Sau khi dùng bùa chú, muốn làm một người vô hình là điều khả thi, nhưng với điều kiện là sự tồn tại của bạn vốn không quá thu hút sự chú ý, nếu không hiệu quả sẽ giảm đi rất nhiều, thậm chí là vô hiệu.
Sự xuất hiện của Giang Tiểu Bạch hôm nay đối với giới huyền thuật mà nói chính là một trận đại địa chấn!
Có những cao nhân được người đời biết đến trên danh nghĩa, ví dụ như vị phù sư lục tinh cuối cùng cách đây tám năm - Bất Lan. Theo sự qua đời của ông, mọi người đều cho rằng trên đời này đã không còn lục tinh nữa. Cho dù có, thì đó cũng là những cao nhân ẩn thế đầy bí ẩn, không hỏi thế sự, chỉ cầu tự tại. Họ không có dã tâm, không tham gia tranh giành thế lực, cũng không gây ra mối đe dọa nào cho các môn phái.
Thỉnh thoảng có thể có vài tin tức lẻ tẻ về những cao nhân này truyền ra, nhưng hành tung của họ bất định, rõ ràng là không muốn bị quấy rầy. Thời gian lâu dần, cũng không còn cập nhật tin tức mới nhất về họ nữa.
Giang Tiểu Bạch có lẽ là cao nhân lục tinh duy nhất công khai lộ diện trong hai ba năm trở lại đây. Sự xuất hiện của cô mang ý nghĩa trọng đại, khiến tất cả mọi người đều đang suy đoán thế lực đứng sau cô là gì, hiện tại xuất hiện có dự tính gì. Những người này hoặc là đề phòng, hoặc là phấn khích, vô cùng nóng lòng muốn nghe ngóng mọi tin tức về cô. Ngày mai không biết sẽ có bao nhiêu người chằm chằm nhìn vào đoàn đại biểu Hoa Quốc, chính là muốn tìm ra cô từ trong đó.
Vì vậy, hiệu quả của việc dùng bùa chú là không lớn.
"Không cần lo lắng, ngoài bùa chú ra, tôi còn có cách khác." Giang Tiểu Bạch nói.
"Cách gì?" Vệ lão tò mò.
Còn có cách nào có thể thành công đánh lừa được nhiều người như vậy sao?
Giang Tiểu Bạch mỉm cười, "Thuật trang điểm."
Thuật trang điểm chính là một trong những tà thuật. Khi không làm "diễn viên Giang Tiểu Bạch", cô hoàn toàn dựa vào nó để che giấu thân phận, đừng nói chứ, thật sự rất hiệu quả.
Hơn nữa, hôm nay lúc lộ diện cô đều đeo kính râm, không ai biết rốt cuộc cô trông như thế nào. Nếu ngày mai muốn tìm ra cô, mọi người cũng chỉ bắt đầu từ hai phương diện - tóc ngắn và kính râm.
Mà hai điểm này đều có cách để phá giải.
Vệ lão vốn định nói gì đó, nhưng nhìn thấy mái tóc ngắn giả của Giang Tiểu Bạch thì im lặng.
Chỉ cần tháo tóc giả xuống, rồi dùng trang điểm thay đổi ngoại hình một chút, lúc này bùa tàng hình mới có thể phát huy tác dụng.
Chỉ là không biết thuật trang điểm của cô thế nào, nếu bị nhận ra trong số các huyền sĩ Hoa Quốc có cả diễn viên Giang Tiểu Bạch, thì cô có thể sẽ gặp chút rắc rối.
"Được được được, vậy thì chúng tôi yên tâm rồi. Nhưng Giang... tiểu hữu ngày mai đừng ngồi cạnh chúng tôi nữa, quá thu hút sự chú ý." Nguyên lão thái suy nghĩ một chút rồi nói.
Giang Tiểu Bạch gật đầu, "Vâng, tôi sẽ ngồi cùng Trần Hi Sơn và Vu Mính."
Vệ lão cũng gật đầu, "Hai đứa nhỏ đó chỉ là những kẻ vô hình, cô ngồi cùng với chúng là rất tốt."
Giang Tiểu Bạch nghe đến đây trong lòng khẽ động, "Vu Mính có lai lịch thế nào?"
Về tình hình của Vu Mính, trước đó Giang Tiểu Bạch đã có suy đoán. Sau lưng cô ấy chắc chắn cũng có một "đại nhân vật" có thân phận. Điều Giang Tiểu Bạch hiện biết là đại nhân vật đó biết đến sự tồn tại của cô, và dường như không có ý định thăm dò hay điều tra cô.
Trần Hi Sơn không biết thân phận của cô, nhưng hai vị trước mắt này nhất định là biết rõ.
Quả nhiên, sau khi Giang Tiểu Bạch hỏi xong, Vệ lão và Nguyên lão thái nhìn nhau.
"Vu Mính là con gái của môn chủ chúng tôi." Nguyên lão thái lên tiếng, nhưng nội dung trong lời nói lại khiến Giang Tiểu Bạch rất bất ngờ.
"Môn chủ?"
"Ừm, môn chủ cảm thấy con bé Vu Mính cần phải tôi luyện, nên cố ý giấu giếm thân phận của nó, chỉ để nó học tập trong môn phái như một đệ tử bình thường. Cho đến nay, Vu Mính quả thực chưa từng hưởng bất kỳ đặc quyền nào của thiên kim môn chủ. Đứa nhỏ này tuy có hơi hiếu động nhưng không thiếu sự chân chất. Cho đến tận hôm nay, trong số các đệ tử đồng môn cũng không có ai biết thân phận của nó, chỉ có mấy lão già chúng tôi mới biết." Nguyên lão thái nói.
Giang Tiểu Bạch gật đầu.
"Giang tiểu hữu, có một việc phải nói cho cô biết, hôm nay sau khi cuộc thi kết thúc, tôi đã báo cáo sự tồn tại của cô với môn chủ, tối nay môn chủ sẽ lên đường tới đây." Vệ lão lên tiếng, "Cô nên biết sự tồn tại của thuật sĩ lục tinh ở Hoa Quốc có ý nghĩa gì. Không có bất kỳ môn phái lớn nào có thể làm ngơ trước điều này. Môn chủ lần này đến chính là muốn đưa cành ô liu cho cô."
Giang Tiểu Bạch im lặng.
Cứu một tiểu hổ nha (người có răng khểnh) lại kéo theo nhiều rắc rối phía sau như vậy. Nói thật, Giang Tiểu Bạch có chút đau đầu. Cô không muốn trở thành bậc thầy lục tinh trong mắt tất cả mọi người, điều đó sẽ khiến cô phải gánh vác thêm nhiều trách nhiệm và lựa chọn ngoài danh dự và tiếng tăm.
Nhưng cô muốn cứu tiểu hổ nha, nếu có làm lại lần nữa cô vẫn sẽ làm như vậy.
Còn về rắc rối... có lẽ đây cũng không hoàn toàn là chuyện xấu. Ít nhất tin tức Hoa Quốc xuất hiện huyền sĩ lục tinh một khi truyền ra ngoài, thì địa vị của Hoa Quốc trong giới huyền sĩ cũng sẽ khác biệt rất nhiều.
Đối với mảnh đất mà nguyên chủ từng sinh sống này, Giang Tiểu Bạch sẽ dùng cách riêng của mình để bảo vệ, dù là quỹ từ thiện của diễn viên Giang Tiểu Bạch, hay là khả năng trong tầm tay của phù sư Giang Tiểu Bạch.
Giống như cách cô từng bảo vệ Diệu Nguyệt đại lục vậy.
"Ngày mai tôi có thể gặp ông ấy."
Giang Tiểu Bạch cuối cùng nói.
Người lãnh đạo của Phù Môn, Giang Tiểu Bạch vẫn cần phải gặp một lần. Cô phải tự mình xác định cách đối nhân xử thế và phẩm hạnh của đối phương, xem ông ta có phải là Đổng Trường An thứ hai hay không.
Nói xong, Giang Tiểu Bạch rời khỏi quán cà phê trước.
Sau khi cô đi, Nguyên lão thái thở dài đầy tiếc nuối, "Tôi có mấy bản vẽ bùa chú thất truyền muốn xin thỉnh giáo Giang tiểu hữu, haizz, may mà tôi đã nhịn được."
Mới ngày đầu quen biết đại sư, sao có thể thỉnh giáo người ta ngay được? Dù sao cũng phải đợi thời cơ thích hợp để mở lời.
Những bà lão khác thì dắt chó đi dạo, trồng hoa, đánh mạt chược, nhảy múa quảng trường, nhưng toàn bộ tâm trí của Nguyên lão thái đều tiêu tốn vào con đường huyền sĩ. Bà từng muốn làm dược sư vì cảm thấy cảm giác thành tựu khi chữa bệnh cứu người rất cao. Nhưng khi bà tốn bao tiền của khổ sở điều chế thuốc mà liên tục thất bại, trong khi bệnh nhân lại nhanh chóng khỏe lại nhờ các phương pháp y học hiện đại, thì ý nghĩ đó của bà tan thành mây khói.
Dược sư cái con khỉ! Việc gì phải tranh giành bát cơm với mấy người mặc áo blouse trắng chứ? Thời buổi này phù sư mới là chân lý!
Nguyên lão thái có kết hôn sinh con theo đúng trình tự, nhưng chồng bà lại là kẻ đoản mệnh, sau khi cưới ba năm đã chết. May mà hai người có sinh được một đứa con trai, điều này giúp Nguyên lão thái thoát khỏi cuộc sống hôn nhân tẻ nhạt, lấy lý do "có hậu" để bịt miệng hai ông bà già, cuối cùng không phải tái giá lập gia đình mới.
Con trai bà rất cứng cáp và chịu khó, Nguyên lão thái luôn thả lỏng giáo dục nó, gọi mỹ miều là tin tưởng vào năng lực của con trai. Con trai rất hưởng thụ cách giáo dục này của bà, từ nhỏ đã có sự tự do tuyệt đối nên ngay cả giai đoạn nổi loạn tuổi dậy thì cũng không có, luôn là người có khả năng thực hành mạnh mẽ, tâm chí kiên định. Sau khi lớn lên, công việc mà nó tự mình tìm được cũng rất xuất sắc.
Sau khi con trai kết hôn, Nguyên lão thái càng không can thiệp vào cuộc sống của hai vợ chồng trẻ, chỉ thỉnh thoảng cho con dâu và cháu nội chút tiền, hoặc mua vài món quà đắt tiền, những việc khác hoàn toàn không tham gia, họ muốn làm gì thì làm.
Mà cách làm này lại khiến con dâu hết lời khen ngợi bà, từng cảm động rơi nước mắt khen bà là mẹ chồng tuyệt thế.