Chính vì kịch bản như vậy nên điểm đánh giá của bộ phim rất thấp, khán giả thực thụ không nhiều, hơn nữa còn bị chê bai không thương tiếc.
Thực ra khi quay đoạn này, mọi người đã cười nghiêng ngả, ngay cả bản thân Bạch Thần cũng hết sức bất lực. Chỉ cần nghĩ đến lúc chương trình phát sóng thôi cũng đủ biết chắc chắn sẽ khiến khán giả cười đau bụng.
"Chị ơi, em đã nhận một bộ phim điện ảnh, sắp tới sẽ vào đoàn rồi, những hoạt động tuyên truyền sau này chắc em không tham gia được."
Trước khi hoàn thành công việc giai đoạn này, Lục Trừng đã nói với Giang Tiểu Bạch như vậy.
Cậu ấy bắt đầu làm việc từ khi còn nhỏ, cũng từng theo đoàn phim đi nhiều nơi, trong đó không thiếu những nơi điều kiện khắc nghiệt. Chỉ mới vài tháng không gặp, nhưng Giang Tiểu Bạch cảm thấy Lục Trừng đã trưởng thành hơn đôi chút, nét tươi sáng vẫn còn đó, nhưng đã tỏ ra trầm ổn hơn nhiều.
Chỉ là khi ở trước mặt cô, cậu ấy có vẻ hoạt bát hơn hẳn.
"Là bộ phim gì vậy?" Giang Tiểu Bạch hỏi.
"Là một bộ phim điện ảnh hiện đại, tên là 'Tiểu Tử', diễn viên chính là anh Lâm Sâm và chị Hồ Doanh, em đóng vai con trai của họ." Lục Trừng nói nhỏ.
Phim tuy đã khởi quay nhưng vẫn chưa công bố rộng rãi, chỉ có một vài người thạo tin trong giới mới nghe phong phanh.
"À, vậy thì họ đều là những cây đa cây đề cả rồi, em theo họ học hỏi được nhiều thứ đấy." Giang Tiểu Bạch nghe xong liền ngạc nhiên nói.
Lâm Sâm và Hồ Doanh đều là những diễn viên gạo cội ngoài bốn mươi, kỹ năng diễn xuất vô cùng điêu luyện, hoàn toàn xứng đáng được gọi là diễn viên thực lực.
Hơn nữa, địa vị của hai người này trong giới điện ảnh cũng rất đáng nể, vì họ đều từng giành giải Ảnh đế và Ảnh hậu. Đặc biệt là Lâm Sâm, người từng hai lần đoạt giải Ảnh đế, được người đời đánh giá là "ngay cả một góc áo cũng toát lên vẻ diễn xuất".
Hồ Doanh đoạt giải Ảnh hậu là chuyện của mười năm trước, cô kết hôn muộn, sau khi kết hôn chỉ chăm lo sinh con, sau khi sinh lại bận rộn chăm sóc gia đình, mãi đến hai năm gần đây mới bắt đầu xuất hiện trở lại trên màn ảnh.
Ảnh đế và Ảnh hậu hợp tác đóng phim, có thể thấy trước bộ phim này sẽ thu hút sự chú ý lớn đến mức nào.
Giang Tiểu Bạch tuy không biết đất diễn của Lục Trừng trong phim nhiều hay ít, vai trò thế nào, nhưng đã đóng vai con trai của Lâm Sâm và Hồ Doanh thì chắc chắn sẽ có những màn đối diễn trực tiếp, cơ hội này thực sự rất đáng quý.
Nếu chịu khó học hỏi, chắc chắn sẽ thu hoạch được không ít!
"Vâng, em sẽ học hỏi thật tốt!" Lục Trừng gật đầu kiên định.
"Làm việc nhớ chú ý sức khỏe, nếu có khó khăn gì thì liên lạc với chị, biết chưa?"
Giang Tiểu Bạch vừa nói vừa đưa tay định xoa đầu cậu, nhưng tay vừa vươn ra thì khựng lại.
Mới bao lâu mà Lục Trừng đã cao thêm rồi.
Chàng trai mười tám, mười chín tuổi, vóc dáng như cây trúc thanh mảnh, cao cao gầy gầy, dung mạo lại là vẻ thanh tú hiếm có trong giới, tựa như không vướng bụi trần, lúc cười lên trông chẳng khác nào muôn vàn vì sao.
"Chị ơi, em biết rồi ạ."
Nhìn thấy hành động của Giang Tiểu Bạch, Lục Trừng cười lộ răng, rồi nửa cúi người xuống, gần như ngang tầm với Giang Tiểu Bạch, sau đó cầm lấy tay cô đặt lên đầu mình.
Giang Tiểu Bạch vỗ vỗ đầu cậu, cũng mỉm cười.
Những ngày này bận rộn xong, Giang Tiểu Bạch có thể nghỉ ngơi một chút, nhưng có hôm đang ở Không Trung Thành thì nhận được tin nhắn của Bách Tinh.
"Tiểu Bạch, anh gửi cho em mấy bức ảnh, em xem thử sự khác biệt nhé."
Bách Tinh gửi một tin nhắn văn bản, theo sau là vài tấm ảnh.
Mấy tấm đầu tiên đều là của Tần Uyển.
Ảnh được chụp trong đoàn phim, có lẽ là chụp bằng camera gốc của điện thoại, không qua bất kỳ bộ lọc hay chỉnh sửa nào, chắc là độ phân giải tốt nên khi phóng to ảnh ra, gần như có thể nhìn thấy lỗ chân lông trên mặt Tần Uyển.
Tấm đầu tiên Tần Uyển có vẻ vẫn bình thường, không khác gì mấy so với lúc Giang Tiểu Bạch từng gặp trước đây, nhưng từ tấm thứ hai trở đi đã có sự thay đổi nhỏ.
Dung nhan có vẻ tối sầm lại, hay có thể nói là hơi tiều tụy, giống như không được nghỉ ngơi đầy đủ hoặc là đang bị bệnh, sắc mặt không được tốt lắm.
Tấm thứ hai có lẽ nhìn chưa rõ lắm, nhưng đến tấm thứ ba thậm chí là thứ tư, đem ra so sánh với tấm đầu tiên thì sẽ thấy rất rõ ràng.
Ngoài Tần Uyển ra còn có ảnh của một người nữa, chính là Đỗ Đào.
Chỉ là tình trạng của Đỗ Đào thì hoàn toàn ngược lại.
Xem xong những bức ảnh này, ánh mắt Giang Tiểu Bạch trầm xuống.
Một lát sau, lời mời gọi video từ Bách Tinh được gửi tới.
Giang Tiểu Bạch kiểm tra lại trang phục của mình không có gì bất ổn, mới nhấn nút chấp nhận.
Bách Tinh có lẽ đang ở khách sạn, anh ngồi trên ghế sofa cạnh cửa sổ, mặc một chiếc áo len cổ tròn màu trắng tinh đơn giản, hơi rộng, trông rất gần gũi, màu sắc khiến anh trông có chút dịu dàng.
"Hi, xin lỗi lại làm phiền em." Bách Tinh vẫy tay về phía camera, "Đã xem ảnh chưa?"
"Ừm, xem xong rồi." Giang Tiểu Bạch gật đầu.
"Không phải ảo giác của anh đúng không?" Bách Tinh cẩn thận hỏi.
Giang Tiểu Bạch lại ừ một tiếng, "Rõ ràng như vậy, người có tâm đều sẽ chú ý tới, đương nhiên không phải ảo giác của anh rồi."
"Vậy rốt cuộc chuyện này là thế nào? Chỉ vài tháng quay phim ngắn ngủi mà đã có sự thay đổi như vậy, Tần Uyển thì trở nên tiều tụy, Đỗ Đào lại trông trẻ trung hơn, anh tin đây không phải là ngẫu nhiên." Bách Tinh nói.
Nếu không phải bản thân từng trải qua chuyện chiếc vòng cổ, có lẽ anh cũng sẽ giống như những người khác trong đoàn phim, chỉ đơn thuần cho rằng "Tần Uyển quay phim vất vả quá nên tiều tụy", "Đỗ Đào biết cách chăm sóc bản thân quá, mới bao nhiêu ngày mà trông lại xinh đẹp hơn hẳn".
Nhưng trong mắt anh, chuyện này chắc chắn có quỷ!
"Tần Uyển có phải là người xinh đẹp nhất trong đoàn phim của anh không? Tính cả nhân viên công tác nhé." Giang Tiểu Bạch hỏi.
Bách Tinh nghe vậy nhíu mày, hơi do dự, "Chắc là... phải."
Người ta vẫn nói "trong mắt người tình hóa Tây Thi", thì đối với anh, chắc là "trong mắt kẻ thù hóa Đông Thi", nên anh chưa bao giờ thấy Tần Uyển đẹp cả.
Tuy nhiên nghĩ lại những người khác, so với Tần Uyển tuy có thuận mắt hơn nhưng cũng đúng là không thể nói là xinh đẹp hơn cô ta.
Giang Tiểu Bạch gật đầu, vẻ đăm chiêu.
"Tiểu Bạch, có cách nào không, không thể cứ mặc kệ cô ta làm điều ác không kiêng nể gì như vậy được?" Bách Tinh không nhịn được hỏi, "Rõ ràng đây không phải lần đầu tiên cô ta làm vậy. Anh từng điều tra, những năm trước cô ta có một thời gian dài không nhận phim, đã rút lui khỏi giới này, mãi đến hai năm trước mới bắt đầu quay lại, và từ lúc đó, mỗi nữ diễn viên từng hợp tác với cô ta đều có mức độ xuống sắc khác nhau."
"Những điều anh nói em đều biết, em cũng từng tìm hiểu tình hình của cô ta. Nữ chính bộ phim mà cô ta đóng vai Huyền Hồng là một người, Kỷ Lôi là một người, giờ Tần Uyển lại là một người nữa." Giang Tiểu Bạch nói.
"Đó là những người tiếp xúc với cô ta lâu, đều là vài tháng. Ngoài ra cô ta còn tham gia không ít chương trình tạp kỹ và phỏng vấn, không biết những người dẫn chương trình, phóng viên và khách mời từng tiếp xúc với cô ta có bị ảnh hưởng hay không." Bách Tinh nói.
Chỉ một mình Tần Uyển thì có lẽ anh sẽ không quản, nhưng hành vi của Đỗ Đào cho thấy đây không phải lần một lần hai, lần này là ngay dưới mắt anh nên mới phát hiện Tần Uyển bị hại, vậy nếu có lần sau thì sao?