Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Ước mơ của em - Vũ Ngọc Quyến

4 trả lời, 10 lượt xem — Trang 1 / 1
Vũ Ngọc Quyến
Ước mơ của em
 
 
Phương Oanh và Loan

Nhà của Phương Oanh rộng mênh mông, với Phương Oanh nơi đây là một thế giới thu nhỏ. Ba của Phương Oanh là giám đốc một công ty lớn, cơ nghiệp này cũng do một tay ba gây dựng nên. Ba ít khi có mặt ở nhà, sáng đến cơ quan đến tối, nhiều hôm đi mãi tận khuya mới về.
Ngoài những giờ đi học ở lớp được vui đùa cùng với các bạn, về nhà Oanh chỉ biết thủ thỉ cùng má và dì Tư giúp việc thôi. Anh Sơn thì không thèm chơi với bọn con gái như Phương Oanh rồi, đi học về đến nhà là anh lại loay hoay với mấy thứ đồ chơi điện tử và xem phim kiếm hiệp. Nhiều lúc Phương Oanh thấy mình lạc lõng trong căn nhà rộng rãi, đầy đủ những tiện nghi này, Phương Oanh chỉ mong được ra ngoài chơi cùng các bạn ở khu phố. Kẹt nỗi nhà Phương Oanh lại có cả hai ba lần cửa và xung quanh nhà được bao bằng rào lưới mắt cáo. Ba Phương Oanh không muốn ở các khu phố lớn, ông mua ngôi biệt thự yên tĩnh ở ngoại thành này và về ở đây cũng đã khá lâu. Ba má Phương Oanh không muốn các con mình chơi lêu lổng ngoài đường với đám con nhà hàng xóm nghịch ngợm và dơ bẩn. Mỗi lần Phương Oanh muốn xin má ra ngoài chơi với các bạn thì má nói:
- Nhà có thiếu gì đồ chơi, con còn đòi đi đâu nữa. Ở nhà, hai anh em cùng chơi vui là được rồi.
Bà không làm sao hiểu con bà lại cứ đòi ra ngoài chơi, ngoài đường đất cát dơ dáy, đám trẻ lại đùa giỡn xô bồ quá. Còn Phương Oanh lại ấm ức với những thứ đồ chơi trong nhà vô tri và buồn tẻ.
Khi tiếng hót thánh thót của chú chim sơn ca vang lên và tiếng kêu réo rắt của đôi chích chòe báo hiệu một ngày mới thì Phương Oanh cũng vừa thức. Mặt trời đã lên khá cao, ánh nắng đang len lỏi xuyên qua giàn phong lan tạo nên vô số những vòng tròn đủ loại vàng rực, như đang nhảy múa trên nền sân lát đá trông thật đẹp mắt. Nơi chuồng trăn ở góc sân, những con gà tội nghiệp đang bị chúng cuộn tròn, kẹp cứng chuẩn bị cho bữa ăn cuối tuần. Một tuần chúng được ăn ba lần, mỗi lần vài chú gà hoặc vịt vừa mới lớn. Khi ăn no nê rồi cả hai con vật trông rất ghê sợ kia lại cuộn tròn trong góc lồng mắt lim dim chờ tiêu hóa hết chỗ thực phẩm chứa đầy trong bụng. Đôi trăn này ba của Phương Oanh mua hết mấy triệu đồng ở mãi tận ngoài Long Thành lận. Thì nghe ba nói chứ Phương Oanh có rành rẽ Long Thành là chỗ nào đâu.
Vui đùa với đôi sơn ca một lúc rồi Phương Oanh mới đi đánh răng, rửa mặt. Má đã đi chợ, dì Tư đang tưới bông còn anh Sơn vẫn đang ngủ vì tối qua mê mẩn với phim kiếm hiệp đến tận khuya. Phương Oanh níu áo dì Tư:
- Dì Tư mở cửa dùm con đi!
- Hổng được đâu con! Má dặn chỉ chơi ở trong nhà thôi!
- Buồn thấy mồ hà. Cứ bắt ở trong nhà hoài, chán ghê! Tư mở cửa cho con sang nhà bạn Loan chơi chút đi mà
.- Tư cũng muốn cho con đi nhưng má đã dặn rồi, chờ chút xíu tưới cây xong Tư với Phương Oanh cùng chơi nghen!
Không còn cách nào khác Phương Oanh đành phải phụ tưới cây với dì Tư. Hai dì cháu vừa làm vừa nói chuyện ríu rít.Khi nghe tiếng Loan cười vui vẻ cùng các bạn đang tụ tập dưới gốc cây bàng ngoài cổng, trong lòng Phương Oanh lại rạo rực một ý nghĩ muốn được ra ngoài chơi. Khi dì Tư kiên quyết không nhượng bộ, Phương Oanh đành phải xuống giọng năn nỉ:
- Hay dì Tư mở cổng cho mấy bạn vào chơi với con nghen! Tư đồng ý đi mà.
Nhìn nét mặt căng thẳng chờ đợi của Phương Oanh, dì Tư cũng động lòng, bà lẳng lặng mở cổng cho lũ trẻ vào chơi. Phương Oanh mừng quýnh reo lên:
- Cám ơn dì Tư! Mấy bạn vô chơi nhanh lên.

Khi lũ trẻ ríu rít vào hết trong sân, dì Tư nhắc chừng:
- Các con nhớ cẩn thận đừng để hư bông, bể đồ đó nghen.
Đám bạn của Phương Oanh ngỡ ngàng trước giàn phong lan nở bông rực rỡ, thích thú vui đùa cùng với bầy chim trong lồng trước hiên nhà. Mấy bạn trai thì chạy lại bên chuồng hai con trăn lấy cây chọc phá. Lần đầu các bạn mới đặt chân vào lãnh địa xa lạ này nên các cô cậu cứ trầm trồ, xuýt xoa hoài. Chơi chán ngoài sân, Phương Oanh đưa các bạn vào nhà, cả lũ bạn như choáng ngợp trước những đồ vật quý giá xung quanh gian phòng lớn. Nào là bàn ghế cẩn xà cừ, bộ Karaoké hiện đại, hai con Thanh Long đang quẫy mình uốn lượn trong bồn cá kiểng với những chùm đèn xanh đỏ
nhấp nháy trông thật đẹp. Trên tường treo đủ loại súng lớn, súng nhỏ còn ở các kệ thì vô số những chai rượu ngoại, tượng gỗ, tượng đồng đủ kiểu. Đồ chơi của hai anh em Phương Oanh bày la liệt chẳng thiếu thứ gì, những cặp mắt vừa ngạc nhiên vừa thèm thuồng hiện rõ trên gương mặt lũ trẻ. Loan nói với Phương Oanh:
- Nhà Phương Oanh giàu quá! Cái gì cũng có, sướng thật!
Thằng Cao sún làm bộ thông hiểu quay sang nói với Loan và các bạn:
- Còn phải nói! Ba nó làm giám đốc kia mà. Làm giám đốc kiếm được nhiều tiền lắm.
Phương Oanh mang những đồ chơi của hai anh em ra cho các bạn cùng chơi. Phòng khách đầy ắp tiếng cười vui vẻ trong sáng làm cho ngôi biệt thự xưa nay vốn kín cổng cao tường, yên tĩnh bỗng rộn ràng hẳn lên. Dì Tư phải nhắc chừng hoài mà tiếng cười vẫn vang lên rộn rã dù lũ trẻ đã cố gắng kìm lại. Cả đám đang vui đùa thỏa thuê chợt im bặt bởi một tiếng quát to:
- Chúng mày làm gì mà la hét dữ thế! Có cút đi để tao ngủ không!
Sơn - anh hai của Phương Oanh từ trong phòng ngủ bước ra, mắt còn ngái ngủ đã lên giọng kênh kiệu rồi. Phương Oanh chạy lại bên anh:
- Cho tụi em chơi chút xíu nữa mà. Anh Hai biết mấy giờ rồi không? Trưa rồi còn ngủ gì nữa! Hay anh chơi chung với tụi em đi!
- Không chơi gì hết! Tụi kia về ngay đi! Dơ hết đồ chơi của tao rồi, dẹp ngay! Mày liệu hồn, tao mét ba cho coi. Khi không lại dắt tụi chúng nó vào nhà, thấy ghét!
Sơn thu gom đồ chơi của mình rồi đuổi hết các bạn của em ra ngoài. Ngôi biệt thự trở lại bầu không khí yên tĩnh vốn có của nó. Chẳng thèm rửa mặt, Sơn vào phòng đóng cửa mở máy xem phim tiếp. Phương Oanh đứng trong cổng nhìn theo các bạn đi xa dần, tai còn nghe văng vẳng tiếng thằng Cao sún:
- Ỷ nhà giàu rồi làm phách! Từ nay tao không thèm vào nhà đó nữa đâu.
Bỗng dưng Phương Oanh thấy buồn, nó giận anh Sơn làm hư cuộc vui sáng nay với các bạn. Rồi các bạn sẽ không chơi cùng Phương Oanh nữa, anh Sơn thật là xấu, nước mắt Phương Oanh ứa tràn mi.

* * *
Thấy Phương Oanh đứng tần ngần trong cổng nhìn ra, Loan rời các bạn đang cùng chơi chạy lại:
- Phương Oanh ra chơi với tụi mình đi!
- Ba má đang ở nhà cả, mình không ra được đâu!
- Thế thì mình sẽ đứng đây chơi với bạn vậy.
Cả hai ríu rít trò chuyện cùng nhau. Loan và Phương Oanh cùng học một lớp, tuy hoàn cảnh gia đình khác nhau xa nhưng Loan và Phương Oanh rất thân nhau. Loan học giỏi, lại hiền nữa nên các bạn trong lớp rất mến. Nhà Loan đối diện với nhà của Phương Oanh, cùng học ở trường cả ngày nhưng đến lúc về nhà cả hai vẫn vui chơi với nhau tuy kẻ ở ngoài và người bên trong tấm cửa sắt nặng nề ngăn cách giữa hai thế giới tuổi thơ.

Ba của Loan đã nghỉ hưu, buôn bán lặt vặt ngoài chợ và chăn bầy heo. Lo cho chị em Loan ăn học ba má phải vất vả thật nhiều. Ba phải làm bảo vệ thêm vào ban đêm cho một cơ sở sản xuất để phụ với má lo trang trải mọi sinh hoạt của cả nhà. Thấy ba má vất vả, học hết lớp chín, chị Hai của Loan muốn nghỉ học để đi làm nhưng ba má không đồng ý. Lần đó ba nghiêm mặt nói với hai chị em Loan:
- Nhiệm vụ của các con bây giờ là học cho tốt, ba má còn đủ sức lo cho các con. Có học mới có hiểu biết, lớn lên vào đời đỡ vất vả con ạ.
Ba má Loan nghèo, sống đạm bạc nhưng nghiêm khắc và mẫu mực. Ông luôn dạy cho chị em Loan phải biết sống có lễ độ với mọi người, chan hòa với bè bạn và phải thật thà, ngay thẳng. Chị em Loan đều ngoan và học giỏi, nhất là Loan ngay từ năm lớp một đến lớp năm bây giờ, tháng nào cũng xếp nhất nhì lớp. Thùng đồ chơi của Loan chỉ đơn giản vài chú búp bê, chú gấu nhồi bông và thỏ con bằng mút, Loan thích học đan len, học thêu hơn. Mỗi lần Phương Oanh muốn tặng bạn mấy thứ đồ chơi đắt tiền, Loan đều từ chối, ba mẹ Loan đã dạy cho con biết tự trọng trong sinh hoạt và giao tiếp. Phương Oanh mến Loan bởi tính hiền lành và hay giúp đỡ bạn. Chẳng thế mà khó tính như má - ai cũng ngại tiếp xúc - sau vài lần thấy Loan chơi với con mình ở trước cửa cũng đã mến Loan luôn. Thấy Phương Oanh quý mến và lúc nào cũng ríu rít khen Loan, bà muốn xem thực hư thế nào nên đôi khi cũng cho phép Phương Oanh đưa bạn vào nhà. Tuy vậy bà vẫn luôn cảnh giác sợ con bé tí toáy chôm chĩa đồ, dù sao thì bà nghĩ nhà Loan cũng nghèo. Khi thấy Loan vừa thông minh vừa lễ phép, bà thật sự quý em và cho Phương Oanh qua chơi nhà Loan nữa. Từ lúc con bà có nhiều thời gian chơi với Loan và các bạn, bà thấy con mình vui hơn, ngoan hơn và học cũng khá hơn trước.
Mấy hôm rồi không thấy Loan sang chơi, bà Thu hỏi con:
- Sao không thấy Loan sang chơi hả con? Các con giận nhau à?
- Đâu có, má! Mấy bữa nay má của Loan mệt, bạn ấy phải phụ nhiều việc lắm á!
- Tội nghiệp con bé! Sao con không nói sớm để má sang thăm. Thôi tối nay má con mình sang thăm bác ấy và Loan nhé.
- Dạ.Phương Oanh sung sướng khi thấy má mến Loan hơn lại còn sang thăm cả nhà Loan nữa, điều này Phương Oanh thấy thật hiếm hoi đối với má mình.

* * *
Nghe tiếng chuông, dì Tư từ trong bếp chạy ra, thấy Loan dì hỏi:
- Tìm Phương Oanh hả con?
- Dạ, Phương Oanh có nhà không hở dì?
- Có! Con vào đi!
Dì Tư mở cổng cho Loan vào, ngôi biệt thự bây giờ đối với Loan không còn xa lạ nữa. Ba của Phương Oanh thì chẳng quan tâm nhiều đến sinh hoạt của các con và bạn bè chúng. Ông phó mặc cho vợ trong việc nuôi dạy con cái. Anh Sơn năm nay cũng đã lớn, anh chẳng ưa gì các bạn của Phương Oanh, kể cả Loan cũng vậy. Bây giờ mỗi ngày đi học về Sơn không còn vùi đầu xem phim kiếm hiệp nữa. Anh ít khi ở nhà, lúc nào cũng tụ tập cùng đám bạn con nhà giàu phóng xe trên đường, học hành với anh xem ra chẳng cần thiết. Nghe đâu còn rủ nhau đua xe nữa kia, má la rầy chẳng để vào tai. Khi Loan vào sân cũng là lúc Sơn dắt xe ra, nghe Loan chào, Sơn chỉ gật đầu rồi lên xe rồ máy phóng vèo ra cổng, để lại trong sân một bựng khói trắng và dư âm của tiếng máy nghe đến chói tai. Phương Oanh từ trong nhà bước ra cằn nhằn:
- Đi suốt ngày, về đến nhà là gây. Gây chán lại lên xe dông tuốt, tính tình gì kỳ quặc!
Loan cười nói với Phương Oanh:
- Hơi đâu bạn giận ảnh. Mà có giận thì ngày nào cũng phải giận đấy!
- Xí, ai mà thèm giận ổng. Loan chờ mình một tí nhé!
Loan vào phòng khách chờ Phương Oanh và nói chuyện với bà Thu, bà nhắc chừng Loan.
- Các con đi trên đường phải cẩn thận nghen. Phương Oanh ít đi xe đạp lắm. Kẹt bác trai bận công chuyện nếu không ông ấy sẽ đưa các con đi.
- Bác đừng lo ạ, nhà bạn ấy cũng gần. Tụi con đi đông lắm, bác trai làm sao chở hết được.
- Ừa, nhớ về sớm để ở nhà khỏi mong.
Khi Phương Oanh ôm gói quà tặng bạn nhân ngày sinh nhật ra, cả hai ríu rít chào bà Thu và dì Tư rồi sang nhà Loan chờ các bạn đến cùng đi.Còn lại một mình trong phòng, bà Thu xốn vang với biết bao suy nghĩ. Giá từ lúc bé thằng Sơn được dạy dỗ cẩn thận, có lẽ bây giờ bà sẽ đỡ lo lắng vì nó hơn. Phương Oanh thì ngoan hiền lại chơi với Loan và các bạn tốt, bà đỡ phải lo. Bà lo là lo cho thằng Sơn, tính ngang tàng, ngổ ngáo lại chơi với đám bạn xấu dễ dẫn đến hư hỏng.
Lỗi này là tại ông và bà cả, phải bàn với ông ấy cách quản lý, dạy dỗ thằng Sơn dù có muộn màng nhưng may ra còn kịp. Bất giác bà nhìn sang bên kia đường, nơi ấy là nhà Loan. Bà ước ao mình có được gia đình hạnh phúc với những đứa con ngoan như vợ chồng hai bác ấy.
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Đăng nhập để trả lời
0
Đứa con

Thằng Tèo ngồi nhâm nhi ly cà phê đen ở quán của dì Ba ngay đầu hẻm. Tối nào cũng thế, sau khi kết thúc những công việc nặng nhọc ở ngoài chợ nó về quán nhâm nhi tách cà phê rồi phụ dì Ba bán hàng. Chợt nó giật mình đặt vội ly cà phê xuống bàn, rướn người nhìn sang căn nhà bên kia hẻm và chăm chú lắng nghe. Giọng chị xướng ngôn viên thông báo:
- Đặng Văn Tèo, mười lăm tuổi, bỏ nhà đi ngày... tháng... năm... Khi đi mặc quần tây màu nâu sậm, áo thun xanh. Đặc điểm của cháu trán hơi dô, một sẹo nhỏ, tròn trên gò má trái. Tèo ơi, má và các em nhớ con lắm, con về ngay kẻo mọi người trông. Bà con cô bác ai biết Tèo ở đâu xin nhắn về địa chỉ....

Mục nhắn tin đã qua, Tivi lại tiếp tục chương trình thời sự. Thằng Tèo vẫn ngồi ngẩn người, ly cà phê đã nguội vì nó quên uống. Nỗi nhớ má và các em quặn lên trong gan ruột, nó muốn vùng đứng dậy ù té chạy về nhà. Nhưng rồi nó lại thẫn thờ nâng ly cà phê lên uống cạn và cúi đầu lẩm bẩm sau tiếng thở dài:
- Không, con không về đâu mà! Dù thương má và các em nhưng con không thể về đâu. Con phải ráng kiếm tiền để phụ với má lo cho các em đi học, về gặp ba lúc này con không muốn...
Dì Ba ngạc nhiên khi thấy thằng Tèo ngồi tư lự, nước mắt giọt ngắn, giọt dài, bà hỏi nó:
- Ủa, sao ngồi ngẩn ra vậy Tèo? Có đứa nào ăn hiếp con à?
- Không có chuyện gì đâu dì Ba!
- Tại dì thấy con buồn nên hỏi vậy thôi. Hôm nay dì hơi mệt, nghỉ sớm một tí. Phụ dì dọn bàn ghế đi con.
Khi bàn ghế, ly tách được dọn gọn ghẽ, dì Ba kéo hộc bàn lấy tiền dúi vào tay nó mấy ngàn nhưng thằng Tèo lắc đầu từ chối:
- Dì Ba cho con nghỉ nhờ ở quán là quí rồi! Con không dám nhận tiền của dì đâu. Dì đi về đi, có con coi quán, dì đừng lo chi cả.
Dì Ba nhất định giúi tiền vào túi thằng Tèo bằng được rồi mới chịu ra về.
Nhà thằng Tèo ở bên bờ Kênh Đôi. Nói là nhà cho nó ra vẻ chứ nơi thằng Tèo và gia đình nó ở là một túp lều lụp xụp được cất ở mí sông trên dòng nước quanh năm đen ngòm, hôi hám. Với diện tích hơn mười mét vuông mà chứa đến sáu người thì quả thật chật chội quá. Mỗi lần con nước lớn, ghe tàu qua lại, sóng vỗ vào bờ căn nhà cứ rung rinh như muốn sập xuống.
Ba thằng Tèo là ông Chín Quản. Lối xóm vẫn gọi ông là Chín Xỉn, bởi mỗi lần nhậu mà chưa xỉn là ông chưa chịu thôi. Nhậu đã rồi là ông quậy, “quậy tới bến” như dân nhậu vẫn thường nói với nhau. Trước tiên là vợ con, sau đó là lối xóm, nếu có ai làm ông không vừa lòng, khi nhậu lừng xừng lên là ông chửi. Hồi trước thường xảy ra các vụ ẩu đả ngay tại bàn nhậu, có lần bà Chín dìu được ông về đến nhà thì người bà cũng dính đầy rượu, máu và đất cát. Đánh không lại thiên hạ, về nhà ông trút giận lên đầu vợ con. Thật khổ thân bà Chín và anh em thằng Tèo phải chịu trận suốt những năm tháng dài. Lâu rồi lối xóm cũng biết tính ông, các bạn nhậu dần dần xa lánh. Nhiều lần ông nhậu ở đâu đó về xỉn nằm ngay đầu hẻm cũng không ai dại gì đến dìu về vì sợ ông chửi đâm phiền. Tuy nhiên lối xóm cũng báo cho bà Chín biết để ra đường rước “đức ông chồng” về.
Ông Chín chạy xích lô, nhưng là xích lô mướn của người ta, bữa chạy, bữa nghỉ, không đủ tiền cho ông nhậu. Có ngày xỉn quá, tấp xích lô vào vỉa hè “quắc cần câu” từ trưa đến tối mới về. Túi không một đồng về đến nhà lại bắt vợ con mua rượu uống tiếp.
Anh Hai của thằng Tèo chỉ lớn hơn nó một tuổi, đang học hành dở dang thì bỏ nhà đi theo bè bạn sau một lần cãi nhau kịch liệt với ba. Anh nó cũng là thằng không đến nỗi nào, chỉ tại thấy ba đánh má đau quá nó lao vào kéo ông ra. Đang lúc hăng máu vì rượu, ông Chín co chân tống cho nó một đạp té ngửa, nó điên tiết xông tới ôm chặt hai chân kéo ông té sấp xuống sàn ngất xỉu. Cha con từ đó giận nhau cứ kiếm cớ cự nự nhau hoài, nó chán nhà bỏ đi theo bạn sống giang hồ luôn. Nghe đâu chúng rủ nhau đi đào vàng, đào thiếc gì đó tận miền Trung lận. Biền biệt mấy năm nay chẳng có tin tức gì về anh Hai của nó cả.
Gánh nặng gia đình dồn lên vai bà Chín, cơm ăn, áo mặc, chuyện học hành của ba đứa con và tật nghiện ngập của chồng làm bà ngày một già xọm đi. Lưng bà còng xuống, người gầy đét mà vẫn sáng gánh bánh canh, tối khiêng nồi chè bày bán ở đầu đường, công việc luôn tay. Thằng Tèo thương má nên mỗi tối dắt con Tư theo bán phụ má. Nhà dù nghèo bà Chín vẫn ráng lo để các con được đi học đàng hoàng, các con bà học khá nên cũng an ủi bà phần nào.

Một buổi chiều, thằng Tèo vừa đi học về đến nhà thấy ba đang đòi tiền má để đi nhậu trong lúc bà Chín đang sửa soạn gánh chè đi bán. Bà nhỏ nhẹ nói với chồng:
- Sáng nay tôi đóng tiền học cho con hết rồi, ông ráng nhín một buổi nhậu đi.
- Có mấy ngàn mà bà cũng tiếc à?
- Ôi, ông tưởng buôn bán vầy kiếm được đồng bạc dễ dàng lắm ư? Ông thử xem một ngày mình làm được bao nhiêu nào?
Bà hỏi lại làm ông cụt hứng, không trả lời được nên nổi cáu và quát lên những lời thô tục. Chưa bao giờ thằng Tèo cãi lại ba dù nó không ưa tính nết và việc làm của ông, nhưng lần này nó không nhịn nổi nữa. Trong đầu óc dù non nớt của mình, thằng Tèo vẫn hiểu lời của ba nó là do rượu nói ra lúc say. Bây giờ còn tỉnh táo đàng hoàng mà ông chửi bà như vậy nên nó không chấp nhận, thằng Tèo nói với ông:
- Ba thiệt kỳ! Gánh chè của má bán cả tối lời được bao nhiêu mà ngày nào ba cũng đòi tiền nhậu quá trời vậy?
- Không việc gì đến mày? - Ông Chín càng quát to hơn.
- Ba phải thương má với chứ!
- Tao thương má mày rồi ai thương tao! Mày chắc?
- Thì má lúc nào chả thương ba.
- Thôi, mày im mồm đi! Mày chưa làm ra tiền đấy! Nếu mày mà làm ra đồng tiền chắc mày sẽ tống tao ra khỏi nhà lắm! Cái thứ quấn đít cũng bày đặt lý sự.
Lúc này thằng Tèo giận ba thực sự, nó nói với ông:
- Con sẽ làm ra tiền giúp má đỡ vất vả cho ba coi!
- Mày ngon cứ đi làm thử rồi biết!
- Thôi đi bán, má! Nó không trả lời ba, chỉ giục má gánh chè đi bán.
- Bán này! Bán này!
Ông Chín giận dữ đá tung nồi chè, chén muỗng văng vãi tứ tung. Bà Chín ngồi bệt xuống sàn nhà ôm mặt khóc tức tưởi. Con Tư, con Út sợ hãi nép sau lưng má, lấm lét nhìn ba đang la hét, chửi bới om xòm. Không còn ai cãi lại ông cả, chỉ còn tiếng khóc thút thít của vợ và hai con gái nhỏ.
Thằng Tèo lẳng lặng nhặt chén, muỗng rồi lau sàn nhà, xong việc nó bước lại xoa đầu hai em rồi quay qua nói với bà Chín:
- Con đi ra ngoài này một chút nghen má!
Không đợi bà gật đầu đồng ý, nó lẳng lặng bước ra khỏi nhà. Tháng ngày phiêu bạt của nó bắt đầu từ buổi chiều hôm ấy...
* * *
Tèo vốn hiền, không có máu liều như anh Hai của nó. Không dám bỏ đi xa, nó chỉ quanh quẩn trong thành phố. Lang thang kiếm sống hết ga Hòa Hưng, bến xe miền Tây, miền Đông rồi trôi dạt về chợ này vác hàng cùng với mấy anh, mấy chú. Mấy tháng trời nếm trải nỗi cơ cực của một trẻ giang hồ nó khôn lanh thêm ra, điềm tĩnh và biết chịu đựng. Lúc đầu thằng Tèo thường bị lũ bạn ăn hiếp, sau thấy nó thật thà nên tụi kia cũng nới tay, lâu lâu cũng kiếm được chút đỉnh việc làm. Băng giật dọc của thằng Hai “đầu bò” muốn thu nhận nó nhưng thằng Tèo không dám. Bị bọn kia ép buộc, hăm dọa nó chỉ biết khóc xin tha đừng ép nó vì nó sợ lắm. Tụi kia chê thằng Tèo nhát gan, hổng thèm chơi, thế là nó được yên thân.Tối đầu tiên dạt về đây nó ngủ tại chợ, tha hồ sạp cho nó nằm nhưng mùng mền không có, chợ lại ẩm thấp dơ bẩn, muỗi vo ve suốt đêm. Buổi sáng ngủ dậy, người hắn nổi đầy những nốt đỏ sậm, chi chít vì muỗi đốt. Lang thang hết mấy ngày nó làm quen với dì Ba bán cà phê ở hẻm cuối chợ và xin được tá túc tại quán. Dì Ba vốn là người tốt bụng, hơn nữa quán của dì cũng chỉ có mấy tấm tôn cất trên đám đất trống ngay đầu hẻm với vài bộ bàn ghế lúp xúp. Khách của dì chủ yếu là cô bác trong khu phố lao động nghèo này ra uống, dì Ba nói với mọi người:
- Tội nghiệp cho thằng Tèo, thôi cho nó ở nhờ có mất mát gì đâu, nó còn giúp tôi coi đồ ở quán đỡ phải dọn ra, dọn vào.
Thằng Tèo trở thành nhân vật trung tâm ở quán cà phê của dì Ba. Dì nói với các chú công an và dân phòng cho phép nó ở, dì còn cho thằng Tèo cả mùng mền chiếu gối và nhờ người cháu trong ban quản lý chợ giúp nó việc làm. Thế là hàng ngày thằng Tèo phụ mấy anh, mấy chú lên xuống hàng ở chợ. Công việc khá vất vả so với sức vóc và độ tuổi của nó nhưng dù sao cũng kiếm được đồng tiền. Tối đến nó phụ dì Ba bán cà phê, mọi người trong xóm ai cũng thương.
Tèo thường ghé trường tìm hai em cho tiền học hàng tháng, nó dặn con Tư và con Út:
- Đừng nói với má tụi em gặp anh nghen! Tiền đóng ở trường để anh lo. Má có hỏi thì nói biết nhà mình nghèo nên thầy cô miễn cho.
Cứ thế tuần nào Tèo cũng gặp em, cho tiền ăn quà, mua sách vở. Mỗi lần đưa hai em ra quán phở thấy em vừa ăn vừa hít hà khen ngon nó vui lắm. Rồi chuyện con Tư, con Út gặp anh Tèo cũng bị lộ. Nhân buổi dự họp cho con Út ở trường, cô giáo khen nó ngoan, học giỏi nhất lớp bà Chín cảm động nói với cô:
- Nhà tôi nghèo nhưng các cháu đều hiếu học, tôi cũng phải ráng lắm mới lo cho các cháu đi học đến ngày nay. Vừa qua các cháu nói được nhà trường miễn cho các khoản học phí vì biết gia đình tôi nghèo, thật quí hóa vô cùng.Bà nói rồi bà khóc. Cô giáo chủ nhiệm lớp ngạc nhiên vì tháng nào Út cũng đóng dư tiền trường mà sao bà Chín lại nói như vậy, cô liền thưa với bà:
- Thưa dì, tháng nào Út cũng nộp đủ tiền trường, sao dì lại nói thế! Thật đấy dì Chín ạ.
Lại đến lượt bà Chín ngạc nhiên. Về nhà bà quyết tìm cho ra lẽ. Con Tư, con Út miệng méo xệch,bệu bạo vừa khóc vừa chối. Nhưng bà hỏi mãi, cuối cùng bé Tư cũng phải khai thật với má:
- Tiền trường anh Ba cho đó má! Tháng nào ảnh cũng ghé trường đưa tiền để tụi con đi nộp rồi còn cho tiền mua tập, vở và bao ăn phở nữa má.
- Vậy anh con có nói nó làm gì, ở đâu không con?
- Ảnh bảo tụi con và má đừng lo, ảnh làm ăn đàng hoàng mà. Ảnh nói thế nào cũng về với má, với tụi con, hổng đi luôn đâu.
Nước mắt bà Chín lại trào ra, bà mừng vì biết tin con, biết thằng Tèo vẫn còn thương má, thương em. Nhưng rồi bà lo, nỗi lo làm quặn thắt lòng bà. Với tuổi đó, con bà làm cách gì để kiếm ra tiền lo cho em ăn học? Liệu nó có sa vào con đường lưu manh, trộm cắp hay không? Bà cứ trăn trở với những lo lắng và suy nghĩ về thằng Tèo, thằng con bà đứt ruột sinh ra. Có nhiều đêm bà còn mơ thấy thằng Tèo bị người ta đánh đến té xỉu bên đường, sáng dậy bà năn nỉ con Tư và con Út:
- Gặp anh con nói má nhắn nó về, má nhớ và thương nó lắm. Đừng bỏ nhà đi lang thang mãi rồi hư thân làm má đau lòng.
Mấy lần hai em gái nói việc này với anh. Nghe em nói, thằng Tèo thấy thương má vô cùng. Nó có muốn xa nhà, xa em đâu. Nó giận ba mà đi đấy chứ, nó an ủi hai đứa em:
- Nói má đừng lo cho anh. Anh không làm chuyện bậy để má phải buồn đâu, rồi anh sẽ về mà.
Đợi mãi không thấy thằng Tèo về, bà nóng lòng nên nhắn tin gọi con trên tivi mà nó đã nghe.
Mới bốn giờ chiều thằng Tèo đã đón hai em ở cổng trường. Con Tư và con Út vừa thấy mặt anh đã lao đến khóc òa. Con Út thút thít nói:
- Ba bị các chú công an bắt đi rồi!
- Đi đâu?
- Thì ba lại đánh má vì đòi tiền đi nhậu không được. Bác Hai thấy má bị đánh đau quá mới sang can, ba đánh luôn cả bác ấy - con Tư kể rành rọt cho anh nghe.
- Rồi bác Hai có làm sao không?
- Ba phang thanh sắt vẫn dựng sau bếp vào đầu bác Hai, tét một miếng dài, máu chảy quá trời à anh Ba. Bác Hai phải đi bệnh viện đấy!
- Còn ba, ổng có sao không?
- Nghe lối xóm nói ít nhất ba cũng bị vài tháng mới được về. Má buồn nên cứ khóc hoài, thôi về nhà đi anh Ba.Thằng Tèo móc hết tiền trong túi đưa cho hai em và dặn:
- Tiền này để má mua thuốc chữa thương cho bác Hai, tiền này để má mua quà thăm ba. Nói má yên tâm, mai mốt anh sẽ về.

* * *
Ông Chín sững người khi thấy vợ và thằng Tèo khệ nệ xách một giỏ đầy ắp những quà bánh đến thăm. Dường như ông mắc cỡ trước vợ và con. Mới có mấy ngày mà trông ông phờ phạc, râu tóc bờm xờm. Để xua tan không khí ngượng ngùng bà Chín bước lại bên ông vồn vã:
- Ông sao rồi, vô đây có ốm đau chi không mà trông phờ phạc vậy?
- Ốm đau gì, buồn thấy mồ!

Ông trả lời bà và nhìn thằng Tèo đứng sớ rớ bên cạnh mà mãi đến lúc này nó mới khép nép đến bên ông:
- Ba có khỏe không ba?
- Khỏe mà! Có ốm đau gì đâu mà không khỏe. Mày về nhà hồi nào hả con?
- Dạ mới hôm qua ạ!
- À, này bà! Anh Hai ra sao rồi?
- Bác Hai khỏe rồi, mới ra viện chiều qua. Bác nói má đừng rầy ba làm gì, ai cũng có lúc sai quấy mà.
- Tôi bậy quá bà ạ. Mấy bữa vào đây được các chú giải thích, khuyên bảo, tôi thấy thấm thía lắm!
Bà Chín nhẹ nhàng nói với chồng:
- Nghĩ được như vậy là tốt ông ạ!
- Thời gian ở đây chắc cũng không lâu đâu. Tôi thật có lỗi với bà và các con. Khi nào quên rượu tôi sẽ về, các chú ở trại sẽ giúp tôi.
- Bác Hai nói khi nào khỏe bác ấy sẽ vào thăm ba, bác không giận ba đâu.

Trên đường về nhà, thằng Tèo quyết định ngày mai sẽ xin phép dì Ba hàng đêm về nhà với má và các em. Mọi công việc ở ngoài chợ sẽ thu xếp ổn thỏa để tối về phụ má. Nó nắm tay bà Chín vui vẻ nói:
- Ngày mai con đưa má đến thăm dì Ba nghen má!
Bà Chín gật đầu, âu yếm nhìn con. Còn thằng Tèo trong lòng cũng đang dâng lên một niềm vui làm trái tim nó đập rộn ràng khi nghĩ đến một ngày không xa gia đình nó lại sum họp.

Xuân 1995
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Đăng nhập để trả lời
0
Chùm gởi
 
 
Đám bạn cùng tuổi hai mươi với anh Hai của tôi ở khu phố này người thì vào Đại học, người đã có công việc làm hẳn hoi, riêng anh Hai tôi vẫn lang bang chẳng đâu ra đâu cả. Nhà tôi ở tít tận cuối hẻm, con hẻm nhỏ cong queo và mùa mưa đến lầy lội phát ghê luôn. Bà con cô bác phần đông là nghèo. Người thì buôn bán lặt vặt ngay đầu đường lớn, người thì bán rau bán cà ở chợ, phần đông là đi làm công cho người ta. Được cái trong hẻm tôi ở rất vui, nói vui là theo kiểu trẻ con của chúng tôi với nhau thôi. Từ sáng đến tối lúc nào hẻm cũng đầy trẻ con. Chơi chán rồi cự nự nhau chí chóe.Ba mẹ tôi sinh được bốn anh em thì hết ba đứa là gái. Chính vì thế mà ông bà, ba mẹ tôi
Những lúc ấy tụi con gái chúng tôi thường cự nự bà:
- Cái gì cũng thằng Vĩ, thằng Vĩ! Nội bất công quá.
Chỉ cần thế thôi là bà nội tôi đùng đùng rầy la đám con gái cả buổi. Ông nội thì lại hiền quá, ai làm gì cũng mặc. Từ ngày về hưu đến nay, ông cứ loay hoay ở nhà chẳng đi đến đâu. Được cái ông rất khéo tay, suốt ngày lúi húi với công việc, sửa lại bàn ghế hỏng, gò thùng xách nước, đủ thứ! Tính ba tôi cũng y hệt ông nội, ít nói và mọi việc đều răm rắp tuân theo ý kiến của bà. Chỉ có má đôi lúc thấy anh Hai làm quấy cũng rầy la, thậm chí còn đánh đòn. Những lúc ấy bà nội can thiệp quyết liệt:
- Bây cứ đánh cho nó chết đi! Con cái sinh ra mà không biết thương. Đụng tí là đánh đập nạt nộ.Riết rồi má cũng ngán tính cằn nhằn dai dẳng của bà nội, ít rầy anh Hai mỗi lúc làm sai. Được nước, anh Hai làm tới luôn, thôi đủ chuyện động trời.
Tôi là con út, tuy tuổi mới mười ba nhưng dù sao tôi cũng hiểu được ít nhiều điều hơn lẽ thiệt. Tôi đã học tới lớp bảy rồi chứ bộ. Hơn nữa ngay bên nhà chú Năm, chú Bảy kia có ai như nhà tôi đâu. Mấy anh bạn của anh Hai có ai quá đáng như ảnh đâu. Họ học hành đâu ra đó, lễ phép với mọi người và lâu lâu còn sang giúp chị em tôi học tập nữa. Anh Hai có bao giờ ngó đến việc học của tụi tôi đâu, ba mẹ còn phải lo đi làm kiếm tiền nuôi cả nhà, thời gian đâu lo cho chúng tôi được. Ngay cả bản thân ảnh cũng học hành chẳng ra sao thì còn dạy ai. Quanh năm suốt tháng ảnh chỉ lo tụ tập với đám bạn ngoài chợ, đua đòi đủ thứ. Nói đúng ra anh tôi học cũng không đến nỗi nào, chỉ vì được cưng chiều của nội và đám bạn rủ rê nên mới bê bết đó thôi.
Mười sáu tuổi mới học lên đến lớp chín thì rớt tốt nghiệp, ảnh bỏ học luôn, tối ngày la cà cùng đám bạn vô công rồi nghề tụ họp ca hát, cờ bạc. Có lần cả lũ kéo nhau đi biệt cả mấy ngày mới về. Bà nội vì lo lắng quá nên cũng cằn nhằn đôi chút. Anh Hai cười hí hí nói với nội:
- Bạn bè rủ đi chơi mà chối từ sao được nội. Băng chúng con đã thề chí cốt với nhau rồi nội ơi! Bà nội đành tắc lưỡi làm ngơ. Ba thì sầm mặt lại nhưng chỉ ậm ừ trong cổ họng chẳng biết nói gì, có lẽ ba cũng muốn răn dạy anh Hai đấy nhưng lại ngại bà nội. Những lúc ấy má chỉ biết lặng lẽ khóc hoặc nói vài câu hờn mát với ảnh, kiểu ấy thì có khác gì như “đàn khảy tai trâu” đâu.
Bẵng đi cả mấy tháng không thấy anh Hai về nhà, cả nhà quáng quàng chẳng biết ảnh bỏ đi đâu. Mãi đến một ngày kia anh Hai về, đầu trọc lốc, ghẻ lở đầy người. Hóa ra ảnh cùng đám bạn giật đồ bị bắt đưa lên trường “giáo dục thanh thiếu niên phạm pháp” gì đấy. Đó là nghe anh kể lại với đám bạn, tôi nghe bập bõm thế thôi. Ba tôi ngồi ngẩn người, hậm hực rồi đi ra đi vào. Cái giận của ông không được phát tiết, cuốn ngược vào lòng nên tôi thấy tay chân ba hình như đang run rẩy. Má lại khóc và rầy la vài câu hờn mát còn bà nội ôm lấy anh Hai miệng oán trách lầm thầm:
- Nhốt cháu tôi mấy tháng để người nó ra nông nỗi này ư? Các người ác quá!
- Bà còn bênh nó đến bao giờ? Nó lớn rồi phải hiểu cái lẽ làm người chứ. Nó hư là tại bà đấy, hiểu chưa? Ông nội tôi bỗng dưng quát lên với bà. Chưa bao giờ tôi thấy ông nói một câu dài đến thế, lại còn cả sự nổi giận ngoài sức tưởng tượng của tôi nữa. Có thể ông thấy đã đến lúc phải uốn nắn anh Hai kiên quyết chứ không thể vuốt ve như đối với trẻ con nữa.Nghe ông quát tướng lên, bà nội nín khe luôn. Mãi sau này mới được bà giải thích:
- Bà ở với ông mấy chục năm có bao giờ ông nói nặng nhẹ với bà một lời nào đâu. Vậy mà bữa đó ổng quát lên, nội biết là ổng giận lắm, thì cũng là lỗi của nội mà...Mười bảy tuổi, anh Hai dắt về nhà một cô gái, có lẽ phải hơn ảnh đến hai, ba tuổi. Nói là bạn nhưng họ sống chung với nhau cứ như vợ chồng cô Út tôi mới cưới dạo năm ngoái. Họ giành luôn căn phòng ba ngăn cho đám con gái và tối ngày rúc rích trong đó. Báo hại ba chị em chúng tôi phải mỗi đêm ngủ trên nền nhà ẩm ướt và dơ bẩn. Được mấy tháng chị ta ra đi, anh Hai lại rước về một chị khác vừa mập vừa lùn trông xồ xề nhếch nhác như bà bán cháo huyết ngoài đầu hẻm. Tuổi chị ấy còn trẻ sao trông người cứ tả tơi, kỳ quá. Tụi con gái chúng tôi những lúc có mình anh Hai thường xáp lại bên ảnh dẩu mỏ ra chê:
- Người gì trông thấy gớm, tính khí lại kỳ quặc vậy mà anh Hai cũng rước về, mê dữ a!
- Liệu hồn! Việc gì đến tụi bay!
Anh Hai hầm hừ vung tay đe dọa, đám con gái tụi tôi sợ ảnh táng cho mấy bạt tai nên kéo nhau dông tuốt. Có việc gì ảnh không dám làm đâu, “tránh voi chẳng xấu mặt nào” mà.
Các người lớn trong nhà dù thấy anh Hai làm vậy vẫn im lặng chịu đựng. Nói ra lại sợ ảnh bỏ nhà ra đi luôn còn khổ hơn nên đành gồng người lên chịu, quả là “trời không chịu đất thì đất phải chịu trời” như người ta vẫn nói.
Rồi chị kia cũng ra đi. Anh Hai thay bồ như thay áo. Nhưng đến chị thứ ba này tên là Út Lến thì ảnh hoàn toàn thúc thủ bởi tính tình đanh đá, sắc sảo và dữ dằn nữa. Họ cãi nhau chí chóe suốt ngày nhưng chị ta kiên quyết không bỏ đi. Anh Hai đành phải chấp nhận. Mà anh Hai đã chịu thì mặc nhiên cả nhà phải chịu luôn.
Giờ thì chúng tôi đã có cháu. Khi không được lên vai cô, thật oai chưa nào! Con gái của anh chị tuy sanh thiếu tháng, nhỏ con nhưng cũng không đến nỗi nào. Nó lanh và cứng, chạy lóc chóc khắp nhà. Dù sao thì có thêm một sinh vật nhỏ nhoi nữa cũng vui cửa vui nhà khi có tiếng cười trẻ thơ. Duy nhất chỉ có bà nội là không vui, bà không muốn chị Hai sanh ra thêm một “thị mẹt” để góp mặt trong nhà này, cái bà hy vọng ở chị Hai là một cậu quí tử kia. Vợ chồng anh Hai đến bây giờ vẫn không nghề nghiệp, sống bám vào ba mẹ. Có lẽ trên đời này hiếm có một chàng trai nào hai mươi tuổi như anh tôi. Thì những người tuổi hai mươi ở trong lối xóm toàn bạn học của anh thuở nào đã biết sống tự lập, có nghề nghiệp hoặc đang lo học để thành tài đó thôi! Còn anh Hai tôi vẫn sống tỉnh bơ giữa sự vất vả của ba mẹ như một cây chùm gởi. Ông bà, ba mẹ tôi nghĩ sao khi anh Hai tôi thực sự chỉ như một cây chùm gởi
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Đăng nhập để trả lời
0
Thằng Lé
 
 
Ở trong hẻm Xóm Chùa này không ai gọi tên khai sinh của nó. Người ta gọi tên nó theo diện mạo vốn có của nó là thằng Lé. Quả thật cái thằng đã lé xẹ lại còn thêm một cái hạt cườm trong mắt trái bự tổ chảng nên trông mặt nó vừa đần độn vừa dữ dằn. Thằng Lé ở cuối xóm, cái xóm nổi tiếng về đủ thứ tệ nạn. Gần như ngày nào cũng có đánh chửi nhau ì xèo: nhậu xỉn đánh nhau, thua bài đánh nhau, tụ tập đá gà, cá độ đánh nhau... Đám trẻ con loai choai phần đông cũng được cha mẹ cho đến trường để thoát khỏi cảnh dốt nát, mai kia mốt nọ góp mặt với đời cũng đỡ khổ. Tuy nhiên cũng còn không ít đứa nhà quá nghèo không được học lần nó phá phách quá, lối xóm đến méc, ba nó thường gầm lên:
- Mày hết chỗ dạy rồi! Cái thứ gì học thì ngu mà suốt ngày cứ tưng tửng thế kia thì chỉ có nước báo đời thôi!
Những lúc đó ông lôi nó vào nhà trút cơn giận lên tấm thân quặt quẹo và khờ khạo của nó. Má nó dù thương con cũng không dám ngăn cản chồng, bà sợ cơn giận của chồng lắm và càng can ngăn ông càng làm dữ hơn. Sau những trận đòn như vậy, thằng Lé thường bỏ đi cả mấy ngày không về. Lúc đầu má nó và đám anh chị em trong nhà còn lo lắng chia nhau đi tìm, riết rồi quen, nó đi đâu cũng mặc. Ba nó thì chẳng quan tâm nó có ở nhà hay không, ông còn thời gian đâu mà nghĩ đến sự hiện diện của thằng Lé. Khiêng vác cả ngày, tối về mệt đừ rồi, ăn cơm xong là ông đã đi ngủ.Thằng Lé sống ở gia đình cứ như một cái bóng, ngay chính nó cũng chẳng quan tâm gì đến ba mẹ và anh em. Thời gian nó ở nhà thật ít ỏi, nó thường tụ tập cùng đám bạn ở bến sông gần gầm cầu và quanh cổng mấy xí nghiệp xin xỏ, giật dọc đủ thứ. Cầm đầu băng của nó là thằng Út Rô - con bà Sáu ve chai. Cái thằng ranh ma quỉ quái nhất xóm. Băng của chúng cả chục đứa, mỗi bận có ghe cặp bến dỡ hàng, chúng hè nhau xán đến đứa xin, đứa khuân vác dùm, cả bọn nháo nhào quanh mấy ghe trái cây, ghe cá. Những lúc chủ hàng không để ý chúng chôm ngay một mớ rồi chạy vào các hẻm. Ai hơi đâu mà đuổi theo, hơn nữa các bà, các ông chủ hàng cũng ngán danh cái xóm Chùa này.
Trong đám, thằng Lé chậm chạp nhất, cũng đúng thôi vì mắt kém, chân tay chậm, sức lại yếu hơn đám bạn nên cái màn giật dọc nó thường không dám làm. Có lần thấy đám bạn giật được nhiều cá quá nó cũng cuống lên hùa theo. Lần đó nó bị bà chủ hàng túm được vừa chửi vừa đánh đau quá! Tự bấy đến giờ nó cạch luôn không dám giật đồ nữa.
Thằng Lé rất mê karaoké. Trong hẻm nhà nó có quán bà Tư ngày nào cũng ca hát xập xình. Đám thằng Lé vẫn thường tụ tập quanh đó nghe người lớn ca. Những lúc vắng khách đứa nào trong bọn chúng có tiền cũng ghé vào hát vài bài cho đỡ ghiền. Khi tụi trẻ ập vào, quán bà Tư cứ ì xèo như một cái chợ nhỏ. Thấy đám trẻ ham vui, đứa nào trông cũng tội nghiệp nên bà Tư thường tỏ ra dễ dãi với chúng. Thì cũng cháu con mấy người lối xóm cả ấy mà, tiền bà lấy của chúng chẳng qua là ví dụ thôi. Lúc đầu vào quán thằng Lé còn mắc cỡ không dám ca, con Út Chót thấy thế liền bảo nó:
- Ê Lé! Nhường cho mày ca một bản nè!
- Thôi, tao hổng ca đâu! Tụi bây cứ ca đi, tao nghe được rồi!
Con Út Chót biết tỏng thằng Lé không dám ca là vì sao. Nó dẩu mỏ ra nói với thằng Lé.
- Mày không đọc được chứ gì? Cứ ca đại đi! Tụi tao ca trước mày ca theo vài lần là thuộc ấy mà. Thôi vào ca đi mắc cỡ gì!
Út Chót dúi micrô vào tay thằng Lé ép nó phải ca. Mặt thằng Lé đỏ bừng, giọng ca hổn hển của nó ngắc ngứ cùng với giọng con Út Chót nghe thật tội nghiệp. Thì lần đầu tiên trong đời nó cầm micrô và ca cho thiên hạ nghe không “phô” sao được? Dù ngại ngùng mắc cỡ nhưng theo đám bạn ca vài lần thằng Lé cũng thấy thinh thích. Nó tự nhủ lòng là phải ráng học thuộc thật nhiều bài để cùng lũ bạn ra quán bà Tư ca hàng ngày mới đã.
Có một điều rất lạ là thằng Lé học chữ thì dở nhưng lời các bài ca thì nhớ rất nhanh. Nó thuộc lòng các bài ca và điệu nhạc, ca rất đúng nhịp và điệu bộ của nó khi ca thật ngộ. Dáng người dị hợm, nhỏ thó của nó đung đưa, cặp mắt đảo ngang đảo dọc làm đám bạn vừa ca theo vừa ôm bụng cười. Giọng ca của thằng Lé nghe nhừa nhựa như giọng ông Chín xích lô máy sau nhà những lúc xỉn về cự nự vợ con.
Con Út Chót có vẻ quý thằng Lé, dù sao thì nó cũng là thằng hiền lành nhất trong đám bạn chơi chung. Thấy thằng Lé say sưa ca nó kéo áo kêu:
- Mày ca bản “Hoa mười giờ” đi Lé! Bản ấy mày ca nghe mùi lắm đấy. Cho băng chạy qua bản này đi.
Nghe hai đứa nói với nhau, đám bạn nhao nhao phản đối:
- Thôi đi mày! Bộ để mình thằng Lé của mày ca hả? Để tụi tao ca khi nào đến bản “Hoa mười giờ” thì đưa micrô cho nó.
Chúng chuyền tay nhau ca tiếp. Những giọng ca non choẹt, rên rỉ toàn những bài ca yêu đương mùi mẫn nghe bắt mệt. Tuổi của chúng đáng lý ra đang ngồi ở lớp học chứ đâu phải tối ngày rên rỉ yêu đương. Mà chúng đã biết yêu đương là cái quái gì đâu.
Thằng Lé trông tướng bặm trợn nhưng mà nhát gan. Nói đúng ra bản tính hắn vốn hiền lành. Nếu được chăm chút chu đáo có lẽ nó cũng không đến nỗi nào. Không biết thằng Út Rô kiếm đâu được mớ lá bồ đà đem chia cho tụi bạn thưởng thức, nó nói:
- Cho tụi bay thưởng thức để biết mùi đời heng! Kéo mấy hơi là “phê” liền, đã lắm!
Thằng Lé làm mấy hơi thuốc thấy đầu óc quay mòng, trời đất chao đảo. Không tự kiềm chế nổi hành vi của mình, đang ca nó quăng micrô quờ quạng, quậy tưng cả quán bà Tư. Lúc ấy bà mới hốt hoảng kêu lên:
- Tụi bay quậy gì dữ vậy hả? Bể hết ly tách rồi kìa. Thôi, giải tán đi. Bày đặt hút sách chi cho khổ!
Bà vội vàng tắt máy, dẹp ly tách rồi dọn quán. Bọn trẻ nhào ra đường, đứa nọ đổ tại đứa kia rồi gây gổ đánh nhau nháo nhào.
Mãi đến lúc anh Hường công an đường phố và một số bà con gần đó đến giải tán cuộc ẩu đả của chúng mới chấm dứt. Cả chục đứa bị điệu lên gặp Trưởng công an phường. Líu ríu ngồi đợi ở ngoài phòng tiếp dân thằng nào cũng ngán. Riêng thằng Út Rô mặt vẫn tỉnh queo, trông nó có vẻ lì đòn lắm. Gặp công an phường với nó gần như cơm bữa ấy mà. Thấy thằng nào mặt cũng ngơ ngác anh trưởng công an đã đoán biết việc gì đã xảy ra với chúng rồi. Anh nhẹ nhàng hỏi cả bọn:
- Các cháu xài lá bồ đà có phải không? Đứa nào mang mấy thứ này cho các bạn nào?
Lũ trẻ im lặng. Đứa nào cũng ngán thằng Út Rô. Cái thằng thù dai lắm, ghét ai nó tìm mọi cách phá bằng được huống chi đám bạn nhóc này. Tuy chúng không nói nhưng nhìn các ánh mắt lấm lét liếc về phía Út Rô anh trưởng công an đã hiểu. Hướng ánh mắt nghiêm nghị về phía Út Rô, anh bảo nó:
- Nào Út Rô! Cậu kiếm đâu ra mấy thứ đó phải nói ngay ra!Mặt Út Rô xám ngoét, miệng lúng búng:
- Cháu... cháu có lấy gì đâu ạ!
- Thôi! Cậu đừng quanh co nữa, hãy nói ra đi!
Quay sang người sĩ quan trực ban anh nói tiếp:
- Đồng chí cho các cháu về nhà và nhớ gặp gia đình bàn việc giáo dục, quản lý các cháu. Riêng Út Rô hãy ở lại.
Lũ trẻ lục tục ra về, thằng Lé và Út Chót ra sau cùng. Nó lôi thằng Lé ra gánh cháo huyết gần đấy kêu hai tô. Cháo nóng, bốc hơi nghi ngút, mùi thơm làm sôi réo cơn đói đang trào lên trong bụng hai đứa. Chúng xì xụp vừa húp cháo vừa hít hà nghe thật đã.
 
* * *
Sau vụ lộn xộn của đám trẻ ở quán bà Tư, công an mời bà lên phường nhắc nhở. Các băng ca nhạc ngoài luồng được phường thu về, bà Tư cam kết chấp hành các qui định. Bà làm thiệt, bà bán dàn karaoké, quán bà bây giờ chỉ bán ăn sáng và cà phê thôi. Lũ trẻ không còn tụ họp hàng ngày ở quán của bà nữa, chúng đi tìm thú vui ở những nơi khác. Tuy phường cũng đã có chủ trương trong việc tập họp các em lại học tập văn hóa ban đêm và lo việc làm cho chúng, nhưng có lẽ cũng còn lâu mới thực hiện được. Riêng Út Chót và thằng Lé vẫn thường qua lại quán của bà Tư. Nhà chúng ở gần đấy nên lâu lâu chúng lại qua phụ bà lúc đông khách. Con Út Chót dạo này trông có vẻ phổng phao hơn, nó muốn cùng thằng Lé tách khỏi đám bạn theo lời khuyên của bà Tư. Thực tình bà Tư cũng nhận thấy con Út nhanh nhẹn, tháo vát mà tính tình cũng không đến nỗi nào nên bà muốn cho nó phụ việc. Một bữa bà nói với cả hai đứa:
- Con Út không đi học thì phụ dì bán cà phê, tháng dì trả lương đàng hoàng. Còn thằng Lé cũng kiếm việc gì đó mà làm phụ má bây chứ cứ lêu lổng hoài hư thân.
- Con thì làm được việc gì ạ?
Thằng Lé ngơ ngác hỏi dì Tư, bà cười bảo nó:
- Nói má bây nhận vé số về đi bán cũng kiếm được tiền xài đấy con ạ!
- Con ngại lắm dì Tư ơi! Nhỏ đến giờ có buôn bán gì đâu. Chẳng biết mời chào, mắc cỡ thấy mồ. Với lại tiền đâu mà mua vé số, ai người ta đưa không vé cho mình?
- Nếu con chịu làm, dì sẽ có cách con ạ! Tối dì vô bàn với má bây lo tiền đặt cọc cho đại lý, thiếu đâu dì bù cho.
Thế là thằng Lé đi bán vé số còn Út Chót phụ dì Tư bán cà phê ngay tại quán. Ngày đầu đi bán vé số, đôi chân nó bước đi cứ líu ríu vì mắc cỡ và lo lắng nếu bán ế thì nguy. Nó chỉ dám loanh quanh mấy con đường trong quận, gần nhà. Rồi cuối ngày nó cũng bán được hết số vé, tiền lời đại lý trả mang hết về đưa cho má, nó nói với bà:
- Hôm nay con chỉ bán được năm chục vé thôi! Ngày mai có khi con phải đi xa để bán được nhiều hơn má ạ!
Má nó rơm rớm nước mắt nhận tiền từ tay đứa con tật nguyền vì tưởng đời nó không có cơ hội nào làm ra được đồng tiền. Bà đưa lại cho thằng Lé mấy ngàn và dịu giọng:
- Con cầm lấy đi uống nước, nghỉ ngơi một chút rồi ăn cơm.
 
* * *
 
Thằng Lé vào nghề bán vé số đến nay đã được hơn một năm nên bây giờ thì nó thành thạo lắm. Dù không biết chữ nhưng nó cũng đủ thông minh để hiểu mình nên mời ai mua vé số và tránh xa những hạng người nào. Sáng nay cũng vậy, thằng Lé đi hết các con đường quen thuộc rồi qua cầu sang hướng quận bên với tập vé số trên tay. Tuy buổi sáng trời se lạnh nhưng nó vẫn đi rất sớm. Các quán phở, quán cà phê giờ này đang đông khách chính là lúc bán được nhiều nhất. Mặt trời vừa vượt lên khỏi rặng phố lầu tỏa ánh nắng vàng rực, ấm áp, bước đi của thằng Lé cũng như nhanh hơn vì hôm nay nó gặp hên, số vé bán đã gần hết. Nhìn dòng người và xe cộ ồn ào, náo nhiệt trên đường phố như dòng sông cuộn chảy lòng nó thấy vui vui. Nhưng có lẽ niềm vui lớn nhất của nó là đã làm ra được tiền giúp ba má trang trải việc gia đình, các em nó vì thế sẽ có điều kiện để học hành thêm. Dù sao thì nó cũng đã biết sống có ích hơn. Bất giác nó nghĩ đến con Út Chót, chắc giờ này Út cũng đã vãn việc rồi. Lâu rồi chưa rủ Út đi chơi, phần vì bận rộn, phần cũng thấy ngài ngại. Nó còn nhớ như in cái ngày đầu khi bán vé số về ghé lại quán dì Tư, con Út sà đến hỏi ngay:
- Anh Tuấn bán hết vé số hôn?
Thằng Lé ngớ người vì bất ngờ và một cảm giác êm ái ngọt ngào lan tỏa khắp tâm hồn nó. Lần đầu tiên nó được một người bạn gái gọi đúng với cái tên thực của nó - cái tên mà dường như đám bạn đã lãng quên. Nghĩ đến đây bất giác thằng Lé mỉm cười và lẩm bẩm ca bài “Hoa mười giờ” mà nó và Út Chót cùng yêu thích.
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Đăng nhập để trả lời
0
Ước mơ của Thùy An


Nhi ngồi đọc đi đọc lại bài tập làm văn của Thùy An. Bài văn của em làm cho cô cảm thấy ray rứt về một nỗi đau. Nét chữ học trò mềm mại nằm nghiêng trên trang giấy mà như nhảy múa trước mắt cô. Hình ảnh Thùy An hiện lên trong ký ức của Nhi như một cuốn phim quay chậm khiến lòng cô cứ nôn nao. Suốt nửa năm qua gần như cô không quan tâm nhiều đến Thùy An vì thấy em học khá, tuy ít nói nhưng thường giúp dỡ bạn. Hôm nay đọc bài tập làm văn của Thùy An, cô mới hiểu thêm hoàn cảnh của em và thương em thật nhiều. Con bé đã phải chịu nhiều thiệt thòi ngay từ lúc tuổi còn thơ vì nghịch cảnh cuộc đời, bởi giữa cha và mẹ
đã có chuyện “cơm không lành, canh không ngọt”. Mới hơn mười tuổi đầu mà những suy nghĩ, trăn trở của em làm Nhi cảm thấy xót xa. Nước mắt của Nhi làm nhòe đi mấy dòng chữ trên trang giấy học trò. Cô tự nhủ lòng:
- Mình sẽ phải quan tâm đến Thùy An nhiều hơn, phải giúp em hòa nhập với các bạn trong học tập, vui chơi để vượt qua những nỗi đau mà em đang gánh chịu.Dù đã cho bài của Thùy An mười điểm, Nhi vẫn muốn đọc lại một lần nữa, cô dự định sẽ đọc cho cả lớp cùng nghe để giới thiệu em với các bạn như một tấm gương biết vượt khó học tập.

* * *
Nhà em chỉ có hai người thôi, đó là em và mẹ. Ba thì đi đã lâu không thấy về. Mỗi bữa em nghỉ học, mẹ phải đi làm, em chỉ biết chơi quanh quẩn trong nhà với Mi-sen thôi. Mi-sen là con cún dễ thương mà mẹ đã đặt tên cho nó. Mẹ rất thương em và thương cả Mi-sen nữa. Mỗi buổi tối, sau bữa cơm mẹ và em vẫn thường giỡn với Mi-sen, mẹ bảo:
- Mỗi khi về nhà cùng chơi với Mi-sen và con mẹ mới cảm thấy vui thôi!
Em không hiểu biết nhiều về công việc của mẹ. Mẹ bảo với em và lối xóm là mẹ làm nghề viết báo. Trong túi xách của mẹ mỗi khi đi làm nào viết mực, chì màu đủ thứ! Sáng sớm mỗi ngày mẹ chở em đi học rồi đi làm luôn đến chiều mới ghé trường đón em về. Nấu cơm và ăn xong, cả mẹ, em và Mi-sen cùng vui đùa một tí rồi mẹ lại lúi húi vào bàn viết, còn em thì đi học bài. Khi em học xong bài mẹ mắc mùng cho em ngủ rồi lại quay ra bàn viết miệt mài với công việc. Có đêm em giật mình thức dậy thấy mẹ vẫn còn ngồi nơi bàn mắt nhìn xa xăm, buồn buồn.
Em thương mẹ lắm vì chỉ có mẹ mới thương yêu em thôi. Từ ngày ba bỏ đi không về, nhà em như buồn hơn, buồn nhất là mẹ, còn Mi-sen thì chẳng biết gì, lúc nào nó cũng quẫy đuôi đùa giỡn.
Những lúc ba còn ở nhà, em thấy mẹ phải tất bật với bao công việc vẫn bị ba rầy hoài. Ba thì chẳng thấy làm gì, mọi việc trong nhà mẹ lo hết. Lần ấy ba mẹ cãi nhau, ba vung tay vung chân làm em sợ, mẹ phải bảo em sang nhà hàng xóm chơi. Lúc em về thì ba đã đi. Đêm ấy mẹ nằm khóc mãi rồi ôm lấy em mà thủ thỉ:
- Ngày mai chỉ còn mẹ con mình ở nhà thôi. Con ráng ngoan và học giỏi cho mẹ vui nghen.Em hỏi mẹ:
- Thế ba đi đâu hả mẹ?
- Chắc là ba về bên nội hay đi đâu mẹ cũng không biết nữa.
Mẹ rầu rầu trả lời em. Còn hàng xóm lại nói với em;
- Ba má mày ly dị nhau rồi đó Thùy An ơi! Tội nghiệp con bé mới tí tuổi mà phải chịu khổ sở thế này!
Thì ra ba bỏ nhà ra đi là ly dị đấy. Sao ba lại kỳ thế nhỉ?
Mẹ em vẽ rất đẹp, những hôm em ít bài tập mẹ thường dạy em vẽ. Em vẽ tuốt luốt hết, nào vịt Đônan, chuột Mickey, Bambi và vẽ cả công chúa, hoàng tử, bà tiên, đủ thứ!... Mẹ khen em có hoa tay, nhưng rồi có lúc mẹ lại chép miệng nói một mình:
- Mong sao khi lớn lên con đừng khổ như mẹ.
Nhiều lần các cô, các chú đến nhà chơi thường khen mẹ em vẽ đẹp, viết khỏe rồi gởi tiền công cho mẹ. Em cứ nghĩ mình cũng ráng học để mai mốt theo nghề của mẹ!
Bây giờ thì mẹ thường mang báo về cho em xem và chỉ những bài mẹ viết, tranh mẹ vẽ. Em đọc bài mẹ viết cứ thấy buồn buồn. Hèn chi thấy nhiều đêm mẹ ngồi không ngủ, nước mắt chảy quanh. Em càng thương mẹ hơn, em mong có một phép màu như của bà tiên trong truyện cổ tích em vẫn đọc để giúp cho mẹ đỡ khổ.

* * *

Trầm Luân dựng xe, tắt máy rồi lao vào cổng trường. Giờ tan học đã lâu, chị đón con chậm cả hai tiếng đồng hồ rồi. Thấy chị vào, bác bảo vệ kêu Thùy An:
- Thùy An! Má đến đón kìa!
- Mẹ! Thùy An reo lên, chạy ào đến bên mẹ rồi hỏi tiếp.
- Sao mẹ đón con muộn thế?
- Ừa, mẹ kẹt công chuyện con ạ! Chắc con đói rồi, để mẹ đưa con đi ăn nhé!
- Bác Tư bảo vệ cho con ăn rồi! Thôi mẹ chở con về đi!
Trầm Luân cám ơn bác bảo vệ rồi chở con về nhà trên chiếc xe PC cà tàng máy nổ nghe cứ ì ạch bắt mệt. Thành phố đã lên đèn. Dòng người và xe cộ lưu thông trên đường như suối chảy. Trời về đêm se lạnh, cái rùng mình dù rất khẽ của bé Thùy An chị vẫn cảm nhận được. Giảm ga cho xe chạy chậm lại, hai mẹ con ríu rít trò chuyện cùng nhau. Người đi đường có ai hiểu được mẹ con họ đang sống những ngày vất vả, cơ cực. Với đồng lương của nhà báo ít ỏi phải thuê nhà, nuôi con học hành chị phải dè xẻn từng đồng mới trang trải được sinh hoạt gia đình. Để con phải chờ đợi lâu, chị ân hận quá nhưng chị cũng không thể bỏ về ngang xương vì chiều nay cơ quan tổ chức họp mặt cuối năm. Nói đúng ra chị cũng tính về sớm một tí nhưng mọi người cứ níu kéo thành ra về hơi muộn. Uống vài ly bia, mặt nóng bừng, người cứ cảm thấy lâng lâng không dám phóng xe nhanh nên mới đón con chậm như thế. Mà cái xe cà khổ này có muốn chạy nhanh cũng không được. Vợ chồng chia tay đã mấy năm rồi, dù Thùy An còn bé nhưng nó vẫn cảm nhận được lỗ hổng tình cảm giữa ba và mẹ vì thế nên ít thấy nó vui. Trong suy nghĩ dù là nông cạn của một đứa bé, chị biết con mình vẫn thấy thiếu thốn tình cảm của ba mẹ dành cho mình và thèm muốn cuộc sống của lũ trẻ trong lối xóm có gia đình êm ấm.
Về đến nhà chị dừng xe lại cho con xuống. Nghe tiếng nổ quen thuộc của chiếc PC, con Mi-sen đã sủa lên những tiếng mừng vui, cuống quít. Nhịn đói từ sáng sớm đến bây giờ mới thấy cô chủ nhỏ trở về nó cuống lên là phải. Căn nhà nhỏ xíu, lặng lẽ, tối om trong cuối hẻm đến lúc này mới bừng sáng và có tiếng cười vui dù rất hiếm hoi. Hôm nay cả hai mẹ con không phải tất bật với bữa ăn tối vì Thùy An đã ăn cùng bác Tư bảo vệ, còn chị đến bây giờ vẫn cảm thấy nặng bụng vì mấy ly bia. Con Mi-sen thì đã có cơm nguội và thức ăn hôm qua còn lại. Tắm rửa xong, hai mẹ con ai vào việc nấy, còn Mi-sen thấy không còn ai chơi với mình nữa nên lẳng lặng vào góc nhà nằm quay đầu ra ngoài hẻm nhìn người ta nhộn nhịp qua lại đi mua sắm đồ Tết.

* * *

Thùy An đọc xong bài tập làm văn, cả lớp hoan hô vang dội. Đám trẻ ồn ào, náo loạn làm cô Nhi phải nhắc nhở nhiều lần mới ổn định được. Dù còn bé các em cũng hiểu và đồng cảm với hoàn cảnh thực tại của bạn. Sau một hồi náo nhiệt cả lớp lắng xuống nghe cô giáo giảng bài học mới. Nhi cảm thấy vui mừng vì tấm lòng của các em đối với bạn. Cô giảng bài say sưa, sinh động hơn và khi những cặp long lanh chăm chú nhìn lên bục cô càng thấy tự tin hơn bởi tấm lòng nhân ái của các em. Buổi tối về nhà Thùy An mang bài ra khoe với mẹ:
- Mẹ ơi! Cô khen bài của con hay và bảo con đọc cho cả lớp nghe đấy!
- Ồ cho mẹ xem nào! Ôi! Những mười điểm kia à!

Trầm Luân ôm con vào lòng, hôn nhẹ lên trán Thùy An, bảo con ngồi xuống bên cạnh rồi chăm chú đọc bài viết của con vừa khoe. Chị gần như sững người vì những suy nghĩ và cách đặt vấn đề của Thùy An trong bài viết. Bữa trước con gái có hỏi chị về cách làm bài tập này, dù Trầm Luân chỉ gợi cho con mấy ý thôi nào ngờ bài làm của Thùy An đã nhiều ý tưởng rất hay khiến chị ngạc nhiên.
Trầm Luân tự hỏi giá như ba của Thùy An đọc những dòng này anh ấy sẽ nghĩ gì về trách nhiệm của người cha? Dù Thùy An không một lời oán trách ba, nó chỉ tự hỏi mình nhưng Trầm Luân thấy đau nhói trong lòng. Có biết bao đứa bé như con của mình đang phải gánh chịu những tủi hờn khi cha mẹ chia tay nhau. Rồi chúng biết tin ai khi người lớn cứ chê bai, oán trách nhau thông qua lũ trẻ? Chị không muốn con mình phải khổ cực nên trong những ngày tháng qua, nước mắt nuốt ngược vào tim, Trầm Luân dành cho con tất cả tình thương, lo cho con ăn học, tạo cho con hành trang để lúc trưởng thành bước vào đời nó có đủ sức vượt qua mọi trở ngại. Dù không phải là người duy tâm nhưng vì con ngày nào chị cũng lầm rầm một câu cầu nguyện, và hôm nay chị cũng cầu như vậy:
- Mong Trời Phật phù hộ, độ trì để mai ngày Thùy An đừng khổ như con.Trên giường, Thùy An mơ thấy một điều gì đó chắc vui lắm nên đang cười rúc rích.
Nhìn nét mặt rạng rỡ trong mơ của con lòng chị như ấm lại, chị tin vào điều ước mơ của mình. Tắt đèn, lên giường nằm cạnh con Trầm Luân thấy lòng thanh thản trở lại và giấc ngủ dần dần đến thật sâu.
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Đăng nhập để trả lời
0