Giang Tiểu Bạch và Minh Châu bắt xe rời khỏi chợ hoa, về đến khách sạn mới thở phào nhẹ nhõm.
"Hai người đây là... đi bán buôn đấy à? Mua nhiều hoa thế!"
Vừa bước vào sảnh khách sạn đã nhìn thấy Nhậm Hạo, anh ta chắc là vừa ra ngoài mua đồ, tay xách một túi lớn của cửa hàng tiện lợi. Thấy hai người quay về, lại còn thấy Giang Tiểu Bạch ăn mặc khoa trương như vậy, anh ta liền tò mò hỏi.
"Đi dạo chợ hoa một chút, mua ít hoa định kết thành bó tặng bạn bè." Giang Tiểu Bạch giải thích.
"Kết hoa cũng đâu cần nhiều thế này? Phải rồi, hai người có bình không?" Nhậm Hạo hỏi, "Kiểu gì cũng phải có bình hoa để cắm chúng chứ."
"Đợi cắm hoa xong rồi mua sau, tránh việc mua thừa hoặc thiếu." Giang Tiểu Bạch đáp, "Ở đây không lo không mua được bình hoa."
"Cũng phải, dù sao cũng là thành phố hoa mà... Hai người về phòng nhớ tắm nước nóng, uống chút trà gừng, thời tiết ẩm lạnh thế này, đừng để chưa kịp quay phim đã đổ bệnh. Tôi lên phòng trước đây."
Nhậm Hạo nói xong liền xách đồ chạy đi.
"Thầy Nhậm Hạo đúng là chu đáo và tốt bụng thật." Minh Châu cảm thán.
"Đúng vậy."
Nhậm Hạo vẫn luôn tốt bụng, chỉ là trước đây anh ta giấu sự tử tế đó dưới lớp vỏ lạnh lùng, không dám tùy tiện bộc lộ ra nữa. Mà giờ đây, khủng hoảng của anh ta đã được giải trừ, dù sau này không nổi tiếng cũng không lo không có phim đóng, được làm công việc mình yêu thích nhất, chắc hẳn anh ta cũng thấy vui vẻ và nhẹ nhõm.
Về đến khách sạn, Giang Tiểu Bạch và Minh Châu cùng nhau thu xếp đống hoa. Giang Tiểu Bạch chọn lọc, phân loại những cành hoa dùng để kết bó riêng ra, những cành còn lại thì phân loại xem cái nào để lại trong phòng mình và Minh Châu, cái nào đem đi tặng. Sau đó, cô lại tiếp tục chia số hoa cần tặng theo số người và số phần, rồi kết thành những bó nhỏ đơn giản, mỗi bó khoảng ba đến năm cành.
"Châu Châu, phần hoa này là để tặng Bích Oánh, em giúp chị mang xuống tiệm hoa dưới tầng nhờ họ đóng gói gửi đi nhé, chị đi tặng hoa cho các đồng nghiệp đây." Giang Tiểu Bạch nói.
Hoa tươi là thứ không phải ai cũng biết cách gửi. Gốc hoa phải dùng bông giữ ẩm, thùng carton phải dùng dây rút cố định để tránh bó hoa bị lắc lư làm gãy hoặc trầy xước. Hơn nữa, việc kết hoa, người bình thường chỉ biết chụm chúng lại, nhưng bó hoa thực thụ còn cần kỹ thuật về tầng lớp, độ cao thấp, phải là người chuyên nghiệp làm mới đẹp được.
"Vâng, em đi ngay đây." Minh Châu gật đầu, ôm bó hoa cẩn thận đi ra ngoài. Những việc này để cô làm là hợp lý nhất, nếu Tiểu Bạch tự đi thì không tiện, bị phát hiện lại rắc rối.
Còn Giang Tiểu Bạch thì nhắn tin riêng cho từng nhân viên trong đoàn phim:
"Vừa đi dạo chợ hoa, mua được ít hoa tươi, chọn vài cành muốn tặng mọi người. Phần của bạn lát nữa sẽ để ngoài cửa phòng, phiền bạn lấy giúp nhé. Nếu không có ở khách sạn thì cứ báo lại để lát nữa mình mang qua. Bình nước uống sau khi rửa sạch có thể đổ nước máy hoặc nước tinh khiết vào để dưỡng hoa, hy vọng hoa tươi có thể mang lại tâm trạng tốt cho bạn trong ngày mưa thế này~"
Sau đó, Giang Tiểu Bạch tự mình đi tặng hoa. Cô lấy số phòng của mọi người từ bên tổ hậu cần, lần lượt đặt hoa trước cửa từng phòng. Đặt xong thì gõ nhẹ hai tiếng rồi lại sang phòng tiếp theo.
Ban đầu cô cũng định gõ cửa trực tiếp để tặng, nhưng ngẫm lại thấy không ổn lắm. Với những người không thân thiết, việc gõ cửa phòng người khác là hành động thiếu tế nhị, vì bạn không biết họ có đang ngủ hay không, quần áo có tiện để tiếp khách không, và quan trọng nhất là bạn không biết trong phòng họ có người khác hay không. Bạn gõ cửa, người ta mời vào ngồi hay không mời? Lỡ như trang phục không phù hợp mà chưa kịp mở cửa thì sao?
Làm nghệ sĩ, quyền riêng tư dường như rất rẻ mạt vì bị cánh săn ảnh rình rập, nhưng cũng chính vì thế mà quyền riêng tư lại càng trở nên quý giá. Giang Tiểu Bạch rất hiểu điều này, nên cô sẽ không làm những việc khiến người khác cảm thấy khó chịu.
Cô nhanh nhẹn đặt hoa rồi gõ cửa, âm thanh đủ để người thức nghe thấy nhưng không làm phiền người đang ngủ. Đặt xong là đi ngay.
Đến bó hoa thứ tám, phòng đầu tiên cô gõ mới có người mở cửa, vừa thấy đã thốt lên:
"Oa, là hoa thật này! Chị Tiểu Bạch, em yêu chị!"
Các phòng khác cũng lần lượt mở cửa.
"Đến rồi, đến rồi, oa, mình cũng có hoa! Bông hoa trắng nhỏ này xinh quá!"
"Hoa này trông như cái chuông nhỏ ấy, đáng yêu quá!"
"Hoa của mình thơm thật!"
"Cái nào thơm, cho mình ngửi với!"
Họ tự trò chuyện với nhau.
"Cảm ơn chị Tiểu Bạch! Chị đúng là thiên thần!"
"Chị Bạch, em đang đọc tin về chị trên mạng đây haha, việc chị đi dạo chợ hoa đã lên hot search rồi, nhiều người bảo muốn xem livestream mua hoa kìa, còn có người hỏi hoa chị mua trong livestream là loại gì, họ muốn mua mẫu y hệt."
"Mình cũng thấy rồi, nghe nói mấy sạp hoa chị mua hàng bán cháy hàng luôn, hoa bị người ta bao thầu hết rồi!"
"Đỉnh thật đấy, sức ảnh hưởng của chị Tiểu Bạch kinh ngạc thật!"
"Cả streamer Tiểu Ngải kia cũng nổi rồi haha, 200 bó cúc nhỏ chị tặng sau khi lên kệ đã bị quét sạch trong chớp mắt!"
Giang Tiểu Bạch ngẩn ra: "Lên kệ? Chẳng phải nói là tặng sao?"
"Đăng link một xu thôi chị, vì có link mới tiện điền địa chỉ chứ, không thì dễ sai sót lắm."
Giang Tiểu Bạch lúc này mới gật đầu. Cô cứ tưởng Tiểu Ngải không dám đưa số hoa cô tặng miễn phí lên kệ, nếu không thì dù cô không để ý, những cư dân mạng chứng kiến sự việc cũng sẽ không tha cho cô ta.
"Mọi người thích là được, chị phải đi tặng tầng tiếp theo đây." Giang Tiểu Bạch nói.
"A, chị Bạch, để em đi cùng chị!" Chung Tình chạy tới, đòi tham gia.
"Em cũng đi, em cũng đi, đằng nào cũng không có việc gì làm, thời tiết này ở khách sạn sắp mốc hết người rồi."
Giang Tiểu Bạch không từ chối: "Được, đi thôi, cũng không còn nhiều đâu."
"Hoa chị Tiểu Bạch chọn đẹp quá, hoa hồng màu tím sương này tên là gì thế ạ?"
"Đó là Cosette."
"Tên hoa hồng này nghe sang thật, chỉ là hơi khó nhớ."
...Mọi người vừa trò chuyện vừa tặng hết số hoa, ai nhận được hoa cũng rất vui vẻ. Giang Tiểu Bạch đặc biệt để ý, trong số họ, một nửa khi ra mở cửa đều cố ý khép hờ cửa, thậm chí có một phần mười người rút thẻ phòng rồi mới ra, người vừa bước ra là khóa cửa ngay. Cũng có người vốn định ra lấy hoa nhưng thấy đông người quá liền vội vào phòng thay quần áo. Có lẽ chỉ ba bốn phần là thản nhiên để cửa mở, không hề che đậy.
Giang Tiểu Bạch phân phát hoa xong liền về khách sạn. Vốn định mua bình hoa, cô cân nhắc một chút rồi thấy không cần thiết phải mua bình - thà mua chai nước tinh khiết loại to còn hơn! Uống hết nửa chai, nửa còn lại dùng để cắm hoa, nước tinh khiết giúp hoa tươi lâu hơn. Vừa vặn đôi đường, sau khi quay phim xong rời đi cũng không lãng phí.
Xong xuôi, Giang Tiểu Bạch đi tắm nước nóng, vừa tắm vừa xem tin tức mới nhất của mình.