Các công pháp khác đều thông qua kinh mạch chủ yếu trong cơ thể để tu luyện nhằm nâng cao tu vi, còn Hoán Ma Kinh thì thông qua việc đả thông chu thân kinh mạch để đồng thời tu luyện.
Kể từ lúc Bách Lý Hồng Trang vận hành Hoán Ma Kinh, số kinh mạch nàng tu luyện đã nhiều hơn người tu luyện khác hai sợi.
Mà đến bây giờ, số kinh mạch nàng vận hành đã nhiều hơn người khác ba sợi!
Con số này nhìn qua thì không lớn, nhưng chỉ cần là người tu luyện thì đều hiểu rõ sức nặng của ba sợi kinh mạch này!
Huống chi, những kinh mạch này vẫn đang không ngừng đả thông và tăng thêm, đợi đến sau này, tốc độ tu luyện của nàng sẽ vượt xa những người tu luyện khác!
Đây chính là điểm nghịch thiên của công pháp cấm kỵ!
Hai ngày thời gian vừa đến, một tiếng nhắc nhở nhỏ vang lên, Tiểu Hắc Tiểu Bạch lại bò về trên đầu Bách Lý Hồng Trang, mà Bách Lý Hồng Trang thì ôm Bạch Sư rời khỏi tu luyện tháp.
Tu luyện ngắn ngủi trong hai ngày, làm cho Bách Lý Hồng Trang nhận thức được chỗ tốt của tu luyện tháp.
Nàng cần kiếm nhiều tích phân hơn, như vậy mới có thể nhanh chóng nâng cao tu vi.
Tuy nhiên, khi Bách Lý Hồng Trang trở về ký túc xá liền bị cảnh tượng người đông như hội làm cho chấn kinh.
"Bên ngoài ký túc xá của chúng ta từ khi nào lại náo nhiệt như thế này?"
Phượng mâu đen láy thoáng vẻ ngạc nhiên, chẳng lẽ trong hai ngày này, lớp đặc tuyển lại có chuyện gì náo nhiệt xảy ra hay sao?
Khương Bành Dịch đã đợi ở bên ngoài ký túc xá hai ngày rồi, nhưng lại chưa từng nhìn thấy Bách Lý Hồng Trang, trong lòng tràn đầy bất lực.
Theo lý mà nói, thú triều ở Lạc Vân sơn mạch chỉ mới qua một thời gian ngắn, chắc là sẽ không ra ngoài nhận nhiệm vụ, vậy rốt cuộc đã đi đâu, sao lại không thấy bóng dáng?
Khi họ nghe được tin tức chấn động lòng người về Thác Kinh Đan, lúc đầu là không hề ôm bất kỳ hy vọng nào.
Dù sao họ và Bách Lý Hồng Trang cũng không có bất kỳ giao tình nào, Bách Lý Hồng Trang căn bản không cần thiết phải giúp đỡ họ.
Tuy nhiên, trong lúc vô tình cậu ta phát hiện ra bạn cùng phòng của mình là Thiệu Tử Phàm lại đến từ cùng một vương triều với Bách Lý Hồng Trang, Thiệu Tử Phàm còn là bạn của Bách Lý Hồng Trang!
Như vậy, chỉ cần Thiệu Tử Phàm mở lời, chẳng phải họ sẽ có hy vọng rồi sao?
"Khương Bành Dịch, chúng ta vẫn là trở về đi, Hồng Trang mỗi ngày đều rất bận, chúng ta đừng làm phiền nữa."
Thiệu Tử Phàm lộ vẻ khó xử, Bách Lý Hồng Trang đối xử với cậu ta rất tốt, lúc trước còn tặng cậu ta Bồi Nguyên Đan, ân tình này, cậu ta vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.
Thế nhưng, cậu ta lại không có gì có thể báo đáp Bách Lý Hồng Trang.
Lúc này lại bị Khương Bành Dịch và những người khác kéo tới làm phiền Bách Lý Hồng Trang, trong lòng cậu ta thực sự có gánh nặng không nhỏ.
"Thiệu Tử Phàm, chúng ta chỉ muốn tìm một cơ hội dùng yêu tinh để đổi lấy Thác Kinh Đan, cũng không phải mở miệng xin đan dược, cậu giúp chúng ta việc này đi mà."
Khương Bành Dịch lộ vẻ cầu khẩn, với thực lực hiện tại của họ, muốn có thành tựu lớn ở Thương Lan học viện là vô cùng khó khăn, nếu có Thác Kinh Đan, ít nhất tình cảnh của họ sẽ tốt hơn rất nhiều.
Phải biết rằng, trước khi Thác Kinh Đan chưa thất truyền, chỉ cần là người tu luyện có điều kiện đều sẽ phục dụng, bởi vì tác dụng mở rộng kinh mạch thực sự quá lớn!
Họ cũng biết nhờ vả Thiệu Tử Phàm có chút làm khó người khác, nhưng chỉ có cách này họ mới có thể tiếp cận Bách Lý Hồng Trang.
Ngay trong quá trình trò chuyện này, ánh mắt Khương Bành Dịch sáng lên, hưng phấn nhìn về phía trước: "Bách Lý Hồng Trang, Bách Lý Hồng Trang về rồi!"
Hiện nay cái tên Bách Lý Hồng Trang gần như đang lay động trong tâm trí của tất cả mọi người, cho nên khi Khương Bành Dịch nhỏ giọng nói Bách Lý Hồng Trang đến rồi, gần như tất cả người tu luyện đều lập tức nhìn về phía này.
Bách Lý Hồng Trang phát hiện tất cả người tu luyện đều đang kích động nhìn nàng, bộ dáng hưng phấn kia giống như những con chó bị đói mấy ngày nhìn thấy xương, mắt tỏa ánh xanh!