Barton đã rời đi, công việc tại trường quay vẫn tiếp tục. Mọi người bàn tán về Siri một lúc rồi cũng thấy chán, không nhắc lại nữa.
Đều là người trong nghề, đương nhiên ai cũng có chút tò mò về ngôi sao, nhưng so với những người bình thường ít khi được gặp minh tinh thì họ bình tĩnh hơn nhiều.
Hơn nữa, xét từ một góc độ nào đó, điểm chú ý của họ đối với nghệ sĩ cũng khác biệt. Người bình thường gặp được sẽ nhìn xem người đó có đẹp không, sau đó chụp ảnh các kiểu để khoe lên mạng xã hội, nhưng đối với họ, ngoài việc xem người này có đẹp thật hay không, họ còn so sánh ưu khuyết điểm của cô ấy với các nghệ sĩ khác.
Giống như Siri là siêu mẫu, họ cũng từng gặp những siêu mẫu khác, họ sẽ so sánh xem khí chất của ai tốt hơn. Hoặc cùng là nghệ sĩ, thái độ của Siri đối với mọi người ra sao, là ôn hòa hay là kẻ có thái độ ngôi sao, vân vân.
Sau khi so sánh, mọi người có thể không nói ra, nhưng trong lòng đều có những đánh giá riêng—
Siri nhìn qua là biết không phải người dễ gần.
Khí chất của Siri so với siêu mẫu nào đó vẫn còn kém một bậc.
Những lời này không nói trước mặt người cùng đoàn làm phim, nhưng có thể sẽ nói riêng với người khác. Một số lời đồn cứ thế lan truyền, nhưng có lẽ càng truyền đi thì càng biến chất. Đây cũng chính là lý do tại sao lại có nhiều tin đồn khó kiểm chứng đến vậy, hơn nữa tin đồn về cùng một nghệ sĩ có thể nhiều đến mức vô lý, độ thật giả khó phân, nội dung thì khác biệt một trời một vực.
Giang Tiểu Bạch cầm cốc nước nóng đứng bên cạnh xem người ta diễn xuất.
Cô phát hiện ra một diễn viên mình cực kỳ yêu thích trong đoàn. Nữ diễn viên này khoảng ba mươi tuổi, nhưng ngoại hình có chút già dặn, chỉ cần hóa trang thêm một chút là trông hệt như một bà lão. Vì vậy, dù cô ấy còn rất trẻ nhưng nghe nói thường chỉ nhận đóng những vai già.
Cô ấy tên là Lina. Lúc đóng phim thì vô cùng thuần thục, nhưng ngoài đời lại có vẻ sợ giao tiếp với người khác. Hễ đến khoảng nghỉ giữa các cảnh quay là cô ấy lại tìm một góc ngồi riêng, không ai tìm cô ấy nói chuyện, cô ấy cũng chẳng tìm ai để tán gẫu, ngay cả khi đối thủ của cô ấy là những diễn viên tầm cỡ như Brewer.
Mấy ngày nay Giang Tiểu Bạch xem người ta đóng phim cũng thu hoạch được không ít. Cô thích xem cách diễn của Brewer, Brewer khi đóng phim thường lồng ghép một chút đặc trưng cá nhân, nhưng điều này không làm ảnh hưởng đến diễn xuất mà ngược lại còn khiến nhân vật trở nên gần gũi và đáng mến hơn.
Cách xử lý này là điều Giang Tiểu Bạch hiếm khi thấy, nên cô xem rất say sưa.
Nếu nói về bài học thứ hai mà cô cảm thấy thu hoạch được nhiều nhất, thì đó chắc chắn là Lina.
Ngoại hình già dặn không phải là ưu điểm gì, nhưng có thể khiến ánh mắt, thần thái và cử chỉ giống hệt nhân vật ở độ tuổi đó thì không hề dễ dàng, điểm này Lina lại làm rất tốt.
Trong bộ phim này, cô đóng vai một người phụ nữ bị chồng bỏ rơi, nhưng lý do lại vô cùng hoang đường—
Chồng cô ta phải lòng một nữ robot.
Vì yêu nữ robot đó nên ông ta chỉ muốn sống cùng cô ta. Ông ta cảm thấy vợ mình ngày càng xấu xí, không muốn sống chung, cảm thấy quá đau khổ nên nhất quyết đòi ly hôn, ngay cả con gái cũng không cần nữa.
Vì chuyện này mà Lina vô cùng căm ghét những thứ như robot. Cả đời cô chỉ muốn làm một việc—
Tiêu diệt chúng.
Vì mang theo lòng hận thù nên cô thường xuyên giữ gương mặt lạnh lùng, tính tình quái gở, thất thường, chẳng có ai thân thiết với cô cả.
Người phụ nữ này lập một phòng thí nghiệm bí mật trong nhà mình, ngày đêm nghiên cứu xem có cách nào để tiêu hủy một con robot nhanh nhất, không, không phải một con, mà là càng nhiều càng tốt.
Việc cô làm không ai hay biết, ngay cả con gái cũng không thân thiết với cô. Hàng xóm chỉ nghĩ người đàn bà này có vấn đề về thần kinh, ai nấy đều muốn tránh xa nên không qua lại với cô. Điều này ngược lại lại giúp cô có một môi trường nghiên cứu rất an toàn, không bị ai quấy rầy.
Cũng vì từng gặp tai nạn trong lúc nghiên cứu nên trên mặt cô có một vết sẹo, trông càng thêm xấu xí.
Một diễn viên hơn ba mươi tuổi đóng vai một bà lão hơn năm mươi, lớp trang điểm không hề phức tạp hay tốn thời gian, vậy mà nhìn lại vô cùng tự nhiên. Hơn nữa, cô ấy nghiền ngẫm nhân vật rất thấu đáo. Mỗi lần xem Lina diễn, nhìn gương mặt lạnh lùng, mím môi, đầy vẻ chán đời đó, Giang Tiểu Bạch đều cảm thấy như đang nhìn thấy chính nhân vật đó ngoài đời thực.
Diễn xuất xuất chúng như vậy, lại bị "tư bản" hạn chế con đường diễn xuất. Vì cô đóng vai người già quá đạt nên mọi người chỉ tìm cô đóng vai người già, ngược lại những bộ phim phù hợp với độ tuổi thực của cô thì đã rất lâu rồi không được đóng. Suốt bao nhiêu năm nay vẫn luôn như vậy, cho dù bây giờ cô có muốn đi đóng những vai ba mươi tuổi, e là cũng sẽ gặp không ít khó khăn.
Thật đáng tiếc.
Giang Tiểu Bạch nhìn Lina diễn xong cảnh quay, đang định cầm điện thoại lên xem tin tức thì không ngờ Lina lại đi về phía mình.
"Cô." Cô ấy lên tiếng, chất giọng thật sự rất dễ nghe, "Hình như cứ nhìn tôi mãi?"
Giang Tiểu Bạch sửng sốt, vội vàng giải thích: "Tôi thấy diễn xuất của chị rất tốt, hoàn toàn không thấy sơ hở nào trong cách thể hiện, nên muốn học hỏi một chút... Xin lỗi, có phải tôi đã gây phiền phức cho chị không?"
Lina vẫn đang mang lớp trang điểm, đánh giá Giang Tiểu Bạch.
Không còn thiết lập tính cách trong phim, giờ đây cô đang ở trạng thái thả lỏng bình thường, ánh mắt không hề âm u.
"Cô còn trẻ, học tôi đóng vai người già thì có tác dụng gì chứ."
Lina nói.
"Có lẽ sớm muộn gì cũng có lúc dùng tới, hơn nữa tôi nghĩ diễn xuất bản thân nó đã là nghệ thuật rồi, chị thể hiện rất tốt, tôi xem cũng thấy rất đặc sắc." Giang Tiểu Bạch nói.
Câu nói này khiến Lina rất bất ngờ. Cô nhìn Giang Tiểu Bạch thêm một lúc rồi mỉm cười gật đầu: "Đây là lần đầu tiên tôi nghe người ta nói như vậy. Cô khác với những người khác, tôi nhìn ra được cô thực sự rất yêu thích công việc diễn viên này. Mấy ngày nay ngoài lúc quay phim, những thời gian khác cô cũng đều ở đây, từ sáng đến tối, thật không dễ dàng gì."
Giang Tiểu Bạch không ngờ việc mình ở lại đoàn phim ngoài một vài người ra thì cũng có người chú ý đến, lại còn là một Lina vốn có vẻ "hai tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ" như thế này.
Xem ra sự "bế quan" của cô ấy không phải là tự kỷ bài xích thế giới bên ngoài, mà chỉ đơn thuần là không muốn giao tiếp với người khác mà thôi.
"Có được cơ hội học hỏi như thế này không hề dễ dàng, trong đoàn có rất nhiều tiền bối, luôn có thể mang đến cho tôi những kiến thức mới." Giang Tiểu Bạch cười nói.
"Được đấy, thích học hỏi là chuyện tốt, hồi tôi còn trẻ không nỗ lực như cô đâu."
"Chị Lina, tôi rất tò mò vì sao chị lại bắt đầu hóa trang già, đóng vai người già vậy ạ?" Giang Tiểu Bạch thấy đã nói chuyện thân thiết hơn nên mới hỏi ra thắc mắc của mình.
"Nếu có thể đóng vai trẻ, ai mà muốn đóng vai già chứ, chẳng phải đều là vì cuộc sống cả sao?" Lina cười bất lực, "Tôi vào nghề sớm nhưng mãi không nổi, sau này gần như không trụ nổi trong nghề nữa. Đúng lúc đó có một vai phụ cần đóng vai bà lão, nhưng đòi hỏi phải có chút diễn xuất, trong thời gian ngắn không tìm được người khác, thế là tôi tự đề cử mình lên."
Giang Tiểu Bạch chăm chú lắng nghe, ánh mắt lộ vẻ hỏi han "sau đó thì sao".
"Tôi dám nói như vậy là vì trước đây tôi từng làm tình nguyện viên ở viện dưỡng lão, ngày nào cũng tiếp xúc với người già, hiểu khá rõ về một số hành vi cũng như cách nói chuyện của họ, nên mới nghĩ rằng có lẽ mình có thể thử một phen. Chính cái lần thử đó, mà sau này không thể thoát ra được nữa."