Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Trường Ca: SÓNG THỊ THÀNH và EM của Ngã Du Tử/ LỜI TỰA Thi sĩ: Võ Thạnh Văn

3 trả lời, 10 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.07.2025 11:37:44 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
Trường Ca: SÓNG THỊ THÀNH và EM  
Ngã Du Tử
 
 LỜI TỰA 
Thi sĩ: Võ Thạnh Văn 
  Nguyễn Vỹ (1912-1971) một nhà thơ, nhà báo, nhà văn… đã nhận định về bản chất người dân Quảng Ngãi, trong bài thơ “Quảng Ngãi Quê Hương Tôi” rằng “Dân tình bất ly/ Dân trí bất nhược/ Dân đức bất suy/ Dân tâm bất khuất/ Khí thiêng nung đúc/ Văn chương kiệt phách hào hoa/ Bất chấp cường quyền uy vũ. “NguyễnVỹ là người Quảng Ngãi tiêu biểu, Ngã Du Tử cũng là một con dân xứ Quảng mang trong người đầy đủ bản sắc “quảng ngãi” mà Nguyễn Vỹ đã mô tả: Dấn thân, hiện thực, phấn đấu, liêm sĩ… 

Đọc qua tập trường ca: “Sóng Thị Thành và  Em” của Ngã Du Tử, chúng ta sẽ thấy được điều đó. Chi tiết hơn, phân tích cặn kẻ hơn, chúng ta sẽ thấy, sau khi đọc qua 131 khổ thơ, gồm 524 câu thơ, có  tổng cộng có 3668 con chữ… Thơ Ngã Du Tử mang mang lưu loát như hành vân, như lưu thủy, dằng dặt như nước chảy như hoa trôi… không có một bố cục nào nhất định theo bất cứ thứ tự hợp lý nào, từ đầu chí cuối.  Nhưng, chúng ta có thể thấy được những đề tài nổi bật mà nhà thơ muốn xoáy vào, muốn tô đậm qua 131 khổ thơ “Sóng Thị Thành và Em”, những đề tài nổi bật đó là: (1) Dòng Đời Nghiệt Ngã (2) Quyết Định Ra Đi (3) Vốn Liếng ra đi: Vợ (4) Gian Truân Chờ Đợi (5) Ước Mơ và Hy Vọng (6) Tận Nhân Lực, Tri Thiên Mệnh (7) Đồng Vợ Đồng Chồng (8) Vấn Đề Nhân Quả (9) Quê Hương Nguồn Cội (10) Bằng Hữu Chi Giao (11) Song Thân và Chữ Hiếu (12) Tác dụng và Sức Nâng Văn Chương. Ta lần lượt xét sâu hơn, từng điểm một. 
(I) DÒNG ĐỜI NGIỆT NGà
(10). Miệt mài lầm lũi hôm mai 
Thương em quảy gánh trên vai nhọc nhằn
Hằn từng đêm những vết nhăn 
Thâm quầng con mắt buồn, trăn trở nhiều
 
Đời sống không trắc trở, nhiêu khê, nghiệt ngã… thì không phải cuộc đời. Cuộc sống luôn là trường thử thách, bất cứ nơi đâu, bất cứ thời đại nào… Có cuộc sống là có khổ đau, nhưng vào thời ấy, thời mà tác động bạo liệt của nhân họa cộng vào với thiên tai bốn mùa sẳn có, làm cho cuộc sống vốn đau khổ, càng khốn cùng nghiệt ngã hơn mà sức chịu đựng của con người có hạn – trừ những người buông xuôi đầu hàng. 
Với ma quỷ yêu tinh, thì chẳng có gì đáng sợ hơn ma quỷ yêu tinh. Tương tự, đối với con người, thì chẳng có gì nguy hiểm đáng lo sợ, đáng đề phòng hơn loài người và lòng người. Và đáng sợ hơn hết là thái độ kẻ cả đám loài người mang bản chất tiểu nhân hẹp dạ, của những kẻ đắc chí huyênh hoang tự cao, tự đại, tự tôn, tự đắc, tự mãn. 
Quả thật, lòng người là thứ còn đáng sợ hơn cả quỷ thần yêu tinh quỷ mị… 
(6). Cung tay rút ruột thân tằm 
Cho tơ vàng ánh trăm năm để dành 
Đời sao lắm kẻ đành hanh 
Vung tay ngỗ ngáo giữa xanh đỏ vàng 
 
Con người vốn bất lực trước thiên nhiên và những định luật khắc nghiệt của trời đất. Nhưng, thiên nhiệt vận hành và được chi phối vô tư bởi những định luật vật lý, khí tượng, khoa học, nhân quả của thời tiết. Thiên tai, loài người có thể một phần nào tránh được, nếu không muốn nói là chế ngự một phần nào đó những tai ách do thiên nhiên đem lại. Nhưng nhân họa khó tránh. 
(15). Lạc nguồn sau một cơn mê 
Cả dân ta khổ tứ bề lầm than 
 
Cha ông ta, qua bao đời đã chủ trương “Thuận thiên giả tồn” hoặc “Thuận thiên an mệnh…” mà mưu cầu sự sinh tồn, an bình và phát triển. Đó là thứ triết lý chấp sinh khiêm tốn, khôn ngoan, hài hòa… Nghĩa là tùy dòng nước mà bơi, tùy thời cơ mà biến, tùy thời tiết mà ẩn nhẫn, tùy thời thế mà sống… như mây trôi theo gió, lục bình trôi theo con nước. Mây vừa trôi vừa ngủ vừa mộng mơ. Lục bình vừa trôi nhấp nhô vừa trổ hoa, vừa múa hát dưới ánh nắng mặt trời. 
(59). Lỡ thời đành chịu thiệt hơn 
Thế thời, ta giấu nổi buồn trăm năm 
 
Đất đẹp sinh ra nghệ sĩ. Đất đai hoang vu bất trắc sinh ra anh hùng. Không có miền đất Lam Sơn chướng khí không sinh ra Bình Định Vương Lê Lợi, không phải là Tây Sơn núi hiểm không sinh ra Nguyễn Huệ, không phải thảo nguyên bát ngát nóng lạnh bất thường không có Thành Cát Tư Hãn và Hốt Tất Liệt… Đành rằng đất sinh ra người, nhưng con người lẫy lừng ấy phải kinh qua một chu trình dài của phấn đấu gian truân.
 
(9). Dòng đời như chuyện dòng sông 
Bình yên cũng nhận, bão giông chẳng sờn
Ngã nào đo đếm thiệt hơn 
Ngã nào trong đục trước sơn giang nầy 
 
Ta không thể thay đổi thế giới nhưng ta có thể thay đổi chính mình. Việc cần làm là chọn lựa một con đường đúng đắn và kiên trì bước tiếp. “Nếu bắt đầu thì có khả năng bạn sẽ nhận lấy thất bại, nhưng nếu không bắt đầu thì bạn đã thất bại rồi.” Lý tưởng, hãy tiếp tục tìm kiếm. Đừng dừng lại. Cuộc sống quan trọng nhất là sự lựa chọn và bước tới: - Phải ra đi. Nếu cơ hội không gõ cửa, hãy tạo ra một con đường, một lối đi, một cơ hội, một cánh cửa. 
Với Ngã Du Tử, một chuyến đi với nhiều dằng co, rất bận lòng, đầy ắp ngậm ngùi… Bởi đó, người bạn thơ trẻ của chúng ta cần can đảm và nghị lực. Chàng luôn tỉnh táo quan sát, dò xét, chọn lựa, quyết dịnh, bước tới, mỉm cười, tự tin, tỉnh táo, cương nghị, tháo vác, xông xáo, tự quyết, quyết đoán, chấp nhận rủi ro… Phải xoay xở. Cổ nhân dạy: “Cùng tắc bỉ, bỉ tắc biến, biến tất thông, thông tất cữu.” (Kinh Dịch). 
(1). Bước ra từ nhánh Sông Quê 
Có chàng Du Tử hướng về phương Đông 
Quảy trên lưng khúc phiêu bồng 
Tình tang câu hát gió lồng chân mây
 
(II) QUYẾT ĐỊNH RA ĐI 
CHẤP NHẬN BẤT TRẮC, GIAN KHỔ 
Ra đi là một lựa chọn sinh tử. Ra đi là đối mặt với định mệnh, với khắc nghiệt, với gian truân. Ra đi là một thái độ thách đố, thách thức. Nhà thơ đất Quảng Ngãi, Ngã Du Tử, đã lựa chọn sự ra đi, dù biết trước, đoán trước được, thấy trước được những gian truân phải đối mặt… một khi quyết định bỏ làng ra đi lang bạt vì nợ cơm áo, vì nợ làm trai, vì nợ sông hồ. 
Tùng bách trở nên mạnh mẽ trong cảnh gió ngược, tuyết rơi. Kim cương hình thành dưới áp lực của hàng nhiều nghìn thước đất đá sỏi và kinh qua hàng nhiều triệu năm thời gian… Cội mai rừng đẹp vì những thế đâm ngang, chém dọc của cành nhánh khẳng khiu và vì lớn lên giữa kẻ đá, 3 mùa khô cằn thiếu nước… Con người cũng thế, không đi qua sa mạc không bao giờ đến Đất Hứa. Không gian truân thử thách không bao giờ thành kiệt xuất. 
(21). Giã từ quê quán, tre xanh 
Thôi, ngày tháng ấy cũng đành chia xa 
Vẫy tay chào những âm ba 
Những ngày hò hẹn cùng ta tự tình 
 
Ra đi, với Ngã Du Tử và hoàn cảnh của chàng, trước tiên là tránh tai họa, nói chính xác, đó là nhân họa. Vì nhân họa, do con người tạo ra và áp đặt cho con người, nguy hơn hổ dữ… Kế tiếp, sự ra đi của Ngã Du Tử là khám phá, là trưởng thành, là tôi luyện, là làm việc, là thể hiện bản năng làm trai, là sinh tồn, là lẽ sống, là lý tưởng, là tất cả. Nhưng, vạn sự khởi đầu nan… 
Ngã Du Tử, xuất thân từ một gia đình đọc sách Thánh Hiền, biết lễ nghĩa liêm sĩ, biết tam cương ngũ thường, biết xuất xử, biết lui tới, biết trọng khinh, biết gần xa, biết lớn nhỏ, biết lịch lãm sự đời… Do đó, chàng biết cảm ơn đời, ngay những lúc gặp khó khăn nhất. Bởi, nếu không có khó khăn, ta sẽ không có cơ hội để hiểu mình, không trải nghiệm cuộc sống, và chẳng bao giờ thể hiện chính mình ở mức trưởng thành. 
(65). Nhớ ngày canh cánh lo âu 
Vàng thau chìm nổi buổi đầu đổi thay 
Bao người đối diện đắng cay 
Cũng đành chấp nhận cái ngày oan khiên 
 
Bất cư nơi đâu, càng ngày, cuộc sống càng thắt chặt chiếc thòng lọng khắt nghiệt thời gạo châu cũi quế. Thật sự, chẳng có gì trở nên dễ dàng hơn, mà chỉ là nhà thơ của chúng ta trở nên mạnh mẽ hơn, thực tế hơn, khôn ngoan hơn, lịch duyệt hơn và kiên vững hơn mà thôi. 
(63). Trải qua bao nhịp quan hà 
Mới hay rằng lắm phù sa quanh mình 
Giục lòng gọi nắng bình minh 
Rọi ngày cho ấm gieo tình sắt son
 
Hoàn cảnh oan trái, đắng cay, khắc nghiệt… không thể thay đổi. Thế nên, nhà thơ Ngã Du Tử tự điều chỉnh bản thân mình, qua tư duy, qua quan niệm, qua ý chí, qua sự quyết tâm. Đó là chọn lựa một con đường đúng đắn và kiên trì bước tiếp. Không uốn được quả núi, thì uốn con đường quanh chân núi vậy. 
(57). Ngày em còn thắm nét son 
Cầu chữ Y, khắp Sài Gòn, ChoLon 
Em gồng gánh anh và con 
Khổ thân một thuở cùng non nước này 
 
Một khi quyết định, không hối tỉếc, không quay lưng, chỉ có mở đầu, mỉm cười bước tới, nhìn vào tương lai, nhìn hướng mặt trời và làm nên một tương lai mới… dù xuôi ngược, dù bôn ba, dù chật vật, dù mệt mỏi thể chất… 
(77). Về Bình Thạnh một sớm mai 
Thuê vuông nhà nhỏ trăng cài gió mây 
Ta về nhập cuộc hội nầy 
Còn em xoay xở liền tay mọi bề 
 
Một “vuông nhà nhỏ trăng cài gió mây…” chắc chắn vuông nhà ấy rất nhỏ, rách mái, thủng tường, tuyềnh toàng thậm tệ… Từ đó, quá khứ và bóng tối đã lùi lại phía sau, đã trở thành dĩ vãng. 
Không có việc gì là không thể. Ra đi, chàng thi nhân trẻ nhiều sức sống đã dọc ngang đất người, nơi mà trước đây, được gọi là “Hòn NgọcViễn Đông”.
 
(III) VỐN LIẾNG VÀO ĐỜI 
Từ ngàn xa xưa, Tô Tần, trước khi đeo 6 quả ấn vàng làm Tướng Quốc 6 nước, đã ra đi với chiếc xe song mã và tấm áo hồ cừu: Thất bại trở về, bị bà chị dâu chế diểu. Trương Lương sau vụ ném chùy bất thành ở Bát Lãng Sa, đã ra đi với một quyết tâm trả thù cho nước Yên. Sau vụ luồn trôn giữa chợ chẳng vẻ vang gì. Hàn Tín ra đi với thanh trường kiếm và một mối thâm cừu. Trương Nghi ra đi chỉ với ba tất lưỡi làm hành trang. Anh chàng lãng tử phong lưu miền Tây Vực ra đi với bầu rượu túi thơ và con ngựa gầy đói cỏ, đó là Lý Bạch. Lại có người phong lưu hơn, như Tô Đông Pha, trường hợp hiếm hoi, đã ra đi với 7 bà vợ, mà trong đó có Triêu Vân đã đi vào văn học Sử đời Tống… 
45. Được làm một gái thuyền quyên 
Là vô lượng phúc trên miền nhân gian 
Nhủ lòng sống vẹn chữ tâm 
Thị phi nào cũng sai lầm nhé em 
 
Một trăm linh tám anh hùng Lương Sơn Bạc cũng chỉ vác thanh gươm ra đi vì tránh nạn cường hào ác bá của đám người quyền thế gây ra nhân họa đầy dẫy tham ô bất bình… Biết bao hào kiệt ra đi chỉ với thanh gươm yên ngựa và một ý chí quật khởi làm vốn liếng và hành trang nhập cuộc... 
(81). Này em đời lỡ long đong 
Cũng đành chịu cảnh long đong cùng người
 
Thảo thơm sống giữa cõi đời 
Mai sau trời đất nhớ lời nỉ non 
 
Ngày nay, nhà thơ đất Nghĩa Hành, Quảng Ngãi ra đi với người vợ son trẻ, cành vàng lá ngọc. Đó là tất cả vốn liếng duy nhất mà Ngã Du Tử có trong tay. Đẹp thay. Lý thú thay. Lãng mạn tuyệt vời… Sự ra đi của Ngã Du Tử đẹp và lãng mạn hơn chuyện ra đi của Trần Bình, Khoái Kiệt, Phàn Khoái, Anh Bố, Bành Việt, Chu Du, Gia Cát, Kinh Kha… 
(27). Thương em từ lúc còn son 
Trắng trong áo mới eo thon rạng ngời 
Mùa vui chưa kịp rong chơi 
Áo cô dâu mặc vào người theo ta 
 
Chàng dắt vợ hướng về ánh mặt trời, về phương nam, về những hứa hẹn cuộc sống. Thương người vợ thục nữ, ngọc diệp kim chi mà giờ đây, do hoàn cảnh mưu tìm cơm áo, tránh hoạn nạn… phải ra đi. Thương yêu trìu mến người vợ nhỏ, chỉ vì mình mà tin tưởng, vì mình mà dãi dầu, chỉ vì mình mà hy sinh. Bởi đó, không quý yêu không được, không trân trọng không phải, không hết lòng không nên… 
Tương lai phía trước. Hứa hẹn phía trước. Hạnh phúc phía trước. Thành công phía trước. Tất cả đều ở phía trước. Công việc của chàng là bước tới. Mọi sự khởi đấu bằng bức chân đầu tiên. 
(7). Tôi em lỗi nhịp mùa sang 
Áo xiêm thất lạc bên đàng trần ai
 
Ừ thì ngày ngắn, đêm dài 
Chung lưng đấu cật miệt mài khổ cam 
 
Ngã Du Tử quả là thông minh, can đảm và gan lì… Có cứng mới đứng đầu gió… Cái “cứng” của thi nhân, được tôi luyện, được thôi thúc, được kiên vững và được bảo chứng bởi tình yêu, bởi tin yêu và hy vọng. Với Ngã Du Tử cuộc sống không bao giờ bế tắc thực sự khi còn hy vọng. Hoặc, không hề có chút khái niệm mất mát, lạc lõng, thất bại… một khi chàng còn có niềm tin làm chỉ nam và làm phương tiện. 
(12). Thương em tôi dỗ với dành 
Ráng lên em, mai xứng danh mẹ hiền 
Này em, kiếp trước Giáng Tiên 
Nên giờ đứng giữa hai miền Nam Trung 
 
Một trong những hành trang của chàng Du Tử, chính là tình yêu người vợ trẻ. Cuộc sống không có tình yêu giống như một hoang mạc. Yêu vợ chính là yêu mình. Hãy để tình yêu, giống như ánh nắng ban mai, sưởi ấm trái tim mỗi con người. Ngã Du Tử đã thực sự truyền cảm hứng cho người vợ yếu và cho bất cứ những ai, sau nầy, đọc được những dòng thơ của chàng. 
(IV) GIAN TRUÂN TRƯỚC MẮT 
Vạn sự khởi đầu nan. Ra đi, Mẹ dặn dò (35). “Mẹ rằng: Lập nghiệp quê xa/ Đầu nan vạn sự trên xa xứ người” Nghịch cảnh càng lớn, người ta càng phải phấn đấu, do đó mà sớm trưởng thành. Gian khổ càng nhiều, thành công càng đẹp. Muốn đá thành ngọc quý không thể không dũa mài. Đời ta, chọn lựa là của ta. Chọn lựa là bỏ cái nầy lấy cái kia. Chọn lựa là một hy sinh. Cảm ơn đời những lúc ta gặp khó khăn, bởi nếu không có khó khăn, ta sẽ không có cơ hội để hiểu mình và trải nghiệm cuộc sống để trưởng thành… 
Chàng thi nhân tin vào quan niệm “chân cứng đá mềm” của cha ông và động viên người phối ngẫu. Cụm từ “cũng đành chịu” (khổ thơ 81 dưới đây) nói lên quan niệm thuận thiên, xuôi theo trào lưu, là tùy theo con nước mà bơi theo dòng, là thuận thiên giả tồn… Đó là nhập gia tùy tục, nhập giang tùy khúc. 
(81). Này em đời lỡ long đong 
Cũng đành chịu cảnh long đong cùng người 
 
Ngã Du Tử đã áp dụng thuyết “Bootstrap Theory” của người Mỹ da trắng. Theo thuyết ấy, tự mình phải chống chèo xoay xở để tự kéo mình lên khỏi hoàn cành trái ngang bất như ý, tự mình vươn lên và ngoi lên khỏi vũng bùn suy sụp của hoàn cảnh, của nhân họa… Chàng cũng tin tưởng vào quan niệm “Lao động là vinh quang” của người dân cần cù lam lũ, ham làm việc dưới ánh nắng mặt trời nhiệt đới của thổ dân Châu Mỹ La-Tinh… 
(30). Này em gánh biển, trèo non 
Vững đôi chân cứng đá mòn vui thay
 
Trong cuộc đổi đời, đất lạ, người lạ, cuộc sống mới lạ với trăm nghìn khó khăn chưa từng đối mặt, vợ chồng nhà thơ chỉ biết tin vào chính bản thân mình và tin vào nhau, người bạn đời chung lưng đấu cật. Trong hoàn cảnh đất mới, người mới… chắc chắn, họ phải chọn cuộc sống thường nhật đơn sơ, giản phác, khiêm tốn, thanh bạch… Từ đó, họ bất chấp, bất sá, bất kể… chỉ nhìn phía trước và bước tới. 
(25). Ta còn nhịp đập chung say 
Sợ gì em, những rủi may cuộc đời 
 
Phải có một cuộc sống giản dị nhất, cùng ước vọng xa xôi nhất, dù ngày mai trời đông giá rét, tuyết rơi phùn thổi bão quét, dù đường dài vạn dặm gian khổ trước mặt. Cuộc sống của ta chỉ thật sự ý nghĩa và trọn vẹn khi ta biết giữ gìn và nuôi dưỡng ước mơ, biết ghi nhận, biết tin vào những hứa hẹn của tương lai, của sức mình, của ý chí tự lập, của luật nhân quả… 
(88). Cha dạy anh sống trên đời 
Thẳng đường đi trước khóc cười bể dâu 
Dặn lòng trong cuộc nông sâu 
Ghìm cương nào quản vó câu gập ghềnh 
Gian khổ luôn hiện diện. Bởi đó, sự đấu tranh luôn cần phải có thường xuyên trong cuộc sống. Nếu cuộc sống trôi qua thật suôn sẻ, ta sẽ không hiểu được cuộc sống, không có được bản lĩnh và nghị lực như chúng ta cần phải có. Thật công bằng, không phải vô cớ mà mọi điều xảy đến với ta. Cuộc sống chìu lòng kẻ mạnh. Nó ân thưởng kẻ có công. Nó bù đắp kẻ miệt mài trì chí phấn đấu. 
(11). Nửa đời vai lệch, chân xiêu 
Quên thanh xuân những yêu kiều thuở xưa
Ngày qua, gội nhánh nắng mưa 
Đêm về mắt ứa thiếu thừa cơm canh 
 
Ta cần sức mạnh, nghị lực nên cuộc sống đã đặt ra những khó khăn nghịch cảnh để ta vượt qua như một thử thách và từ đó trở nên mạnh mẽ hơn. Đó là luật sinh tồn. The law of nature selection. Có một danh ngôn: “Giữa thành công và thất bại có con sông gian khổ mà trên con sông đó, có cây cầu tên là cố gắng phấn đấu phải vượt qua. 
(38). Kể chi em những nhọc nhằn 
Kể chi nhau những trầm thăng một đời 
Ta và em dưới vòm trời 
Cũng như nhau những con người thế gian 
 
Chẳng có giới hạn nào cả cho sự cố gắng. Có chăng là những đỉnh cao, nhưng đó không phải là nơi để ngự trị mà là nơi chúng ta cần phải vượt lên, chế ngự, chế thắng. Sự vượt trội không phải do vô tình. Mà đó là kết quả của sự chú tâm cao độ, nỗ lực tận tình, định hướng thông minh, thực hành khéo léo, và tầm nhìn tinh tế để thấy được cơ hội trong những trở ngại và miệt mài theo đuổi. Obstacle is the way. Trở ngại, chính là con đường.
 
(39). Khổ vui lớp lớp hàng hàng 
Từ tâm nuôi dưỡng bên đàng trần ai 
 
Thượng Đế đã dẩn dắt Tổ Phụ Abraham về Đất Hứa không phải bằng những thuận lợi nhất thời mà luôn luôn bằng những trở ngại phải vượt thắng. Cuối cùng, Đất Hứa hiện ra trước mặt, phía bên kia sa mạc… Thượng Đế ban cho tất cả mọi người 24 giờ như nhau. Còn 24 giờ ấy, có giá trị như thế nào, là do mỗi người tự định đoạt lấy qua cách sử dụng. 
(91). Mỗi ngày lên gội nắng sương 
Vẫn vui trong cuộc sống thường nhật thôi 
 
Chẳng có gì trở nên dễ dàng hơn. Chỉ là ta trở nên mạnh mẽ kiên cường hơn mà thôi, vì ta đã ngẫng đầu ngạo nghễ, chấp nhận bão giông, thách đố số mệnh… Ngay cả Thượng Đế cũng không thích sự lười biếng và những kẻ lười biếng, hèn nhát, ỷ lại… Chàng thi nhân an ủi mình và khuyến khích vợ. 
(90). Dễ gì trong cõi nhân gian 
Buổi đầu ai chẳng gian nan, thường tình
Nợ nần nhau chuyện ba sinh 
Thương em, tôi dỗ với dành yêu thương 
 
(V) NGÀY MAI, 
ƯỚC MƠ VÀ HY VỌNG 
Hy vọng là thần dược… Sử Gia Will Durant, một sử gia người Mỹ, có tầm ảnh hưởng cả thế giới, một sử gia vĩ đại thứ nhì đứng sau Tư Mã Thiên, hai vợ chồng là đồng tác giả “Lịch Sử Văn Minh Thế Giới”: “Khi còn thở, ta còn hy vọng. While we breathe, we will hope”. Trong những lúc trời quá lạnh, ông bà không có tiền để mua khí đốt, họ phải tháo chiếc bàn viết đốt lên cho khỏi chết rét. Bởi vì, sống là phấn đấu trong hy vọng. 
(89). Sóng đời còn lắm nổi nênh 
Cùng nhau thong thả giữa mênh mông ngày
Và em hãy nắm chặt tay 
Mốt mai ắt cũng có ngày thênh thang 
 
Những hy sinh của ngày hôm nay sẽ được đền đáp vào ngày mai. Hôm nay đầy rẫy những khó khăn và ngày mai cũng không có điều gì dễ dàng. Nhưng, sau ngày mai, mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp. Sau ngày mai, nghĩa là tương lai. Cái mà vợ chồng Ngã Du Tử nhắm tới. Cái ngày đen tối nhất rồi cũng sẽ trôi qua nếu bạn sống tới ngày mai. Phải nuôi dưỡng ý chí và ước mơ. 
(31). Dây trầu đã quyện thân cau 
Luôn chăm bón sẽ xanh màu phúc duyên
Trời cao, đất rộng trăm miền 
Lẽ nào không thắm giữa triền nhân gian 
 
Nhưng, nói cho chính xác, ước mơ cũng mãi là giấc mơ, nếu ta không thức dậy. Cách duy nhất khiến ước mơ thành hiện thực là hãy tỉnh dậy và bắt đầu thực hiện ước mơ ấy. Mơ ước là một thứ gì đó rất tuyệt vời. Nhưng nó cũng đầy mộng ảo. Và cách thực hiện ước mơ duy nhất đó là bắt tay hành động ngay, không nghi hoặc, không trì trệ… 
(58). Chăm làm. Siêng nhặt liền tay 
Rồi ra, đời cũng có ngày an thân 
Lật trang đời nhớ thời xuân 
Thước phim ngày ấy để dành mai sau 
 
Khi tất cả những cái khác đã mất đi thì tương lai vẫn còn. Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác. Nguyễn Công Trứ: “Thông minh nhất nam tử, yếu vi thiên hạ kỳ/ Trót sinh thì phải có chi chi, làm nên đấng anh hùng trong bốn bể”… Hoặc: “Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”…
(18). Chiều tàn mơ một bình minh 
Dãi dầu sẽ hết nổi linh đinh ngày 
Thầm mong chờ một mùa sau 
Bội thu từ lúc thắm màu sắt son 
 
Có nỗ lực mới có hy vọng. Có hy vọng mới nổ lực. Cuộc sống không cho ta tất cả những gì ta mơ ước. Nhưng cuộc sống cho ta quyền được lựa chọn ước mơ và quyền được thực hiện mơ ước mà ta lựa chọn theo cung cách và phương tiện ta có. 
(44). Ta từ bao nỗi đắng cay 
Dòng đời may rủi, rủi may trùng trùng
Thôi em, đừng nghĩ mông lung 
Phước duyên nào cũng từ nguồn nhân duyên 
 
Cuộc sống, ngay cả khi có một ngàn lý do để làm cho ta khóc, thì ta vẫn phải tìm một lý do để giữ nụ cười. Có bản lĩnh chịu được cô đơn, mới ôm được náo nhiệt. 
Vào những tháng năm còn có thể cố gắng, đừng chọn cách sống an nhàn. Hướng ngược gió, nó tạo sức nâng, rất hợp để cất cánh bay (cho chim trời và cho các loại phương tiện không gian phi hành). 
(16). Rượu trần gian rót đêm qua 
Ngâm sang sảng giọng ta và em nghe 
Biết đâu mai mốt xuân hè 
Văn theo duyên mệnh gửi về trăm năm 
 
Khi không có hy vọng, bổn phận của chúng ta là tạo ra nó. Where there is no hope, itis incumbent on us to invent it (Thomas Carlyle). Nếu không phải  nhờ hy vọng, trái tim sẽ tan vỡ. If it were not for hopes, the heart would break (Albert Camus). Một tâm hồn  mạnh mẽ luôn luôn hy vọng, và luôn luôn có động cơ  để hy vọng. A strong mind always hopes, and has always cause to hope (Victor Hugo). 
(64). Cùng em giữa cuộc vuông tròn 
Giữ chân dung chuyện nước non một thời
Ta từ bao cuộc rong chơi 
Hiểu ra trong cõi khóc cười bể dâu
 
(VI) TẬN NHÂN LỰC, 
TRI THIÊN MỆNH 
Thiên Mệnh là mệnh Trời, tức là Ý Trời. Thượng đế đã sắp đặt ngày mai cho tất cả chúng ta. Một vị Triết Nhân Lưỡng Hà Địa đã nói: “Dù chỉ một sợi tóc trên đầu rơi xuống cũng không ngoài Ý Trời.” Kinh Dịch: “Nhất ẩm ất trác giai do tiền đình”. Đó là ý niệm “Quan Phòng” của Ông Trời, của Hóa Công, của Thượng Đế… Nhưng, muốn biết chắc sự quan phòng khôn ngoan ấy ra sao cho đời mình, ta phải tận nhân lực… 
(73). Ráng nghe em cứ chân thành 
Mai sau trời đất dỗ dành chúng ta 
 
Tĩnh dĩ sĩ mệnh. An thiên tri mệnh. Người quân tử phải im lặng (tĩnh), khiêm tốn và kiên nhẫn lắng nghe Mệnh Trời. Ta không thể điều khiển hướng gió, chỉ có thể điều khiển cánh buồm. Ta không cần phải thấy hết các bậc thang mà chỉ cần đi bước đầu tiên với một niềm tin, tin vào Thiên mệnh và với tất cả dũng lực... 
(49). Mặc đời ta cứ thêm hương 
Dù cay đắng cũng thế thường vui lên 
Buồn làm chi chuyện hư nên 
Làm sao biết trước thiên duyên cuộc cờ 
 
Không có hoàn cảnh nào tuyệt vọng, chỉ có con người tuyệt vọng vì hoàn cảnh. Bắt đầu từ nơi ta đứng, sử dụng những gì ta có, làm những gì ta có thể, trong khả năng luônluôn bị hạn chế của chúng ta. 
(74). Miệt mài ngày tháng đong đưa 
Nghĩ ra chừng cũng đủ vừa tin yêu 
Thịnh suy, suy thịnh trăm điều 
Lẽ nào no gió cánh diều không bay 
 
Cuộc sống chỉ mang lại cho chúng ta 10% cơ hội, 90% còn lại là do chúng ta trải nghiệm thế nào với nó. Đừng nói mà hãy hành động. Đừng hứa mà hãy chứng minh. Sự chân thành là điều tốt đẹp nhất ta có thể trao tặng tha nhân. (xx). “Trời cao, đất rộng nhiệm mầu/ Ai qua giông tố sống giàu nghĩa nhân.” Sự thật, lòng tin cậy, tình bạn và tình yêu đều tùy thuộc vào 2 chữ “chân thành” đó cả. 
(17). Hát lên em buổi thăng trầm 
Thị thành sẽ nhớ thuở cầm cố thơ 
Thế gian ai biết chữ ngờ 
Thiên đường là mộng, văn thơ là tình 
 
Sống cuộc sống ta mong muốn, chính là những ngày tháng tươi đẹp nhất. Cách sống mà ta mong muốn, mới chính là cách sống tốt đẹp nhất. Hạnh phúc không có một đáp án chuẩn mực, niềm vui cũng không chỉ xuất phát từ một con đường. 
(96). Giả từ ngày tháng lênh đênh 
Bình an qua những thác ghềnh gian nan
Thẳng lưng, đi tới đường hoàng 
Mùa xiêm áo cũng rộn ràng đôi chân
 
(VII) ĐỒNG VỢ, ĐỒNG CHỒNG 
“Đồng vợ đồng chồng, tát biển Đông cũng cạn.” (35) “Cha rằng: khó lắm con ơi/ Ráng nghe con, vợ  chồng thời đỡ nâng” Muốn đồng vợ đồng chồng, cuộc hôn nhân ấy phải xây trên căn bản tình yêu. Công thức để có một gia đình hạnh phúc: “Yêu thương, tương kính, quan tâm và chia sẻ, thấu hiểu và bao dung”. Đó là một Gia đình hạnh phúc. Mục đích trước tiên và tối thượng của cuộc đời là sống. Nhưng, phải sống hữu ích, sống có trách nhiệm, sống biết yêu thương và được tôn trọng. 
(22). Ngày nao duyên nợ ba sinh 
Trầu xanh, cau thắm cho mình chung đôi
Anh còn em, em có tôi 
Cùng nhau dìu bước qua đồi mộng mơ 
 
Hãy bước đi song hành. Hãy bộc bạch để được xẻ chia, thông cảm và hỗ trợ. Nhà thơ luôn nhắc nhở và động viện người phối ngẫu (14). “Gập ghềnh nhịp phách chân như/ Khổ vui mặc niệm, tạ từ bước qua/ Đều chân em nhé cùng ta/ Tháng năm thắm áo, ngọc ngà thắm quê”. Hãy mở lòng chia sẻ với bạn đời vì ít nhất bạn cũng sẽ tìm được chút bình yên trong tâm hồn. Hãy sống với người bạn đời như sống với chính mình. 
(52). Cùng nhau tay nắm đồng hành 
Khổ vui nào cũng xây thành tình yêu
  
Cuộc sống này cũng không phải toàn niềm vui, hạnh phúc mà xen lẫn vào đó là những nỗi buồn, đau thương. Nhưng dù cho cuộc sống có thế nào đi nữa, hãy sống vì nhau, vì người phối ngẫu, vì gia đình… Ước mơ của mình, cũng là ước mơ chung. Nghĩa là, hãy đồng vợ đồng chồng… Mọi người đều biết cái lẽ đương nhiên ấy. 
(46) Cõi người còn có riêng chung 
Mong em hãy gắng nắm cùng tay nhau 
 
Khó khăn rồi sẽ qua đi. Vợ chồng, dù có mưa dập gió vùi cũng vẫn đồng hành, che chắn và dìu nhau vượt qua (100). “Ngày sẽ vui. Đời như tranh/ Hẹn nhau đi hết hành trình trần gian” Hãy hiểu biết  nhau. Vô tri bất mộ. Hiểu biết để yêu thương bền lâu. Với thế giới, ta chỉ là một cá nhân. Nhưng đối với người phối ngẫu, ta là cả thế giới. Cuộc sống đã ban cho ta đôi bàn tay và trí óc để khám phá và làm việc với con tim yêu thương. 
Võ Phiến nói với hiền thê: “Em nuôi con heo, anh nuôi con sáo” thì Ngã Du Tử đề nghị cùng hiền nội: (23) “Em bán buôn anh làm thơ/ Cung đàn nắn  nót xanh bờ thanh xuân/(29). Mong đời liền nhánh thủy chung/ Tháng ngày chia sớt vạn trùng quan  san”. Thật lãng mạn và lý thú. Tuy đời sống có gian truân nghiệt ngã, thì cung cách của thi nhân vẫn phong lưu đậm chất.
 
(47). Đường suông hay thác ghềnh sâu 
Đồng cam cộng khổ qua cầu sánh đôi 
Thương nhau chẳng ngại dốc đời 
Núi cao ư, sẽ qua đồi an nhiên 
 
(VIII) VẤN ĐỀ NHÂN QUẢ 
Những gì cuộc sống đem lại cho ta đều được ghi giá một cách kín đáo. Sự khác biệt giữa những người thành công và thất bại không phải là ở sức mạnh hay kiến thức mà chính là ở ý chí và sự miệt mài. Chính ý chí, nỗ lực, quyết tâm, thông minh… đã trả cho cái giá của sự thành công ta đang hưởng. Đó là vấn đề nhân quả thực nghiệm. 
(74). Miệt mài ngày tháng đong đưa 
Nghĩ ra chừng cũng đủ vừa tin yêu 
Thịnh suy, suy thịnh trăm điều 
Lẽ nào no gió cánh diều không bay 
 
Đây là chân lý nghìn đời bất biến: “Chủng qua đắc qua, chủng đậu đắc đậu” Trồng cây gì, thì hưởng quả nấy. Trồng dưa, ta sẽ được dưa, tỉa đậu, ta sẽ được đậu. Cây giống được chăm bón tốt, ta sẽ được mùa bội thu. Cây lành, trái ngọt. Cha ông ta cũng thường nói: “Nhìn quả biết cây, nhìn cây biết quả” Đằng sau mỗi nỗ lực là phần thưởng xứng đáng. 
(75). Trời nào phụ kẻ siêng năng 
Không gian có chỗ đất bằng sánh vai
 
Hãy gieo hạt giống của tin tưởng, hy vọng, yêu thương và trì chí… chắc chắn ta sẽ gặt hái thành quả tốt đẹp... Đây là quy luật tự nhiên. Đó là luật nhân quả. The theory of cause and effect… mà thầy trò văn hào/ triết gia Lebnitz đã xiển dương. Kinh Thánh Cựu Ước chép: “Ai gieo trong nước mắt, sẽ gặt trong tiếng cười”. 
(98). Mở lòng đón nhận trên tay 
Không gian nan sao có ngày yên vui 
 
Hãy dùng thời gian, nghị lực, tài trí một cách khôn ngoan, lạc quan và tin tưởng vào giá trị nhân qủa của chúng. Lạc quan là một đại lượng gắn liền với thành công và hạnh phúc hơn tất thảy mọi thứ. Thời gian tuy miễn phí nhưng nó vô giá. 
(108). Không mai sau, cũng đời này 
Gẫm ra sẽ thấy bàn tay Đất Trời 
 
Thời gian, ta không thể sở hữu, nhưng ta có thể sử dụng nó. Ta có thể dùng nó, nhưng ta không thể giữ nó. Một khi ta làm mất nó, ta sẽ không thể nào có lại được nó. Les jours s’en vont. Đó là “Le temp perdu.” Thời gian là của Thượng Đế. Và ta có quyền ân hưởng. 
(97). Thương mình chăm bón tình thân 
Thương em giờ bớt nhọc nhằn đôi vai 
Xưa hàm tiếu, giờ mãn khai 
Thời gian rực thắm cánh mai ân tình
 
(IX) QUÊ HƯƠNG, NGUỒN CỘI 
Quê Hương là Nguồn Cội. Nguồn Cội là Quê Hương. Hai ý niệm nầy không thể tách rời. Chúng dính liền nhau như một hệ luận. Đồng thời, chúng liên đới và ảnh hưởng nhau như một hệ lụy. Nơi ta ở là cái nôi, là cuốn rốn, là nguồn mạch tâm linh. Trong đời, dù ta vì hoàn cảnh bất khả kháng, có trôi giạt nơi đâu, thì quê hương vẫn là cái mốc để ta nghĩ về, nhớ về, tìm về. Những bộ tộc sơ khai thời du cư, du canh, du mục… không bao giờ có được tâm tình cao thượng ấy.
Một nhà văn Do Thái, trong diễn văn nhận giải Nobel văn chương, ông nói: “Hầu hết những tác giả, khi đi ra khỏi quê hương đều héo úa khô cằn tàn lụi và khả năng hay hứng khởi sáng tạo không còn… 
Nhưng tôi ra đi mang cả quê hương trong lòng. Cho nên, hoàn cảnh lưu đày của tôi không ảnh hưởng gì đến vấn đề sáng tác”. 
(33). Đường tàu bắt nhịp rời ga 
Làng quê từ ấy mờ xa, xa dần 
Ta cùng nhau nhé ân cần 
Đời hăm hở gọi theo chân bụi đường 
 
Câu nói này thể hiện tấm lòng nhớ nhung quê hương đất nước của những người xa xứ. Thân lữ khách ở đất người, nhưng lòng thì vẫn mãi hướng về quê cha đất tổ. Câu nói ấy thể hiện sự quan trọng của cội nguồn quê hương. Cây có cội, nước có nguồn – đây là chân lý, là đạo đức mà ai ai trên đời này cũng từng ghi nhớ. Với mỗi chúng ta, quê hương và gia đình luôn là điều quan trọng và là niềm tin của mỗi người. 
(109). Gìn ân giữ nghĩa em ơi 
An nhiên vui sống giữa đời bao la 
Thênh thang mở lối người ta 
Văn chương là đạo, quê là nhớ thương 
 
Với tâm tình ấy, thì ta có cảm giác trăng quê nhà sáng hơn trăng đất khách (mà trăng nơi đâu chẳng phải là trăng), mây quê nhà đẹp hơn mây bốn phương (mà mây nơi đâu chẳng là mây của trời), nước quê nhà trong mát và ngọt ngào hơn bất cứ nguồn nước nơi đâu trên quả đất… 
(34). Cuộc ngày đầy những gió sương 
Không sao em, chỉ là hương sắc tình 
Đầu ngày thắm nắng bình minh 
Suy tư cùng những linh đinh quê nhà 
 
Thi nhân ra đi là bỏ lại (hoặc tạm thời bỏ lại) sau lưng gia đình, dòng tộc, nơi chôn nhau giấu rốn, mồ mã cha ông, làng xóm, bạn bè… Ngã Du Tử ra đi là xa rời quê hương Quảng Ngãi với 12 cảnh đẹp thiên nhiên (Thập Nhị Mỹ Cảnh), cùng với 3 dòng sông bơi lội tuổi thơ: Trà Bồng, Trà Khúc (Trà Giang), Trà Câu. 
(51). Chiều qua thẫm một tiếng chuông 
Vọng về từ lúc khói sương quê nhà
 
(X) BẰNG HỮU TRI ÂM 
Bằng hữu là tất cả những liên hệ nơi ta sinh, nơi ta ở, nơi ta sống, nơi ta đến… Với Ngã Du Tử, liên hệ ấy xoay quanh khách văn chương thi phú… Tình bạn không phai nhạt bởi không gian hay thời gian, bởi sự giam cầm của chiến tranh, bởi mệnh số, bởi khổ đau hay sự im lặng. Chính trong những ngăn trở đó mà tình bạn bắt rễ sâu nhất. Chính từ những hoàn cảnh bất lợi ấy mà tình bạn nở hoa. 
(69). Vui thay, trời đất dịu kỳ 
Khổ đau nào quản đền nghì Trúc Mai 
Bạn bè, thơ phú lai rai 
Sài Gòn ơi, cứ miệt mài bón chăm 
 
Tình yêu đúng nghĩa đã hiếm, tình bạn thật sự còn hiếm hơn. Và càng hiếm quý hơn nữa, đó là bạn văn, bạn thơ. Chắc chắn, những người bạn ấy là tri kỷ, hoặc tuyệt vời hơn là thấp thoáng bóng dáng hồng nhan tri kỷ. Đó là những người bạn ơn nhau qua tri ngộ. Gặp nhau, biết nhau, hiểu nhau, rồi quý mến nhau… dù không cùng trường phái sáng tác, dù không cùng lập trường hay quan điểm về tôn giáo, chính trị. Tình bạn đúng nghĩa, vượt lên trên những thứ ấy. 
(76). Bạn bè so chén lai rai 
Giọt buồn đem cắn chia hai làm mồi 
Khổ vui còn lại bên đời 
Hoàng kim nào sẽ lên ngôi mai này
  
Tình bạn, hội đủ hiểu biết, cảm thông, quan tâm và hy sinh. 
Gặp nhau, quen nhau giữa biển người mênh mông chính là duyên, lưu lạc giữa hồng trần lại không lãng quên nhau cũng chính là duyên. Tâm tình tha thiết mến yêu của Ngã Du Tử đã là thâm trọng, nhưng xa hơn, chính nhà thơ đã khuyên người phối ngẩu của mình cũng phải trân quý bạn bè của mình như thế. 
Người xưa, mà cụ thể là cha ông ta, cũng đã chủ trương: “Dĩ văn hội hữu, dĩ hữu phù nhân.” Hãy dung hình thức văn chương để qui tụ bạn bè. Rồi cùng bạn bè giúp người, giúp đời, xây dựng xã hội… 
Đó là quan niệm tích cực của kẻ sĩ nhập cuộc, dấn thân, vào đời. 
(46). Mở lòng với các anh em 
Mùa vui rồi sẽ được êm ấm cùng 
Cõi người còn có riêng chung 
Mong em hãy gắng nắm cùng tay nhau 
 
(XI) SONG THÂN – CHỮ HIẾU 
Bóng cha như vách núi. Dáng mẹ tựa dòng sông. Đạo Nho: “Nhập tắc hiếu, xuất tắc đễ, cẩn nhi tín, phiếm ái chúng nhi thân nhân, hành hữu dư lực, tắc dĩ học văn.” Ở nhà phải hiếu thuận với cha mẹ, ra ngoài tôn kính bậc niên trưởng, cẩn thận giữ điều tín, gần gũi thân cận với người nhân đức, được như vậy mà còn dư sức thì học tập tri thức. 
(85). Sóng ngày còn những gian nan 
Cha đi để lại bên đàng tiếc thương 
Ngậm ngùi nhang khói làn hương 
Cha ơi, còn nỗi xót vương bên lòng 
 
Bình nhật, trong giao tế thường ngày, sự vô ơn là điều đáng khinh bỉ nhất. Nhưng kiểu vô ơn phổ biến và lâu đời nhất là sự vô ơn của con cái đối với cha mẹ. Vạn hạnh hiếu vi tiên. Một người con bất hiếu chắc chắn không bao giờ là người bạn tốt, một người tôi trung. Kinh Thánh: “Ai hiếu kính với song thân, sẽ được Thượng Đế chúc lành trong cuộc sống”. 
(84). Tết về, trong những nhành xuân 
Mẹ cùng con quấn khăn tang trắng trời 
Người vừa cởi hạc xa khơi 
Lòng con còn những rối bời trần gian 
 
Một triết nhân nào đó thời xa xưa đã từng nói: “Đem lòng yêu vợ con ra yêu cha mẹ thời là hiếu, đem lòng giữ nhà ra giữ nước thời là trung, đem lòng trách người ra trách mình là tu, đời sống thời ít lỗi, đem lòng dong mình ra dong người thời trọn nghĩa”. Thật quý hóa thay. Lành thay, những người con hiếu. Chàng thi sĩ Ngã Du Tử ân hận và trách mình sao không sớm thành đạt và tiếc rằng phụ thân ra đi quá vội… để chàng có thể trả chữ hiếu vẹn tròn.
 
(92). Giận mình còn lắm âu lo 
Tiếc cha sao vội sang đò trần gian 
Để con nước mắt cạn dòng 
Thân trai còn những long đong xứ người 
 
Ngã Du Tử, có thể nói được một cách chắc chắn, mà không ngại nhâm lẫn, là nhà thơ đã tròn đạo hiếu thờ Cha, kính Mẹ trọn niềm. Mẹ và Cha cũng là sợi dây ràng buộc, nối kết thiêng liêng giữa người con Ngã Du Tử lưu lạc với quê hương Quảng Ngãi cội nguồn. 
(32). Giả từ quê quán thu sang 
Hởi non sông, nhịp bước vàng sánh đôi 
Thương em đôi chút bồi hồi 
Mẹ cùng cha vốn cái nôi quê nhà 
 
(XII) SỨC SỐNG VĂN CHƯƠNG 
Có người nói: “Những phút ngã lòng, tôi vịn câu thơ mà đứng dậy” thì Ngã Du Tử, chẳng những vịn thơ, dựa thơ… mà sống với thơ nói riêng và với văn chương nói chung. Anh không chỉ vịn thơ khi cần, mà sống với thơ, ăn với thơ, ngủ với thơ, lớn lên với thơ… Anh là người đọc sách, biết rõ hơn ai hết sức mạnh của thơ văn, của ngòi bút. 
Anh đã lấy thơ văn an ủi chính mình và vợ con để di dưỡng tâm tính, để rèn luyện đức hạnh bản thân… Công dụng và giá trị của văn chương là minh minh triết, là minh minh đức, là minh minh chí… Mục đích của người viết văn là giữ cho nền văn minh không tự hủy diệt (Albert Camus, một triết gia hiện sinh). Truyện Kiều còn, tiếng Việt còn (Phạm Quỳnh một học giả, một vị đường quan). Văn dĩ tải đạo. Đạo ở đây là đạo lý và đạo làm người… 
(104). Thì ra, phù thế rong chơi 
Cũng ngần con chữ đầy vơi nỗi niềm 
 
Denis Diderot: “Thi ca là thứ nghệ thuật chung của tâm hồn, đã trở nên tự do và không bị bó buộc vào nhận thức vật chất bên ngoài, thay vì thế, nó diễn ra riêng tư trong không gian bên trong và thời gian bên trong của tư tưởng và cảm xúc”. Hegel: “Sáng tạo là đào sâu, tìm tòi, khơi những nguồn mạch chưa ai khơi, và sáng tạo những cái gì chưa có.” 
Văn hóa là tinh hoa, là tinh túy của một dân tộc. Văn hóa, mà văn chương là một biểu tượng chính, là linh hồn của dân tốc ấy… Văn chương trở thành ký ức sống động của một cộng đồng, một dân tộc, một quốc gia có biên giới. Chính văn chương nói riêng, văn hóa nói chung đã tạo ra bản sắc đặc thù của dân tộc ấy… và giữ gìn cho dân tộc ấy khỏi bị nô lệ và khó bị đồng hóa. 
(40). Văn chương là nghiệp đã đành 
Núi sông là nợ cùng xanh đôi bờ
 
Một tác phẩm giá trị là một cuốn sách chẳng bao giờ kết thúc bi quan. Nó luôn gợi lên chân thiện mỹ và hướng con người bước dần đến đích điểm cao thượng ấy… Nó chuyên chở một nội dung xây dựng, tô bồi lòng tin, ca tụng sự thành tín, xiển dương tình thương và lòng trung nghĩa. 
(103). Đi qua cát bụi thưa rằng: 
Cả đời còn nợ trang văn tự tình 
Nhớ người xưa, viết thi kinh 
Áo hoa sẽ thắm bình sinh sắc ngời 
 
Aleksandr Solzhenitsyn: “Thật bất hạnh cho một quốc gia mà nền văn học bị khống chế, cưỡng bức, chèn ép… vì sự cản trở của thế lực. Điều này không chỉ xâm phạm quyền tự do tư tưởng, ngôn luận mà còn đóng kín trái tim của một dân tộc, làm chết những khả năng sáng tạo đặc thù cố hữu của dân tốc ấy…” 
(2). Đêm về ngủ trọ lưng mây 
Ngày vui theo nhịp thuyền đầy văn thơ
 
ĐÔI DÒNG TẠM KẾT
Tóm lại, chúng ta có thể thấy được những đề tài nổi bật mà nhà thơ muốn xoáy vào, muốn tô đậm qua 131 khổ thơ “Sóng Thị Thành và Em”. Như đã phân tích đầy tính lãng mạn, tin yêu, và hy vọng. Sau cùng, xin mời quý bạn yêu thơ, hãy đọc khổ thơ chót (131) trong trường ca lục bát “Sóng Thị Thành và Em” để thấy tấm lòng của tác giả - Nhà thơ Ngã Du Tử. Thi nhân của chúng ta, vì hoàn cảnh phải ra đi, mang theo hành trang duy nhất là cô vợ bé bỏng, kinh qua bao năm nơi đất lạ quê người, làm việc trong gian truân, ngoi lên từ lòng tự tin và tự trọng để vượt qua gian khổ, mà lòng lúc nào cũng gắn bó với quê hương, nguồn cội, song thân… để cuối cùng, xứng đáng nói được rằng đã trả xong cái nợ làm trai vậy… 
(113). Trang văn chừng đủ yêu người 
Cung tay dừng bút cho đời phấn hương 
Nào ai hiểu hết vô thường 
Ta còn đi giữa khói sương đời này. 
 
Võ Thạnh Văn
Viết tại Phù Hư Am, tháng 4/2021 
Mùa trốn dịch Wu-Han 2019. 
 
📎 469888553_881..
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỌC TRƯỜNG CA:  
“SÓNG THỊ THÀNH và EM” của NGÃ DU TỬ  
Châu Thạch 


Trường ca là thuật ngữ văn học chỉ các tác phẩm thơ có dung lượng lớn, thường có cốt truyện tự sự hoặc sườn truyện trữ tình. Có nhiều thể loại trường ca: trường ca anh hùng, trường ca giáo huấn, trường ca châm biếm, trường ca có cốt truyện lãng mạn, trường ca mang tính kịch trữ tình, trường ca mang tính ký…” 
Nhà thơ Ngã Du Tử là một trong những thi nhân viết nhiều trường ca hiện nay. Ngã Du Tử đã xuất bản tập trường ca “Chơi Giữa Thường Hằng” với những suy tư sâu nhiệm về triết lý Phật giáo, với tiếng thơ âm vọng lời thanh tịnh giải thoát, đã gây tiếng vang trên diễn đàn thi ca và chinh phục lòng ái mộ của bạn thơ, bạn đọc.
 
Ngã Du Tử còn nhiều trường ca sẽ xuất bản như trường ca: Dòng Sông Đời, Niềm mơ dũng khách, Trường Ca: SóngThị Thành và Em... 
Hôm nay, Châu Thạch hân hạnh giới thiệu qua tập thơ: Sóng Thị Thành và Em của nhà thơ Ngã Du Tử. 
Đây là một bản trường ca Ngã Du Tử tôn vinh người phối ngẩu của mình, đồng thời nhà thơ gởi vào đó quan niệm sống cũng như những ưu tư, những nổi niềm, những thăng trầm trong cuộc sống mà cặp tình nhân yêu nhau, kết nghĩa vợ chồng, nắm tay nhau vượt qua mọi cơn sóng của biển đời trên đất thị thành Sài Gòn hoa lệ với rất nhiều biến động. 
Trường ca: Sóng Thị Thành Và Em gồm 113 khổ thơ, mỗi khổ thơ có 4 câu theo thể lục bát. Người viết tạm chia trường ca ra làm 5 phần, mỗi phần là một giai đoạn trong cuộc sống. Tất cả 5 giai đoạn tạo thành một dòng sông có thác, có ghềnh, có con nước êm đềm bình lặng, được đưa vào thơ thành cung trầm, cung bỗng, khi như mưa sa, khi như bão táp, khi như trăng lên, khiến ai đọc, lòng không tránh khỏi vui buồn theo tâm tư tình cảm của tác giả. 
Xin theo dõi 5 phần của trường ca sau đây: 
Phần 1: Từ khổ thơ 1 đến khổ thơ 4: Ngã Du Tử giới thiệu thân thế của mình:
 
1.“Bước ra từ nhánh Sông Quê 
Có chàng Du Tử hướng về phương Đông 
Quảy trên lưng khúc phiêu bồng 
Tình tang câu hát gió lồng chân mây” 
Thế rồi tình yêu đến, họ yêu nhau, họ lấy nhau, tâm hồn của họ thanh lương, dự phóng tương lai của họ như những dấu son tặng người: 
4.Mộng mơ ngồi đếm một hai 
Đôi khi trầm mặc chiều dài nước non 
Thanh lương gõ nhịp vuông tròn 
Cung văn gửi một dấu son tặng người 
 
Phần 2: Từ khổ thơ 5 đến khổ thơ 14: 
Rồi thì dưới một mái nhà đơn sơ có hai quả tim vàng vun quắn cho tình yêu trong đời sống khó khăn kinh tế. Chàng thì miệt mài theo đuổi nghiệp văn chương: 
6.Cung tay rút ruột thân tằm 
Cho tơ vàng ánh trăm năm để dành 
Đời sao lắm kẻ đành hanh 
Vung tay ngỗ ngáo giữa xanh đỏ vàng 
 
Nàng thì buôn bán, gánh gồng lo kinh tế gia đình: 
11.Nửa đời vai lệch, chân xiêu 
Quên thanh xuân những yêu kiều thuở xưa
Ngày qua, gội nhánh nắng mưa 
Đêm về mắt ứa thiếu thừa cơm canh
 
Tuy phải “Miệt mài lầm lũi hôm mai/ Thương em quảy gánh trên vai nhọc nhằn” lòng họ không đổi thay, tình yêu chân quê của họ thêm thắm thiết. Họ hứa hẹn cùng nhau “Đều chân em nhé cùng ta/ Tháng năm thắm áo, ngọc ngà thắm quê”. 
Phần 3: Từ khổ thơ 15 đến khổ thơ 19. 
Đời không phải luôn bình yên. Đến đây thời cuộc đổi thay, số phận con người cũng bị cuốn theo chiều gió: 
15.Lạc nguồn sau một cơn mê 
Cả dân ta khổ tứ bề lầm than 
Thì thôi em, gọi trăng vàng 
Xuống cùng ta giỡn với ngàn thi ca 
 
Phần 4: Từ khổ thơ 20 đến khổ thơ 35. 
Thời cuộc biến động, xã hội đổi thay, họ phải rời quê hương để mưu cầu một cuộc sống mới: 
20.Này em, lập nghiệp quê xa 
Còn hơn bó gối mù sa tháng ngày 
Phải không em, cuộc đổi thay 
Biết đâu có những mùa may thị thành 
 
33.Đường tàu bắt nhịp rời ga 
Làng quê từ ấy mờ xa, xa dần 
Ta cùng nhau nhé ân cần 
Đời hăm hở gọi theo chân bụi đường
 
Phần 5: Từ khổ thơ 36 đến khổ thơ 113. 
Từ đây gia đình tác giả như con thuyền lênh đênh trên “sóng thị thành”. “Và em” là người vợ yêu quý của nhà thơ cùng chung tay chống chèo với chồng mình là một chàng thi nhân trói gà không chặt: 
36.Phố Sài Gòn đến rất gần  
Người xe như nước ngoài sân ga chiều 
Sài Gòn ơi, ta rất yêu 
Rồi mai năm tháng dắt dìu cùng nhau 
Cuối cùng cuộc sống họ cũng thăng hoa, bình an bước tới đường hoàng trên đôi chân rộn ràng niềm vui: 
96. Giã từ ngày tháng lênh đênh  
Bình an qua những thác ghềnh gian nan
Thẳng lưng, đi tới đường hoàng 
Mùa xiêm áo cũng rộn ràng đôi chân 
Sau đây người viết xin trình bày một vài ý kiến của mình về trường ca: “Sóng thị Thành Và Em” 
1- Giá trị nhân văn :  
- Toàn bộ trường ca chan chứa sự lạc quan, dầu trải qua nghịch cảnh, đối diện gian lao nhưng tình yêu vẫn sắt son, mang đầy niềm tin và hy vọng vào một ngày mai tốt đẹp:
 
47.Đường suông hay thác ghềnh sâu  
Đồng cam cộng khổ qua cầu sánh đôi 
Thương nhau chẳng ngại dốc đời  
Núi cao ư, sẽ qua đồi an nhiên 
- Tình yêu quê hương luôn canh cánh bên lòng. Luôn luôn mơ ước và chuẩn bị cho một ngày đoàn tụ với quê cha đất tổ: 
53.Ngọt bùi chan với đắng cay 
Mốt mai thú vị men này sẻ chia 
Hai mươi năm tạc văn bia  
Làm kỷ niệm lúc ngày dzià quê cha 
- Tấm lòng hiếu để với cha, trung tín với bạn, chung thủy vợ chồng, yêu tha nhân, dấn thân cho sự nghiệp văn chương như con tằm nhả tơ hiện hữu trong trường ca, thể hiện đầy đủ mục đích sống cao cả: 
82.Ta còn một tấm lòng son 
Bên cha người đã cùng non nước này 
Thời gian còn những bàn tay 
Tự do chăm bón cho đầy yêu thương 
 
46.Mở lòng với các anh em 
Mùa vui rồi sẽ được êm ấm cùng 
Cõi người còn có riêng chung 
Mong em hãy gắng nắm cùng tay nhau
 
2- Giá trị văn chương: 
Qua những khổ thơ dẫn chứng ở trên, ta đã có khái niệm về nội dung của tác phẩm, nghệ thuật sáng tác với tiếng thơ bình dị hài hòa nhưng đầm thấm hương hoa trong mỗi câu từ. Ngoài giá trị nghê thuật, trường ca còn giá trị tư tưởng hướng đến chân thiện mỹ với những khổ thơ sâu đậm tình người, thâm thúy triết lý nhân sinh: 
110.Trăm năm một cuộc hí trường 
Ghét ghen nhau, nhận đau thương riêng mình
Một đời tranh đấu mưu sinh 
Tự tồn nhưng thắm chữ tình, chữ tâm 
 
109. Gìn ân giữ nghĩa em ơi 
An nhiên vui sống giữa đời bao la 
Thênh thang mở lối người ta  
Văn chương là đạo, quê là nhớ thương 
Kết Luận: 
Với một tác phẩm thơ đồ sộ 452 câu thơ, người viết chỉ trích ra trên năm chục câu thơ, cốt chỉ để giới thiệu được một phần rất nhỏ về một trường ca có giá tri văn chương, không chỉ sâu đậm tình yêu vợ chồng mà còn sâu đậm tình yêu quê hương, tình yêu cuộc sống, tình yêu con người, và tình yêu văn chương. Ngoài ra người viết còn muốn giới thiệu một con sông thơ có đôi bờ hương hoa thơm ngát mùi thơm của chữ nghĩa, tinh túy của từ và lung linh của ý. Dòng sông ấy, ta có thể đứng trên bờ của nó là chốn phồn hoa, thả hồn đến hàng cây, bờ cỏ bình tịnh. Hàng cây, bờ cỏ đó chính là những vần thơ mà chính Ngã Du Tử đã phổ vào tiếng ca lời cảm tạ của tác giả đến người vợ yêu quý của ông. Đọc thơ ta rất dễ cảm động, cũng có thể ta dùng cảm động ấy để cảm tạ người phối ngẩu thân yêu mà hầu như ai cũng có ở trên đời.
 Mong rằng quý vị sẽ thưởng thức trường ca: Sóng Thị Thành và Em với tâm thể bình an, nhà thơ đã nỗ lực xuất bản mà bạn đọc đã cầm trên tay.
Hy vọng còn những trường ca khác một ngày gần đây sẽ được xuất bản.
 
Châu Thạch
(Đà Nẵng)
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Nhận định:
ĐỌC: LẶNG LẼ VƯỜN THƠ
Tập thơ của Nguyễn Thị Xuân Mãn
 
Mẹ cha sinh ra để hiện hữu trên trần gian ấy là phúc được làm người, nhưng trời sinh tính. Vốn chị nhút nhát, ngại tiếp xúc, nhưng khi ai đã tiếp xúc, tôi chắc chắn các bạn sẽ yêu mến chị. Chị lặng lẽ nhưng thâm trầm, trong thể thân nhỏ nhắn ấy dung chứa sự bao dung và quảng đại, nhỏ nhẹ, hiền từ, ít nói nhưng yên lặng sấm sét. Chị chăm chỉ, miệt mài theo đuổi mục đích với lửa đam mê, ý chí vững vàn của chính mình từ thơ cho đến hội họa.
Không ngẫu nhiên, có chủ đích ở đầu sách, chị viết như lời trần tình: “Tự nguyện là mình từ ngày bé dại… đến hôm nay vẫn tính nhút nhát, luôn thiếu tự tin và sợ hãi… rất ít nói và thích đọc và mê sách. Tự tìm hiểu và làm mọi chuyện một mình…”. Một nhà văn đã nói: “Lòng trung thực là trang đầu tiên của quyển sách trí tuệ”. Chính sự trung thực này nên tôi đọc kỹ tác phẩm đầu tay của chị.
Ở cái tuổi 70 chị mới bắt đầu đi vào cõi thơ. Chị thú nhận là rất muộn. Thì muộn so với tuổi tác trước bạ trước trần gian đa gian nan, nhưng bù lại những trải nghiệm dày lên về chất liệu cuộc đời, cõi sống. Ngay cả đối đãi nhân gian với tha nhân rất tử tế. Trong thơ chị dù không thấy sự sôi nổi của tuổi trẻ, xuyên suốt tập thơ chỉ thấy hoài niệm, sự lãng mạn trong sáng chị cất giữ trong hồn mình từ tình yêu, tính thương yêu, cho đến tình mẹ cha, anh chị và cả cảm xúc cuộc đời, cõi sống tất thảy chị cảm thấy bình yên và tha thiết như cỏ dại. Cỏ rất đặc biệt về sức sống, biết vươn xa theo ánh nắng mặt trời để phát triển. Người ta dày xéo cỏ tan tác, nhưng vài ngày sau là xanh tươi, là thảm nhung để cho đôi chân trần bước đi êm ái như mở đầu bài thơ: Cho Gió Ngàn Bay:
Lòng như cỏ dại bên đường
Sáng đùa với nắng chiều vương gió ngàn.
 
Một khi tâm hồn thanh tịnh, con gió thiền thoảng hương chị nhận diện chính mình trung thực, không cầu kỳ chữ nghĩa, thậm chí đơn giản nhưng rất thiền vị:
Trong bóng buổi chiều nghiêng
Gió thoảng hương vị thiền
Mùi hương trầm dịu ấm…
(Nguyện Cầu)
 
Ý thức được thăng hoa. Có phải thế chăng mà tâm hồn chị như nụ hoa hàm tiếu, xanh như cánh đồng quá khứ xa xưa, đến tận hôm nay sự sống an bình: “Cánh đồng xa hôm nay đầy bóng nắng/ chợt vội vàng in dấu áo màu nâu” (Tình quê và mẹ). Tại sao chị không cho là màu khác mà là màu nâu? Màu nâu là màu của dãi dầu một nắng hai sương, là màu của tích cực cuộc sống gian nan, khó nhọc từng trải, màu của đất nhẫn nại và chịu đựng nhưng luôn chăm chỉ và miệt mài, hãy đi hôm nay sẽ có một ngày mai tương lai hương trầm bát ngát cho cuộc đời: “Mang theo trong gió hương trầm tỏa/ Một thoáng trời mây quyện lòng ta”.
Đôi khi nỗi buồn từ xưa xa nhớ như dồn nén sự cam chịu, bỗng trở mình trong hồn chị. “Vì sao em khóc hay Nỗi buồn có cuốn trôi theo thời gian”? Hóa ra chỉ là khi nhìn cảnh vật đất trời mênh mông, thơ mộng, gió mây tương ngộ, hoa lá trên cành trước mặt khoe sắc, đưa hương nhưng không còn anh san sẻ, bất chợt buồn, “nỗi buồn có cuốn trôi? Thế là hồn nhiên em khóc thật thà, nhưng không ủy mị (có thể từ vô thức): “Trời và em cùng biết/ tại chúng mình không nhau”.
 
Cuộc đời trùng trùng duyên khởi, hết buồn đến nhớ, nào bắt đầu gợi nhớ một bông hoa, nhớ một ngày hè rất xa, nhớ mùa thu xưa, nhớ một chiều quê, nhớ giấc mơ xuân, nhớ một dòng sông, nhớ mẹ… Nhớ ôi là nhớ những ngày tháng xưa. Bắt đầu là hoài niệm một bông hoa có lẽ loài hoa huyền thoại tình yêu – Hoa for get me not: “Đừng quên anh, em nhé/ ta sẽ mãi bên nhau” (For get me not /We will be together forever). Với một ngày hè, hãy nghe chị viết: “Một ngày đẹp của mùa hè năm ấy/ phượng hồng ơi bóng nắng ngập sân trường/ Gió bỗng ngừng cùng ai buồn lặng lẽ/ để cùng nghe mùa hạ đến bên đời”. Thì ra mùa hạ với ngập nắng sân trường cùng ai đó nghe mùa hạ xưa về cũng rộn ràng con tim thức giấc đối cảnh cùng người, thật thơ mộng. Có lẽ tuổi vừa biết thẹn thùng, xao xuyến yêu đương. Với mùa thu xưa: “Cho hồn say làm gió thoảng ngàn cây/ bay nhè nhẹ qua cánh đồng hoa dại/ rồi mơ màng sương phủ gió heo may/ mà tuổi thơ chỉ biết là mộng đẹp”. Với môt chiều quê – Nơi ấy có biết bao kỷ niệm từ thơ ấu đến trưởng thành, cho đến lúc rời khỏi làng quê, nỗi nhớ cứ da diết chênh vênh trong tâm hồn chị, tôi tin rằng ai cũng đồng cảm quan niệm ấy: “Lối đi về chênh vênh bờ cỏ dại/ mang tấm lòng thơm thảo… tấm lòng quê/ Thả hồn theo chút gió chiều đồng vọng/ khúc nhạc chiều xưa đón ánh trăng về”. Với giấc mơ xuân thì sao khi muôn loài cây phơi phới ra lộc, dâng hương khoe sắc, hãy nghe chị viết về xuân như lời thì thầm hiền lành đáng yêu: “Rất đổi mùa xuân, rất đổi xuân/ Nắng vàng ươm vội chút bâng khuâng/ Ngày ấy tuổi xuân em hồn nhiên/ môi xinh luôn nở nụ cười hiền”. Với một dòng sông, đại diện cho quê nhà cùng tháng năm gắn bó thì sao?: “Dòng sông nhỏ trôi cùng lời hò hẹn/ sông êm đềm xuôi chảy nhẹ nhàng trôi/ đẹp dịu dàng sông mang cả trời mơ/ để ngàn năm vang vọng tiếng đợi chờ”. Đặc biệt nỗi nhớ mẹ, người cho chị hình hài tắm gội buồn vui cùng trần gian này, mẹ như một Bồ tát hiển linh luôn luôn chở che, xoa dịu đau thương và xóa tan những ưu phiền của tục lụy gian nan đầy bất trắc, khi bên mẹ chị cảm nhận như dòng suối mát trong lành có phù sa tình thương yêu tưới tẩm tấm thân và tâm hồn: “Mẹ là giọt nước cành Dương/ cho con tưới mát mùi hương mẹ hiền/ mẹ là bóng mát cửa thiền/ cho con tan biến ưu phiền đời trao” – Đâu chỉ mẹ của chị được hạnh phúc như thế. Có lẽ người mẹ nào trên hành tinh này cũng như vậy, nhất là mẹ Việt Nam. Ôi chao! Lòng mẹ bao la dạt dào như biển cả mênh mông tình thương con.  
 
Đất trời vô thường như cuộc đời này, sáng nắng, chiều mưa, đông về buốt giá, hạ về nực nồng, thu về lành lạnh, mong tìm chút ấm, rồi xuân về hoa thơm cỏ lạ hiến dâng cho đời đem lại niềm vui và sự tươi mát cho cõi người vô biên. Trải nghiệm vô thường nên từ tốn tùy thời mà dụng, tùy đời mà dung:
Mang theo trong gió…hương trầm tỏa
Một thoáng trời mây quyện lòng ta”
(Viếng Cảnh ngày xuân)
Hoặc:
“Qua đêm lạnh trời xanh vươn nắng mới
Gom ấm nồng chờ đợi một ngày vui”.
(Đêm lạnh)
Hay: “Mây chiều như khăn lụa
           Bâng khuâng níu trăng mờ”.
           (Đợi một giấc mơ)
Đây là câu thơ thi tâm và thi ảnh rất đẹp, hình tượng hóa mây chiều như chiếc khăn lụa, chút bâng khuâng níu giữ vầng trăng để đón đợi giấc mơ về.
Cứ thản nhiên trong đổi thay từng tiết, từng mùa, làm sao hiểu chuyện đất trời, trong khi chưa chắc hiểu đời, hiểu người, thậm chí ta chưa hiểu ta? Tuy vậy mỗi người thơ trong thế gian muôn một vẫn mơ làm viên sỏi nhỏ ném vào đời tạo sóng âm thanh vang vang hầu mong giúp cho sự kiến tạo bình an trong lòng mỗi người, mỗi đời, nếu ai đó đọc được lời thơ giản dị, mộc mạc trong tập thơ: Lặng Lẽ Vườn Thơ của chị.
Nhà thơ Nguyễn Thị Xuân Mãn cũng vậy, dù đi qua tuổi “thất thập tòng tâm sở dục bất du củ”*, cũng mơ ước làm những gì có thể khi còn hiện diện trong trần gian, ít nhất là gieo tính trong sáng và niềm tin yêu thiện lành cho thế hệ phía sau. Tính thiện lành kiên cố trong tâm hồn sẽ xây dựng một nhân cách đạo đức trước cộng đồng xã hội hôm nay đang bị thực dụng bào mòn giá trị và danh dự con người trước trào lưu cuồng phong vật chất kinh khủng trong lịch sử đương đại:
“Và xin góp vào đây/ những nụ cười tươi thắm/ của tấm lòng thơm thảo/ của trái tim hiền hòa”. Trong bài thơ “Gọi giấc mơ về” hầu góp cho đời, chị vẫn hồn nhiên trong “hài nhi tinh thể”, nhẹ nhàng những ngôn từ thuần Việt, chẳng hàn lâm kinh điển, chẳng triết lý cao xa, ai đọc qua cũng biết, cũng hiểu:
Ta mơ là tia nắng/ đem hơi ấm cho đời/ cho hoa tươi nở thắm/ cho đời rạng ngời vui/ ta mơ là nụ cười/ để góp vào muôn nơi/ cho con tim đỏ thắm/ là ấm cả đất trời”. Chỉ mơ đến, nghĩ đến như thế là cả một tấm lòng độ lượng, rất nhân văn trong ý thức diễn bày. 
Rất tiếc, nếu như chị mẫn cán biên tập kỹ lưỡng hơn sẽ thêm sự mượt mà và nhạc tính phong phú trong thơ đẹp hơn.
Với tập thơ đầu tay: LẶNG LẼ VƯỜN THƠ cả trăm bài thơ của nhà thơ Nguyễn Thị Xuân Mãn, tôi đã chọn trích một số câu thơ hay, ý đẹp để giới thiệu cùng bạn đọc, với cảm xúc chân thành dành cho bạn đọc của chị, cùng nhiều bản nhạc được các nhạc sĩ phổ nhạc, cũng như vài nhận định của những tên tuổi trong làng văn như: Ts. Nguyễn Đại Hoàng, nhà văn Mai Văn Hoan và nhà văn, nhà thơ Hoàng Bích Hà chắc chắn chị sẽ vui với thi phẩm đầu tay này.
Chúc chị khỏe mạnh, nhiều sức khỏe thăng hoa hơn trong các đề tài sắp tới.
Chúng ta có quyền hy vọng tập thơ sau sẽ có nhiều cái hay, cái mới của chị trong tương lai rất gần.
 
Ngã Du Tử/ SG
(Mùa Phật đản 2025)
Hội nhà văn TPHCM
Chủ biên Diễn Đàn Văn Học Nghệ Thuật Sông Quê TPHCM
 
*Người 70 tuổi tùy tâm mình mà làm những việc mình muốn nhưng phải tuân theo pháp luật của chính quyền
 
Đăng nhập để trả lời
0

Truyện ngắn:
Khai Trường, Em Không Còn Đi Học


Một tai nạn quái ác đã làm anh Hồ, người thợ hồ cần mẫn với công việc, nhiều ước mơ cho Thư - cô con gái học xong lớp một, cậu con trai Hùng đang trong lớp chồi trường mẫu giáo không biết sẽ về đâu?.
Tương lai cho hai đứa con có lẽ chỉ còn trông chờ vào xấp vé số hằng ngày trên đường của mẹ nó từ đầu xã đến cuối thôn.
Sau tai nạn anh phải nằm nhà, từ khi xuất viện quay về với căn nhà thân yêu ấy anh buồn lắm, bởi cánh tay và chân trái anh hầu như không hoạt động được: Liệt. Thỉnh thoảng anh chậm chạp bước ra trước hè nhìn ngắm trời mây rồi than thở:
- Chẳng lẽ tôi không làm việc để kiếm tiền cho hai đứa con ăn học được, đời cha mẹ đã thiếu chữ nghĩa, chỉ mong nỗ lực với con cái mai nầy sẽ đỡ hơn vợ chồng tôi, mơ ước ấy ông trời cũng không cho thực hiện được, sao trời bất công với chúng tôi vậy?
Buổi chiều, ngồi vào bàn ăn, vợ anh hơi lúng túng, anh cảm nhận như có điều gì?
Vợ anh nói với anh rất nhỏ sợ các con nghe được tụi nó buồn:
- Anh à, em không thể cho con gái lớn đi học được nữa, trong mấy tháng hè em cố gắng trích tiền mua lần vài cuốn sách văn, toán lớp 2, con bé vui lắm ngoài công việc nhà xong nó mở sách ê a đọc và chăm chỉ làm toán, bất chợt em về thấy hết mệt nhọc vì con mình chăm học.
Sáng nay em lên trường của nó hỏi cô giáo lớp 2, cô bảo tiền PHHS và cơ sở vật chất 650 ngàn, tiền sách vở nữa ... cũng gần cả triệu, còn tiền cho thằng cu nữa biết ở đâu ra? Thằng cu chắc phải cho nó đến lớp chứ ai trông nom nó mà chạy gạo, kiếm cơm bây giờ. Chắc là cho con Thư nghỉ phụ bán với em để cùng nhau nuôi và chăm sóc anh biết đâu sẽ đỡ hơn và anh lại làm việc kiếm tiền cho con đi học lại.
Hồ không nói gì, nhìn tay trái và chân trái lòng rười rượi buồn, bất chợt anh cũng trả lời:
- Thời gian phục hồi cho tay chân anh chắc lâu lắm, chẳng lẽ để con bé thất học! anh thở dài, Trời ơi. Thôi, tùy em định liệu nhà mình nghèo phải chịu thôi, mà anh thì...
Quay sang con gái người mẹ nước mắt lưng tròng khéo léo quẹt đi lệ rơi dài trên má, với thái độ bình tĩnh nói với con gái yêu:
- Con thương ba con chứ?
Con bé hân hoan:
- Con thương ba nhiều lắm, con mong ba lành bệnh kiếm tiền để cho con và em đi học.
Mùa khai giảng sắp tới mẹ đã mua cho con cặp và mấy quyển sách để con vào trường nhưng ba bây giờ không làm gì được một mình mẹ nuôi cả bốn người chắc mẹ chết mất, vé số càng ngày người ta càng ít mua hơn và người bán lại thêm nhiều hơn.
Con gái như hiểu ý mẹ nó:
- Mẹ à, hay con học một buổi còn một buổi phụ với mẹ, con cố gắng chắc sẽ được mẹ à.
* *
Tối ấy Hồ và vợ anh thỏ thẻ với nhau rất khẽ khàng dù các con đã say giấc, vì sợ con nó nghe làm tổn thương tinh thần nó, biết đâu có phép mầu nhiệm từ những tờ vé số rủi may trước cuộc đời khốn khổ đã vô tình ập đến nhà anh.
Kể từ hôm ấy, chị lúc nào bán cũng chừa một tấm vé mà chị ưng ý nhất cất thật sâu vào trong bọc đựng tiền và cũng từ buổi tối ấy con bé cứ lon ton chạy theo mẹ "tập sự" những lúc quán xá đông người hai mẹ con chia nhau ra mời khách, người quen chị cũng hỏi han:
- Cháu nó cũng theo chị bán phụ à
- Còn cả tháng nữa mới nhập học, gia cảnh khó quá cho cháu theo để có thêm mà mua sách --- Để thêm tiền mua sách vở học tập. Chị trả lời qua loa cho xong
Thỉnh thoảng trên đường vắng nó thấy chị nhắm mắt đi nhưng lâm râm trong miệng cháu buột miệng hỏi:
- Sao mẹ đi mà nhắm mắt ruổi xe đụng sao, bây giờ người ta chạy xe ẩu lắm mẹ ơi, hôm trước chú Ba xóm mình đi sát đường cũng bị chú thanh niên tông, những lúc ấy chị lại xuýt xoa trong lòng vỗ về con:
- À mẹ chỉ hé thôi chứ không nhắm hết, mẹ còn thấy đường mà, nó nào biết chị nguyện cầu tấm vé mà chị cất trong đáy túi có khi nhờ lời nguyện cầu ấy mà trở nên ông Tiên, ông Bụt để cháu được đến trường với chúng bạn.
Nhưng tuyệt nhiên lời nguyện cầu không linh ứng và ngày khai trường cũng chưa chính thức những đến ngày 5 tháng chín cơ mà, nhưng trường của cháu bắt đầu học. Năm nay nhà trường cho các em học trước hai tuần lễ, các bạn Thư đã cắp sách đến trường cùng với mẹ cha trong bộ áo quần mới trắng xanh với con trai và đầm xanh với con gái khá đẹp.
Bé Thư biết điều ấy khi ngang qua trường tiểu học, nó thả tay mẹ đứng lại nhìn một hồi lâu như thu vào tầm mắt mấy người bạn cùng lớp một, xong rồi mới lật đật chạy theo mẹ, lúc ấy chị như kẻ mất trí, nước mắt cứ rơi khi nhìn con với thái độ quan sát. Kịp đến cùng mẹ, nó thấy mắt mẹ buồn nhưng nó hỏi rất ngây thơ:
- Mẹ à, con nhìn vào lớp thấy mấy bạn lớp con năm ngoái đang ngồi học trên bục giảng có cô giáo mới.
Chị cố chống chế:
- Sao con biết, nhà trường khai giảng ngày 5/9 cơ mà, hôm qua con xem chương trình tivi con không biết à? Hôm nay trên vé mình bán ghi 27/8
- Dạ con cũng có nghe, nhưng không biết sao các bạn con lại đi học, hay là các bạn nhà có tiền thầy cô cho đi học thêm trước. Thư hồn nhiên nói.
Mặt trời lên cao hơn, tia nắng hồng của mùa thu chói chang nhưng ấm áp hai mẹ con nắm tay đi trên con đường dài và rộng, con đường liên xã được tráng nhưa rất khang trang của miền Tây Nam bộ, thỉnh thoảng ngọn gió sớm làm mát lòng hai mẹ con, phía trước có mấy quán cafe nhiều người thường ngồi uống, bên kia là vài hàng quán bán thức ăn sáng, hai mẹ con lại chia nhau vào mời mọc, hầu mong xấp vé số mỏng dần điều nầy đồng nghĩa với tập sách của Thư đầy đủ để chuẩn bị cho năm học mới với bao nhiêu ý nghĩ của em thường ngày thỏ thẻ cùng mẹ.
**
Khi người ta khó, người ta cố trông mong điều may mắn sẽ đến hầu giải quyết được cảnh khó của mình. Trong cuối cùng của tháng tám và đầu tháng chín của mùa thu, mọi sinh hoạt của gia đình vợ chồng anh Hồ không có gì thay đổi.
Khi hôm, mẹ đã nói rất nhiều với bé Thư, ngày mai là ngày khai trường con thương mẹ nghỉ học năm nay, sang năm mẹ cố gắng sẽ cho con đi học lại con nhé, em Hùng còn nhỏ quá không thể để ở nhà với ba được nên phải tới trường mầm non. Mẹ rất xin lỗi con vì nhà mình nghèo quá, mẹ mong con đừng trách ba mẹ, con cố gắng đi bán với mẹ, biết đâu trời thương con sẽ mau đi học lại với các bạn.
Con bé không nói không rằng, bật khóc như chưa từng biết khóc, cái khóc của nó làm xốn xang đến tâm can, ba mẹ nó đã đành, thằng em nó cũng khóc theo. Nó ấm ức cả tiếng đồng hồ cho đến khi nó ngủ thiếp.
Hôm sau ba mẹ con cùng đi đến trường với cu Hùng, chị kịp gửi cho cô giáo rồi vội vả cùng bé Thư đi bán, chị không đi đường ngang qua trường tiểu học của nó vì sợ con mình buồn, chị dẫn trờ đi đường khác, Thư hỏi mẹ:
- Mẹ ơi, mẹ cho con đi ngang con đường có trường con để con xem các bạn con vào trường rồi đi bán cũng được.
Ngẩn ngơ một hồi lòng chị chùng xuống như dây dàn buông trục, lòng chị băn khoăn nước mắt chị chảy dài rơi xuống đất, nỗi buồn có lẽ từ khi lập gia đình đến giờ chưa bao giờ buồn hơn lúc nầy, con bé thấy mẹ khóc, thương mẹ vô cùng, nói lại hỏi:
- Sao mẹ khóc? Lần nầy thì chính chị chứ không phải bé Thư, chị vỡ òa thành tiếng khóc nức nở.
- Mẹ xin lỗi con, tha thứ cho ba mẹ vì không có tiền cho con đến trường nên mẹ không thích cho đi đường ngang trường con, mẹ sợ con khóc.
Hai mẹ con dừng trước cổng trường, chị đi ra xa hơn nhìn đứa con mà lòng dậy lên nỗi buồn không thể nói thành lời. Còn bé Thư đứng áp sát cửa trường nhìn các bạn mình cùng lớp đang nô nức với mùa khai giảng mới. Học sinh cả trường sắp thành hàng trên sân, lời thầy hiệu trưởng vang vang sau tiếng trống khai trường, vài phát biểu của người khác đến khi học sinh vào lớp, con bé quay đi mắt u buồn như đánh mất điều gì to tát, thiêng liêng trong lòng nó.
- Thư à, đi bán thôi con để còn về lo cho ba nữa
- Dạ, con biết rồi, nó lật đật chạy vù đến mẹ, vẫn liếng thoắng nói :
- Con sẽ không đi học trong năm học nầy, mai mốt mẹ bán có nhiều tiền con sẽ đi học lại nghe mẹ, con thích được đi học.
Ngoài đường xe cộ vẫn tấp nập, hối hả, nhịp sống cứ ồn ào từng phút từng giây chỉ có mẹ con Thư bước đều đi trên con đường dài và rộng nhưng lần nầy mẹ con nó yên lặng không nói một lời nào, tiếng dép trên đường của nó vẫn lách tách như mang theo hoài bão của hai mẹ con: ĐƯỢC ĐẾN TRƯỜNG

Phạm Ngọc Dũ
(Trích Tập truyện ngắn & ký: GIÓ BÊN TRIỀN SÔNG VẪN THỔI)


ANH THƯ ĐƯỢC ĐI HỌC LẠI


Bạn đọc thân mến,
Năm 2014 tôi viết truyện ngắn: KHAI TRƯỜNG, EM KHÔNG CÒN ĐI HỌC, độc giả có mấy người nhắn tôi, chú viết tiếp đi, thương bé Thư quá – Anh thư, một đứa bé chăm chỉ, ham học nhưng hoàn cảnh quá nghèo, em phải nghỉ học. Không thể như thế được. Tôi đồng ý.
Bây giờ mời quý vị đọc tiếp truyện ngắn để thấy rằng trời đất vô cùng nhiệm mầu. Không thể bé thích học hành, hồn nhiên, lanh lợi lại bị cùng đường, phải có một lối thoát công bằng cho nhân vật.
Phạm Ngọc Dũ

Nắng vừa lên, vùng trời xanh cao rộng mây từng đụn lang thang bay đi rồi tan biến thành muôn hình vạn trạng. Như lệ thường mẹ con Thư vẫn đều đặn sáng chiều rong ruỗi khắp nẻo đường, mẹ Thư luôn nguyện cầu bán cho hết vé để có thu nhập dư giả mong cho Thư được đến trường, học tập, lòng chị lúc nào cũng nguyện như thế.
Nhắc lại, kể từ khi anh Hồ cha của Anh Thư bị tai nạn, gia cảnh nhà khó quá, bé Anh Thư đành nghỉ học phụ mẹ cùng bán vé số, em rất buồn nhưng rồi công việc làm em cũng quên đi nỗi buồn ấy, hôm nào bán hết vé em lại vui, trẻ con là vậy. Một hôm em tung tăng hồn nhiên cùng mẹ đi bán, cô bé mời khách thật hồn nhiên: Chú mua giúp con vài tấm vé cho mẹ con có tiền nuôi cha và con đi học.
Trong quán ăn, đôi vợ chồng nhìn thấy cháu Thư dễ thương mời khách, ông bà khách có linh cảm rất khác hoàn cảnh này, có thể giúp được gì không? Ông gọi Thư lại để mua vài tấm vé cầu may, cũng như sẻ chia niềm vui cho cô bé Thư, sau khi đưa xấp vé cho cô vợ ông, ông hỏi:
- Cháu học lớp mấy mà đi bán phụ mẹ?
- Cháu học lớp một, nhưng cha cháu bị tai nạn liệt, nằm nhà, mẹ và cháu đi bán để nuôi ba và em Hùng đang học lớp Lá, nên cháu nghỉ học gần cả năm rồi. Mẹ mong có tiền để cho cháu đến trường trở lại, cháu muốn được đi học.
- Thế à, cháu giỏi quá. Cháu muốn đi học, phải không?
- Dạ, khi cháu nghỉ học, cháu buồn lắm vì thương cha nên cháu cùng mẹ phải đi bán 2 buổi sáng chiều.
- Mẹ cháu đâu rồi?
- Mẹ cháu bán ở hàng café bên kia đường.
- Con gọi mẹ qua chú hỏi thăm, được không?
- Dạ được.
Ra ngoài, Thư um đôi bàn tay chút xíu làm loa gọi mẹ:
- Mẹ ơi, mẹ. Có cô chú muốn gặp mẹ, mẹ qua đi
- Mẹ qua ngay con à.
Dòng người trên quốc lộ hơi đông, khi vắng xe chị vội qua với Thư. Hai mẹ con lòng hân hoan, linh tính như có điềm lành tuy chưa biết điều gì sắp xảy ra. Thư dắt mẹ đến chào ông bà:
- Dạ, ông bà gọi tôi?
- Vâng, chị là mẹ cháu? Nghe cháu nói anh bị liệt, chân tay trái, không đi lại làm việc kiếm thêm thu nhập để cháu được trở lại trường học tập?
- Dạ, ba cháu siêng năng làm việc lắm, anh là thợ cả xây tô, nhưng từ ngày bị tai nạn rơi xuống dàn giáo nên không thể đi lại nhiều, chỉ quanh quẩn trong vườn nhà. Vốn nhà đã khó càng khó hơn, nên tạm thời cho cháu phụ bán, cũng mong bán khá có thu nhập tôi sẽ cho cháu Thư đi học trở lại, ông bà à.
- Tôi là chủ hãng sản xuất xe lăn, thương cháu và gia đình chị, tôi có nhã ý tặng anh chiếc xe lăn lắc tay, tôi nghĩ anh cũng có thể đi bán cùng chị để thêm thu nhập, đồng thời giúp cháu đến trường như nguyện vọng anh chị và cháu Thư. Chị nghĩ sao?
- Ông bà có lòng thương tưởng cháu và gia đình tôi, biết nói gì, chỉ chân thành cảm ơn ông bà.
- Nhà anh chị gần đây chứ? Có thể cho vợ chồng chúng tôi vào nhà thăm anh được không?
- Dạ, quý hóa quá, nhưng mẹ con tôi lội bộ.
- Không sao tôi sẽ chở mẹ con chị về, xe để bên ngoài. Ăn cũng sắp xong rồi.
- Dạ, tôi sẽ chờ bên ngoài.
Chiếc xe bon bon trên đường. Lần đầu tiên mẹ con chị ngồi trên chiếc xe hơi bóng loáng, máy lạnh, mắt nó tròn xoe, bất chợt nó nói với mẹ: “Nhà bác giàu quá có xe ô tô đi mát sướng đã luôn, con cảm ơn bác”. Chẳng mấy chốc vào khúc quanh của nhà anh chị. Các ông bà dừng xe vào nhà, đường vào hẹp ông bà cố gắng cho.
- Không sao, chị và cháu đi trước nhé.
- Dạ, còn cách nhà chừng hơn 30 mét. Thư thả tay mẹ chạy vù vào nhà, báo tin cho cha:
- Cha ơi, có ông bà nhà giàu vào thăm ba, ông bà chở mẹ và con về.
- Ai vậy con?
- Con không biết, con bán vé số gặp ông bà ăn sáng con mời, ông bà mua hết vé trên tay con, còn cho thêm tiền con nữa.
- Ai mà tốt bụng vậy?
Mẹ Thư và ông bà cũng đến ngoài ngõ nghe Thư nói vọng ra, ai cũng vui.
Mời ông bà vào nhà, nhà chỉ vậy, tuyềnh toàng, bên ngoài có bàn nhỏ là tấm gạch men đẹp hồi ấy anh làm thợ lấy về làm thành bàn phía trước để uống café hoặc bạn bè nhậu nhẹt khi có bạn. 4 cái ghế cũng bằng xi măng đặt bốn góc, Thư luyến thoắng vào lấy ly và bình tích nước ông thọ trong ấm dừa, rót 2 ly nước rồi lui ra đứng nhìn ông bà cơ sở chủ xe lăn.
- Nghe chị nói anh cũng đã được gần cả năm, tập vật lý trị liệu, có khả quan hơn không?
- Khi mới tập cho đến tháng thứ 3 thì không có tiền tập nữa, sáng chiều tôi tự tập đi từ nhà ra ngõ, hôm nay cũng được được anh à.
- Anh đi cho chúng tôi xem thử.
- Dạ, anh bước đi mấy bước rồi trở lại trò chuyện.
- Được rồi, có thể tôi giúp cho anh xe lăn lắc, anh phụ chị đi bán kiếm tiền sinh hoạt nhé. Có dư tí đỉnh cho bé Thư và cháu nhỏ đi học, được không?
- Em cũng định vậy, chỉ nghĩ tới đi bộ ra quán bán, nhưng hôm nay có ông bà đến dang tay giúp phương tiện, còn gì quý bằng. Xin chân thành cảm ơn lòng tốt ông bà, điều ấy tôi hy vọng cháu Thư sẽ đến trường cùng chúng bạn.
- Trước mắt, chúng tôi giúp anh ít tiền để ngày mai chị nghỉ bán lên xin Ban Giám Hiệu cho cháu học lại. Chi phí cho năm học mới cũng cả triệu, chị hả?
- Dạ, năm ngoái em phỏng tính cũng chừng ấy, nhưng không có tiền tôi nên để cho cháu Thư nghỉ học, bán phụ, em lúc nào cũng nguyện cầu buôn bán để có tiền cho Thư đi học. Ông trời chẳng phụ ơn lòng của vợ chồng em và Thư. Xin tạ ơn lòng tốt 2 ông bà.
- Chúng tôi may mắn hơn anh chị, chỉ biếu anh chị vậy, rồi anh nhanh nhẹn lấy trong ví ra gửi mẹ Thư 1 triệu. Thư mắt tròn xoe nhìn ông bà như vị cứu tinh gia đình. Và ông nói tiếp:
- Chị ghi cẩn thận địa chỉ vào giấy, khi tôi về sẽ gửi bưu phẩm cho anh chị, phí giao hàng tôi trả trước, nên nhà mình chỉ nhận xe, không có khoảng phí nào đâu nhé.
- Dạ, địa chỉ nhà em đây ông bà à. Chị đưa cho ông bà chủ rất kính cẩn.
- Ô, cả điện thoại để tôi liên lạc nữa.
- Anh Hồ đọc cho chính ông chủ ghi, sợ nhầm lẫn nên anh gọi, tôi là Vĩnh anh nhé. anh Hồ đã lưu số lại. Vĩnh gọi bé Thư lại, Thư rón rén lại bên Vĩnh, sự hồn nhiên vẫn luyến thoắng:
- Chú gọi con.
- Đúng rồi. Ngày mai con sẽ đi cùng mẹ lên nhà trường trình bày để nhà trường giúpcon được đi học lại.
- Dạ, con cảm ơn giúp ba mẹ và con.
Ông chủ vuốt đầu Thư: “Cháu giỏi lắm, bác hy vọng con chăm ngoan, học thật giỏi nhé”
Chia tay hai người ân nhân với niềm vui lớn, anh chị Hồ hân hoan đã đành, bé Thư cùng nắm tay mẹ để bán nốt số vé còn lại trên tay chị, vui vẻ nói với mẹ:
- Mẹ à, vậy là năm học tới con được đến trường với chúng bạn. 2 bác ấy giàu và giúp nhà mình, con hứa sẽ học tập tốt, chăm chỉ để không phụ lòng tốt của 2 bác, mẹ à.
- Mẹ mãi nguyện cầu cho con được đi học, mẹ tin là như vậy. Niềm vui bây giờ dâng trào, bỗng nhiên chị long lanh tròng mắt. Bé Thư nhìn thấy:
- Sao mẹ lại khóc, lẽ ra, vui chứ mẹ, con sắp được đến trường để học lại mà.
- Khi người ta vui quá đổi, niềm hy vọng tràn đầy cũng có thể khóc con à, cảm xúc con người là vây. Mẹ vui vì sự nỗ lực của mẹ con mình được ông trời khiến vợ chồng Bác Vĩnh đến cứu giúp. Đâu phải ai cũng được vậy.
- 2 bác tốt quá, nhà mình chịu ơn bác. Làm sao gặp được 2 bác mẹ?
- Ba con đã có điện thoại bác rồi. khi con lớn con muốn gặp lên Sài Gòn là có thể.
Sáng nay, gần hết buổi sáng đã bán xong 100 tấm vé. Tuy vậy, chị vẫn để lại một tấm vé chị thích nhất sâu trong bọc tiền và nguyện cầu. Trên đường vẫn nhộn nhịp xe cộ qua lại, học sinh lũ lượt ra về, các chị áo dài trắng từng hàng chạy trên đường trông thật đẹp. Hai mẹ con mua ít thức ăn và ghé lấy vé số mới cho ngày mai tiếp tục cuộc mưu sinh.
- Mai mốt con lớn sẽ như các chị bây giờ, mẹ à.
- Con hãy nuôi dưỡng mơ ước, mẹ nghĩ nuôi dưỡng và phát triển sẽ được con nhé.
Lòng 2 mẹ con lại dấy lên niềm tin yêu một ngày mai tươi sáng. Con gió hạ làm tung mái tóc bồng bềnh của vài cô nữ sinh trong gió trông đẹp nét phơi phới mười tám, một thời mẹ của Thư mơ ước nhưng không thành hiện thực. Rất may là mẹ Thư được một lần mặc áo cô dâu về nhà anh Hồ.
- Con à, một thời mẹ mơ ước được mặc chiếc áo dài trắng ấy tung tăng cùng chúng bạn nhưng cả đời mẹ không có được, mẹ tin con sẽ làm được, con sẽ là một nữ sinh cấp III nghĩa là con phải chăm chỉ từ mái trường tiểu học, con hứa với mẹ nhé.
- Dạ. Con hứa với mẹ ba. Con thích học tập.
Buổi chiều, trong bàn ăn tương đối thịnh soạn hơn mọi ngày, như cách ăn mừng của người nghèo, mẹ Thư thỏ thẻ cùng Hồ, không khẽ khàng như lần cho Thư nghỉ học, phụ bán cùng mẹ, thái độ lần này có vẻ cương quyết. Chị nói với anh Hồ rất thong thả, nhưng đầy cương nghị:
- Anh à, em nghĩ trời đất hộ trì chúng ta, tự nhiên hôm nay có bác Vĩnh, một ông chủ sản xuất xe lăn mua vài vé số cho Thư vì tình thương, nhưng trọn duyên từ đó dắt vào nhà và hứa giúp anh chiếc xe lăn. Lòng tốt của vợ chồng bác cao cả quá anh à, em nghĩ anh có thể dùng phương tiện này kiếm sống, thu nhập sẽ tăng thêm, tằn tiện và chăm chỉ có thể cho 2 con Thư và Hùng học đến cấp III anh à.
- Anh cũng chỉ mong vậy thôi. Ông trời có mắt, anh phải cố gắng và nỗ lực hơn nữa, em à.
Như thường lệ, anh Hồ ở nhà chuẩn bị nấu cơm trưa cho cả nhà cùng ăn, khi cắm nồi cơm điện xong, lòng anh cảm thấy bồn chồn khó tả, điện thoại reo anh anh bắt máy, chắc là vợ anh gọi về nhắc nấu cơm trưa. Nhưng không, Vĩnh gọi từ Sài Gòn:
- Anh Hồ à, nhân viên tôi đã gửi xe và 2 chiếc cặp cho 2 cháu chuẩn bị năm học mới. Đã gửi mấy hôm rồi, gia đình nhận được chưa?
- Dạ chưa bác Vĩnh à, chắc nay mai sẽ đến thôi. Vợ chồng em cảm ơn lòng tốt của 2 bác. Chúc 2 bác khỏe mạnh và làm ăn phát đạt.
- Không có gì đâu anh, nhắc 2 cháu chăm học, khi nào bác Vĩnh xuống sẽ ghé thăm. Cố gắng lên anh nhé.
- Dạ, mong khi nào 2 bác có dịp xuống xem kết quả. Em sẽ cố gắng bác à.
- Vậy anh Hồ nhé, tôi báo để anh khỏi trông ngóng. Chúc gia đình anh tiến bộ và bình an. Tạm biệt anh.
- Dạ, Em mừng lắm anh à. Mong anh chị vui, cho em chuyển lời cảm ơn chị nữa, anh nhé.
Lòng anh rộn ràng vui như trẻ con được mẹ mua áo mới. Ngoài sân góc phải, cơn gió nhẹ làm xào xạc lá cây xoài lồ lộ cặp xoài sởn sơ, bây giớ anh mới thấy, thật vui mắt. Thì ra, mới 4 năm trước anh trồng 4 cây, mong lớn có tàn lá che ánh nắng phía tây, bây giờ đã kết trái, xoài tơ mùa đầu ít trái nhưng to lớn.
Lại có điện thoại reo, anh nghe máy:
- Alo, ai vậy?
- Tôi là nhân viên bưu điện giao bưu phẩm cho anh, anh chỉ đường tôi vào tận nhà nhé
- Dạ, anh đang ở đâu?
- Tôi đang đứng ngay quán tạp hóa cô 2 Thơm.
- Anh vào thêm một đoạn chừng cây số nữa có một ngã 3 nhỏ, đầu đường có cây dừa lửa quẹo vào 30 met, là nhà tôi. Anh hỏi Hồ thợ hồ ai cũng biết.
- Ok anh.
Hồ run lên vì xúc động, chiếc xe lăn lắc mới tinh khôi được xếp trong hộp cạc tông. Anh chưa bao giờ dám nghĩ đến, thế mà giờ đây anh đã có trong tay. Mừng đến muốn khóc. Khi chiếc xe được ráp xong, anh nhờ người ráp ngồi lên lắc tay, đi thử rồi chỉ bảo giúp. Anh bước tới chiếc xe, vịn và hôn lên cần lắc, và nói: “Từ nay, tôi sẽ cùng bạn đồng hành trên khắp nẻo đường ngược xuôi”. Người giao hàng bất ngờ và xúc động lắm. Anh thầm cảm ơn Trời Phật đã dung ruỗi cho anh được gặp Vĩnh - Người từ tâm quá đổi. Lòng anh nguyện cầu cho anh chị Vĩnh làm ăn thịnh vượng để giúp được nhiều người như anh.
Từ ngày Hồ có xe lăn, anh tập sự đi gần. Khi chắc tay anh đi xa hơn, vì thế bán được nhiều vé hơn thu nhập cũng tăng dần, nhiều hơn. Cuộc sống gia đình bắt đầu ổn định. Ngày nào anh cũng bỏ vào ống heo 50 ngàn. Đây là tiền để dành, dự liệu cuối năm sẽ đập ống.
Buổi sáng hôm ấy, một buổi sáng đầy nắng gió, con đường rộn ràng hẳn lên, các phụ huynh đưa con đến trường các cháu đồng phục mới toanh, đường làng như vui cùng phụ huynh và học sinh, lòng ai cũng hân hoan trong buổi tựu trường, nhất gia đình anh Hồ. Thư và Hùng vui hớn hở, suốt chặng đường luôn miệng nói cười, cả nhà anh đưa Anh Thư và Minh Hùng đến lớp, 2 chị em học cùng trường.
Anh Thư luyến thoắng:
- Ba mẹ à. Năm rồi, con nghỉ một năm con buồn lắm, bây giờ con và em Hùng nữa được đi học cùng chúng bạn, con vui lắm. Từ nay, con sẽ cố gắng học tập, về nhà giúp ba mẹ để có thời gian kiếm tiền cho con và em học hành.
Tới cổng trướng, Hồ ngồi ngoài xe lăn đợi. Vợ anh dắt Thư và Hùng lần lượt vào lớp gửi tận tay các cô giáo phụ trách lớp một và lớp hai, rồi ra về. Lòng chị vui như tết.
Trên đường đi bán chị và anh chuyện trò. Chị nhắc lại: “Anh biết không, cũng ngày này năm ngoái, Thư không được đi học, nó đứng ngoài cổng trường đã đóng chặt, áp sát cửa nhìn vào các bạn nó trong sân trường như thèm khát được đến lớp, em buồn khôn xiết, lần đầu trong đời em khóc vì nghèo quá mà không cho con đi học”. Thôi em, ơn trời bây giờ anh tin các con sẽ chăm ngoan học hành.
Niềm vui lớn là anh đã có phương cách để sống, em sẽ bớt khổ và con cái chúng ta bắt đầu một hy vọng mới. Làn giáo nhẹ thổi qua làm mát lòng một người tật nguyền đã bước lại vào đời với hy vọng sẽ cải thiện đời sống gia đình cho tương lai tươi sáng hơn.


Phạm Ngọc Dũ


Đăng nhập để trả lời
0