Sử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia

Lượt đọc: 1597 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
782. Kim Thiền Đại Sư sững sờ

❊ ❊ ❊

Pháp thân Nguyên Thủy Thiên Quân của Lâm Phong bay ra ngoài cung điện, nhìn Kim Thiền Tử, đột nhiên bật cười: "Đây hẳn là lần thứ hai bản tọa gặp đại sư."

Kim Thiền Tử mỉm cười: "Lần trước là phân thân Đại Nhật Hòa Thượng của bần tăng gặp bản tôn của Lâm thí chủ, hôm nay thì bần tăng bản tôn được gặp thần thông pháp thân của Lâm thí chủ. Bần tăng và Lâm thí chủ duyên pháp không cạn, sau này biết đâu sẽ có lúc thực sự đối mặt."

Lâm Phong gật đầu: "Nếu bản tọa đoán không lầm, ngoài Đại Nhật Như Lai Kinh ra, bốn môn Phật pháp khác trong Ngũ Phương Như Lai Kinh, đại sư hẳn đều đã tập hợp đủ. Ngoài Đại Nhật Hòa Thượng kia, chẳng lẽ mỗi môn Phật pháp đều có một phân thân tương ứng để tu luyện?"

"Để tinh nghiên Phật pháp, mong có chút sở đắc, bần tăng đã đi đường tắt, khiến Lâm thí chủ chê cười rồi." Kim Thiền Tử lắc đầu, thở dài một tiếng.

Lâm Phong cười nói: "Đâu có, yêu thân tu Phật pháp, đại sư cũng coi như là phát tiền nhân chi vị tưởng, biệt xuất cơ trữ rồi."

Kim Thiền Tử điềm đạm mỉm cười: "Bần tăng thuở xưa còn mông muội, chẳng qua chỉ là một con ve không suy không nghĩ, kêu vào mùa hạ thu mà thôi. May nhờ Phật Tổ điểm khai linh trí, mới có được bần tăng của sau này. Từ lúc luyện hóa ngụm linh khí đầu tiên, luyện thành đạo yêu lực đầu tiên, cho đến khi trở thành Yêu Tướng, kết Yêu Đan, kết Yêu Anh, thành tựu Bất Diệt Yêu Hồn, từng bước đi đến hôm nay."

"Bần tăng luôn hướng về Phật môn, cuối cùng vài ngàn năm trước đã toại nguyện, vô cùng hoan hỉ."

Lâm Phong sắc mặt như thường, nhưng trong lòng suy nghĩ cuồn cuộn: "Quả nhiên là hắn, yêu tộc Kim Thiền Đại Thánh đã vang danh thiên hạ từ thời Thượng Cổ, đi xuyên qua kỷ nguyên Thượng Cổ, Trung Cổ, lại tiêu biến tung tích từ hơn vạn năm trước, đa số mọi người đều không ngờ tới. Kim Thiền Đại Thánh thuở xưa, nay đã trở thành Kim Thiền Đại Sư."

"Kim Thiền Đại Thánh năm xưa ở Thiên Nguyên Đại Thế Giới cũng coi là có chút tiếng tăm. Ngoài thực lực được người đời ca ngợi ra, thì chính là lai lịch thần bí. Chẳng lẽ đúng như lời hắn nói, là một con sâu tầm thường, được Phật Tổ điểm hóa?"

Vừa thầm nghĩ trong lòng, Lâm Phong vừa quay đầu nhìn xung quanh, cười nói: "Đại sư thủ đoạn cao cường."

Kim Thiền Tử cũng mỉm cười, giữa thiên địa xung quanh, tiếng ve kêu đột nhiên vang lên, vốn dĩ cực kỳ nhỏ bé, nhưng rất nhanh đã càng lúc càng lớn, muốn chấn động đến điếc tai.

Thân thể của Nguyên Thủy Thiên Quân pháp thân bắt đầu mục nát với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.

Nhãn lực của Kim Thiền Tử lờ mờ nhìn ra, Nguyên Thủy Thiên Quân tuy là thần thông pháp thân của Lâm Phong, nhưng sức chiến đấu thực tế cực mạnh. Trận chiến Tây Lăng Thành, Lâm Phong hiển lộ Tạo Hóa Thần Quang của bản thân, mà không giống như phân thân, thần thông pháp thân cũng có thể gia trì Tạo Hóa Thần Quang.

Như vậy, thực lực của Nguyên Thủy Thiên Quân lại càng mạnh hơn. Trong tình huống này, để tốc chiến tốc thắng, hắn không thi triển thủ đoạn thần thông Phật môn, mà vừa lên đã thôi động thần thông yêu tộc pháp môn của chính mình.

Tuy không thôi động Mạt Pháp Hạo Kiếp, nhưng sức mạnh thần thông của cảnh giới Mạt Pháp, thời kỳ Hoàn Kiếp của Tạo Hóa Sơ Kiếp đè xuống, cũng khủng khiếp tột cùng.

Trong một khoảnh khắc, Lâm Phong có cảm giác như đang đối mặt với Thái Hoàng Cung, đối mặt với Tiên Thiên Kiếm hay đối mặt với Bất Hủ Long Thành.

Đột nhiên, trên bề mặt Nguyên Thủy Thiên Quân pháp thân trào dâng thần quang hai màu đen trắng, chấn động hư không, như thể tạo ra một thế giới, ngăn cách tiếng ve kêu ra bên ngoài.

Nhưng tiếng ve kêu cứ lớp lớp dồn dập, cũng không ngừng tiêu mòn Tạo Hóa Thần Quang của Lâm Phong.

"Lâm thí chủ nếu cứ mãi thôi động Tạo Hóa Thần Quang, thì thần thông pháp thân này e rằng sẽ sớm tiêu hao cạn kiệt." Kim Thiền Tử mỉm cười: "Nhưng đối với bần tăng mà nói, vẫn là quá lâu dài, thời không đợi người a."

Vừa nói, tiếng ve kêu càng lúc càng lớn, chấn động hư không, quang ảnh con ve khổng lồ dần dần xuất hiện trên không trung Bồng Lai Tiên Sơn, che trời lấp đất, bao trùm toàn bộ tiên sơn.

Lâm Phong hơi nhíu mày, ngón tay điểm nhẹ, Nguyên Thủy Khai Thiên Diệu Thuật thi triển ra, sức mạnh to lớn khai thiên lập địa hiển hiện, tiếp tục chống đỡ thần quang hai màu đen trắng, ngăn cách tiếng ve ở bên ngoài.

Nhưng theo tiếng ve, hư không nơi hắn đang đứng không ngừng vặn vẹo, tình thế vẫn không hề lạc quan.

Vì nguyên nhân Nguyên Thủy Khai Thiên Diệu Thuật, Nguyên Thủy Thiên Quân pháp thân khác biệt hoàn toàn với các thần thông pháp thân khác, thực ra không hề sợ bị người khác tiêu hao.

Nhưng sau khi Kim Thiền Tử gia tăng sức mạnh, lại có xu thế vượt quá giới hạn của Nguyên Thủy Thiên Quân.

Thần thông pháp thân tuy cũng có thể thôi động Tạo Hóa Thần Quang, nhưng so với bản tôn vẫn còn kém một chút.

Lâm Phong vừa chuyển tâm niệm, Nguyên Thủy Thiên Quân kết ấn hai tay, tức thì vô số phù lục đen trắng giao hòa hiện lên trong hư không, hóa thành từng hạt vi trần.

Đủ mười tám hạt Lưỡng Nghi Vi Trần, ầm ầm thôn thổ sức mạnh khổng lồ, khuếch trương ra, hóa thành vô cùng quang mang, như thể từng thế giới chân thực.

Trong khoảnh khắc, cả vùng thiên địa dường như đều mất đi màu sắc.

Lương Bàn, Chu Hồng Vũ, Kim Bằng Đại Thánh và những người đang bay nhanh về hướng Bồng Lai Tiên Sơn trong chớp mắt cảm thấy thế giới như thay đổi hình dạng.

Các loại cảm giác dường như không còn tồn tại, chỉ còn lại thính giác và thị giác. Nghe, chỉ có thể nghe thấy tiếng ve vô tận; nhìn, chỉ có thể nhìn thấy quang mang vô tận.

Khoảnh khắc tiếp theo, quang mang dần ảm đạm, tiếng ve kêu cũng bắt đầu hạ thấp, nhưng rất nhanh, tiếng ve kêu lại vang lên lần nữa!

Kim Thiền Tử thở dài cười nói: "Thần thông mạnh mẽ quá, chỉ là không biết thần thông pháp thân này của Lâm thí chủ mang theo tổng cộng bao nhiêu? Nếu không đủ số Đại Diễn, vẫn là không đủ."

Trên Bồng Lai Tiên Sơn, Lâm Phong vỗ tay cười: "Kim Thiền Đại Thánh, quả danh bất hư truyền, ngày khác tọa đàm luận đạo với các hạ, nghĩ đến sẽ là một chuyện vui."

Kim Thiền Tử mỉm cười nói: "Đến lúc đó bần tăng sẽ quét tháp nghênh tiếp trên Bồng Lai Tiên Sơn, hoan nghênh Huyền Môn Chi Chủ bất cứ lúc nào đại giá quang lâm."

Lâm Phong nhìn hắn, thong dong cười: "Đại sư nói ngược rồi."

"Ừm?" Kim Thiền Tử trong lòng hơi động, lờ mờ cảm thấy không ổn, chỉ thấy trong hư không trước mặt Nguyên Thủy Thiên Quân, đột nhiên xuất hiện một viên ngọc tinh khiết trong suốt, vẻ ngoài trông bình phàm không có gì lạ, to cỡ quả trứng ngỗng.

Kim Thiền Tử tâm niệm xoay chuyển như điện, ngôn xuất pháp tùy, tiếng ve kêu đầy trời tăng lên đến đỉnh điểm, quang ảnh con ve khổng lồ trên không trung rung cánh, hạ xuống hướng Bồng Lai Tiên Sơn!

Nhưng đúng lúc này, trong viên ngọc tinh khiết trong suốt kia, một đạo pháp lực ba động vô hình vô tướng đã sớm khuếch tán ra, không ánh sáng, không khí tức, không âm thanh.

Nhưng pháp lực này đã bao bọc lấy Kim Thiền Tử và Nguyên Thủy Thiên Quân, đột ngột biến mất tại chỗ!

Trên không trung Bồng Lai Tiên Sơn, trống không vắng lặng, tiếng ve kêu biến mất hoàn toàn, Kim Thiền Tử, Nguyên Thủy Thiên Quân, quang ảnh ve khổng lồ, tất cả đều biến mất không dấu vết, giống như chưa từng tồn tại bao giờ.

Trận chiến trước đó, cũng như chưa từng xảy ra, dường như Nguyên Thủy Thiên Quân và Kim Thiền Tử chưa từng đặt chân đến không trung Bồng Lai Tiên Sơn vậy.

"Đây là..." Dưới một bầu trời âm u, Kim Thiền Tử nhìn cánh rừng bình nguyên vừa lạ vừa quen trước mắt, lẩm bẩm tự nói: "...Bần tăng từng đến đây, đây là một vùng bình nguyên ở cực Tây Thiên Hoang Quảng Lục!"

Cho dù Kim Thiền Tử đã hoàn tất Sơ Kiếp, thành tựu Mạt Pháp Chi Cảnh, tồn tại từ thời Thượng Cổ, trải qua vô số tuế nguyệt, kinh qua vô số phong ba, lại khổ tu Phật pháp nhiều năm, tâm cảnh đã sớm điểm trần bất nhiễm, lúc này cũng không khỏi sững sờ.

Trước đó dù đối mặt với quân thần Đại Chu Hoàng Triều là Lương Bàn, Chu Hồng Vũ đứng đầu việc diệt Phật, Kim Thiền Tử vẫn bình tĩnh như cũ, không hề động chút sân hận.

Nhưng lúc này, dù thế nào hắn cũng không thể bình thản nổi.

Nếu nói có người có thể đánh bại hắn, làm hắn bị thương, thậm chí khiến hắn vẫn lạc, hay là bắt sống hắn, Kim Thiền Tử cũng sẽ không chấn động đến mức này.

Nhưng một thần thông pháp thân của Lâm Phong, pháp lực thần thông rõ ràng kém hắn rất nhiều, lại có thể trong nháy mắt đưa hắn từ Doanh Hải vốn hoàn toàn không có giới vực thông đạo liên kết, đến tận Thiên Hoang Quảng Lục!

Trong suốt quá trình, hắn không bị thương, không cảm thấy pháp lực bị chế ngự. Không có ai áp chế tu vi, hay kìm hãm sức mạnh của hắn, nhưng hắn lại hoàn toàn không thể từ chối, thậm chí ngay cả phản ứng cũng không kịp!

Cảm giác này, giống như một con sói đang sắp vồ lấy con thỏ, nhưng trước mắt hoa lên một cái, chính mình đã bị con thỏ di chuyển đi xa nghìn dặm. Sói cũng không chịu bất cứ tổn thương nào, nhưng sao có thể không kinh hãi tột độ?

Lâm Phong mỉm cười: "Phương Trượng Tiên Sơn không ra khỏi Doanh Hải được, nên không dùng được chiêu này. Chu Hồng Vũ nên cảm ơn đại sư cho tốt, vì thứ này vốn dĩ là bản tọa chuẩn bị cho hắn và Đại Chư Thiên Luân."

Vừa nói, thân thể Nguyên Thủy Thiên Quân trông có vẻ chậm chạp, nhưng thực ra cực nhanh biến mất tại chỗ, không thấy bóng dáng, hóa ra là đã quay trở lại Bồng Lai Tiên Sơn trong Doanh Hải.

Tất cả những điều này đều diễn ra trong thời gian không đầy một sát na. Kim Thiền Tử muốn ngăn cản, bắt giữ Nguyên Thủy Thiên Quân, lại phát hiện Nguyên Thủy Thiên Quân thiết lập mối liên hệ kỳ diệu với viên ngọc cổ quái kia, huyền ảo dị thường, cản trở Kim Thiền Tử một nhịp.

Chỉ một nhịp này, Nguyên Thủy Thiên Quân đã quay lại Doanh Hải.

"Không có giới vực thông đạo, lại có thể xuyên hành giữa hai giới?!" Kim Thiền Tử sững sờ nhìn Lâm Phong biến mất, hồi lâu sau mới hoàn hồn, trên mặt không khỏi khổ cười liên tục, không ngừng lắc đầu.

"Ngã Phật từ bi, Huyền Môn Chi Chủ, quả thực thủ đoạn cao cường."

Sau khi chấn động qua đi, tâm niệm Kim Thiền Tử khẽ chuyển, liền hiểu ra. Nguyên Thủy Thiên Quân quay lại Bồng Lai Tiên Sơn, e là truyền tống định điểm, rời khỏi Bồng Lai Tiên Sơn thì quay lại Bồng Lai Tiên Sơn, vị trí sẽ không hề lệch lạc chút nào, không phải là tự do xuyên hành hai giới.

Nhưng dù là vậy, thủ đoạn này cũng khiến Kim Thiền Tử nhất thời không thể đoán ra nguyên lý trong đó.

Nhưng có một điểm chắc chắn là, bây giờ hắn có chạy tới giới vực thông đạo nối liền Thiên Hoang Quảng Lục với Thần Châu Hạo Thổ, rồi mượn đường tới Doanh Hải, muốn quay lại Bồng Lai Tiên Sơn, dù hắn là cường giả cảnh giới Mạt Pháp, cũng không thể tới ngay trong chớp mắt.

Tình hình bên Bồng Lai Tiên Sơn vạn biến trong nháy mắt, đợi hắn quay lại, sớm đã không còn việc gì của hắn nữa rồi.

Sau một hồi lâu, Kim Thiền Tử bật cười thở dài: "Huyền Môn Chi Chủ, Huyền Môn Chi Chủ... quả nhiên là một người khiến người khác không thể nhìn thấu."

Quay lại không trung Bồng Lai Tiên Sơn, Lâm Phong nhìn viên Phá Giới Thạch mất đi ánh sáng trước mắt, cũng thầm thở dài. Kim Thiền Tử đúng là đã đỡ đạn cho Chu Hồng Vũ và Đại Chư Thiên Luân. Việc di chuyển một đại năng cường giả cảnh giới Mạt Pháp đi nơi khác như thế này, Phá Giới Thạch không thể phát huy tác dụng liên tục, phải tu dưỡng một thời gian khá dài mới có thể sử dụng lại.

Hơn nữa điểm cuối của việc di chuyển hoàn toàn ngẫu nhiên, vừa rồi nếu đưa Kim Thiền đến gần Đông Hải của Thần Châu Hạo Thổ, thì hắn rất nhanh có thể quay lại.

Đồ do hệ thống sản xuất, quả nhiên không ổn thỏa lắm, nhưng nếu có thể sử dụng vào thời điểm thích hợp, cơ hội thích hợp, thì cũng thật sự diệu dụng vô cùng.

Hiệu quả có thể đưa bản thân truyền tống về vị trí cũ định điểm cũng cần phải mưu tính hợp lý, dùng tốt thì như lần này, dùng không tốt, sẽ tự hại chết mình.

Thu hồi Phá Giới Thạch, Lâm Phong ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xa xăm, Phương Trượng Tiên Sơn to lớn đã hiện ra đường nét. (Chưa xong còn tiếp...)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:621
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »