BUỒN !!! ![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
![[:@]](/images/smiley/s6.gif)
[sm=crying.gif]
NÓNG NÓNG NÓNG...: Quan hệ Việt Nam - Trung Quốc đã an bài! - Hoàng Việt (Danlambao)
Hoàng Việt (Danlambao) - Thật đáng kinh ngạc khi Trung Quốc leo thang các hành động vi phạm chủ quyền của Việt Nam một cách toàn diện, nhưng chính phủ Việt Nam vẫn hoàn toàn bất động và bình chân như vại, điều này chỉ có thể lý giải rằng lãnh đạo ĐCS Việt Nam đã chấp nhận một sự an bài đúng những gì mà tuyên bố chung đã được Nguyễn Phú Trọng ký với Hồ Cầm Đào tại Bắc Kinh trong cuộc gặp ngày 15 tháng 10 năm 2011.
Xét về mặt thực tế và tổng thể, ÔM CHÂN Bắc Kinh là cửa sáng duy nhất cho lối thoát của ban lãnh đạo ĐCSVN, lối thoát duy nhất đẻ nuôi ảo vọng cho sự tồn tại của Đảng - Tại sao vậy?
1- Sức mạnh về kinh tế và quốc phòng hiện tại của Việt Nam không cho phép ban lãnh đạo ĐCSVN phát động một cuộc chiến tranh quân sự dù bất kỳ với một quy mô nào ở trên biển, đất liền, trên không với Trung Quốc cho dù họ cũng đã mua sắm một số vũ khí như tàu ngầm KILO, máy bay SUKHOI 27, 35… nhưng điều đó chỉ là có tính chất mị dân, và sử dụng trong các cuộc tranh chấp với các láng giềng khác ngoài Trung Quốc.
2- Bản chất của thể chế chính trị độc Đảng cầm quyền là một trở ngại lớn nhất trong chính sách ngoại giao của VN, một mặt nó đã thúc đẩy tham nhũng trong các tầng lớp lãnh đạo chóp bu, bần cùng hóa nhân dân, bóp nghẹt nhân quyền và đẩy nền kinh tế đi đến thảm họa biến VN trở nên cô lập với cộng đồng quốc tế xa rời với tiến trình phát triển của văn minh nhân loại, biến lãnh đạo ĐCSVN trở thành những kẻ độc tài tàn bạo với tội lỗi không thể gột rửa, làm sạch.
Cách duy nhất tồn tại là đàn áp và tàn bạo với nhân dân để giữ độc quyền cai trị và bóc lột. Hay nói một cách khác mâu thuẫn giữa Lãnh đạo ĐCSVN và nhân dân VN đã trở thành đối đầu, đối kháng một mất một còn không cón chỗ thỏa hiệp.
Có một điều chắc chắn đừng ai còn mơ tưởng về việc Mỹ và phương Tây sẽ là đồng minh tin cậy của VN, khi quan hệ của họ với Trung Quốc còn được đặt cao hơn rất nhiều và có tầm chiến lược quyết định trong khu vực và toàn thế giới.
Các nhà Lãnh đạo CSVN cũng thừa biết rằng họ không thể có một liên minh chiến lược với Mỹ và phương Tây chống Trung Quốc khi có sự khác biệt quá lớn trong bản chất của thể chế chính trị và XH, và trong thực tế họ cũng đã bác bỏ sự liên minh này, các động thái quan hệ với phương Tây và Mỹ chỉ là những chính sách ngoại giao rẻ tiền đánh lạc dư luận nhân dân trong nước và che đậy một sự thật nhục nhã và hèn kém trước Bắc Kinh.
Trong quan hệ với các nước ASEAN thất bại tại tại Pnom Penh - Campuchia khi không thông qua được bộ Quy tắc Ứng xử trên biển (COC) giữa các nước ASEAN trong những ngày đầu tháng 7 năm 2012 cũng không phải là một điều gì quá thất vọng mà nó đã đánh giá đúng bản chất của sự việc. Philipin và Việt Nam là hai nước có tranh chấp với Trung quốc nhưng chưa bao giờ cùng đứng về một phía để chống Trung Quốc, còn các nước ASEAN khác lại càng không muốn can dự quá sâu khi Việt Nam lại tỏ ra quá thận trọng và lập lờ trong quan điểm không động thái nào tự bảo vệ mình. Việc Việt Nam đã đặt quan hệ với Trung Quốc thông qua tuyên bố chung tại Bắc Kinh một cách quá rõ ràng và sâu sắc chính là một nguyên nhân chính cản trở COC không được ký kết.
Bộ quy tắc ứng xử trên Biển Đông (COC) sẽ trả bao giờ được thông qua, các nhà lãnh đạo CSVN cũng hoàn toàn dự đoán được điều này vì không thể có tuyên bố chung ở Bắc kinh mà lại có COC, đây cũng chỉ là một màn kịch vụng về của ban Lãnh đạo ĐCSVN trước dư luận quốc tế, và nhân dân Việt Nam mà thôi.
3- Những cuộc biểu tình chống Trung Quốc đáng lẽ ra phải được nhà nước ủng hộ. Sức mạnh của một dân tộc chính là vũ khí và tiềm lực tự trong bản thân lớn nhất mà bất kỳ quân xâm lược nào cũng phải khiếp sợ, tại sao lại bị ngăn cấm. Chỉ một thực tế chứng minh và lý giải được là lãnh đạo ĐCSVN đã bị Trung Quốc bắt thóp và trói chặt bằng các mánh lới tha hóa, mua chuộc bằng các bả vật chất thông qua các hoạt động kinh tế, và các thủ đoạn chính trị suốt hàng chục năm qua, biến họ đã trở thành những thái thú, tay sai mà không còn lối thoát để bảo vệ đất nước và nhân dân, ngược lại còn lật mặt phản bội lại chính nhân dân, dân tộc mình.
Tất cả chỉ vì quyền lợi vật chất đê hèn mà ban lãnh đạo ĐCSVN đã an bài trong chính sách với Trung Nam Hải mà tất cả đã được thể hiện trong tuyên bố chung giữa Nguyễn Phú Trọng và Hồ Cầm Đào tại Bắc Kinh trong cuộc gặp ngày 15 tháng 10 năm 2011 mà bài viết “Trung quốc đang xâm lược Viêt Nam lần hai” mà tôi đã đã đề cập trong Danlambao.
Quan hệ Việt Nam - Trung Quốc đã được an bài, mọi động thái của ban lãnh đạo ĐCSVN đối với Trung quốc và quốc tế chỉ là những trò bịp bợm, đóng kính để che dấu dư luận quốc tế và trong nước trong khi thực chất đã khuất phục trước sức ép của trung Nam Hải.
Hoàng Việt
danlambaovn.blogspot.com
***
Trung Quốc đang xâm lược Việt Nam lần hai
Hoàng Việt (Danlambao) - Trung Quốc đã xâm lược Việt Nam lần thứ hai (lần một là chiến tranh Biên giới năm 1979) từ lâu rồi, mặc dù ban lãnh đạo đảng CSVN cố tình che đậy trước cộng đồng quốc tế và nhân dân Việt Nam nhưng một cuộc xâm lược không tuyên chiến, không khói súng của Trung Quốc đang diễn ra hàng ngày và mỗi một ngày trôi đi chủ quyền đất nước lại bị gặm nhấm một chút, tài nguyên đất nước, các sản phẩm của nền kinh tế do nhân dân làm ra lại bị Trung Quốc cướp đi và phá hoại, trong sự khiếp nhược của Ban lãnh đạo ĐCSVN và nguy cơ cho một cuộc xâm lược Việt Nam toàn diện của Trung Quốc đã hiển hiện trước mặt. Khi mà Trung Quốc đã hoàn thiện công tác chuẩn bị và thời cơ đã chín mùi.
1- Trói chặt, vô hiệu hóa ban lãnh đạo CSVN
Trong quan hệ Việt Nam và Trung Quốc hiện nay về mặt ngoại giao có tính chất công bố chính thức thì Tuyên bố chung ngày 15 tháng 10 năm 2011 giữa Tổng Bí Thư Đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cầm Đào tại Bắc Kinh là nền tảng, và chuẩn mực cao nhất cho quan hệ toàn diện giữa hai nước trong hiện tại và tương lai.
Các nội dung chính trong tuyên bố chung được tóm tắt như sau:
- Hai bên khẳng định, Việt Nam và Trung Quốc tiếp tục kiên trì phương châm “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”, từ tầm cao chiến lược và tầm nhìn toàn cục, sẽ tăng cường giao lưu hữu nghị giữa hai nước, mở rộng hợp tác cùng có lợi trên các lĩnh vực, trân trọng, giữ gìn, phát triển tốt quan hệ hai Đảng, hai nước Việt-Trung, thúc đẩy quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt Nam - Trung Quốc phát triển một cách ổn định, lành mạnh, lâu dài.
- Hai bên nhất trí cho rằng, trong bối cảnh tình hình thế giới và khu vực diễn biến sâu sắc, phức tạp, việc hai Đảng, hai nước Việt Nam - Trung Quốc tăng cường hơn nữa sự tin cậy chiến lược, hợp tác chặt chẽ toàn diện, xử lý thỏa đáng các vấn đề còn tồn tại hay mới nảy sinh giữa hai nước, là phù hợp với lợi ích căn bản và lâu dài của hai Đảng, hai nước và nhân dân hai nước, có lợi cho sự nghiệp chủ nghĩa xã hội ở mỗi nước, có lợi cho hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển ở khu vực và trên thế giới.
- Đi sâu hợp tác giữa hai quân đội, tăng cường tiếp xúc giữa lãnh đạo cấp cao quân đội hai nước; tiếp tục tổ chức tốt Đối thoại Chiến lược cấp Thứ trưởng Quốc phòng; thúc đẩy thiết lập đường dây điện thoại trực tiếp giữa hai Bộ Quốc phòng hai nước; tăng cường hợp tác đào tạo cán bộ và giao lưu sĩ quan trẻ; triển khai thí điểm tuần tra chung biên giới đất liền vào thời điểm thích hợp; tiếp tục tổ chức tuần tra chung giữa hải quân hai nước trong Vịnh Bắc Bộ; tăng cường hợp tác trong các mặt như tàu hải quân hai nước thăm nhau.
- Trước khi giải quyết dứt điểm tranh chấp trên biển, hai bên cùng giữ gìn hòa bình, ổn định trên Biển Đông, giữ thái độ bình tĩnh và kiềm chế, không áp dụng hành động làm phức tạp hóa hoặc mở rộng thêm tranh chấp, không để các thế lực thù địch phá hoại quan hệ hai Đảng, hai nước, xử lý các vấn đề nảy sinh với thái độ xây dựng, không để ảnh hưởng tới quan hệ hai Đảng, hai nước và hòa bình, ổn định ở Biển Đông.
Nội dung trên của tuyên bố chung được hiểu như thế nào?
Một là: Quan hệ Trung - Việt là quan hệ được đặt ưu tiên cao nhất trong các quan hệ khác (quan hệ với bên thứ ba hoặc các bên) và là lợi ích của hai bên, với nội dung này Việt Nam đã bị Trung Quốc trói chặt và lệ thuộc hoàn toàn không thể chủ động trong các quan hệ có tầm chiến lược với các đối tác khác nếu các quan hệ này ảnh hưởng đến lợi ích của Trung quốc.
Khi ký vào tuyên bố chung này VN đã bị đẩy vào tình thế cô lập do sự thiếu tin cậy và nghi ngờ của các nước thứ ba, và các bên vì thái độ nhất bên trọng nhất bên khinh trong đường lối ngoại giao của VN.
Một điểm bất lợi trong quan hệ Việt Nam Trung Quốc qua bản tuyên bố chung là quan hệ giữa hai nước bao giờ cũng gắn với quan hệ hai Đảng điều đó vô hình dung đã đẩy VN kẻ yếu thế ra khỏi sự bảo vệ của cộng đồng quốc tế vì tuyên bố chung này được các lãnh đạo Đảng CS cầm quyền hai nước ký cho nên khó có tính chính danh thuyết phục như một tuyên bố chung cấp nhà nước, và đẩy mọi tranh chấp giữa hai bên thì hai bên tự giải quyết mà khó có thể quốc tế hóa hay đa phương hóa, điều mà Trung Quốc luôn phản đối với các bên tranh chấp với Trung Quốc.
Hai là: Tuyên bố chung tuy thể hiện sự thống nhất về quan điểm giữa hai bên, nghe ra thì rất công bằng và tôn trọng lẫn nhau nhưng thực ra để thực hiện được tuyên bố chung thì nó phụ thuộc vào rất nhiều vị thế và sức mạnh của mỗi bên. Việt Nam là nước nhỏ và yếu khi đã bị ràng buộc vào thỏa thuận với Trung Quốc thì rất khó phủi tay và đi với các đối tác khác mà không bị Trung Quốc trừng phạt, nhưng Trung Quốc là nước lớn thì việc thực hiện thỏa thuận, hay không là quyền của họ.
Có một chi tiết rất đáng lưu tâm trong đoạn: tiếp tục tổ chức tốt Đối thoại Chiến lược cấp Thứ trưởng Quốc phòng. Thông thường những vấn đề về quan hệ mang tính chất quốc gia, nhà nước và để có căn cứ pháp lý thì đó là công việc của Bộ ngoại giao tại sao lại giao cho bộ quốc phòng và chỉ rõ là cấp thứ trưởng thực hiện, điều đó cho thấy Trung Quốc không muốn bản tuyên bố chung và các vấn đề nảy sinh mang tính pháp lý và chuẩn mực ngoại giao để tránh xảy ra tranh chấp pháp lý tại các tòa án quốc tế cũng như Liên hiệp quốc. Và có phải chăng việc Nguyễn Chí Vịnh đã được Trung Quốc ngấm ngầm chỉ định trong đàm phán và trao đổi như là một con tin để khống chế các lãnh đạo CSVN hay không, thì cho đến bây giờ đã rõ như ban ngày không phải bàn cãi gì nữa.
Ba là: Tuyên bố chung ngoài việc đẩy VN vào thế cô lập hóa trước cộng đồng quốc tế, trong Tuyên bố chung Việt Nam cũng bị Trung Quốc ép đến tận cùng trong chính sách đối nội, khi đòi hỏi giải quyết và xử lý các vấn đề nảy sinh với thái độ xây dựng, không để ảnh hưởng đến quan hệ hệ giữa hai Đảng, hai nước, không đế các thế lực thù địch phá hoại, tức là giải quyết các vấn đề là công việc của lãnh đạo đảng hai nước, không có sự tham gia của nhân dân, của các tổ chức và đoàn thể chính trị khác. Bất kỳ mọi sự phản ứng nào tự phát, hay có tổ chức tham gia dưới mọi hình thức đều coi như là vi phạm thỏa thuận chung cần được coi như là các thế lực thù địch và phải ngăn chặn, đàn áp.
Sự thâm độc của Trung Quốc là đẩy ban lãnh đạo CSVN trở thành công cụ đàn áp nhân dân khi họ phản kháng sự xâm lược của Trung Quốc.
Rõ ràng là tuyên bố chung được Nguyễn Phú Trọng ký với Bắc kinh đã như một tờ cam kết của lãnh đạo đảng CSVN trong chính sách với Trung Quốc, đã bị Trung quốc trói buộc đẩy VN vào thế cô lập trên trường quốc tế, rất bất lợi khi xảy ra các tranh chấp và sẽ là cái cớ để Trung Quốc đẩy các tranh chấp lên cao trào khi lãnh đạo đảng CSVN vi phạm các thỏa thuận này, thậm trí là phát động chiến tranh xâm lược toàn diện mà cuộc chiến tranh biên giới 1979 còn là một bài học đắt giá.
2- Đánh phá tan nát cơ sở hạ tầng
Trong khi một mặt phải vô hiệu hóa ban lãnh đạo ĐCSVN bằng nhiều hình thức để hợp pháp hóa các hành động xâm lược bành trướng của mình trước cộng đồng quốc tế, mặt kia Trung quốc đã rất tích cực hành động trên thực tiễn.
- Tuyên bố chủ quyền tại các vùng Trung Quốc cho là tranh chấp, đồng thời với thủ tục hóa hành chính, xây dựng cơ sở vật chất, điều động bộ máy nhân lực,tài sản,phương tiện để khai thác, và chiếm đóng vĩnh viễn.
- Gây áp lực bằng vũ lực theo kiểu hành chính và dân sự hóa tại các vùng tranh chấp và các vùng Việt Nam không kiểm soát được theo một áp lực tăng dần, với áp lực từ chính trị.
- Tha hóa bộ máy cán bộ công quyền từ thấp đến cao trong Đảng và chính quyền bằng các thủ đoạn hối lộ, mua chuộc… thông qua hợp tác đầu tư, thương mại, giao nhận thầu... để lũng đọan bộ máy, phá hoại kinh tế, khai thác tài nguyên và mục đích cuối cùng là trói buộc họ bán rẻ luơng tâm, bán rẻ đất nước.
- Xây dựng đội quân thứ ba theo nhiều mũi ăn sâu vào nhiều ngả của nền kinh tế để phá hoại và khai thác tài nguyên gây ra sự xáo trộn thị trường, bất ổn về an ninh trật tự. Dùng đội quân thứ ba để đưa tiền giả, vũ khí, hàng cấm, hàng độc hại, tung tin thất thiệt... vào thị trường một mặt phá hoại kinh tế, nhưng cũng tạo ra một XH bất ổn không thể phát triển được.
Với chủ trương và biện pháp này Trung Quốc đã biến Việt Nam là một thị trường của Trung Quốc, một cuộc chiến tranh kinh tế không cân sức đã bóp chết nền SX hàng hóa của VN gây rất nhiều sự mất ổn định về kinh tế, an ninh, xã hội mà hậu quả là một nước Việt Nam đã bị suy yếu toàn diện trong cuộc xâm lược không tuyên chiến và khói súng này, sẽ khởi đầu cho một cuộc xâm lược toàn diện của Trung Quốc là không còn bao xa.
Theo như định nghĩa trong từ điển Việt Nam thì "xâm lược" là: Xâm chiếm lãnh thổ, cướp đoạt chủ quyền của nước khác bằng vũ lực hoặc bằng các thủ đoạn chính trị, kinh tế. Thì Việt nam đang bị Trung Quốc xâm lược lần hai là một điều không phải không có cơ sở.
Hoàng Việt
http://danlambaovn.blogspot.com/
Chia sẻ bài viết:
Share on facebook Share on print Share on email Share on twitter Share on google_plusone 0
Lưu ý: Trước khi gửi ý kiến phản hồi, mong các bạn đọc kỹ những điều đã được quy định tại phần "Thôn Quy"
| 30.6.12 11 Comments
Labels: Featured
Xem 11 ý kiến
DayMaDi
Trung Quốc đã xâm lược từ lâu rồi kể từ ngày 2.9.1945 với tên siêu tình báo HCM / Hồ Tập Chương.
Và CSVN đồng ý bàn giao VN từng bước cho TQ trể nhất là đến năm 2020.
Hay
Trả lời
06/30/2012 08:39 PM
1 Hay
Phongtran
Tác giả phân tích rất có lý khi chỉ ra âm mưu và thủ đoạn cực kỳ nguy hiểm của bọn cầm quyền Bắc kinh. Đảng csVN đã lén lút tiếp tay và từng bước bán rẻ tổ quốc cho ngoại bang .
Người dân VN cần tỏ rõ quyết tâm sống mái với kẻ thù và tay sai bán nước một phen.
CHẾT VINH HƠN SỐNG NHỤC !
Hay
Trả lời
06/30/2012 09:20 PM
Luy Thep
Từ từ tiến tới sát nhập VN làm một tỉnh của tàu cộng, đổi tên là An Nam hoặc Quảng Nam. Sau đó bắt đầu cuộc thôn tính lâu dài, bền bỉ toàn bộ khu vực Đông Nam Á. Bá chủ Thế giới là điều Bắc Kinh hướng tới. Lũ tàu cộng tham vọng điên cuồng và lũ Việt cộng hèn hạ vô nhân.
Hay
Trả lời
06/30/2012 09:30 PM
Quandiemsaitrai
thưa các bạn,đây '' việt nam quê hương nghạo nghễ'' của NGUYỄN ĐỨC QUANG nghe đi cho bầu máu nóng lên ,bài hát này xứng đáng nhât cho biểu tình ngày mai
http://www.youtube.com/watch?v...
Hay
Trả lời
06/30/2012 09:41 PM
Dân Phố
Tại sao Tàu Cộng chọn thời điểm này ? Vì chúng biết nội tình VN đang bất ổn
Hay
Trả lời
06/30/2012 09:47 PM
Người cao tuổi
Các tỉnh biên giới phía Bắc,một nữa Thác Bản Dốc đã thuộc về Tàu Khựa,Bauxit Tây nguyên quân đội Tàu Khựa chiếm rồi,Hoàng Trường Sa chúng nó cướp gần hết, từ đất liền tới Hải đảo đâu đâu cũng nhung nhúc Tàu Khựa, tất cả chỉ tại ĐCSVN lú
Hay
Trả lời
06/30/2012 10:02 PM
Bà Già Ăn Trầu
Nguyễn Chí Vịnh là lá bài của bọn Tầu Phù bành Hán Bắc Kinh. Khi Vịnh nắm Tổng Cục Hai BQP, nắm trong tay toàn bộ hồ sơ lem nhem, bê bối của tất cả bọn chóp bu Bộ Chính Trị DCSVN, cũ và hiện tại, Vịnh chỉ cần dâng cho Bắc Kinh, thế là Tầu Phù nắm tất cả tẩy của bọn CSVN, tên nào tham nhũng mánh mung ra sao, ăn chơi hoang đàng, bao che phe đãng như thế nào, Tầu Phù biết hết. Thế là Tầu Phù cứ việc dùng những cái đó, ra lệnh bảo bọn chóp bu CSVN làm cái gì thì chúng nó riêu riếu tuân lệnh theo như những con chó phục tùng chủ nhân ông.
Hay
Trả lời
07/01/2012 01:05 AM
1 Hay
Congnhanvienhanoi
Rõ ràng là China đã nắm được đầu của một số quan chức cán bộ lãnh đạo chóp bu của VN, bọn này hoặc đã ăn đậm hoặc đã bị China bắt thóp, nên họ chịu hèn nhục vô cùng. Mặt khác, chế độ CS trên thế giới chỉ còn là thiểu số cực nhỏ (chỉ có vài nước còn chế độ CS vì toàn nhân loại đã lên án và loại bỏ), China (một nước đàn anh CS) lại ở sát VN, nên các quan chức VN phải nhờ China chống lưng để bảo vệ chế độ, để họ tham quyền cố vị, cố nắm giữ ghế quyền lực kèm quyền lợi vơ vét được
Hay
Trả lời
07/01/2012 04:09 PM
Hien
Cung thay buon!
Hay
Trả lời
07/04/2012 02:49 PM
Thanhnien
Có ai đó làm ơn chỉ trên bản đồ việt nam nơi nào trung quốc đã nhúng tay vào nơi nào chưa xâm lược được hay không?
Hay
Trả lời
07/08/2012 03:09 P
minhquangvn
Cậu trẻ,hay cậu quá già khi hỏi câu hỏi này.
Cậu là một thằng Tàu phù thì chắc là đúng nhất vì TQ lúc nào trả phủi tay cái đó đâu có biết,cái đó là tự nó thế, cái đó là đương nhiên của chúng tôi...