Thanh Lục sơn mạch, đây là dãy núi lớn nhất nằm cách Bạch Long thành, những ngọn núi cao chót vót nối tiếp nhau, vô cùng hùng vĩ, trải dài vô tận, xanh mướt một màu, tràn đầy sức sống.
Mà động phủ của Vô Hình Long Theodore nằm ngay tại một góc của Thanh Lục sơn mạch, chiếm trọn mười vạn ngọn núi.
Lúc này, một tòa cấm chế trận pháp khổng lồ trong suốt đang bao phủ lấy mảnh sơn mạch này, không gian vặn vẹo, xung quanh chằng chịt những cấm chế trận pháp của Long tộc, thâm sâu khó lường, tựa như được phác họa từ vô số quy tắc vũ trụ.
Thấp thoáng giữa không trung, hàng tỷ sợi xích trật tự quy tắc vũ trụ đang phong tỏa không gian, bất kỳ lực lượng nào cũng không thể tiếp cận nơi này, dường như cả quy tắc thời không tại đây cũng đều mất hiệu lực.
Vút! Vút! Vút!!!
Vô số cự long sau khi biết tin tức đều nhanh chóng từ khắp bốn phương tám hướng đổ về đây, chúng kính sợ nhìn vào tòa động phủ thần bí, mạnh mẽ vừa bất ngờ xuất hiện này.
Chúng biết đây chắc chắn là động phủ cuối cùng mà Vô Hình Long Theodore từng ở, bên trong ẩn giấu vô số bảo vật, chỉ cần đoạt được một món thôi cũng đủ để chúng hưởng lợi cả đời.
Lúc này, Hạ Bình, Mệnh Vận Long Betty và Vô Hình Long Kalida đều đã xuất hiện tại nơi này, còn về phần Diệp Mộng Dao cùng những ấu long khác thì vẫn đang ở trong Bạch Long thành.
Bởi vì cuộc thám hiểm động phủ lần này, họ không thích hợp để tham gia.
Còn về lý do vì sao mang theo Betty và Kalida, đó là bởi năng lực của hai cô bé này có sự giúp đỡ cực lớn cho cuộc thám hiểm lần này.
Đầu tiên là Mệnh Vận Long Betty, năng lực mệnh vận của cô bé quỷ dị khó lường, có thể tiên đoán trước tương lai, gặp dữ hóa lành, năng lực như vậy huyền diệu khôn cùng, ngay cả Thánh Long nếu không cẩn thận cũng có thể bị tính kế.
Tiếp đến là Vô Hình Long Kalida, cô bé bẩm sinh đã vô hình vô sắc, hòa mình vào hư không, là đứa con của không gian, sở hữu năng lực đặc thù cùng cấp bậc với Vô Địch Long Theodore.
Nếu Kalida tiến vào bên trong, biết đâu có thể tìm được manh mối gì đó.
Hơn nữa năng lực ẩn nấp của cô bé cực mạnh, nếu toàn lực phát động, dù là Thánh Long cũng không thể phát hiện ra dấu vết của cô bé, vì vậy khả năng tự bảo toàn của cô bé cũng vô cùng lợi hại, không cần phải lo lắng cho sự an nguy của bản thân cô bé.
Ngay lúc Hạ Bình xuất hiện, lập tức trở thành tiêu điểm của các cự long tại đây.
“Mau nhìn xem, thằng nhóc này chẳng phải là Võ Thái Đẩu đang nổi đình nổi đám gần đây sao?”
Có con long chú ý tới sự xuất hiện của Hạ Bình, bởi vì Hạ Bình gần đây thực sự quá nổi tiếng, đầu tiên là danh hiệu quán quân võ đạo đại hội, khiến vô số cự long đều quen mặt.
Mà các khóa học võ đạo do cậu tổ chức còn thu hút vô số Lôi Kiếp Long đến đăng ký, làm chấn động Long giới, vô số Thánh Long cũng đã từng nghe danh của Võ Thái Đẩu.
“Đúng, quả thực chính là thằng nhóc này, khóa học võ đạo gì đó mà nó tổ chức gần đây, nghe nói có thể giúp Lôi Kiếp tấn thăng Bất Hủ, có vẻ làm rất rầm rộ, cũng không biết là thật hay giả, nhưng mà nhờ đó mà nó kiếm được một khoản lớn.”
“Đâu chỉ là kiếm một khoản lớn đơn giản như vậy, nghe nói phí đăng ký của một con rồng thôi đã lên tới mười vạn Long tinh, trong khoảng thời gian này không biết bao nhiêu Lôi Kiếp Long tìm tới nó để đăng ký, ước tính sơ sơ ít nhất cũng kiếm được mấy chục tỷ Long tinh rồi.”
“Lạy chúa, mấy chục tỷ Long tinh? Đùa kiểu gì vậy, ta đường đường là một Trung Cổ Long, tồn tại đã lĩnh ngộ quy tắc thời gian, muốn kiếm được ngần ấy Long tinh không biết phải tốn bao nhiêu năm, thằng nhóc này mới mấy tháng đã kiếm được nhiều thế sao.”
“Người ta lợi hại mà, quán quân võ đạo đại hội, cái danh này lợi hại lắm đấy, có con long nói bây giờ thằng nhóc này có khả năng chính là người giàu nhất Bạch Long thành rồi, không mấy con long có thể so bì.”
“Hừ hừ, nhìn tu vi của nó cũng không cao lắm, cùng lắm là Cận Cổ hậu kỳ, nhiều tiền như vậy nó giữ nổi không?”
“Nói cũng phải, cho dù thật sự kiếm được nhiều tiền như vậy, không giữ được cũng là chuyện xấu, đôi khi không có bản lĩnh mà lại ôm khoản tiền khổng lồ, đó chính là tai họa, có khi họa sát thân đến nơi rồi.”
Đông đảo cự long xì xào bàn tán.
Đặc biệt là một vài con long, trong mắt chúng lộ ra vẻ tham lam, tàn bạo, nếu có cơ hội, chúng cũng không ngại cướp bóc thằng nhóc này một phen.
Thực tế, phần lớn bọn rồng đều vô cùng tà ác, chúng ích kỷ tàn bạo, sùng bái sức mạnh, chuyên đi cướp bóc, lại thích tài bảo, căn bản không có khái niệm đạo đức như trong thế giới loài người.
Nếu thấy con rồng khác mang theo nhiều pháp bảo mà thực lực lại không ra sao, chúng cũng chẳng ngại ra tay cướp bóc.
“Tuy nhiên thằng nhóc này cũng thật là kiêu ngạo, rõ ràng biết đây là tiến vào động phủ của Vô Hình Long Theodore thám hiểm, nguy hiểm trùng trùng, vậy mà còn dắt theo hai con ấu long cùng vào, đây là tưởng đang đi dã ngoại à? Thật quá coi thường các con rồng khác rồi.”
Một con long cười khẩy nói.
“Ai mà biết được, người ta là quán quân võ đạo đại hội mà, coi thường con rồng khác cũng là chuyện đương nhiên, ai bảo người ta là quán quân, sức mạnh trên người chắc chắn là phi phàm, đâu phải thứ chúng ta có thể so sánh.”
“Nói cũng phải, chỉ sợ nó tiến vào trong, bản thân chết thì không nói làm gì, lại còn liên lụy hai con ấu long chết ở trong đó.”
“Lo cho quán quân làm gì, lo cho bản thân ngươi đi kìa, người ta tự nhiên có nắm chắc của người ta.”
Một vài con long đang mỉa mai châm chọc, chúng đều là những con rồng từng thua dưới tay Hạ Bình trong các trận quyết đấu, lần quyết đấu đó khiến chúng mất hết thể diện, bị vô số con rồng cười chê.
Giờ tìm được cơ hội, làm sao chúng bỏ qua việc giậu đổ bìm leo, mỉa mai châm chọc.
“Đám khốn nạn này.”
Mệnh Vận Long Betty và Vô Hình Long Kalida trợn tròn mắt, giận dữ lườm đám thành niên long này, mấy con rồng này toàn thuộc loại "chó không nhả được ngà voi", miệng thối cực kỳ.
“Câm miệng, liên quan quái gì đến các ngươi.”
Hạ Bình liếc mắt nhìn sang: “Ta dắt ấu long vào hay không thì liên quan gì đến các ngươi, không có bản lĩnh thì đừng có đứng đây lảm nhảm, có bản lĩnh thì các ngươi cũng dắt đi, không phục thì tới cắn ta.”
“Ngươi!”
Nghe thấy lời này, những con rồng xung quanh tức điên lên, không ngờ miệng lưỡi thằng nhóc này lại độc địa đến thế.
“Ngươi cái gì mà ngươi, toàn là một đám phế vật, nhìn cái bộ dạng của các ngươi kìa, đời này thành tựu cũng chỉ đến thế mà thôi, chắc lần này là vì tìm cơ duyên đột phá mới mò vào di tích này chứ gì. Cẩn thận bảo vật chưa thấy đâu, bản thân đã chết rục trong đó, đến lúc đó thì con rồng cái của các ngươi lại thuộc về kẻ khác, bò lên giường của con đực khác rồi. Nếu thực sự không được, các ngươi cũng có thể lập di chúc, ta có thể giúp các ngươi chăm sóc hộ vài phần.”
Hạ Bình thản nhiên nói.
“Đáng chết, lão tử phải giết nó!”
“Mẹ nó, miệng thối quá, lão tử phải xé nát mồm nó.”
Đám rồng xung quanh tức đến nỗi bốc khói trên đỉnh đầu, cả đời này chúng chưa bao giờ tức giận đến thế, thằng khốn này câu nào cũng đâm thẳng vào tim, chúng hận không thể băm vằm thằng khốn này ra làm trăm mảnh.
Mệnh Vận Long Betty và Vô Hình Long Kalida - hai đầu ấu long ngẩn ngơ, chúng cũng không ngờ con rồng trưởng thành này miệng lưỡi lại độc địa như vậy, chửi người mà không cần văng tục câu nào.
Ầm~
Nhưng còn chưa đợi bọn chúng động thủ, đột nhiên, cả tòa động phủ rung chuyển dữ dội, kêu lên ong ong, tỏa ra vạn trượng kim quang, không gian vặn vẹo, một cánh cổng ánh sáng khổng lồ hiện ra trước mặt chúng rồng.
“Động phủ mở rồi, mau vào đi.”
Trong đó có một con rồng gào lên.
Nghe thấy lời này, vô số con rồng đều chấn động, chúng cũng chẳng màng đến chuyện khác nữa, từng con một nhanh chóng lao qua cánh cổng ánh sáng này, sợ rằng chậm một bước, bảo vật bên trong sẽ bị con rồng khác cướp sạch.