Khán giả bên dưới không khỏi nín thở, rồi bất chợt vang lên những tiếng thét chói tai:
"Giang Tiểu Bạch!"
"Nữ thần!"
"Tiểu Bạch tỷ đẹp quá đi mất!"
Những âm thanh này kích động đến mức lạc cả giọng.
Người phụ nữ trên sân khấu không hề bị tiếng hò reo bên dưới ảnh hưởng. Gương mặt cô mang theo nụ cười đoan trang, ánh mắt bao dung nhìn chúng nhân, khí chất vừa cao quý lại vừa nghiêm nghị.
Bước chân cô hơi chậm lại, lúc này, phía sau cô lần lượt có tám vị thị nữ và tám vị thị vệ nối đuôi nhau bước ra.
Mười sáu người theo sát phía sau, cùng Giang Tiểu Bạch tiến về phía trước, dừng lại ở vị trí chính giữa sân khấu.
Đây cũng là khoảng cách gần nhất mà các khán giả có thể tiếp cận cô. Ngay lập tức, đủ loại ánh đèn flash tập trung lại, tiếng gào thét càng thêm dữ dội.
Sau khi cô đứng vững, mười sáu vị thị tòng liền dạt sang hai bên, xếp hàng ngay ngắn.
Tiếp đó, từ phía sau lại có sáu mỹ nhân vận cung trang lần lượt bước ra.
"Oa, Tuyết Dạ!"
"Là Thất Sương kìa!"
"Trời ơi đẹp quá, các nữ thần của tôi hội tụ đủ cả rồi!"
Sáu vị mỹ nhân rực rỡ sắc màu, sau khi lần lượt ra mắt xong liền cúi người hành lễ với Giang Tiểu Bạch, rồi vây quanh lấy cô.
Lúc này, biểu cảm của Giang Tiểu Bạch đã có sự thay đổi tinh tế, trở nên thoải mái vui tươi hơn, trong nụ cười điểm xuyết thêm vài phần dịu dàng.
Cô cùng sáu vị mỹ nhân trò chuyện, thỉnh thoảng lại chỉ trỏ vào những cây hoa mai đạo cụ ở hai bên sân khấu, nhìn qua có thể thấy đây là cảnh ngự hoa viên thưởng hoa.
Đột nhiên, khi đang thưởng ngoạn đầy hứng thú, Giang Tiểu Bạch ra hiệu bằng tay, các thị tòng, thị nữ liền vội vàng chuẩn bị.
Người thì chuyển bàn án, người thì bày chặn giấy, người thì làm bộ mài mực...
Mười sáu người cùng lúc hành động, chỉ trong vòng hơn mười giây đã bày biện xong xuôi toàn bộ bàn án.
"Oa, Tiểu Bạch tỷ định vẽ tranh sao?"
Mọi người vừa nghĩ như vậy, liền thấy Giang Tiểu Bạch đặt ngón tay lên nút thắt của chiếc áo choàng, nhẹ nhàng kéo ra.
Áo choàng trượt xuống, được hai vị mỹ nhân cung trang bên cạnh nhanh tay đón lấy rồi đưa cho một vị thị nữ.
"Oa~"
"Á á!"
Bên dưới khán đài gào thét điên cuồng.
Chỉ là cởi áo choàng thôi, cũng chẳng lộ ra thứ gì quá táo bạo, nhưng khán giả bên dưới lại vô cùng kích động, có người hét đến khản cả cổ.
Khi thực hiện động tác này, Giang Tiểu Bạch đã chọn đúng góc máy, ống kính bắt trọn gương mặt và cử chỉ của cô một cách rõ nét.
Diễn viên có kinh nghiệm đều biết chọn góc máy, cũng biết khi đối diện với ống kính nên thể hiện cử chỉ và vóc dáng thế nào để đạt trạng thái tốt nhất.
Lấy ví dụ đơn giản như hành động cúi người nhặt đồ, nếu bạn quay lưng về phía ống kính thì lên hình sẽ thấy cái lưng gù, tư thế không đẹp, động tác cũng thiếu tao nhã.
Quay chính diện cũng hơi yếu, thường chỉ dùng khi thể hiện hai người "nhìn nhau".
Ví dụ như nữ chính ngã, nam chính cúi người xuống nắm lấy tay cô ấy, lúc này trong mắt nữ chính nhìn thấy nam chính chính là góc quay chính diện khi cúi người, bốn mắt nhìn nhau.
Góc quay đẹp nhất thực sự là quay nghiêng, không nên quay phần dưới thắt lưng, tập trung đặc tả vào góc nghiêng gương mặt, như vậy sẽ tạo ra khung hình rất mỹ cảm.
Khi cởi áo choàng, Giang Tiểu Bạch hơi nghiêng người, không để ống kính quay chính diện.
Bởi vì so với góc quay trực diện vào mặt, cách nghiêng người thế này mới trông tự nhiên hơn.
Cởi áo choàng ra, bộ y phục bên trong liền lộ hết cả.
Giang Tiểu Bạch lấy ra bút bạch ngọc, quả nhiên là loại bút lông cỡ lớn.
Đối với đạo cụ cô yêu cầu, bên phía ban tổ chức không hề dám lơ là, chuẩn bị vô cùng chu đáo.
Màu sắc đã pha sẵn, mực dùng để viết cũng đã chuẩn bị xong.
Giang Tiểu Bạch cúi người, cầm bút vẽ tranh.
Cành mai uốn lượn, những bông hoa mai đỏ điểm xuyết giữa cành, chỉ vài nét chấm phá nhưng vô cùng sinh động, vui mắt.
Có vài cánh hoa bay trong không trung, rơi xuống mà như chưa muốn chạm đất.
Vẽ xong cực nhanh, Giang Tiểu Bạch hơi trầm tư rồi đề bốn chữ lên khoảng trống bên trái:
"Quốc thái dân an."
Viết xong, hai mỹ nhân liền nâng bức tranh lên, đi về phía trước sân khấu để mọi người cùng chiêm ngưỡng.
Bên dưới vang lên tiếng vỗ tay và tiếng tán thưởng không ngớt.
Màn trình diễn kết thúc rực rỡ.
Người trên sân khấu đã lui đi, nhưng khán giả vẫn còn chút dư âm chưa thỏa mãn.
Mặc dù xem rất đã mắt, nhưng thời gian lại quá ngắn, hiếm khi được ở gần Tiểu Bạch như thế mà chỉ có một lát thôi...
Haizz.
"Vậy là xong rồi sao?" Có người thất vọng hỏi.
"Thời gian như vậy đã dài hơn người khác rồi, những người khác nhiều nhất cũng chỉ nhảy múa vài giây, Tiểu Bạch còn biểu diễn vẽ tranh và đề chữ nữa đấy."
"Tiểu Bạch thật sự nhìn mãi không chán."
"Cô ấy diễn xong là rời đi luôn à? Đừng mà, tôi còn chưa xem đã mắt đâu!"
---❊ ❖ ❊---
Giang Tiểu Bạch biểu diễn xong trên sân khấu, coi như hoàn thành một nửa nhiệm vụ.
Sở dĩ nói mới một nửa là vì cô chỉ mới có ảnh trên sân khấu, còn ảnh bên dưới thì chưa có.
Cho nên bây giờ phải mặc bộ đồ này đi dạo quanh khuôn viên để chụp vài tấm ảnh, đặc biệt là phải chụp được dòng chữ "Cổ phong thịnh điển".
Buổi tối ở khuôn viên mới là đẹp nhất, lúc này trời đã tối hẳn, ánh đèn lại càng trở nên lộng lẫy.
Phía ban tổ chức cử tới mười người đi cùng, cộng thêm trợ lý và vệ sĩ của Giang Tiểu Bạch, cùng với nhiếp ảnh gia đi theo, cả đoàn người rầm rộ đi dạo trong khuôn viên.
"Phía trước có triển lãm ngàn đèn, ở đó có vài chiếc đèn là do nghệ nhân di sản phi vật thể tự tay chế tác, rất tinh xảo, lát nữa Tiểu Bạch có thể chụp vài tấm ảnh ở đó..."
Người phụ trách của ban tổ chức đích thân tháp tùng, thái độ vô cùng khách sáo khi nói chuyện với Giang Tiểu Bạch, ánh mắt cứ dán chặt vào gương mặt cô không rời.
Người ta vẫn nói dưới ánh đèn ngắm mỹ nhân, dưới ánh trăng ngắm quân tử, lúc này cả đèn và trăng đều hội tụ, Giang Tiểu Bạch trông càng giống như trích tiên, khí chất thoát tục, nhìn vào chỉ thấy kính sợ.
"Vậy sao? Rất đáng mong đợi."
Giang Tiểu Bạch nghiêng đầu lắng nghe, gật đầu rất nghiêm túc, thỉnh thoảng lại mỉm cười khiến người ta cảm thấy như gió xuân thổi qua.
Khách du lịch trên đường và nhân viên của sự kiện nhìn thấy cô, có người hét lên, có người phấn khích chụp ảnh, Giang Tiểu Bạch khi đi ngang qua họ đều vẫy tay chào.
Người của ban tổ chức cẩn thận bảo vệ cô ở giữa, sợ rằng có người xông tới làm cô bị thương.
Nhưng thực tế thì không có chuyện đó.
Ban tổ chức đã lên kế hoạch cho toàn bộ lịch trình của Giang Tiểu Bạch, những nơi cô đi qua đều có người canh gác nghiêm ngặt để tránh xảy ra sự cố.
Thực ra cho dù không có những người bảo vệ này, mọi người cũng sẽ không tùy tiện xông tới làm điều bất lợi cho cô, đối với nhiều người mà nói, chỉ cần được nhìn thấy cô ở khoảng cách gần đã là quá hạnh phúc rồi.
Đi đến giữa khuôn viên, chính là chỗ bảng hiệu lớn của sự kiện, Giang Tiểu Bạch đã chụp ảnh chung cùng người của ban tổ chức.
Như vậy, nhiệm vụ đã hứa với ban tổ chức coi như hoàn thành, nếu Giang Tiểu Bạch muốn đi, cô có thể quay lưng rời đi ngay lập tức.
Tuy nhiên...
Giang Tiểu Bạch nhìn về phía sau, cười nói: "Đã tới đây rồi, tôi chụp chung với những người bạn này một tấm đi, các vị nếu có việc bận thì không cần phải bận tâm đến tôi đâu."
"Không bận, không bận, Tiểu Bạch hiếm khi đến một lần, chúng tôi rất sẵn lòng tiếp đón." Mọi người vội vàng đáp.