Văn Minh Siêu Huyễn Tưởng

Lượt đọc: 227 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 196
Cường giả cảnh giới Nguyên Thần, Quy Ẩn!

❊ ❊ ❊

Ba ngày.

Đây là thời gian cuối cùng ép ra được.

Hạ Triều có lòng muốn tiến thêm một bước nữa, nhưng thoáng liếc mắt nhìn thấy sắc mặt đại hán hơi không tốt, đành phải bỏ cuộc. Nếu ép quá đáng, vạn nhất đại hán tức giận trở mặt, lập tức liên lạc với đại năng Nguyên Thần, thì kết quả cuối cùng lại là công dã tràng, hy vọng tan thành mây khói.

"Ba ngày, đây là thời gian ta chỉ có thể tranh thủ được."

Hạ Triều thầm nghĩ trong lòng, một cảm giác uất ức thâm trầm đè lên đỉnh đầu, đè đến mức hơi thở của hắn cũng trở nên nặng nề.

"Phải làm sao đây?"

"Chuyện này rốt cuộc phải giải quyết thế nào?"

"Thời gian thực sự quá ngắn!"

"Nếu người đắc tội với vị cường giả Nguyên Thần kia là ta thì còn dễ nói, nhưng mấu chốt vấn đề lại nằm ở chỗ, chuyện này xảy ra trên người chủ nhiệm!"

"Ngoài thân phận Tông Sư kia ra, thứ duy nhất có thể giúp được chủ nhiệm chính là Đại học số 1, thế nhưng Đại học số 1 cách tinh cầu Thiên Nguyên quá xa, ít nhất cần bảy tám ngày đường, hơn nữa, cường giả cảnh giới Nguyên Thần chưa chắc đã chịu vì chủ nhiệm mà kết thù với một Nguyên Thần khác."

"Nếu như thân phận Tông Sư đó hôm nay có thể nhận được thì tốt biết mấy!"

Hắn không khỏi cảm thấy tiến thoái lưỡng nan.

Mặc dù đã tranh thủ được ba ngày thời gian, nhưng hắn không thể nghĩ ra bất cứ thủ đoạn nào để hóa giải triệt để nguy cơ này. Mà bên phía Hiệp hội Khai Quang Sư, phải mất bốn ngày mới định đoạt được thân phận Tông Sư. Hơn nữa, sau khi nhận được thân phận Tông Sư, còn cần tiêu tốn không ít thời gian để tìm kiếm một cường giả cảnh giới Nguyên Thần đủ mạnh, về mặt thời gian, căn bản không cho phép hắn phản ứng!

Chẳng lẽ, thật sự buộc hắn phải sử dụng thủ đoạn đó sao?

Ánh mắt Hạ Triều dần trở nên thâm trầm, tư duy trôi nổi, ý niệm cuồn cuộn không dứt.

Bên cạnh, Tần Nhan Kính thấy sắc mặt Hạ Triều hơi lộ vẻ âm u, thầm đoán được điều gì đó. Nàng chậm rãi khuyên nhủ: "Hạ Triều, ta đã rất cảm kích sự giúp đỡ của cậu rồi, ta không hy vọng cậu vì chuyện này mà tổn hại bản thân quá nhiều."

"Yên tâm đi chủ nhiệm, chuyện này ta tự có chừng mực."

Hạ Triều cười cười, khôi phục nét mặt tươi cười, lại quay đầu nói với các vị cường giả Kết Đan: "Các vị tiền bối, hôm nay vãn bối có nhiều mạo phạm. Đặc biệt muốn tìm một nơi thiết tiệc, rửa sạch sự thất lễ của bản thân, không biết các vị cường giả có thể nể mặt chăng?"

Nghe thấy Hạ Triều muốn mời khách, gương mặt của vô số cường giả có mặt dịu đi không ít, gật đầu đồng ý.

Cử chỉ này khiến cảm giác khó chịu do bị uy hiếp ngầm lúc trước của mọi người tan đi không ít, hảo cảm tăng mạnh.

Vì đối tượng được mời là cường giả cảnh giới Kết Đan, đương nhiên không thể tùy tiện chọn một nơi, Hạ Triều lướt nhanh trên mạng lưới phù văn, chọn ngay một tửu lâu có đẳng cấp cao nhất, lại phóng khoáng gọi cả một bàn toàn món đắt tiền.

Khi mọi người đến tửu lâu, nhìn thấy những món ăn kia, vô số cường giả cảnh giới Kết Đan cảm thấy trong lòng run lên.

"Đó là thịt Phi Long cực phẩm sao? Trên đại tinh Phi Long, có tông môn chuyên nuôi dưỡng loại Phi Long lấy thịt này, chất thịt tinh tế, hương vị kéo dài, giá bán trên mạng lưới phù văn lên tới mười vạn một cân, mà ở đây, lại có cả một đĩa lớn?"

"Cái này là cánh Tuyết Linh Phượng Hoàng? Chỉ lấy một miếng trên cánh phượng hoàng. Xương giòn mềm dễ ăn, thịt thơm trơn nhuận, ở thế giới bên ngoài giá khoảng mười hai vạn một cân, mà ở đây, lại chất thành núi nhỏ?"

"Còn trà này, nhìn giống Bạch Phí Trà nhỉ? Đây là đặc sản của tinh cầu Thiên Nguyên, trân quý cực kỳ, uống một ngụm vào miệng, có thể thanh lọc trí tuệ, làm dịu tinh thần. Cái giá này, e rằng cũng không thấp đâu nhỉ?"

Nhìn những món ăn trước mặt không món nào không phải linh vật trân quý, vô số cường giả cảnh giới Kết Đan nhìn nhau ngơ ngác.

Bữa cơm này, sợ rằng phải tiêu tốn cả mấy chục triệu!

Cho dù là những cường giả cảnh giới Kết Đan như bọn họ gia sản không nhỏ, nắm giữ thế lực lớn, nhưng đối mặt với bàn tiệc trị giá mấy chục triệu này, vẫn là trong lòng chấn động mạnh.

Ai có cái tư bản nào, tùy tiện vung tay mấy chục triệu, chỉ để ăn một bữa cơm?

"Thiếu niên này, chẳng phải là quá giàu có sao? Ta vốn tưởng cậu ta chỉ có tư chất siêu phàm, không ngờ gia sản lại còn giàu hơn cả chúng ta!"

Mọi người thầm kinh ngạc, lại nhìn ánh mắt Hạ Triều, đột nhiên thay đổi hoàn toàn.

Trong lòng bọn họ biết rõ, bữa cơm này là Hạ Triều bày ra vì Tần Nhan Kính. Có thể vì một người phụ nữ mà bày ra bàn tiệc đắt đỏ như vậy, cộng thêm những hành động trước đó, quan hệ giữa hai người, e rằng không hề đơn giản...

"Mời, mời, mời, các vị tiền bối xin ngồi."

Hạ Triều mặt mày tươi cười, mời mọi người ngồi xuống hết. Hắn nhìn có vẻ không chút lo lắng, mặt nở nụ cười nhạt, nhưng trong lòng vẫn đang vắt óc suy nghĩ, muốn tìm ra một con đường giải quyết.

Thời gian không đợi người.

Hắn nhất định phải nhanh chóng nghĩ ra một cách.

Từ thân phận bối cảnh, đến thủ đoạn sử dụng, dòng suy nghĩ của hắn như cái sàng, lọc qua hàng vạn cách, hoặc là phủ quyết, hoặc là lắc đầu.

Thầm nghĩ một lúc, trong lòng hắn lóe lên một tia linh quang.

"Nếu như, trước khi thân phận Tông Sư tới, ta sử dụng thân phận Tông Sư này trước thì sao?"

Trong đầu hắn oang một tiếng, như thấy được một đại lộ quang minh.

"Chuyện này cũng không phải không thể, chỉ là, rất nhiều cường giả cảnh giới Nguyên Thần chưa chắc đã thừa nhận, dù sao bọn họ chỉ nhận thân phận Tông Sư, chứ không nhận ta."

"Nếu muốn cường giả Nguyên Thần ra tay, bắt buộc phải tìm cường địch có thù với Lý Nguyên Không, như vậy thì xác suất sẽ cao hơn một chút."

"Ta không tin, trong toàn bộ nền văn minh nhân đạo, Lý Nguyên Không ngươi bạn bè đầy khắp nơi, một Nguyên Thần cũng không phải kẻ địch của ngươi!"

Nghĩ đến đây, mắt Hạ Triều sáng lên, lập tức trò chuyện cùng đông đảo cường giả cảnh giới Kết Đan, nhắc đến chuyện liên quan đến Lý Nguyên Không.

Ăn của người ta thì mềm miệng, cầm của người ta thì nương tay, các cường giả đang tận hưởng bữa đại tiệc trị giá chục triệu, cũng không tiện làm cao không nói, liền tùy ý kể vài câu.

"Nhắc đến vị đại năng Nguyên Thần kia của chúng ta, chuyện thì nhiều lắm."

"Ông ta năm nay đã hơn sáu trăm tuổi, nói ra thì cũng là nhân vật tốt nghiệp Đại học số 1 Đông Châu, coi như cũng là đồng môn của ngươi."

"Sau khi tốt nghiệp Đại học số 1, năm năm mươi tuổi ông ta chính thức Kết Đan, một trăm tuổi Nguyên Thần, ở giữa cũng từng lập công cho nền văn minh nhân đạo, càng vì vạn vạn tu sĩ mà đổ máu, đại chiến với Thần Ma hơn trăm năm, trong nền văn minh nhân đạo của chúng ta tích lũy không ít thanh danh, càng có vô số bạn bè Nguyên Thần, chuỗi quan hệ cực kỳ rộng."

"Vì luôn say mê tu hành, nên hậu duệ không thịnh, mãi cho đến hơn trăm năm gần đây, mới có một hậu duệ, kết quả là, khụ khụ..."

Nói đến đây, vị đại hán nói chuyện kia liếc mắt nhìn Tần Nhan Kính, ám chỉ điều gì đó.

Khóe miệng Hạ Triều giật giật.

Hắn luôn không biết sự tích quá khứ của vị Lý Nguyên Không kia, không ngờ lại như thế này!

Thảo nào Đại học số 1 luôn xử lý lạnh nhạt, hóa ra vị Nguyên Thần này cũng treo cái danh hiệu Đại học số 1, lòng bàn tay hay mu bàn tay cũng đều là thịt, làm sao có thể dễ dàng ra tay?

Xuất thân tốt nghiệp Đại học số 1, đổ máu góp sức cho nền văn minh nhân đạo, giao du rộng rãi, tu sĩ có bối cảnh thân phận như thế này, quả thực không dễ giải quyết.

Hạ Triều mím môi, nói: "Vậy tiền bối Lý kia có đại địch cùng cảnh giới nào không?"

"Đại địch?"

Đại hán đầy râu ria suy nghĩ một lát, đột nhiên nghĩ đến điều gì, nói: "Cái này thì đúng là có một người."

"Có một tu sĩ đầu trọc tên là Quy Ẩn, cũng là một Nguyên Thần, không hợp tính với Lý Nguyên Không, xung đột rất nhiều, nhưng vì Chính phủ nhân đạo không cho phép cường giả cảnh giới Nguyên Thần tự ý khai chiến, cho nên, cứ kéo dài như vậy."

"Quy Ẩn? Ông ta rất mạnh sao?"

"Ừm, ở trong Đông Châu chúng ta, có thể coi là một trong những kẻ mạnh nhất trong cảnh giới Nguyên Thần rồi."

Nghe thấy lời này, ánh mắt Hạ Triều lóe lên, tâm thần hân hoan.

Chính là người này!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »