Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Giai nhân và tình yêu mùa hạ

1 trả lời, 11 lượt xem — Trang 1 / 1

Giai nhân & Tình yêu màu hạ của Ngã Du Tử (Phạm Ngọc Dũ).
Bài nhận định của Ts. Bùi Quang Xuân, cảm ơn anh đã bỏ thời gian viết nhận định cho bài thơ này.
Trân Trọng cảm ơn anh. NDT

GIAI NHÂN & TÌNH YÊU MÀU HẠ
(Cho giai nhân mùa hạ)


Hạ nhớ lắm, bàn tay em nắm chặt
Thương thật rồi, môi thắm rực màu yêu
Em, giai nhân trong ánh mắt yêu kiều
Phút thánh thiện tình lên ngôi từ ấy


Sóng yêu thương tỏa giữa đời bừng dậy
Như vầng mây của Thần Thánh trên cao
Phút giao thoa dòng máu nóng tuôn trào
Ồ quả đất mừng lên mùa mở hội


Trăng dậy thì tình yêu về rất vội
Tôi yêu em giữa trời đất vô cùng
Màu hạ nào? Ngày xưa vàng như mật
Trần gian ơi, giữ mãi khối tình chung


Phượng rực rỡ tô thêm màu xiêm áo
Lòng hân hoan trời đất cũng dị thường
Trường thiên nào nói hết nỗi yêu đương
Đời thật tuyệt mùa hương yêu mỹ lệ.


NGÃ DU TỬ/ SG



GIAI NHÂN VÀ TÌNH YÊU MÀU HẠ:
KHÚC TRÁNG CA CỦA TÌNH SI &
NIỀM TIN NHÂN THẾ

Trong dòng chảy của thi ca đương đại, khi nhiều cây bút mải mê đi tìm những cấu trúc ngôn từ góc cạnh hay những nỗi buồn ưu uất, thì thơ của Ngã Du Tử (Phạm Ngọc Dũ) lại như một dòng sông hiền hòa, chở nặng phù sa của tình yêu và niềm tin yêu cuộc sống. Đến với "Giai nhân & Tình yêu màu hạ", người đọc không chỉ bắt gặp những vần thơ ngọt ngào về một bóng hồng trong ký ức, mà còn chạm vào một bản thể thi sĩ đầy khát vọng, luôn muốn nâng niu cái đẹp lên tầm mức thiêng liêng. Với phong cách bình thơ chiêm nghiệm, bài viết này mong muốn mở ra cánh cửa tâm hồn của một "gã du tử" luôn hát khúc tráng ca giữa đời thường, để thấy rằng tình yêu chính là chất xúc tác kỳ diệu nhất khiến trần gian trở nên mỹ lệ.
Ngay từ những câu thơ mở đầu, tác giả đã thiết lập một không gian nghệ thuật rực rỡ và tràn đầy sức sống:
"Hạ nhớ lắm, bàn tay em nắm chặt Thương thật rồi, môi thắm rực màu yêu".
Không phải là cái nhớ nhung sầu muộn, mùa hạ trong thơ Ngã Du Tử là mùa của sự giao thoa, của những "dòng máu nóng tuôn trào". Nhà thơ đã nâng tầm người thương thành "giai nhân trong ánh mắt yêu kiều", nơi "phút thánh thiện tình lên ngôi từ ấy". Hình ảnh so sánh tình yêu tỏa lan như "vầng mây của Thần Thánh trên cao" cho thấy một tư duy nghệ thuật mang đậm màu sắc lãng mạn và sự sùng bái cái đẹp. Tình yêu ở đây không chỉ là cảm xúc cá nhân mà còn mang tầm vóc vũ trụ, làm cho "quả đất mừng lên mùa mở hội". Đây chính là nét độc đáo trong cá tính sáng tạo của Ngã Du Tử: ông luôn đặt cái tôi trữ tình trong mối tương quan hòa hợp với đất trời, biến mỗi rung động nhỏ bé thành một sự kiện trọng đại của nhân gian.
Càng về cuối bài thơ, cảm xúc càng trở nên nồng nàn và da diết hơn:
"Tôi yêu em giữa trời đất vô cùng Màu hạ nào? Ngày xưa vàng như mật".
Hình ảnh "vàng như mật" gợi lên một sự ngọt ngào, sánh đặc của ký ức, khiến cho thời gian như ngưng đọng trong khối tình chung vĩnh cửu. Sự xuất hiện của hoa phượng "rực rỡ tô thêm màu xiêm áo" không chỉ là một tín hiệu mùa vụ, mà là biểu tượng của một tâm hồn hân hoan, yêu đời đến mức thấy "trời đất cũng dị thường". Nhà thơ đã khẳng định một triết lý nhân sinh sâu sắc: dù cuộc đời có bao biến thiên, nhưng nếu giữ được "mùa hương yêu mỹ lệ" trong lòng, con người sẽ luôn thấy cuộc đời thật tuyệt vời. Lối gieo vần nhịp nhàng cùng những tính từ giàu biểu cảm như "thánh thiện", "mỹ lệ", "kiêu kỳ" đã tạo nên một nhạc điệu vừa sang trọng, vừa gần gũi, dễ dàng len lỏi vào trái tim của những bạn yêu thơ trên diễn đàn Sông Quê.

"Giai nhân & Tình yêu màu hạ" là một minh chứng cho hồn thơ an nhiên nhưng không kém phần nồng cháy của Ngã Du Tử. Tác phẩm không chỉ là lời tự tình của một cá nhân mà còn là lời nhắc nhở dịu dàng về việc trân trọng những khoảnh khắc đẹp đẽ nhất của kiếp người. Khép lại bài thơ, dư âm về một tình yêu màu hạ vàng óng và rực rỡ vẫn còn mãi, như một nhịp cầu nối liền quá khứ và hiện tại, giữa thực tại trần gian và cõi mộng yêu đương.
Bởi sau tất cả, khi trái tim còn biết rung động trước cái đẹp, đó chính là lúc con người đang sống một cuộc đời trọn vẹn và ý nghĩa nhất.


Bùi Quang Xuân – Những cánh cửa tâm hồn





Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.05.2026 06:07:42 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>


Sáng nay, 7/5/26 gọi cho anh Lê Viết Yên lên cafe Hòa Vàng đường Hồng Lĩnh. Q.10 cũ, ghé thăm thì sĩ Phạm Thiên Thư. Vào thăm thấy chú nằm bình yên.
Ra ngoài ngồi cafe với anh Yên.
"Ngọn đèn đã khô dầu, chắc cháy không bao lâu!" 11 giờ tôi chào cô Báu và anh Yên ra về, anh còn nán lại với cô nhờ anh tí việc.
Chiều nay, nghe tin thi sĩ miền Nam nổi tiếng một thời đã trút hơi thở cuối cùng, vào lúc 16.g15 ngày 7/5/ 2026 tại nhà riêng Cafe Hoa Vàng, đường Hồng Lĩnh, Q 10 trở về thật bình yên.
Tôi gửi lại bài thơ tặng: Thi sĩ: Phạm Thiên Thư viết 2008. Đăng trong thị phẩm: MẮT THÁNG GIÊNG năm 2011.

ĐỌC LẠI ĐOẠN TRƯỜNG VÔ THANH

                        Ngó lên đỉnh Động Hoa vàng
                        Thấy người nằm ngủ dưới tàng mây xanh
                        Cỏ hoa ngan ngát xây thành
                        Sướng. Cười khan động đến vành trăng chao.
                                                  NDT
                      (Kính tặng nhà thơ Phạm Thiên Thư)


Lời hay đọc mấy tàn canh
Hai mươi bảy bức vô thanh hậu Kiều
Sắc tài mỗi mỗi dòng thêu
Bỗng trầm cùng bậc đăm chiêu mắt ngời

Tiếng reo vút mặt ngang đời
Hai trăm... sau, Nguyễn Du ơi, tuyệt hồng
Phận Kiều chiếu diệu Thinh không
Phạm Thiên Thư chấp bút lồng cánh mây

Trăng leo lên mấy tàng cây
Sáng bừng trang sách trải đầy hoa sân
Hương thơm chữ nghĩa vô ngần
Phả vào nhật nguyệt tầng tầng bay xa

Nhớ người "sổ gói tên Hoa"
Giọt lệ xưa chuyển hóa là ngọc châu
Trăm năm nước chảy qua cầu
Cung tay nhận đón con tàu "vô thanh"

Gấp trang sách "hậu tân thanh"
Ngày lên mây trắng, trời xanh dịu vời.

Ngã Du Tử/ SG


H. Tôi và thi sĩ Phạm Thiên Thư


Đăng nhập để trả lời
0