Võ Cực Tông Sư

Lượt đọc: 1185 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 225

❊ ❊ ❊

Cuối tháng ba.

Phương Văn Đạo đắc ý dào dạt nắm vô lăng, nhìn sang Trần Dung đang ngồi ở ghế phụ bên phải, lại liếc nhìn con trai Phương Thành ở ghế sau, cùng với con dâu tương lai Lâm Noãn Noãn, vung tay lên.

"Năm nay bố mời các con đi chơi công viên!"

"Được rồi, mau xuất phát đi! Xe này mới mua, anh phải biết tiết chế lực đạo chút... Chiếc Bentley kia đều bị anh lái hỏng rồi, vô lăng cũng bị giật đứt ra, phá gia chi tử cũng không được như thế đâu."

Trần Dung bĩu môi, nhíu mày thúc giục.

Phương Văn Đạo cười gượng, cẩn thận khởi động xe, bắt đầu lăn bánh!

Đỉnh phong Nghiệp dư cấp, lực tay một bên gần bốn trăm kilogram, hai tay dùng lực kéo, chính là gần một tấn lực đạo.

Cho dù xe sedan Bentley có chắc chắn thế nào, cũng không chịu nổi loại lực đạo này.

Xe từ từ chạy ra khỏi tiểu khu.

Trần Dung liếc nhìn biển người bên ngoài tiểu khu, chép chép miệng, lắc đầu cười khổ: "Đám người này... Lâm Giang thành của chúng ta sắp thành điểm du lịch rồi, nhất là cái Đông Hồ Loan này của chúng ta nữa."

Ngoài tiểu khu, chật kín người, đi lại tấp nập.

Phương Văn Đạo liếc nhìn bên ngoài, chuyên tâm lái xe, cười ha hả nói:

"Nghe nói Đông Hồ Loan đã bị chính phủ mua lại, bảo an đều là quân nhân biên chế... đủ mấy ngàn vị, nếu là đổi thành bảo an bình thường, e rằng sớm đã bị dọa sợ rồi."

Không chỉ đông người. Mà mỗi căn biệt thự ở Đông Hồ Loan đều bị đẩy lên giá trên trời... Nghe nói trung bình một căn biệt thự đã đạt đến cái giá trên trời là một trăm triệu Hoa Quốc tệ.

Tăng vọt đến gần hai mươi lần.

Đây mới chỉ là thời gian một tháng, mà giá cả đắt đỏ như vậy cũng thôi đi, đằng này còn là có tiền chưa chắc mua được.

Có một vị thổ hào đến từ nước Ba Nã Đại ở Nam Mỹ, là một kẻ cực kỳ cuồng nhiệt võ đạo, trực tiếp đưa ra cái giá cao ngất ngưởng là ba trăm triệu Hoa Quốc tệ.

Thế nhưng, căn bản không ai bán cho ông ta.

---❊ ❖ ❊---

Hoa Quốc Đế Đô, khu biệt thự nhà họ Vương.

Vương Thụy Long vẻ mặt ngơ ngác nhìn đại ca của mình: "Đại ca? Anh nói cái gì, em nghe không rõ!"

Vương Thụy Hoa cười gật đầu:

"Anh muốn đi luyện võ, sau này chú chính là người thừa kế thứ nhất của gia tộc."

Vì để luyện võ, Vương Thụy Hoa dứt khoát từ bỏ vị trí người thừa kế thứ nhất của gia tộc... Bởi vì vị trí này, bắt buộc phải bỏ ra lượng lớn thời gian và tâm huyết để học tập, mài giũa, rèn luyện.

Nếu luyện võ, mỗi ngày ít nhất phải dành ra sáu bảy tiếng, cộng thêm thời gian nghỉ ngơi... căn bản không còn sức lực để tiếp quản, quản lý gia tộc này.

Vương Thụy Long trong lòng mừng như điên, nhưng lại chần chừ.

Quả thực, đại ca Vương Thụy Hoa từ bỏ quyền thừa kế... đối với cậu mà nói, là chuyện vui cực lớn.

Nhưng dù là điều kiện sống hiện tại, có tiền có quyền có thế, có mỹ nữ có xe sang có biệt thự, cho dù có làm người nắm quyền gia tộc, những thứ này vẫn tồn tại, cũng không có thay đổi về chất.

Cậu có tự biết mình, biết bản thân không phải là cái khuôn này.

Thế là Vương Thụy Long khuyên nhủ:

"Đại ca... Nhân loại từ xưa đến nay, mấy nghìn tỷ dân số, cũng chỉ xuất hiện một Phương Thành, bao nhiêu nghìn năm mới ra được một vị tiên phong võ đạo như vậy, anh..."

"Không cần nói nhiều, ý anh đã quyết."

Trong mắt Vương Thụy Hoa bùng lên đấu chí hừng hực... Người khác làm được, Vương Thụy Hoa anh, cũng nhất định làm được!

---❊ ❖ ❊---

Lợi Mỹ Quốc, Úc Lợi Đại Châu Quốc, Tây Đại Lục Liên Minh Quốc, khắp nơi trên toàn cầu.

Hết thiếu niên, thanh niên, trung niên theo đuổi võ đạo này đến người khác, cùng nhau bước lên hành trình! Võ đạo tiên phong Phương Thành, đã mở ra thời đại võ đạo!

Lâm Giang thành, Đông Hồ công viên.

Trong công viên, biển người mênh mông, ồn ào náo nhiệt, Lâm Giang thành... đã hoàn toàn thay đổi trở thành một thành phố tập trung đông đúc dân cư.

Trong công viên Đông Hồ, những con đường mòn khúc khuỷu u tĩnh, cơ bản đều là dựa núi mà xây, hoặc là men theo nước mà dựng, vừa tản bộ vừa thưởng ngoạn cảnh đẹp hồ núi, hoặc là ngồi trong hành lang nghỉ ngơi, hoặc là lên chòi nhỏ phóng tầm mắt nhìn xuống, hoặc là thong dong tản bộ trên thảm cỏ ven hồ.

Thi thoảng có vài đôi nam nữ trẻ tuổi, ngoái nhìn bốn phía, đùa giỡn cười nói.

Công viên Đông Hồ, tràn đầy sức sống.

Phương Thành đeo một chiếc kính râm to che nửa khuôn mặt, Lâm Noãn Noãn cũng tương tự như vậy... dung mạo của hai người, hầu như đã là ai cũng biết.

Phương Văn Đạo đi bên cạnh, nhìn Lâm Noãn Noãn, lại nhìn chằm chằm con trai Phương Thành, trong lòng dâng lên cảm khái vô tận:

"Ai, con trai, con thật sự là rạng rỡ tổ tông, hoàn toàn vực dậy nhà họ Phương chúng ta, thật sự là... quá không dễ dàng."

Quả thực, danh tiếng và địa vị của Phương Thành hiện giờ cao đến đáng sợ.

Nhưng những thứ này, không phải dễ dàng mà có được... Là Phương Thành, đã lấy mạng đánh cược hết lần này đến lần khác, chém giết mà ra!

Phương Thành lắc đầu, mỉm cười không nói.

Lâm Noãn Noãn khuôn mặt nhỏ hất lên, đầy vẻ kiêu hãnh, vẫn như con chim nhỏ nép vào cánh tay trái của Phương Thành, trong cái đầu nhỏ đang xoay chuyển...

Khi nào thì kết hôn nhỉ?

---❊ ❖ ❊---

Thiên Giang thành.

Trong một phòng khách sang trọng.

Phương Văn Học mỉm cười ngồi trên ghế sofa, cầm tách nước lên, nhấp một ngụm trà.

Lần này anh đến đây là để bàn một phi vụ làm ăn lớn... Chỉ cần phi vụ này thành công, mỗi năm ít nhất thu về lợi nhuận khủng trên ba mươi triệu Hoa Quốc tệ.

Đổi lại là trước kia, anh ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ tới.

Nhưng bây giờ... hì hì, phi vụ làm ăn cấp độ này, Phương Văn Học đã giành được ba phi vụ rồi, căn bản không cần lo lắng thất bại.

Không thể nào thất bại được.

Quả nhiên, cửa phòng mở ra.

Phương Văn Học đứng dậy, ánh mắt sáng lên, cười nói: "Lý tổng."

Vị Lý tổng này là Tổng giám đốc kiêm Chủ tịch hội đồng quản trị của công ty... Có thể nói cả công ty này hoàn toàn là "nhất ngôn đường" của vị Lý tổng này.

Khi quyền lực của tầng lớp quản lý kết hợp với thân phận của nhà đầu tư, một lời hạ lệnh chính là quy chương chế độ của công ty, lời nói ra chính là chiến lược phát triển của công ty.

Khi nhìn thấy vị Lý tổng này, Phương Văn Học trong lòng cười nhẹ.

Lần làm ăn này, thành rồi.

---❊ ❖ ❊---

Hoa Quốc, vùng Tây Bắc, một thành phố tỉnh lỵ cấp hai.

Một người đàn ông trung niên nhìn sâu vào bản hợp đồng, cầm hợp đồng lên, đưa cho vị luật sư bên cạnh... Ông ta xem không hiểu, chỉ có thể nhờ luật sư xem giúp.

Người đàn ông mặc âu phục ngồi đối diện, cười nói:

"Vương tiên sinh, không vội, ngài cứ từ từ xem, chỗ nào có vấn đề, ngài cứ trao đổi với tôi là được, có thể khiến ngài hài lòng chính là vinh hạnh lớn nhất của chúng tôi."

Người đàn ông trung niên ngẩng đầu cười khẽ một tiếng.

Hóa ra chính là... Đăng ký Chiến Võ Sư, Vương Hữu Vi!

Theo hiệp nghị võ giả toàn cầu, đại đa số chế độ võ quán mới ban hành:

Võ quán có diện tích xây dựng đạt trên ba trăm mét vuông, bắt buộc phải có Đăng ký Chiến Võ Sư ký tên cho.

Đăng ký Chiến Võ Sư hưởng quyền ký tên, hưởng quyền chỉ đạo võ đạo, hưởng quyền trợ cấp quốc gia, có thể gia nhập võ quán, dẫn dắt võ đạo. (Võ quán gia nhập không được vượt quá hai cái.)

Toàn bộ Hoa Quốc, có bao nhiêu vị Đăng ký Chiến Võ Sư?

Tính cả thảy, cũng chỉ hơn một nghìn vị, không tới hai nghìn vị! Hơn nữa từ sau khi giành thắng lợi tạm thời ở đảo Ni Bố Lặc Đạt, muốn gia nhập đội ngũ Đăng ký Chiến Võ Sư này nữa là hoàn toàn không có cơ hội!

Nghĩa là, số lượng này sẽ không tăng thêm nữa!

Cho nên, quyền ký tên, quyền dẫn dắt của một vị Đăng ký Chiến Võ Sư là thứ mà các võ quán lớn tranh nhau cướp đoạt... Không có chữ ký của Đăng ký Chiến Võ Sư thì không thể mang danh nghĩa võ quán.

Giống như tiệm net bắt buộc phải có máy tính, bắt buộc phải có máy quét căn cước công dân vậy.

---❊ ❖ ❊---

Trong vài ngày ngắn ngủi, cơn sốt võ đạo đã hoàn toàn hiện rõ.

Hình thái xã hội, kinh tế võ đạo đã xảy ra sự chuyển đổi to lớn.

Một vị võ giả Chuyên nghiệp cấp... cho dù không kinh doanh, cũng ít nhất sở hữu khối tài sản khoảng một trăm triệu... giá trị bản thân tăng vọt mười lần!

Còn võ giả Chuyên gia cấp, tuy được hoan nghênh... nhưng chỉ có thể coi là tầng lớp tinh anh, bởi vì trong trăm tỷ dân số, võ giả có thể đột phá Chuyên gia cấp, hoặc là sắp đột phá lên Chuyên gia cấp, thực sự là quá nhiều!

Kẻ khởi xướng dẫn đến tất cả những điều này — chính là Phương Thành.

Thế nhưng, vị võ đạo gia số một toàn cầu này, sinh vật mạnh nhất lịch sử trái đất, lại như thể không có chuyện gì xảy ra... đang cùng người nhà, dạo chơi công viên Đông Hồ!

[Nhắc lại lần nữa nha, nhân vật chính sẽ không hy sinh đâu, có Kim Thủ Chỉ ở đó mà!]

[Dịch từ bản hv] ChuongId:143
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »