Võ Cực Tông Sư

Lượt đọc: 1349 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 89
Đá bảy màu (đệ nhị càng!)

❊ ❊ ❊

Lục địa Long Ô.

Dưới hai mươi ngàn mét sâu, nơi những con sóng biển cuộn trào giữa lục địa Đông và Tây.

Phương Thành nheo mắt, cẩn thận quan sát khối đá thần dị đang tỏa ra ánh sáng ngũ sắc, năm màu kim, ngân, hồng, lục, lam đan xen lẫn nhau.

Nơi đáy biển vẩn đục, ám lưu cuồng bạo, dưới ánh sáng này chiếu rọi đều ngưng trệ bất động.

Ngay sau đó, từng mảng nước biển hư không tiêu biến. Không phải khí hóa, cũng không phải cháy hết, mà là bị phân giải, hòa tan thành những hạt nhỏ li ti.

“Bối Bối Lật, tra cứu xem.”

Sắc mặt Phương Thành lúc xanh lúc trắng, có chút do dự.

Theo những gì cậu biết, vật thần dị có hình có chất, dù rơi vào trong tinh không vũ trụ, cũng sẽ không phát tán sức mạnh, mà sẽ ẩn chứa thần dị, thu liễm lực lượng.

Thần dị, sẽ không tự động phát tán uy năng thần dị.

“Khối ngũ sắc thạch này dường như được đục đẽo thủ công, trên đó lại có rất nhiều mặt tinh thể. Căn bản là do vô số mặt tinh thể cấu thành.”

Phương Thành cau mày, ánh mắt chăm chú nhìn chằm chằm.

Sau đó, niệm năng bùng phát, niệm lực bao phủ lấy nó, từng luồng sóng niệm lực thăm dò hướng tới.

“Ông.”

Ngũ sắc thạch rung lên một cái.

Niệm năng tan rã, niệm lực tiêu tán, Phương Thành hơi kinh ngạc.

Nếu là có thể chống lại niệm lực, hoặc là phá hủy niệm năng thì còn có thể hiểu được. Nhưng khối ngũ sắc thạch này lại là phân giải, hòa tan, ngay cả niệm lực niệm năng vô hình vô chất cũng có thể phân giải được.

Quá mức thần dị.

“Bối Bối Lật? Thế nào rồi?” Phương Thành nheo mắt, nhạt giọng hỏi.

Cơ sở dữ liệu của Bối Bối Lật vận chuyển điên cuồng, cuối cùng tìm kiếm xong tất cả tin tức, Bối Bối Lật phát ra âm thanh cực kỳ nghi hoặc:

“Theo ghi chép, chủng loại thần dị có hình có chất có sáu trăm ba mươi ngàn ba trăm hai mươi bảy loại, không có ghi chép về khối ngũ sắc thạch này.”

“Hơn nữa thần dị trong Vĩnh Hằng Hư Không, hoặc là tu hành giả rót tinh lực vào, hoặc là chịu sự tàn phá hủy diệt, mới bộc phát uy năng. Khối ngũ sắc thạch này lại tự nhiên cuồn cuộn uy năng thần dị, Bối Bối Lật cũng không rõ.”

Bối Bối Lật bất lực, có chút xấu hổ.

Nhận thức của nó đều được xây dựng trên cơ sở dữ liệu khổng lồ, có thể nói trong vô số tinh không vũ trụ, không có việc gì là Bối Bối Lật không biết.

Nhưng, khối ngũ sắc thạch trước mắt Phương Thành này, Bối Bối Lật cũng bó tay, hoàn toàn không có tin tức.

“Được rồi.”

Phương Thành gật đầu, chậm rãi lại gần ngũ sắc thạch.

Đã Hư Tiên có thể sử dụng hòn đá này, ắt hẳn là có thể cầm nắm được.

Thử tinh lực xem?

Ý niệm Phương Thành chuyển động, không còn do dự, một bước bước tới tách rời vô số nước biển, đứng trước ngũ sắc thạch, bàn tay bao bọc tinh lực thuần trắng, chậm rãi nắm lấy.

“Ông.”

Ngũ sắc thạch lại chấn động.

Tinh lực tan vỡ, lực đạo tan rã.

Phương Thành chỉ cảm thấy bàn tay run lên bần bật, không tự chủ được bị bật ngược trở lại, lần này Phương Thành thực sự có chút kinh ngạc.

Cú nắm vừa rồi của cậu, lực lượng vượt hơn trăm tỷ kilogram, thế mà không hề có tác dụng.

“Lúc vị Hư Tiên kia cầm nắm, dường như là nắm chặt trong tay, sau đó cầm lấy hòn đá, vung đánh không ngừng.”

Phương Thành nheo mắt, vươn một ngón trỏ ra, nhẹ nhàng chạm vào ngũ sắc thạch.

“Ủa?”

Đôi mắt Phương Thành sáng lên, nhẹ nhàng nắm lấy khối ngũ sắc thạch.

“U!”

từng luồng sóng gợn vô thanh vô hình tản ra bốn phía, dường như có thể phân giải hòa tan vạn vật trong vũ trụ, lấy Phương Thành làm tâm vòng tròn, nước biển trong vòng vạn mét đều biến mất sạch sẽ.

Nước biển tứ phương không ngừng tràn tới, lấp đầy chỗ trống.

Nhưng đều trong khoảnh khắc tiếp theo, toàn bộ tan chảy không còn là nước.

Phương Thành cứ thế đứng trong một quả cầu chân không đường kính vạn mét, không chỉ là chân không, mà là không gian còn tinh khiết hơn cả chân không.

Nơi không gian này, không có oxy, không có bất kỳ khí thể nào, cũng không có bất kỳ năng lượng nào, thậm chí ngay cả hạt vũ trụ, cũng không tồn tại.

“Xuy.”

Sức mạnh quá đáng sợ.

Dù uy năng của sức mạnh này không thể đe dọa đến tính mạng của Phương Thành, nhưng đặc tính của uy năng này lại khiến Phương Thành phải tắc lưỡi.

“Ân…”

Tay trái Phương Thành dần dần nắm lại, cầm chắc lấy ngũ sắc thạch.

“U u!”

Sóng gợn vô thanh càng thêm kịch liệt!

Ngũ sắc thạch rung chuyển dữ dội!

Ngay sau đó, ánh sáng ngũ sắc thạch bùng lên dữ dội, xuyên thủng vạn mét đáy biển, xông thẳng lên tinh không tầng mây, dù là ở xa ngoài tinh không, cũng có thể nhìn thấy luồng sáng này.

“Ầm.”

Ngũ sắc thạch biến đổi thành màu sắc bảy màu.

Kim, ngân, hồng, lam, lục, cùng hai màu đen trắng, đan xen rực rỡ, chảy trôi không ngừng.

Mỗi một luồng ánh sáng, đều ẩn chứa uy năng hòa tan vạn vật, phân giải tất cả.

“Hòn đá này, nhất định phải tiếp xúc cơ thể mới điều khiển được?” Phương Thành trợn mắt há hốc mồm, ý niệm chuyển động, thất sắc thạch lập tức ảm đạm xuống.

Mọi uy năng đều tan biến.

Tất cả ánh sáng đều diệt vong.

Phương Thành tùy ý đùa nghịch thất sắc thạch, trong lòng chuyển ý, nói: “Khối thất sắc thạch này… có thể thu nhỏ lại không?”

Ngay khoảnh khắc Phương Thành động niệm —

Thất sắc thạch lập tức thu nhỏ vô số lần, trực tiếp biến thành một viên đá nhỏ bằng hạt cát.

“Hử?” Phương Thành thầm nheo mắt: “Thế mà có thể nhận thức được lời nói của ta? Chẳng lẽ khối thất sắc thạch này có trí tuệ?”

Trầm ngâm một lát, Phương Thành đặt hạt cát lên bụng ngón trỏ.

Tinh lực dính vào khiến hạt cát không rơi xuống, khối thất sắc thạch uy năng không còn, ánh sáng diệt vong, dường như đã biến thành một viên sỏi nhỏ bình thường.

“Lúc chiến đấu với Hư Tiên khi nãy, khối thất sắc thạch này dường như chỉ có năm màu sắc, kỳ lạ thật.”

Trong lòng Phương Thành dấy lên nghi hoặc.

Hiện tại điều duy nhất có thể xác định là, khối thất sắc thạch này có thể dùng làm vũ khí, chiến đấu cận thân sẽ phát huy uy năng thần dị không ngờ tới.

Nếu vận dụng tốt, một kích giết chết tu hành giả Thiên Thể cấp bốn trở lên, đều rất có khả năng.

Thiên Thể cửu cấp, ba cấp một ngưỡng.

Thiên Thể cấp bốn, ít nhất là uy năng gấp trăm lần tu hành giả Thiên Thể cấp ba, thậm chí còn hơn. Đây không phải là sự tích lũy về lượng, mà là chất biến.

“Thôi vậy.”

Phương Thành cau mày, không xoắn xuýt nữa.

Khối thất sắc thạch này tạm thời cứ cầm lấy đã, đợi sau này phát hiện có gì bất thường thì vứt đi… hoặc nộp lên Hoàn Vũ Các.

Với thế lực khổng lồ, cương vực tung hoành, vượt trên vô số vũ trụ của Hoàn Vũ Các, chắc chắn có thể nghiên cứu ra ngọn nguồn của khối thất sắc thạch này.

---❊ ❖ ❊---

“Á á!”

Ba nhà thám hiểm trên lục địa Đông Long Ô, đang điên cuồng chạy trốn.

Phía sau, đang có một con chúa tể rừng xanh, Hổ Long Ô, đuổi theo họ, tiếng hổ gầm khiến họ sợ đến mức gần như hồn phi phách tán.

“Bắn!”

Một nhà thám hiểm mặt ẩn chứa sát khí, xoay tay bắn ba phát súng.

“Gào!”

Con hổ đau đớn, càng thêm hung mãnh tàn bạo, cứng rắn chống đỡ ba phát đạn chì, lao vào nhà thám hiểm đang ngã trên đất.

“Á á!” Nhà thám hiểm thét lên điên cuồng, giọng điệu vô cùng thê lương.

“Á á á…”

Hắn vẫn đang gào thét.

Tuy nhiên không gian này, dường như đã đông cứng lại.

Con hổ đang lao tới dừng lại giữa không trung, hai nhà thám hiểm đang hoảng loạn chạy trốn, không hề quay đầu lại, bước chân cũng ngưng trệ, cả người giữ nguyên tư thế phi chạy, một chân giẫm trên mặt đất, toàn thân cứng đờ.

Đây vốn là tư thế đứng không khoa học, không phù hợp lý lẽ cơ học.

Nhưng dưới sức mạnh khó hiểu, lại thực sự đã xảy ra.

“Ừm.”

Phương Thành đứng trên cao, ngón tay búng nhẹ, một tia tinh lực hóa thành ba phần, hòa nhập vào cơ thể ba nhà thám hiểm.

“Hy vọng lục địa Long Ô của các ngươi… không bị diệt vong.”

Phương Thành khẽ than một tiếng.

Bảy mươi tỷ dân đều chết hết, tin dữ trời long đất lở như vậy, đặt trên Trái Đất, thậm chí là Lam Tinh, nhất định phải dấy lên một cơn bão táp cuồng phong.

Quá tàn nhẫn, quá vô tình.

Phương Thành khẽ lắc đầu: “Tiên giả… thật sự đáng giết.”

---❊ ❖ ❊---

Bên ngoài hành tinh Long Ô.

Trong tinh không vũ trụ.

Cách hành tinh Long Ô khoảng một triệu cây số, một pháp trận lấp lánh không gian thần mang, vắt ngang trong tinh không.

Đây là một nơi tĩnh mịch, yên lặng.

“Bạch.”

Một bóng người áo trắng bước ra, giáng xuống nơi này.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:355
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »