Viên Tướng nhìn thấy Lâm Phong, không khỏi cả kinh, gần như là phản ứng bản năng, trên thân tỏa ra Phật quang. Trong Phật quang thấp thoáng bóng dáng một gốc bồ đề đang không ngừng đung đưa, một luồng khí tức bảo tướng trang nghiêm, hùng chính hạo đại tỏa ra bốn phía.
Giữa lúc cành bồ đề lay động, Phật âm phạn xướng vang dội, Lâm Phong chỉ cảm thấy một mùi đàn hương ập thẳng vào mặt.
Hàng vạn đạo quang lan cuộn tới phía Lâm Phong, những quang lan này giữa không trung thấp thoáng ngưng tụ thành một màn sáng chói mắt, muốn bao bọc lấy Lâm Phong.
Lâm Phong lúc này vì nguyên cớ thần hồn dung nạp Ngọc Kinh Sơn, tự thân pháp lực đình trệ, tu vi giảm mạnh, đối mặt với Viên Tướng Nguyên Anh hậu kỳ sẽ rất chật vật.
Nếu xuất kiếm thì lại có ý giết gà dùng dao mổ trâu, nhưng điều này không làm khó được Lâm Phong, hắn khẽ mỉm cười, ngón tay nhẹ gõ lên giữa mày.
Từ giữa mày bay ra một điểm đen nhỏ bằng hạt gạo, trong không khí gặp gió liền lớn dần, trong nháy mắt hóa thành một tòa điện đường màu xanh vô cùng to lớn, nguy nga tráng lệ như tiên hoàng thần cung trên trời. Điện đường màu xanh tọa lạc trên nền đá đen dày nặng, sâu thẳm mà xa xăm.
Cửa lớn điện đường bị đẩy ra, một thanh niên cao lớn da màu đồng đi chậm rãi bước ra từ bên trong, đứng ở cửa đại điện, lẳng lặng nhìn hòa thượng Viên Tướng trước mặt, chính là Thiết Thụ phân thân của Lâm Phong.
Thiết Thụ phân thân nhìn hòa thượng Viên Tướng cười một tiếng, thao túng Côn Bằng Điện đường từ trên trời giáng xuống, đè ập về phía hòa thượng Viên Tướng.
Tựa như Thái Sơn đè trứng, hòa thượng Viên Tướng còn chưa kịp thi triển Phật môn Pháp tướng đã bị Côn Bằng Điện trấn áp, vạn đạo Phật quang hoàn toàn tiêu tán.
Hòa thượng Viên Tướng còn muốn giãy giụa, trợn mắt hét lớn, trong ngực bay ra một đoàn kim quang rực rỡ, chính là mười sáu viên xá lợi tử, xếp thành trận thế giữa không trung.
"Tu Bồ Đề Viên Mãn Bảo Quang!" Mười sáu viên xá lợi tử này phát ra từng đoàn Phật quang, trong Phật quang là bóng dáng một gốc bồ đề, phân hào tất hiện, rõ ràng vô cùng, tỏa ra ý cảnh Phật pháp huyền diệu trí tuệ viên giác.
Bóng dáng cây bồ đề gần như ngưng kết thành thực chất, từ dưới đất mọc lên bên dưới Côn Bằng Điện, muốn đội Côn Bằng Điện lên.
Ý cảnh sức mạnh huyền ảo kia, rất được chân ý của Phật pháp đại viên mãn, vô lậu vô ngại, không có chút sơ hở nào, hòa làm một, có một đại hoằng nguyện, đại khí phách độ tận thế nhân đến bờ bên kia.
Thiết Thụ phân thân cười khẽ một tiếng, hai tay bấm pháp quyết, Côn Bằng Điện đột nhiên thay đổi bộ dạng. Đại điện vốn màu xanh ban đầu, trong chớp mắt trở nên cùng một màu với nền móng màu đen bên dưới, khí tức sức mạnh của cả tòa điện đường bắt đầu trở nên vô cùng trầm trọng.
Cho dù là cây bồ đề được hòa thượng Viên Tướng thôi phát bằng mười sáu viên xá lợi tử cũng không thể chống đỡ sự áp bức mạnh mẽ như vậy của Côn Bằng Điện, tựa như đồ sứ dễ vỡ bị đặt dưới ngọn núi, trong khoảnh khắc vỡ nát thành bột mịn.
Lâm Phong nhún nhún vai, thu hồi Côn Bằng Điện, cùng hòa thượng Viên Tướng bắt giữ, sau đó lập tức rời khỏi nơi này.
Gần như là thời gian trước sau chân. Lần ra tay này của Lâm Phong đã kinh động đến Kim Bằng Đại Thánh, nếu không lập tức độn tẩu ẩn giấu tung tích lần nữa, sẽ lập tức bị phát hiện.
Mà ba vị Yêu tộc Đại Thánh đang vây công Đại Đức Thiền Sư ở không xa, cũng đều phát hiện sự tồn tại của Lâm Phong ngay từ giây phút đầu tiên. Đồng loạt cả kinh: "Trước đó lại hoàn toàn không phát hiện tung tích của hắn, người này rốt cuộc đã làm thế nào?"
Đối với vấn đề này, Kim Bằng Đại Thánh ở trung tâm thế giới cũng hơi cảm thấy kinh ngạc. Cơ thể khổng lồ khẽ chấn động một chút, trong đôi mắt sắc bén quang mang lóe lên: "Ừm. Thú vị."
Bên cạnh hắn, một con Kim Sí Đại Bàng hỏi: "Ngô hoàng. Người nọ rốt cuộc là ai?"
Kim Bằng Đại Thánh nói: "Quan sát sức mạnh của hắn, tương cận với sức mạnh của Côn Bằng."
Con Kim Sí Đại Bàng bên cạnh trầm ngâm nói: "Yêu tộc tiến vào thế giới này cũng không có Côn Bằng, huống hồ sau khi ngài dung hợp ý chí Trung Thiên Thế Giới để trấn áp, trừ phi là Côn Bằng cảnh giới Bất Diệt Yêu Hồn tam trọng, nếu không cũng không cách nào hành động tự do."
"Thời gian trước Côn Bằng thượng cổ phục sinh thất bại, một nửa di hài của hắn được Côn Bằng tộc mang về, mà nửa di hài còn lại rơi vào tay một nhân loại."
Kim Bằng Đại Thánh từ từ nói: "Chủ nhân Huyền Môn, Lâm Phong."
"Chính là người này, Kim Ô Đại Thánh cũng bị hắn trấn áp." Kim Sí Đại Bàng nói: "Nghe đồn tu vi của hắn thâm bất khả trắc, lai lịch thành mê, đến nay không ai có thể làm rõ lai lịch của hắn."
Kim Bằng Đại Thánh bình tĩnh nói: "Không sao, hắn đã ở trong Trung Thiên Thế Giới này, thì sẽ có lúc gặp mặt."
"Thiên Luân, ngươi cũng xuất phát đi, bắt giữ những con mồi đó về đây, chủ nhân Huyền Môn kia, có thể tạm thời không cần quản hắn, cuối cùng hãy xử lý."
Kim Sí Đại Bàng tên là Thiên Luân hơi do dự một chút sau đó cúi đầu: "Ngô hoàng, cứ thu nhận Cùng Kỳ tộc như vậy, phải đề phòng chúng phản phệ."
"Cùng Kỳ thiên tính cực ác, trong ý thức của chúng hoàn toàn không tồn tại khái niệm trung thành và danh dự, thậm chí lấy phản bội làm vẻ vang, ngay cả trong tộc của chúng, việc tranh giành ác liệt ngôi vị tộc chủ cũng thường xuyên xảy ra, chủng tộc như vậy, thật sự không đáng tin cậy."
Lời lẽ của Thiên Luân Kim Bằng tuy không kịch liệt nhưng lại là đang chất vấn quyết định của Kim Bằng Đại Thánh.
Kim Bằng Đại Thánh không hề tức giận, chỉ thản nhiên nói: "Thiên Luân, Cùng Kỳ không phải là không có khái niệm trung thành, chỉ là, chủng tộc này từ trước đến nay chỉ trung thành với một thứ, đó chính là sức mạnh cường đại."
"Cho nên, dưới trướng của Bổn hoàng, chúng sẽ không có cơ hội phản bội, bởi vì Bổn hoàng, đủ cường đại để khiến chúng không nảy sinh ý nghĩ phản bội."
Giọng hắn bình tĩnh nhẹ nhàng, không chút kiêu ngạo đắc ý, tựa như đang nói một việc bình thường nhất, không phải khoe khoang, mà là sự tự tin và khí độ sinh ra tự nhiên từ chính sức mạnh cường đại của bản thân.
Thiên Luân Kim Bàng hơi cúi đầu: "Tuân mệnh, Ngô hoàng." Hắn đập cánh bay cao, rời khỏi trung tâm Bạch Quang Thụ Hải.
Một bóng đen lướt qua hắn, bay về phía Kim Bằng Đại Thánh, chính là Cùng Kỳ Đại Thánh. Thiên Luân Kim Bàng không dừng lại, một đường bay độn, lao vào trong biển cây, còn Cùng Kỳ Đại Thánh thì rơi xuống trước mặt Kim Bằng Đại Thánh, cười dữ tợn: "Người đầu tiên." Hắn há cái miệng lớn, phun ra một quả cầu ánh sáng màu đen, trong quả cầu ánh sáng ngồi một người.
Người này thần tình có chút uể oải, xung quanh thân thể tinh quang diệt mất, không ngừng dao động, chống đỡ lại sự xâm lấn của yêu lực trong quả cầu đen, chính là Nguyên Thần cung phụng của Đại Tần hoàng triều đi cùng Lâm Phong và những người khác, Tinh Đấu Đạo Tôn.
Tinh Đấu Đạo Tôn nhìn thấy Kim Bằng khổng lồ như hóa thân thành cả thế giới, trong đôi mắt hiện lên vẻ tuyệt vọng: "Lại là con đại yêu cái thế này!"
Kim Bằng Đại Thánh liếc nhìn Tinh Đấu Đạo Tôn một cái, hơi gật đầu, trong mắt trái của hắn sáng lên một đoàn vi quang, trong vi quang bay ra một điểm đen nhỏ, điểm đen không ngừng lớn dần, hóa thành một cái đĩa tròn đường kính đủ hàng trăm dặm.
Trên đĩa tròn phủ đầy những đường vân cổ xưa huyền ảo, đường vân đan xen dọc ngang, tạo thành một cái rãnh lõm khổng lồ ở trung tâm đĩa tròn, bề mặt đĩa tròn ở vành ngoài rãnh lõm được chia thành chín ô vuông có kích thước như nhau.
Tinh Đấu Đạo Tôn còn chưa kịp nói lời nào đã rơi vào trong một ô vuông. Quả cầu ánh sáng màu đen do yêu lực của Cùng Kỳ Đại Thánh hóa thành biến mất, Tinh Đấu Đạo Tôn muốn nhân cơ hội trốn thoát, nhưng trong ô vuông lại trào ra kim quang, định trụ lấy hắn.
Tinh Đấu Đạo Tôn trực tiếp triển khai Nguyên Thần hóa thân của mình, hóa thành một dải tinh hà rực rỡ, nhưng lại mãi không thể thoát khỏi sự trói buộc của kim quang.
Trong miệng Kim Bằng Đại Thánh phát ra một tiếng kêu dài âm thanh lảnh lót, âm tiết cổ quái.
Dải tinh hà rực rỡ trong kim quang bị vặn vẹo, một lần nữa khôi phục lại thành hình người của Tinh Đấu Đạo Tôn, vậy mà không cách nào tiếp tục hiện ra Nguyên Thần hóa thân.
Tinh Đấu Đạo Tôn lộ vẻ đau đớn, kim quang giam cầm hắn xông thẳng lên trời, hóa thành một cột sáng thô lớn.
Trong nháy mắt, màu sắc cột sáng dần dần thay đổi, từ màu vàng thuần túy hóa thành ngũ sắc rực rỡ, lấp lánh ánh sáng bảy màu, trông vô cùng yêu dị.
Trung tâm cột sáng, thấp thoáng có một ngọn lửa không ngừng nhảy nhót, cột sáng này và ngọn lửa bên trong, mỗi một người trong Vân Lâm Giới đều có thể nhìn thấy.
Lâm Phong vừa mới trấn áp Viên Tướng, và đoạt được mười sáu viên xá lợi tử của hắn, sau đó liền nhìn thấy cột sáng sáng lên, phương hướng đang ở khu vực trung tâm Bạch Quang Thụ Hải, hắn khẽ nhíu mày: "Cột sáng và ngọn lửa kia, khiến người ta có một dự cảm chẳng lành."
Đang suy nghĩ, Lâm Phong đột nhiên cảm nhận được có dao động pháp lực cường đại xuất hiện gần đó, nhưng không phải ba con đại yêu vây công Đại Đức Thiền Sư lúc nãy.
Trong đó sức mạnh đáng sợ, có đại yêu cảnh giới Bất Diệt Yêu Hồn nhị trọng ra tay.
Trước mắt bảo quang lóe lên, một viên bảo châu từ trong cánh rừng rậm rạp của Bạch Quang Thụ Hải lao ra, bảo châu đó chỉ có cái hình dáng, không phải vật thể rắn thật sự, ngược lại giống như một đoàn mây khí ngưng tụ thành hình.
Mây khí mạnh mẽ tản ra, lộ ra một bóng người, chính là truyền nhân Thái Hư Quan - Yến Minh Nguyệt.
Phía sau Yến Minh Nguyệt, dao động yêu lực cuồng bạo quét qua cành lá rậm rạp, một con dị thú hình thể to lớn lao ra.
Lâm Phong nhìn về phía dị thú đó, chỉ thấy thân thể nó giống rồng nhưng không có vảy, ngược lại khoác trên mình lông vũ của loài chim, trên lưng sinh đôi cánh dang rộng, che trời lấp đất, đầu ưng thân rồng, bốn chân móng vuốt chạy như bay, gió cuộn sấm động, khí thế kinh người.
"Hải Long Ưng?" Lâm Phong lập tức nhận ra lai lịch của con yêu này, là tướng tài đắc lực dưới trướng Kim Bằng Đại Thánh, thuộc về Hải Long Ưng tộc, là đại yêu cảnh giới Bất Diệt Yêu Hồn nhị trọng, vang danh hung ác khắp cả Thiên Hoang Quảng Lục.
Nhìn lại Yến Minh Nguyệt, cũng quả thực lợi hại, với tu vi cảnh giới Nguyên Thần nhất trọng mà đối mặt với Hải Long Ưng cảnh giới Bất Diệt Yêu Hồn nhị trọng cũng không sợ hãi, thoát khỏi thân người, hiện ra Nguyên Thần hóa thân của chính mình, đó là một đoàn khí âm dương đen trắng hòa quyện.
Dưới sự giúp đỡ của pháp bảo Quân Thiên Lung Ngọc, đoàn khí âm dương hóa thân của Yến Minh Nguyệt cuộn giữa không trung, dù bị sức mạnh giới vực của Vân Lâm Giới áp chế, cũng dịch chuyển hư không, hóa thành một âm dương hỗn động, trực tiếp nuốt chửng Hải Long Ưng vào trong.
Hai màu đen trắng hòa quyện xoay chuyển, tựa như cối xay nghiền ép Hải Long Ưng rơi vào trong đó.
Hải Long Ưng hai móng vuốt mở ra, trực tiếp nắm lấy pháp lực của Yến Minh Nguyệt, xé toạc ra, lập tức phá hủy tiểu thế giới do âm dương hỗn động hóa thành.
"Điên đảo âm dương, lưỡng cực nghịch chuyển!" Yến Minh Nguyệt ngân dài ngâm xướng, âm dương nhị khí bị Hải Long Ưng phá vỡ đột nhiên vận chuyển ngược lại, một lần nữa hóa thành hỗn động, sau đó chủ động nổ tung, tạm thời ngăn chặn thế tấn công của Hải Long Ưng.
Nếu đổi lại lúc khác, Yến Minh Nguyệt có lẽ sẽ đấu với Hải Long Ưng một trận, nhưng trong Bạch Quang Thụ Hải lại có thêm một con Cùng Kỳ và một con Kim Sí Đại Bàng lao ra.
Sức mạnh của Trung Thiên Thế Giới cũng không ngừng trấn áp nàng, nàng không dám ở lại lâu, nói với Lâm Phong: "Đi!"
Lời còn chưa dứt, phương hướng khác cũng truyền đến dao động yêu lực kịch liệt, sau đó liền thấy Lũng Dạ mặc áo trắng chân trần cùng một mỹ nữ diễm lệ mặc đồ đỏ cùng nhau lao ra từ biển cây.
Theo sát phía sau họ, Cùng Kỳ Đại Thánh dẫn đầu, đủ sáu vị Yêu tộc Đại Thánh đang đuổi theo.
Lâm Phong và Yến Minh Nguyệt chạm mặt với họ, trên mặt mấy người đều lộ ra vẻ dở khóc dở cười. (Còn tiếp...)