Nhật Ký Dục Vọng Quảng Châu

Lượt đọc: 94 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 55

❊ ❊ ❊

Đây là thư điện tử Trương Vũ Triết hồi đáp thư từ chức của Nguyệt Nhi. Cô chỉ gửi cho mình hắn, trong thư cô nêu lý do xin nghỉ việc vì phải ra nước ngoài du học.

Trong email, Trương Vũ Triết giữ thái độ đúng chất công việc, nói vài lời khích lệ và giữ người lại. Vì tôi là trưởng nhóm của Nguyệt Nhi nên hắn đã gửi bản sao (CC) email đó cho tôi.

Tôi liên tục gọi cho Nguyệt Nhi, nhưng rốt cuộc vẫn không thể liên lạc được.

Trằn trọc trên giường, tôi đếm cừu đến mức cả đàn cừu ở Trung Quốc cũng sắp bị đếm sạch, vậy mà vẫn chẳng thể gặp được Chu Công.

Khó khăn lắm mới chợp mắt được hai tiếng trước bình minh thì điện thoại đột ngột reo vang. Tôi theo bản năng bật dậy, chộp lấy máy. Vừa nhìn vào màn hình, cái tên Trương Vũ Triết hiện lên rõ mồn một, tức thì trong tôi trào dâng một khao khát mãnh liệt là ném phắt chiếc điện thoại ra ngoài cửa sổ.

Qua điện thoại, Trương Vũ Triết hỏi han về tiến độ dự án. Tôi báo cáo rằng hai ngày nay đang chốt các điều khoản thương mại trong hồ sơ mời thầu, và tôi đã đưa những điều kiện có lợi cho chúng ta vào trong đó.

Trương Vũ Triết tỏ ý tán thưởng, khen ngợi tôi một hồi, nhưng tuyệt nhiên không đả động gì đến chuyện từ chức của Nguyệt Nhi. Khi hắn sắp cúp máy, tôi không kìm được bèn hỏi, định làm thế nào để giữ chân cô ấy.

Hắn đáp lại với giọng điệu chẳng mấy bận tâm: "Cô ấy muốn đi du học, đó là quyền tự do của cô ấy, không còn cách nào khác. Cô ấy xin nghỉ một tuần, đợi khi nào về, hai chúng ta sẽ nói chuyện tử tế với cô ấy. Cô ấy là một hạt giống tốt, nhưng việc quan trọng nhất lúc này là phải thắng bằng được dự án này, lãnh đạo công ty đang rất coi trọng nó đấy!"

Tôi suýt chút nữa đã thốt ra rằng: "Nếu ông để Nguyệt Nhi nghỉ việc, tôi cũng sẽ nghỉ". Nhưng cuối cùng tôi đã nén lại, vì biết như thế thật trẻ con.

Dự án Trung tâm Triển lãm đang diễn ra thuận lợi từng bước một, đây coi như là chút ánh sáng đom đóm duy nhất trong những ngày tháng u tối của tôi.

Hồ sơ mời thầu đã được phát đi. Theo quy định đấu thầu của tỉnh Quảng Đông, cần phải công khai trong hai mươi ngày, giữa tháng mười một là có thể tiến hành đấu thầu. Tổng giám đốc Thái và hai công ty khác cũng đã bắt đầu chuẩn bị hồ sơ dự thầu. Vạn sự đã xong, chỉ chờ gió đông.

Hai thương hiệu kia bỗng dưng im hơi lặng tiếng, lòng tôi lại thấy bất an. Tôi biết điều này có thể ngụ ý hai khả năng: một là họ đã bỏ cuộc, nhưng khả năng này rất thấp; hai là họ đang ấp ủ một động thái lớn hơn.

Tôi cùng Tổng giám đốc Thái và Thái Vận đều đang tỏa đi khắp nơi thu thập thông tin, để tâm đến mọi động tĩnh của họ.

Mỗi ngày tôi vẫn gọi cho di động của Nguyệt Nhi, nhưng hầu như lúc nào cũng tắt máy. Thỉnh thoảng thấy máy mở nhưng cô ấy cũng không bắt máy. Tôi nhắn tin qua MSN, QQ cho cô ấy, nhưng đều bặt vô âm tín. Tôi đã lục lại hồ sơ của Nguyệt Nhi nhưng cô ấy không để lại số điện thoại liên lạc của gia đình, hỏi qua bạn học cũng chẳng ai có số nhà cô ấy.

Thời cổ đại, giao thông cơ bản dựa vào đi bộ, liên lạc cơ bản dựa vào... gào, nên tìm một người rất khó. Còn thời đại E bây giờ, trên đầu có máy bay, tay cầm di động, vậy mà làm mất một người lại dễ dàng đến thế.

Tôi cố ý giảm bớt số lần ghé chỗ Thái Vận. Dù có đến, chúng tôi cũng chỉ vui vẻ uống cà phê trò chuyện. Thái Vận vẫn giữ thái độ rất tự nhiên khi ở bên tôi; tôi làm gì, cô ấy thản nhiên đón nhận; tôi không làm gì, cô ấy cũng chẳng mảy may bận tâm. Mối quan hệ của chúng tôi hiện giờ nhàn nhạt, có chút mập mờ, nhưng phần nhiều giống như đôi bạn thân.

Nguyệt Nhi xin nghỉ về quê đã được bảy ngày rồi, xem chừng trong hai ngày tới cô ấy sẽ trở lại Quảng Châu. Tôi dặn Vân Thủy, hễ Nguyệt Nhi vừa về là phải báo cho tôi ngay.

Chín giờ tối hơn, tôi vừa xong việc từ công ty trở về nhà thì Lão Mạc gọi điện đến.

"Lão Sái, liên lạc được với Nguyệt Nhi chưa?" Lão Mạc ân cần hỏi.

"Chưa, như thể bốc hơi khỏi trái đất vậy. Nhưng cô ấy đã xin nghỉ việc, bảo là đi Singapore du học." Tôi lắc đầu đáp.

"Đau lòng hả?" Lão Mạc rõ ràng là đang có chút hả hê.

"Mẹ kiếp, Chopin cũng chẳng thể đàn lên nỗi buồn của tao lúc này!" Chết tiệt, câu này hồi trước lúc Lão Mạc gặp chuyện, tôi còn dùng để giễu cợt hắn, không ngờ báo ứng lại đến nhanh thế.

"Thẻ của Thái Vận mà lại rơi vào tay ông, rồi còn bị Nguyệt Nhi phát hiện, cái loại tai nạn có xác suất thấp hơn cả gặp ma này mà cũng đến lượt ông, thí chủ à, xem ra khí số của ông đã tận, hãy thuận theo dòng nước cuồn cuộn của lịch sử mà buông xuôi đi." Lão Mạc tỏ vẻ đồng cảm vô cùng.

Tôi châm một điếu 555, nhìn làn khói xanh lượn lờ, từ đậm sang nhạt, rồi dần tan biến.

"Thuận theo thế nào đây, đại sư?" Tôi hỏi.

"Giải chuông vẫn cần người buộc chuông, vết thương đàn bà gây ra thì phải nhờ đàn bà chữa trị. Đi thôi, chúng ta đến quán V-wet mới mở tìm thuốc đi." Lão Mạc ở đầu dây bên kia xúi giục.

"Ông không cần ở bên Lăng Thính à?" Tôi ngạc nhiên hỏi.

"Cô ấy đi Thượng Hải tham gia triển lãm xe rồi, mấy ngày nay tôi được tự do!" Lão Mạc nói với giọng chẳng mấy bận tâm.

Kể từ chuyện đó, mối quan hệ của hai người họ đã trở nên vô cùng vi tế. Một mặt, cả hai đều cẩn trọng duy trì tình cảm, mặt khác lại không ngừng cãi vã phá hoại nó.

Tôi bị Lão Mạc kéo đến quán bar V-WET ở tòa nhà Thiên Hà. Quán này không lớn lắm, là dạng bar ồn ào, nhạc rất được. Điểm khác biệt so với các quán bar khác là ở đây có khá nhiều nhân viên là người nước ngoài, mặc dù đối tượng khách hàng chủ yếu vẫn là người Trung Quốc.

Ở đây có rất nhiều cô gái xinh đẹp, nhưng họ đều được quán thuê về để tiếp rượu, chỉ là không nhận tiền boa. Nhiệm vụ của họ là uống rượu cùng khách để khách mua thêm rượu.

Kệ đi, tôi chỉ đến để mua say, chứ ai chuốc cho tôi say thì có quan trọng gì.

Tôi bắt đầu uống không ngừng nghỉ với cô quản lý người Tây có bộ ngực khủng tên Jane. Cô nàng này nói tiếng Trung còn sõi hơn cả người Quảng Châu. Chúng tôi uống đến mức ôm ấp rồi ca hát ầm ĩ. Khi cô nàng phải đi tiếp khách khác, tôi mượn hơi men, ôm lấy rồi hôn lên mặt cô ta, mắt dán chặt vào bộ ngực đầy đặn, thì thầm bên tai trêu chọc: "Jane, bóng rổ của tôi đánh còn hay hơn Michael Jordan, bóng của cô có thể cho tôi mượn dùng một đêm không?"

Jane nhìn tôi chằm chằm vào ngực cô ta, hiểu ý tôi, liền nháy mắt, cười bảo bên tai tôi: "Lương à, bây giờ không phải thời gian thi đấu đâu, hơn nữa Jordan chỉ dùng có một quả bóng thôi."

Tôi cũng cười ha hả: "Tôi có thể chơi cùng lúc hai quả bóng, nên tôi giỏi hơn hắn". Nói xong tôi mới buông cô ta ra. Người phương Tây đúng là khác với mấy cô gái Trung Quốc chúng ta, đến cách tán tỉnh cũng hài hước như vậy.

Tôi lại quay sang uống cùng mấy cô bé mà Jane gọi đến tiếp chúng tôi. Một em tên Tiểu Ngư, một em tên Mẫn Mẫn. Dưới ánh đèn nhấp nháy, trông các cô bé đều khá xinh xắn, hơn nữa nhìn tuổi tác cũng không lớn, chưa đầy 20.

Hỏi ra mới biết, các em đều là người Quảng Châu, tốt nghiệp trung cấp chưa lâu, không tìm được việc làm, lại ham chơi nên đến quán bar làm việc, vừa được chơi vừa có tiền.

Chúng tôi cùng nhau chơi lắc xí ngầu uống rượu. Chẳng biết từ lúc nào mà cả nhóm đã nốc hết hai chai Vodka. Tôi càng uống càng hăng, cứ như uống nước lã, rót liên hồi vào miệng. Ngược lại, Lão Mạc cứ mải mê tán tỉnh cô bé Mẫn Mẫn kia nên chẳng uống được bao nhiêu.

Không biết đã uống bao lâu, chỉ biết là nhìn người nào tôi cũng thấy trùng lặp thành mấy lớp, cứ như đang xem phim 3D mà không đeo kính 3D vậy. Tôi hai tay vịn chỗ này, bám chỗ kia, thân thể loạng choạng đi về phía nhà vệ sinh.

Không may, tôi đâm sầm vào thân hình mềm mại của một người đang đi tới. Tôi cố gắng nhướng mắt nhìn, chỉ lờ mờ thấy đây là một cô gái, dường như là người tôi quen, nhưng khuôn mặt đó vừa thân thuộc lại vừa xa lạ. Cô ấy đỡ lấy tôi, và điều cuối cùng tôi nghe thấy là chính giọng mình thốt lên: "Nguyệt Nhi, em về rồi à..." Sau đó thì tôi bất tỉnh nhân sự.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:46
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »