"Cái đó, cô là diễn viên đến từ Hoa Quốc sao?"
Cũng phải đợi đến khi Laurie gọi tên Giang Tiểu Bạch, nhân viên hậu trường kia mới nhận ra có gì đó không ổn.
Một nhân viên nhỏ bé, đạo diễn không thể nào nhớ nổi tên, nhưng vừa rồi Laurie lại đặc biệt gọi cô một tiếng, điều này rõ ràng không hề bình thường.
Hơn nữa, khi Giang Tiểu Bạch bê đồ, chiếc mũ hơi xê dịch để lộ vầng trán và đôi mắt, nhìn kỹ lại mới phát hiện cô là người nước ngoài.
Vì thế, anh chàng nhân viên hậu trường cuối cùng cũng hiểu mình đã nhầm lẫn tai hại.
"Ừm, tôi đây."
Giang Tiểu Bạch vừa bê xong chuyến hàng này, nghe vậy liền gật đầu.
"Xin lỗi nhé, tôi cứ tưởng cô là trợ lý hậu trường mới đến, nhận nhầm người rồi, thật sự rất xin lỗi." Người kia liên tục xin lỗi.
Diễn viên Hoa Quốc này là do đích thân đại đạo diễn mời tới, trực tiếp tham gia thử vai tại chỗ và đã vượt qua. Nghe nhân viên có mặt hôm đó kể lại, biểu hiện của cô cực kỳ xuất sắc, cho nên cô không đơn giản chỉ là một diễn viên phụ.
Vậy mà một kẻ làm thuê quèn như anh ta lại sai khiến người ta làm việc nặng, người ta còn làm thật, làm tận chừng ấy thời gian, bê còn nhiều hơn cả mấy gã đàn ông lực lưỡng khác...
Trợ lý xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ.
"Không sao đâu, vừa hay tôi đến sớm, cũng chẳng có việc gì làm." Giang Tiểu Bạch cười nói.
"Thật sự cảm ơn cô, thôi, cô đừng bận rộn nữa, đi nghỉ ngơi đi." Người kia vội nói.
"Được."
Giang Tiểu Bạch nhìn số hàng hóa còn lại không nhiều, cũng dừng tay.
Người hơi đổ mồ hôi, Giang Tiểu Bạch vừa đi vừa tháo mũ, vuốt tóc ra sau, nhưng không để ý phía trước có một người đang đứng bất động, cô bước tới suýt chút nữa đâm sầm vào lòng người đó.
Giang Tiểu Bạch ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của một người.
Là Barton.
Barton nhìn cô chằm chằm, nhìn vầng trán bóng loáng lấm tấm mồ hôi, lại nhìn đôi má hơi ửng hồng vì vận động của cô, trong mắt hắn có tia sáng lóe lên.
"Xin lỗi."
Giang Tiểu Bạch trong lòng bỗng thấy khó chịu, gật đầu với hắn rồi định đi vòng qua, không ngờ Barton lại bước ngang một bước, lần nữa chặn đường cô.
"Chào cô, tôi là Barton, chắc cô biết tôi nhỉ? Chưa biết quý danh của cô là gì?" Barton nhìn cô cười tủm tỉm hỏi.
"Giang Tiểu Bạch."
Lịch sự báo tên, Giang Tiểu Bạch cúi đầu định vòng qua hắn lần nữa, may thay lần này Barton không ngăn cản nữa.
Sau khi đi vệ sinh xong, lúc quay lại chỗ ngồi xem quay phim ban nãy, Giang Tiểu Bạch mới phát hiện chiếc khăn quàng cổ của mình đã biến mất.
Lạ thật, để ở đây sao tự nhiên lại mất?
Giang Tiểu Bạch nghi hoặc tìm xung quanh, không thấy đâu, không khỏi thắc mắc.
Đang định tìm người hỏi thăm thì thấy Barton từ đằng xa đang tươi cười rạng rỡ đi về phía cô.
Barton làm "tra nam" quả nhiên có vốn liếng, hắn đẹp trai, rất nam tính, hơn nữa chiều cao hay vóc dáng đều không chê vào đâu được. Quả nhiên những người có thể làm siêu sao đều có bản lĩnh, nếu ngoại hình xấu xí thì cũng không thể thường xuyên đóng vai nam chính trong những bộ phim có tuyến tình cảm như thế này được.
Một nam diễn viên đẹp trai nổi tiếng đang đi về phía bạn, nếu Giang Tiểu Bạch là cô gái bình thường thì có lẽ đã đỏ mặt tim đập, không biết tay chân để đâu rồi, nhưng cô lại cau mày, nhìn vào tay hắn với ánh mắt không mấy thiện cảm: "Tại sao khăn quàng cổ của tôi lại ở chỗ anh?"
"Ồ, tôi thấy ở đây có chiếc khăn quàng cổ, tưởng là của người khác làm rơi nên cầm đi hỏi khắp nơi, hóa ra là của cô à?"
Barton giải thích đầy vô tội, ánh mắt trong veo.
Giang Tiểu Bạch: ...
Tôi tin anh mới là lạ.
Lời này chỉ có thể lừa được mấy cô gái ngây thơ không biết sự đời mà thôi.
Chỗ Giang Tiểu Bạch chọn vốn là một góc không người, như vậy cô ngồi xem kịch cũng không làm phiền ai, đồng thời cũng không bị ai chú ý. Đạo diễn Laurie bận rộn đi lại cả buổi sáng còn không để ý tới cô, Barton một diễn viên mới đến không bao lâu lại để ý tới chiếc khăn ở chỗ này ư?
Vả lại, dù hắn có nhìn thấy, cũng không thể nào tốt bụng đi tìm chủ nhân của nó một cách phiền phức như vậy.
Giang Tiểu Bạch hôm qua "xem kịch" ở trường quay cả ngày không phải là không thu hoạch được gì. Barton là kẻ rất kiêu ngạo, khi nhân viên công tác hay diễn viên phụ nhỏ nói chuyện với hắn, vẻ mặt hắn rất ngạo mạn, chẳng buồn đếm xỉa, chỉ có khi nói chuyện với mấy diễn viên chính và vài tiền bối thì mới tỏ ra nghiêm túc hơn một chút.
Chiếc khăn để ở góc khuất mà hắn lại cầm đi tìm chủ nhân khắp trường quay, điều này làm sao có thể!
Giang Tiểu Bạch cho rằng chắc chắn gã này không biết bằng cách nào đã biết chiếc khăn là của mình, nên mới cố tình cầm lấy.
Không có ý tốt.
Bích Oánh nói không sai, cẩn thận với hắn là đúng.
"Vậy cảm ơn anh."
Giang Tiểu Bạch nói nhạt nhẽo, rồi đưa tay định lấy lại khăn, nhưng Barton lại đột nhiên giơ khăn lên cao, khiến Giang Tiểu Bạch hụt tay.
Ánh mắt Giang Tiểu Bạch nheo lại: "Ý gì đây?"
"Không có ý gì khác, chỉ là muốn làm quen, chúng ta trao đổi số điện thoại được không?" Barton cười rạng rỡ, thậm chí còn mang theo chút nét thiếu niên: "Tôi vẫn chưa có bạn người Hoa Quốc nào cả."
"Hóa ra trước đây những người Hoa Quốc anh quen đều không muốn kết bạn với anh à?" Giang Tiểu Bạch vặn hỏi.
Barton: ...
Hắn bị nghẹn họng.
"Vậy tại sao anh lại nghĩ tôi muốn?" Giang Tiểu Bạch nói tiếp.
Barton mở to mắt: "Không, ồ... trời ạ, tôi chỉ thấy cô quá đặc biệt, muốn kết bạn với cô, một mong muốn nhỏ nhoi như vậy mà cô cũng không muốn giúp tôi thực hiện sao?"
"Tôi không phải là cây đèn thần của Aladdin."
Giang Tiểu Bạch chìa tay ra: "Trả khăn cho tôi, nếu không tôi sẽ đi tìm đạo diễn nói anh ăn cắp đồ của tôi."
Đã biết hắn không có ý tốt, thì Giang Tiểu Bạch cũng sẽ không khách sáo với loại người này.
Thể diện là do mình tự kiếm lấy, hắn không cần, Giang Tiểu Bạch cũng sẽ không cho.
"Quả nhiên tôi không nhìn lầm, tính cách của cô quá đặc biệt, tôi rất thích." Barton cười càng sảng khoái hơn, nhưng lần này lại ngoan ngoãn đưa khăn ra.
Giang Tiểu Bạch: ...
Người này có bệnh à?
Hắn thích bị người khác vả mặt sao?
Nghĩ đến đây, Giang Tiểu Bạch vốn định tiếp tục phản pháo liền nhịn xuống, chỉ trầm mặt lấy lại khăn.
Nhìn chỗ ngồi ban nãy, Giang Tiểu Bạch cũng không ngồi tiếp nữa, để tránh bị quấy rầy, lần này cô đi thẳng đến vị trí gần vòng trong nhất của trường quay để quan sát, cách cô không xa chính là Laurie.
Quả nhiên, lần này Barton không tới gần nữa, hắn cùng trợ lý đi về phía phòng thay đồ.
Giang Tiểu Bạch thở phào nhẹ nhõm.
"Bạch."
Laurie khi đang nói chuyện với người khác chợt quay đầu lại, vô tình nhìn thấy Giang Tiểu Bạch, suy nghĩ một lát rồi vẫy tay gọi cô qua.
"Đạo diễn."
Giang Tiểu Bạch đi tới trước mặt.
"Ở đây có một phân cảnh, cô diễn thử với Laura đi, cô cứ coi mình là chồng cũ của cô ấy, đây là lời thoại." Laurie đưa xấp giấy qua, chỉ vào một đoạn trong đó.
Giang Tiểu Bạch sững sờ.
Diễn thử với Laura?
Giang Tiểu Bạch ngạc nhiên ngước mắt nhìn về phía một người phụ nữ.
Đối phương cũng hơi kinh ngạc, đang nghi hoặc nhìn về phía cô.