Cái gì?!
Lời vừa thốt ra, lập tức khiến đông đảo đệ tử Thái Sơ Thánh Địa xôn xao. Bọn họ hoàn toàn không ngờ tới trước mặt nhiều người như vậy, Hạ Bình lại dám thốt ra lời này, bảo bọn họ tới cắn hắn. Thật ngông cuồng cỡ nào, hoàn toàn coi bọn họ như chó, hay đúng hơn là loại chó thích cắn người lung tung!
"Điên rồi, thằng nhãi này điên rồi!"
Ấn Thế Tinh và những người khác sợ đến mức suýt chút nữa tắc thở.
Nói thật, tình cảnh bây giờ là thế nào chứ, Tịch An và những kẻ kia là bầy sói, còn bọn họ chỉ là một đám cừu non, đám cừu non yếu ớt không chút sức phản kháng.
Đối mặt với bầy sói đói đang nhìn chằm chằm, thằng nhãi này còn dám khiêu khích trắng trợn như vậy, gọi đối phương tới cắn mình, đây đúng là chê mạng mình quá dài mà.
Bình thường mà nói, đối mặt với tình huống này, dù có hơi cúi đầu, xin lỗi một chút cũng chẳng tính là gì, đây gọi là "lùi một bước tiến hai bước", là chiến lược tác chiến cao minh. Nhưng bây giờ là thế nào, thằng nhãi này trực tiếp khiêu khích, căn bản không chừa đường lui.
Bọn họ chưa từng thấy kẻ nào lỗ mãng như vậy, rõ ràng là một con cừu non, thế mà lại ngu ngốc lao về phía bầy sói đói, đây chẳng phải là "dê vào miệng cọp" sao?!
"Đồ khốn thật ngông cuồng."
"Mẹ kiếp, nếu nơi này không phải Thái Sơ Thánh Địa, lão tử đã ra tay đánh chết nó rồi."
"Sớm đã nghe danh thằng nhà quê này cuồng vọng không biên giới, coi trời bằng vung, không ngờ lại đúng là như vậy."
"Thằng này xong đời rồi, lại dám đắc tội với nhiều người chúng ta như vậy, dù Thái Sơ Thánh Địa có lớn, tuyệt đối cũng không có chỗ cho nó dung thân, đời này của nó coi như bỏ."
Đông đảo đệ tử Thái Sơ Thánh Địa đều nghiến răng nghiến lợi, hận không thể lập tức xông lên cắn chết thằng nhãi cuồng vọng này. Nhưng bọn họ vẫn e ngại quy củ nghiêm ngặt của Thái Sơ Thánh Địa, nên không dám động thủ tại đây.
"Thằng nhãi ranh, gan ngươi cũng to thật đấy."
Tịch An quát lớn một tiếng, nhìn chằm chằm Hạ Bình đầy khiêu khích: "Đã như vậy, vậy ngươi có dám cùng ta lên lôi đài quyết đấu, phân định thắng thua, xem ai mới là kẻ thùng rỗng kêu to thực sự không."
"Lôi đài?"
Hạ Bình chớp chớp mắt, nhìn Tịch An, hắn còn chưa kịp nói gì, Vệ Lương Sinh bên cạnh đã lên tiếng.
"Hạ Bình, đừng xúc động, tuyệt đối đừng đáp ứng yêu cầu này, một khi đã lên lôi đài, nếu thua cuộc thì ít nhất phải mất mười điểm tích lũy cho đối phương, nếu là đánh cược thì số điểm mất đi còn nhiều hơn."
Sắc mặt hắn rất nghiêm trọng: "Bản thân chúng ta chỉ có năm mươi điểm tích lũy mà thôi, nếu thua mười điểm, e là sẽ tổn thất rất nhiều thứ, làm chậm tốc độ tiến bộ của chúng ta, kẻ này lòng dạ hiểm độc thật."
Vệ Lương Sinh từng tra cứu về quy củ của lôi đài, tuy bọn họ có thể tùy ý quyết đấu, nhưng mỗi lần quyết đấu đều phải trả giá nhất định. Một số kẻ già đời rất thích tìm người mới để quyết đấu, từ đó kiếm chác điểm tích lũy của họ, người mới lúc đầu không biết tầm quan trọng của điểm tích lũy, kết quả là phút chốc bị đám lão luyện vét sạch, tổn thất nặng nề.
"Hê hê, đây chẳng phải là thiên tài từng đánh bại đệ tử Thái Sơ Thánh Địa sao, thực lực cường đại, ngươi là chắc thắng rồi, ngươi sợ cái rắm gì chứ, hay là ngươi căn bản không có gan đánh với ta, sợ thua ta?"
Tịch An dùng phép khích tướng.
"Cái gì? Ta mà sợ ngươi sao, ngươi là cái thá gì chứ, hạng thùng rỗng kêu to như ngươi, ta phút mốt là đánh gục, ngươi chẳng qua chỉ là một tên phế vật đưa điểm tích lũy cho ta mà thôi."
Hạ Bình quả nhiên bị khích, lập tức hét lên.
"Hạ Bình, đừng trúng kế khích tướng của hắn."
Vệ Lương Sinh khuyên can: "Tên này tuy cũng là tu sĩ Pháp Tướng Cảnh, nhưng đã vào Thái Sơ Thánh Địa tu luyện rất lâu rồi, võ đạo thần thông tu luyện cùng với kinh nghiệm chiến đấu đều không phải tu sĩ cùng cảnh giới bình thường có thể so sánh. Mạo muội chiến đấu với đối phương là hành vi ngu xuẩn, chi bằng đợi một thời gian, nâng cao thực lực chúng ta lên rồi quyết đấu cũng chưa muộn."
"Đợi cái rắm, đợi một thời gian nữa thì mọi chuyện đã xong xuôi cả rồi, hay là ta phải đợi các ngươi thăng cấp lên Thánh Nhân Cảnh mới quyết đấu?! Bớt lải nhải đi, có bản lĩnh thì đánh luôn bây giờ, dong dài cái gì. Không dám thì đầu hàng đi, dập đầu xin lỗi, nói mình là phế vật."
Tịch An cười lạnh.
Hắn nhìn chằm chằm Vệ Lương Sinh, ánh mắt đầy cảnh cáo, nếu thằng nhãi ngươi còn dám lải nhải, lát nữa đến lượt ngươi xui xẻo. Vệ Lương Sinh nhìn thấy ánh mắt này, trong lòng lập tức phát lạnh, không dám nói thêm lời nào nữa.
"Yên tâm đi, tên này chỉ là hạng người một quyền là giải quyết xong, dựa vào hắn mà đòi thắng ta, quả thực là nằm mơ giữa ban ngày."
Hạ Bình xua tay, bảo Vệ Lương Sinh an tâm, "Nhưng mà đánh một trận thì quá là trẻ con, đã đánh, thì đánh tất cả!"
Hắn chắp tay sau lưng, nhìn quanh bốn phía: "Kẻ nào bất mãn với ta, kẻ nào không phục, cứ việc nhảy ra đây, ta nhận tất, kẻ nào thua cuộc thì mất năm mươi điểm tích lũy, các ngươi có dám không?!"
Cái gì?!
Câu này vừa thốt ra, đông đảo đệ tử Thái Sơ Thánh Địa đều tức điên lên, trừng mắt nhìn Hạ Bình, thằng cha này quả thực cuồng vọng không biên giới, buông lời cuồng ngôn, còn muốn thách đấu toàn bộ bọn họ, tên khốn này rốt cuộc muốn coi thường người khác đến mức nào mới chịu dừng lại.
Hơn nữa còn dám đề xuất ai thua thì mất năm mươi điểm tích lũy, chẳng lẽ hắn cho rằng mình chắc thắng sao?! Thằng này có biết năm mươi điểm tích lũy ở Thái Sơ Thánh Địa là một con số khổng lồ đến mức nào không.
"Hạ Bình, ngươi quả nhiên đủ gan dạ, đến năm mươi điểm một ván mà ngươi cũng dám cược."
Có người hét lên: "Nhưng ngươi làm vậy là không ổn, bởi vì nếu ngươi thua, căn bản không đền nổi, vậy bọn ta dựa vào đâu mà cược với ngươi."
"Ai bảo ta không đền nổi, trên người ta thứ khác không nhiều, chứ tiền thì nhiều lắm."
Hạ Bình lộ ra vẻ mặt của một tên trọc phú.
"Tiền thì có cái tác dụng gì, ở đây điểm tích lũy mới có tác dụng."
Một đám đệ tử Thái Sơ Thánh Địa khinh bỉ nói.
"Ồ, nếu vậy, vậy chu thánh dược này trên người ta có thể đổi được bao nhiêu điểm tích lũy?"
Hạ Bình phất tay một cái, lập tức lấy từ trên người ra một chu thánh dược.
"Cái gì? Thằng nhãi này trên người lại có một chu thánh dược?"
"Thật sự là thánh dược, luồng dược lực kia quá mức hùng hậu, đã sở hữu dược lực vượt qua hai triệu năm."
"Đệt, thằng nhãi này rốt cuộc là gặp vận cứt chó gì, trên người lại có thánh dược?!"
"Một chủ thánh dược như vậy ở Thái Sơ Thánh Địa ít nhất có thể đổi được ba vạn điểm tích lũy, thông thường không ai đi đổi cả, vì thánh dược quá mức trân quý, chi bằng lấy để tự mình phục dụng."
Đông đảo đệ tử Thái Sơ Thánh Địa nhìn đến mức mắt xanh lè, hận không thể lập tức chiếm làm của riêng chu thánh dược trong tay Hạ Bình, bọn họ hoàn toàn không ngờ thằng nhãi này thực sự nhiều tiền như vậy, đến thánh dược cũng có.
"Thật là đại kinh tiểu quái, một đám nhà quê không biết gì sự đời, thật không giấu gì các ngươi, thánh dược như thế này, trên người ta có cả đống, giống như cỏ dại vậy, các ngươi xem ta có đền nổi hay không."
Hạ Bình nhìn đám đông, giống như một tên trọc phú nhìn đám người nghèo kiết xác, đối phương hoàn toàn là bộ dạng chưa từng thấy sự đời vậy.
"Nổ đi, ngươi cứ tiếp tục nổ đi, đằng nào khoác lác cũng đâu có phải đóng thuế."
"Thánh dược cả đống, giống như cỏ dại, sao ngươi không lên trời luôn đi, nếu là thật, thì Thánh Nhân cũng chẳng giàu bằng ngươi."
"Nhưng dù không có cả đống, có vài chu thánh dược cũng đủ để đền rồi."
"Thằng nhãi này không phải đang khoác lác, mà thực sự có chút bản lĩnh, gia sản hậu hĩnh đấy."
Đông đảo đệ tử Thái Sơ Thánh Địa tức đến ngứa răng, trước kia bọn họ khinh bỉ Hạ Bình là nhà quê, giờ ngược lại bị đối phương khinh bỉ, cho rằng mình không biết sự đời, tùy tiện lấy ra mấy chu thánh dược là đã sợ ngây người.