Có 3 căn nhà mà lang thang như
"Kẻ Không Nhà"
Thiệt thiệt... trên đời này sao có những chuyện... mà không nói không được - Xin nói lên đây cho đỡ buồn dùm chị bạn của tui.
Chị có 3 căn nhà cho mướn hết 2 căn, còn 1 căn 4 phòng chị ở - Thấy 4 phòng rộng quá và có người quen đòi mướn. Chị bèn đòi căn 3 phòng kia để chị ở - Vì cho SV mướn hết thời hạn rồi - Đáng lẽ các SV phải trả nhà chị lại cuối tháng 11 - nhưng tụi nó cứ hẹn lần hẹn lựa tới nay vẫn chưa giao nhà lại... Đàng này chị chưa lấy nhà kia mà đã cho người ta dọn vào nhà này - Chị phải xách đồ đạc ra để lung tung ở mấy "cave=hầm" các nhà khác. Thế là như "
Kẻ Không Nhà".
Chị về nhà con ở thì bị con la - Đến nhà Má ở lại bị Má rày... Nên ban ngày chị lang thang ngồi ở vườn công cộng (gần nhà tui) bị tụi "cô hồn" giựt bóp mất hết tất cả giấy tờ và một số tiền mặt (?).
Tui ở nhà đâu biết ất giáp gì - Hồi nãy chị gọi đ/t kể... Hôm bữa bị giựt bóp chị có đến nhà tui mà nhè xui cho chị, vì số mật mã vào cổng nhà đã đổi mới. Nên chị đành phải đi bộ... Thật tình hôm ấy tui ở nhà chứ có đi đâu.
Chị mất luôn đ/t cầm tay nên không liên lạc với tui được - Trong người không còn gì cả... Phải đi bộ tới Cảnh Sát, rồi đi bộ về nhà má Paris 13 - thật tội nghiệp cho chị...
Chị là cựu tư chức (lớn) làm cho ngân hàng "CL" rất giỏi Kế Toán - Nhưng kỳ này chị tính lộn. Có lẽ tới ngày giờ xui nó khiến vậy !
***
Bỗng nhiên nhớ lại đời tui ngày xưa tánh bao đồng mà hết hồn. Ai đến ở trọ nhà tui - tui cũng đưa chìa khóa "double" để họ tự do đi, về giờ nào cũng được. Sau này biết luật của Pháp mà toát mồ hôi lạnh - Vì đưa chìa khóa nhà mình cho ai ở quá 3 ngày - nếu sau này họ không trả lại chìa khóa cứ ở lì thì kể như "tiêu đời" - Vì mình không có quyền đuổi người ở đậu ra khỏi nhà - Mà rủi họ nói mình cho họ mướn lấy tiền mặt thì có nước tự tử. Sau này tui biết luật - Tui trở thành như người ích kỷ


- Các con ra riêng, tui bán nhà lớn mua căn nhà nhỏ ở cho yên thân - Vì khi nhà tui có phòng trống, tui không thể nào từ chối ai xin ở đậu được - Tánh tui yếu đuối mấy chuyện này lắm. Và cũng rất sợ ở trọ nhà người ta - Vì đã nếm đủ mùi rồi - Nhà có dư phòng cho người ta ở, thì người ta làm
chủ nhà tui - Hồi nhỏ ở đậu nhà người ta (bất kể bà con ruột thịt hay người dưng) tui đều bị hành hạ, mắng nhiếc, hoặc đi làm có tiền bao nhiêu thì bị chủ nhà "
mượn" hết.
SANH và
TỬ hai ngã đó ai ai cũng biết rõ là y vậy, chẳng gì sai lệch - Nhưng trong lúc
SỐNG rất khó. Khó hiểu, khó biết, khó thấy, khó đoán lòng người... Cái khoản lúc
SỐNG mà
BIẾT SỐNG là
KHÓ nhất.
Chị bạn của tui năm nay 65 tuổi mới học thêm bài học mới. Tui như chị thì cứ ra mướn khách sạn ở cho êm. Tiền nhiều quá không chịu xài, làm người nhà cũng bực - Mà không tiền thì bị "ghét" nặng hơn.
Sống đời khó lắm ai ơi !
!!!!!