Thật ra, sau khi Tiểu Đồng Đồng lấy được cây bút đó từ chỗ chị gái, chơi mãi chơi mãi, cũng chẳng biết vứt ở đâu nữa, đến buổi tối, cậu bé càng không nhớ tới chuyện này.
Buổi chiều, Mặc Phi nhận được điện thoại của mẹ, cô liền khoanh chân ngồi trên ghế sô pha, vừa nói vừa cười tám chuyện với mẹ.
Phụ nữ với đàn ông quả thật là hai sinh vật hoàn toàn khác biệt. Như Hi Hi chẳng hạn, con bé thường xuyên gọi điện thoại cho bạn bè của mình, đặc biệt là Lộ Vi Sa. Hai đứa một năm chẳng gặp nhau được mấy lần, nhưng trên điện thoại của bố, Hi Hi thường xuyên tìm Lộ Vi Sa trò chuyện!
Mặc Phi cũng vậy, mặc dù tính cách cô khá hướng nội, không có nhiều bạn thân, trong giới giải trí cũng chẳng có mấy người bạn thường xuyên liên lạc, nhưng với gia đình, ví dụ như mẹ, Mặc Hiểu Quyên, hoặc với vài người bạn thân hiếm hoi, ví dụ như chị Lạc Hâm của chương trình "Tri Hâm Phỏng Vấn" đài truyền hình Ma Đô, Mặc Phi vẫn giống như bao người phụ nữ bình thường khác, một khi đã tán gẫu là kéo dài cả mấy tiếng đồng hồ!
Tiểu Đồng Đồng cũng bị mẹ gọi tới nói chuyện với bà ngoại, nhưng thằng bé là con trai mà! Làm gì có nhiều chuyện để nói như vậy? Nhóc bị mẹ ôm trong lòng, chu cái miệng nhỏ nhắn nói chuyện với bà ngoại chưa đầy hai phút đã thấy hơi không kiên nhẫn rồi.
Chẳng vui chút nào!
Hơn nữa, bị mẹ ôm chặt thế này nóng quá đi!
Tiểu Đồng Đồng bèn vùng vẫy muốn xuống đất tự chơi.
Mặc Phi đành cười khổ đặt thằng bé xuống. Thế nhưng, cô nhanh chóng nhìn thấy Tiểu Đồng Đồng bước đôi chân ngắn mũm mĩm đi ra khỏi phòng khách, bèn vừa cầm ống nghe, vừa gọi với theo thằng bé: "Không được chạy lung tung đâu nhé, càng không được gọi Bao Tử mở cửa cho con, ra ngoài chơi nguy hiểm lắm đấy!"
Tiểu Đồng Đồng cười hi hi, không thèm quay đầu lại mà chạy biến đi.
Mặc Phi thấy Tiểu Đồng Đồng chỉ chạy tới cầu thang chơi với Bao Tử thì yên tâm hẳn, vừa tiếp tục nói chuyện điện thoại, vừa chú ý động tĩnh của thằng bé. Chỉ cần không chạy lên lầu, hoặc để Bao Tử mở cửa chạy ra ngoài là Mặc Phi không quá lo lắng Tiểu Đồng Đồng sẽ gặp nguy hiểm. Dù sao thì cũng đang ở trong nhà mà!
Bao Tử chán muốn chết rồi, vừa thấy Tiểu Đồng Đồng xuất hiện liền vui mừng vẫy đuôi, lăng xăng chạy lại gần, cúi đầu dụi dụi vào chân Tiểu Đồng Đồng, phấn khích đến mức quên cả trời đất!
"Hi hi, hi hi!" Tiểu Đồng Đồng bị Bao Tử liếm vào tay, thỏa mãn cười rộ lên. Thế nhưng, rất nhanh sau đó, tầm mắt của nhóc đã rơi vào bên cạnh tấm đệm Bao Tử dùng để ngủ.
"Ơ? Ở đây này! Của chị gái!" Tiểu Đồng Đồng chu cái miệng nhỏ, dùng giọng nói non nớt khẽ lầm bầm một tiếng, tiến lại gần, kinh ngạc nhìn ngắm cây bút đang nằm trên mặt đất.
Sao bút của chị gái lại ở đây nhỉ? Tiểu Đồng Đồng đã quên mất, tối qua chính là cậu nhóc vứt ở đây. Nhóc cầm bút của chị gái chơi một vòng, sau đó lại chạy đi khoe với Bao Tử, nhưng đột nhiên nghe thấy bố gọi đi ăn cơm, thế là nhóc vui vẻ vứt bút chạy tới phòng ăn...
Thế nhưng, Tiểu Đồng Đồng lại cứ tưởng là Bao Tử nhặt về cất giấu, nhóc cười hi hi vỗ vỗ đầu Bao Tử, nói: "Bao Tử không ngoan nha!"
Bao Tử lại xán cái mặt chó lại, dùng cái miệng ngoác ra đáp lại nụ cười của tiểu chủ nhân. Nó tưởng tiểu chủ nhân đang khen mình, phấn khích vẫy đuôi kịch liệt, cố gắng lấy lòng tiểu chủ nhân.
Đã tìm thấy bút của chị gái rồi, Tiểu Đồng Đồng liền cầm lấy chơi. Hôm qua nhóc đã tìm ra bí quyết mở cây bút này, hai bàn tay nhỏ bé dùng sức kéo mạnh, nhóc liền vặn được nắp bút ra, để lộ ra ngòi bút ngắn ngủn.
Bao Tử đứng một bên, cái đầu ngẩng cao, vừa thở hồng hộc vừa nhìn. Thế nhưng, mở nắp bút ra rồi thì làm gì đây?
Tiểu Đồng Đồng nghiêng cái đầu nhỏ suy nghĩ một chút, nhớ tới hôm đó chị gái vẽ tranh cho mình, mắt nhóc sáng lên, cười khanh khách một tiếng, rồi hô to: "Vẽ tranh!"
Mặc Phi đang gọi điện thoại trong phòng khách, không chú ý tới Tiểu Đồng Đồng đang nói cái gì, cứ tưởng nhóc lại đang lầm bầm với Bao Tử, cho nên cô chỉ liếc mắt nhìn về phía Tiểu Đồng Đồng một cái. Bức tường che khuất một chút, nhưng vẫn có thể nhìn thấy cái mông nhỏ của nhóc, nên Mặc Phi cũng chẳng có phản ứng gì.
Sở dĩ Mặc Phi nhìn thấy mông của Tiểu Đồng Đồng, là vì thằng bé đang bắt chước chị gái! Lúc trước khi chị gái vẽ tranh cho nhóc, chính là bắt nhóc phải ngồi xuống, không được nhúc nhích!
Chỉ thấy nhóc con cong cái mông nhỏ ngồi xổm xuống, tay phải cầm bút, tay trái lại đè lên lưng Bao Tử, lầm bầm nói: "Ngồi, Bao Tử, ngồi..."
Bao Tử rất nghe lời, trước đây từng được Dương Dật huấn luyện một vài khẩu lệnh, cho nên khi nghe tiểu chủ nhân bảo ngồi, nó liền rất ngoan ngoãn khuỵu hai chân sau, hai chân trước chống xuống rồi ngồi bệt xuống.
Bao Tử lè lưỡi thở phì phò, đôi mắt chó vẫn như mọi khi lộ rõ vẻ sầu muộn. Nhưng thực ra, chỉ là do mắt nó mọc như vậy mà thôi. Bao Tử rất vui vẻ, cái đầu quay qua quay lại theo thân hình nhỏ bé đang loay hoay của tiểu chủ nhân, tưởng tiểu chủ nhân đang chơi trò chơi với mình. Thế thì tuyệt quá rồi! Nếu không có chủ nhân chơi cùng, hoặc đùa giỡn với ba con mèo béo kia thì Bao Tử chán chết mất!
Tiểu Đồng Đồng học theo chị gái, ra dáng người lớn hài lòng gật gật cái đầu nhỏ với Bao Tử, lầm bầm: "Chuẩn bị vẽ tranh đây!"
Chỉ thấy nhóc con đứng dậy, đi về phía bức tường trắng tinh. Thật khéo, bức tường ở khu vực cầu thang này lại không hề ốp gạch men...
Vẽ tranh đâu có đơn giản như Tiểu Đồng Đồng nghĩ? Nhất là dùng bút bi vẽ nguệch ngoạc lên tường, Tiểu Đồng Đồng phát hiện ra, một đường kẻ nhóc vẽ ra đều méo mó vẹo vọ, ngòi bút còn cào lên mặt tường làm rơi ra chút bột trắng xóa, bay lả tả theo đường vẽ của nhóc!
"Ơ?" Nhóc con kinh ngạc thốt lên một tiếng, còn quay đầu nhìn Bao Tử, dường như đang muốn chia sẻ phát hiện của mình với Bao Tử.
Ánh mắt Bao Tử chạm vào tiểu chủ nhân một lát rồi lại cúi đầu xuống, một lát sau mới ngẩng lên. Thế nhưng lúc này, Tiểu Đồng Đồng đã không còn giao lưu với nó nữa, nhóc con đang đầy hứng thú tiếp tục dùng bút "vạch" lên tường.
Chuyện vẽ tranh cho Bao Tử phút chốc đã bị Tiểu Đồng Đồng ném ra sau đầu, nhóc cảm thấy mình cần phải thực hiện một cuộc nghiên cứu cực kỳ lợi hại!
Chỉ thấy nhóc con bắt đầu từ cạnh tường, cầm bút, dùng sức vạch lên tường! Một vệt dài xuất hiện trên tường, Tiểu Đồng Đồng vẫn còn chưa đã thèm, vạch tiếp vào bên trong, vạch lên cả ổ của Bao Tử.
Bao Tử chán nản vẫy vẫy cái đuôi, cơ thể không hề cử động, chỉ xoay đầu nửa vòng nhìn tiểu chủ nhân. Với đôi mắt sầu muộn của mình, dường như nó đã quen với những ngày tháng nhẫn nhịn chịu đựng này...
Bút của Hi Hi bị vạch lung tung thế này, chắc cũng chẳng viết được chữ nào nữa rồi!
Nhưng Tiểu Đồng Đồng nào nghĩ tới những điều đó, nhóc còn thấy phát hiện này của mình thật thú vị, trong lòng vui sướng nghĩ tới việc đợi chị gái về sẽ kể cho chị nghe!
"Ơ!" Tiểu Đồng Đồng vạch vài cái, phát hiện trên mặt sàn cạnh tường có chút bột trắng, bàn chân nhỏ của nhóc giẫm lên, còn in ra vài dấu chân nhỏ xíu!
Cái này thú vị quá đi mất!
Sự chú ý của Tiểu Đồng Đồng lập tức bị chuyển hướng, nhóc quên béng việc tiếp tục "vẽ tranh", hưng phấn giẫm tới giẫm lui trên đống bột trắng đó.
Mặc Phi đang tán gẫu điện thoại với mẹ, vẫn luôn nghe thấy tiếng cười vui vẻ của Tiểu Đồng Đồng từ phía cầu thang, cô không mảy may nghi ngờ, rất yên tâm tiếp tục cuộn mình trên ghế sô pha.