Nghe Lê Vi nói rõ vấn đề, Giang Tiểu Bạch ngược lại thấy nhẹ nhõm hơn.
Chỉ vì một Ứng Nhu, cũng may không phải giữa cô và Giang Chi Dịch xảy ra tranh chấp gì.
Tuy nhiên, Giang Tiểu Bạch ngẫm nghĩ lại, cảm thấy có chút không đúng.
"Cậu đi tìm anh ấy là chuyện khi nào?" Cô hỏi.
"Sáng, sáng nay." Lê Vi vừa nức nở vừa đáp.
"Sáng nay? Đến tận bây giờ anh trai tớ vẫn chưa gọi điện giải thích với cậu sao?" Giang Tiểu Bạch nhận ra vấn đề nằm ở đâu.
Lê Vi đã khóc nãy giờ rồi, sao Giang Chi Dịch lại không có chút động tĩnh nào?
"Anh ấy không biết tớ từng đến đó." Lê Vi lắc đầu, "Tớ đến tìm anh ấy không cần hẹn trước, lễ tân và trợ lý đều biết tớ mà."
Thế nên hôm nay cô mới lén lút đi qua, chính là muốn tạo cho anh một bất ngờ, nào ngờ bất ngờ của mình còn chưa kịp trao đi thì đối phương đã tặng lại cho cô một phen kinh hoàng.
Tức chết đi được!
"Thì ra là vậy... Cậu đừng khóc nữa, giữa Ứng Nhu và anh tớ không có gì đâu, tớ đảm bảo." Giang Tiểu Bạch nói.
"Thật không?" Tiếng khóc của Lê Vi ngừng bặt, đôi mắt đẫm lệ nhìn Giang Tiểu Bạch, mắt đỏ hoe như một chú thỏ.
"Thật mà, nếu anh ấy có bạn gái trong công ty, thì bố mẹ tớ chắc chắn sẽ biết, và cũng sẽ nói cho tớ thôi." Giang Tiểu Bạch gật đầu.
Giang Chi Dịch tiếp quản công ty là thật, nhưng bố cô vẫn chưa hoàn toàn buông tay, tin tức của ông rất nhạy bén, nếu anh trai cô có bất kỳ động tĩnh gì trong công ty, không thể nào giấu được ông.
Cho nên phần lớn là do vấn đề của Ứng Nhu kia, Giang Chi Dịch cùng lắm chỉ là người bị chiếm tiện nghi mà thôi.
Đối với Giang Tiểu Bạch, Lê Vi vẫn rất tin tưởng, nghe cô nói vậy, tiếng khóc của cô cũng dần dừng lại.
Nhưng ngay sau đó, cô cảm thấy xấu hổ, "Vậy tớ không sao rồi, lát nữa tớ sẽ hỏi lại Giang Chi Dịch xem sao."
Nói đến đây, cô chạm phải ánh mắt trêu chọc của Giang Tiểu Bạch —
"Nhưng mà, việc anh tớ có bạn gái hay không, thì liên quan gì đến chuyện cậu khóc lóc thảm thiết thế này?"
"Tớ..." Mặt Lê Vi đỏ bừng, ôm lấy cái cốc, ánh mắt né tránh, sau đó như quyết tử, cô nghiến răng nói tuôn ra: "Vì tớ phát hiện ra hình như tớ thích anh trai cậu mất rồi, Tiểu Bạch, tớ muốn ở bên anh ấy, cậu có thấy không vui không?"
"Tại sao tớ phải không vui?"
"Vì nếu tớ ở bên anh ấy, thì đó chính là chị dâu của cậu, liệu cậu có không thích tớ không?" Lê Vi bẽn lẽn nói.
Cô không chắc chắn, vì trước đây cô từng thích Ngụy Thiệu Diệp, chuyện này Giang Tiểu Bạch cũng biết, chính cô cũng từng coi mình là tình địch giả tưởng.
Cô sợ Giang Tiểu Bạch vẫn để bụng chuyện đó, bài xích việc cô và Giang Chi Dịch có quan hệ.
"Nếu không thích cậu, tại sao tớ lại làm bạn với cậu?" Giang Tiểu Bạch phản vấn.
"Thích tớ làm bạn với thích tớ làm chị dâu có giống nhau không?" Lê Vi nghiêng đầu.
"Đối với tớ thì là một." Giang Tiểu Bạch không trêu chọc nữa, vỗ vỗ tay cô, "Cho nên cứ yên tâm đi, tớ đứng về phía cậu, hơn nữa mẹ tớ cũng rất thích cậu."
Mắt Lê Vi sáng rực lên, vui mừng hỏi: "Thật sao? Cảm ơn cậu nhé Tiểu Bạch, cậu yên tâm, dù tớ có thể trở thành chị dâu của cậu hay không, sau này tớ cũng sẽ chăm sóc cậu thật tốt!"
Nói đến cuối cùng, cô còn vỗ ngực, vẻ mặt đầy hào sảng.
Lời của Giang Tiểu Bạch như liều thuốc an thần cho Lê Vi, khiến cô lập tức có thêm tự tin.
"Cậu có thể trở thành chị dâu của tớ mà." Giang Tiểu Bạch cổ vũ cô, "Tớ có thể cảm nhận được, anh tớ chắc cũng thích cậu đấy."
"Nhưng mà Ứng Nhu kia..."
Lê Vi lại bắt đầu lo lắng.
Đông Đông nằm trong ổ, nhếch mép, để lộ biểu cảm như đang cười, trông rất gian manh.
Nó nghe chuyện cũng thấy khá vui vẻ.
Đừng nói, nó nghe cũng thấy đói rồi, còn muốn ăn chút đồ ăn vặt.
Nghĩ vậy, Đông Đông liền lục lọi trong ổ ra một gói thịt khô, dùng răng xé toạc bao bì rồi ăn ngon lành, nhai nhồm nhoàm.
"Tớ gọi điện đây, cậu đừng lên tiếng."
Giang Tiểu Bạch dặn Lê Vi xong, liền gọi cho Giang Chi Dịch và bật loa ngoài.
"Anh, em nghe nói anh và Ứng Nhu kia có chuyện gì đó à?"
"Chuyện gì chứ, em nghe ai nói bậy đấy! Ứng Nhu đó bị anh sa thải rồi, suốt ngày không lo làm việc, cứ lượn lờ trước mặt anh!"
Giang Chi Dịch nhắc đến Ứng Nhu dường như đầy lửa giận, nghe Giang Tiểu Bạch nói vậy liền bắt đầu than vãn, "Anh thấy cô ta chỉ muốn nhân cơ hội chạy qua chỗ anh để lười biếng không làm việc, loại người này công ty chúng ta không thể nhận, anh cho cô ta nghỉ việc luôn rồi."
Giang Tiểu Bạch: ...
Lê Vi: ...
"Khụ, hóa ra cô ta vì muốn lười biếng mới tìm đến anh à." Giang Tiểu Bạch nhịn cười.
"Chứ sao nữa, cô ta không những lười mà còn ngốc, hôm nay mượn cớ đưa cà phê vào văn phòng anh, lúc đưa cho anh thì tự vấp ngã, người đổ ập vào anh, suýt chút nữa đè chết anh, cả cà phê cũng đổ hết lên người anh."
Giang Chi Dịch than vãn không ngừng, "Bộ đồ này anh mới mặc lần thứ hai, bị dính cà phê coi như hỏng rồi, sa thải cô ta cũng không đủ đền tiền quần áo cho anh, vì chuyện này mà anh còn mắng cả quản lý nhân sự một trận, sao lại tuyển mấy người hậu đậu như vậy vào công ty!"
Giang Tiểu Bạch nghe xong không biết nói gì, liếc mắt nhìn Lê Vi.
Lê Vi đã ngẩn người, đờ đẫn nhìn màn hình điện thoại đang sáng của Giang Tiểu Bạch, trong lòng có hàng vạn con thú thần đang gào thét chạy qua.
Vậy nên người mà cô khóc lóc nãy giờ, trong mắt Giang Chi Dịch chỉ là một nhân viên hậu đậu thôi sao?
Vậy nên cô đã đau khổ vì cái gì chứ?
Lê Vi không khỏi rơi vào trầm tư.
"Ra là vậy, thế thì loại người này đúng là nên sa thải, quá chướng mắt." Giang Tiểu Bạch phụ họa.
"Đúng thế, biết sớm cô ta ngốc nghếch thế này, anh đã đuổi việc từ lâu rồi."
"À này, anh, hôm qua em trò chuyện với Lê Vi, nghe nói cậu ấy sắp đi xem mắt, chuyện này anh biết không?" Giang Tiểu Bạch đột ngột chuyển chủ đề.
"Xem mắt??" Giọng Giang Chi Dịch cao vút lên, có chút hoảng loạn, "Không thể nào, chuyện này sao anh lại không biết!"
"Cậu ấy bảo là bố cậu ấy chê cậu ấy mãi chưa có đối tượng, sợ cậu ấy thành gái ế, nên mới định giới thiệu cho cậu ấy một người, nghe nói điều kiện đối phương rất tốt đấy." Giang Tiểu Bạch vừa nói vừa nháy mắt với Lê Vi, ngăn cản câu hỏi sắp thốt ra của cô.
Lê Vi ngậm miệng, nhìn chằm chằm vào điện thoại, tim đập thình thịch.
Cô muốn biết Giang Chi Dịch sẽ nói gì.
"Cậu ấy mới bao nhiêu tuổi chứ, sao đã thành gái ế rồi! Thời đại nào rồi mà còn xem mắt!" Giang Chi Dịch trở nên sốt sắng, "Hơn nữa cậu ấy tốt như vậy, làm sao có chuyện không lấy được chồng!"
Lê Vi nghe vậy mặt đỏ bừng, đôi mắt sáng lấp lánh.
"Chắc là vì cậu ấy mãi chưa có bạn trai, nếu có bạn trai rồi, có lẽ chú Lê sẽ không sốt ruột như thế... Đúng rồi anh, chú Lê đã gặp anh chưa, chú ấy có thích anh không?"
"Chắc là thích đấy, chú ấy đối với anh rất tốt, lúc nào cũng tươi cười hòa nhã."
Giang Chi Dịch im lặng một lúc mới lên tiếng, giọng điệu có chút lơ đễnh, không biết đang suy nghĩ điều gì.