Sau khi A Quả rời đi, tâm trạng của mọi người đều trở nên phấn chấn, rất nhiều người vây quanh cái cây lớn nhất để chụp ảnh.
Tuy nhiên, vì có chuyện của A Quả làm gương, tất cả mọi người đều không dám chiếm dụng quá lâu, mà đều xếp hàng lần lượt. Người phía trước chụp xong thì người phía sau mới tiến lên, thay vì chen chúc xúm lại một chỗ như những cái cây khác.
Giang Tiểu Bạch và Lê Vi không phải là những người đến sớm nhất, nhưng khi Giang Tiểu Bạch đi tới, không ít người đã nhận ra cô... qua chiếc mũ và mái tóc xoăn.
"Cô chụp trước đi, lúc nãy đa tạ cô đã đuổi người đi giúp."
Hai cô gái đang định tiến lên chụp ảnh thấy cô thì dừng bước, mỉm cười vẫy tay với cô.
Giang Tiểu Bạch vốn định khách sáo nhường nhịn, nhưng nhận thấy nếu mình nán lại quá lâu có thể sẽ gây ra phiền phức, chi bằng chụp nhanh rồi đi sang chỗ khác, thế là sau một hồi cân nhắc, cô đã đồng ý.
Cô vẫn luôn không ngẩng đầu, chỉ hơi cúi mặt. Với vành mũ che khuất, cô gần như phải nhìn sự vật qua khe hở giữa mũ và kính râm...
Cực kỳ mệt mỏi.
Lê Vi và Giang Chi Dịch cũng sợ Giang Tiểu Bạch bị lộ, nên người nói lời cảm ơn trở thành Lê Vi, còn Giang Tiểu Bạch thì không dám hé nửa lời.
Khi đi bộ, Giang Chi Dịch thậm chí còn dùng cơ thể mình che chắn một nửa cho Giang Tiểu Bạch, khiến những người khác dù có muốn nhìn cô cũng không thấy được gì.
May mắn thay, mọi người đến đây để du ngoạn, cũng không ai dán mắt quá lâu vào cô, sau khi không phát hiện ra điều gì thì cũng thôi không chú ý nữa.
Giang Tiểu Bạch nhanh chóng chụp ảnh cho Lê Vi, còn chụp thêm một bức ảnh chung giữa cô và Giang Chi Dịch, sau đó cả ba dứt khoát rời khỏi khu vực này, đi đến nơi vắng vẻ hơn ở phía xa.
Sau một hồi loay hoay, Lê Vi đã thấy đói. Họ mang theo tấm thảm nhỏ, lấy hộp cơm đã chuẩn bị sẵn ra.
"Ơ, chờ chút, để tớ chụp một tấm đã."
Lê Vi thấy phong cảnh nơi đây kết hợp với đồ ăn thật sự rất bắt mắt. Thấy Giang Chi Dịch sắp lấy một miếng dứa đưa cho mình, Lê Vi vội vàng ngăn lại.
"Chúng ta cùng tạo dáng đi, làm hình chữ V nhé."
Vừa nói, Lê Vi vừa lấy điện thoại ra, đồng thời giơ hai ngón tay, đặt nằm ngang lơ lửng giữa không trung, ra hiệu cho Giang Tiểu Bạch và Giang Chi Dịch làm theo.
Hai người mỉm cười, cũng tạo dáng tay hình chữ V. Ba bàn tay chụm lại, tạo thành một hình dạng giống như hình tam giác.
Như vậy vừa có thể chụp được đồ ăn ngon, lại vừa có ý nghĩa kỷ niệm.
Chụp ảnh xong, ăn chút trái cây và đồ ăn vặt, họ định dạo quanh một vòng rồi quay về.
Giang Tiểu Bạch đứng dậy thu dọn hộp cơm, bất chợt chú ý tới một người phụ nữ cách đó không xa đang cúi khom lưng tìm kiếm gì đó với vẻ mặt đầy lo lắng.
Người đang tìm đồ là một phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi, cô ăn mặc giản dị, đeo một chiếc túi đeo chéo.
Giang Tiểu Bạch không nhìn rõ biểu cảm của cô, nhưng có thể thấy hành động cô dùng mu bàn tay lau mắt hết lần này đến lần khác.
Thế là cô đi tới chỗ người đó: "Chị ơi, chị làm mất đồ ạ, có cần giúp đỡ không?"
"À, phải rồi, thiết bị ngoài của con gái tôi bị mất. Đến khi phát hiện ra thì đã qua một lúc rồi, giờ tìm mãi không thấy..."
Người phụ nữ vừa nói vừa lau nước mắt.
Trên mặt cô có rất nhiều vết nám, không trang điểm, giờ đôi mắt đỏ hoe vì khóc, nước mắt làm gương mặt lấm lem, trông rất thảm hại.
Nhưng Giang Tiểu Bạch không bận tâm đến điều đó, cô sững sờ một chút rồi vội hỏi: "Thiết bị ngoài? Ý chị là ốc tai điện tử ạ?"
Lê Vi và Giang Chi Dịch thu dọn đồ đạc xong cũng đi tới phía này, vừa hay nghe được lời của Giang Tiểu Bạch, không khỏi sững sờ.
"Cái gì? Mất ốc tai điện tử sao?" Giang Chi Dịch không khỏi lo lắng: "Vậy nếu không tìm thấy, chẳng lẽ phải phẫu thuật lại để thay cái mới?"
Thông thường, những người được trang bị ốc tai điện tử đa số là bệnh nhân bị điếc cảm giác thần kinh nặng cả hai tai, tức là hai tai đều không nghe thấy gì hoặc thính lực cực kém. Trong trường hợp này, cần phải nhờ đến phương pháp cấy ốc tai điện tử để giúp họ khôi phục thính giác.
Việc trang bị ốc tai chỉ cần thực hiện ở một bên tai, nó được chia làm hai phần: phần cấy ghép cần phẫu thuật cắt phía sau tai để cấy vào, còn thiết bị ngoài sẽ được treo ở vành tai.
Chi phí cấy ốc tai điện tử đối với những gia đình bình thường không phải là một con số nhỏ, không chỉ cần phí phẫu thuật và chi phí thiết bị, mà sau phẫu thuật còn tốn thêm khoản chi phí phục hồi chức năng hàng năm.
"Không cần phẫu thuật lại để thay đâu, nếu thực sự mất thì phải trang bị lại một thiết bị ngoài khác, tốn đến mấy chục ngàn tệ."
Người phụ nữ lại nghẹn ngào.
Mấy chục ngàn tệ, đối với những gia đình bình thường chăm chỉ và vốn tiết kiệm mà nói thì không đến mức "tổn thương gân cốt", nhưng sự đau lòng và xót xa là điều khó tránh khỏi.
Ai cũng có lúc làm mất đồ, nhưng cái giá phải trả cho thứ họ đánh mất này quá đắt đỏ.
Giang Chi Dịch lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì không sao, chúng ta cùng tìm, nếu thực sự không tìm thấy thì tính sau."
Anh đánh giá cách ăn mặc của người phụ nữ, trong lòng đã có tính toán.
"Tính sau" có nghĩa là anh sẵn lòng bỏ tiền giúp cô mua cái mới.
Trên mạng có tin đồn rằng ốc tai điện tử cần phải phẫu thuật mở hộp sọ, và nếu mất thiết bị ngoài thì phải phẫu thuật lại để thay bộ mới... Đây thực ra là một sự hiểu lầm. Phẫu thuật không hề đáng sợ đến thế, nếu thực sự làm mất cũng không cần phải phẫu thuật lại.
Giang Chi Dịch vốn tin vào tin đồn đó nên mới tưởng sự việc nghiêm trọng đến vậy.
Phẫu thuật một lần đồng nghĩa với một lần nguy hiểm, cơ thể dù tốt đến đâu cũng không chịu nổi sự giày vò như vậy, dù sao thể xác và tinh thần cũng phải chịu nỗi đau kép.
Nhưng nếu không cần phẫu thuật lại mà chỉ tốn tiền thay thế, thì mọi chuyện đơn giản hơn nhiều.
Những việc có thể giải quyết bằng tiền đều không phải là quá tồi tệ.
"Đúng vậy, thứ đó màu gì, trông như thế nào ạ? Chúng tôi sẽ giúp chị tìm... À đúng rồi, con gái chị đâu ạ?" Lê Vi hỏi.
"Cảm ơn các cô cậu, cảm ơn nhiều lắm. Con gái tôi cũng đang tìm, nó ở đằng kia kìa."
Người phụ nữ nhìn quanh rồi chỉ về phía con gái mình.
Đó là một cô bé mặc bộ đồ thể thao màu xanh, trông chắc chưa đầy mười lăm tuổi, đang tìm kiếm khắp nơi dưới gốc cây hoa anh đào.
Thế nhưng ở đây người đông, trên mặt đất lại có hoa rơi lá rụng, cùng với cỏ và đất cát, dùng mắt thường để tìm thì quá khó khăn.
Sau đó, người phụ nữ mô tả lại hình dáng của thiết bị ngoài. Nó có màu đen, có một phần hình cung để treo trên vành tai, sau đó có một đoạn dây ngắn, đầu kia của sợi dây nối với một vật thể tròn hình con nòng nọc.
Nói xong, sợ họ không nhận ra, cô còn dùng lòng bàn tay phác họa kích thước của nó.
"Có ảnh không ạ?" Giang Tiểu Bạch nhắc.
"Ồ, có, có." Người phụ nữ lúc này mới nhớ ra, vội vàng lấy điện thoại tìm album ảnh, quả nhiên đã tìm thấy hình ảnh của nó.
Ảnh không rõ nét lắm, nhưng tốt hơn nhiều so với việc dùng lời mô tả.
"Lúc nãy chúng tôi đi dạo quanh khu vực này, cũng không nhớ chính xác đã đánh rơi ở đâu." Người phụ nữ rất tự trách.
Hôm nay thời tiết đẹp nên cô mới nghĩ đến việc đưa con gái ra ngoài chơi, nào ngờ lại xảy ra chuyện này.
Nếu biết trước thế này, dù có nói gì cô cũng sẽ không ra ngoài, không đến những nơi đông người như thế này!