Thật quá vô lại, Tô Trình vô cùng cạn lời.
Nếu là người thường vô lại như vậy, trực tiếp đuổi đánh ra ngoài là xong, nhưng trớ trêu thay đây lại là một nhà sư, lại còn mang danh hiệu đại sư, điều này khiến người ta rất khó xử.
Quét rác đuổi một vị đại sư Phật môn ra khỏi cửa, bất kể Tô Trình giải thích thế nào chắc chắn cũng sẽ gây ra sự chỉ trích từ người ngoài, nhất là khi tín nam tín nữ cũng không phải ít.
Nhìn thấy Đạo Minh vẻ mặt nghiêm nghị ngồi xếp bằng đả tọa ở đây, Tô Trình có chút bất lực, tên này quả thực là có chỗ dựa nên không sợ hãi gì cả.
Đám tiểu tư bên ngoài đều vô cùng tức giận, từng người xắn tay áo lên, chỉ chờ Công gia hạ lệnh là ném tên hòa thượng này ra ngoài.
Tô Trình nhìn thoáng qua Đạo Minh đại sư, quay đầu cười lạnh: "Đi nha môn huyện Trường An báo quan, cứ bảo trong nhà có kẻ trộm!"
"Vâng ạ, tiểu nhân đi ngay!"
Trên mặt Đạo Minh tĩnh lặng như nước, cứ tự mình ngồi đó thầm niệm kinh văn, dường như hoàn toàn không nghe thấy gì cả.
Chẳng bao lâu sau, bên ngoài cuối cùng đã có động tĩnh.
Bộ khoái nha môn huyện Trường An tới vô cùng nhanh chóng, đây là người của phủ An Khang Quận Công báo quan, mà An Khang Quận Công lại là người được Hoàng đế sủng ái!
Trên đường đi, lòng họ vô cùng thấp thỏm, phủ Quận Công chắc chắn cao thủ như mây, đến cả phủ Quận Công còn không giải quyết được, mấy tên bộ khoái bọn họ có thể giải quyết sao?
"Bái kiến Công gia!" Đám bộ khoái run rẩy hành lễ.
Tô Trình cười nói: "Phiền các vị tới đây, người này cứ lì lợm ở chỗ ta không chịu đi, ta cũng không biết phải làm sao, chỉ đành làm phiền các vị vậy!"
Người đang ngồi xếp bằng là một nhà sư, xuất hiện ở phủ Quận Công, nghĩ thế nào cũng không giống là một nhà sư vô danh tiểu tốt nào đó.
Hơn nữa nhìn khí độ của nhà sư này cũng rất phi phàm, mấy tên bộ khoái vô cùng khó xử, nhưng bọn họ có thể nói lời từ chối sao?
Không dám! Mấy tên bộ khoái đành cắn răng tiến lên vây quanh: "Xin hỏi đại sư đang tá túc ở đâu? Đến phủ Quận Công có việc gì? Tại sao không chịu rời đi?"
"Bần tăng ở đây là vì thiên hạ thương sinh!" Đạo Minh vẻ mặt đầy từ bi.
Đám bộ khoái đều ngẩn người, cái quái gì vậy? Vì thiên hạ thương sinh? Chuyện này thì liên quan gì tới thiên hạ thương sinh?
"Đại sư, dù sao đây cũng là phủ Quận Công, đã là Quận Công không muốn ngài ở đây, ngài xem có phải nên đổi chỗ khác đả tọa hay không?"
"Không, Quận Công không giao kinh văn cho bần tăng, bần tăng sẽ không rời đi!" Đạo Minh đại sư kiên định nói.
Kinh văn? Việc này lại liên quan gì đến kinh văn? Đám bộ khoái mặt đầy ngơ ngác.
Tô Trình cười nói: "Ta từng nghe sư phụ mình niệm qua một đoạn kinh văn, Đạo Minh đại sư biết được vài câu trong đó, nhất định bắt ta đưa hết kinh văn cho ngài ấy, nhưng mà, bao nhiêu năm trôi qua rồi, ta đã không nhớ rõ nữa."
Mấy vị bộ khoái nghe xong liền vỡ lẽ, ánh mắt họ nhìn Đạo Minh thay đổi hẳn, mang theo vài phần khinh bỉ, đây chẳng phải là vô lý gây sự, làm khó người khác sao?
"Đại sư, Quận Công đã không nhớ rõ kinh văn rồi, ngài làm vậy có phải hơi không thỏa đáng không?" Bộ khoái cân nhắc lời lẽ nói.
"Bần tăng biết, thực ra cậu ta đều nhớ rõ cả!" Đạo Minh kiên quyết nói.
Đám bộ khoái đều cạn lời, cho dù Quận Công có thực sự nhớ đi chăng nữa, người ta có muốn nói cho ông hay không thì đó cũng là quyền của người ta chứ, ông đây chẳng phải là vô lý gây sự sao?
"Đại sư, nếu ngài vẫn không chịu đi, thì bọn tiểu nhân đành đắc tội, khiêng ngài ra ngoài vậy."
"An Khang Quận Công, Lan Đình Tập Tự thiếp chẳng qua là vật ngoài thân, mà Phật kinh lại có thể phổ độ chúng sinh, cái nào nhẹ cái nào nặng? Chẳng lẽ Quận Công thực sự muốn đòi bằng được Lan Đình Tập Tự thiếp sao?"
Thực ra Tô Trình không phải nhất định muốn đòi Lan Đình Tập Tự thiếp, bản thân hắn cũng không phải không có cách lấy được, hắn chỉ là bất mãn với thái độ của đám đại sư này, dường như mọi thứ đều là đương nhiên, lại còn mượn danh nghĩa cái gọi là đại nghĩa.
Tô Trình mỉm cười: "Ta nghĩ Đạo Nhạc đại sư chắc chắn đã hiểu lầm rồi, ta không hề muốn đòi Lan Đình Tập Tự thiếp, ta là thực sự đã quên rồi, xin Đạo Nhạc đại sư hãy trở về cho."
Đạo Minh đại sư vốn luôn tĩnh lặng như nước cuối cùng đã biến sắc, lời này của Tô Trình có ý gì?
Cho dù Phật môn có mang Lan Đình Tập Tự thiếp tới thì Tô Trình cũng sẽ không đổi!
Nói cách khác, hôm nay ông ta tới đây không những không lấy được kinh văn, trái lại còn khéo quá hóa vụng?
Ông ta - Đạo Minh mất mặt thì không sao, nhưng không thể mất kinh văn!
"Làm phiền mấy vị công sai!"
Tô Trình đã xoay người rời đi không chút ngoảnh lại.
"Quận Công! Quận Công! Bần tăng thực sự là vì thiên hạ thương sinh mà!"
Thế nhưng Tô Trình vẫn không hề quay đầu lại.
"Đại sư, đại sư, xin đừng làm khó bọn tiểu nhân."
Đạo Minh thở dài một tiếng, vẻ mặt đau khổ bước ra ngoài, ông ta không sao ngờ được sự tình đã diễn biến đến bước này, điều này khiến ông ta không biết phải giải thích với các sư huynh đệ trong tự như thế nào.
Tuy nhiên, phủ Quận Công vẫn không thể trở lại vẻ an ninh ban đầu, tiếp theo đó không ngừng có tăng nhân xin gặp, thiếp bái tới tấp bay tới như bông tuyết.
Thế nhưng, Tô Trình đều từ chối hết.
Ta không thèm chơi với các người nữa! Dù sao ta cũng chẳng có chỗ nào cần cầu cạnh các người.
Cầu Nhiêm Khách đang sốt ruột chờ đợi trong phủ Lý Tĩnh, cuối cùng cũng chờ được cuốn sổ tay hàng hải của Tô Trình.
"Những gì viết trong này, ta đều xác định là hữu dụng, ta chỉ có thể giúp ngươi đến đây thôi." Tô Trình trịnh trọng nói.
Cầu Nhiêm Khách cười lớn: "Đa tạ, đa tạ, có hải đồ và sổ tay tương trợ, mỗ nhất định có thể thuận lợi vượt biển đông tới Phù Tang!"
"Ta ở đây có mấy người, hy vọng có thể đi theo Trương đại hiệp để mở mang tầm mắt, mong Trương đại hiệp tiện đường mang theo họ." Tô Trình vỗ tay, năm người bước vào.
Cầu Nhiêm Khách thực ra đã sớm dự cảm được điều này, trên một con thuyền nhiều thêm vài người cũng chẳng sao, liền gật đầu cười nói: "Được, cứ để họ đi theo ta là được!"
"Ta ở Trường An đợi tin các người thuận lợi trở về!" Tô Trình cười nói.
Cầu Nhiêm Khách trong lòng có chút kích động, khi hắn trở lại Trường An, Tô Trình nhất định sẽ giao hải đồ của toàn bộ thế giới cho hắn!
Tô Trình nghiêm sắc mặt nói: "Trương đại hiệp chuyến này xuôi nam, e là sẽ không được bình yên!"
Cầu Nhiêm Khách thản nhiên cười nói: "Quận Công yên tâm, mỗ trong lòng tự có tính toán, dăm ba con tép riu mà thôi, không đáng nhắc tới!"
Tô Trình nghe vậy cũng yên tâm phần nào, Cầu Nhiêm Khách dù sao cũng là hảo hán tung hoành nam bắc, cả đời chỉ thua một lần, chính là thua trong tay hắn.
Tiễn Cầu Nhiêm Khách và những người khác đi, Tô Trình còn chưa kịp bước vào cửa phủ, một đại hán cưỡi ngựa như gió lao tới, túm lấy cổ áo Tô Trình.
"Cuối cùng cũng bắt được nhóc con nhà ngươi!" Đại hán cười lớn.
"Quận vương tìm ta có việc gì sao?" Tô Trình ngơ ngác hỏi.
Người tới chính là Hà Gian Quận Vương Lý Hiếu Cung, tuy Tô Trình từng đánh đấm Kinh Vương Lý Nguyên Cảnh, nhưng gặp Quận Vương Lý Hiếu Cung thì vẫn phải ngoan ngoãn tử tế.
"Gọi cái gì mà Quận vương? Sao không gọi một tiếng bá bá? Sao không thấy ngươi tới phủ ta uống rượu? Chẳng lẽ rượu Thiêu Đao Tử ngươi bán cho lão phu lại pha nước rồi hả?" Lý Hiếu Cung bất mãn nói.
"Bá phụ, đó chắc chắn là do Trình bá phụ làm, không liên quan gì đến con!" Tô Trình rụt cổ nói.
Lý Hiếu Cung cười lớn: "Hôm nào lão phu nhất định đi tẩn cho Trình lão yêu một trận cho hả giận!"
Dứt lời, Lý Hiếu Cung cũng chẳng quản Tô Trình có nguyện ý hay không, kéo hắn đi về phía Vương phủ.