Thần cấp đại ma đầu

Lượt đọc: 4186 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1228
Hạt châu thần bí

❊ ❊ ❊

"Ba triệu vũ trụ tệ."

Hạ Bình ra giá, trong nháy mắt nâng giá lên gấp ba, bốn lần.

Hắn vừa lên tiếng, mọi người xung quanh liền xôn xao một trận.

"Đáng giận, tên công tử bột này lại ra giá rồi."

"Thật là điên rồ, loại pháp bảo hư hại thế này mà cũng đáng giá ba triệu vũ trụ tệ sao?"

"Không đúng, ra giá cao như vậy, chẳng lẽ hạt châu màu đen này là bảo vật gì đó hay sao?"

"Bảo vật cái rắm, trước kia ta cũng từng xem qua hạt châu màu đen này mấy lần, linh tính hoàn toàn không còn, còn có thể là bảo vật gì, thuần túy là tên nhãi này tiền nhiều không chỗ tiêu, ở đây làm màu thôi."

"Có tiền thì đi chỗ khác mà tiêu, tại sao lại đến đây bắt nạt người khác, còn để cho ai mua đồ nữa không?"

Một đám người đều nghiến răng nghiến lợi, bi phẫn không thôi, bọn họ vốn định đến đây mua bảo vật, không ngờ lại xuất hiện một tên trọc phú vô sỉ thế này, lại còn đến đây càn quét hàng hóa.

Nghe thấy mức giá này, còn có vài người muốn mua hạt châu màu đen này với giá thấp về nghiên cứu một chút, có lẽ có thể tìm được phương pháp khôi phục khí linh, nhưng nghe thấy cái giá ba triệu vũ trụ tệ, lập tức khiến bọn họ thoái lui.

Bỏ ra hơn ba triệu vũ trụ tệ để mua hạt châu hư hại này, phải mất trí mới làm ra chuyện như vậy.

Những người trong phòng quý tân cũng không lên tiếng, mục tiêu của họ đều là những vật phẩm áp trục, những thứ tương tự thế này họ căn bản không thèm nhìn, cũng sẽ không lên tiếng cạnh tranh để lãng phí tiền bạc.

"Được, ba triệu thành giao."

Quản lý Đàm Minh lập tức cầm búa gõ xuống bàn, tuyên bố thành giao, trong lòng hắn vui mừng khôn xiết, loại rác rưởi nằm kho này cuối cùng cũng được bán đi, hơn nữa còn bán được giá cao.

Hắn lập tức cảm kích Hạ Bình đến rơi nước mắt, nếu không phải tên "kẻ dại tiền" này xuất hiện, công ty bọn họ làm gì có tiền mà kiếm.

"Hừ, một đám nghèo kiết xác cũng dám tranh với ta, hôm nay các ngươi chỉ có phần đứng nhìn thôi, đồ đấu giá lần này ta muốn tất cả." Hạ Bình vênh váo tự đắc, khinh bỉ vô hạn, nhìn xuống những khán giả phía dưới phòng quý tân. Hắn tỏ ý muốn quét sạch vật phẩm đấu giá lần này.

"Muốn tất cả? Đúng là cóc ghẻ ngáp ngủ - khẩu khí thật lớn."

"Mẹ nó, lão tử ghét nhất là loại công tử bột này, cầm tiền nhà mình ở đây làm màu, có gì ghê gớm đâu, chẳng qua là có một người cha tốt mà thôi."

"Hừ, đã hắn muốn lấy tất cả, vậy thì thành toàn cho hắn."

"Nói đúng lắm, chi bằng chúng ta nâng giá lên, để tên nhãi này chịu thiệt lớn, tiêu tốn số tiền oan uổng, ta lại muốn xem rốt cuộc hắn có bao nhiêu tiền để mà phung phí."

Một vài kẻ âm hiểm lên tiếng, bọn họ muốn cố ý nâng giá lên để nhắm vào Hạ Bình, khiến tên này phải bỏ số tiền lớn mua vài món đồ căn bản không thực dụng.

"Vật phẩm đấu giá thứ tư, hạ phẩm linh khí Hàn Minh Kiếm."

Quản lý Đàm Minh nhanh chóng đấu giá món thứ tư: "Thanh kiếm này uy lực cực lớn, thích hợp cho cao thủ tu luyện hệ băng thần thông, cầm thanh kiếm này có thể nâng cao ba phần lực tấn công của bản thân, một kiếm chém xuống, đóng băng ngàn dặm."

"Giá khởi điểm của thanh kiếm này là một triệu ba trăm ngàn vũ trụ tệ!"

Không còn nghi ngờ gì nữa, Hạ Bình cũng ra giá, vừa ra giá liền là bốn triệu vũ trụ tệ, nâng giá lên gần gấp ba.

"Năm triệu!"

Có một gã đầu trọc không muốn Hạ Bình độc chiếm hào quang, còn muốn ám toán Hạ Bình một vố.

"Sáu triệu!" Hạ Bình không chút do dự, hắn dùng thần thức dò xét, vận chuyển Tâm Hữu Linh Tê Thuật, có lực lượng thần thông cảm nhận biến động nội tâm người khác, sánh ngang với thần thông Tha Tâm Thông của Phật môn.

Mặc dù hắn không thể thăm dò rõ ràng hoạt động nội tâm của đối phương, nhưng lại có thể cảm nhận được giới hạn giá của họ, gã đầu trọc này muốn ám toán mình, còn kém xa lắm.

"Sáu triệu năm trăm ngàn, hôm nay ca sẽ khô máu với ngươi, đại gia sẽ cho ngươi biết thế giới này không phải chỉ có một mình ngươi là người có tiền." Gã đầu trọc khí thế hung hăng, dáng vẻ muốn khô máu đến cùng với Hạ Bình.

Trong lòng hắn lại vô cùng âm hiểm, dự định lừa Hạ Bình một lần xong sẽ lập tức bỏ đấu giá.

"Thú vị đấy, vậy ta xem trên người ngươi có bao nhiêu tiền để đấu với ta, bảy triệu vũ trụ tệ." Hạ Bình trong nháy mắt nâng giá thêm năm trăm ngàn vũ trụ tệ, hắn dường như không chút sợ hãi, dự định đấu với đối phương đến cùng.

"Bảy triệu năm trăm ngàn." Gã đầu trọc gào lên, căn bản không chịu nhượng bộ.

Hạ Bình cũng bám theo, khí thế hung hăng: "Tám triệu!"

Sau mấy lần cạnh tranh, giá cả đã nâng lên mười triệu vũ trụ tệ.

Mọi người xung quanh đều sợ chết khiếp, mười triệu vũ trụ tệ đã vượt xa tưởng tượng của họ, thật sự là kinh tâm động phách, hơn nữa đây chỉ là một món hạ phẩm linh khí, mức giá này quá mức khoa trương.

Gã đầu trọc đắc ý dương dương, hắn đã quyết định xong, nếu Hạ Bình còn tiếp tục ra giá, hắn sẽ bỏ cuộc, nhất định phải để tên nhãi này tiêu tiền oan uổng, chịu thiệt thòi ngậm bồ hòn.

"Mười triệu vũ trụ tệ? Ngươi trâu bò, thôi bỏ đi, ngươi thắng rồi, ta phục." Nhưng ngoài ý muốn của gã đầu trọc, Hạ Bình vốn đang khí thế hung hăng, như thể nắm chắc phần thắng lại từ bỏ đấu giá.

Nghe những lời này xong, gã đầu trọc ngây dại: "Ta, ta thắng rồi?"

"Đúng, ngươi thắng rồi, tính ngươi trâu bò, một món hạ phẩm linh khí mà tốn mười triệu vũ trụ tệ, ngươi quả thực là có tiền, ta không bằng ngươi." Hạ Bình tỏ ý mình rất khâm phục gã đầu trọc, thái độ vô cùng khiêm tốn, hắn biết được thế giới này trời cao còn có trời cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn, không ngờ lại có người mức độ phá gia chi tử còn hơn cả mình, không thể không phục.

"Không không không, không phải thế này, ta không muốn mua món hạ phẩm linh khí này, trả hàng, ta muốn trả hàng." Gã đầu trọc mặt cắt không còn giọt máu, hắn cuối cùng cũng biết mình đã làm ra một chuyện ngu xuẩn cỡ nào.

Bỏ ra mười triệu vũ trụ tệ mua một món hạ phẩm linh khí, đây là hành vi phá gia chi tử biết bao, cùng mức giá đó, hắn có thể mua được năm, sáu món hạ phẩm linh khí. Đối với hắn mà nói, số tiền này quả thực là khuynh gia bại sản, giống như sét đánh ngang tai vậy.

"Trả hàng?"

Quản lý Đàm Minh sắc mặt lập tức lạnh xuống: "Tại hiện trường đấu giá, một khi đấu giá thành công, tuyệt đối không trả hàng, trừ khi ngươi muốn trở thành kẻ thù của Vũ Trụ Thương Hải công ty chúng ta."

Hắn sát khí đằng đằng.

Lập tức, gã đầu trọc sợ chết khiếp, toàn thân run rẩy, đắc tội Vũ Trụ Thương Hải đấu giá công ty, mấy cái mạng của hắn cũng không đủ.

"Ta, trên người ta không có nhiều tiền như vậy."

Gã đầu trọc hối hận đến ruột gan xanh lè, sớm biết thế thì đã không đấu với tên công tử bột này, gài bẫy người ta không thành, ngược lại tự mình nhảy vào bẫy, khiến bản thân khuynh gia bại sản, cả đời coi như xong.

Tiêu mười triệu vũ trụ tệ mua một món hạ phẩm linh khí, phá gia chi tử cũng không ai làm thế.

"Không sao, lấy người ngươi ra thế chấp, làm việc không công cho công ty ta ba trăm năm, tự nhiên sẽ trả hết nợ."

Quản lý Đàm Minh thản nhiên nói, không ai dám nợ tiền trước mặt Vũ Trụ Thương Hải đấu giá công ty, nếu không có tiền thì bị bắt đi làm nô bộc phục dịch, cho đến khi trả hết nợ thì thôi.

Gã đầu trọc sợ đến mức liệt người ngồi bệt xuống đất, ba trăm năm lao động không công, đây đâu phải lao động, căn bản là làm nô lệ.

"Đồ chó đẻ, ngươi gài bẫy ta!"

Gã đầu trọc hướng về phía căn phòng của Hạ Bình gào thét lớn, giận không kìm được, giờ phút này hắn hận Hạ Bình đến tận xương tủy.

"Gài bẫy ngươi thì sao nào, lẽ nào còn phải mời khách ăn cơm chắc? Không tiền còn muốn đấu với ta, xem xem bản thân có bao nhiêu cân lượng chưa." Hạ Bình khinh bỉ nói.

"Đồ chó đẻ, đời này ta không đội trời chung với ngươi."

Phụt một tiếng, gã đầu trọc trực tiếp tức đến hộc máu, nhồi máu cơ tim, tại chỗ hôn mê ngã xuống đất. Những người khác cũng lập tức biết, tên nhãi này không chỉ là một tên công tử bột, mà còn vô cùng âm hiểm, loại người ăn thịt người mà không nhả xương.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1172
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »