Vì vậy về mặt lý thuyết mà nói, một trận thua không có nghĩa là bị loại trực tiếp. Nếu ván sau, La Phất và Kiều Sâm phát huy vượt trội, còn những người khác thất bại, thì họ vẫn còn cơ hội.
Tất nhiên, đây cũng chỉ là nói trên lý thuyết. Dù sao trận này hai người họ được 0 điểm, cho dù ván sau có lấy trọn 10 điểm thì chưa chắc đã xếp được thứ hạng cao.
"Thế này cũng chẳng có gì không tốt, bớt đi một đối thủ cạnh tranh, hy vọng của Dư Lạc cũng lớn hơn một chút."
Nguyên lão thái đạm nhiên nói.
Có gì mà phải tiếc nuối? Người trên đài tuy đều là thiên tài, nhưng họ còn có một thân phận khác - đối thủ của Dư Lạc!
Bây giờ họ tự bỏ cuộc, đối với người phe mình mà nói thì chính là chuyện tốt, mừng còn không kịp, có gì mà phải tiếc.
Bà cảm thấy Vệ lão quá nhân từ rồi.
Vệ lão cười một tiếng, không nói gì.
Thời gian trôi qua từng chút một, khoảng năm phút sau, đã có thí sinh đầu tiên bắt đầu đặt bút vẽ - đó là A Linh!
Chỉ thấy A Linh thần sắc nghiêm nghị, ánh mắt chăm chú, tư thế ngồi ngay ngắn. Cô cầm bút vẽ bùa trong tay, bàn tay cầm bút hơi căng cứng, sau đó nét bùa chú đầu tiên đã rơi xuống mặt giấy.
Nếu xem trực tiếp cô chế bùa tại hiện trường, sẽ thấy được linh khí nhạt màu vận chuyển, nhưng trên màn hình thì không nhìn ra được. Ống kính dành cho A Linh những góc cận cảnh, giữa hàng chân mày xinh đẹp của cô tràn đầy sự tập trung, điều này khiến cô càng thêm vài phần mị lực.
Người nghiêm túc là đẹp nhất, A Linh vốn dĩ ngoại hình đã không tệ, lúc này cô không còn dáng vẻ dịu dàng mỉm cười như thường ngày, nhưng sự nghiêm túc này lại mang đến cho cô một khí chất khác biệt.
Thực ra ống kính và khung cảnh bản thân nó sẽ gây ra sự xao nhãng cho thí sinh. Mọi người bình thường chế bùa đều ở trong không gian rất riêng tư, ngoại trừ một số loại bùa thông dụng, có vài loại bùa không được công khai, hoàn toàn dựa vào tài nguyên cá nhân. Những người có sư môn và tông môn mới có cơ hội nhận được, còn "tán tu" thì không có cơ hội đó. Vì vậy, phần lớn thời gian các phù sư đều tự luyện tập một mình trong phòng, không hề công khai chế bùa.
Điều này dẫn đến việc có những người bình thường phát huy rất tốt, nhưng cứ đến lúc thi đấu lại "héo" đi. Họ căng thẳng, không thả lỏng được, thực lực phát huy ra trên sàn đấu còn chưa được một nửa bình thường.
Tuy nhiên, người có thể đi đến trận chung kết, thường thì tố chất tâm lý cũng không tệ, nếu không thì chưa chắc đã đi được tới đây.
Sau A Linh, người bắt đầu đặt bút là Dư Lạc.
Lúc này, Giang Tiểu Bạch nghe thấy tiếng xì xào bàn tán truyền đến từ hàng ghế phía sau:
"Mau nhìn kìa, Dư Lạc bắt đầu rồi!"
"Bắt đầu nhanh quá vậy, đợi nắm chắc hơn thì tốt biết mấy."
"Có lẽ bây giờ anh ta đã nắm chắc rồi cũng nên."
"Hù... được rồi, mình căng thẳng quá."
Rõ ràng người thi đấu là Dư Lạc, nhưng khi ống kính rơi vào người Dư Lạc, khán giả bên ngoài sân lại tỏ ra căng thẳng hơn. Khi A Linh có ống kính, âm thanh ở khu vực khán giả phía Nam Quốc lớn hơn, còn bây giờ thì tiếng của người Hoa Quốc lại lớn hơn.
Giang Tiểu Bạch đánh giá Dư Lạc. Khác với A Linh ngồi chế bùa, anh ta đứng khom lưng. Trong ánh mắt anh ta không nhìn ra bất cứ cảm xúc gì, người không biết còn tưởng anh ta chỉ đang tùy tiện viết chữ, hoàn toàn không nhìn ra là đang chế bùa, lại còn là ở dịp trọng đại như thi đấu thế này.
Sau khi Dư Lạc bắt đầu, rất nhanh, hai người còn lại là Lăng Thái và Tiểu Hổ Nha cũng đã cầm bút.
Giang Tiểu Bạch quan sát thấy Dư Lạc không hề nháp trước, anh ta chỉ phác thảo trong đầu rồi bắt đầu đặt bút. Tiểu Hổ Nha cũng vậy, còn Lăng Thái và A Linh đều có nháp.
"Tiểu Hổ Nha có chút căng thẳng, lá này sợ là bỏ đi rồi." Vệ lão nhìn một lát rồi nói.
Giang Tiểu Bạch đang xuất thần, nghe vậy liền nhìn lại màn hình.
Quả thực, trạng thái chế bùa của Tiểu Hổ Nha lúc này không ổn. Bàn tay cầm bút của cậu ta dường như hơi run, hàng mày nhíu chặt, răng nghiến chặt, cơ hàm cũng căng cứng.
Gần như trong vòng mười giây sau khi Vệ lão dứt lời, lá bùa kia lóe lên ánh sáng, rồi hóa thành ảm đạm.
Lá bùa này hỏng rồi.
Tiểu Hổ Nha nhìn tờ giấy ngẩn người một hồi lâu, sắc mặt không mấy dễ coi, sau đó cậu ta hít sâu một hơi, yên lặng hai phút rồi lại bắt đầu lần nữa.
"Tiểu Hổ Nha vẫn còn quá trẻ, tố chất tâm lý cần phải tăng cường thêm."
"Chắc không chỉ là vấn đề tố chất, e là cậu ta không quen thuộc với Chỉ Du Phù này, lúc hạ bút không lưu loát, có chút do dự."
Giang Tiểu Bạch nghe thấy Nguyên lão thái và vị Phương lão bên phải bà đang trò chuyện.
Phương lão nói đúng, Tiểu Hổ Nha trẻ tuổi căng thẳng là một nguyên nhân, nhưng nguyên nhân quan trọng nhất là cậu ta không đủ thành thạo với loại bùa này, lúc này trong lòng dao động thì chắc chắn sẽ thất bại.
Chỉ là Giang Tiểu Bạch hơi thắc mắc, tại sao cậu ta không nháp trước một chút?
Trong bốn người này chỉ có Dư Lạc và Tiểu Hổ Nha là không nháp. Trạng thái bên phía Dư Lạc không có vấn đề gì, động tác bình ổn trầm tĩnh, hiện tại không có bất cứ vấn đề gì, nhưng Tiểu Hổ Nha lại khác.
"Tiểu Hổ Nha người này cao ngạo, tuy còn trẻ nhưng lại cực kỳ sĩ diện. Tôi thấy cậu ta chưa chắc đã chế được Chỉ Du Phù, nhưng lại muốn cố chống đỡ." Nguyên lão thái lại nói.
Hàng ghế này toàn là những bậc đại lão, đại lão nói chuyện không kiêng dè ai. Người phía sau trò chuyện có thể cố ý hạ thấp giọng, nhưng các đại lão lại không như vậy, trò chuyện cũng chỉ nhỏ hơn tiếng nói bình thường một chút mà thôi, nếu chú ý kỹ vẫn có thể nghe thấy.
Trừ khi ngồi quá xa.
"Cứ xem thêm đã." Phương lão nói.
Ống kính chuyển đến chỗ Lăng Thái.
Lăng Thái có thần sắc khác hẳn những người khác, giữa hàng mày của anh ta tràn đầy sự chắc chắn, từng nét bút hạ xuống cũng mang theo khí tức sắc bén, lộ rõ mũi nhọn.
Từ dáng vẻ khi chế bùa có thể nhìn ra tính cách của một người.
Lăng Thái chắc là người rất tự phụ, rất tự tin vào thực lực của mình. Hơn nữa, nhìn việc anh ta nghe thấy đề bài, rõ ràng trong lòng đã có đáp án nhưng vẫn cố ý giả vờ nhíu mày, có thể thấy người này rất có tâm cơ.
Đặc điểm lớn nhất của Dư Lạc là trầm ổn, cảm xúc không dễ bị các yếu tố bên ngoài ảnh hưởng.
A Linh nhìn có vẻ hoạt bát nhảy nhót, nhưng làm việc lại rất nghiêm túc.
Tiểu Hổ Nha thì sĩ diện, không dễ dàng chịu thua.
Thời gian trôi qua năm phút, chỗ Dư Lạc vẫn bình ổn như cũ, tốc độ chế bùa không nhanh nhưng rất vững.
Lăng Thái cũng vậy.
Có thể thấy, hai người này là những người biểu hiện tốt nhất hiện tại, nếu không có gì bất ngờ, lá bùa này rất có khả năng thành công.
Tiểu Hổ Nha... Giang Tiểu Bạch nhìn qua, cảm thấy hy vọng cậu ta kiên trì đến cùng là rất thấp.
Còn trạng thái của A Linh cũng không ổn lắm, tốc độ chế bùa có xu hướng chậm lại, đây không phải là dấu hiệu tốt.
Khi vẽ bùa chú tốt nhất là nên giữ tốc độ đều, vì chỉ có như vậy mới đồng nhất và giữ được sự cân bằng. Nếu lúc nhanh lúc chậm thì rất có thể không nắm bắt được độ chuẩn xác, khiến linh khí cả lá bùa mất cân bằng.
Quả nhiên, lại qua năm phút nữa, ngay khi A Linh vẽ đến bảy tám mươi phần trăm, linh khí trên bùa chú lóe lên, rồi ảm đạm đi.
Mà cả người cô cũng theo đó mất đi sức sống, cây bút vẽ bùa trong tay "bạch" một tiếng rơi xuống bàn, trong mắt tràn ngập thất vọng và đau buồn.