“Nơi này thật sự là một chỗ tốt.”
Thôi Hạo Ngôn cười sảng khoái, trực tiếp tựa lưng vào gốc cây đại thụ phía sau, ngồi xếp bằng xuống đất.
Mọi người cũng lần lượt ngồi xuống, cả ngày vất vả đi đường, ai nấy đều có chút mệt mỏi, sau khi ngồi xuống không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
“Sớm biết trong dãy núi Lạc Vân yêu thú hoành hành, cần phải cẩn thận mọi bề, hôm nay tới đây quả nhiên là như vậy, tinh thần ta vẫn luôn căng như dây đàn đấy.”
Hạ Chỉ Tình lấy thức ăn từ trong Càn Khôn túi ra, vừa ăn vừa cảm thán nói.
Bách Lý Hồng Trang mỉm cười nhẹ, “Ta thấy hôm nay ngươi vẫn luôn rất phấn khích mà.”
“Hì hì, đây chẳng phải là lần đầu tiên ta tới dãy núi Lạc Vân sao, thấy hiếu kỳ thôi.”
Nói xong, Hạ Chỉ Tình trực tiếp xích lại gần bên cạnh Bách Lý Hồng Trang, nói: “Hồng Trang, ngươi không biết biểu cảm của mọi người khi biết ta thông qua khảo hạch trở thành đặc chiêu sinh đâu, ha ha.”
“Mấy nữ sinh cùng phòng với ta ngưỡng mộ ta lắm, lần đi thám hiểm này đối với ta mà nói có ý nghĩa vô cùng to lớn.”
Bách Lý Hồng Trang khẽ gật đầu, chỉ cần tưởng tượng một chút là có thể đoán được biểu cảm của đám học sinh lớp thường.
Dù sao thì Hạ Chỉ Tình cũng là học sinh đầu tiên trong đợt tân sinh lần này thông qua khảo hạch để trở thành đặc chiêu sinh.
“Đêm nay nghỉ ngơi cho tốt đi, ngày mai tiến sâu vào dãy núi Lạc Vân, mức độ nguy hiểm không phải là thứ hôm nay có thể so sánh được đâu.”
Hạ Chỉ Tình khẽ gật đầu, “Ta hiểu rồi.”
“Ban đêm yêu thú xuất hiện thường xuyên, mặc dù vị trí nghỉ ngơi này rất tốt, nhưng vẫn cần phải hết sức cẩn thận, ta định sắp xếp mọi người thay phiên canh đêm, mỗi lần hai người, thấy sao?” Cung Thiếu Khanh đề nghị.
“Không vấn đề gì.”
Mọi người đều gật đầu, đã là một nhóm thì an ninh của cả nhóm tự nhiên cần phải có họ bảo vệ.
“Ca đầu tiên cứ để ta và Đông Phương Ngọc canh đêm đi, mọi người cứ nghỉ ngơi trước đi.”
Dưới sự sắp xếp của Cung Thiếu Khanh và Thôi Hạo Ngôn, thứ tự canh đêm của mọi người nhanh chóng được phân định.
Bách Lý Hồng Trang dựa vào thân cây, chậm rãi khép đôi mắt lại, tâm pháp Hoán Ma Kinh vận chuyển, trong dãy núi Lạc Vân này nguyên lực cũng vô cùng nồng đậm, đây cũng là lý do vì sao rất nhiều cao nhân thích tu luyện ở những vùng núi rừng hoang vu không người.
Một đêm thời gian trôi qua rất nhanh, cho nên nàng không định nghỉ ngơi, chi bằng trực tiếp tu luyện, ngày hôm sau tỉnh dậy tinh thần sẽ càng sảng khoái hơn.
Bạch Sư nằm yên tĩnh trong lòng Bách Lý Hồng Trang, nhắm mắt lại giả vờ như đang nghỉ ngơi, thực ra nó cũng vẫn luôn tu luyện.
Là một thú vương, mỗi ngày nó đều nuốt yêu tinh, năng lượng tích tụ trong cơ thể đã không ít, cần phải tu luyện để hấp thụ từng chút năng lượng này.
Tiểu Hắc và Tiểu Bạch cũng không hề bỏ bê việc tu luyện, chúng đã ở trong Hỗn Độn Chi Giới bao nhiêu năm như vậy, tu luyện sớm đã trở thành thói quen của chúng rồi.
Đế Bắc Thần ngồi bên cạnh Bách Lý Hồng Trang, nhìn ngắm khuôn mặt xinh đẹp dịu dàng ấy, trong mắt hắn hiện lên một tia cưng chiều, sau đó mỉm cười nhẹ rồi cũng khép đôi mắt lại.
Xung quanh khôi phục lại vẻ tĩnh lặng, chỉ có Cung Thiếu Khanh và Đông Phương Ngọc là vô cùng cẩn thận chú ý xung quanh, không bỏ sót bất kỳ động tĩnh nào.
Theo sự thay ca canh đêm, Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần cũng vực dậy tinh thần chú ý xung quanh.
Ánh trăng chiếu rọi trên người hai người, kéo ra cái bóng dài, giống như đang tựa vào nhau ngồi cùng một chỗ.
“Nương tử nếu vất vả thì có thể nghỉ ngơi trước, việc canh đêm này cứ để ta là được rồi.”
Trong mắt Đế Bắc Thần lấp lánh tia nhìn quan tâm, giọng nói ấm áp thấm vào lòng người.
Bách Lý Hồng Trang mỉm cười nhìn Đế Bắc Thần một cái, “Không sao, ta không mệt.”
“Ta biết ngay nương tử không nỡ để một mình ta canh đêm mà.”
Đế Bắc Thần cười khẽ một tiếng, khuôn mặt tuấn mỹ thoát tục dưới ánh trăng bao phủ càng trở nên mê người.