Thần cấp đại ma đầu

Lượt đọc: 9234 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2729
chịu chút đồn đãi vớ vẩn thì thế nào

❊ ❊ ❊

Nói thật, Hạ Bình dùng giọng điệu như vậy cũng có nguyên do. Dẫu sao lần này hắn đến thế giới vực sâu là để nằm vùng, hy vọng có thể nghe ngóng được đủ loại tình báo của thế giới vực sâu.

Nếu cứ tiếp tục duy trì các loại quan hệ với người bên cạnh Austin, thì sẽ vô cùng bất lợi cho hành động tiếp theo của hắn.

Đã vậy, hắn muốn nhân cơ hội này cắt đứt quan hệ với Monica, tốt nhất là khiến Monica chán ghét, đá bay hắn đi, như vậy hắn có thể đơn độc hành động.

Tất nhiên, đắc tội Monica thì có lẽ không thể ở lại tòa phủ đệ này nữa.

Nhưng hắn cũng chẳng mặn mà gì với việc ở những nơi như thế này. Thú thật, hắn còn chưa từng ở qua loại nhà nào cơ chứ? Đến cả một thế giới trọn vẹn hắn còn sở hữu, thì một căn nhà cỏn con này có là gì, đạt được mục đích của mình mới là quan trọng nhất.

"Ừm, em biết rồi, sau này em sẽ ngoan ngoãn, không quản chuyện của anh nữa."

Thế nhưng điều nằm ngoài dự đoán của Hạ Bình chính là, sau khi Monica nghe những lời này, cô ta chẳng hề tức giận chút nào, ngược lại khuôn mặt xinh đẹp còn ửng hồng, trông như một người phụ nữ nhỏ đang chìm đắm trong tình yêu, trở nên vô cùng ngoan ngoãn.

"Cái này!"

Hạ Bình chớp chớp mắt. Hắn cảm thấy người phụ nữ này hình như hơi điên rồi, chẳng lẽ đầu óc cô ta bị úng nước, hoàn toàn không hiểu nổi lời hắn nói sao?!

Theo lẽ thường, phụ nữ nghe thấy những lời này chẳng phải sẽ tức giận tát cho một cái sao? Xem ra bệnh của người phụ nữ này không nhẹ, cần phải tăng thêm liều lượng mới được.

"Đúng rồi, Austin, chi phí hàng tháng của tòa phủ đệ này bình thường đều do em gánh vác, e rằng bắt đầu từ tháng này, cần anh gánh vác rồi..." Monica cẩn thận dè dặt nói.

"Cái gì?!"

Giọng Hạ Bình cao lên tám độ: "Tại sao cần ta gánh vác? Chẳng phải cô có mười tòa phủ đệ sao? Giàu có như vậy, chẳng lẽ chút tiền này cô cũng không trả nổi? Đời sống sinh hoạt mà lại còn cần đàn ông xuất tiền, cô còn ra thể thống gì nữa."

Hắn vô cùng khinh bỉ nhìn Monica, như thể đang nhìn một kẻ cặn bã.

Cái gì?!

Nghe thấy lời này, các thị vệ và thị nữ xung quanh đều ngẩn người, á khẩu không nói được lời nào. Đây là lần đầu tiên chúng nhìn thấy người đàn ông mặt dày vô sỉ đến thế.

Thông thường, đàn ông gánh vác chi phí sinh hoạt hàng ngày chẳng phải là chuyện đương nhiên sao? Vậy mà trong miệng người đàn ông này, mọi chuyện lại hoàn toàn ngược lại. Ăn bám lại trở nên hợp tình hợp lý đến thế sao?!

Chúng nhìn Hạ Bình với vẻ khó tin, cứ như thể lần đầu tiên quen biết người đàn ông này vậy.

"Nhưng mà, gần đây e là cha em sắp từ tổng bộ Yêu Ma Điện trở về, em sợ sau khi cha biết chuyện này sẽ nói anh ăn bám, truyền ra ngoài sẽ không hay lắm..." Monica ấp úng nói.

"Câm miệng!"

Hạ Bình quát lớn: "Monica, cô thực sự quá coi thường Austin ta rồi. Để được ở bên cô, chịu chút đồn đãi vớ vẩn thì đã sao? Cô tưởng ta là loại đàn ông quan tâm đến ánh nhìn của người ngoài sao? Nếu ta để tâm đến chuyện này, thì lúc đầu đã tuyệt đối không ở bên cô, biết chưa?!"

Đám thị nữ ngẩn ngơ, chúng không biết phải dùng từ ngữ gì để diễn tả suy nghĩ trong thâm tâm lúc này. Đây là lần đầu tiên chúng thấy một người đàn ông ăn bám lại hùng hồn như thế.

Dường như việc khiến đối phương cam tâm tình nguyện cho mình ăn bám là vinh hạnh lớn lao của họ vậy. Bây giờ chúng cũng không biết ai mới là chủ, ai mới là tớ nữa.

"Nhưng mà..."

Trên mặt Monica lộ vẻ do dự.

"Được rồi."

Hạ Bình phất tay: "Monica, cô không phải đang dạy ta làm việc đó chứ? Chuyện của ta, ta tự biết chừng mực, sau này đừng hỏi han nữa, hiểu chưa?"

"Dạ dạ, em biết rồi, Austin đại nhân, anh nói gì là cái đó, em đều sẽ ngoan ngoãn làm theo."

Monica mặt đỏ bừng, gật đầu lia lịa, đôi mắt đẹp như muốn bắn ra hình trái tim, dường như hoàn toàn chìm đắm trong tình yêu, trí óc như đã mất sạch.

Thấy Monica như vậy, Hạ Bình: "..."

Hắn cạn lời, cảm thấy người phụ nữ này đúng là điên thật rồi, loại không thuốc chữa. Rõ ràng hắn đã tung hết chiêu trò, muốn đá bay người phụ nữ này đi, hy vọng cô ta tức giận đến mất khôn mà tự rời khỏi.

Nhưng ai mà ngờ được, những lời hắn nói ra lại trở thành phản tác dụng, trái lại còn khiến cô ta thích hắn hơn. Rốt cuộc chuyện này là thế nào?!

"Khụ khụ, đúng rồi, gần đây ta muốn nhận vài nhiệm vụ của Yêu Ma Điện để nâng cao quyền hạn của bản thân trong Yêu Ma Điện. Cô đi tìm xem có nhiệm vụ nào đơn giản mà lợi ích lại nhiều không."

Hạ Bình nghĩ, đã vậy thì cứ mặc kệ, tận dụng hết giá trị của người phụ nữ này.

"Nhưng nhiệm vụ của Yêu Ma Điện đều rất nguy hiểm..."

Monica hơi lo lắng cho sự an nguy của hắn.

"Monica, cô đang dạy ta làm việc sao?" Hạ Bình nheo mắt.

Nghe thấy lời này, Monica giật bắn người, lập tức nói: "Không không, em đi tìm ngay giúp anh, tin em đi, rất nhanh sẽ tìm được nhiệm vụ đơn giản mà phần thưởng lại hậu hĩnh."

Cô ta cam đoan.

"Ừm, thế thì tốt. Ta hơi mệt rồi, cô đi trước đi, ta cần nghỉ ngơi."

Hạ Bình phất tay, ra lệnh đuổi khách.

"Austin đại nhân, vậy có cần em hầu hạ anh không?"

Monica nói đầy tình tứ.

Mẹ kiếp, nữ yêu ma này không phải muốn ăn thịt mình đấy chứ? Nhìn bộ dạng này của nữ yêu ma, Hạ Bình nhất thời cảm thấy hơi kinh hồn bạt vía. Tuy hắn tung hoành chốn tình trường đã nhiều năm, nhưng thật sự chưa từng thử qua với yêu ma.

Dẫu sao hắn cũng là con người, ai biết được ở bên yêu ma sẽ xảy ra chuyện gì.

Hắn ho khan một tiếng: "Không cần đâu, trước đó đã trải qua vài chuyện, thân thể hơi mệt mỏi rồi."

"Đúng rồi, Austin đại nhân chắc hẳn đã trải qua vài phen nguy hiểm nên mới có tin đồn như vậy truyền ra. Đã thế thì hôm nay em không làm phiền anh nữa. Austin đại nhân, vậy bọn em đi trước đây, ngày mai em sẽ tới đây thăm anh."

Nghe thấy lời này, Monica không nhịn được gật đầu, cảm thấy lời Hạ Bình nói rất có lý.

Vút vút vút!!!

Sau đó cô ta phất tay, dẫn theo đám thuộc hạ của mình nhanh chóng rời khỏi tòa phủ đệ này, hành động vô cùng nhanh nhẹn, quả thực là nhanh như chớp.

"Cái này!"

Thị nữ và hộ vệ trong phủ đệ nhìn thấy cảnh này, chúng không biết dùng từ ngữ nào để diễn tả lòng kính trọng trong thâm tâm lúc này. Đây là lần đầu tiên chúng thấy Austin đại nhân thuần phục Monica đại nhân đến mức phục tùng răm rắp như vậy.

Bây giờ chúng cũng chẳng biết ai mới là chủ nhân ở đây nữa.

"Được rồi, đóng cửa từ chối tiếp khách. Hôm nay dù là ai đến cũng đừng cho vào, rõ chưa?"

Hạ Bình nói với đám hộ vệ và thị nữ này.

"Đã rõ, Austin đại nhân."

Đám thị nữ và thị vệ đều lập tức gật đầu. Không biết tại sao, chúng cảm thấy Austin lúc này còn uy nghiêm và mạnh mẽ hơn trước gấp ngàn lần, nói một là một, nói hai là hai.

Khí thế và uy nghiêm như vậy khiến chúng cảm giác như thể đã gặp phải Vườn Giả của vực sâu, tuyệt đối không dám làm trái mệnh lệnh của đối phương.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2717
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »