 2 1908, Hitler trở lại Vienne. Lần này rủ thêm người bạn thân Augus Kubizek cùng đi. Kubizek là một sinh viên học nhạc, chơi vĩ cầm, hoàn toàn khâm phục Hitler.
Tới Vienne, cả hai gom góp còn ít tiền thuê tầng lầu căn nhà tồi tàn khu Stumpergasse gần nhà ga phía Tây. Họ sống thật âm thầm không bạn bè nào khác. Đàn bà con gái thấy lạ thường tìm cách quyến rủ Hitler nhưng đều bị khước từ bằng sự hờ hững. Bực mình, đám phu nhân nói xấu hai thằng đó là loại đồng tính ái “ô mô”. Cả ngày, Hitler hoặc ngồi yên lặng trong phòng đọc sách miên mang, vẽ say mê hoặc đi lang thang khắp phố, các công viên. Tối tối, cả hai rủ nhau xem ca kịch (ope’ra).
Rồi Kubizek vào học Âm Nhạc Viện, phần Hitler vẫn tiếp tục vất vưỡng vì không chịu nổi bất cứ lối làm việc kỷ luật máy móc.
Lúc quay cuồng với hoặc lúc chìm đắm vào sách vở, lúc thích luôn cả âm nhạc, Hitler thật sự mang tâm hồn nghệ sĩ nhưng lại hoàn toàn không có tài, thiếu học hỏi và không có sức mạnh sáng tác. Điều này khiến Hitler bơ vơ.
Mùa hè 1908, Kubizek về Linz thăm nhà, trở lại Vienne không thấy bạn đâu nữa. Hitler bỏ đi sống xa lánh một mình. Lý do nào ? Chẳng ai biết, chỉ đồ chừng vì tự ái đồng thời để cho bạn yên thân theo đuổi con đường mà xã hội Vienne thu dụng Kubizek mà hắt hủi Hitler.
Từ biệt Kubizek, Adolf Hitler gặp người bạn thân khác là đói rách, rét mướt. Dòng dã hai năm không ngày nào đủ ăn. Ban đầu, hắn còn mướn gầm cầu thang làm chổ che mưa tránh nắng. Sau hết sạch tiền, hắn đành phải tìm nhà kèn, ghế công viên mà ngủ. Cuối cùng, Hitler mới dọn hẳn đến trại tế bần Meidling phía Tây Nam thành phố, ngày ngày vác tô sắt đi xin “soupe” của tu viện: “Những thầy dòng Phước Thiện” (Couvent des Freres de la Charite) ăn. Thỉnh thoảng, Hitler xin được một chân lao công quét đường hoặc làm phu khuân vác. Chỉ những ngày có việc, Hitler mới biết hơi ấm là gì, mấy mẩu bánh mì đen nhét pate, jambon làm hắn thêm nhiệt lượng. Sung sướng hơn nữa là hơ đôi tay cóng buốt gần lò đúc thép của bá tước Konigswater, nhà tư bản lớn đương thời, gốc Do Thái.
Trại tế bần Meidling, Hitler kết bạn được với một họa sĩ nghèo đói khác tên là Reinhold Hanisch. Noel năm 1909, Hitler nhận được 50 đồng “couronnes” do Angela gửi cho, Hitler tức khắc chuyển qua trại tế bần khác, trại Meldermanntrasse. Muốn ngủ tại đây thì phải trả mỗi tuần 2 đồng “couronnes” nhưng có chỗ nằm rộng rãi với nơi đọc sách yên tĩnh. Hanisch đi theo Hitler.
Thế giới tế bần Meldermannfrasse như chiếc gương soi kỳ diệu soi rõ cuộc sống phức tạp thiên hình vạn trạng của đủ mọi giai tầng xã hội thành Vienne. Có những thương nhân buôn bán không cửa không nhà, có bọn Do Thái cho vay cắt cổ, có lũ nông dân chất phác bỏ ruộng vườn lên thành thị mong tìm thấy tương lai để giả từ chân lấm tay bùn, có những nghệ sĩ tâm hồn ưa chống đối, có những kẻ đầu trộm đuôi cướp hoặc ăn cắp vặt , thậm chí có cả những nhân vật tự xưng mình là công tử vương tôn. Tất cả trôi nổi bồng bềnh như rêu rong ngoài biển, tất cả đều hư hỏng, ung thối thèm khát tiền bạc.
Để kiếm sống, Hitler vẽ những bức thủy thái họa, Hanisch mang bán, một người Do Thái gốc Hung tên Neumann dắt mối, có Joseph Greiner bạn của Hitler nhận làm bầu bỏ vốn. Việc làm ăn dần dần dễ thở đôi chút. Cả bốn bàn nhau kết lập một hãng quảng cáo. Ngoài thì giờ vẽ, Hitler đọc sách, hắn đọc ngấu nghiến các loại sách.
Trong “Mein Kampf” thấy ghi rằng”
“ Tôi đọc và đọc miên man, rỗi lúc nào đọc lúc đó cho nên chỉ vài năm đã thâu thập được nhiều điều thật ích lợi cho tôi ngày nay. Nhưng tôi không chỉ tìm biết mà thôi, thời kỳ này đã biểu hiện lên trong tâm óc tôi hình ảnh về đời sống cùng với một ý thức hệ, bây giờ là nền móng cho cuộc chiến đấu của tôi”.
Theo Greiner, Hitler khoảng thời gian này đã đọc khá kỹ càng ít nhất là 500 cuốn sách.
Qua thế giới trại tế bần, Hitler thấy đời sống là khốn cùng, đói khổ, tàn nhẫn và quá khích đặt trong luật rừng, chỉ kẻ mạnh mới được quyền tồn tại.
Sử gia Heinrich Von Treitschke nói đúng: “Ai mạnh sẽ nắm phần hơn đó là qui luật” (If the strong get the better of the weak, it is an inexorable law of life). Và Hitler tin như vậy rồi suy diễn thêm luật rừng ấy: Nguyên nhân căn bản của bao nhiêu thế kỷ lịch sử đều không di ra ngoài nguyên tắc sức mạnh và quyền lực. Phát triển nào cũng phải qua đấu tranh. Chỉ có sức mạnh chế ngự hết tất cả. Sức mạnh là quy luật bao trùm.
Suốt cuộc đời Hilter đã sống bằng quy luật sức mạnh. Những tác giả mà Hitler luôn luôn đọc là triết gia Schopenhauer với tác phẩm “Le monde comme volonte’ et comme repre’sentation”, Stewart Chamberlain với cuốn “Fondements du 19e siècle” và hầu hết sách do Nietzche viết.
Trời đông nằm giường đá, gối gỗ, bụng cồn cào nếu không có thứ triết lý “nghị lực, sức mạnh lên đến tuyết đỉnh” chắc Hitler không sống nổi.
Cả kinh đô Vienne trước mắt Hilter là kẻ thù.
Để đối phó với kẻ thù, mọi thủ đoạn mưu chước đều được quyền sử dụng. Quỷ quyệt, dối trá bóp méo sự thật, lừa đảo, nịnh nọt, dẹp tình cảm yếu đuối đều là những phẩm đức cho mọi người muốn sống vươn lên.
Hitler tỉ mỉ nghiên cứu đủ mọi khía cạnh sinh hoạt xã hội nước Áo rồi kết luận: “Điều đập vào tâm trí tôi không phải là vẻ tráng lệ của thành Vienne mà là cái tồi tàn cùng khốn của những kẻ không nhà không cửa ngủ nơi gầm cầu, cống rãnh”.
Mắt Hitler sáng lên khi nhìn đám công nhân biểu tình và tự nghĩ nếu làn sóng đói rách ấy sẽ tràn ngập lâu đài cung điện.
Hitler nhận thấy bọn tư sản hoàn toàn thờ ơ với sự khổ đau của quần chúng trong khi đám quần chúng thì chỉ biết cúi đầu chịu khổ, chịu bạc đãi.
Hitler càng đọc sách càng say mê chính trị.
Bước tiếp xúc khai mở với hoạt động chính trị là tìm hiểu làm quen với hoạt động của đảng Dân Chủ Xã Hội (Social – democratic). Hitler cũng chăm chú theo dõi tờ nhật báo công nhân (Nbeiter Zeitung). Nhìn sang khuynh hướng tả phải để đối chiếu, Hitler rút ra một định luật: Phong trào quần chúng không thể dựa trên những căn bản phòng nghiệm, quần chúng cần một người hùng để lãnh đạo, để mọi người qui phục.
Hitler rất ngạc nhiên thấy rằng thế hệ lãnh đạo phe xã hội tiên phong của Áo quốc có quá nhiều dân Do Thái. Trong khi cũng bọn Do Thái cầm đầu, hầu hết sinh hoạt trí thức lẫn tài chính, Do Thai còn làm trùm luôn cả đám ma cô chuyên khai thác đĩ điếm. Thượng tầng là lũ Do Thái đại tư bản như Rothschild, gia đình Wertheimtein, Konigswater đến hạ tầng đâu đâu cũng toàn Do Thái ăn chốc ngồi trên.
Ngó đến quốc hội thì đây là một sự hỗn tạp vô kể. Quốc Hội Đức mà sao có mặt đủ dàn Tiệp, Ba Lan, Serbie, Lỗ Mã Ni, Groate, Slavene. Dân chủ nghị hội Áo rõ ràng là thứ thể chế lộn xộn gồm những tên đại biểu kém thông minh lừa dối quần chúng. Cần phải có ngay một chế độ dân chủ khác cho riêng dân Đức để thay thế loại dân chủ Do Thái hiện thời. Nếu không dân tộc Đức sẽ lần mòn bị các giống khác tiêu diệt. Bảo toàn nòi giống là nhiệm vụ thiêng liêng nhất. Hitler ghi đậm vào cuốn sổ tay hàng chữ: “Quyền thiên nhiên của con người phải đè bẹp quyền chính trị” (Le droit naturel de l’homme brise le droit politique).




Đăng nhập để trả lời
0