“Á! Đồ ăn của tôi đâu? Lại là đứa nào trộm đồ ăn của tôi nữa rồi? Mẹ kiếp, tôi phục thật đấy, sao lại có loại người rẻ rách đến thế không biết!”
Từ phía xa bỗng vang lên một tiếng gầm thét, một nam shipper vừa lấy đồ ăn quay lại, lúc đặt xuống thì phát hiện phần ăn đã biến mất, lập tức chửi bới ầm ĩ.
Mất một đơn hàng, anh ta phải đền nguyên giá cho khách, xui xẻo hơn nếu khách cho đánh giá kém thì còn bị nền tảng trừ tiền.
Bản thân đã bị phạt bao nhiêu lần, vậy mà đồ ăn lại bị kẻ trộm cuỗm mất, cục tức này dù thế nào anh ta cũng không nuốt trôi.
Hơn nữa đối với shipper, chuyện bị trộm đồ ăn còn khó chấp nhận hơn cả việc gặp phải những vị khách vô lý, hách dịch.
Lý do khiến anh chàng này nóng nảy như vậy là vì hôm kia, lúc giao hàng gần khu này anh ta cũng bị mất một đơn. Oái oăm nhất là đơn đó là món Quảng Đông của một thương hiệu lớn, khách đặt toàn những thứ nhìn phần ăn nhỏ nhưng giá thực tế lại rất đắt, tổng cộng hơn mười phần, cộng lại giá trị thực trả đã hơn bốn trăm tệ!
Bốn trăm đấy, một ngày anh ta làm lụng vất vả chưa chắc đã kiếm được bốn trăm, nghĩa là ngày hôm đó anh ta chạy đôn chạy đáo cả ngày, không những không kiếm được đồng nào mà còn lỗ vốn.
Sau khi mất đơn hàng đó, anh ta tức đến mức về nhà không ăn nổi cơm, cho đến tận bây giờ mỗi khi nghĩ lại vẫn thấy tức đến mức nghiến răng.
Ai ngờ chuyện cũ chưa qua, hôm nay đồ ăn lại bị trộm tiếp!
Có phải có kẻ nào đang nhắm vào anh ta để trộm không? Chẳng lẽ trên mặt anh ta viết ba chữ "kẻ khờ khạo" hay sao?
Vừa chửi xong, có người vỗ vai anh ta: “Chàng trai, bên kia vừa bắt được một kẻ trộm đồ ăn, phần của cậu chắc là do bà ta làm đấy.”
Shipper nghe vậy mắt sáng lên, nhìn người đàn ông trung niên vừa nhắc mình, vội vàng nói lời cảm ơn rồi chạy như bay về phía Giang Tiểu Bạch.
“Có phải bà trộm đồ ăn của tôi không? Để tôi xem nào...”
Anh ta vừa đến nơi đã nhìn thấy chiếc túi của người phụ nữ rơi dưới đất, khóa kéo không đóng, túi đổ ra ngoài, lấp ló bên trong là những chiếc túi đủ màu sắc.
Anh chàng tùy tiện lục lọi, rồi tìm thấy phần ăn bị mất của mình.
Vì đây là một cửa hàng bán đồ ngọt, họ rất chú trọng khâu đóng gói, loại hoa văn độc đáo đó anh ta vừa nhìn là nhận ra ngay.
“Được lắm, đúng là bà rồi. Bà nói xem, đơn hàng món Quảng Đông trị giá 430 tệ tôi mất hôm kia có phải cũng do bà trộm không?” Anh shipper tức đến mức nghiến răng ken két.
Người phụ nữ bắt đầu cầu xin: “Không phải tôi, không phải tôi đâu, hôm nay là do tôi nhất thời hồ đồ... Tôi cứ tưởng đó là đồ không ai nhận nên mới... Tôi sai rồi, các người tha cho tôi đi được không? Hoàn cảnh gia đình tôi khó khăn, cháu ngoại tôi sắp không có cơm ăn rồi, nếu tôi mà xảy ra chuyện gì thì con gái và cháu ngoại tôi sẽ lo đến chết mất, các người tha cho tôi đi, tôi trả lại đồ ăn cho các người được không?”
Chứng cứ rành rành, đồ ăn nằm trong túi, túi nằm ngay cạnh mình, bên cạnh người phụ nữ này còn có người đang vác máy quay, không biết là người của tòa soạn nào.
Đến nước này thì không thừa nhận cũng không được, chẳng ai tin bà ta nữa, một khi đã rơi vào tay cảnh sát thì coi như xong đời.
Chỉ có sớm cầu xin, biết đâu những người này mềm lòng sẽ tha cho bà ta!
“Nghĩ hay nhỉ, trả lại đồ ăn là xong sao? Đây là tội trộm cắp, là phải ngồi tù đấy!” Anh chàng shipper cười đầy sảng khoái, “Giờ mới biết sai à, thế lúc bà hại tôi phải đền tiền, khiến tôi về nhà bị vợ mắng sao không biết sai đi!”
“Ngồi tù?”
Người phụ nữ ngẩn người, sau đó điên cuồng lắc đầu: “Không thể nào, chỉ là mấy phần cơm thôi mà, sao có thể khiến tôi ngồi tù được?”
“Cái đó chưa chắc đâu, vợ tôi nói rồi, kẻ trộm đồ ăn không bao giờ chỉ trộm một lần, chỉ cần điều tra ra là tái phạm nhiều lần thì án tù dưới ba năm là cái chắc!” Anh chàng nói như đinh đóng cột.
Thực ra vợ anh ta không nói thế, chuyện định tội thế nào còn phải xét đến nhiều yếu tố, ví dụ như số lần gây án và tổng số tiền liên quan. Nếu bà ta thực sự không trộm nhiều lần hoặc tổng số tiền không lớn, có lẽ chưa đến mức ngồi tù, chỉ bị phạt tiền là xong.
Nhưng giờ anh ta chỉ muốn dọa bà ta, tất nhiên phải nói cho nghiêm trọng lên.
Hơn nữa, chẳng ai biết bà ta đã trộm bao nhiêu lần, nếu người này thực sự là kẻ trộm chuyên nghiệp, thì chưa biết chừng cuối cùng còn không chỉ dừng lại ở ba năm.
Người phụ nữ nghe vậy thì hoảng loạn.
Bà ta chỉ trộm chút đồ ăn, sao lại đến mức phải ngồi tù cơ chứ!
Phản ứng đầu tiên của bà ta là bỏ chạy, chỉ cần trốn được cảnh sát là có thể không sao.
Thế là bà ta dùng hết sức bình sinh định vùng dậy, nhưng Giang Tiểu Bạch nào phải người để bà ta chống cự, cô chỉ cần giơ chân giẫm nhẹ một cái là bà ta lại nằm bẹp xuống.
“Ái chà... cô gái ơi, cô tha cho tôi đi, tôi biết lỗi rồi, tôi có thể đền tiền, thật đấy, các người tha cho tôi đi, con gái và cháu ngoại tôi còn phải trông cậy vào tôi, nếu tôi xảy ra chuyện gì thì chúng nó biết làm sao...”
Bà ta bắt đầu gào khóc.
“Xe cảnh sát đến rồi.”
Anh chàng shipper nhanh mắt nhìn thấy một chiếc xe cảnh sát đang chạy về phía này, không nhịn được mà nở nụ cười.
Muốn chạy à? Hừ, chạy bằng niềm tin!
Giang Tiểu Bạch thấy xe cảnh sát chậm rãi dừng lại, không khỏi liếc nhìn nhiếp ảnh gia một cái—
Tôi không đi!
Anh đi!
Chuyện này chắc chắn phải về đồn lấy lời khai, nhiếp ảnh gia là người báo cảnh sát, lại còn quay được toàn bộ quá trình gây án của người phụ nữ kia, cái này phải nộp làm bằng chứng cho cảnh sát.
Vậy cứ để anh ta đến đồn là được, cộng thêm vài nhân chứng tại hiện trường, chắc là bằng chứng đã đủ rồi.
Còn về phần mình...
Giang Tiểu Bạch nhìn đơn hàng, đã có hai cái sắp quá hạn.
Haiz, nhìn ngày làm việc cuối cùng sắp kết thúc, vậy mà cô lại phải nhận thêm hai cái đánh giá kém nữa.
Thôi thì cứ lo cho công việc trước đã.
Giang Tiểu Bạch lặng lẽ buông chân ra, nhường chỗ cho nhiếp ảnh gia, còn mình thì cùng một nhiếp ảnh gia khác lén lút chuồn đi.
Trong lúc Giang Tiểu Bạch đi giao những đơn hàng cuối cùng, tin tức liên quan đến "Người phụ nữ ở thành phố G liên tục trộm đồ ăn trên phố bị người dân nhiệt tình khống chế" đã được đăng tải lên mạng, nhanh chóng thu hút sự bàn tán sôi nổi của cư dân mạng.
Thời đại này ai mà chẳng đặt đồ ăn, chuyện shipper bị mất đồ cũng không phải là chuyện hiếm, điều này khiến mọi người vô cùng cạn lời—
Thiếu chút tiền ăn đó à? Phải hèn hạ đến mức nào mới làm ra cái trò này cơ chứ.
Lần này người phụ nữ bị bắt tại trận, hơn nữa túi lớn đựng đồ ăn vẫn còn ở bên cạnh, lúc người qua đường quay phim đều quay hết vào trong, người đứng gần còn quay cận cảnh chiếc túi.
Chỉ cần nhìn những chiếc túi đựng đủ màu sắc khác nhau là biết bên trong có ít nhất năm phần ăn, tuy nhiên tương đối mà nói thì lượng thức ăn mỗi phần khá ít, chắc là bà ta nghĩ phần nhỏ thì dễ trộm, sẽ không bị ai phát hiện.
Mà Giang Tiểu Bạch cũng lọt vào khung hình, chỉ là cô che chắn quá kỹ, nên dù có ảnh và video từ mọi góc độ, cư dân mạng vẫn không tài nào nhận ra thân phận của cô—
“Đúng là chuyện gì cũng có thể xảy ra, đến cơm của người khác cũng trộm, bà ta không sợ trộm phải món không hợp khẩu vị à?”
“Bà ta có một mình, trộm nhiều phần thế để làm gì? Cái này lại chẳng thể bán lại thành tiền, bà ta ăn hết nổi không?”
“Cô nàng shipper bắt được bà ta ngầu quá đi, thân thủ nhanh nhẹn thật đấy.”
“Trên đồ ăn đều có hóa đơn, đoán là bà ta chuyên chọn đồ đắt tiền để lấy, tôi thì thấy có logo của một tiệm đồ ngọt, đồ của tiệm đó đắt lắm đấy.”