Thần cấp đại ma đầu

Lượt đọc: 4731 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1449
Ma đao Huyết Thương Khung

❊ ❊ ❊

"Ừm!"

Hạ Bình nhướng mày, nam tử mặc thú bì màu đen này thực lực rất không đơn giản, mạnh hơn bất kỳ tu luyện giả Chân Hỏa Cảnh nào hắn từng thấy, mỗi một chiêu một thức đều qua tôi luyện ngàn lần, pháp lực hùng hậu, chiến lực kinh người.

Thế nhưng đây cũng là chuyện rất bình thường.

Những kẻ lạc lối này sống ở Mê Vụ Tinh Vực, ở trong Ngũ Hành Tinh, xung quanh nguy cơ tứ phía, bốn nơi đều là Man thú đáng sợ, mỗi ngày đều là nguy cơ sinh tử, sớm tối khó giữ.

Chỉ cần sơ suất một chút, sẽ bị Man thú ăn thịt, trở thành phân bón.

Thậm chí còn có sự cạnh tranh sinh tồn giữa người cùng tộc, sự chém giết lẫn nhau giữa những kẻ lạc lối, phản bội, đâm sau lưng, tranh đoạt địa bàn, cướp đoạt tài nguyên và bảo vật, đó là chuyện thường tình.

Trong hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy, bọn họ mài giũa võ kỹ, dưới cùng cảnh giới, sức chiến đấu của bọn họ căn bản không phải thứ mà những đệ tử đại phái sống trong nhung lụa có thể so sánh được.

Cho nên, đối phương vừa ra tay chính là sát chiêu, ẩn chứa sát cơ vô tận, muốn dồn người vào chỗ chết.

"Chết đi!"

Sắc mặt nam tử mặc thú bì đen dữ tợn, ánh mắt nhìn Hạ Bình giống như đang nhìn con kiến vậy, hắn mài giũa trên hành tinh này mấy chục năm, trải qua vô số nguy cơ sinh tử, chém giết lượng lớn Man thú, thụ ích không nhỏ.

Sức chiến đấu của hắn mạnh mẽ tới mức đạt đến trình độ khó mà tin nổi, một tên lính mới cỏn con, còn là kẻ non nớt mới ở Chân Hỏa Cảnh sơ kỳ, sao có thể là đối thủ của hắn chứ.

Một thương đâm tới, phảng phất như đâm thủng cả đất trời, cuốn sạch luồng khí ngàn dặm, không gì cản nổi.

Thế nhưng dù là như vậy, thực lực thế này đối với Hạ Bình đã tấn thăng đến Chân Hỏa Cảnh sơ kỳ mà nói, vẫn là quá yếu quá yếu.

Dưới sự chênh lệch về sức mạnh tuyệt đối, pháp lực áp đảo, bất kỳ cử động nào đều là nực cười.

Giống như con kiến võ đạo đạt đến Hóa Kính, bất kể tiến hóa thế nào cũng không thể đánh bại một con voi, đây là sự chênh lệch về chủng tộc, chênh lệch về sức mạnh, không cùng một chiều không gian.

Hạ Bình đứng tại chỗ, không chút động lòng, một ngón tay nhẹ nhàng vươn ra, lập tức một đoàn pháp lực từ trong cơ thể hắn trào ra, trong khoảnh khắc trên đầu ngón tay hắn liền xuất hiện một vòng xoáy.

Trung tâm vòng xoáy cũng xuất hiện những phù lục dày đặc, phảng phất như hố đen vậy, xoay chuyển nhanh chóng, tạo ra sức mạnh thôn phệ kinh khủng, sức mạnh vòng xoáy cứ như vậy ngăn cản trước mặt nam tử mặc thú bì đen.

Bùm!

Lập tức, cây trường thương này liền bị định trụ, toàn bộ sức mạnh đều hóa thành vô hình, giống như bị vòng xoáy đen thôn phệ vậy, bất kể nam tử mặc thú bì đen dùng lực thế nào cũng không thể tiến thêm nửa bước.

Thậm chí mặt đất hắn đang đứng cũng chịu phải xung chấn mãnh liệt, trong nháy mắt đã bị chấn ra một cái hố sâu cực lớn, tạo ra sức phá hoại mang tính hủy diệt, nham thạch xung quanh đều bị chấn thành bột mịn.

Cuồng phong gần đó cuộn lên, những kẻ có thực lực nhỏ yếu thậm chí còn bị trực tiếp chấn bay ra ngoài, ho ra máu giữa không trung.

"Sao có thể như vậy?!"

Nam tử mặc thú bì đen chấn kinh, khó mà tin nổi nhìn Hạ Bình, một thương hắn nắm chắc phần thắng này, dù là tu luyện giả Kim Đan Cảnh cũng không dám nói có thể tiếp được nhẹ nhàng bâng quơ như vậy.

Thế nhưng tiểu tử này chỉ bằng một ngón tay đã khiến toàn lực một thương của hắn hóa thành vô hình, quá khoa trương rồi.

Hắn cảm thấy ngón tay này phảng phất không phải là một ngón tay, mà là một cây cự trụ chống trời, là một ngọn núi lớn, một con thần tượng, một tôn thái cổ thần linh, nguy nga vô cùng, tràn ngập áp lực.

"Không ổn, dừng tay!"

Nam tử mặt sẹo hét lớn một tiếng, hắn cảm nhận được từ trên người Hạ Bình xuất hiện sát cơ chí mạng, tựa như núi thây biển máu vậy, tạo ra vô số dị tượng, khiến linh hồn người ta sinh ra ảo giác.

Hắn muốn ra tay ngăn cản nhưng đã quá muộn.

Hạ Bình tung quyền trái ra, một rung một bùng nổ, oanh vào trên thân nam tử mặc thú bì đen, quyền này ẩn chứa sức mạnh sấm sét, vô số phù văn tia chớp hội tụ trên nắm đấm, nhanh chóng vô cùng, quỹ đạo như tia chớp uốn lượn.

"Không!"

Đồng tử nam tử mặc thú bì đen co rút, hắn muốn né tránh, nhưng tốc độ quyền này thực sự quá nhanh, mà khoảng cách của hắn tới Hạ Bình cũng chỉ có vài mét.

Tốc độ nhanh như vậy, khoảng cách ngắn như vậy, thế này thì còn đỡ thế nào được!

Bộp!

Hắn đến tiếng kêu thảm cũng không kịp phát ra, quyền kình ập tới, cơ thể trong nháy mắt đã bị oanh bạo, chấn thành một đoàn huyết vụ, rào rào vang vọng, nhuộm đỏ cả mảnh đại địa này.

Thậm chí quyền kình tập kích xuyên qua, truyền đi mấy chục dặm, một ngọn núi cao mấy trăm mét ở phía xa trong nháy mắt đã bị oanh mất nửa bên, mặt đất dọc đường đi đều bị cày ra một vết nứt đáng sợ, kéo dài mấy chục dặm.

Trong không khí có ánh sáng tia chớp, có mùi cháy khét do quyền kình quá nhanh, ma sát với không khí tạo thành.

"Hứa Ngũ!"

Nhìn thấy nam tử mặc thú bì đen Hứa Ngũ bị Hạ Bình một quyền đánh bạo, một đám kẻ lạc lối trợn mắt muốn nứt, ánh mắt nhìn Hạ Bình, giống như muốn giết người vậy, cũng tựa như một bầy dã thú, rất đáng sợ.

"Súc sinh, dám giết thủ hạ của ta, ngươi tìm chết!"

Nam tử mặt sẹo giận dữ, nổi trận lôi đình, tiểu tử này quả thực cuồng vọng tới mức không biên giới, lại dám giết người ngay trước mặt mình là thủ lĩnh, đường đường là Kim Đan Cảnh chân nhân, tể sát thủ hạ của hắn.

Thực sự coi hắn là cọp giấy, không dám giết người sao?!

Cho dù trước đó hắn kiêng kỵ tiểu tử này có thể có một vài con bài tẩy, sát thủ giản, nhưng bây giờ cũng không sao cả.

Hắn không tin bản thân là một chân nhân Kim Đan Cảnh đường đường, lại không giết nổi một tu luyện giả Chân Hỏa Cảnh nhỏ bé.

Bất kể tiểu tử này có con bài tẩy gì, có thủ đoạn lợi hại gì, hôm nay hắn đều phải chết.

Vút!

Trong nháy mắt, hắn lập tức rút ra một thanh bảo đao, trung phẩm linh khí Ma Đao Huyết Thương Khung!

Lập tức thanh ma đao này vừa xuất hiện, phảng phất như xuất hiện núi thây biển máu vậy, huyết khí lan tràn, quỷ ảnh trùng trùng, không biết đã tích tụ bao nhiêu oán khí, lệ khí và ma khí.

Không nghi ngờ gì nữa, đây là ma khí, không biết phải dùng máu tươi của bao nhiêu người mới có thể rèn đúc ra được pháp bảo này.

Nam tử mặt sẹo này không nghi ngờ gì cũng là một tuyệt thế ma đầu, hạng người giết người không gớm tay, nếu không thì căn bản sẽ không sử dụng loại ma khí này, cũng sẽ không khế hợp đến thế.

May mà không đồng ý gia nhập bộ lạc của đối phương, nếu không cũng sẽ bị tên ma đầu này dùng đủ loại quỷ kế giết chết, thậm chí còn có khả năng trở thành vong hồn dưới đao đối phương, vĩnh thế không được siêu sinh.

"Chết đi!"

Nam tử mặt sẹo một đao chém tới, một đạo huyết sắc đao khí từ không trung oanh sát lại, đạo đao khí này dường như được ngưng tụ từ rất nhiều huyết sắc phù lục, mỗi một đạo huyết sắc phù lục đều phảng phất như một cái đầu lâu.

Đạo đao khí này ẩn chứa vô cùng oán khí, lệ khí và ma khí, một khi đánh trúng kẻ địch, không chỉ có thể ăn mòn pháp lực, thậm chí còn có thể ăn mòn linh hồn, rơi vào vô biên luyện ngục.

"Hỗn Độn Chung!"

Hạ Bình lập tức vận chuyển Hỗn Độn Chung, ngay lập tức nó xuất hiện trên đỉnh đầu Hạ Bình, tức khắc kích phát ra một đạo năng lượng, trong khoảnh khắc tạo thành những phù lục dày đặc, giống như một đạo ngũ sắc quang mạc, trong nháy mắt ngăn cản xung quanh cơ thể hắn.

Bùm!

Đạo huyết sắc đao khí này oanh kích xuống, oanh vào trên ngũ sắc quang mạc này, keng keng vang dội, kích phát ra tia lửa chói mắt, tạo ra sức mạnh xung kích cực mạnh, chấn cho Hạ Bình lùi lại liên tục.

Hắn cày xới trên mặt đất, trượt đi mấy dặm, cứng rắn cày ra một vết nứt đáng sợ, lúc này mới ngăn cản được.

Thế nhưng cho dù sức mạnh xung kích vô cùng kinh người, cũng không thể đột phá phòng ngự của Hỗn Độn Chung.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1311
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »