Tử Đoạn Trùng Quốc.
Mặc Lan cảm ứng được sự dao động nguyên lực từ Thống Ngự Vương Tọa, vội vã đập cánh bay lên nghênh đón.
Từ xa đã nhìn thấy Hoàng Thiên đang đứng trên vương tọa...
—— Sao Hoàng Thiên lại tới đây?
—— Không đúng! Trên đầu Hoàng Thiên còn đội cái thứ gì sáng chói thế kia?
Hướng thẳng về phía Thống Ngự Vương Tọa bay nhanh tới, lại gần thêm một chút, Mặc Lan nhìn kỹ, lập tức kinh ngạc đến mức khí tức rối loạn, sáu chân cùng cánh loạn nhịp, quay cuồng rơi xuống, lộn mấy chục vòng mới ổn định lại được.
Thân hình hóa thành tàn ảnh màu xanh nhạt, nó tăng tốc lướt tới.
“Long Bách!”
“Hoàng Thiên? Đây là...”
Mặc Lan bay lượn vòng quanh vương tọa, dù biết rõ vẫn giả vờ hỏi.
Hoàng Thiên đáp: “Hoa Kỳ Thần Thụ——”
Long Bách điềm nhiên giải thích: “Hoa Kỳ Thần Thụ đích thân tới đây khảo sát địa hình, chọn vị trí cắm rễ.”
“Ồ——”
Mặc Lan nhiệt tình chào hỏi: “Hoa Kỳ Thần Thụ! Tử Đoạn Trùng Quốc hoan nghênh người!”
“Ừm.”
Hoa Kỳ Thần Thụ đáp lại ngắn gọn.
Mặc Lan biết, đã Hoa Kỳ Thần Thụ tới đây rồi thì chuyện Lâm Nam Thần Thụ đến Tử Đoạn Trùng Quốc cắm rễ chắc chắn đã thỏa thuận xong xuôi.
Như vậy, mình và Long Bách chẳng bao lâu nữa sẽ có được thiên phú nguyên tố hệ Mộc thứ hai.
Lâm Nam Thần Thụ sản lượng cao, lợi nhuận lớn, thu nhập của mình và Long Bách cũng sắp tăng vọt rồi.
Mặc Lan vui sướng tột độ, bay ba vòng quanh vương tọa rồi bay song song bên phía bên trái.
“Hoa Kỳ Thần Thụ, khi nào người tái sinh?”
Hoa Kỳ Thần Thụ không trả lời.
Hoàng Thiên giúp đỡ trả lời: “Xem tình hình đã.”
Mặc Lan thấy vậy, thức thời không hỏi thêm nữa, quay sang hỏi Long Bách: “Thương lượng xong chưa? Hạt giống Thần ban Hồng Bách của ta ươm mầm xong, có gieo xuống Hoa Kỳ Sơn không?”
Long Bách: “Đúng vậy.”
Mặc Lan hỏi: “Vậy sau khi hạt giống Thần ban Hồng Bách của ta được gieo xuống Hoa Kỳ Sơn, thì hạt giống Thần ban Lâm Nam sẽ đến Tử Đoạn Trùng Quốc tái sinh sao?”
Long Bách: “Ta cũng có ý đó.”
Trong lúc trò chuyện, Thống Ngự Vương Tọa đã tới gần khu vực trung tâm, hạ xuống nhanh chóng.
Tinh thần lực bàng bạc của Hoa Kỳ Thần Thụ tỏa ra, quét qua một lượt rồi thu liễm lại, quả quyết nói:
“Hiện tại mà nói, các ngươi là Kiến Vương và Bọ Ngựa có thể tin tưởng được, chúng ta không cần lãng phí thời gian chờ đợi. Ta xem và xác nhận vị trí, các ngươi chuẩn bị sẵn sàng, sắp xếp để Lâm Nam Thần Thụ đến đây càng sớm càng tốt.”
Mặc Lan: “Được ạ! Cảm ơn sự tin tưởng của Hoa Kỳ Thần Thụ.”
Long Bách: “... Cũng được.”
Long Bách: “Để đảm bảo an toàn, ta cần mời Bạch Liễu, Bạch Phạn, Quỷ Phiến tới giúp một tay. Chúng đều từng tham gia cuộc chiến chống lại Bạch Kiến Vương Quốc, đã qua huấn luyện chiến đấu của Tuyền Đông Thần Thụ, khá là đáng tin cậy.”
Hoa Kỳ Thần Thụ: “Kiến Vương đa nghi thiên tính.”
Không đợi Long Bách phản bác, Hoa Kỳ Thần Thụ nói thêm: “Trùng làm nên đại sự, đa phần đều đa nghi.”
Long Bách: “... Mọi việc cẩn trọng, chắc chắn không sai.”
Hoa Kỳ Thần Thụ không nói thêm nữa.
Hoàng Thiên giảng hòa: “Kiến Vương Long Bách có thể mời thêm nhiều chiến sĩ đáng tin cậy tới giúp, dĩ nhiên là tốt nhất.”
Mặc Lan phụ họa nhiệt tình: “Đúng vậy, đúng vậy.”
Thống Ngự Vương Tọa nghiêng người hạ xuống, lơ lửng, giảm tốc độ rồi đỗ lại dưới gốc hạt giống Thần ban Bạch Bách.
“Á!” Vân Sam đang canh chừng bên nồi, nhìn thấy tình hình trên vương tọa thì giật nảy mình nhảy dựng lên.
Hồng Thích nhạy bén nhận ra sự việc không đơn giản, bèn hỏi: “Đây là...”
Mặc Lan: “Hoa Kỳ Thần Thụ!”
“Hả?”
Hồng Thích cũng nhảy cẫng lên theo.
Viên Bách và Thúy Bách đang chỉ huy đàn kiến chuẩn bị tiệc cũng đều kinh ngạc không thôi.
Hoa Kỳ Thần Thụ không để ý tới, tinh thần lực tỏa ra bao trùm lấy hạt giống Thần ban Bạch Bách trong nháy mắt rồi lập tức thu hồi.
“Rất tốt!”
“Trạng thái rất tốt.”
Hoa Kỳ Thần Thụ bình phẩm ngắn gọn, sự chú ý chuyển sang nồi đá siêu to đang bốc khói nghi ngút, cùng với những miếng thịt tươi được cắt thái, xiên thành từng xâu bên cạnh, thắc mắc hỏi:
“Các ngươi đang làm gì vậy?”
Mặc Lan giải đáp: “Đây là cách ăn uống đặc trưng của Hương Lan Sơn Vương Quốc chúng ta, dùng năng lực hệ Thủy đun nóng nước ngọt, chần chín thịt rồi chấm với mật kiến ăn...”
“Ồ... ăn uống... cũng khá hay.”
Hoa Kỳ Thần Thụ bình phẩm cho có lệ rồi không quan tâm nữa.
Cùng lúc đó, hạt giống Thần ban Bạch Bách bị tinh thần lực mạnh mẽ bất ngờ ập tới làm sợ hãi, run rẩy hỏi: “Long Bách, nó là một...”
Long Bách: “Dạng cây tâm của hạt giống Thần ban. Nó là Hoa Kỳ Thần Thụ ở Hoa Kỳ Sơn, tồn tại vượt qua cấp Vương.”
Long Bách an ủi: “Bạch Bách, đừng sợ. Hoa Kỳ Thần Thụ không có ác ý đâu, nó đến để xem ngươi có thích hợp ra hoa năm nay hay không thôi.”
Bạch Bách: “... Cây tâm? Nó cũng là thực vật sao? Ta không sợ.”
Bạch Bách: “Vậy ta có thích hợp ra hoa năm nay không?”
Long Bách: “Được! Ngươi cứ tự nhiên phát huy đi.”
Long Bách phẩy phẩy xúc tu: “Vân Sam, Mặc Lan, Hồng Thích, Viên Bách, Thúy Bách, các ngươi đói thì cứ ăn đi. Ta và Hoàng Thiên dẫn Hoa Kỳ Thần Thụ đi khảo sát địa hình, tìm vị trí cắm rễ thích hợp.”
Long Bách buông một câu, điều khiển Thống Ngự Vương Tọa cất cánh, bay thấp là là, đi thẳng tới dưới gốc hạt giống Thần ban Tử Đoạn.
Còn ai có tâm trạng ăn uống nữa.
Mặc Lan, Vân Sam bay theo sau.
Hồng Thích chạy bộ trên mặt đất đuổi theo.
Hoa Kỳ Thần Thụ tỏa tinh thần lực ra, bao trùm, thu liễm, bình phẩm: “Là một cái cây rất tốt.”
Long Bách khiêm tốn thỉnh giáo: “Hoa Kỳ Thần Thụ, theo kinh nghiệm của người, hạt giống Thần ban Tử Đoạn còn cách cấp Vương bao xa?”
Hoa Kỳ Thần Thụ: “Rất gần.”
Hoa Kỳ Thần Thụ: “Ngươi vận chuyển di thuế (di thuế - xác cũ) của ta tới đây, cho nó dùng một chút, chờ thêm vài năm là có thể đột phá thôi.”
“Tuyệt quá! Đa tạ Hoa Kỳ Thần Thụ!”
Mặc Lan reo hò.
“Hoa Kỳ Thần Thụ thật hào phóng!”
Hồng Thích cũng reo hò theo.
Hoa Kỳ Thần Thụ nói thêm: “Hạt giống Thần ban Bạch Bách của ngươi cũng có thể dùng một ít, không cần quá nhiều. Hệ thống nguyên năng và giống cây đều không tương hợp, di thuế của ta tác dụng đối với chúng có hạn.”
Long Bách: “Đa tạ Hoa Kỳ Thần Thụ chỉ điểm!”
Hoa Kỳ Thần Thụ tỏa tinh thần lực, lan rộng hàng ngàn mét, quét vòng quanh một lượt, hỏi: “Cái cây ở hướng chính Bắc kia chính là hạt giống Thần ban Hồng Bách?”
Long Bách: “Đúng vậy.”
Hoa Kỳ Thần Thụ nói: “Ta rất tò mò năng lực của quả Nhất Chiếu đó. Ngươi đi hướng Đông Bắc, ta tìm một vị trí, cắm rễ gần đó.”
“Được!”
Long Bách điều khiển Thống Ngự Vương Tọa bay lượn, dừng lại dưới sự chỉ dẫn của Hoa Kỳ Thần Thụ.
“Chính là ở đây! Hoàng Thiên, đưa ta xuống đất.”
Hoàng Thiên: “???”
Hoàng Thiên: “Hoa Kỳ Thần Thụ? Bây giờ luôn ạ?”
Hoa Kỳ Thần Thụ vặn hỏi: “Việc đã quyết định, tại sao phải trì hoãn?”
Hoàng Thiên: “Nhưng mà... không chuẩn bị sao? Di thuế của người vẫn còn ở Hoa Kỳ Sơn, phải tốn rất nhiều công sức mới vận chuyển tới được.”
Hoa Kỳ Thần Thụ: “Tại vị trí ta cắm rễ, ngoài bán kính 30 mét, đào một rãnh vòng tròn rộng 6 mét, sâu 6 mét, lấp di thuế vào là được. Khi ta sinh trưởng đến độ cao nhất định, rễ cây sẽ tự lan tới.”
Vậy cũng được sao? Hoàng Thiên: “Đã rõ——”
Hoàng Thiên hỏi: “Vậy còn nguyên thạch...”
Hoa Kỳ Thần Thụ: “Nơi này rộng lớn, nguyên lực dồi dào, không cần dùng tới nguyên thạch.”
Tiết kiệm được một khoản lớn!
Hoàng Thiên dõng dạc đáp: “Hiểu rồi!”
Vân Sam lanh lợi, nghe cuộc đối thoại, chủ động bước lên, vung móng quét sạch lớp tuyết mỏng băng giá còn sót lại trên mặt đất, đào một cái hố cạn sâu nửa mét.
Long Bách điều khiển Thống Ngự Vương Tọa thu nhỏ lại.
Hoàng Thiên đội Hoa Kỳ Thần Thụ trên đầu, nhẹ nhàng nhảy xuống đất, bước tới, đặt vào trong hố, lấp đất lại.
Long Bách vận dụng năng lực hệ Thủy, gom tuyết xung quanh thành một khối, làm tan thành nước ấm, tưới xuống đất.
Nguyên lực xung quanh lập tức hội tụ mạnh mẽ về phía lớp đất, tạo thành một cơn xoáy.
Chờ đợi trong chốc lát, một đốm mầm nhỏ nhú lên khỏi mặt đất, nhanh chóng vươn cao, lớn thành một cây non thông có chất liệu kim loại màu vàng.
Cây non lớn nhanh như thổi, một loáng sau đã đạt độ cao 1 mét, lại một loáng nữa đã vượt qua độ cao 2 mét...
“Đừng nhìn nữa!”
“Tạm thời đừng nhìn nữa!”
Hoàng Thiên hoàn hồn trước tiên, lo lắng nói: “Bán kính 30 mét, nhanh, đo đi, bán kính 30 mét, đào một rãnh vòng tròn, rộng 6 mét, sâu 6 mét.”
Hoàng Thiên: “Kiến Vương Long Bách, ngươi phải vất vả một chuyến rồi, chạy tới chạy lui vài ngày, mau chóng vận chuyển di thuế của Hoa Kỳ Thần Thụ tới đây.”
“Được——”
Long Bách gật gật xúc tu đồng ý, an ủi: “Hoàng Thiên ngươi đừng hoảng, cứ xem tiếp đi, đợi Hoa Kỳ Thần Thụ ổn định rồi hãy nói.”