:: Dòng Đời ::
[color=darkorchid]Kính Thầy,
Hôm nay 7 đi chợ và ghé n/h người bà con ... về khuya ... lên mạng, và đang nghe đi nghe lại 2 bài thơ "... Điên" và "...Khùng" của Thầy mới gởi .

Người điên y như trong thơ Thầy vậy đó Thầy ơi !
Theo 7 biết Kim điên ko phải vì yêu ai cả. Khổ vì ba bỏ đi, Kim gần gũi ba nó lắm.
Thiên Kim bệnh cuối năm 1984, lúc chưa đầy 16 tuổi tây . Tự nhiên đi về nói tía lia ...: Con rất hạnh phúc, rất hạnh phúc ... Không điều khiển tiểu, đại tiện, ăn, uống gì nữa cả . 7 gọi ba nó, ông đến, bảo 7 ở nhà, đẻ ông đưa Kim đi nhà thương "Nhi Đồng" (dưới 16 tuổi). Mấy tiếng đ/h sau ông trở về nhà 7, ông ngồi xuống và ôm mặt khóc nức nở ... 7 để ông khóc, một chút 7 mới hỏi ... thì ông nghẹn ngào trả lời : "Con gái mình bị bệnh tâm thần". 7 muốn ngất xỉu - nhưng cố gượng cho qua cơn ...
Bình tỉnh lại lo quần áo, đồ cá nhân của Kim bỏ vào valise đem vô nhà thương ... Hồi mới kinh hoàng lắm Thầy ơi ! Cũng nhờ 7 có người Bác bà con BS Tâm Lý kèm tinh thần 7 dữ lắm, nếu ko chắc 7 cũng điên theo Kim rồi.
Làm thơ từ khi bạn trai Kim tự tử chết cuối năm 1998- Tụi nó quen nhau trong nhà thương điên - và sống chung hơn 5 năm - Cậu ấy ko nhận cõi trần này, ko nhận mình bị bệnh điên . Cậu tự tử rất nhiều lần, và Kim đã tự tử 12 lần. Từ 10 năm nay thì Kim ko có ý chết nữa. Có lẽ nhờ Kim viết và làm thơ ??
..........

Kính
7_dt
[/color]
********************
Chào chị 7,
Thầy đã vào xem đi xem lại vài lần cái Link của Thiên Kim. Cuộc đời thật lạ kỳ, không hiểu tại sao đang là một cô gái bình thường mà bỗng dưng lúc 16 tuổi lại trở thành như thế???
TKim sanh 1969, 16 tuổi bị bịnh là khoảng năm 1985, đến nay 2010 nghĩa là khoảng 25 năm lâm vào căn bịnh này.
16 tuổi bị bịnh. Trong thơ của cô ta viết mang âm hưởng một mối tình cảm hay ra sao đó, có thể vì chuyện tình cảm của một cô bé vừa mới lớn lên làm cho cô ấy bị như thế không hè??? Tội quá chị nhỉ!
À, tôi có viết 2 bài Tôi là Một Người Điên, Tôi là Một Người Khùng, nhằm chia sẻ với những ai mang kiếp sống nầy. Khi viết, tôi mường tượng thôi chứ không nhớ một câu nào dù có đọc Thơ Điên ở đâu có lâu rồi thì phải hình như của Bùi Giáng, hay ai đó nữa không nhớ.
Tôi tự nói, để ta viết thơ điên, thơ khùng cho coi, khùng và điên như ta thiên hạ mấy người, hì hì!!!
Chị nghe ngâm thơ và xem 2 bài đó nhé!
Thân mến
Tôi Là MỘT NGƯỜI ĐIÊN
Tháng 02 - 2004
Mặc Giang
Tôi là một người điên
Cái điên đã tự bao giờ
Điên từ lúc nhỏ còn thơ
Điên trong một khoảng trôi bờ
Điên giữa dòng đời mộng mị
Có người bảo tôi mất trí
Có người bảo tôi là khùng
Có người bảo tôi là điên
Tôi là một người điên
Gom ông trời một bọc
Gom trái đất một bao
Như đời tôi một túi
Ngủ, nay bờ mai bụi
Cõi trần gian an lành, xáo trộn, vẫn tỉnh bơ !
Lòng thế nhân đãi bôi, hờ hững, con cóc khô !
Người ta không thèm ngó !
Tôi thu mình một xó !
Tôi là một người điên
Gõ cái bụng tưng tưng
Rờ trong túi không tiền
Bước đi nhìn dáo dát
Ồ ! Đằng kia thùng rác
Cái nào coi còn được, móc móc ních liền
Vỗ bụng kêu bành bạch, nó hát thần tiên
Phách đốc nằm đọc báo trên ghế đá công viên
Đánh một giấc khì khì, chèo queo như con khỉ !
Thức ăn đầy chợ chửa ai cho
Đốt bếp lên hâm chẳng có lò
Xoang, chảo, nồi, niêu đầy ở tiệm
Cửa nhà khắp chốn ngủ co ro
Tôi là một người điên
Cửa nhà cần chi mệt
Ra vô phải đóng cài
Giàu sang, phú quí, keo kiệt, bòn chài
Trống rỗng như tôi, cũng sướng như ai
Đi khắp đất, đâu nơi nào có cửa
Ngủ khắp nơi, đâu chẳng phải là nhà
Giàu có quá ta, chẳng có chi mà dư thấy bà
Một túi trên vai, đeo lủng lẳng còn hơi khá nặng
Tôi là một người điên
Thân tôi có, hình như của cha của mẹ
Tắm chi nhiều, đã hao nước, lại mòn thịt mòn da
Đôi ba tháng, một hai tuần, chỉ thấm nước, xoa xoa
Bụi, mồ hôi bóng láng là áo giáp chống phong ba
Ở gầm cầu, góc hẻm, sân ga, đâu khi nào trúng gió
Tóc bóng mượt mà thấy rõ
Đâu cần trét sáp, thoa keo
Tốn tiền mua, tốt xấu, lại trả giá kì kèo
Không uốn, sấy, mà một mái bềnh bồng thế kỷ !
Tôi là một người điên
Đâu tham lam, nhỏ mọn, hẹp hòi, ích kỷ
Muôn sự của chung, tôi không thủ riêng mình
Danh lợi, quyền uy, đem nhét một bồn binh
Bỏ trong túi tanh hôi, ôm mối sầu vạn kiếp
Lâu lâu móc ra coi, nó kêu đồ oan nghiệt
Nó còn nằm trong một ống bồn binh
Lôi cổ nó ra, nó đổ tháo chình ình
Cho chẳng ai thèm, tôi lại nhùi một đống !
Tôi là một người điên
Đời có chi mà hy vọng !
Sống có chi mà mộng mơ !
Chỉ có những ai khôn quá hóa khờ
Lo đủ thử, ngày cũng ăn ba bữa
Lại có những khi nóng như đốt lửa
Bóp trán, vò đầu, chạy ngược, chạy xuôi
Đời có ai sung, ai sướng hơn tôi
Ném đi hết, từ dạo nào không biết
Có gì cũng ăn, ngủ đâu chẳng tuyệt
Cũng đứng, cũng đi, cũng nhìn đất, nhìn trời
Cả cuộc đời tôi là một cuộc ăn chơi
Trời đã cho như thế, không tiêu dao, uổng phí !
Tôi là một người điên
Ngẫm nghĩ cho chí lý
Có nhiều lần lúy túy
Với đủ hạng người ở các nghĩa trang
Nào dân, nào quân, nào tướng, nào quan
Họ cũng áo quần màu sắc xênh xang
Tôi cũng lem luốc đỏ xanh đâu khác
Họ lập bè, hội họp, tiệc tùng, ca hát
Tôi tham gia, nhảy múa, vùng vẫy mấy chiêu
Trông cũng rình rang, rộn đám đủ điều
Họ tấm tắc thầm khen và nhìn tôi, phát ngán
Tôi là một người điên
Ông trời nhìn tôi quờ quờ quạng quạng
Tôi hân hoan chào đón ông trời
Ông có rảnh rang, mời ông xuống đây chơi
Mình đã quá quen, đừng khách sáo nhiều lời
Tôi sẽ kè ông, và thi nhau đánh chén
Tôi là một người điên, cần chi nữa !
Tội cho cõi trần gian, khổ chi rứa !
Nếu tái sinh, và cần chọn lựa
Thì, Tôi là một người điên
Ai sướng hơn tôi
Ngao du cho hết cõi đời
Rong chơi cho phỉ kiếp người khùng điên !
Tôi Là Một Người Khùng
Tháng 03 - 2004
Mặc Giang
Tôi là một người khùng
Đất trời bao lớn
Đâu phải không dung
Một túi trên vai, tôi đi đủ chỗ
Nhân thế chợt nhìn, thấy tôi khốn khổ
Nhưng riêng tôi, đâu có khổ gì đâu
Nay thì ngủ dưới gầm cầu
Mai thì ghế đá, kê đầu công viên
Mốt thì xó chợ không tiền
Kia thì góc phố ai liền ban cho
Nhà ga nằm quắp co ro
Bến xe một bãi khò khò như tiên
Tôi là một người khùng
Suốt ngày lững thững
Miệng nói lai rai
Nói mãi nói hoài
Ai nghe đâu biết
Có khi tôi chụp lấy vầng trăng, giữa làn sóng biếc
Có khi tôi bắt một vì sao, xa tít lưng trời
Đưa hồn lên đỉnh chơi vơi
Thần tiên mở cửa đón mời tôi đi
Đến cung trăng ai vì chú Cuội
Chị Hằng ơi, lủi thủi ở đâu
Đưa tay tôi bắt nhịp cầu
Để cho chú Cuội hết sầu tháng năm
Tôi là một người khùng
Đời người dài ngắn
Còn có bao lăm
Trăng sáng đêm rằm
Ai nhìn trăng khuyết
Túi rách gối đầu, lay bóng nguyệt
Thân tàn kê mộng, gọi đêm thâu
Tôi nghe thanh vắng chìm sâu
Hồn ai nhắn gởi dạ sầu kỷ canh
Tôi nghe gió thoảng trong lành
Những hồn khuất bóng vây quanh chơi cùng
Tôi là một người khùng
Nghe được hai tiếng nói
Tiếng nói của con người
Và tiếng nói của loài ma
Quẳng đi một gánh không nhà
Quảy đi một túi đâu là của tôi
Hồn tôi đã gởi lên trời
Thân tôi còn gởi cho người nhân gian
Phó thác một đời không năm tháng
Bỏ đi một kiếp sống lang thang
Tôi là một người khùng
Khi vui tôi muốn khóc
Khi buồn tôi chẳng than
Bước chân nhẹ gót ca vang
Gởi trăng cho gió gởi ngàn thiên thu
Hỏi trong thăm thẳm mịt mù
Còn không kiếp sống âm u người khùng
Khùng ơi khùng hỡi là khùng !!!
Subject: Cuồng Điên ...
Kính Thầy,
Đọc bài thơ "
Thăm nhà thương điên!" của Thầy, thật cảm động xót xa những người điên quá ...
"Người điên, mà hiểu họ, còn lâu!!!" 

... mắt 7 rưng rưng nghĩ tới Thiên Kim, con gái hiền ngoan của 7 .
TKim điên mà biết làm thơ và viết (rất triết) - nhờ thế mà bây giờ đỡ nhiều lắm - Tuy nhiên phải uống 18 viên thuốc mỗi ngày. Và phải vô nhà thưong sinh hoạt như người đi làm việc (thứ Bảy, chủ Nhật nghỉ". May mắn là ở nước Pháp, Bộ Y Tế - Xã Hội miễn 100% + thêm cho nhà ở và tiền sống qua ngày, nếu ở VN thì Kim đã "đi" rồi.
Thầy tưởng tượng sức 7 chịu đựng cỡ nào mà đến nay vẫn còn tỉnh táo ko ? Nhờ nắm được chìa khóa "Phật Học" - Nhưng vẫn luôn bị thử thách ... Mà nhè đem vị
Ân Sư của 7 ra "thử" 7 thì quả thật một "cú" quá nặng trong 10 năm qua. Rồi may thay ! lành thay ! Phật khiến cho 7 gặp Thầy để tâm sự - và TÂM 7 đã bừng nở ... tự nhận mình có lỗi, gỡ được cái "gút" quá "cứng chặt" bấy lâu.
"Kiếp xưa vụng dại đường tu
Kiếp này buồn khổ lu bu đeo hoài
Mở lòng thương xót nhân loài
Hạnh TỪ theo Phật linh oai giúp đời ."
(cây Xâm số 32 hạ hạ - tại Chùa ? bên Mỹ năm 1988)
Vài dòng gởi qua Thầy.
Đêm ngủ an lành
Kính
7_dt
Cuồng Điên
Từ những ngày đầu,
Ta bước tới trên quãng đường thăm thẳm
Ta cũng đã lùi lại biết bao phen
Ta không còn dũng cảm
Trước nhu nhược yếu hèn,
Nên lừa mình, dối ta
Cho đời thêm chán ngán.
Cả với mình , ta dối gian lẫn trốn
Rồi một ngày hồn hóa dại chơi vơi
Cuồng loạn đó cho ta thêm can đảm
Là Thiên Thần hộ mạng của riêng ta
Cuồng điên ơi ! Ta không còn sợ nữa
Nơi xứ Người ăm ắp kẻ như ta
Chết là chi khi hồn thôi thắc mắc
Chuyện sống còn theo định mệnh đã ghi
Chết nào đẹp như khi người điên chết,
Đau khổ không còn tiễn bước chốn Thiên Thu .
.............. (^_^)...............
Thăm nhà thương điên!
Mặc Giang * Tháng 03-2005
Giờ đi thăm viếng nhà thương điên
Cuộc sống người điên chẳng có phiền
Hờ hững nhìn đời như huyễn mộng
Lửng lơ bay bổng tựa thần tiên
Phần lớn người điên lớn hết rồi
Nhìn chung tuổi đã quá đôi mươi
Phần đông có lẽ vài ba chục
Một ít lão niên, sáu, bảy mười
Anh kia, đứng ngó, chỉ, rồi cười
Anh nọ, nhe răng, mở miệng: ươi . . .!
Còn chị, buồn buồn, tay quạt gió
Còn cô, bẽn lẽn, bảo: ngươi! ngươi!
Kìa, người lửng thửng, nghêu ngao hát
Ðấy, kẻ quơ quơ, khảy tay đàn
Một thế giới cuồng quay rộn rã
Âm thanh hỗn độn lộng vang vang
Tôi thoáng buồn trông hỏi mấy lời
Anh chàng lắt lắt, chỉ: ôi! ôi!
Còn cô không nói, đưa tay quạt
Hỏi một hồi, tôi chẳng biết tôi
Viếng thăm một chút rồi ra đi
Thế giới người điên thật lạ kỳ
Không biết làm sao mà hiểu nổi
Ði rồi, còn vẳng tiếng: i!!! . . . i!!!
Chào người cai quản một đôi câu
Như thế, hiểu không, ảnh gật đầu
Vì quá quen nên mò đoán ý
Người điên, mà hiểu họ, còn lâu!!!
[/align]
[/align]
[/align]