Văn Minh Siêu Huyễn Tưởng

Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 58
Huyễn Mê Hoa, trận đồ trên dưới!

❊ ❊ ❊

Bị quá nhiều ánh mắt đổ dồn vào, Hạ Triều hơi nhướng mày. Cậu thực sự không ngờ, vị hộ vệ bên cạnh kia vì muốn xoa dịu cảm xúc mà trực tiếp hét lớn tên của cậu.

Trong phút chốc, không khí yên ắng đến mức quái dị.

Với công trạng của Hạ Triều, đừng nói là những thiếu niên này, ngay cả những cường giả Đạo Cơ thành danh cũng phải mỉm cười đối đãi, cậu chỉ cần đứng đó thôi, mọi người đã không dám lên tiếng.

Nếu Hạ Triều chỉ là một tu sĩ cảnh giới Dẫn Khí bình thường thì cũng chẳng có gì đáng nói. Chưa vào đại học đã trở thành tu sĩ, điều này ở một tòa thành nhỏ nào đó có lẽ rất hiếm gặp, nhưng đặt vào vùng đất Đông Châu thì cũng chỉ có thể nói là bình thường.

Đông Châu cái gì nhiều nhất?

Thiên tài!

Thiên kiêu nhiều như chó, cao thủ chạy đầy đường, cứ nhìn những người có mặt tại đây mà xem, ai không phải là thiếu niên ưu tú thoát thai từ trong hàng vạn người, ai mà không phải tu sĩ đã Khai Quang thành công?

Vấn đề cốt yếu nằm ở chỗ, thanh danh của Hạ Triều quá mức bá đạo. Một Khai Quang Sư bậc Vinh Diệu Đại Sư, một trạng nguyên đạt điểm tuyệt đối kỳ thi Long Môn, một thiên tài tuyệt thế có thể sáng tạo trận đồ Khai Quang mới, thanh danh này tích lũy lại quả thực quá chói lọi, chói lọi đến mức cho dù họ đều là thiên tài của mỗi thành phố, cũng không ai dám mở lời bắt chuyện.

Im lặng một hồi lâu, Hạ Triều hơi khó chịu với bầu không khí này, bèn mỉm cười lên tiếng: "Chào mọi người."

Vẫn là một khoảng lặng im bặt.

Nhắc mới nhớ, cảnh này có chút tương tự với tình huống cậu gặp phải năm tháng trước, cũng không ai thèm ngó ngàng.

Chỉ là, năm tháng trước là như bụi bặm, ai nấy đều ngó lơ, còn bây giờ, là vì thanh danh quá mức phóng đại nên không ai dám lại gần bắt chuyện.

Về việc này, Hạ Triều cũng chỉ im lặng mỉm cười rồi bước sang một bên.

Thấy tất cả thiên tài thiếu niên đều im lặng, gã hộ vệ hài lòng gật đầu, xoay người rời đi.

Người ngoài đã đi hết, trên sân chỉ còn lại những người cùng độ tuổi.

Theo lý mà nói, người ở đây đều là thiếu niên, đáng lẽ phải ồn ào trở lại, tranh nhau hơn thua. Thế nhưng, khung cảnh vẫn chết lặng.

Còn nguyên nhân?

Vì tranh luận lúc này đã hoàn toàn vô nghĩa.

Trước đó mọi người tranh cãi, trông thì có vẻ là vì thành phố của mình, nhưng thực tế, vẫn là muốn chứng minh bản thân mạnh hơn kẻ khác. Giờ đây, một vị đại thần như Hạ Triều đang ở đây, dù cậu không nói lời nào, hào quang của bản thân cậu cũng như mặt trời, chiếu rọi cả khán phòng.

Dưới hào quang đó, danh xưng thiên tài của mọi người chỉ tựa như đom đóm, còn ý nghĩa gì để tranh luận nữa?

Ánh sáng đom đóm, sao có thể tranh đua với nhật nguyệt?

Dù trong lòng mỗi người đều không phục, nhưng vì kiêng dè thanh danh, các thiếu niên có mặt đều giữ im lặng, không gian tĩnh mịch.

Còn Hạ Triều lại không biết mọi người đang nghĩ gì trong lòng.

Hiện tại xem ra, có vẻ như kỳ khảo hạch vẫn chưa bắt đầu, thế nên cậu vẫn còn chút thời gian rảnh rỗi để giết thời gian.

Trong lúc nhàm chán, tầm mắt cậu quét qua và nhìn thấy mấy chục chậu cây cảnh đặt ở rìa đại sảnh.

Đó là một loại cây hoa khá phổ biến, cao khoảng hai mét, lá xanh biếc, hoa nở đỏ thắm, tỏa ra một mùi hương kỳ lạ, ngửi vào mũi thấy có chút cảm giác mê đắm khó hiểu.

Ban đầu ngửi thì thấy không có gì, nhưng ngửi càng lâu, lại càng thấy không đúng.

Đây là…

"Huyễn Mê Hoa!"

Khóe mắt Hạ Triều khẽ động, không thể nhận ra.

"Huyễn Mê Hoa, đây là một loại hoa có hiệu quả mê hoặc, ngửi càng lâu càng dễ sinh ra mệt mỏi tinh thần, thần trí mê loạn, người thường rất dễ nhầm lẫn nó với cây hoa bình thường, thông thường chỉ dùng trong các loại thuốc hỗ trợ giấc ngủ, hoặc là nói… Huyễn Trận!"

Nghĩ đến đây, ánh mắt Hạ Triều đột nhiên quét xuống dưới.

Trên mặt đất bằng phẳng, cấu trúc các khối vuông đen trắng vô cùng kỳ diệu, dường như cấu thành nên một trận đồ kỳ lạ.

Cậu lại ngẩng đầu nhìn lên.

Trần nhà hoa văn dày đặc, trông chỉ như một kiểu trang trí đẹp đẽ và phồn hoa, thế nhưng, trong mắt Hạ Triều, lớp vỏ phù hoa dần tan biến, để lộ nguyên hình của nó.

Hóa ra lại là một bộ trận đồ nữa!

Hai bộ trận đồ trên dưới, cộng thêm loài hoa mê hoặc này, vậy thì, hẳn là kỳ khảo hạch này…

"Thì ra là thế."

Hạ Triều mỉm cười nhẹ, trong lòng đã hiểu rõ.

Tích lũy của cậu thực sự quá mức khủng khiếp, gần như mênh mông như biển cả.

Những thiếu niên có mặt cũng được coi là thiên tài hạng nhất ở Đông Châu, ở đây lâu như vậy mà chẳng cảm nhận được gì, nhưng chỉ cần cậu vừa bước vào, nhờ vào lượng tích lũy khổng lồ của bản thân, lập tức nhìn thấu tất cả những điều này! Suy cho cùng, trong đầu cậu chứa hàng vạn trận đồ và kiến thức!

Đã nhìn thấu tất cả, đương nhiên trong lòng nắm chắc phần thắng, Hạ Triều nhắm mắt lại, im lặng ngồi sang một bên, chờ đợi thời gian trôi qua.

Tĩnh mịch. Im lặng.

Lại một lúc nữa trôi qua, các thiếu niên thiên tài đến từ khắp nơi dần khôi phục tinh thần, bầu không khí trở nên sôi nổi hơn, bắt đầu bắt chuyện với nhau để giết thời gian.

"Chúng ta ngồi lâu thế này rồi, sao giám khảo vẫn chưa đến? Khảo hạch sao vẫn chưa bắt đầu?"

"Không rõ nữa, tôi cũng hơi sốt ruột đây."

"Chư vị, mọi người nói xem khảo hạch này sẽ thế nào nhỉ?"

"Không rõ, ý tưởng của cái Đại học Thứ nhất đó làm sao bọn mình hiểu thấu được? Mỗi năm khảo hạch đều thay đổi, thế nên chúng ta không thể nào đoán trước được họ khảo hạch cái gì."

"Này, từ khi Hạ Triều đó đến, hình như lâu rồi không có ai đến nữa nhỉ."

"Đúng là có hơi lâu, có lẽ vẫn chưa tới nơi, dù sao Đông Châu rộng lớn vô bờ, làm sao có thể nhanh như vậy mà ai cũng tới nơi được."

"Mọi người nói xem, Hạ Triều này thi đạt điểm tuyệt đối, tại sao còn phải cùng tham gia khảo hạch với chúng ta?"

"Điều này rất bình thường, đây là quy tắc từ trước đến nay của Đại học Tu hành Thứ nhất Đông Châu, mặc kệ điểm số cao thế nào, bối cảnh lớn ra sao, đều phải tiếp nhận khảo hạch kiểu này. Nếu chỉ thuần túy dựa vào điểm số, vậy trực tiếp lấy mười ngàn thí sinh đứng đầu Đông Châu là được rồi? Cần gì phải làm to chuyện như thế?"

Mọi người nghị luận xôn xao, nói qua nói lại, chủ đề liền hướng về phía Hạ Triều.

Dù sao lúc này mọi người mới gặp mặt không lâu, vẫn còn xa lạ, mà thiếu niên Hạ Triều này liền trở thành một điểm chủ đề khá thú vị.

Mười bảy tuổi Khai Quang thành công, trở thành tu sĩ, mười bảy tuổi trở thành Khai Quang Sư bậc Vinh Diệu Đại Sư, mười bảy tuổi sáng tạo trận đồ Khai Quang mới, danh vang Đông Châu, rõ ràng bọn họ là người cùng trang lứa, tại sao lại chênh lệch xa đến thế? Từ đó, nói đi nói lại, một ý niệm không phục tự nhiên nảy sinh.

"Hạ Triều hiện tại dẫn trước, chưa chắc tương lai đã có thể dẫn trước."

"Tôi tự nhận bản thân tư chất thông tuệ, cường độ thần niệm phi phàm, sau này, chưa chắc đã thua kém Hạ Triều bao nhiêu."

"Đúng vậy, bọn ta hiện tại lạc hậu, nhất định sẽ đuổi kịp!"

Từng thiếu niên lần lượt phát ra những lời hô hào đầy nhiệt huyết, đều lấy Hạ Triều làm mục tiêu đuổi theo, thề phải nỗ lực vượt qua.

Mặc dù ngồi im lặng một bên, nhưng Hạ Triều có thính lực siêu phàm, dễ dàng nghe thấy những tiếng bàn tán đó.

Đối với chuyện này, cậu không biết nói gì hơn.

Chẳng hiểu sao, cậu lại trở thành mục tiêu mà ai cũng muốn vượt qua?

Đây gọi là gì?

Nằm không cũng trúng đạn sao?

Cậu lắc đầu, tĩnh tâm chờ đợi khảo hạch bắt đầu.

Và ngay lúc cảm xúc của mọi người đạt đến đỉnh điểm, "bộp" một tiếng, dị biến đột ngột xảy ra!

"Ầm!"

Bức tường bốn phía bỗng chốc nổ tung, gạch đá văng tung tóe!

Sóng âm làm nổ tung cả đại sảnh, khí ba cuồn cuộn ập tới, mang theo gạch đá quét sạch bốn phương, tiếng nổ dữ dội cuốn lên bụi mù, tựa như cuồng phong sóng dữ, quét sạch cả khán phòng!

Đối mặt với tình trạng bất thường này, các thiếu niên có mặt lập tức hoảng sợ.

Người thì hoảng loạn không thôi, kẻ thì lộ vẻ kinh hãi, có người ngẩn người tại chỗ, có kẻ sợ hãi nằm rạp xuống, tiếng kinh hô vang lên khắp nơi.

"Chuyện gì vậy?"

"Không hay rồi? Chẳng lẽ là Thần Ma xâm lấn?"

"Tình hình không ổn!"

Trong phút chốc, đông đảo thiên tài thiếu niên tâm tư cuồn cuộn, một mảnh hoảng loạn! Ở dưới sự bảo vệ của Nhân Đạo Văn Minh, bọn họ luôn lớn lên trong sự an tâm, không chút nguy hiểm, về cơ bản không thể gặp phải cảnh tượng hỗn loạn thế này. Giờ phút này vừa chạm trán, không ít người lập tức hoảng thần, chỉ có vài người miễn cưỡng giữ được tư duy bình ổn, còn có thể suy nghĩ.

Mà trong đám người hoảng loạn này, một thiếu niên đang ngồi tĩnh lặng lại tỏ ra vô cùng bình thản.

Dù đối mặt với tình huống này, cậu vẫn không hề đứng dậy, an an tĩnh tĩnh ngồi đó, trong đồng tử không hề gợn sóng. Nhìn bụi mù và gạch đá bay loạn xạ, cậu nhàn nhạt mỉm cười.

"Huyễn trận này, hiệu quả không tồi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »