Võ Cực Tông Sư

Lượt đọc: 2024 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 40
Tu vi bạo trướng (chương thứ tám!)

❊ ❊ ❊

Không Niết Hằng Vực, trong điện Hứa Trạm.

Hứa Hiền khoác bào xanh thẫm, trong mắt như ẩn chứa thế giới hằng sa, xoay chuyển chậm rãi, lộ ra vận vị thương mang vô tận.

Mà Phương Thành thì cung kính đứng trong điện.

“Phương Thành.” Hứa Hiền lên tiếng: “Những bí cảnh sinh linh có số lượng Ngục tộc ẩn nấp dưới mười tên, ngươi tạm thời không cần đi quét dọn nữa. Dù sao sự tồn tại của Phòng Ngục điện đường cũng có tác dụng hợp lý của nó.”

Phải biết rằng.

Phòng Ngục điện đường liên thông với vô số bí cảnh sinh linh, đông đảo tu hành giả có thể đến đó dò xét Ngục tộc, tích lũy kinh nghiệm chiến đấu, lĩnh ngộ và những điểm cần lưu ý với Ngục tộc từ sớm.

Hơn nữa còn có thể khiến các tu hành giả hiểu rõ sự đáng sợ kinh hoàng của Ngục tộc, để tránh việc đến Tinh Ngục chiến khu lại xuất hiện tình trạng sơ suất, khinh suất. Tại Tinh Ngục chiến khu, dù chỉ là một sơ suất nhỏ nhoi trong tiềm thức, cũng rất có khả năng dẫn đến mất mạng.

“Vâng, Hứa sư.” Phương Thành hơi cúi mình. Y mặc áo trắng giản dị, đã sớm trút bỏ lớp ngụy trang ‘Hoa Quân Chủ’. Tay phải cầm mặt nạ Cổ Kỳ, vô cùng nhẹ nhõm.

Trước đây.

Đây là mặt nạ Cổ Kỳ thần dị vĩnh hằng, Phương Thành đeo trên mặt đều rất tốn sức. Nhưng khi đã thành tựu Hư Không Quân Chủ, trọng lượng như vậy giống như mây trôi nước chảy, không đáng nhắc tới.

Trong điện.

Tĩnh lặng không tiếng động.

Khóe miệng Phương Thành cong lên một nụ cười nhạt. Hứa Hiền ngồi trên chủ tọa xanh thẫm cũng đứng dậy, chậm rãi bước về phía Phương Thành, mỉm cười đầy vui mừng: “Hoa Quân Chủ?”

“Ha ha ha! Phương Thành à Phương Thành, ngươi đúng là phúc âm hy vọng của Nhân tộc! Vào thời cơ then chốt này, ngươi lập nên công lao hiển hách, lại còn thành tựu Hư Không Quân Chủ, nối dài chuyện không thể!”

“Yên tâm.”

“Đây là con đường tu hành của riêng ngươi, không kẻ nào dám cưỡng ép khảo vấn. Nhưng vi sư có thể đưa ra một thỉnh cầu với ngươi không? Nếu ngươi có thể tổng kết quy nạp lại được, vạn—”

Hứa Hiền đưa ra thỉnh cầu.

Ông cho rằng, Phương Thành là người sáng tạo con đường.

Cho nên trong mắt ông, mấu chốt để Phương Thành tiếp nối chuyện không thể, có lẽ liên quan đến con đường mà tự tay Phương Thành sáng tạo ra.

“Hứa sư.”

Phương Thành vội vàng lên tiếng ngắt lời Hứa Hiền, chân thành nói: “Xin Hứa sư yên tâm! Một khi có thể quy nạp chỉnh lý ra đạo tu hành của mình, chắc chắn sẽ dâng lên cho người.”

Ơn Hứa sư, nặng tựa núi cao. Thỉnh cầu của Hứa sư, khó lòng từ chối.

Hơn nữa.

Mấu chốt tạo nên chuyện không thể, không nằm ở con đường này, mà là thuộc tính dị năng. Có sự tăng tiến điên cuồng của thuộc tính dị năng, y mới có thể sinh sinh phá vỡ gông cùm giới hạn, vượt lên trên đạo lý!

“Tốt.”

Hứa Hiền vui mừng gật đầu.

Cuộc đời ông, có hối hận hổ thẹn, cũng có căm hận đau khổ. Mà lý tưởng duy nhất hiện tại của ông, đại khái chính là ‘Nhân tộc an nhiên tiếp nối, đứng đầu đỉnh cao Hư Không’. Mà trên cả lý tưởng, ông có một giấc mơ càng coi trọng, trân quý hơn — các đệ tử thân truyền của ông, đều có thể vĩnh hằng không rơi, an nhiên một đời.

“Phương Thành, ngươi đã sở hữu chiến lực Vĩnh Hằng Chi. Chúc mừng ngươi, ngươi đã thuộc về lực lượng cao tầng của tộc quần sinh linh trí tuệ.” Hứa Hiền cười khẽ một tiếng, vỗ vỗ vai Phương Thành.

Ông thực sự rất vui!

Thậm chí cảm xúc kiêu ngạo, tự hào, vui mừng ấy, tựa như ngọn núi lửa bàng bạc đang ủ đầy, toàn bộ phun trào trong tâm khảm. Nhưng ông là Vô Thượng, không thể buông thả hình hài.

Đây là cách biểu đạt duy nhất của ông.

“Vâng, Hứa sư.”

Phương Thành mặc áo trắng đắc ý dào dạt lên tiếng: “Ngục tộc Cổ Minh La kia, ta đã chém giết đủ bảy tên! Hắc hắc, chắc hẳn khi đến tinh không Không Niết vũ trụ, cũng nên được liệt vào hàng ngũ Ngự Thượng Giả rồi.”

“À đúng rồi—”

“Hứa sư, người chắc còn chưa biết. Trong bí cảnh cuối cùng, Lam Tỉnh, có một tên Minh Ma ẩn nấp. Lúc đó ta thông qua manh mối vụn vặt cố gắng tìm kiếm nó, nó lại tự dâng mình đến cửa, hơn nữa còn hỏi ta: Ngươi muốn chết như thế nào?”

“Ha ha, sau đó hơn trăm vị Pháp Tòa nổi giận, phô bày lực lượng Pháp Tòa hùng vĩ, ta đoán nội tâm tên Minh Ma đó chắc chắn là sụp đổ rồi.”

“Hơn nữa những vị Pháp Tòa đó đều dặn dò ta trăm bề. Giả như tương lai có việc gì cần giúp đỡ, cứ truyền lời một câu, họ tất sẽ hết lòng giúp đỡ.”

Phương Thành mỉm cười nói.

Mà Hứa Hiền cũng không cảm thấy dài dòng, lẳng lặng lắng nghe, chỉ là nụ cười nơi khóe miệng càng thêm đậm đà. Bầu không khí trong điện dần dần bao phủ trong sự tường hòa vui vẻ, không còn gì khác.

Một hồi lâu sau.

Hứa Hiền phẩy tay áo, nói: “Được rồi, ngươi cũng nên trầm lắng lại một chút. Vô số điển tịch bí pháp trong Tàng Thư Các kia, ngươi nên lật xem một chút. Dù ngươi định tự sáng tạo bí pháp, cũng không cần phải hư vô suy tính sáng tạo, những điển tịch bí pháp đó hoàn toàn có thể mượn dùng tham khảo.”

“Đứng trên vai người đi trước, nhìn xa hơn, thấy nhiều hơn.”

Hứa Hiền dặn dò tỉ mỉ một phen, phiêu dật rời đi.

“Ựa.” Phương Thành tức thì ngẩn ngơ không nói nên lời. Y nào có không muốn tham ngộ một số điển tịch bí pháp cao thâm huyền ảo, nhưng ngộ tính của y không đủ!

Không thể tham ngộ!

“Khụ khụ.”

Phương Thành hắng giọng một cái, quét mắt nhìn quanh điện đường trống trải, nhấc bước đi về phía cánh cửa thứ bảy bên trái trong điện.

Đó chính là không gian tu hành của y.

---❊ ❖ ❊---

Trong cánh cửa thứ bảy.

Một thế giới xanh thẫm.

Phương Thành đứng trên hồ nước tĩnh mịch vô tận, nhìn quanh bốn phía, toàn là những dãy núi non chập chùng hùng vĩ, cực kỳ bao la.

Bồng!

Một tiếng chấn động oanh minh, vang vọng tận trời cao!

Tay phải Phương Thành nâng một khối năng lượng Bản Sơ Tạo Hóa thuần túy thuần sắc thuần trắng, bên trong ẩn chứa Bản Sơ tồn tại và vận vị Tạo Hóa, huyền diệu vô tận, tối nghĩa thâm sâu.

Đùng! Đùng! Đùng!

Một khối năng lượng Bản Sơ Tạo Hóa như vậy, tựa như chân lý vĩnh hằng mà chung kết và sáng tạo cùng tồn tại. Vừa là sự tồn tại mông muội, cũng là nguyên thủy của vạn vật.

“Ẩn chứa mọi khả năng?”

“Tổng quan vạn sự vạn vật?”

Phương Thành nhấm nháp tỉ mỉ đặc tính của năng lượng Bản Sơ Tạo Hóa, thầm tặc lưỡi. Đạo lý, vận vị, đặc tính ẩn chứa bên trong đó, quá siêu nhiên, cũng quá huy hoàng.

Nói ngắn gọn.

Bao hàm mọi sự khởi đầu, dung hợp chung kết và sáng tạo, chính là năng lượng Bản Sơ Tạo Hóa!

“Tuy nhiên. Bản Sơ tồn tại và uy năng Tạo Hóa, dường như rạch ròi phân minh. Bản Sơ tồn tại giống như nền tảng sâu dày vững chắc, mà uy năng Tạo Hóa thì được thai nghén bên trong, đang diễn hóa đan cài một số vận vị mới lạ thần diệu tuyệt luân.” Phương Thành xoa xoa gò má, thầm suy tính.

Đến tận bây giờ.

Sau khi tấn cấp Hư Không Quân Chủ, đã hơn mười ba năm có dư. Nhưng vì xung quanh luôn theo sát từng vị Pháp Tòa cảnh vĩ ngạn, Phương Thành cũng không kịp suy xét kỹ lưỡng tính chất lực lượng của bản thân.

Hiện tại xem ra.

Tất cả những điều này vô cùng giản lược. Uy năng Tạo Hóa vỡ vụn, phản bổn quy nguyên hình thành vận vị Tạo Hóa, dung hợp với năng lượng Bản Sơ tồn tại. Mà Bất Hủ Lực cũng toàn bộ hóa thành năng lượng tồn tại, không còn lẫn lộn thứ gì khác.

Lực lượng tu vi của Phương Thành, chính là năng lượng Bản Sơ Tạo Hóa.

Cực kỳ thuần túy.

Cực độ thuần nhất.

“Ưm.”

Phương Thành nhắm mắt lại, thầm tính toán con đường của bản thân. Ngoài năng lượng Bản Sơ Tạo Hóa ra, còn có quy hoạch tu vi như quy tắc Không Gian, tu bổ Thần Hy Đao, sửa đổi Đoạn Nguyên Đao. Nhưng trước đó, y nên dốc sức tăng trưởng tu vi.

Trong hơn mười ba năm qua, tu thành thân thể Thất Diệt, cũng không ngừng bạo tăng bản nguyên, cường độ thân thể đã tăng trưởng đến mức khó tin.

“Thuộc tính dị năng.”

Phương Thành thầm niệm trong lòng, ký hiệu thuộc tính màu tím trong não hải khẽ lóe lên — Sức mạnh: 70.6, Nhanh nhẹn: 41, Tinh thần: 53.2, Nguyên năng: 682.9.

Sức mạnh thuộc tính, tăng! Tinh thần thuộc tính, tăng! Theo tâm niệm của Phương Thành, ký hiệu thuộc tính cũng chớp nháy dữ dội. Thuộc tính Sức mạnh, Tinh thần điên cuồng vọt lên, tựa như không có điểm dừng.

Thuộc tính Sức mạnh — 72... 74... 75.2!

Thuộc tính Tinh thần — 54... 56... 56.7!

Cùng lúc đó.

Năng lượng Bản Sơ Tạo Hóa trong cơ thể Phương Thành, long trời lở đất, tăng vọt điên cuồng dữ dội, trong chớp mắt ngắn ngủi, uy thế của nó đã vượt xa lúc trước!

Uy thế lan tràn khắp thế giới tu hành, ngưng kết dòng sông, trì trệ núi non! Tu vi bạo tăng!

Phương Thành hít sâu một hơi, lặng lẽ cảm nhận tu vi đang bạo tăng của bản thân, không tự chủ được mà siết chặt bàn tay, lại thầm niệm: “Thuộc tính Nhanh nhẹn, tăng!”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:529
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »