XII
Luôn mấy hôm Phong bỏ ăn, bỏ học, cả ngày chỉ tìm những chỗ vắng vẻ ngồi bơ phờ như người không hồn. Chàng chán cả cảnh quê mà chàng vốn yêu thích, chỉ muốn bỏ ra Hà nội ngay, nhưng vì chưa biết nói với bà Hàn ra sao, nên đành phải ở lại. Và dẫu sao, chàng cũng có dính dáng đến việc này, nếu bỏ thì chắc người ta cho là nhát gan nên muốn trốn tránh.
Phong khó chịu nhất những khi thấy Trâm lảng vảng muốn đến gần mình.
Như thế đã nhiều lần, mà lần nào thấy mặt Trâm, chàng cũng đứng dậy bỏ đi nơi khác. Mỗi lần tức tối, chàng lại lẩm bẩm :
- Không biết cái con khốn nạn nó tìm mình làm gì!
Rồi chàng ôn lại trong trí những lời bà Hàn mắng Trâm tháng trước. Những lời ấy trước kia chàng cho là oan, nay chàng mới biết là vì quá yêu Trâm, nên chàng thành ra u mê, lúc nào cũng tìm cách bênh vực, che chở Trâm tuy rằng đã mấy lần Viễn có bảo trước để chàng biết - Phong đau đớn nhận thấy cái khốn nạn của con người ta.
Thế mà nhớ lại những cử chỉ của Trâm trong bấy lâu, Phong thật không thấy Trâm có một sự gì giả dối đối với chàng, từ trước đến sau, Trâm tỏ ra là một người thành thực, ngây thơ, khác nào một hòn ngọc, trong đến nỗi khi nhìn thấy, người ta không thể tưởng ngọc đó có vết nhơ được. Nhưng bây giờ sự thực đã làm cho chàng mở mắt : chàng nghĩ mới biết ở đời là khó thật, không có cái gì có thể nên tin chắc chắn được. Chỉ có chàng quá lạc quan nên mới tưởng đời toàn đẹp, toàn hay. Vì thế, nên những sự xấu xa, nhơ nhuốc qua óc lãng mạn của chàng biến đổi thành ra tốt đẹp, thanh tao.
Chàng cũng không oán trách gì Trâm vì dẫu sao mấy tháng nay Trâm cũng đã cho chàng cái mộng tưởng êm đềm của một tấm ái tình trong sạch. Khi tỉnh mộng rồi, chàng chỉ thấy bùi ngùi thương Trâm, tiếc rằng Trâm bây giờ khác xa với Trâm mà trí tưởng tượng chàng đã phác ra.
Cũng đôi khi, lòng yêu Trâm bỗng lại ngùn ngụt bốc lên, làm cho chàng lại thoáng qua cái ý nghĩ rằng Trâm oan. Nhưng lần này không như hai lần trước, chàng không thể nào bênh Trâm được nữa. Tuy các chứng cớ hiển nhiên bắt buộc chàng tin rằng Trâm đã có thai với người khác, nhưng chàng không thể không nhận rằng Trâm vẫn yêu chàng. Chàng vò đầu, vò tóc lẩm bẩm :
- Có thể nào như thế được không?
Bỗng chàng ngẩn người ra như mới nghĩ được điều gì. Chàng buột mồm nói:
- Hay là Viễn?
Là vì, không hiểu tại sao chàng vụt nhớ đến hôm Trâm sang xin diêm thắp đèn. Chàng đăm đăm gợi trong trí những việc xẩy ra tối hôm đó : vẻ mặt sợ hãi của Trâm và vết máu ở thái dương Viễn. Chàng lại nhớ ra rằng hôm đó chàng có thấy một bao diêm ở bên cạnh cái máy hát. Chàng nhắc lại :
- Hay là Viễn? Biết đâu? Có lẽ vì thế nên Viễn hay nói xấu Trâm, bảo Trâm lẳng lơ để đổ lỗi cho người khác, mà người khác đó là ông giáo trong làng...
Rồi như người cuồng trí, Phong lại nghi cho ông giáo, Chàng cứ quanh quẩn với hai mối nghi ngờ đó. Sau cùng, chàng chép miệng tự bảo mình:
- Muốn biết rõ, không gì hơn là hỏi ngay Trâm. Nhưng hỏi nó cũng vô ích vì không đời nào nó nói thật với mình. Cứ để đấy rồi tự khắc sẽ biết.
Hiện giờ chàng chỉ biết rằng việc xẩy ra này đã cho chàng một bài học hay, đã làm cho chàng tỉnh ngộ, hết mơ mộng toàn những sự trong sạch trong một cuộc đời đầy rẫy những nhơ bẩn xấu xa.
XIII
Mấy lần Trâm muốn đến gần Phong để đưa bức thư phân trần, nhưng đều bị Phong bỏ đi nơi khác, không thèm nhìn mặt nàng, không thèm nói với nàng một tiếng. Trí ngây thơ của nàng không thể tưởng được rằng chỉ vì thú thật với bà Hàn một việc trước sau bà Hàn cũng biết mà đến nỗi Phong giận nàng như thế.
Bức thư nàng viết từ khi nàng còn ốm, vì để lâu trong túi nên giấy đã nhàu nát, mấy giòng chữ viết bằng bút chì đã mờ, trông không rõ. Nàng đem ra viết lại:
“Anh Phong.
“Anh nỡ nào giận em như thế, làm em khổ sở mấy ngày hôm nay. Khi em còn ốm, em đã trót thú thật với bà Hàn, vậy em xin lỗi anh. Anh tha thứ cho em, vì em yêu nên không biết nghĩ xa. Không biết mợ có bảo anh gì không, còn hôm mợ hỏi em, mợ có nói sẽ giúp cho hai ta thành vợ thành chồng. Vậy cứ như ý em thì có lẽ liều thế lại hay. Thật là một dịp tốt cho chúng ta. Em van anh đừng giận em nữa”.
Viết xong, nàng nhờ đứa em nhỏ của Phong đưa bức thư cho Phong. Nàng không ngờ đâu, bức thư đó Phong chỉ liếc qua, rồi sé tan tành vứt đi.
Đưa thư xong, Trâm ngong ngóng đợi tin. Chiều đến, nàng sang bên nhà cụ Án. Thấy Phong ngồi ở trên thềm, tựa vào bao lơn đọc sách, nàng đứng dừng lại đợi, không dám tiến lại gần.
Thấy Phong ngửng đầu nhìn mình bằng đôi con mắt dịu dàng, Trâm đã mừng rỡ toan bước lên thềm, thì bỗng Phong gấp mạnh cuốn sách cầm ở tay đi vào trong nhà.
Trâm lủi thủi trở về. Khi qua vườn gặp đứa em nhỏ của Phong, nàng làm hiệu hỏi xem nó đã đưa thư cho Phong chưa. Nó trả lời đưa rồi và nói Phong đã cầm lấy thư bỏ vào túi.
Một mình Trâm thơ thẩn trong vườn vắng. Buổi chiều xuân, sương đã bắt đầu xuống mờ mờ như khói nhạt ; một hơi gió xuân lạnh lẽo thoảng qua làm Trâm rùng mình cảm thấy sự lạnh lẽo của đời nàng cô độc.
XIV
Phong đã nhất định trả lời, nói rõ để bà Hàn biết vì chàng muốn cho xong truyện để có thể bỏ lên Hà-nội được.
Mối tình đối với Trâm không có nữa thì không còn cái gì giữ chàng ở lại... chàng đi được sớm ngày nào là hay ngày ấy, cho đỡ bứt rứt, băn khoăn và tĩnh tâm học để nay mai thi.
Chàng cũng không thiết gì dò xét xem là Viễn hay là ông giáo, việc đó bây giờ Phong thấy như là không can hệ gì đến mình.
Thấy Phong chối, bà Hàn cũng không hỏi cặn kẽ, vì bà cũng mong như thế để lấy cớ đuổi Trâm đi. Phong nói :
- Thưa mợ, cháu nhầm. Trước cháu cũng tưởng nó đứng đắn nên dạy cho nó học, cho nó biết, không ngờ đâu nó bậy bạ như vậy để cháu mang tiếng lây và bị nhiều người ngờ oan.
Bà Hàn đáp :
- Để mai kia tôi đuổi cổ nó đi. Anh tính, một đứa như thế còn giữ nó trong nhà thế nào được.
Nghĩ đến tình cảnh Trâm khi đuổi, thân gái tàn tật bơ vơ, không nhà cửa, Phong động lòng trắc ẩn, bùi ngùi đứng dậy nói với bà Hàn :
- Đuổi nó đi thì cũng tội nghiệp. Nó thì còn biết làm nghề gì mà sống được.
Bà Hàn chép miệng :
- Anh lại còn lo hộ nó làm gì. Con gái hơ hớ như thế, đi đâu chả có người rước. Anh đừng tưởng nó không lấy được chồng.
Phong nghĩ thầm tự cho mình thương Trâm như thế là vô lý. Câu trả lời của bà Hàn nhắn chàng tưởng đến người tình nhân của Trâm, người chồng nay mai của Trâm, chàng lấy làm khó chịu vô cùng.
Ra đến sân, Phong thấy Viễn lúi húi bên cạnh cái hỏa lò than. Chàng lại gần xem thì ra Viễn đương nung đỏ một cái dùi để dùi vào lỗ một cái thanh tre dùng làm thành lồng chim. Viễn đương giơ thanh tre lên ngắm hàng lỗ và thích chí mĩm cười vì hàng lỗ dài rất ngay thẳng thì Phong dặt tay lên vai bảo :
- Cái máy ảnh của tôi còn ít kính, hôm nay trời hửng nắng, chú đem chụp nốt đi, vì tôi sắp lên Hà-nội.
Vừa nói đến đây, Phong thoáng thấy Trâm mang chăn, màn ra phơi ở giây thép trên luống rau.
Muốn cho Trâm nghe rõ, chàng cao giọng bảo Viễn :
- Có lẽ mai tôi đi, mà lần này đi, thì vài ba năm nữa mới về được.
Tuy không thấy mặt Trâm, Phong cũng biết là Trâm đương lắng tai nghe vì chàng không thấy bức màn rung động trên giây thép. Phong biết thế nào Trâm cũng lại đầu giây thép gần chỗ chàng đứng để phơi, nên chàng vờ nói chuyện với Viễn đợi Trâm đến.
Không biết tại sao lúc đó, chàng có cái ác tâm muốn trêu cho Trâm tức, nhân tiện, chàng dò xét xem ý tứ Trâm ra sao khi thấy mình bỏ đi.
Bỗng một cơn gió mạnh thổi bay chiếc áo lụa hồng là là xuống chân Phong. Phong cúi xuống nhặt thì Trâm cũng vừa đến. Cơn gió tình cờ nhắc cả hai người nhớ đến hôm nhặt chiếc ảnh rơi. Nhưng lần này, Phong lãnh đạm đưa áo cho Trâm, nói :
- Không có tôi thì áo lấm hết. Áo này của chị Nhung, phải không?
Phong thấy Trâm cau đôi lông mày, quắc mắt nhìn mình có vẻ căm tức. Ánh hồng chiếc áo phản chiếu lên lại càng làm cho nước da mặt nàng hồng hào thêm, càng làm tăng vẻ tức tối hờn dỗi.
Phong toan mỉm cười để chế nhạo vẻ mặt cau có của Trâm, nhưng chàng không nỡ làm đau khổ Trâm vô ích. Chàng nghiêm nét mặt và cố lấy giọng một người anh lớn nói với em, bảo Trâm :
- Mai kia tôi đi... cô ở nhà chịu khó xem sách, kẻo học được ít chữ lại quên hết.
Trâm không chịu được nữa, nàng cố giữ không dám khóc sợ Viễn biết, chỉ yên lặng ứa nước mắt nhìn Phong.
Hai con bướm trắng nở sớm chập chờn đuổi nhau, tình cờ bay qua mặt hai người như hai cánh hoa xuân hoạt động, biểu hiệu dịu dàng cả sự thương yêu. Phong làm như không để ý đến mấy giọt nước mắt của Trâm, quay mặt nhìn đôi bướm bay lượn trong vườn.
Bỗng Viễn đứng dậy, vì chàng vừa dùi hết thanh tre. Trâm vội vàng dấu mặt sau chiếc áo phơi trên giây thép, rồi nhân khi Viễn và Phong đứng mãi nói truyện, nàng bỏ ra phía bờ sông vắng đứng sụt sùi khóc cho tan nỗi đau khổ ở trong lòng.
Trước kia, Trâm vẫn còn hy vọng rằng Phong chỉ giận nàng ít lâu, nhưng bây giờ thấy Phong dọa bỏ đi, nàng thực không hiểu được ra sao cả. Nàng không thể nào tưởng tượng được rằng chỉ vì cái lỗi nhỏ ấy mà Phong ghét nàng đến như thế. Nàng quyết về viết mấy câu hỏi Phong, và nhất định gặp mặt Phong, bắt Phong trả lời những câu hỏi đó trước ngày Phong đi. Trong lúc đau khổ quá, nang thành ra mạnh bạo và muốn tỏ cho Phong biết rằng Phong không thể khinh nàng được. Cũng đã nhiều lúc Trâm có cái ý nghĩ rằng Phong cho nàng không xứng đáng làm vợ chàng nhưng vì yêu Phong quá, nàng không thể tưởng rằng có thể như thế được. Nhưng bây giờ nàng đã quả quyết sẽ hỏi Phong cho ra lẽ. Nàng lau khô nước mắt, rồi trở về sàn phơi áo.
XV
Trâm vừa ở trong nhà ra thấy Nhung và Nga đúng đợi ở ngoài hiên và nhìn nàng chăm chú. Khi đi ngang qua, Trâm cố giữ vẻ mặt thản nhiên, làm như không có việc gì xảy ra, vì nàng không muốn cho Nhung và Nga sung sướng vì được thấy cái đau khổ của nàng, khi bị bà Hàn đuổi. Thật ra, nàng cũng không thấy khổ vì nàng đã biết trước từ lâu, biết trước thế nào cũng có ngày phải như thế. Vì vậy, nên khi bà Hàn gọi nàng vào và bảo nàng nội ngày mai phải ra khỏi nhà này, nàng không hề khóc van tỏ ý xin ở lại. Nàng gật sẽ một cái rồi lặng lẽ lui ra.
Nhưng đến khi xuống tới buồng ngủ của nàng ở đầu trái nhà dưới, nàng mới thấy đau khổ, lo sợ. Bấy giờ đã hơn năm giờ chiều, nàng chỉ còn ở lại có một đêm nữa thôi. Thế mà đã mấy lần nàng muốn gặp Phong không được. Những câu hỏi Phong nàng đã viết rõ ràng vào một mảnh giấy, hiện giờ còn ở trong túi nàng. Thế nào nàng cũng phải bắt Phong đọc đến mấy giòng chữ đó. Nhưng chỉ còn có một một đêm nữa thôi. Ngày mai thì nàng phải đi mà nàng nghĩ mang máng hình như ngày mai Phong cũng đi Hà-nội. Nàng không còn hy vọng gì gặp Phong nữa...
Trong bóng tối lờ mờ của chiếc đèn con, Trâm ngồi dựa vào cửa sổ, thờ thẫn nhìn quanh mình : đồ đạc trong phòng, một vài cái thạp gạo, dăm cái hũ đỗ, một cái chạn bát gợi nàng nghĩ đến mấy năm trời vất vả mà đêm nay là đêm kết liễu cái đời tối tăm tủi nhục ấy. Trời tối hẳn, rồi một cơn mưa đổ xuống như trút.
Mưa bắn cả vào buồng mà Trâm không chịu đóng cửa lại, là vì thấp thoáng trong lá cây, nàng thấy có ánh sáng: nàng biết rằng đó là ánh sáng ngọn đèn ở buồng của Phong chiếu sang.
Tuy hai nhà ở xa nhau, lại cách cái vườn rậm, ngoài ánh sáng ngọn đèn. Trâm không thấy rõ gì cả, nàng cũng cứ ngồi đăm đăm nhìn sang như bị thôi miên. Nàng tưởng như thấy Phong đương cặm cụi xếp quần áo, sách, vở vào hòm để mai đi. Không biết như lúc này, Phong có đoái nghĩ đến nàng không. Nghĩ đến lời thề của Phong buổi chiều thu năm ngoái bên bờ sông Phương cùng với tiếng gió than trong ruộng lúa già, Trâm bùi ngùi thở dài ứa nước mắt khóc. Đâu là lời Phong hẹn cùng nàng đi trốn, đưa nàng đi biệt một nơi xa vắng để cùng sống với nàng một cuộc đời đầm thắm ái ân. Bây giờ... một mình Trâm đi.... nàng bỏ một cảnh đời nhục nhã để bước chân vào một cuộc đời vô định, thân gái một mình với một vết đau thương không bao giờ mất.
Trâm đứng dậy lau nước mắt và thắp cây đèn con để sửa soạn. Nhân thân chỉ có mấy bộ quần áo nâu đã vá ; quý giá nhất là chiếc áo màu tím nhạt may từ ba bốn năm về trước và mấy chiếc khăn lụa của Phong tặng nàng. Nàng đem cuộn cả lại và lấy chiếc áo cũ gói ở ngoài.
Trời vẫn mưa rả rích : ở nhà trên, mọi người đã ngủ yên. Trâm nằm một lúc lâu rồi lại ngồi dậy nhìn ra vườn qua lá cây vẫn thấp thoáng bóng đèn ở buồng Phong.
Bỗng Trâm nẩy ra một ý nghĩ điên cuồng :“Hay ta sang!” Nhưng nghĩ kỹ nàng lại lắc đầu, nằm gục xuống, bồi hồi vời cái ý tưởng quá bạo ấy. Nàng cố nhắm mắt ngủ, song nước mắt cứ chảy ràn rụa không sao cầm được.
Lẫn với tiếng mưa lộp độp, tiếng gió rào rào, nàng vẫn nghe thấy tiếng chuông đồng hồ nhà trên dè dè điểm mười tiếng. Qua cửa sổ vẫn có ngọn đèn thấp thoáng.
Bỗng Trâm đứng phắt dậy nhìn chung quanh tìm nón, và khi không thấy nón đâu, nàng vắt áo lên đầu che mưa rồi bước ra sân đi thẳng về phía vườn. Những hạt mưa bắn vào mặt nàng mát lạnh làm nàng như người sực tỉnh và sợ hãi vì cái cử chỉ quá liều lĩnh lúc đó; nàng đã toan quay trở lại, nhưng tuy trong trí nghĩ vậy, chân nàng vẫn cứ xăm xăm bước về phía nhà Phong. Gặp nhiều chỗ đất trơn, nàng phải víu vào cành cây cho khỏi ngã; đầu tóc nàng đã ướt đẫm, nước mưa giòng giòng trên má. Nhưng nàng cứ nhìn về phía có ánh sáng mà đi tới. Lên đến hiên, nàng ngừng lại nghe ngóng. Không thấy tiếng động, nàng bước vào nhà và lần đến cửa buồng Phong. Ánh sáng ở khe lọt qua in một vết dài trên đất. Trâm đứng lại, nghe quả tim nàng lúc đó đập mạnh lạ thường.
Một lúc có tiếng giấy sột soạt, nàng đánh bạo gõ khẽ vào cánh cửa. Không thấy tiếng trả lời. Nàng gõ luôn hai cái nữa thì có tiếng chân đi lại phía cửa. Trâm toan bỏ chạy, nhưng cửa vừa mở to. Phong đã đứng trước mắt nàng, và ngạc nhiên ngơ ngác nhìn nàng từ đầu đến chân. Thấy Trâm ngượng nghịu và sợ người nhà bắt gặp. Phong sẽ bảo :
- Cô vào trong này.
Trâm rón rén bước vào, đứng nép ở sau cái tủ gương.
Phong khép cửa lại, rồi quay về phía Trâm, hỏi:
- Việc gì thế cô?
Chàng phân vân không hiểu vì cớ gì Trâm lại dám đột ngột sang phòng chàng một đêm mưa gió như thế này. Chàng không ngờ đâu có thể như thế được, chỉ trừ ra vì một cớ mà Viễn, đã nói cho chàng hay là Trâm đi tìm chàng cũng như trước kia Trâm tìm vào buồng Viễn. Thoáng một giây, chàng nghĩ đến cái tính đĩ thoả lạ lùng của những người con gái câm. Nhưng nhìn thấy Trâm đứng khép nép bên cạnh tủ, đầu tóc và quần áo ướt đẫm nước mưa, chàng thương hại không nỡ đuổi ngay, đứng yên lặng nhìn Trâm, rồi thong thả hỏi nhắc lại câu lúc nãy :
- Có việc gì thế, cô Trâm?
Trâm lẳng lặng bước ra, ngồi ghé ở cái hòm quần áo của Phong, rồi đưa cho Phong một tờ giấy nát. Phong tuy biết trước trong tờ giấy nói những gì, nhưng chàng cũng cầm lấy, ngồi xuống hòm, giơ ra ánh đèn đọc:
Anh Phong,
Anh không thể tha thứ cho em được hay sao? Anh nỡ bỏ em mà đi như thế, em khổ sở lắm. Em có nói được đâu mà bảo tạ tội cùng anh để anh thương đến mà tha thứ cho. Hay vì cớ khác mà anh đi thì xin anh cho em biết. Em chỉ xin anh trả lời em một câu đột ngột này : nếu quả anh cho em không xứng đáng làm vợ anh, thì anh cứ nói thật cho em biết, cần gì anh phải giấu một người câm. Em sẽ hiểu ngay, em sẽ tự biết em là một người thừa và em sẽ thôi không dám làm bận anh nữa.
Chỉ xin anh cho em biết thế thôi, còn anh, nếu anh không muốn thương em nữa, em cũng không dám có một lời oán trách. Em sẽ yên tâm mà đi cho khuất mắt anh.
Trâm
Phong lấy làm ngờ rằng một người thông minh như Trâm mà không đoán được cử chỉ của chàng, phải đêm hôm dầm mưa sang tận buồng chàng để đưa thư hỏi mấy câu ngớ ngẩn ấy.
Chàng cho bức thư của Trâm chỉ là một cái cớ để Trâm sang buồng chàng mà thôi. Chàng mỉm cười bảo Trâm, giọng mỉa mai : “Việc gì cô phải cầu tôi tha thứ. Cô muốn làm gì thì làm, việc gì đến tôi mà cô phải hỏi”.
Nhưng chàng bỗng ngừng lại, vì thấy Trâm hai tay ôm mặt khóc. Phong lấy làm khó chịu, bảo Trâm:
- Tôi van cô đừng khóc, nhỡ người nhà nghe tiếng. Nếu bà Hàn không cho cô ở đây nữa, thì cô cũng chẳng thiếu gì chỗ khác hơn, cô cũng chẳng cần tôi giúp mà tôi cũng chẳng giúp gì được cô... vả lại, cô cứ nghĩ thì tự khắc biết, không cần phải đợi tôi nói.
Trâm thì không nghĩ gì cả. Nghe thấy giọng nói của Phong, nàng bắt đầu biết chắc chắn rằng Phong không còn yêu nàng nữa; mối tình của nàng từ nay thực là mối tình tuyệt vọng. Nàng cũng không oán trách gì Phong, nàng chỉ biết nàng đã mong mỏi quá cao, không biết xét đến cái thân tàn tật của mình, mơ mộng một người mà nàng chỉ đáng làm tôi tớ. Tỉnh ngộ, nàng toan đứng dậy đi ra, nhưng nhìn thấy mặt Phong, nghĩ đến ngày mai không bao giờ còn gặp chàng nữa, Trâm mới biết là dẫu sao nàng cũng vẫn còn yêu Phong, yêu con người đã phụ bạc, khinh rẻ nàng. Tủi thân, nàng lại cúi mặt khóc nức nỡ.
Lúc đó, Phong bối rối, vì thấy tiếng Trâm khóc mỗi lúc một to, nhỡ cụ Án tỉnh giấc hỏi thì rầy rà. Chàng nghĩ thầm :“Có lẽ nó định ăn vạ mình sao? Hay nó muốn đêm hôm vào buồng mình để dùng cái lối mập mờ để diệt cho mình chăng?”
Nghĩ đến đây, Phong lo lắng, vội bảo Trâm :
- Thôi, cô ra ngay cho.
Trâm chưa kịp đứng lên, Phong thấy có tiếng động ở buồng bên, sợ hãi vội vàng kéo Trâm đứng dậy :
- Cô ra ngay di.
Bỗng Phong thấy Trâm gục đầu vào vai mình. Không biết vì cớ sao chàng lại không đẩy ngay ra, cứ để yên và phân vân không biết xử trí thế nào. Phút đó chắc chàng nhớ lại hôm nào bên bờ sông khi đầu Trâm êm ái đặt lên vai chàng ; nay tuy cũng một cảnh ấy, nhưng tình khác xa, nên cái lòng nhục dục của tuổi trẻ làm cho Phong không biết là Trâm nữa, chỉ biết đấy là người con gái đêm hôm khuya khoắt với một mình chàng trong phòng vắng.
Thấy đầu Trâm mỗi lúc một đè nặng trên vai và thấy Trâm không động đậy, Phong hơi ngờ ngợ cúi xuống nhìn mặt Trâm mới biết là Trâm đã ngất người đi. Chàng lo sợ, hốt hoảng, đỡ Trâm nằm lên mặt hòm, nhưng vi hòm nhỏ quá, nên phải ôm nàng đặt trên giường mình. Phong vội ra đóng cửa lại, rồi lấy chiếc khăn mùi xoa ra hứng lấy nước mưa lạnh đắp lên trán Trâm. Trong lúc cuống quít, có lọ nước hoa, chàng đem đổ cả lên má, lên thái dương Trâm; chàng lay mạnh, nhưng không dám lên tiếng gọi.
Một lát sau, Phong thấy Trâm động đậy, đôi môi sẽ thở dài một cái, và gập tay để lên ngực, đôi mắt Trâm từ từ mở và ngơ ngác nhìn Phong.
Ngôi bên cạnh, Phong cũng đăm đăm nhìn Trâm, tưởng đương mơ màng trong một giấc mộng huyền ảo. Đôi mắt Trâm lúc đó nhìn chàng như mê say, hơi thở nhẹ nhàng và đôi môi hé mở cùng với khuôn mặt dịu dàng trên nền tóc đen in gối trắng, làm cho Phong tê mê muốn tha thứ, muốn quên cả lầm lỗi của Trâm trước kia. Phong nghĩ thầm: nếu thật nàng yêu ta thì ta có thể tha thứ cho nàng được không?
Bỗng có tiếng người đi ở ngoài cửa. Phong giật mình đứng dậy, thì vừa có tiếng cụ Án ở ngoài :
- Khuya rồi, đi ngủ đi thôi.
Phong vội đáp:
- Con chưa sửa soạn xong.
Câu hỏi của cụ Án làm Phong tỉnh ngộ. Cái không khí thần tiên lúc này đã tan... Tưởng đến “người kia”, tưởng đến đứa tình nhân thứ nhất của Trâm, chàng mới biết ý nghĩ của chàng lúc nãy là vô lý, không thể nào tha thứ được.
Lúc đó, Trâm đã ngồi dậy, Phong không dám nhìn mặt Trâm nữa, đợi cụ Án đi nằm rồi mở cửa đuổi Trâm :
- Cô ra ngay.
Trâm đứng dậy, sửa lại vành khăn, rồi từ từ đi ra, hai con mắt rào lệ, mở to nhìn thẳng về phía trước như nhìn vào chỗ không... Khi đi qua mặt Phong, nàng ngập ngừng đứng lại, toan chào, nhưng Phong lẳng lặng quay mặt đi.
Thoáng nghe thấy tiếng khóc nức nở, Phong vội vàng đóng chặt cửa để lấp tiếng khóc, sợ cụ Án nghe thấy. Chàng cúi xuống nhặt bức thư của Trâm, rồi xé nhỏ vứt ra cửa sổ. Khi đi lại bên giường, chợt thấy vết lõm in trên gối lúc nãy, không biết tại sao Phong thấy thổn thức, bồi hồi như muốn khóc. Chàng cau mày, cố giữ mấy giọt nước mắt, nắm hai tay lẩm bẩm:
- Vô lý.
Là vì dẫu biết rằng Trâm đê hèn nhơ nhuốc, dẫu khinh Trâm đi đến đâu nữa, dẫu thế nào thì thế, chàng cũng vẫn thấy chàng còn yêu Trâm...
XVI
Lúc Trâm sực thức dậy thì trời còn mờ mờ tối. Nghĩ đến những việc lúc ban đêm, nàng ngờ ngợ tưởng như xảy ra trong giấc mộng. Một đêm trằn trọc, nửa ngủ, nửa mê làm cho Trâm mỏi mệt bơ phờ. Nàng lại nghĩ mới biết hôm qua lúc ở buồng Phong về, nàng đã định sáng nay đi thật sớm, còn đi đến ở nhà ai thì nàng không ngần ngại gì : nàng chỉ quen thân có bác hai Xuyên là người đàn bà vẫn thường đến mua hoa quả ở vườn nhà bà Hàn. Trâm cũng không hề nghĩ rằng bác hai Xuyên có nhận cho nàng ở không.
Qua cửa sổ chấn song có chút ánh sáng mờ chiếu vào, nhưng Trâm không biết đó là trời sắp sáng hay là ánh trăng hạ tuần lọc qua lần mây. Nàng ngồi lắng tai nghe, đợi đồng hồ gõ chuông. Yên lặng một lúc lâu, rồi xa xa văng vẳng có tiếng gà gáy.
Như cái bóng, nàng dón dén ra hiên lần đến chỗ vại nước rửa mặt. Tiếng gáo sẽ chạm vào vại đêm thanh yên lặng đối với Trâm thành một tiếng vang to làm Trâm giật mình sợ hãi: lúc trốn đi, nàng không muốn một ngươi nào biết.
Khi trở về phòng, Trâm thấy con chó mực cứ theo quấn quít lấy chân, nàng khó chịu lấy chân hẩy mạnh ra, nhưng con chó rít lên mấy tiếng rồi lại lăn vào, vì nó vẫn quen như mọi ngày khi nô đùa với chủ nó. Nhưng lần này, chủ nó muốn đuổi nó đi xa hẳn, vì không muốn trông thấy nó tỏ tình lưu luyến mình mà thành ra tủi thân.
Trâm lật chiếu lấy gói quần áo, rồi ra nhà ngoài lấy nón và đi thẳng ra cổng không hề quay mặt lại. Ra đến cổng, nàng cúi xuống sẽ rút then rồi mở cánh cửa từ từ, vì sợ cánh cửa kêu ken két. Một luồng gió lành lạnh đưa vào mặt nàng, thấy trong người nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi một nơi u uất, nặng nề.
Ngoài đường vắng tanh không có một ai. Trời đã hơi sáng hơn, vì mặt trăng vừa ra khỏi vừng mây. Đêm tĩnh nên tiếng dế hai bên bờ cỏ vệ đường nghe càng to, càng rõ. Chốc chốc, luồng gió thoảng qua, lao sao trong rặng tre khô: những ngọn tre nghiêng ngả như đương vừa thở dài, vừa thì thầm nói truyện. Mặt ao sáng, dưới những làn lá súng tròn bóng tre in ngược hình rung rinh với bóng những ngôi sao lấp lánh tỏ mờ.
Thấy có tiếng động ở dậu găng, nàng càng giật mình nhìn kỹ thì ra con chó mực đương lách đầu chạy ra, rồi chạy đi tung tăng trước mặt Trâm, chốc chốc lại dừng lại rồi quay đầu nhìn về phía sau. Trâm cúi xuống nhặt những viên gạch con ở đường ném đuổi. Bỗng nàng đứng yên, hai tay bỏ thõng, đăm đăm nhìn vào trong vườn, là vì giữa hai chùm nhãn, bóng lù lù đen, nàng thấy hiện ra bức tường trắng với cái cửa sổ buồng Phong hé mở. Nàng chép miệng một cái, rồi cúi đầu lững thững đi.
Con chó mực đã chạy trở lại rồi đứng ở cổng nhìn theo cho đến khi Trâm đi khuất sau cái miếu ở đầu ngõ.
Khi đi qua một con đường hai bên cây rủ bóng tối om, Trâm sợ hãi vô cùng. Trước mặt, ở trong bóng tối có tiếng người đưa lại, mỗi lúc một gần. May vì gặp chỗ tối, nên không ai nhận được mặt Trâm.
Ra khỏi làng, Trâm men theo bờ sông để đi tạt lên huyện là chỗ bác hai Xuyến ở buôn bán.
Bấy giờ trời đã sáng hơn, nên ruộng lúa đã rõ mầu xanh tươi như màu cốm non. Sau rặng tre thưa, con sông Phương lấp loáng giòng nước trắng. Trên chiếc thuyền chài đậu yên bên rặng tre, thấp thoáng có ánh lửa. Một ít khói xanh phơ phất, nhẹ nhàng lan trên mặt sông.
Tự nhiên Trâm bỗng thấy một nỗi buồn vô hạn thấm vào tâm hồn. Nàng ngập ngừng không muốn bước, đứng dừng lại một lúc, rồi quay mặt nhìn với về phía nhà Phong ở. Đang bâng khuâng nhìn thì có tiếng người hỏi sau lưng.
- Cô Trâm đi đâu sớm thế?
Trâm giật mình quay lại thì gặp mấy người quen ở xóm trên gồng gánh đi chợ sớm. Trâm vội dấu gói áo sau nón, rồi mỉm cười, gượng làm ra vui vẻ lấy tay chỉ liều xuống ruộng, ý muốn bảo mấy người kia rằng nàng đi thăm lúa.
Đợi mấy người quen đi xa rồi, nàng ngồi xuống bờ cỏ, chống tay lên má, hai mắt mơ màng trông về phía nhà Phong thở dài, rưng rưng nước mắt.
Ngọn gió mát buổi sáng nhẹ đưa rung rinh mấy ngọn lúa non, như có tay người vuốt ve mon trớn, nhắc Trâm bùi ngùi tưởng đến những sự âu yếm dịu dàng mà từ nay suốt đời nàng không bao giờ còn mong được hưởng nữa.
Bỗng nàng lại đứng dậy, nhíu đôi lông mày có vẻ quả quyết, rồi trong khi mấy giọt nước mắt nhớ Phong cứ từ từ chảy trên má, nàng vừa đi vừa thầm nhủ nàng :
- Nghĩ làm gì nữa, còn nghĩ làm gì đến con người tệ bạc ấy nữa.
XVII
Được tin Trâm trốn đi, Phong phải hoãn việc lên Hà nội độ năm, sáu hôm, vì sợ cùng một ngày, thiên hạ dị nghị.
Trưa hôm ấy, Phong sang bèn nhà bà Hàn dò xét tình hình. Chàng không thấy có gì đổi khác, từ bà Hàn cho đến Nhung, Nga, người nào vẻ mặt cũng như thường, trò truyện vui vẻ như mọi ngày hình như không có việc gì xảy ra cả. Bấy giờ Phong mới biết những lời Trâm nói trong thư là đúng. Trâm ở đây như cái gai trước mắt thì khi đi còn ai là người nhớ tiếc.
Chàng sang buồng bên thấy Viễn đang đứng cho chim ăn. Chàng hỏi:
- Trâm nó trốn đi bao giờ thế?
Viễn làm ra bộ không lưu tâm đến việc đó, trả lời qua loa:
- Tôi cũng chẳng hiểu. Chắc là đi từ hôm qua.
Phong nói:
- Để nó trốn đi như thế mang tiếng chết.
- Anh tưởng nó trốn đi sao? Mợ đuổi nó đi đấy chứ.
- À ra thế.
Thật ra, Phong đã biết là Trâm bị đuổi rồi, nhưng chàng muốn dò xem Viễn đối với việc này ra sao. Chàng nói tiếp:
- Mợ đã nói truyện về Trâm cho tôi biết. Nhưng như ý tôi thì dầu thế nào thì thế, đuổi nó đi trong lúc này cũng hơi tội nghiệp.
- Nhưng anh biết đâu là nó đã khổ sở. Anh đã chắc đâu nó đi một mình.
Viễn nhìn Phong dò ý :
- Thế nào chẳng có người đi theo nó.
Là vì Viễn ngờ cho Phong và muốn dò xem người đi theo nó có phải là Phong không?
Phong nói:
- Chú biết đâu là nó không đi một mình. Biết đâu cái thằng khốn nạn kia sợ lụy đến thân không bỏ mặc nó, mà nếu nó liều mình thì trách nhiệm đó ở ai?
Phong nói câu ấy có ý ám chỉ Viễn, nhưng Viễn vẻ mặt vẫn như thường, đương loay hoay bẻ càng con châu chấu và huýt sáo gọi con chim họa mi đến mổ. Một lúc sau, Viễn mới trả lời câu của Phong:
- Nó đi một mình hay hai mình thì chưa rõ, vì hiện giờ cũng chưa biết là nó đi đâu. Nhưng chỉ ở quanh quẩn đây thôi, rồi sau thế nào cũng biết.
Rồi Viễn lại nói tiếp để cho xong câu truyện:
- Vả lại việc này là tùy mợ, tôi cũng không biết đâu mà bàn bạc.
Vừa nói đến đấy thì Nhung sang hỏi Phong đột ngột :
- Anh Phong chưa đi sao?
Câu hỏi của Nhung làm Phong ngượng nghịu, chàng cảm thấy mọi người trong nhà nghi ngờ chàng xui Trâm trốn đi để rồi cùng đi với Trâm. Chàng nói đùa để che sự ngượng nghịu:
- Bây giờ thì tôi lại không đi nữa. Nghĩa là độ năm, sáu hôm nữa, tôi mới đi.
Nhung cười:
- Phải, không lẽ cô học trò vừa đi, ông thầy cũng lại đi nốt...
Phong cau mặt đáp:
- Ông thầy dậy có một cô học trò mà không nên thân thì ông thầy cũng nên đi cho rảnh.
Nhung nói chữa, sợ Phong giận:
- Thầy dậy chữ, chứ dậy thế nào được tính nết.
Rồi nàng nói tiếp:
- Kể cũng thương hại, nhưng mà chính nó lại làm hại nó chứ ai làm.
Phong biết là nếu bỏ đi thì ai cũng cho là chàng theo Trâm. Sau chàng nghĩ được một cách tiện, liền hỏi Viễn:
- Mai chú lên Hà-nội chơi nhé, và cùng đi với tôi cho vui.
Viễn không muốn gì hơn, liền nhận lời ngay.
Thế là Phong không còn sợ ngờ vực gì nữa. Chàng thấy nhẹ nhõm trong người, ra đứng ngoài hiên nhìn cảnh vườn nắng. Chàng vui vẻ vì sắp đi thoát khỏi một nơi không khí nặng nề, sắp xa hẳn những cảnh vật nó luôn luôn nhắc chàng nhớ đến những kỷ niệm đau buồn.
Mấy đám mây trắng trôi trên trời xanh vụt gợi chàng nhớ đến những sự phiêu lưu, những cảnh biệt ly chia rẽ. Chàng thở dài, buột mồm lẩm bẩm:
- Không biết bây giờ Trâm ở đâu và đương làm gì?
Nghĩ thế, song chàng lại chép miệng, lắc đầu muốn quên, quên hẳn đi.
XVIII
Lúc Phong ở lớp học ra mới vào quãng 10 giờ sáng. Chàng không biết dùng thì giờ làm gì, lững thững từ trường cao-đẳng qua phố Tràng-Tiền rồi men theo bờ hồ nhìn ngang ngửa, có cái thú nhẹ nhàng của người đi chơi phiếm.
Gió lạnh, nhưng trời nắng to. Phong vừa đi vừa tìm những chỗ có ánh nắng thấy người khoan khoái trong bộ quần áo dạ ấm áp.
Chốc chốc lại đi ngược lại phía chàng một vài tiểu thư tươi tắn. Trời trong sáng, trong lòng Phong lại vui vẻ, nên Phong trông cô nào cũng xinh đẹp, cô nào cũng nhìn chàng như đương cùng chia sẻ cái vui không duyên cớ của chàng lúc đó.
Thoáng có cái ô-tô màu xanh trông quen quen đi qua, chàng chú ý nhìn theo. Trong xe, chàng thấy rõ bà Án Nam cùng ngồi với Liên tức là người con gái mà song thân chàng đã định hỏi cho chàng làm vợ. Hình ảnh Liên ngồi trong chiếc xe hòm sang trọng vừa thoáng hiện ra trước mắt Phong tự nhiên làm cho Phong nghĩ đến Trâm và mỉm cười vì so sánh hai người với nhau.
Hơn một năm nay, chàng đã quên hẳn Trâm. Từ độ ấy, chàng chưa trở về quê lần nào, tuy có gặp Viễn mấy lần, nhưng chàng không hề đả động đến việc Trâm bao giờ. Đối với chàng, Trâm như là đã chết rồi ; chàng thì bận học luôn ở Hà-nội. Trâm thì sống yên lặng ở một thôn quê hẻo lánh nào, hai người hai cảnh đời khác nhau, khó lòng mà gặp được nhau nữa.
Khi đi rẽ vào vườn hoa, thấy bóng cây, thấy sóng gợn trên mặt hồ, Phong trạnh nhớ đến cảnh vườn thu ở quê nhà hồi mới bắt đầu yêu Trâm. Việc trước đã xa, chàng thấy trong lòng êm ả, muốn tha thứ, muốn quên sự lầm lỗi của Trâm mà chỉ nghĩ đến người bạn gái dịu dàng đã cùng chàng vui-vẻ chơi bời khi còn tuổi ngây thơ. Chàng bùi ngùi nghĩ đến rằng Trâm có lẽ một là không còn sống, hai là đã lấy chồng, mà người chồng đó có thể không phải là đứa tình nhân cũ của Trâm. Còn đứa con...
Sợ nghĩ lan man lại nhắc đến việc đau đớn trước thêm buồn lòng vô ích, nên Phong đi tạt ra đường cái để thấy cảnh rộn rịp đỡ phải nghĩ vớ vẩn nữa.
Ra đến phố Hàng Đào thấy dòng người chàng mới sực nhớ là hôm đó phiên chợ tơ. Ánh nắng sáng với những tấm lụa vàng và thắt lưng hoa lý của mấy người con gái bán lụa diễn ra một quang cảnh vui tươi lạ thường.
Bỗng Phong đứng lặng, đăm đăm nhìn theo một người con gái mặc áo nâu cũ đi bên cạnh một người đàn bà nhà quê. Phong trông sau lưng và dáng đi người con gái thấy quen quen, và hơi giống Trâm. Như cái máy, chàng bước theo luôn.
Hai người kia đến trước một cửa hàng đứng dừng lại nhìn vào trong. Phong cũng vừa đi tới. Người con gái hơi quay mặt lại phía Phong, nên Phong nhìn rõ mặt. Quả chàng đoán không lầm: người con gái đó chính là Trâm.
Chàng hồi hộp, đứng nấp sau cột đèn, sợ Trâm nhìn thấy mình. Phong không biết tại sao lúc đó chàng không tiến lên ngay để gặp Trâm, lại muốn lánh mặt đi. Có lẽ chàng sợ Trâm có chồng rồi, không tiện để Trâm trông thấy mình chăng.
Người đàn bà nhà quê nói với Trâm mấy câu mà chàng nghe không rõ, rồi hai người đi về phía hàng Ngang. Tuy Phong không muốn cho Trâm trông thấy mặt mình, nhưng chàng lại trù trừ đi chậm bước lại.
Chàng không ngờ đâu có ngày hai người đi cùng một chỗ, cách nhau chỉ độ vài thước. Thấy dáng điệu vụng về của Trâm và người đàn bà nhà quê khi gặp xe tay, Phong đoán là Trâm lên Hà-nội lần đầu. Còn người đàn bà kia có lẽ là người cho Trâm ở nhờ hay có lẽ là mẹ chồng Trâm.
Bỗng một cái ô-tô đỗ lại trước mặt chàng và ở trong xe có tiếng gọi :
- Cậu tú...
Cửa xe mở, Phong thấy bà An Nam tiến đến trước mặt chàng. Chàng toan lánh nhưng không kịp. Trong khi nói truyện Phong vẫn đưa mắt nhìn theo Trâm, sợ Trâm đi khuất bóng. Chàng trả lời qua loa mấy câu bà An hỏi, rồi cúi chào bà An và Liên, vội vã đi theo Trâm. Nhưng chậm quá rồi. Chàng đoán là hai người vào chợ. Chàng không còn hy vọng gì gặp nữa. Đương đứng băn khoăn, chàng bỗng mỉm cười lẩm bẩm :
- Rõ mình cũng lẩn thẩn. Tìm... tìm để làm gì mới được chứ.
Rồi chàng đút hai tay vào túi quần, lững thững trở về nhà.
Về đến nhà, thấy trên bàn có bức thư của Viễn, chàng lo sợ bóc ra xem. Vì Viễn đau gan đã mấy tháng nay chưa khỏi, chàng chắc Viễn lại viết thư nhờ chàng mời hộ thầy thuốc:
Anh Phong,
Bệnh tôi một ngày một nặng. Thầy thuốc đều chịu cả. Tôi không chắc qua khỏi, vậy khi anh nhận được thư này thì anh về ngay. Tôi có một câu truyện rất hệ trọng không tiện nói trong thư. Anh về, tôi sẽ kể anh nghe. Vậy bận thế nào thì bận, anh cũng về ngay kẻo lại sợ chậm quá. Tôi muốn nói với anh về việc Trâm độ trước.
Viễn
Phong đọc đi đọc lại hai, ba lần câu cuối cùng của bức thư để cố hiểu Viễn và cố xem việc gì mà hệ trọng đến nỗi Viễn cần phải cho chàng biết trước khi nhắm mắt.
Chàng ăn vội vàng cho xong bữa cơm, nhờ người xin phép nghỉ học hộ, rồi ra ngay ga để kịp đi chuyến xe lửa một giờ về quê.
XIX
Vừa về đến nhà, Phong vội vã sang thăm Viễn. Bà Hàn nói Viễn đương tỉnh và từ sáng đến giờ ngong ngóng đợi Phong về.
Viễn thấy Phong vào buồng, cố chống tay ngồi dậy, vẻ mừng rỡ lộ ra nét mặt.
Sau khi nói truyện hỏi thăm qua loa về bệnh trạng Viễn, Phong đưa mắt hỏi. Viễn khẽ bảo Nhung ra nhà ngoài rồi bảo Phong ngồi xát lại gần. Ngập ngừng một lúc lâu, chàng nói :
- Trước hết, tôi xin anh rộng lòng tha thứ, tuy rằng tôi biết tôi là một đứa khốn nạn không đáng để anh tha thứ. Nhưng tôi cần phải ngỏ cho anh biết rõ hết, tôi cần phải thú hết tội của tôi để có thể yên tâm mà nhắm mắt.
Phong cảm động đáp:
- Chú cứ nói thực rõ đầu đuôi ra sao. Tôi xin hết sức giúp chú, và sẵn lòng tha thứ, nếu quả thực chú có lỗi.
- Em mời anh về đây là vì em biết lúc này không phải còn là lúc giấu anh nữa. Vậy em cứ sự thực mà kể anh hay. Trước ngày anh về quê học, em tuy có vợ con mà em cũng đã thầm yêu Trâm... Nhưng vì Trâm mấy lần cự tuyệt, em giận, em thù và tìm cách đuổi Trâm đi. Thật ra Trâm oan.
Phong hồi hộp hỏi dồn:
- Trâm oan, nghĩa là thế nào?
- Anh cứ để em kể từ lúc đầu, anh mới hiểu được. Thật ra lỗi ấy không phải ở cả em. Em chỉ ghét Trâm, tìm cách đuổi Trâm ra khỏi nhà, em nói với mợ vu cho Trâm phải lòng trai...
Phong vội nói:
- Chú cũng có nói với tôi như vậy.
- Vâng, có một điều anh không biết, mà em cũng không ngờ đến là khi mợ em hỏi Trâm thì Trâm tỏ ý phải lòng anh và... xin anh tha thứ cho..
- Được, chú cứ nói.
- Trâm cho mợ biết là Trâm phải lòng anh và đã có thai với anh được ba, bốn tháng.
Phong muốn cho Viễn nói ngay đến chỗ chàng cần biết, nên bảo:
- Tôi cũng đã biết rõ như thế rồi. Mợ có nói với tôi như vậy. Nhưng tôi lấy làm lạ vô cùng, vì tôi có yêu Trâm thật, nhưng quả đứa bé không phải là con tôi.
Viễn đáp:
- Tôi có ngờ đâu thế, và cả nhà ai cũng tưởng là anh có đi lại với nó mà anh chối, không nhận. Về sau em mới hiểu rằng anh chối thế là vì cái tình của anh với Trâm rất trong sạch. Anh thật đã khổ sở nhiều lắm vì việc đó. Đến đây mới là chỗ em cần anh tha thứ, vì hơn một năm sau, em biết rõ mà vì sự thù ghét Trâm em cứ giấu anh. Trâm không từng có thai nghén bao giờ cả.
Phong lặng người đi: sự cảm động tràn ngập cả tâm hồn chàng. Mê man, chàng hỏi nhắc lại câu nói của Viễn:
- Không có thai..? Sao chú biết..?
- Sau khi Trâm đi, em vẫn để ý và biết là Trâm đến ở nhờ nhà bác Hai Xuyến trên phố Huyện. Chắc anh cũng có biết bác ta. Bốn năm tháng sau, Trâm vẫn đi lại như thường, cả phố Huyện ai cũng biết, vả lại khi Trâm thú với mợ rằng Trâm yêu anh, mợ em hiểu nhầm tưởng là nó đã có đi lại với anh.
Phong ngồi cố nhớ lại những việc xảy ra năm ngoái, những bức thư của Trâm viết cho chàng trước khi đi, và tối hôm Trâm sang buồng chàng. Bây giờ chàng mới biết là trước kia vi quá ghen nên không chịu nghĩ, tin ngay lời bà Hàn nói: Nếu Trâm quả có thai với người khác, thì không lẽ nào lại còn khẩn khoản xin chàng tha thứ. Chàng bảo Viễn:
- Khốn nạn! Thế ra Trâm không ngờ có việc ấy. Trâm tưởng tôi ruồng bỏ phụ lời thề....
Viễn hối hận đáp:
- Em thật là buồn, vì em để Trâm tưởng anh cũng như em.
Thốt nghĩ đến lòng thương người của cha mình đối với mọi người và nhất là đối với Trâm, Viễn càng hối hận bảo Phong:
- Em chỉ xin anh giúp cho một việc là anh tìm Trâm và vì em anh nói hộ với Trâm tha thứ cho em.
Viễn cảm động quá, ngừng lại một lúc rồi rươm rướm nước mắt nhìn Phong nói:
- Em hối hận lắm! Xin anh tha hết những tội lỗi của em đối với anh. Em biết rằng anh yêu Trâm lắm. Anh đã đau đớn vì tưởng lầm Trâm yêu người khác trong khi anh hết lòng yêu Trâm. Em đã làm anh khổ sở và làm hại một đời Trâm.
Phong vội kiếm lời an ủi:
-Bây giờ chú cứ yên tâm mà tĩnh dưỡng cho khỏe. Còn tôi, tôi sẽ đi tìm Trâm để chuộc lại cái lỗi của chú và lỗi của tôi nữa... Tôi sẽ lên ngay phố Huyện để tìm Trâm.
Viễn vội nói:
- Trâm bây giờ không còn ở đấy nữa. Bác hai Xuyến đã chết ngoài bốn năm tháng nay. Không biết Trâm đi đâu.
Phong nhớ lại cuộc gặp gỡ Trâm sáng ngày ở Hà-nội, hối tiếc bảo Viễn:
- Sáng hôm nay, tôi gặp Trâm ở Hà-nội đi với một người đàn bà.... nhưng không biết nghĩ thế nào, tôi lại lánh mặt đi.
Viễn vội hỏi:
- Anh có biết rõ mặt người đàn bà ấy không?
- Không, tôi chỉ để ý đến Trâm thôi. Nhưng Trâm còn sống thì thể nào tôi cũng tìm ra.
XX
Phong vẫn chưa biết là Trâm ẩn náu ở nơi nào, vì không biết căn cứ vào đâu mà tìm kiếm. Ngay hôm Viễn thú thật với chàng, chàng lên huyện hỏi người chồng bà Hai Xuyến thì người ấy nói Trâm bỏ nhà trốn đi, không biết là đi đâu.
Mấy hôm sau, Phong cáo bệnh xin nghỉ hơn một tháng để đi dò la khắp vùng đó, nhưng vẫn biệt tăm tích. Vả lại Trâm bỏ đi đã hơn bốn tháng rồi, tìm quanh quẩn đây, chắc không công hiệu gì.
Phong đành về trường học và thuê người đi tìm thay mình giòng giã mấy tháng giời nữa. Dần dần chàng cũng hết cả hy vọng. Có lúc chàng buồn rầu nghĩ rằng có lẽ Trâm không còn ở trên đời này nữa, hay Trâm còn sống nhưng đã có chồng con thì cũng muộn quá rồi. Từ ngày gặp Trâm ở phố Hàng Đào đến nay đã hơn một năm, khó lòng lại có sự tình cờ run rủi gặp Trâm một lần nữa.
Có khi nhớ Trâm, chàng lại về quê vào mùa thu và nuôi cái hy vọng hão huyền được nghe có người kể truyện đến Trâm, chàng tưởng về nom thấy cảnh cũ thì như có nhiều (phần may gặp được Trâm) hơn là ở Hà-nội. Nhưng mỗi lần về, chàng lại đeo thêm một nỗi buồn tê tái.
Từ ngày Viễn mất, bà Hàn thường lên ở với Nhung lấy chồng trên Bắc-ninh. Nga thì lên buôn bán ở Hà-nội, ở nhà chỉ có vợ Viễn với đứa con thứ.
Vườn cũ vì không người sửa sang, nên trông hoang dại tiêu điều. Trên con đường gạch nối hai nhà với nhau, rêu cỏ mọc xanh xanh. Ánh nắng thu tưng bừng reo trong vườn rộng, nhấp nhánh trên lá cây như vui đùa với gió lại càng gợi Phong nhớ đến những ngày thu sáng sủa mấy năm về trước khi mới bắt đầu yêu Trâm và cùng Trâm thơ ngây, mơ ước một cảnh đời vui không chút gợn buồn. Bây giờ một mình Phong trở về chốn cũ, ngong ngóng đợi chờ người xưa không thấy lại. Từ nay, trong đời chàng chỉ còn những ngày buồn bã, quạnh hiu nối tiếp nhau liên miên đem lại cho chàng những nỗi nhớ thương Trâm như giòng sông Phương kia nao nao nước chẩy không bao giờ ngơi.
XXI
Phong về một cái làng hẻo lánh ở vùng Bắc-Ninh để đưa đám tang thầy học cũ. Sáng hôm sau, chàng xin phép về sớm vì đường không có xe tay, phải đi mất mấy giờ đồng hồ đò dọc. Từ nhà ra đến chỗ bến đò, xa mất vài cây số. Một đứa người nhà đi theo tiễn chàng ra đến bến đò để gọi thuê thuyền riêng.
Tuy về cuối thu, gió lạnh, mà Phong cũng nóng bức cả người, lúc đến bến đò, chàng vào nghỉ ở một cái hàng nước coi sạch sẽ, để đợi người nhà đi thuê thuyền.
Ngồi ở cái trõng tre đặt dưới bóng mát mấy cây bưởi, Phong đánh diêm châm thuốc lá hút, vơ vẩn nhìn giòng sông chảy quanh co dưới chân mấy trái đồi thông.
Thỉnh thoảng một chiếc thuyền con từ từ trôi qua, diễn ra trước mắt Phong cái cảnh đời êm đềm của gia đình một nhà thuyền chài : vợ lủi hủi khâu ở trong khoang, chồng đứng ở mui thuyền quăng lưới, lưng phản chiếu ánh mặt trời bóng loáng như đồng. Mỗi lần chiếc lưới ướt xòe ra, những giọt nước đọng trên mặt lưới, lấp lánh như kim cương. Khi thuyền qua bến, con chó trắng nằm trên mui, uể oải vươn cổ cắn lên mấy tiếng rời rạc không đâu.
Phong mải ngắm cảnh sông, quên cả uống nước, người đàn bà bán hàng nhắc:
- Mời thầy sơi nước không nguội. Thầy chắc vừa ở trong làng ra, về đưa đám cụ tú Hiệp.
Phong quay lại và rất lấy làm lạ vì thấy người đàn bà nhìn mình một cách khác thường: trong khi chàng uống nước, chàng vẫn thấy ngươi đàn bà nhìn chàng không thôi.
Đợi chàng uống xong bát nước, người đàn bà lại hỏi :
- Thầy ở trên tỉnh?
- Không, tôi ở Hà-nội.
Phong nhìn kỹ người đàn bà thì thấy hơi quen quen như đã có gặp một vài lần ở đâu nhưng không nhớ ra. Người đàn bà rụt rè hỏi:
- Tôi hỏi không phải, thầy có biết bà Hàn Đạm?
Phong sửng sốt đáp :
- Có, chính tôi là cháu bà Hàn Đạm.
Người đàn bà nói luôn :
- Thế ra thầy là con cụ Án, là cậu...
Phong nhắc:
- Phong.
- Khổ chưa! Thế mà tôi không nhận ra ngay. Trông cậu bây giờ khác trước nhiều.
Phong ngượng nghịu hỏi:
- Bác là ai, tôi không nhớ.
- Trước tôi ở hầu bà Hàn nuôi cô Nga.
Phong vội đáp :
- À, ra vú Nga.
Thật ra, chàng cũng không nhớ rõ hơn mấy, vì người đàn bà đó ở vú từ ngày chàng còn bé, tuy về sau vú Nga đôi khi có đi lại nhà bà Hàn, nhưng Phong không đế ý đến.
Người đàn bà tỏ ý mừng rỡ quá, làm Phong sinh ngượng. Chàng nhìn ra sông xem bác người nhà đã thuê được thuyền chưa.
Ngươi đàn bà thốt nhiên nói :
- Thế thì hay quá nhỉ....
Phong ngạc nhiên vô cùng, khi quay lại không thấy vú Nga đâu. Một lát vú Nga lại ra mời chàng ăn trầu, nhưng Phong không còn thấy bộ đon đả như trước nữa. Lúc hai người đương nói chuyện xa gần, vú Nga đương hỏi thăm về tin tức bà Hàn thì có một người đàn bà đến đưa cho vú Nga một tờ giấy :
- Bác đưa chị Trâm xem hộ tôi cái giấy.
Vú Nga bật cười đáp:
- Bác nhờ chị ấy viết thư thì được, chứ chị ấy có đọc được đâu mà nhờ đọc hộ. Rõ lẩn thẩn.
Bỗng vú Nga đưa tay lên miệng như người nói lỡ lời và nhìn Phong. Phong tưởng ngã người ra lúc đó, chàng hốt hoảng hỏi vú Nga :
- Chị Trâm nào thế?
Vú Nga đáp :
- Chị Trâm con nuôi bà Hàn. Chị ấy ở đây với tôi.
- Bây giờ chị ấy ở đâu?
Vú Nga thấy Phong đứng dậy toan chạy vào trong nhà thì vội cản :
- Rồi tôi bảo chị ấy ra đây. Bây giở chị ấy ở trong vườn giở chút bận.
- Sao vú lại muốn giấu tôi?
Vú Nga sợ hãi đáp:
- Tôi muốn giấu cậu đâu. Ngay lúc này, khi biết cậu là cậu Phong, tôi đã ra vườn báo tin cho cô ấy biết. Nhưng cô ấy lắc đầu, sua tay...
Phong vội nói tiếp:
- Tôi hiểu, cô ấy không muốn gặp tôi, không muốn gặp một người nào cả.
Nhưng tôi tìm kiếm đã ba năm nay, bây giờ khác trước, tôi cần phải gặp...
Rồi chàng cảm động lược kể cho vú Nga nghe việc Trâm bị nghi ngờ bị đuổi oan. Vú Nga mừng rỡ nói :
- Nào tôi có biết gì đâu. Tôi chỉ biết cô ấy bị bà Hàn đuổi đi và đến ở nhà bác Hai Xuyến. Khi bác Xuyến mất thì cô đến đây xin ở nhờ, chỉ cho tôi biết qua loa đại khái thôi, và dặn tôi đừng nói cho ai biết là cô ở đây. Tôi nghèo nhưng cô ấy ở đây cũng chịu khó làm giúp tôi...
Phong ngắt lời :
- Vây bây giờ vú phải giúp tôi. Vú để tôi nói truyện với chị ấy. Bây giờ chị ấy đương làm gì trong vườn?
Vú Nga đáp :
- Chị ấy đương trẩy bưởi. Mời cậu cứ vào.
Phong đi khỏi mấy đống rơm thì ra một cái vườn cây lá xanh om. Bên gốc một cây bưởi, thoáng thấy bóng Trâm, chàng tê mê tưởng chừng mình đương mơ màng lạc loài trong một thế giới huyền ảo, bâng khuâng như thực như hư.
Trâm biết là lánh mặt cũng không được nữa, đành đứng yên đợi Phong đến.
Phong rón rén bước lên, hồi hộp. Hai người nhìn nhau.
Phong se sẽ gọi :
- Em Trâm...
Trâm lạnh lùng cúi mặt nhìn xuống giá bưởi cầm ở tay.
Biết rằng Trâm còn giận, Phong kể lể phân trần:
- Em còn giận anh, nhưng em không ngờ đâu anh tìm kiếm em đã hai, ba năm nay. Ngày trước, em bỏ nhà ra đi, em tưởng anh phụ bạc em, chỉ vì một sự lầm lẫn...
Thấy Trâm ngửng mặt đưa mắt hỏi, Phong vội tiếp :
- Phải, một sự lầm lẫn suýt nữa làm hại cả đời em và đời anh. Em đã bị ngờ oan...vì mợ nhầm, đã tưởng em... tưởng em đi lại với ai và đã có thai với người ta...
Trâm mở to mắt nhìn Phong, thốt nhiên kêu rú lên một tiếng, cái rá nàng cầm ở tay rơi xuống đất, mấy quả bưởi lăn rải rác bên chân hai người.
Phong cảm động, hỏi luôn :
-... Khốn nạn, em có ngờ đâu như thế, em tưởng anh ruồng rẫy em ; vì anh khinh em, hay không thật bụng yêu em. Em bỏ đi... em khổ sở bao lâu...
Chàng nghẹn ngào không nói được nữa. Vì thấy nước mắt chẩy giòng giòng trên má Trâm. Một cơn gió ngoài sông đưa vào lạnh lẽo làm rung động bóng cây. Phong đứng sát lại gần, âu yếm cầm lấy tay Trâm van lơn:
- Em tha lỗi cho anh... Anh có tội với em lắm, anh đã tin lầm mà nghi oan cho em. Nhưng bây giờ cũng không muộn... anh đã gặp được em đây... em nên sóa bỏ cả truyện trước và cho phép anh chuộc lại cái tội của anh đối với em...
Trâm đứng yên lặng nghe Phong nói, rồi lấy vạt áo lau nước mắt, mặt vui tươi dần dần, hai con mắt nhìn Phong.
Phong sung sướng, mê man:
- Chúng ta sẽ nối lại mối tình đứt quãng ngày trước, chúng ta sẽ mãi mãi yêu nhau, ở với nhau, không cái gì có thể chia rẽ được nữa. Em sẽ là vợ anh...
Phong dịu dàng hỏi nhắc:
- Em Trâm, em nghĩ thế nào?
Trâm cúi đầu bẽn lẽn, hai má đỏ bừng. Nàng không ngờ đâu lại có ngày này, nàng sung sướng quá, mà không biết làm thế nào tỏ ra được. Nàng cúi xuống nhặt chiếc rá lên trong khi Phong lom khom nhặt mấy quả bưởi rơi trên mặt đất. Hai người đã bớt thấy ngượng và trở lại thành đôi bạn thân mật khi xưa.
Bác người nhà đã thuê được thuyền, săm săm chạy vào vườn tìm Phong. Bác ta ngạc nhiên vô cùng khi thấy Phong đương đứng nói truyện với một cô gái nhà quê trong vườn vắng. Phong thấy bác ta rụt rè không dám lại gần bèn nói to:
- Sợ gì mà không dám vào đây. Đã thuê được thuyền chưa?
- Bẩm, thuê được thuyền rồi.
- Thuyền có rộng không?
- Bẩm, rộng rãi, sạch sẽ.
Phong đưa mắt nhìn Trâm hỏi đùa:
- Thuyền có đủ chỗ cho hai người đi không?
Thấy bác nhà quê ngơ ngác không hiểu, Phong bảo cho về và làm quà cho bác ta một hào. Khi bác nhà quê đi rồi, Phong âu yếm bảo Trâm:
- Thuyền có đủ hai chỗ: một chỗ anh ngồi, còn một chỗ để dành phần em.
Hai người nhìn nhau tủm tỉm cười, Phong nói:
- Anh không đùa đâu. Em phải lên Hà-nội với anh ngay hôm nay.
Trâm yên lặng, ngẫm nghĩ một lát, rồi lắc đầu.
Thấy Phong vẻ mặt lo sợ, ngơ ngác, Trâm bật cười thương hại rồi gật cho Phong vững tâm. Phong trách:
- Lúc nào em cũng đùa được. Không bao giờ bỏ được cái tính ấy. Bây giờ thì ta phải ra nói với vú Nga và cám ơn vú rồi liệu xuống đò cho kịp chuyến tầu chiều về Hà-nội.
Lúc ra ngoài hàng, vú Nga hết nhìn Phong lại nhìn Trâm, thấy hai người vẻ mặt hớn hở khác thường:
- Thế nào, hai anh em bàn bạc đã xong chưa?
- Phong đáp:
- Đã xong cả rồi. Bây giờ nói với vú để tôi đón cô ấy về Hà-nội và cám ơn vú có lòng tốt đã cho cô Trâm ở nhờ bấy lâu, ơn ấy, chúng tôi không bao giờ dám quên.
Vú Nga quay Lại hỏi Trâm, Trâm mỉm cười gật. Vú nói:
- Thôi, bây giờ chị vào buồng thay quần áo và sắp sửa đi.
Rồi nhìn theo Trâm ngắm nghía nói:
- Mới độ nào, cậu với chị Trâm còn bằng ngần này, bây giờ đã cao lớn thế kia rồi... Dễ thường cậu Phong đã có vợ con rồi, đấy nhỉ?
- Chưa.
Nghĩ đến Trâm, Phong lại nói tiếp:
- Nhưng cũng sắp có. Hôm nào cưới, tôi sẽ cho vú biết để vú mừng cho. Nhưng nếu vú đoán được cô dâu là ai, thì xin chịu vú là tài.
Trâm đã sửa soạn xong ở trong buồng bước ra, tay cầm một cái gói con, nhưng nàng vẫn mặc nguyên bộ quần áo lúc nãy, vì không có bộ nào mới hơn. Vú Nga nói:
- Thôi, bây giờ về nhà, mợ Hàn chiều thì tha hồ lượt là sang trọng.
Trâm và Phong đưa mắt nhìn trộm nhau, rồi từ giã vú Nga xuống thuyền.
★
★★
Chiếc thuyền con xuôi buồm, thuận gió vụt một chốc đã đi khuất trông không thấy bến đò. Phong và Trâm ngồi ra mui thuyền để xa người cầm lái, nói truyện được tự do. Gió trên sông hơi lành lạnh, nên hai người ngồi ngoài nắng thấy dễ chịu ấm áp, vẩn vơ đưa mắt nhìn trời xanh, sông rộng, mấy trái đồi nét dịp dàng nối tiếp bên sông.
Phong nhớ đến lời Viễn dặn lại, buồn rầu bảo Trâm:
- Em đã biết tin anh Viễn mất chưa?
Trâm gật.
- Cũng nhờ ở anh Viễn chúng mình mới được có hôm nay. Khi anh ấy hấp hối, anh ấy có thú hết cho anh biết và dặn anh hễ gặp em thì xin em tha thứ cho. Vậy em cũng nên tha thứ cho anh ấy, vì ở đời cần phải biết tha thứ...
Phong ngừng lại nhìn Trâm một cách nồng nàn rồi nói tiếp:
-... Nếu trước kia khi em sang bên phòng anh tối hôm em bỏ nhà đi, nếu anh cũng biết tha thứ cho em thì đâu đến nỗi anh với em phải khổ sở bấy lâu. Bây giờ ngày vui đã trở lại, em nên quên cả việc cũ và tha thứ cho mọi người, nhất là tha thứ cho anh, vì chỉ anh là có lỗi với em nhất. Vậy em đưa tay em đây cho anh...
Trâm mỉm cười sẽ gật, ngoan ngoãn đặt tay mình vào tay Phong. Nghĩ đến những ngày dài đằng đẵng của một đời tàn tật, về hy vọng vừa qua, nghĩ đến cảnh đời mới sắp đem lại cho nàng biết bao lạc thú. Trâm vì sung sướng quá, thấy trong lòng thổn thức, nao nao, rưng rưng muốn khóc, dưới mi mắt long lanh hai giọt lệ...
Lúc bấy giờ con thuyền đi sát vào bờ. Trên sườn một trái đồi gần đó tiếng gió rì rào trong rặng thông đưa lại nghe như một khúc nhạc du dương vui mừng đón chào đôi tình nhân mới.
Phong mê man bảo Trâm :
- Anh sung sướng quá.
Rồi hai người say sưa nhìn nhau, ngồi lặng yên để hưởng cái hạnh phúc êm đềm lúc đó như man mác khắp bầu trời, phảng phất trên mặt nước lăn tăn gợn sóng, như hòa với gió heo may, với ánh nắng một ngày thu trong sáng.
HẾT
IN TẠI NHÀ IN RIÊNG CỦA PHƯỢNG GIANG
GIẤY PHÉP SỐ 253/TXB NGÀY 5-5-52 N.T.T N.V.