Tuệ Khổ thao túng Kim Quang La Hán công kích Lâm Phong, Lâm Phong dùng Địa Tạng Chân Kinh đối phó, tạm thời chống đỡ được đòn tấn công của Kim Quang La Hán.
Mặc dù kinh ngạc vì Lâm Phong lại thông hiểu Địa Tạng Chân Kinh, nhưng nỗi lòng lo lắng của Tuệ Khổ trước đó đã buông xuống được một nửa, bởi vì hắn cảm thấy sức chống cự của Lâm Phong không mạnh, đừng nói là Kim Đan kỳ, thậm chí ngay cả Trúc Cơ kỳ cũng không bằng.
Tuệ Khổ cười lạnh: "Chỉ có chút bản lĩnh này, mà cũng xứng múa rìu qua mắt thợ trước mặt bần tăng sao? Sớm biết ngươi chẳng qua chỉ là hư hữu kỳ biểu, bần tăng không cần dùng đến pháp trận cũng có thể siêu độ ngươi."
Lâm Phong nhàn nhạt liếc hắn một cái, giọng điệu dửng dưng nói: "Chẳng qua chỉ là ếch ngồi đáy giếng, giữ lấy hài cốt tiên nhân, mà dám ở đây khua môi múa mép."
Sắc mặt Tuệ Khổ thay đổi: "Tặc đạo sĩ kia, ngươi dám nói lại lần nữa?"
Lâm Phong bình tĩnh lắc đầu: "Pháp trận này chính là nguồn cơn tự đại của ngươi sao? Hôm nay bổn tọa sẽ phá bỏ hư vọng này của ngươi, để ngươi nhìn rõ bộ mặt thật của chính mình."
Tuệ Khổ giận quá hóa cười: "Bần tăng bóp chết ngươi trước, một vị La Hán ngươi có thể chống đỡ, nhưng mà..."
Hai tay chắp lại, giọng điệu Tuệ Khổ âm trầm: "...Nhưng nếu là hai mươi bốn vị, ngươi có còn đỡ nổi không?" Dưới sự thúc đẩy của tâm niệm, hai mươi bốn vị Kim Quang La Hán đồng loạt vây về phía Lâm Phong, mỗi một vị La Hán đều cao mấy chục mét, cùng nhau vây lại, tức thì tạo ra một cảm giác áp bách che trời lấp đất, hủy diệt tất cả.
Tuệ Khổ nhìn chằm chằm Lâm Phong, từng chữ từng chữ nói: "Hôm nay bần tăng tất tiễn ngươi xuống địa ngục, Bất Động Minh Vương Quyết, Địa Tạng Chân Kinh, ngươi đều phải ngoan ngoãn nôn ra cho bần tăng, đây đều là bí pháp của Đại Lôi Âm Tự ta, sao dung thứ cho loại nghiệt chướng như ngươi chiếm làm của riêng!"
Lâm Phong thần sắc ung dung ngẩng đầu nhìn những Kim Quang La Hán đang vây tới, xét về chiều cao và thể tích, hắn cứ như thể đi lạc vào đất nước người khổng lồ vậy.
"Pháp trận nho nhỏ này, chẳng cần bổn tọa phải đích thân ra tay, hai vị đồ đệ của bổn tọa là đủ rồi."
Tuệ Khổ ngẩn ra, đột nhiên cảm ứng được trong pháp trận, lại có người đang mưu toan thu lấy một viên xá lợi làm trận nhãn, Tuệ Khổ lập tức giận dữ: "Hai con nghiệt súc nhỏ, to gan lớn mật!"
Khi Lâm Phong đã thu hút phần lớn sự chú ý của Tuệ Khổ, Tiêu Diễm và Tiểu Bất Điểm liền bị vị đại hòa thượng này lơ là.
Trong mắt Tuệ Khổ, một kẻ Luyện Khí tầng sáu, một kẻ Luyện Khí tầng bảy, hai tiểu tử này chỉ riêng sự áp chế về tinh thần của Phật quang đại trận thôi cũng đủ khiến chúng sụp đổ rồi.
Thế nhưng Kinh Lôi Thiền và tờ giấy vàng đã phát huy tác dụng, không chỉ giúp hai người chống đỡ áp lực trận pháp, mà thậm chí còn khiến trận pháp nảy sinh phán đoán sai lầm, hiểu lầm hai người họ là người một nhà.
"Bên này!" Tiêu Diễm dẫn đầu đi tới một góc của pháp trận, dưới làn sương vàng nhạt bao phủ, trên mặt đất có một điểm sáng lấp lánh tỏa sáng, nhìn kỹ lại chính là một viên xá lợi.
Tiểu Bất Điểm reo hò một tiếng: "Quả nhiên giống như sư phụ nói." Trước khi hành động, Lâm Phong đã nói với họ, Hai Mươi Bốn Chư Thiên La Hán Trận này, chính đại quang minh, bày binh bố trận rõ ràng, chỉ có hiệu quả vây địch giết địch, bản thân pháp trận không có tính mê hoặc.
Khi Tuệ Khổ bố trận đã rải xá lợi xuống, sau khi xá lợi rơi xuống đất theo một quy luật nhất định, vị trí của chúng là cố định, chỉ cần ghi nhớ vị trí của những viên xá lợi này, sau khi tiến vào pháp trận liền có thể tìm thấy chúng.
Chỉ là pháp trận này lực công kích quá mạnh, huyễn hóa ra hai mươi bốn vị Kim Quang La Hán có thực lực tu sĩ Trúc Cơ kỳ, kẻ địch vừa vào trận đã bị vây công, căn bản không có sức lực để tìm kiếm và phá hoại xá lợi đóng vai trò trận nhãn.
Bây giờ Lâm Phong đã thu hút sự chú ý của pháp trận và Tuệ Khổ, Tiêu Diễm và Tiểu Bất Điểm lập tức tìm được cơ hội, tìm kiếm xá lợi.
Xá lợi rơi trên mặt đất, không phải đứng yên một chỗ, mà là khảm sâu vào bề mặt đất, tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, nhuộm cả vùng đất xung quanh thành màu vàng.
Tiêu Diễm nhấc chân dùng sức dậm lên mặt đất màu vàng, phát ra tiếng trầm đục, nhìn từ lực phản chấn, mặt đất màu vàng này còn cứng hơn cả tinh thiết, rõ ràng là đã chịu ảnh hưởng từ pháp lực bên trong xá lợi.
Hai vị sư huynh đệ nhìn nhau một cái, Tiêu Diễm gật đầu: "Ra tay đi, ta hộ pháp cho ngươi."
Tiểu Bất Điểm lấy tờ giấy vàng ra, tiến lại gần xá lợi, khi hắn vừa mới tới gần, xá lợi lập tức phát ra một tiếng phạn âm, giống như đang cảnh cáo.
"Đồ tốt nha, đồ tốt." Tiểu Bất Điểm cười vui vẻ, lộ ra hai chiếc răng khểnh nhỏ sáng lấp lánh, vẩy tờ giấy vàng trong tay lên, đắp lên trên viên xá lợi.
Giấy vàng vừa chạm vào xá lợi, xá lợi lập tức yên tĩnh lại, động tác tiếp theo của Tiểu Bất Điểm lại vô cùng thô bạo, hai tay mười ngón xòe ra, hai móng vuốt cắm xuống đất, cứng rắn đào ra một cái hố trên mặt đất.
Tiểu Bất Điểm dùng sức cả hai tay, giống như nhổ củ cải vậy, đào một tảng bùn đất lên.
Dùng sức vỗ một cái, tảng đất vốn vẫn tỏa ánh kim nhạt, cứng như tinh thiết lập tức bị Tiểu Bất Điểm vỗ cho nát vụn, chỉ còn lại viên xá lợi nguyên vẹn không tổn hại, yên tĩnh nằm ở giữa tờ giấy vàng.
Tiêu Diễm nhìn cảnh này, khóe miệng co giật, toàn bộ quá trình này, giống như một gã thanh niên vẻ ngoài trông vô hại với người và vật, dùng cách ôn nhu, lịch sự và vô hại nhất, lừa một cô nương uống thuốc mê, sau khi làm cô ta ngất xỉu, lập tức lộ ra bộ mặt thật mà cưỡng ép "chính pháp" tại chỗ.
"Các ngươi to gan thật!" Bên tai truyền đến tiếng quát giận dữ của Tuệ Khổ, tiếp đó liền có một vị Kim Quang La Hán khổng lồ đột nhiên lao đến trước mặt, tung một quyền nhắm thẳng vào đỉnh đầu Tiểu Bất Điểm đánh xuống.
Tiêu Diễm sực tỉnh, lập tức theo phương pháp Lâm Phong truyền thụ, tế lên Kinh Lôi Thiền, nghênh đón Kim Quang La Hán.
Nắm đấm của Kim Quang La Hán chạm vào Kinh Lôi Thiền, Kinh Lôi Thiền lập tức bộc phát ra một trận Phật quang chói mắt, trong lúc Phật quang lưu chuyển, động tác của Kim Quang La Hán tức thì chần chừ, mười phần lực đánh ra, ngược lại có năm phần tự mình thu hồi lại.
Năm phần lực còn lại thì không làm gì được Kinh Lôi Thiền, món pháp khí Phật môn này phát huy năng lực phòng ngự mạnh mẽ, trực tiếp đánh lệch nắm đấm to như ngôi nhà kia đi.
Tiểu Bất Điểm lúc này đã dùng giấy vàng bọc kín viên xá lợi, giấy vàng ngăn cách Phật quang của xá lợi, pháp lực bên trong xá lợi tức thì bị phong ấn, không thể tiết ra ngoài chút nào.
Tuệ Khổ ngây ra như phỗng, Hai Mươi Bốn Chư Thiên La Hán Trận của hắn vô cùng mạnh mẽ, nếu nói đến khuyết điểm, ngoại trừ việc vị trí pháp trận không thể di chuyển ra, thì chính là hai mươi bốn viên xá lợi làm trận nhãn, thiếu một không được.
Chỉ cần thiếu mất một viên xá lợi, pháp trận sẽ sụp đổ.
Phạn âm biến mất bên tai, đàn hương cũng dần tan đi, làn sương ánh kim nhạt cũng theo gió tan thành mây khói.
Hai Mươi Bốn Chư Thiên La Hán Trận từng đánh cho Lão Thứu cùng ba tên tu sĩ Trúc Cơ kỳ không có sức phản kháng, cứ thế mà tan vỡ!
Tiêu Diễm và Tiểu Bất Điểm cũng có chút ngẩn ngơ, không ngờ lại thực sự đúng như lời Lâm Phong nói, phá giải pháp trận dễ dàng đến vậy.
Lâm Phong thì âm thầm thở phào nhẹ nhõm, hai vị đồ đệ không biết, thật ra hắn lại một lần nữa đi trên dây thép, chỉ là lần này lại để hắn đi thành công.
Thành công không thể tách rời khỏi những tính toán kỹ lưỡng, và một phần vận may rất lớn.
Đầu tiên, bản thân Tuệ Khổ bị ô huyết khốn nhiễu, hơn một nửa tinh lực dùng để thanh lý ô huyết, không còn nhiều sức lực để thao túng Hai Mươi Bốn Chư Thiên La Hán Trận, nếu không, hắn đã có thể phát hiện ra động tác nhỏ của Tiêu Diễm và Tiểu Bất Điểm ngay từ đầu, kịp thời ngăn cản.
Tiếp theo, vì phúc lợi ẩn của hệ thống, khiến Tuệ Khổ không nhìn thấu tu vi thực sự của Lâm Phong, theo bản năng xem hắn là đại địch, không chỉ thu hút toàn bộ sự chú ý của Tuệ Khổ, mà ngay từ đầu Tuệ Khổ cũng không dám dốc toàn lực tấn công, chỉ dùng một vị La Hán để thăm dò, khiến Lâm Phong thành công chống đỡ được đợt tấn công then chốt nhất đầu tiên này, giành được thời gian cho Tiêu Diễm và Tiểu Bất Điểm.
Sau đó, đúng như Lâm Phong dự đoán, Kinh Lôi Thiền và tờ giấy vàng, pháp khí Phật môn quả nhiên dễ dàng cộng hưởng với nhau, trong trường hợp Tuệ Khổ - kẻ thao túng này không tác động thêm, đã thành công chống lại đòn tấn công của trận pháp, và thu lấy xá lợi.
Cuối cùng, cũng là điểm quan trọng nhất, vẫn là vì Tuệ Khổ bị ô huyết xâm nhập, thực lực bản thân tổn hại nghiêm trọng, nếu không, cho dù phá được trận pháp của hắn, với tu vi Trúc Cơ kỳ của Tuệ Khổ, Lâm Phong vẫn không phải là đối thủ.
Đây đều là những yếu tố giúp Lâm Phong giành thắng lợi, thiếu bất kỳ một yếu tố nào trong số đó, đều không thể hoàn thành kế hoạch.
Tất nhiên rồi, nếu thiếu bất kỳ yếu tố nào, Lâm Phong chắc chắn sẽ tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi cơ hội, chứ không chủ động tiến lên tìm Tuệ Khổ.
Đã dám ra tay, thì phải có nắm chắc thành công!
Lâm Phong quay đầu nói với Tiểu Bất Điểm và Tiêu Diễm: "Thu thập nốt những viên xá lợi còn lại đi."
Tiểu Bất Điểm lập tức tung tăng, đi lại bốn phía, đơn giản là coi nơi này như vườn rau nhà mình, tiếp tục công việc "nhổ củ cải" vui vẻ, nhanh chóng thu thập nốt hai mươi ba viên xá lợi còn lại, cùng với viên đầu tiên, giao hết vào tay Lâm Phong.
Tận mắt nhìn thấy mạng sống của mình rơi vào tay Lâm Phong, đôi mắt Tuệ Khổ dần trở nên đỏ ngầu, gầm lên một tiếng: "Tặc đạo sĩ!" Trong cơn giận dữ, pháp lực bản thân tức thì không ổn định, ngọn lửa màu xanh không thể áp chế được ô huyết, hộ thể Phật quang càng bị ô huyết phá vỡ trong tích tắc.
Lâm Phong nhìn Tuệ Khổ toàn thân đều bị ô huyết dính bẩn, âm thầm làm biểu tượng ngón tay chữ V, hắn bảo Tiểu Bất Điểm thu những viên xá lợi khác, chính là cố ý chọc tức Tuệ Khổ, vị đại hòa thượng này nếu bị ô huyết tan chảy luôn thì tốt nhất.
Nhưng Tuệ Khổ định mệnh làm hắn thất vọng, vị đại hòa thượng nóng nảy này đột nhiên bình tĩnh lại, toàn bộ hộ thân pháp lực đều rút về, mặc kệ ô huyết lan tràn khắp cơ thể mình, điên cuồng dính bám ăn mòn pháp lực mà hắn khổ tu nhiều năm, Tuệ Khổ cũng không hề lay động, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Lâm Phong.
Vào khoảnh khắc này, những cảm xúc điên cuồng, nóng nảy, giận dữ trên người Tuệ Khổ đều biến mất sạch sẽ, trong ánh mắt chỉ còn lại sát ý lạnh băng.
Lâm Phong thầm kêu không ổn, quả nhiên Tuệ Khổ lạnh lùng nói: "Bần tăng định sẵn là phải xuống địa ngục, nhưng trước khi đi, nhất định phải kéo ngươi - loại tà ma ngoại đạo này đi cùng!"
Khoảnh khắc tiếp theo, trên người Tuệ Khổ bộc phát ra dao động pháp lực kinh người, trên đỉnh đầu hắn lại xuất hiện một hố đen nhỏ, tất cả mọi thứ xung quanh hố đen đều bị hút vào bên trong.
Vô số bụi đất cát đá, thậm chí cả ô huyết trong U Minh Huyết Hà bên cạnh Tuệ Khổ, đều bay lên không trung, bay về phía hố đen.
Dưới lực hút khổng lồ, ngay cả Tiêu Diễm và Tiểu Bất Điểm cũng đứng không vững, chân rời khỏi mặt đất, thế mà lại sắp bị hút trực tiếp vào trong hố đen.
Tuệ Khổ gầm thét: "Tà ma, đón đòn cuối cùng này của bần tăng đi, Cực Lạc Luân Hồi! Cùng vào cửa luân hồi, xuống địa ngục đi..."
Lời còn chưa dứt, một đạo thuần bạch lôi quang rực rỡ vô song, lại bạo liệt vô cùng đã tới trước mặt, nổ tung Tuệ Khổ vốn đã hao hết cả thân pháp lực thành đầy trời sương máu!
Bắc Cực Thiên Từ Thần Quang!
Lâm Phong chìa tay phải ra, ngón tay tạo thành động tác bắn súng, sau đó thu về bên môi nhẹ nhàng thổi một cái: "Đợi ngươi lâu rồi, tặc trọc!"