Diễn Đàn » Nhật Ký online

Thì Thầm Ta Với Ta...

777 trả lời, 131.547 lượt xem — Trang 10 / 26
Vẫn mệt mệt............. Chưa sao !

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Làm gì làm cũng phải đi "thăm" BS hà !
Bà BS cho thuốc và bắt cữ ăn rau sống [:(] - chỉ ăn súp legumes, carotte...
Nghe khỏe khỏe trong người... Ráng còn 6 ngaỳ nữa là "bay" sang Cali. rồi. Tự nhiên nghe ở chơi 1 tháng ngán quá trời ! Chắc nhớ nhà, nhớ NET lắm ha ha... Thử bỏ NEt 1 tháng coi ra sao ?
...................[:)][:D][8|]
 

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Bắt đầu 20 tháng 3 - 7_vdn vắng mặt đến 20 tháng 4.
Chúc tất cả ACE an vui hạnh phúc
giữ gìn VNTQ bình yên vững mạnh
 

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
"Tấm Ảnh Ngày Xưa"
Hè 1988 
 
19 năm với nụ cười
19 năm vẫn giữ tình ngươì như xưa
Dẩu rằng có nắng có mưa
Tình thương, ta chẳng bỏ chừa một ai. 
 
Tâm Thành Thông Thiên - Lòng Thành Thông Thánh
 
vdn

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-02 00:53:02Viet duong nhan>
 
[:D][:)]

 
 

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Tự nhiên nghe mệt mệt trong ngươì, không muốn làm gì hết.......[:(]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay mình đi đám Giỗ Má của Thanh Hương (gia đình nhà họ MAI)... Và sẵn mình đốt nhang cho Ba luôn - Đúng ra là ngày mai mới Giỗ của Ba.
 
Xem như hết thêm một ngày nữa. Cứ lu bu chẳng làm gì ra gì cả........
Hứ hự ![8|]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Có khi nổi hứng lên... không thời giờ viết.. thì nó "bay" đâu mất - nếu có muốn viết cũng chẳng còn gì... Thế là tui hết "nhiều chuyện" của ngươì ta tồi.

Nhưng lại tiếp tục nghe "chiện "đàn bà bỏ con đi theo tiếng lòng riêng tư thì tui muốn nổi "sùng" lên. Vì tui từng là "nạn nhân" xa xưa đó - Đời của đứa con nít không Mẹ săn sóc che chở thương yêu - khổ lắm ai ơi ! Tui đã "nếm" qua cái ấy rồi..... Tui khóc cho tui, khóc và chia sẻ với những đứa trẻ đồng cảnh ngộ.
Điển hình là chiện "Ông Hàng Xóm" ngang nhà tui mới vài tháng trước... Chuyện con dâu của nhỏ bạn ở dưới Nice...
Làm Mẹ mà bỏ lòng không một chút xót thương hay tội nghiệp cho con mình sẽ sống ra sao....... Rồi rủi nó có Má Ghẻ còn tệ hại hơn... Ôi, ĐỜi !

Trưa nay bỗng nhiên buồn buồn nè NHỎ ơi !

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-02 01:02:03Viet duong nhan>
Có câu : "Cháy nhà mới lòi mặt chuột - Nước loạn mới biết trung thần - Gia bần mới biết con hiếu tử".....
....... "Cậu Ấm" nhà tui, dạo này có HIẾU với tui quá xá... Cho vé máy bay tui đi chơi đâu cũng được. Tui thì làm biếng đi... cuối cùng cũng đi qua Mỹ nữa hà... Còn 49 tiểu bang nữa lận... Nhưng chỉ thích Cali. qua đó... đến khu VN - thì có khác gì Sàigòn năm xưa đâu.
.....................
 
Thế là chuẩn bị qua hè đi Mỹ tiếp...[:)]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Các con yêu quí của mẹ,

Ngày xưa ấy..., và mãi đến bây giờ (thời nào cũng vậy) luôn luôn có những đứa trẻ vô phước bị Mẹ bỏ rơi vì "tình riêng" hoặc "lý lẽ riêng" gì đó... Những đứa trẻ đó (có mẹ) thường réo gọi MẸ trong Hư Vô và Tuyệt vọng :

Gọi Mẹ
Viết cho mình và cho những đứa trẻ đồng hoàn cảnh
 
Mẹ ơi ! Con có tội gì ?
Mẹ đành vứt áo ra đi biệt ngàn
Mẹ theo lý lẽ "riêng" mang ?!!
Để con cô độc giữa đàng bơ vơ
 
Ước gì con biết làm thơ
Thả hồn trong gió mộng mơ thiên đàng
Ôi thôi, sao quá phũ phàng
Thiên đàng đâu ? Chỉ lệ tràn tuôn rơi 
 
Mẹ ơi ! Mẹ hỡi ! Mẹ hời !
Lòng con nhớ mẹ, tim rời rã tan 
Hoàng hôn, nắng tắt chiều tàn
Con còn đứng đợi, lòng ngàn nhớ thương
 
Đất_Trời thì có mười phương
Cầu xin cho Mẹ một phương trở về ..!!
 
việtdươngnhân
......4.5.2007......
 
Tiếng kêu thảm thiết của những đứa trẻ còn thơ dại ... mà người Mẹ vẫn biền biệt trong đám mây đen .. Khủng khiếp quá phải không các con ? Các con có phước hơn những đứa trẻ ấy ... Các con lớn khôn và tự nguyện dọn ra ở riêng - Đứa nào cũng đến 26 tuổi mới rời khỏi vòng tay của Mẹ ...

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-06 16:24:02Viet duong nhan>
Ngày 6 tháng 5 năm 2007 bầu cử Tổng Thống Cộng Hòa Pháp Quốc.
............
 
Giờ tui đi bầu cử Tổng Thống.. Rồi đến chỗ tụ họp coi kết quả ???... bên nào sẽ TT của tui kỳ này... Được vui chút, thua thì buồn 1 phút rồi cũng đụng ly bắt tay chia vui với nhau...

Thiên Kim con gái tui với tui khác phe ha ha... Nhưng lúc nào tui cũng nhắc nhở phải làm Nghĩa Vụ Công Dân. Kim nói : "con đi bầu hồi sáng sớm, nối đuôi đông lắm !"
Kim về nhà ăn cơm trưa với tui... vừa đi về... Thiên Kim chào hôn tui và cười cười ...: "Tối nay mình xem kết quả nha Maman !"[:D]
[:)][:D]
Ăn làm vua - thua cũng làm vui............. Kha kha... chờ xem..... Ségo. R. hay Nico. S. ? Sẽ là TT nước Pháp trong 5 năm sắp tới ???.............tàng tang tàng tàng tang.......
[sm=band.gif][sm=band.gif][sm=band.gif]
..............

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Thế là Thiên Kim (buồn 1 phút) - Tui vui 5 phút.
Kim gọi chúc... và cười hì hì......[:)][:D]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-08 12:59:07Viet duong nhan>
 
Thắng thua kẻ khóc người cười
Có gì lạ lẫm giữa đời này đây !

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Tin 2 ngươì quen thân thân vừa vĩnh viễn ra đi...
Cầu cho hương hồn Má Hai & anh Hoàng Mỹ Anh
sớm về nơi Cực Lạc.
 

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-12 18:36:34Viet duong nhan>
Đêm qua tôi ăn gì ? Sao từ sáng giờ cứ đau bụng nhẹ nhẹ... đau từng từng cơn một ???...
........:
Gỏi tôm hùm - heo quay - tôm chiên - vịt quay - cá hấp - hải sản xào rau - cơm chiên -... không ăn bánh, không uống Champagne.. chỉ uống nước Evian.
 
*

Thật sự đêm qua tôi vui gượng - Vì tôi nghĩ đến ngươì bạn "từ tâm" Hoàng Mỹ Anh (tên thật Trần Công Ảnh). Anh tốt, anh tốt lắm với đồng bào VN Tị Nạn - Và với những đồng bào VN hồi hương về Pháp theo lối dân Tây cũ -..... vào năm 1977, 1978, 1979, 1980... và những năm kế tiếp và... vẫn tiếp tục cho đến ngày cuối cùng việc giúp giấy tờ cho những đồng hương và những người già không biết chữ Pháp.
 
Hồi trước, Anh có Đặc San "Đời Ly Hương" - Anh đã đứng trong bóng tối xin giấy phép giúp tôi làm "Đại Nhạc Hội & Cải Lương" (25-10-1987) thành công mỹ mãn để phụ góp và cảm ơn "Hội Y Sĩ Thế Giới" đã cứu vớt "Thuyền Nhân VN" ngoài biển Đông. 
 
Tấm lòng Anh tốt - Anh chết rất lành - Ngủ, rồi ngủ luôn, không bệnh đau gì cả. Giờ thì Anh nằm gọn trong chiếc hộp nhỏ này - cạnh bên người cha thân yêu đã yên nghỉ nơi đây 2 năm trước.

Chúc Anh giấc ngủ yên lành.
 

.......................
Không bao giờ tôi quên ơn Anh đã cùng tôi làm việc lành.

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Thêm tin buồn ! Một cây bút "gạo cội" ra đi............[:(] 

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-14 06:50:49sgecstasy>
HAPPY MOTHER DAY!
 
Em xin chúc chị một ngày Mother Day thật vui vẽ bên những người con của chị.


📎 medRose
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-17 13:44:37Viet duong nhan>
Trích đoạn: sgecstasy

HAPPY MOTHER DAY!
 
Em xin chúc chị một ngày Mother Day thật vui vẽ bên những người con của chị.




Cảm em nghĩ đến chị....
Có Philippe, con trai chị bên Los gởi mail về chúc - Còn bên Pháp chủ Nhật (3 Jun) mới Lễ Mẹ. 7 được 2 lần chúc của 2 đứa con ở Mỹ và ở Pháp [:)].
Bên Pháp Lễ Cha sau Lễ Mẹ 2 tuần, rồi tới Lễ Bà Nội - Ông Nội thì chưa định ngày - Chắc cũng sắp tới đó.[:)]
Chúc em & gia đình an vui.
Thân
Chị Bảy

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Chị Ngọc Sương cho mình hay... nxb Pháp... có nhã ý sẽ in và phát hành truyện dài "Mai Ly I" song ngữ (Việt - Pháp). Nghe cũng vui vui, nhưng phải sửa chửa trau chuốt lại chút đỉnh - nhất là sửa chánh tả -
Mình viết đã lâu rồi. nay muốn sửa chửa cũng không còn có hứng mà sửa...
Dạo này tâm hồn mình lo theo dõi chuyện bầu cử (Quê Hương thứ II) mà chẳng có hứng.. thơ văn gì ráo. Thôi, còn 1 tháng nữa là xong.. Sau đó sẽ quay lại với món ăn tinh thần yêu thích này.........
................
Ngày Lễ Mẹ (ở Pháp) năm nay vào ngày 3 tháng 6. Chớ không phải 27 tháng 5...
 
 

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-17 21:18:52Viet duong nhan>
 
Hơn hai mươi năm rồi mình không gặp ...


Đang nằm nghe đài phát thanh RFI. Tiếng điện thoại reo, tôi định không nhấc lên ... Nhưng chợt nghĩ : "Rủi Thiên Kim gọi sao !" :
- A lô !
- Bà Bảy_vdn ơi ! Tiếng của ông chủ n/h "SàiGòn" Paris 13.
- Gì vậy Anh Hai ?
- Có LA bên Mỹ qua chơi nè.
- Chừng nào LA về ? Còn đó không ?
- Còn !
- Cho tôi nói chuyện đi.
- Ok !
..........
- Chào người đẹp !
Tôi cười :
- LA đó hả ? Qua Mỹ thành công quá ha !
- ... Ừa, nhưng cũng có thất bại !
- Tôi có nghe chuyện ấy ...
- Rảnh không ? Ra đây chơi.
- Thôi, trời âm u sắp mưa gió tới nơi rồi kìa.
- Ra đây, cho xem dung nhan lại ... - Chắc vẫn còn hấp dẫn và sang lắm há !
Tôi ngừng lại vài giây :
- Không. Không còn gì hết !
- Hơn 20 năm không gặp "Người Đẹp" - Nhưng hình dáng, gương mặt ... không phai trong đầu tôi.
- Trời ! Sao tôi được diễm phúc quá vậy ! Đã hơn hai mươi năm rồi mình không gặp nhau LA ha !
- Dù không gặp - Nhưng dáng điệu... chị nhảy Chachacha và Tango lã lướt...
- Chắc hồi xửa xưa ... Chớ bây giờ hết rồi ! Hết rồi !
- Nhưng thế nào đi nữa cũng cho tôi gặp lại chị một lần .
- LA ở chơi đến bao lâu ?
- Mai đi Barcelon .. 22 tây trở lại Paris ... vài ngày sẽ về Cali.
- Thôi, có gì mình sẽ gặp nhau 22 tây nha !
- Ok, LA mong gặp ... lắm lắm.
- Ok ! Chúc LA đi chơi vui vẻ ...
-  .... !!

Tôi ừa đại, hẹn bừa cho qua lề - Chớ trong lòng tôi nghĩ : "Thế là mình sẽ không cho LA gặp mặt rồi". Ai nói ... hay cho tôi có mặc cảm "già" thì không sai chút nào - Với một người đã từng hâm mộ chiêu đãi tôi lúc tôi còn trẻ - Sau mấy mươi năm xa cách, giờ muốn gặp lại thì tôi không muốn cho họ gặp (phũ phàng) - Mặc dù, tôi với LA không có "tình ý" gì ngày xưa xửa ấy.. Nhưng tôi hiểu và biết trong lòng giữa tôi và LA như thế nào ?!! 
Ngày xưa ấy, chúng tôi thường gặp trong những buổi tiệc .. Có nhiều lúc cảm thấy lòng mình mềm yếu. Tôi hay lôi anh "lý trí" cản ngăn "con tim" ... Vậy mà có khi tôi phải mượn ly rượu và điếu thuốc lá phụ thêm nữa - Uống chưa say, tôi cũng giả đò như say - Nói những lời như oán hận đàn ông lắm vậy - Tự hạ mình làm cho ai đó có thích tôi cách mấy cũng thấy "ớn" dang ra xa. Tự biết không đi đến đâu, mang tiếng, và nhất là chồng của bạn - Nên tôi chống chọi những "ngọn gió tình" mà tôi cho là không đúng chỗ. (Phần nhiều là đàn ông Việt Nam). Làm thân hoa ..., bướm ong vờn là chuyện thường tình. Nhưng cũng phải tự cảnh giác. Rủi "sụp hầm" thì ngàn đời khó ngoi lên.

Như hôm nay, tôi vẫn còn nghe giọng nói của LA hơi lựng khựng, ba hồi kêu tôi "người đẹp", bốn hồi gọi chị ... (gọi chị là gọi theo người vợ cũ) - Nhưng ngày xưa, sau lưng vợ. LA lúc nào cũng kêu tôi "người đẹp" và săn đón một cách ... Ôi, thôi nói chi cho thêm thừa. Thế mới gọi là đàn ông chớ ! Mà đàn ông đẹp trai thì hay bay bướm ... và ăn nói khéo léo dáng vóc đầy phong độ - dễ làm xiêu lòng những cánh hoa đang 'bị' cô đơn... Hồi trước, tôi quen biết và thân thiện với gia đình vợ của LA. Tôi vẫn còn nghe văng vẳng giọng của H.Y. (vợ cũ) của LA hay cười ròn rả và nói với tôi : "LA "khoái" chị Bảy lắm !" - Nghe tiếng "khoái" tôi nhăn mặt hơi khó chịu - Nhưng trong thâm tâm tôi cũng "khoái" nghe thế. Con người mâu thuẩn thật !
 
Chiều nay, LA gợi lên trong tôi bao kỷ niệm đẹp hơn 1/4 thế kỷ đã trôi qua ...
 
À, LA còn "thòng" câu này : "Nếu mình không gặp nhau được kỳ này thì tháng 9 nhất định phải gặp và đưa chị đi chơi ...". Trời ! Chắc tôi tới số rồi sao đây ? Chờ xem tới đó sẽ hay nha LA !
Tôi biết bây giờ LA đang cô đơn. Cũng bởi "bay bướm" quá nên gãy cánh mấy lần ?!! Tuổi đã ngoài 60 cũng sắp vào "Thất Thập Cổ Lai Hy" rồi ! ... Cái điệu này LA sẽ về VN cưới vợ "nhí" như một số "bướm già" đã và đang làm.[sm=1005.gif][sm=rinh.gif]
.................

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
 
*******************
 
Thở ra ...!
 
Đêm nay có Monique đến ăn cơm với tôi... - và sau đó nhận 2 cú điện thoại nói chuyện hơn 3 tiếng đồng hồ của 2 đứa em bạn vừa góa chồng vào tuổi ngoài 50.
 
@ Pat. ở Florida (USA) là cô em bạn tôi quen từ đầu thập niên 70 trong "Cercles des Sportifs" ở đường Hồng Thập Tự Sài Gòn. Pat. chưa chấp nhận sự "ra đi" của chồng - Mặc dù R. (chồng Pat.) mang chứng bệnh ung thư phổi 6 năm trời. Pat. nghẹn ngào nhắc nhở những kỷ niệm ... tình chồng vợ trên 30 năm.[:(] Tôi tìm lời an ủi giảng giải đến khi Pat. cười vui trở lại tôi mới yên lòng. Và nói với Pat. tôi đang tìm vé máy bay - có thế bay sang Florida tuần tới (?) - Pat. cười vui và nói : "Em chờ chị nha !" - Tôi thấy tinh thần Pat. vui nhộn lên - tôi nói : "Để chị coi ..."?
 
@ Nữ Sĩ H.D. tôi quen biết 30 năm tại Paris - H. D. rất bình tĩnh chấp nhận luật "Vô Thường" nên không xúc động than thở hay tiếc nuối gì cả - Chỉ cầu nguyện cho chồng về với Chúa . Chúng tôi nói chuyện văn_thơ ...
 

"Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu 
Ngươì buồn cảnh có vui đâu bao giờ !"
("Kiếu " Nguyễn Du)

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0

 
Hơn hai mươi năm rồi mình không gặp ...


Đang nằm nghe đài phát thanh RFI. Tiếng điện thoại reo, tôi định không nhấc lên ... Nhưng chợt nghĩ : "Rủi Thiên Kim gọi sao !" :
- A lô !
- Bà Bảy_vdn ơi ! Tiếng của ông chủ n/h "SàiGòn" Paris 13.
- Gì vậy Anh Hai ?
- Có LA bên Mỹ qua chơi nè.
- Chừng nào LA về ? Còn đó không ?
- Còn !
- Cho tôi nói chuyện đi.
- Ok !
..........
- Chào người đẹp !
Tôi cười :
- LA đó hả ? Qua Mỹ thành công quá ha !
- ... Ừa, nhưng cũng có thất bại !
- Tôi có nghe chuyện ấy ...
- Rảnh không ? Ra đây chơi.
- Thôi, trời âm u sắp mưa gió tới nơi rồi kìa.
- Ra đây, cho xem dung nhan lại ... - Chắc vẫn còn hấp dẫn và sang lắm há !
Tôi ngừng lại vài giây :
- Không. Không còn gì hết !
- Hơn 20 năm không gặp "Người Đẹp" - Nhưng hình dáng, gương mặt ... không phai trong đầu tôi.
- Trời ! Sao tôi được diễm phúc quá vậy ! Đã hơn hai mươi năm rồi mình không gặp nhau LA ha !
- Dù không gặp - Nhưng dáng điệu... chị nhảy Chachacha và Tango lã lướt...
- Chắc hồi xửa xưa ... Chớ bây giờ hết rồi ! Hết rồi !
- Nhưng thế nào đi nữa cũng cho tôi gặp lại chị một lần .
- LA ở chơi đến bao lâu ?
- Mai đi Barcelon .. 22 tây trở lại Paris ... vài ngày sẽ về Cali.
- Thôi, có gì mình sẽ gặp nhau 22 tây nha !
- Ok, LA mong gặp ... lắm lắm.
- Ok ! Chúc LA đi chơi vui vẻ ...
-  .... !!

Tôi ừa đại, hẹn bừa cho qua lề - Chớ trong lòng tôi nghĩ : "Thế là mình sẽ không cho LA gặp mặt rồi". Ai nói ... hay cho tôi có mặc cảm "già" thì không sai chút nào - Với một người đã từng hâm mộ chiêu đãi tôi lúc tôi còn trẻ - Sau mấy mươi năm xa cách, giờ muốn gặp lại thì tôi không muốn cho họ gặp (phũ phàng) - Mặc dù, tôi với LA không có "tình ý" gì ngày xưa xửa ấy.. Nhưng tôi hiểu và biết trong lòng giữa tôi và LA như thế nào ?!! 
Ngày xưa ấy, chúng tôi thường gặp trong những buổi tiệc .. Có nhiều lúc cảm thấy lòng mình mềm yếu. Tôi hay lôi anh "lý trí" cản ngăn "con tim" ... Vậy mà có khi tôi phải mượn ly rượu và điếu thuốc lá phụ thêm nữa - Uống chưa say, tôi cũng giả đò như say - Nói những lời như oán hận đàn ông lắm vậy - Tự hạ mình làm cho ai đó có thích tôi cách mấy cũng thấy "ớn" dang ra xa. Tự biết không đi đến đâu, mang tiếng, và nhất là chồng của bạn - Nên tôi chống chọi những "ngọn gió tình" mà tôi cho là không đúng chỗ. (Phần nhiều là đàn ông Việt Nam). Làm thân hoa ..., bướm ong vờn là chuyện thường tình. Nhưng cũng phải tự cảnh giác. Rủi "sụp hầm" thì ngàn đời khó ngoi lên.

Như hôm nay, tôi vẫn còn nghe giọng nói của LA hơi lựng khựng, ba hồi kêu tôi "người đẹp", bốn hồi gọi chị ... (gọi chị là gọi theo người vợ cũ) - Nhưng ngày xưa, sau lưng vợ. LA lúc nào cũng kêu tôi "người đẹp" và săn đón một cách ... Ôi, thôi nói chi cho thêm thừa. Thế mới gọi là đàn ông chớ ! Mà đàn ông đẹp trai thì hay bay bướm ... và ăn nói khéo léo dáng vóc đầy phong độ - dễ làm xiêu lòng những cánh hoa đang 'bị' cô đơn... Hồi trước, tôi quen biết và thân thiện với gia đình vợ của LA. Tôi vẫn còn nghe văng vẳng giọng của H.Y. (vợ cũ) của LA hay cười ròn rả và nói với tôi : "LA "khoái" chị Bảy lắm !" - Nghe tiếng "khoái" tôi nhăn mặt hơi khó chịu - Nhưng trong thâm tâm tôi cũng "khoái" nghe thế. Con người mâu thuẩn thật !
 
Chiều nay, LA gợi lên trong tôi bao kỷ niệm đẹp hơn 1/4 thế kỷ đã trôi qua ...
 
À, LA còn "thòng" câu này : "Nếu mình không gặp nhau được kỳ này thì tháng 9 nhất định phải gặp và đưa chị đi chơi ...". Trời ! Chắc tôi tới số rồi sao đây ? Chờ xem tới đó sẽ hay nha LA !
Tôi biết bây giờ LA đang cô đơn. Cũng bởi "bay bướm" quá nên gãy cánh mấy lần ?!! Tuổi đã ngoài 60 cũng sắp vào "Thất Thập Cổ Lai Hy" rồi ! ... Cái điệu này LA sẽ về VN cưới vợ "nhí" như một số "bướm già" đã và đang làm.[sm=1005.gif][sm=rinh.gif]
 
.....000.....

Theo dõi ...
 
Nghe tiếng đt reo tôi giật mình ... : "Ai giờ này vậy cà ?" - Tôi nhấc đt lên :
- A lô !
Nghe tiếng cười ròn rả quen quen và nói :
- Khà khà .... ! Phá chị giờ này có sao không ?...
 - Ai đó .. cho biết quí danh đi .. ?
- Gặp LA chưa ?
Tôi giựt mình kêu lên :
- Trời ! ... HY ! HY hả ? ... Chưa gặp, LA có gọi cho mình thôi. Sao, Y hạnh phúc chứ Y ?
- Tràn đầy ...
Nàng cười gượng, tôi hỏi :
- Sao Y biết LA qua Pháp ? Coi vậy mà vẫn theo dõi hắn hoài ta !
- Ngọc nói cho Y biết. Ha ha ... Y. biết thế nào LA cũng liên lạc với chị hà !
- Nhưng mình không cho LA gặp mặt đâu !
- LA đi với một bà "già" !
- Hả ? Sao ? HY nói gì mà mình không hiểu ?!
- Ha ha .. LA có đào "già" để "chi bao" cho hắn đi chơi - và 1 cô trẻ để hắn "yêu".
- Thế à ! Vậy LA "xạo" quá - LA nói từ ngày HY bỏ đi thì LA lang thang không "đậu" với ai cả. Vẫn còn cô đơn .
- Thôi, tiêu chị rồi !
- Cái gì "tiêu" ?
- LA định gạt chị .
- Gạt ! Gạt mình để lợi cái gì ?
- Cái tánh LA vậy đó .

.............. còn tiếp &gt;&gt;


Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Quán Tưởng và Niệm Quan Thế Âm Bồ Tát
Linh Ứng Diệu Huyền

*
 
Khi mình gặp hoạn-nạn, trong lòng ráng "Nhẫn Nhục" kìm hãm không cho sân-hận nổi lên thì tâm-linh của mình sáng suốt để chống đỡ. Tới nước đường cùng chỉ cầu nguyện  Quan Thế Âm Bồ Tát đến kịp thời cứu với mình. Trong những lúc đó hình ảnh của Ngài hiện ngay trong tâm mình. Hoạn-nạn-nặng Ngài biến cho nhẹ bớt. Hoạn-nạn-nhẹ Ngài sẽ làm tan biến trong khoảnh khắc.
Trong đời tôi đã được Ngài "độ" rất nhiêu lần :   
 
1-) "Qua Sông"
 
Khi nghe câu nói (như xua đuổi) của J.H. (người chồng cũ), vào mùa đông, năm 1979 : "Hãy mau mau đi tìm việc làm để mướn nhà. Vì nhà này sẽ đăng báo rao bán …". Tôi nghe trong lòng đau điếng và nổi lên cơn căm hận ông vô cùng. Tôi lõ đôi mắt nhìn gương mặt ông giống như "quỉ" hiện hình. Bất chợt, tôi nhớ câu chăm ngôn của người xưa để lại: "Giận quá mất khôn’" hoặc "Một câu nhịn chín câu lành… ". Tâm tôi liền niệm Phật - Nói đúng hơn là kêu gào Mẹ Quan Thế Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn, rồi đi xuống sau bếp rót nước lạnh uống vào (như chữa lửa) dập tắt cơn nóng giận. Ngồi tịnh tâm - cố gắng tưởng tượng hình ảnh Từ Bi của Phật Tổ Thích Ca Mâu Ni và Phật Bà Quan Thế Âm Bồ Tát.
Khi tâm hồn tôi bình tĩnh trở lại, cảm thấy trước mặt tôi, tương lai đen tối, và hiện ra ngổn ngang cả trăm vấn đề nan giải. Tự than :"Trời ơi ! Rồi đây mình và các con sẽ đi về đâu ? Còn mấy đứa bạn nữa, hiện tại chưa đứa nào tìm được việc làm và chỗ ở… Mình phải đi tìm việc làm, phải mướn nhà, ai dám bảo đảm dùm mình. Vì không đi làm, không có giấy lương, không tiền trong túi, không bằng cấp, không nghề nghiệp gì cả... Hai con còn nhỏ, ba đứa bạn đang ở đậu trong nhà...Bên nhà, gia đình đang bị đói khổ…". Ôi, khổ khổ chồng lên khổ…! Nhưng với tấm lòng chân thành và đức-tin tuyệt đối của tôi, tôi đặt trọn niềm tin vào các Đấng Lành ấy. Tôi tin tưởng các Ngài sẽ cứu giúp chúng tôi.
Ngồi sau bếp, đầu óc của tôi suy nghĩ miên man. Sau đó, tôi trở lên phòng khách, nhìn thẳng vào mặt J. H., tôi không ngần ngại hứa "đại" với J.H. : "Anh đừng lo. Tôi sẽ giao nhà này cho anh vào cuối tháng Tám (8) tới này". J. H. hỏi gằn tôi : "Thật không ? Có chắc chắn không ?". Tôi im lặng nhìn ông, và đưa ngón tay trỏ chỉ lên Trời.
Thật ra, khi con người khổ sỡ và tuyệt vọng thì hướng tới cứu cánh nơi Trời-Phật hoặc Chúa-Mẹ mà thôi !

(……)

Trong vòng sáu tháng, chúng tôi có việc làm, có nơi ăn chốn ở và giao nhà cho J. H. đúng hẹn như lời tôi đã hứa. Tôi tin chắc, đó là các Đấng Lành đã gởi các Quới Nhân đến, để họ chia nhau đưa chúng tôi "Qua Sông" đang gió to, sóng lớn.
Con xin Tạ ơn các Đấng Lành.
 
2-) "Dẹp Tình Riêng, Lo Việc Chung"
 
Mùa đông, chiều chạng vạng, điện thoại reo vang, tôi đến nhấc lên :
- A-lô ! Ai đó ?
Tiếng nói như bị nghẹn cổ của P., cô bạn gái :
- Chị Caroline ơi ! Chị lại đây, đưa em đi cấp kỳ. Vì X. bị "kẹt" trong bót Cảnh Sát quận 13 rồi". 
 
Tôi choáng váng mặt mày, nghĩ : "Trời ơi ! Kim, con mình đang lên cơn bệnh, nó có thể bỏ nhà đi vô-định-hướng như mấy bữa trước…, làm sao tôi bỏ nó một mình mà đi cho được đây ?’’. Trong đầu tôi như đang quay mồng mồng, lòng phân vân chẳng biết phải làm sao ? Tôi chợt nhìn lên bàn thờ, có thờ hình Phật Thích Ca và Quan Thế Âm, nhớ câu : "Nhứt nhựt tại tù, thiên thu tại ngoại", lòng khấn vái : "Xin Phật và Mẹ Quan Âm khiến cho Tâm về giờ này thì con được an lòng đi giúp P.". Tôi xót ruột và đắn đo. Bớt chợt nhớ những lời Phật dạy : "Lo việc cho mình, cho gia đình mình là tình riêng. Còn lo cho người, cho tha-nhân là việc chung… ". Như chiếc xe chở nặng đang lên dốc khó khăn. Nhờ nhớ những lời ấy, tôi cảm thấy như có người phụ đẩy lên. Tôi mạnh dạn, đứng lên thay đồ đi thực hành "việc chung" giao gởi Thiên Kim, con gái tôi cho các Đấng Bề Trên canh giữ.
Tôi vẫn là phàm nhân, nên trong lòng rai rức và quặn thắt, nhưng trong thâm tâm, tôi luôn khấn vái Đại Từ Đại Bi Cứu Khổ Cứu Nạn Quan Thế Âm Bồ Tát – và xin Ngài khiến xuôi cho Tâm, con trai tôi về sớm. Tôi vào phòng thấy Kim nằm thiêm thiếp, tôi vuốt tóc Kim và nói :"Mẹ đi công chuyện, chút xíu Mẹ về liền, con đừng đi đâu nha !". Kim mở mắt, gật đầu… Tôi mặc áo ra đi lo "giúp" cho cô bạn. Tôi ra khỏi nhà, đang băng qua sân vườn khá rộng để vô garage lấy xe ... Một phép lạ ! Phía sau tàng cây thông to, tôi nghe tiếng của Tâm gọi : "Má ! Má đi đâu giờ này vậy ?". Tâm hồn tôi nhẹ nhỏm như bay bổng lên mây. Tôi nói với Tâm : "Mẹ đi công chuyện dùm Tata Pat. Con nhớ ở nhà trông chừng Kim nghe hôn !".
Lái xe đến rước Pat. chạy thẳng ra bót Cảnh Sát Quận 13. P. vô trong, tôi ngồi đợi. Đợi tới hai tiếng rưỡi đồng hồ. Nhờ có Tâm về kịp lúc để canh chừng Kim - nên lòng tôi không lo lắng nhiều cho Kim.
Tạ ơn Trời Phật và Quan Thế Âm Bồ Tát.
[/align]

3-)  “Tai nạn, trở thành Thiện Duyên”

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay mình đi ăn Phở và xem người ta bẩy chồn, chim, chuột, gà rừng...vui ![:)][:D]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Ops !
 Sửa máy xong "hao" hơn 200 ơrô... [:(] - Cuộc chơi nào không "hao" tốn ha !

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: sgecstasy

Trích đoạn: Viet duong nhan

:: Sống Như Chết ::
 
Nỗi buồn chờ đợi tin của các con ... nó làm cho tôi như kẻ chết rồi ! Nên tôi dứt khoát trong đầu, xem mình không còn ai ruột rà quyến thuộc trên cõi đời này nữa .
Bỗng sáng nay Thiên Kim gọi về chúc Noël - Tôi trả lời hững hờ - Kim hỏi gì tôi trả lời đó... làm như không biết TK là con ... Phải ! Tôi vẫn là phàm nhân như ai ! Sự đợi chờ tin con bao ngày - Và gởi bao nhiêu cái điện thư chẳng ai trả lơì gì cả . Tôi lo, tôi buồn kinh khủng ... Tự an ủi ... và xem như mình là kẻ cô độc cô đơn bơ vơ trên cõi đời... Vứt hết bao điều đen tối đó vào hư không ... Bình thản đi nhập cuộc (ăn Noël)... với kẻ lạ ngươì dưng cho quên cái đời 'vô duyên' của tôi ...

Thế là tôi "giận" ! Phải ! Qua bao ngày chờ đợi ... tim tôi quặn thắt từng cơn . Có lúc đau nhói, tôi cầu Trời Phật cho tôi tắt thở đổi kiếp luôn cho rồi . Nhưng không. Tôi vẫn còn sống đây ...

Tôi ráng, tôi phải ráng chờ đợi tin con... Và tôi vẫn kìm chế lòng không gọi điện thoại tới nhà Ba nó. Vì giữa tôi và ba các con tôi còn lắm chuyện éo le ... chưa tới hồi kết cuộc ... Và tôi không muốn gọi điện thoại 'làm phiền' họ.

Tôi ích kỷ hay họ ích kỷ - ... Họ muốn tôi chết từ từ ... Họ làm đủ mọi cách để cho tôi khổ mà tự tử chết cho khuất mắt họ. Ông Trời sao không chịu "cất" tôi đi để cho họ vui. Cái số kiếp gì mà đen tối đến thế này ??? Tại sao phải còn nắm níu tình thương con quá vậy ? Vì thương nên lo lắng... Nhưng con mà không thương con thì thương được ai trên đời này ... Đem tình thương đại-đồng mà hòa chung với cái thương con cho nó nhẹ người ha ! Bởi vậy tình thương cá nhân, tinh thương riêng biệt .. mình trở thành kẻ ích kỷ là đúng rồi !


Tại Thiên Kim gọi tôi, tôi không niềm nở nói cười ? Bởi vì trong lúc đang nghĩ đến TK mà trong lòng đang buồn buồn và giận giận. Thế là Thiên Kim "lãnh đủ" hôm nay.

"Nó" nằm một chỗ, nó sẽ vui khi thấy mẹ con tôi hục hặc - Nó tìm đủ mọi cách để chia rẽ mẹ con tôi. Tôi cũng là NGU phàm không chịu nổi ... nên mới xẩy ra thế này. Thôi chuyện vừa xong như cơn ác mộng ... Có lẽ Thiên Kim buồn, đang khóc ??? Tôi cũng chẳng vui gì !!!!!!!!!!!!!!!!!
 
Bây giờ tôi cố gắng đè nén cơn đau, cơn giận tự mình tìm đường cho nhẹ tâm hồn bằng cách nghe Kinh Phật - Hôm qua nghe trọn quyển "Tử Thư" rất hay. Bây giờ mở nghe lại cho dịu lòng ...
Tâm trạng của tôi SỐNG Như CHẾT rồi ???

.................

Ngày 25 tháng 12 năm 2006




Chi Bảy ơi.
 
Sorry! với chị trước là em đã tò mò chạy vô đây dọc bài viết nầy. Em đọc những lời trong bài viết nầy mà thấy xót xa trong ruột bởi vì cũng đã lâu lắm rồi em không gọi điện thoại về cho Mẹ em. Nó như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Chiều nay em sẽ gọi điện thoại về thăm Mẹ.
 
Không biết có một cái gì liên quan vô hình nào giữa bài viết của chị và sự suy nghỉ của em hôm nay?
 
Sáng nay trên đường lái xe đi làm về, em cứ nghĩ đến Mẹ em. Em nghỉ đến tuổi già của Mẹ sống xa con.
Em nghỉ đến nỗi đớn đau của Mẹ ngày xưa khi đưa em đi vượt biển. Mẹ nhìn con đi vượt biển mà không biết mai nầy có còn gặp lại.
 
Làm sao biết được con mình sẽ đến bến bờ bình an hay bỏ xác trên đại dương?. Cái sự suy nghỉ nầy em thấy khủng khiếp quá. Nó như muối xát vào trong ruột gan mình. Em bây giờ đã làm cha, mẹ nên em hiểu được cái cảm giác nầy. Nhìn con mình đi vào cõi chết tìm một sự sống là một điều hết sức tàn nhẫn. Em thấy thương mẹ quá.
Mẹ thật vĩ đại. Trái tim Mẹ thật bao la.
 
Em không biết nếu em phải đi đến một quyết định cho con em bây giờ - như Mẹ ngày xưa đã làm cho em - em có làm được hay không? Nó đau đớn quá, chị ạ.
 
Em biết chị đang buồn. Em không biết phải nói như thế nào bây giờ.  Nhưng em biết chắc chắn một điều là chị đã thương con với tấm lòng vĩ đại của một người Mẹ thì con chị cũng thương chị như thế thôi. Như em bây giờ nghỉ về Mẹ, thấy thương Mẹ.
 
Thôi, đừng giận con nữa chị nhé.

 
Em làm cho chị dịu cơn buồn - ít nhất chị cũng làm cho một Tha Nhân tỉnh ngộ nhớ đến MẸ, là em. Hãy gọi thăm Mẹ , ít nhất 1 lần trong tuần.
Việt Nam mình có câu : "Mẹ nuôi con như biển hồ lai láng - Con nuôi Mẹ tính tháng tính ngaỳ " - Còn chị thì nuôi Mẹ như biển hồ lai láng - Nuôi con như trơì rộng bao la... - Nay Mẹ đã qui Tiên - Còn 2 con thì mọc cánh bay hết - Đứa nào cũng đến 26 tuổi mới ra khỏi vòng tay của chị.
 
Bây giờ chị phải bắt chước Phật, giữ một TÌNH THƯƠNG CHUNG cho ĐẠI ĐỒNG mà cầu nguyện thế gian được an lành tự tại - không cất TÌNH RIÊNG vào mình nữa. Phải quên đi cái tình thương riêng biệt này - Để không bị "Tam Bành Lục Tặc" nó bám víu làm THAM.. SÂN... rồi NGU SI nổi lên.
Cảm ơn em đã vào an ủi chị. Chúc em & gia đình vui vẻ đón năm mới 2007.
Thân
Chị Bảy
 

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-10 16:40:44Viet duong nhan>

Ta Với Ta
http://nmchau.club.fr/forum/viewtopic.php?t=743
Nhạc Sĩ Nguyễn Minh Châu Hòa Nhạc



*



Nguyệt lý sự ví N nè...
N biết vì sao Nguyệt có tên Nguyệt không ?
Hồi mới biết chơi "NET" chừng đâu hơn tháng, thì "bay" đi chơi thêm chỗ mới rồi. Bỗng có "tiếng chim" nói nhỏ ví Nguyệt hãy tạo thêm níck khác để đưa bài vở mình vào DĐ... - Chứ mình tự đưa bài của mình thì xem như mình tự giới thiệu mình kỳ lắm. Thế là N sực nhớ ngày xưa xửa ấy, cứ lâu lâu là đổi bút hiệu gởi bài cho (báo giấy). Vì bút hiệu (cái tên) cũng quan trọng lắm. Có tên người ưa có tên người ghét. Và xem như tờ báo đó có nhiều người viết... Đời người sống lâu dài thì học mãi học hoài cũng chưa hết những bài học oái oăm của "Trường Đời"...
... Nay mới vào chơi "NET" lại được nghe như thế thì cũng là chuyện thường tình, mình cũng từng có những ý nghĩ đó... Đã biết quá, có người tên tuổi lừng trời mà vẫn lấy bút hiệu khác viết về mình... Để sau này thế nhân phải tốn hao bút mực phanh phui bươi móc... Còn N thì như hạt bụi trong vũ trụ có nhằm nhè gì... Tuy nghĩ vậy nhưng N cũng lấy nick mới cho vui.
Đời N đã từng đóng một ngày 3, 4 vai rồi. Tới từng tuổi này 1 ngày đóng 10 vai cũng như chơi dễ ẹt có khó khăn gì.
Nhưng bây giờ hiểu thêm chút nữa - Đóng vai giàu sang chúng ganh chúng ghét - đóng vai nghèo dốt chúng khinh, chúng đạp. Mà N chẳng giàu, chẳng nghèo, không giỏi, không dốt - Thuờng thuờng, trung trung nửa lừng lưng lửng sống giữa "rừng đời" chanh-chua-chát-đắng-ngọt-bùi này - Hãy nếm đủ mùi vị rồi mới thấy thấm thía cuộc đời.
Làm cách nào đi nữa cũng chẳng bao giờ vừa lòng cho tất cả mọi người - Thôi thì hãy tự biết mình và dùng TÂM Bát Nhã (bình đẳng) thương quí hết tất cả mọi người không phân biệt - Cứ kính trên - nhường dưới là êm ả hà. Đừng câu nệ 2 chữ NGU-KHÔN - Cứ Trên có "ăn hiếp" ta, ta xem như ông-bà-cha-mẹ (kính)... Rủi Dưới có "hổn hào" với ta, ta xem như em-út-con-cháu (nhường) - Thế là ta được

Sống Hạnh Phúc - Chết Bình An
(Lời cũ... năm rồi.........)


****************

Mời Thầy Wắc & ACE VNTQ nghe bài nhạc êm dzịu..........
http://nmchau.club.fr/forum/viewtopic.php?t=743
Nhạc Sĩ Nguyễn Minh Châu Hòa Nhạc


[8|]

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Thêm bài nhạc êm dịu nữa đây... Xin mời.......
http://nmchau.club.fr/forum/viewtopic.php?t=757

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-11 16:32:22Viet duong nhan>

"Chim ưng có lúc còn bay thấp hơn gà, nhưng muôn đời, gà cũng không thể nào sánh nổi với chim ưng !"
(Khả Nhi)
- Câu này của KN chí lý lắm con à !
..........bla bla bla....
Những tia nắng vàng tỏa khắp bầu trời Paris.... [:)] - Thôi tui phải đi chơi... Đi hong nắng... Vì không còn nắng lâu như vầy. Chỉ còn 10 ngaỳ nữa sẽ vào thu........

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Bữa nay NN lại nhà ăn cơm xong...... và cháu bắt gặp quyển ...... 45 - 54 của nhà văn Tô Vũ.... NN ngồi dựa tường đọc mê say... Thấy vậy tui bảo : "Con lấy về nhà đọc cho đã đời đi..".....
NN sang Paris học và cảm thấy cô đơn - và rất thèm nói tiếng Việt... TT 3 năm - nay có NN còn 2 năm nữa.....
Ý , có khách. Ai vậy cà ?......
............

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 8 9 10 11 12 » »»