Giang Tiểu Bạch đang tập trung giữ nguyên tư thế, mặc dù ống kính không quay chính diện nhưng cô cũng không thể tùy ý nhìn ngó lung tung.
Duy trì một tư thế cứng đờ như vậy là việc vô cùng khó khăn. Chỉ giữ cho bất động có lẽ không vấn đề gì, nhưng đồng thời còn phải đảm bảo cơ bắp tự nhiên không bị cứng đờ lại là chuyện không dễ. Giống như nhiều người chỉ cần giữ nụ cười vài giây thôi là cơ mặt đã bắt đầu mỏi nhừ, thậm chí là run rẩy, các người mẫu khi tạo dáng chụp ảnh cũng gặp phải vấn đề tương tự.
Thế nhưng, tình cảnh của Giang Tiểu Bạch lúc này còn khó chịu hơn người mẫu bình thường. Bởi vì đa số các tư thế của người mẫu là do họ tự tạo ra nên khá tự nhiên, còn tư thế của cô thì từng chi tiết đều bị người khác ép buộc tạo hình. Có thể nói chỉ cần cử động một chút là rất khó khôi phục lại trạng thái ban đầu, cho nên bắt buộc phải cố định cứng lại.
Cũng vì toàn bộ sự chú ý đều dồn hết vào đây nên đối với những hành động của Tháp Sa, cô hoàn toàn không hề hay biết.
Tháp Sa chằm chằm nhìn Giang Tiểu Bạch một lúc lâu, cho đến khi chụp xong và nhân viên công tác đặt tấm hắt sáng xuống.
Ngay lập tức, cô ta nhìn về phía Giang Tiểu Bạch ——
Không có sự hỗ trợ của tấm hắt sáng, có lẽ da dẻ của cô ta cũng chẳng bằng mình!
Cô ta không tin!
Thế nhưng sau khi nhìn chằm chằm một lúc, Tháp Sa lại sa sầm mặt mày, sải bước bỏ đi thẳng.
"Cô ấy rất ăn ảnh, trạng thái làn da, vóc dáng, tư thế, còn có khuôn mặt hoàn hảo... đây là diễn viên sinh ra là để dành cho ống kính, đúng là chất liệu của nữ chính."
Sau khi chụp xong, người nhiếp ảnh gia mà Mộ Ni gọi là "chú" vừa xem lại máy ảnh vừa nói với Mộ Ni như vậy.
Ông vừa dứt lời, rất nhiều người đều nhìn về phía Giang Tiểu Bạch.
Giang Tiểu Bạch mặt không cảm xúc cúi đầu, khẽ vặn vặn cổ.
Cô mệt quá...
Vừa rồi cô cứ ngỡ mình là một sợi thừng bị vặn xoắn, giữa chừng hoàn toàn không dám cử động, bây giờ được nhúc nhích rồi mới thấy ê ẩm đến mức muốn nổ tung.
Rất muốn đứng dậy lăn lộn một vòng cho giãn gân cốt, nhưng cô không thể, vì trên người đã ướt sũng rồi.
Hơn nữa, buổi chụp hình vẫn chưa kết thúc.
"Quả thực rất tuyệt, ngũ quan là người phương Đông, nhưng sau khi lên hình thì khung xương lại có nét lập thể của người phương Tây, rất... có đặc điểm."
Mộ Ni cũng cảm thấy vô cùng hài lòng.
Ban đầu "Tiểu công chúa" vẫn còn chút ý kiến đối với Giang Tiểu Bạch. Bạn nói nhận quảng cáo thì nhận, đằng này cô ấy lại còn chỉ định kiểu dáng! Hơn nữa kiểu dáng này còn trái ngược hoàn toàn với sở thích của "Tiểu công chúa"!
Tuy nhiên, việc công ra việc công, việc tư ra việc tư. Sau khi xem qua một số quảng cáo của Giang Tiểu Bạch, phía thương hiệu vẫn rất hài lòng về hiệu quả lên hình của cô. Hơn nữa hiện giờ danh tiếng cô đang lên như diều gặp gió, từ bỏ cô thì quả là đáng tiếc. Chỉ là một yêu cầu nhỏ, mặc dù phía thương hiệu vì thế mà hơi không vui, nhưng cũng không phải chuyện gì to tát, chưa đến mức vì chuyện này mà hủy bỏ hợp tác.
Xem ra bây giờ, người này đã chọn đúng rồi.
"Được rồi, điều chỉnh góc độ một chút, đến lượt chụp cánh tay." Mộ Ni xem xong thành quả chụp ảnh thì tỏ vẻ hài lòng, quyết định tiếp tục.
Nhân viên kế hoạch lên tiếng đúng lúc: "Ý tưởng của chúng tôi là khi chụp đến bàn tay thì phải có giọt nước vừa vặn nhỏ xuống, rơi vào hồ, làm gợn lên những vòng sóng nước."
"Ừm, cái này tôi có xem qua, rất ổn, thử xem có khả thi không nào." Mộ Ni gật đầu.
Có rất nhiều ý tưởng quảng cáo chỉ có thể nằm trên kịch bản, hiệu quả cụ thể vẫn phải vừa chụp vừa xem. Nếu sau khi thử theo ý tưởng mà thấy hiệu quả bình thường, hoặc căn bản không đạt được trạng thái mong muốn thì phải thay đổi điều chỉnh kịp thời cho đến khi hài lòng mới thôi.
Sau một hồi loay hoay, cuối cùng việc chụp hình dưới nước cũng hoàn tất, tiếp theo phải chụp cảnh mặc váy đỏ bước ra.
Màu đỏ của chiếc váy dài này không phải là đỏ tươi, cũng không phải đỏ rượu vang, đại khái là sáng hơn đỏ rượu một chút nhưng lại không chói như đỏ tươi. Sau khi Giang Tiểu Bạch mặc vào, mọi người đều cảm thấy rất hài lòng.
Váy đỏ là kiểu dáng vạn năng mà rất nhiều mỹ nhân lựa chọn. Dù là phong cách nào đi nữa, sau khi mặc váy đỏ lên đều sẽ có sức hút cá nhân khác biệt, hoặc quyến rũ nồng cháy, hoặc phong tình, hoặc kiều diễm, hoặc tri thức, hoặc khí chất nữ cường.
Chiếc váy đỏ này có thiết kế xẻ tà cao ở bên hông.
"Lát nữa cô vẩy váy như thế này, chính là nhấc lên rồi tung ra sau, để vạt váy bay lượn xuống... đại khái giống như cảm giác vạt váy cưới trải ra, nhưng còn bay bổng hơn thế nữa."
Mộ Ni nói với Giang Tiểu Bạch như vậy.
Động tác tung váy này cần chính chủ tự tung thì mới thuận tiện hơn. Vừa rồi Mộ Ni đã để nhân viên thử vài lần nhưng hiệu quả cứ thấy kỳ kỳ.
Ngược lại, Giang Tiểu Bạch thử tung một cái, cô cảm thấy góc độ bay xuống các thứ đều rất hợp lý.
"Là như thế này sao?"
Giang Tiểu Bạch thử tung một cái.
"Không phải, có liên quan đến lực đạo nhưng không nhiều, mấu chốt là lúc nó rơi xuống phải giống như mặt dù, bay bổng hạ xuống chứ không phải bị đập cái 'bộp' xuống." Mộ Ni cố gắng giải thích, "Điểm rơi đừng là một điểm, mà phải là một mảng, tôi miêu tả như vậy cô hiểu chứ?"
"Chính là như thế này."
Nhiếp ảnh gia "chú" bước ra, lấy chiếc khăn tay trong túi áo, trải rộng ra rồi để nó rơi tự do trong không trung.
Chiếc khăn tay rơi xuống bằng phẳng, trải rộng ra.
"Phải rơi như thế này, chứ không phải như thế này." Vừa nói, ông vừa làm một ví dụ sai, đó là để chiếc khăn rơi xuống thành một cục thay vì trải phẳng ra.
"Tôi hiểu rồi." Giang Tiểu Bạch trầm ngâm, "Nếu muốn dùng lực tung mà vẫn để nó rơi xuống một cách phẳng phiu, thì cách tốt nhất là như thế này."
Vừa nói, cô vừa xoay người một chút, trong quá trình xoay người thì tung vạt váy.
Vạt váy xoay tròn rồi nhẹ nhàng bay xuống.
"Đúng!"
Mắt Mộ Ni sáng rực lên: "Hiệu quả như vậy mới tốt!"
Giang Tiểu Bạch cũng thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là tung một cái váy thôi mà bao nhiêu là quy tắc, cũng thật chẳng dễ dàng gì.
Cô nghĩ đến đây là vì từng có kinh nghiệm chụp ảnh Hán phục. Khi còn hợp tác với Lạc Lạc và mọi người, Giang Tiểu Bạch cũng từng chụp những cảnh xoay vòng tương tự. Nhưng lúc đó là váy Hán phục, để váy xoay tròn bay bổng hơn, cô đã phải luyện tập rất nhiều.
Đừng tưởng xoay váy rất đơn giản, cách xoay khác nhau sẽ cho ra cách thể hiện khác nhau trong video. Muốn biết xoay thế nào lên hình đẹp nhất thì phải thử đi thử lại không ngừng cho đến khi thành công mới thôi.
Giang Tiểu Bạch nhớ đến "Lạc Lạc mê Hán phục". Lạc Lạc từng nói với cô rằng, có một lần quay video trên "Chấn Âm" (TikTok) là lần khó khăn nhất trong lịch sử của cậu ta. Để khớp đúng nhịp, cậu ta đã quay suốt hai ngày, tổng cộng hơn một trăm lần, chỉ vì muốn khớp nhịp một cách hoàn hảo với sai số bằng 0.
Cũng chính vì yêu cầu cao, quay tỉ mỉ nên sau khi video đó ra đời, thành tích đạt được vô cùng tốt, lượt like cực cao, coi như cũng xứng đáng với sự nghiêm túc của cậu ta.
Điều thú vị là, sau khi video của Lạc Lạc nổi tiếng, có rất nhiều người bắt chước nhưng lại không hề khắt khe như cậu ta, cho nên thành phẩm nhìn thì giống nhưng hiệu quả lại khác biệt một trời một vực. Có viên ngọc quý Lạc Lạc đi trước, cư dân mạng chẳng thèm ngó ngàng đến những viên gạch theo sau.
"Vậy được, thử thêm vài lần nữa nhé."
Người chú nhiếp ảnh gia quay lại trước máy quay.
Tìm được phương pháp không có nghĩa là xong ngay, chỉ có thể nói là đã tìm được hướng nỗ lực. Tiếp theo đó, Giang Tiểu Bạch đại khái tung váy hơn ba mươi lần, cuối cùng cũng có một lần chụp được cảnh rơi xuống hoàn hảo.